#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1
Tấm thẻ từ mang huy hiệu kim loại của Tổng cục tài chính quốc gia nằm tĩnh lặng trên mặt bàn trà bằng gỗ hoàng hoa lê, nhưng sức nặng của nó đủ để đè bẹp toàn bộ thế giới kiêu ngạo mà Lâm Chí Thành và gia đình hắn đã dày công xây dựng bằng những thủ đoạn bẩn thỉu. Dưới ánh đèn chùm pha lê nhập khẩu từ Ý của căn biệt thự tọa lạc tại khu vực đắt đỏ bậc nhất Thượng Hải, khuôn mặt của Lâm Chí Thành lúc này tái xanh cắt không còn giọt máu. Hắn lùi lại phía sau hai bước, va mạnh vào chiếc kệ tủ trưng bày rượu ngoại khiến những chai Bordeaux đắt tiền rung lên bần bật, đôi mắt mở trừng trừng nhìn tôi như thể trước mặt hắn không phải là người vợ bị hắn hành hạ, sỉ nhục suốt ba năm trời, mà là một hồn ma vừa vươn lên từ địa ngục.
— Tô… Tô An Nhã… Mày… mày là ai? — Lâm Chí Thành lắp bắp, giọng nói lạc hẳn đi, thứ âm thanh cao ngạo từng dùng để mắng mỏ tôi hàng ngày giờ đây vỡ vụn thành từng mảnh thảm hại.
Bà Lâm Quế Anh, người mẹ chồng vẫn đang quỳ sụp dưới đất, chết trân nhìn tấm thẻ từ. Cơn hoảng loạn tột độ khiến lồng ngực bà ta phập phồng dữ dội. Bà ta nhớ lại cái tát trời giáng mà mình đã giáng xuống má tôi chỉ vài tiếng trước, nhớ lại những lời mắng mỉa mai rằng tôi chỉ là một con mụ ăn bám, vô tích sự, chỉ xứng đáng làm tôi tớ trong cái nhà này. Thế nhưng, kẻ mà bà ta coi rẻ bằng nửa con mắt, kẻ mà bà ta định tống cổ ra đường tay trắng sau khi đã vét sạch tài sản lại đang đứng đây, nắm giữ sinh mệnh của toàn bộ nhà họ Lâm.
Trương Khả Vy, ả nhân tình kiêu kỳ với bộ váy hàng hiệu phiên bản giới hạn, lúc này đã ngã nhào ra sofa. Lớp phấn son dày cộp không giấu nổi sự kinh hoàng tột độ đang bóp nghẹt lấy cổ họng ả. Ánh mắt ả đảo liên tục giữa viên cảnh sát kinh tế trưởng nhóm và tôi, bờ môi run rẩy không thốt nên lời.
— Các đồng chí, có nhầm lẫn gì không ạ? Vợ tôi… nó chỉ là một đứa nội trợ ở nhà, làm sao nó có liên quan đến… — Lâm Chí Thành bấu víu lấy hy vọng cuối cùng, quay sang gào lên với viên cảnh sát trưởng nhóm bằng giọng điệu vừa van xin vừa ra lệnh quen thuộc của kẻ có tiền.
Viên cảnh sát trưởng lạnh lùng hất tay hắn ra, nghiêm nghị tuyên bố:
— Lâm Chí Thành, anh không chỉ phạm tội rửa tiền xuyên quốc gia, buôn lậu ngoại tệ qua các quỹ tín dụng ma ở quần đảo Cayman, mà anh còn có hành vi cấu kết tẩu tán tài sản quốc gia. Còn cô Tô An Nhã đây chính là Đặc phái viên cấp cao thuộc Ban chỉ đạo phòng chống tội phạm tài chính đặc biệt trực thuộc Trung ương, người đã trực tiếp mật theo dõi và thu thập toàn bộ chứng cứ về đường dây của anh suốt mười tám tháng qua!
Cả căn phòng như chìm vào một khoảng không gian chết lặng. Mười tám tháng. Ba năm làm vợ Lâm Chí Thành, tôi đã phải đóng trọn vai một người phụ nữ ngu ngơ, chịu đựng mọi đòn roi, sự khinh miệt, những buổi chiều tối cơm bưng nước rót mà vẫn bị hất đổ xuống sàn, những đêm dài nghe mẹ con hắn chì chiết chuyện không sinh được con trai nối dõi hay không kiếm nổi một đồng đem về nhà. Ít ai biết rằng, trước khi chấp nhận đeo chiếc nhẫn cưới rẻ tiền mà Chí Thành ném vào mặt, tôi từng là thủ khoa ngành tài chính quốc tế của Đại học Bắc Kinh, là chuyên gia phân tích dòng vốn ngầm được Tổng cục đặc phái cài cắm vào nội bộ những tập đoàn kinh tế có dấu hiệu rửa tiền cho các tổ chức tội phạm quốc tế.
— Bất ngờ lắm phải không, Chí Thành? — Tôi bước chậm rãi đến bên chiếc ghế sofa da thuộc, ngước nhìn người đàn ông từng thề non hẹn biển trước mặt — Anh nghĩ ba năm qua anh giấu giếm những khoản tiền bẩn hàng chục triệu nhân dân tệ qua các vỏ bọc công ty con ở Hàng Châu và Thâm Quyến là kín đáo lắm sao? Anh nghĩ những lần anh cùng ả Khả Vy vung tay quá trán mua sắm siêu xe, biệt thự đứng tên người khác qua mặt được cơ quan thuế vụ ư?
Lâm Chí Thành lảo đảo ngã khuỵu xuống sàn, hai tay bấu chặt vào thảm lông cừu đắt tiền. Sự cay đắng, nhục nhã và nỗi sợ hãi tột cùng cuộn trào trong lồng ngực hắn. Hắn nhớ lại những đêm hắn sai khiến tôi như một con hầu, bắt tôi quỳ gối lau từng vệt giày dính bùn của hắn sau những buổi tiệc tùng thác loạn cùng Trương Khả Vy. Hắn nhớ lại cái đêm hôm qua, khi tôi vô tình nhìn thấy bản hợp đồng sang tên toàn bộ đất đai của gia đình cho ả nhân tình để chuẩn bị cho kế hoạch trốn sang Canada, tôi đã lao vào ngăn cản.
Khi ấy, mẹ chồng tôi đã túm lấy tóc tôi, gào lên trong cơn thịnh nộ: “Mày đừng có mà lên mặt dạy đời tao! Loại đàn bà ăn bám không làm ra nổi một xu như mày thì chỉ xứng đáng bò dưới chân con dâu tương lai của tao thôi!”
Và Lâm Chí Thành đã lao tới, bóp cổ tôi ngạt thở, trợn mắt gầm giận: “Mày còn dám lằng nhằng ở đây tao đánh chết tươi!”
Bây giờ, chính cái cổ họng từng gầm lên đe dọa ấy đang nghẹn đắng, không phát ra nổi một âm thanh trọn vẹn. Trương Khả Vy lê lết đến bên chân Chí Thành, nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt, cấu xé vào tay hắn:
— Anh Thành! Anh nói gì đi chứ! Anh bảo anh quen biết bao nhiêu người tai to mặt lớn cơ mà! Sao lại thế này? Em không muốn đi tù đâu! Anh cứu em với!
— Câm mồm! — Lâm Chí Thành gầm lên, giận dữ đẩy ngã ả nhân tình ra sàn. Bản chất ích kỷ, hèn nhát của gã đàn ông này cuối cùng cũng bộc lộ rõ trọn vẹn. Trong lúc hoạn nạn, kẻ từng thề non hẹn biển yêu thương ả đến chết đi sống lại giờ đây sẵn sàng đá văng ả như một món đồ bỏ đi.
Tôi nhìn màn kịch rẻ tiền trước mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Tôi ra hiệu cho lực lượng cảnh sát thực hiện nốt phần việc còn lại. Chiếc còng số tám lạnh ngắt một lần nữa siết chặt lấy cổ tay của Trương Khả Vy trong tiếng thét chói tai xé rách màn đêm Thượng Hải. Khi Chí Thành bị hai cảnh sát khóa chặt tay kéo đi ngang qua người tôi, gã ngẩng khuôn mặt bầm dập vì suy sụp lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi bằng sự căm hận tột độ:
— Tô An Nhã… Mày độc ác lắm! Mày lừa tao suốt ba năm qua! Mày không sợ tao hận mày đến chết sao?
Tôi cúi người, thì thầm vào tai gã bằng một chất giọng nhẹ nhàng nhưng sắc như dao cạo:
— Hận tôi ư? Anh nên tự trách bản thân mình vì đã quá tham lam và ngu ngốc. Những gì anh đang nhận được hôm nay mới chỉ là khúc dạo đầu cho bản án mà pháp luật dành cho một kẻ bán rẻ lương tâm như anh thôi. Còn mẹ con anh, từ nay hãy chuẩn bị tinh thần mà trả lại từng đồng tiền máu mủ mà các người đã cướp đoạt từ những nạn nhân vô tội đi.
Bà Lâm Quế Anh thấy con trai bị còng tay đưa đi, hét lên một tiếng xé lòng rồi ngất lịm đi trên sàn nhà lạnh ngắt. Căn biệt thự xa hoa từng tràn ngập tiếng cười mỉa mai, sự sỉ nhục và những buổi tiệc tùng sa đọa nay chìm vào một thứ ánh sáng cô độc của băng cọc phong tỏa. Tôi đứng thẳng người, khoác chiếc áo măng tô màu đen lên vai, bước ra khỏi cánh cửa lớn. Gió lạnh tháng Chạp của Thượng Hải thổi thốc vào mặt, mang theo hương vị của sự tự do và một chương hoàn toàn mới trong cuộc đời tôi.
Chương 2
Ánh nắng gay gắt buổi sớm chiếu xuyên qua khung cửa kính cường lực dày của phòng biệt giam số 4 tại Trại tạm giam trung tâm Thượng Hải, hắt lên khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của Lâm Chí Thành. Ba ngày trôi qua kể từ đêm định mệnh đó, thế giới của gã hoàn toàn sụp đổ. Không còn những ly rượu vang Pháp đắt tiền, không còn những buổi chiều cao ngạo ngồi trên chiếc ghế da mềm mại ngắm nhìn thành phố từ tầng cao chọc trời, giờ đây gã phải đối mặt với bốn bức tường sơn xám lạnh lẽo, mùi ẩm mốc và sự im lặng đến nghẹt thở.
Tiếng cạch cửa sắt vang lên nặng nề. Viên quản giáo đứng nghiêm, cất giọng lạnh lùng gọi tên:
— Lâm Chí Thành! Có người đến thăm gặp!
Lâm Chí Thành giật mình ngẩng đầu lên. Trong ánh mắt mờ đục và đầy tơ máu lóe lên một tia hy vọng mỏng manh. Gã vội đứng phắt dậy, nghĩ ngay đến những mối quan hệ làm ăn cũ, những đối tác từng tay bắt mặt mừng với gã, hoặc chí ít là đám bạn xã hội đen mà gã từng vung tiền bảo kê. Gã nghĩ rằng sẽ có một vị cứu tinh nào đó bỏ tiền ra chạy án để đưa gã ra khỏi cái nơi địa ngục trần gian này.
Thế nhưng, khi bước vào phòng gặp gỡ qua tấm kính cách âm dày và nhấc chiếc ống nghe điện thoại lên, người xuất hiện ở phía bên kia lại không phải là ai xa lạ. Đó là bà Lâm Quế Anh, mẹ của gã. Trông bà ta già đi chục tuổi chỉ sau ba ngày ngắn ngủi. Mái tóc búi cao quý phái thường ngày nay rối bời, bạt đi vì khóc lóc, gương mặt hóp lại, đôi mắt thâm quầng và vô hồn. Bà ta cũng vừa được tại ngoại nhờ số tiền bảo lãnh ít ỏi cuối cùng mà họ hàng vơ vét giúp, trong khi tài sản toàn bộ nhà cửa, đất đai, xe cộ và các tài khoản ngân hàng của gia đình đã bị cơ quan chức năng kê biên hoàn toàn để phục vụ công tác điều tra.
— Mẹ…! — Lâm Chí Thành buông tiếng gọi nghẹn ngào, bàn tay áp chặt vào tấm kính cường lực trong suốt — Con đây rồi mẹ… Con ở đây… Họ đối xử với con thế nào? Mẹ đã tìm được luật sư chưa? Mẹ nhất định phải cứu con ra ngoài! Con không thể ở cái nơi này thêm một ngày nào nữa đâu!
Bà Lâm Quế Anh cầm ống nghe lên, đôi môi run lẩy bẩy không thành tiếng. Nước mắt bà ta trào ra, chảy dài trên những nếp nhăn sâu hoắm. Nhìn đứa con trai độc tôn mà bà ta từng cưng chiều như cục vàng, từng dung túng cho mọi thói hư tật xấu, giờ đây mặc chiếc áo tù nhân số hiệu 4821, trái tim người mẹ như bị ai bóp nghẹt.
— Thành ơi… Hết rồi con ạ… Hết thật rồi… — Giọng bà Lâm nghẹn ngào đứt quãng, tiếng khóc uất nghẹn bật ra từ lồng ngực — Mẹ đi khắp nơi, vái lạy khắp chỗ… Những người từng gọi điện đến nhà ta uống rượu, những đối tác từng vỗ ngực nhận anh em… giờ thấy mẹ gọi điện đều tắt máy, chặn số. Hơn chục vị luật sư danh tiếng nhất Thượng Hải khi nghe đến tên vụ án của con đều từ chối thẳng thừng. Họ bảo… chứng cứ bên phía cơ quan điều tra đưa ra quá kín kẽ, hoàn toàn không có đường lui.
Lâm Chí Thành trợn tròn mắt, cơn hoảng loạn dâng lên cổ họng, gã đập mạnh tay vào tấm kính, gầm lên trong vô vọng:
— Không thể nào! Mẹ nói dối! Tiền của chúng ta đâu? Những khoản tiền con giấu ở nước ngoài đâu hết rồi? Còn ả Trương Khả Vy đâu? Ả ta khai gì chưa? Ả ta chắc chắn biết chỗ giấu mật mã tài khoản nước ngoài, bắt ả ta nhả ra đi mẹ!
Nghe nhắc đến Trương Khả Vy, sắc mặt bà Lâm Quế Anh bỗng chuyển sang một vẻ căm hận tột cùng, hai hàm răng bập vào nhau ken két:
— Con hồ ly tinh đó ư? Ngay khi bị bắt vào đồn cảnh sát, ả ta đã khai sạch sành sanh mọi chuyện để lập công chuộc tội, khai ra toàn bộ những lần con đứng tên mua nhà, mua xe cho ả bằng tiền tham ô, thậm chí ả còn giao nộp cả đoạn ghi âm những lần hai đứa bàn cách tẩu tán tài sản của gia đình ta ra nước ngoài! Ả ta chẳng những không cứu con, mà còn đạp con xuống đáy vực sâu hơn!
Lâm Chí Thành lùi lại phía sau một bước, hai chân mềm nhũn suýt ngã quỵ xuống ghế. Gã đưa hai tay ôm lấy đầu, cảm giác như hàng ngàn mũi kim đang đâm thẳng vào đại não. Hắn đã tin lầm người, yêu lầm người, và cuối cùng bị chính người phụ nữ mà hắn cung phụng cắn trả một cú chí mạng.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng gặp gỡ bên phía nội bộ mở ra. Một bóng dáng thanh lịch bước vào trong ánh đèn trắng lạnh. Tô An Nhã khoác chiếc áo măng tô dài màu kem, bước đi thong thả, trên môi thoáng nét cười nhạt nhẽo nhưng đầy uy quyền. Cô không mặc đồ giản dị ở nhà như ba năm qua nữa, mà là bộ trang phục của một nữ sĩ quan cấp cao ngành tư pháp kinh tế, trên ngực gài huy hiệu sáng loáng.
Bà Lâm Quế Anh quay đầu lại nhìn thấy tôi, cơ thể già nua run lên bần bật. Bản năng sợ hãi và nhục nhã khiến bà ta muốn lùi lại, nhưng đôi chân đã tê cứng. Lâm Chí Thành ở phía bên kia tấm kính cũng trừng mắt nhìn tôi, sự căm phẫn trong đôi mắt gã lúc này trộn lẫn với một nỗi kinh hoàng không tên.
Tôi chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đối diện qua tấm kính, nhấc chiếc ống nghe lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn đọc máu của người chồng từng coi thường mình.
— Chào anh, Chí Thành. Trông anh có vẻ không được phong độ như ngày nào ở biệt thự Thượng Hải nhỉ? — Tôi cất giọng nhẹ nhàng, từng từ thốt ra đều đập thẳng vào lòng tự tôn đã bị băm vát của gã.
— Tô An Nhã… Mày đến đây để cười vào mặt bọn tao hả? — Lâm Chí Thành nghiến răng kèn kẹt, gằn từng tiếng qua kẽ răng — Mày chơi khăm tao cú này đau thật đấy! Mày giả vờ làm một con ngốc suốt ba năm qua, nhẫn nhịn chịu đựng mọi sỉ nhục của gia đình tao, chỉ để chờ ngày này giáng cho tao một đòn chí mạng đúng không? Mày là con rắn độc!
Tôi mỉm cười, nụ cười thản nhiên đến đáng sợ:
— Rắn độc sao? So với những việc anh và mẹ anh đã làm trong suốt những năm qua, tôi chỉ đang làm tròn trách nhiệm của một công dân, một người bảo vệ sự công bằng cho những đồng tiền mồ hôi nước mắt của hàng ngàn nạn nhân bị các người lừa đảo qua các dự án tài chính ma. Anh nghĩ ba năm qua tôi ở nhà là ăn bám ư? Mỗi một ngày tôi im lặng là một ngày tôi thu thập thêm hàng chục trang chứng cứ về hành vi phạm tội của anh. Anh coi thường phụ nữ, coi rẻ sự nhẫn nhịn của người khác, đó là sai lầm lớn nhất cuộc đời anh.
Bà Lâm Quế Anh ở bên cạnh nghe đến đây, không kìm được nữa, lao đầu vào tấm kính, khóc lóc thảm thiết gào lên:
— An Nhã ơi! Mẹ xin con… Mẹ lạy con! Mẹ sai rồi! Mẹ xin con hãy rủ lòng thương lấy thằng Thành đi! Nó là máu mủ duy nhất của nhà họ Lâm chúng ta! Con cứu nó đi, con có quyền hạn lớn thế cơ mà! Mẹ xin con… con muốn gì mẹ cũng đáp ứng, mẹ sẽ dập đầu tạ tội trước mặt con!
Bà ta vừa nói vừa thực sự quỳ sụp xuống sàn phòng gặp gỡ, dập đầu liên hồi xuống nền gạch lạnh lẽo. Hình ảnh người mẹ chồng từng cao ngạo tát thẳng vào mặt tôi, từng mắng mỉa tôi bò dưới chân con dâu tương lai giờ đây lại đang bò dưới đất, cầu xin sự tha thứ từ chính người con dâu bị bà ta ruồng rẫy.
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta, rút từ trong túi áo ra một tờ giấy bản án sơ bộ đã được đóng dấu đỏ của Tòa án nhân dân tối cao, dán sát lên mặt kính cho hai con người bên trong nhìn thấy rõ từng con số.
— Nhìn cho rõ đi. Tội danh rửa tiền xuyên quốc gia, lừa đảo chiếm đoạt tài sản đặc biệt lớn, cùng với việc tẩu tán tài sản nhà nước. Bản án dành cho Lâm Chí Thành không dưới hai mươi năm tù giam, thậm chí là chung thân kèm theo lệnh tịch thu toàn bộ tài sản. Còn mẹ, với tư cách là đồng lõa đứng tên sở hữu các tài sản bất hợp pháp, mẹ cũng không thể tránh khỏi vòng lao lý với mức án cải tạo dài hạn.
Tôi đặt ống nghe xuống bàn, đứng thẳng người dậy, chỉnh lại chiếc cúc áo khoác, ánh mắt sắc lạnh nhìn xoáy vào họ lần cuối:
— Đây không phải là trả thù. Đây là công lý. Chào hai người, chúc hai người có những tháng ngày suy ngẫm thật kỹ trong tù.
Tôi quay lưng bước đi, để lại sau lưng tiếng gào thét tuyệt vọng, tiếng khóc nghẹn ngào xé rách không gian nhà giam của hai kẻ từng dùng sự giàu có bất chính để giẫm đạp lên phẩm giá của người khác.
Chương 3
Nắng chiều tà rọi qua những tán cây ngô đồng cổ thụ dọc theo đại lộ Hoài Hải tại Thượng Hải, nhuộm một màu vàng óng ả lên mặt đường sạch bóng. Tiếng chuông của những chiếc xe đạp điện thỉnh thoảng vang lên len lỏi qua dòng người tấp nập, tạo nên nhịp sống hối hả nhưng quen thuộc của một trong những đô thị sầm uất nhất châu Á. Tôi đứng bên vỉa hè, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi chiều cuối đông, cảm giác nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được ngọn núi đá đè nặng trên vai suốt gần một ngàn ngày đêm qua.
Vụ án rửa tiền xuyên quốc gia liên quan đến tập đoàn của Lâm Chí Thành cuối cùng đã khép lại bằng một bản án thích đáng từ Tòa án nhân dân tối cao. Lâm Chí Thành phải lãnh mức án hai mươi hai năm tù giam tại nhà tù nghiêm ngặt tỉnh An Huy cùng lệnh tịch thu toàn bộ tài sản cá nhân. Trương Khả Vy, sau khi thành khẩn khai báo và làm nhân chứng cộng tác, nhận mức án tám năm tù vì tội đồng lõa. Bà Lâm Quế Anh, do tuổi cao sức yếu và có vai trò thứ yếu trong việc đứng tên tài sản che giấu, bị tuyên ba năm tù treo cùng thời gian thử thách năm năm, nhưng toàn bộ gia sản, biệt thự, xe sang và tiền mặt đều bị sung công quỹ nhà nước để bồi thường cho hàng trăm nạn nhân ngậm đắng nuốt cay vì các dự án ma của con trai bà ta.
Căn biệt thự hoa lệ ngày nào giờ đã bị niêm phong hoàn toàn chờ ngày đấu giá thanh lý. Sáng nay, tôi vừa hoàn tất buổi bàn giao hồ sơ cuối cùng tại Tổng cục tài chính quốc gia trước khi chính thức xin nghỉ phép dài hạn để trở về quê nhà ở Bắc Kinh thăm gia đình và bắt đầu một hành trình mới trong sự nghiệp. Ba năm ẩn mình trong vỏ bọc một người vợ nội trợ nhẫn nhịn, chịu đựng đủ mọi đòn roi, sỉ nhục và khinh miệt từ gia đình chồng, không chỉ rèn luyện cho tôi một bản thép kiên cường mà còn cho tôi hiểu sâu sắc hơn về cái giá của sự thật và sự công bằng trong xã hội này.
Điện thoại trong túi áo bỗng reo lên giai điệu quen thuộc. Tôi nhấc máy, giọng nói trầm ấm và kính trọng của đồng nghiệp cũ vang lên từ đầu dây bên kia:
— Chị An Nhã, mọi thủ tục bàn giao hồ sơ đã hoàn tất bên phía Viện kiểm sát tối cao rồi nhé. Lãnh đạo gửi lời khen ngợi đặc biệt về sự kiên nhẫn và sắc bén của chị trong chuyên án lần này. Chị có dự định nghỉ ngơi bao lâu trước khi nhận nhiệm vụ mới ở ban chiến lược quốc tế?
Tôi mỉm cười, nhìn dòng xe cộ xuôi ngược ngoài phố:
— Cảm ơn cậu, tôi sẽ nghỉ ngơi khoảng một tháng để về thăm gia đình ở Bắc Kinh, sau đó mới tính tiếp. Chuyên án này khép lại cũng là lúc tôi cần một khoảng lặng cho riêng mình.
— Vâng, chúc chị có những ngày nghỉ thật bình yên nhé!
Cúp điện thoại, tôi bước vào một quán trà nhỏ ven đường, gọi một ly trà hoa cúc nóng hổi. Hương thơm dịu nhẹ của trà lan tỏa trong không gian ấm cúng, xua tan cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông Thượng Hải. Tôi mở cuốn sổ tay cá nhân ra, lật đến trang cuối cùng nơi tôi từng ghi lại từng mốc thời gian, từng chứng cứ dòng tiền luân chuyển bất hợp pháp của Lâm Chí Thành trong suốt mười tám tháng trời ròng rã.
Những trang giấy đầy ắp những con số, những bản sao kê ngân hàng ngầm, những đoạn ghi âm cuộc gọi giao dịch ngoại tệ trái phép. Nhìn lại quãng thời gian đó, không ít lần tôi tự hỏi liệu sự hy sinh ba năm tuổi thanh xuân, sự nhẫn nhịn nuốt ngược nước mắt vào trong để chịu đựng những cái tát vô cớ từ mẹ chồng hay những trận đấm đá tàn nhẫn từ người chồng tồi tệ có thực sự đáng giá hay không. Nhưng câu trả lời đã rõ ràng ngay từ khoảnh khắc chiếc còng số tám lạnh ngắt khóa chặt lấy tay gã vào đêm hôm ấy. Công lý có thể đến muộn, nhưng chưa bao giờ bỏ sót một kẻ tội phạm nào, đặc biệt là những kẻ dùng sự kiêu ngạo và đồng tiền dơ bẩn để đạp đổ nhân phẩm của người khác.
Tôi nhớ lại hình ảnh bà Lâm Quế Anh quỳ sụp dưới chân mình, van xin cứu lấy đứa con trai độc tôn trong tuyệt vọng. Tôi nhớ lại ánh mắt trợn trừng, đầy căm hận nhưng bất lực của Lâm Chí Thành khi bị cảnh sát áp tải ra khỏi căn biệt thự. Đó là cái giá phải trả cho sự tham lam, tàn độc và lối sống trụy lạc. Họ đã tự tay đào chiếc huyệt chôn vùi tương lai của chính mình bằng chính những đồng tiền bất nghĩa mà họ cướp đoạt từ mồ hôi nước mắt của người khác.
Bầu trời Thượng Hải lúc này đã chuyển sang màu tím sẫm, những ánh đèn neon từ các tòa nhà cao tầng bắt đầu bật sáng rực rỡ, phản chiếu xuống mặt nước sông Hoàng Phố lung linh huyền ảo. Cuộc sống ngoài kia vẫn tiếp tục trôi đi với nhịp điệu hối hả của nó, không vì sự suy sụp của một gia đình giàu có mà ngừng lại.
Tôi đứng dậy, thanh toán tiền trà, kéo chiếc khóa áo măng tô lên cao rồi bước ra khỏi quán. Gió thổi bay mái tóc dài xõa ngang vai, mang theo cảm giác thanh thản chưa từng có. Ba năm làm vợ một kẻ tồi tệ đã kết thúc, nhưng hành trình bảo vệ sự công bằng và ánh sáng tri thức của tôi ở phía trước chỉ mới bắt đầu. Tôi ngẩng đầu nhìn khoảng trời rộng lớn phía trên, mỉm cười bước đi vững chãi trên con đường mà tôi đã tự tay lựa chọn cho chính cuộc đời mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.