“Bởi vì chiếc vòng đó đáng lẽ đã được chôn cùng một người chết cách đây hai mươi năm. Nếu nó đang ở trên tay cô gái này…”
Ông lão chống gậy nhìn thẳng vào tôi.
“Thì chuyện năm đó chưa từng kết thúc.”
Cả đại sảnh cưới im phăng phắc.
Tôi cảm giác những ánh mắt xung quanh đều đang đổ dồn lên người mình.
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tôi chỉ biết người phụ nữ trước mặt — Cố phu nhân Thẩm Lan Tâm — đang nhìn tôi bằng ánh mắt của một người vừa tìm thấy thứ tưởng rằng cả đời này sẽ không bao giờ còn gặp lại.
“Dì…” Tôi khẽ lên tiếng.
Bà nắm chặt cổ tay tôi.
“A Ninh, thật sự là con sao?”
Tôi lắc đầu.
“Dì nhận nhầm người rồi.”
“Không thể.”
Giọng bà run lên.
“Vết sẹo dưới tai trái, đôi mắt này… cả cách con nhìn người khác nữa. Hai mươi năm trước, ta đã gặp con.”
Tôi chết lặng.
Hai mươi năm trước?
Khi ấy tôi mới mười một tuổi.
Trong trí nhớ của tôi chỉ có một căn nhà cũ ở Hàng Châu, một người mẹ luôn né tránh nhắc tới quá khứ và những đêm bà ngồi một mình bên cửa sổ.
Tôi chưa bao giờ biết mẹ từng quen nhà họ Cố.
Ông lão chống gậy bước tới.
“Lan Tâm, đưa chiếc vòng cho tôi.”
Thẩm Lan Tâm không đưa.
Bà vẫn nhìn tôi.
“Chiếc vòng này ở đâu ra?”
“Là của mẹ tôi.”
“Mẹ con?”
“Tống Ngọc Hà.”
Ngay khi tôi nói ra cái tên ấy, ông lão khựng lại.
Đôi mắt vốn sắc bén của ông lập tức trở nên phức tạp.
“Ngọc Hà…”
Ông lẩm bẩm như đang nhớ lại một ký ức rất xa.
Trên sân khấu, Nhược Vy bỗng lên tiếng:
“Bác Cố, chắc bác nhận nhầm rồi.”
Mọi người quay sang nhìn nó.
Nó cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng hai bàn tay đã siết chặt bó hoa.
“Chị ấy chỉ là chị gái cháu. Từ nhỏ gia đình cháu khó khăn, chị ấy lên Thượng Hải làm việc. Có lẽ vì vậy nên bác…”
“Chị gái?”
Thẩm Lan Tâm quay sang nhìn Nhược Vy.
“Con vừa nói cô ấy là chị gái con?”
Nhược Vy cứng người.
“Vâng.”
“Vậy tại sao cô ấy lại gọi con bằng tên thân mật như thế?”
“Bởi vì…”
“Và tại sao con lại gọi cô ấy là người giúp việc?”
Cả khu vực khách mời lập tức xôn xao.
Nhược Vy tái mặt.
“Cháu…”
Tôi nhìn nó.
Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy tôi không còn tức giận.
Tôi chỉ thấy buồn.
Mười hai năm.
Tôi từng nghĩ dù Nhược Vy có thay đổi thế nào thì giữa hai chị em vẫn có một sợi dây không thể cắt đứt.
Nhưng hóa ra chỉ cần một chiếc váy cưới, một đại sảnh đầy người giàu có và một người đàn ông thuộc gia đình danh giá, nó đã có thể biến tôi thành người xa lạ.
Cố Minh Triết bước lên.
“Mẹ, hôm nay là ngày cưới của con. Có chuyện gì chúng ta có thể nói sau được không?”
Thẩm Lan Tâm nhìn con trai.
“Minh Triết, con có biết người con sắp cưới đã giấu chúng ta chuyện gì không?”
Sắc mặt Nhược Vy trắng bệch.
“Mẹ!”
Đó là lần đầu tiên nó gọi Thẩm Lan Tâm là mẹ.
Nhưng ánh mắt người phụ nữ ấy không còn nhìn nó.
Bà hỏi tôi:
“Ngọc Hà đã chết thế nào?”
Tôi cúi đầu.
“Mẹ tôi mất vì bệnh.”
“Bệnh gì?”
“Ung thư.”
Thẩm Lan Tâm nhắm mắt.
Hai hàng nước mắt chậm rãi trượt xuống.
“Không…”
Tôi càng hoang mang.
“Dì biết mẹ tôi sao?”
Bà mở mắt.
“Không chỉ biết.”
Bàn tay bà run lên.
“Ta từng nợ cô ấy một mạng.”
Một tiếng xì xào vang lên khắp đại sảnh.
Ông lão chống gậy lập tức nói:
“Lan Tâm, chuyện này không thể nói ở đây.”
“Không.”
Bà lắc đầu.
“Hai mươi năm rồi. Nếu hôm nay tôi vẫn im lặng, tôi sẽ không còn cơ hội nói nữa.”
Bà quay sang toàn bộ khách mời.
“Người phụ nữ này không phải giúp việc của nhà họ Tống.”
Giọng bà rõ ràng từng chữ.
“Cô ấy là người nhà họ Tống.”
Nhược Vy bật khóc.
“Bác gái!”
Thẩm Lan Tâm nhìn nó.
“Con biết chuyện này từ bao giờ?”
“Cháu… cháu không biết.”
“Không biết?”
Bà tiến tới.
“Vậy tại sao con biết chị gái mình từng làm giúp việc ở nhà họ Cố? Tại sao con biết chiếc vòng này?”
Nhược Vy không trả lời.
Tôi nhìn nó.
“Em biết?”
Nó cúi đầu.
Tôi bỗng thấy lạnh sống lưng.
“Nhược Vy, em biết chuyện gì?”
Nó ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe.
“Chị đừng hỏi nữa.”
“Em biết mẹ từng quen nhà họ Cố?”
“Em nói đừng hỏi!”
Tiếng hét khiến cả đại sảnh lặng đi.
Tôi sững sờ.
Nhược Vy lập tức quay mặt đi.
Cố Minh Triết giữ vai nó.
“Nhược Vy, em bình tĩnh.”
Tôi nhìn em gái mình.
Lần đầu tiên tôi nhận ra người mình nuôi lớn suốt mười hai năm có thể đang che giấu một bí mật mà chính tôi chưa từng biết.
Đúng lúc ấy, ông lão nói:
“Đưa hai chị em vào phòng khách.”
Nhược Vy lập tức phản đối.
“Không!”
Ông nhìn nó.
“Đây không phải chuyện con có thể quyết định.”
Tôi được đưa vào một căn phòng riêng phía sau đại sảnh.
Thẩm Lan Tâm ngồi đối diện.
Bà đặt chiếc vòng ngọc lên bàn.
“Chiếc vòng này có hai chiếc.”
Tôi gật đầu.
“Mẹ để lại một đôi.”
“Không.”
Bà chỉ vào mặt trong.
“Đôi vòng này vốn thuộc về nhà họ Cố.”
Tôi sững người.
“Nhưng mẹ tôi nói nó là vật duy nhất mẹ có thể để lại cho tôi.”
“Bởi vì năm đó bà ấy đã lấy một chiếc.”
“Tại sao?”
Thẩm Lan Tâm im lặng rất lâu.
Cuối cùng bà nói:
“Vì hai mươi năm trước, nhà họ Cố từng xảy ra một vụ tai nạn.”
Tôi không nói gì.
“Có một đứa trẻ biến mất.”
Tim tôi đập mạnh.
“Đứa trẻ đó là ai?”
Thẩm Lan Tâm nhìn tôi.
“Con gái của anh trai ta.”
Tôi ngơ ngác.
“Vậy cô bé ấy…”
“Chưa bao giờ được tìm thấy.”
Căn phòng im lặng.
Tôi nhìn chiếc vòng.
Một ý nghĩ đáng sợ chậm rãi xuất hiện.
“Dì đang nói…”
Thẩm Lan Tâm chưa kịp trả lời thì cửa phòng đột nhiên mở ra.
Một người đàn ông lớn tuổi bước vào.
Ông nhìn tôi hồi lâu.
Sau đó hỏi:
“Cô có nhớ mình từng sống ở Thượng Hải không?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Có nhớ một người đàn ông tên Cố Thành Viễn không?”
Tôi im lặng.
Cái tên ấy khiến đầu tôi bất chợt đau nhói.
Một hình ảnh mơ hồ xuất hiện.
Một căn nhà.
Một chiếc xe màu đen.
Một người đàn ông bế một đứa trẻ.
Và tiếng mẹ tôi khóc.
Tôi đưa tay ôm đầu.
“Không…”
Thẩm Lan Tâm đứng bật dậy.
“A Ninh!”
Tôi thở dốc.
“Dì… tôi không nhớ.”
Ông lão nhìn tôi, ánh mắt trở nên nghiêm trọng.
“Có lẽ ký ức của cô đã bị che giấu từ nhỏ.”
Tôi ngẩng lên.
“Nhưng tại sao?”
Ông chưa kịp nói thì ngoài cửa vang lên tiếng động.
Cố Minh Triết bước vào.
Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn mẹ mình.
“Ông nội, mẹ… chuyện này không thể tiếp tục.”
Ông lão lạnh giọng:
“Con muốn nói gì?”
Cố Minh Triết nhìn tôi.
“Có người vừa gửi cho con một bức ảnh.”
Anh ta đặt điện thoại xuống bàn.
Trong ảnh là một căn nhà cũ ở Hàng Châu.
Tôi nhận ra ngay.
Đó chính là căn nhà tôi từng sống với mẹ.
Bên dưới bức ảnh có một dòng chữ:
“Nếu muốn biết Tống Vãn Ninh thật sự là ai, hãy hỏi Tống Nhược Vy.”
Tôi từ từ quay đầu.
Ngoài cửa, Nhược Vy đang đứng đó.
Mặt nó trắng bệch.
Tôi nhìn em gái.
“Nhược Vy…”
Nó không dám nhìn tôi.
Tôi hỏi:
“Em đã biết chuyện này từ bao lâu rồi?”
Nó khóc.
“Chị…”
“Trả lời chị.”
Nó cắn môi.
Một lúc lâu sau, nó nói rất nhỏ:
“Em biết từ trước ngày chị đến Thượng Hải.”
Tôi cảm thấy cả người lạnh buốt.
“Vậy tại sao em chưa từng nói?”
Nó ngẩng đầu.
Trong mắt không còn vẻ kiêu hãnh của cô dâu hào môn.
Chỉ còn sự sợ hãi.
“Vì nếu chị biết mình là ai…”
Nó nghẹn giọng.
“Thì người được cưới vào nhà họ Cố hôm nay… chưa chắc là em.”
CHƯƠNG 2 – BÍ MẬT CỦA NGƯỜI EM GÁI
Tôi nhìn Nhược Vy rất lâu.
Từng câu nó vừa nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
“Người được cưới vào nhà họ Cố hôm nay… chưa chắc là em.”
Tôi hỏi:
“Em biết thân phận của chị?”
Nhược Vy khóc nhưng không trả lời.
Thẩm Lan Tâm đứng dậy.
“Nhược Vy, nói đi.”
“Bác gái…”
“Ta hỏi con, ai nói cho con biết?”
Nhược Vy siết chặt hai tay.
“Là mẹ cháu.”
Tôi sững người.
“Mẹ?”
“Mẹ nuôi.”
Tôi không hiểu.
Nhược Vy hít sâu.
“Mười năm trước, mẹ nhận được một bức thư.”
“Thư gì?”
“Trong đó có một tấm ảnh của chị.”
Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh.
“Nội dung?”
Nó cúi đầu.
“Người gửi nói chị không phải con gái ruột của Tống Ngọc Hà.”
Tôi đứng bật dậy.
“Em nói gì?”
“Chị…”
“Em nói lại!”
Nhược Vy bật khóc.
“Chị không phải con ruột của mẹ.”
Câu nói ấy như một tiếng sét.
Tôi lùi lại một bước.
Tất cả ký ức về mẹ bỗng trở nên xa lạ.
Người phụ nữ đã ôm tôi mỗi khi tôi sợ hãi.
Người đã thức cả đêm chăm tôi lúc sốt.
Người đã bán chiếc vòng duy nhất để đóng học phí cho tôi.
Người trước khi mất vẫn nắm tay tôi nói:
“Vãn Ninh, dù sau này con có nghe ai nói gì, con vẫn là con gái của mẹ.”
Tôi từng nghĩ đó chỉ là lời an ủi.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Có thể mẹ đã biết tôi sẽ có ngày tìm ra sự thật.
Thẩm Lan Tâm nhìn tôi.
“Vậy chiếc vòng…”
Nhược Vy nói:
“Trong thư có nói chiếc vòng là bằng chứng.”
Ông lão hỏi:
“Bức thư đâu?”
“Cháu đã đốt.”
“Vì sao?”
Nhược Vy im lặng.
Tôi nhìn nó.
“Vì em sợ chị biết?”
Nó gật đầu.
“Em sợ chị biết rồi sẽ đi tìm nhà họ Cố.”
“Và?”
“Và em sợ…”
Nó nhìn Cố Minh Triết.
“Em sợ mọi thứ mình có sẽ biến mất.”
Cố Minh Triết đứng chết lặng.
“Nhược Vy…”
Nó quay sang anh ta.
“Anh đừng nhìn em như vậy.”
“Em đã biết chị mình có thể có liên quan đến nhà họ Cố?”
“Em không chắc.”
“Nhưng em vẫn giấu?”
“Em chỉ muốn có một cuộc sống bình thường!”
Nhược Vy bật khóc.
“Em đã nhìn chị làm việc từ nhỏ. Em biết chị đã hy sinh thế nào. Nhưng em cũng muốn được sống một lần cho bản thân!”
Tôi nhìn nó.
“Chị chưa bao giờ cấm em sống cho mình.”
“Nhưng chị luôn khiến em cảm thấy mình mắc nợ!”
Tôi sững người.
Nó vừa khóc vừa nói:
“Chị làm việc để nuôi em. Chị bỏ học để em được học đại học. Chị luôn nói không sao, nhưng mỗi lần em nhìn đôi tay chị, em lại cảm thấy mình là gánh nặng.”
Tôi không nói được gì.
Nhược Vy lau nước mắt.
“Em muốn thoát khỏi cảm giác đó.”
“Bằng cách giả vờ chị là người giúp việc?”
“Em…”
“Bằng cách đứng trước ba trăm người và nói chị là người giúp việc nhà em?”
“Em xin lỗi.”
Tôi cười nhạt.
“Xin lỗi không khiến câu nói đó biến mất.”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Thẩm Lan Tâm nhìn tôi.
“Vãn Ninh, có một chuyện ta phải nói.”
Tôi ngẩng lên.
“Nhà họ Cố từng có một cô bé mất tích hai mươi năm trước.”
“Cô bé đó…”
“Có tên là Cố An Ninh.”
Tôi chết lặng.
An Ninh.
A Ninh.
Cái tên Thẩm Lan Tâm vừa gọi tôi.
Bà nói tiếp:
“Cô bé có một vết sẹo nhỏ dưới tai trái.”
Tôi đưa tay chạm vào vết sẹo.
“Không thể…”
Ông lão chậm rãi nói:
“Năm đó, cha mẹ cô bé gặp tai nạn trên đường từ Hàng Châu về Thượng Hải. Người cha mất tại chỗ. Người mẹ biến mất. Đứa trẻ cũng không được tìm thấy.”
Tôi hỏi:
“Vậy mẹ tôi…”
“Ngọc Hà từng làm việc cho nhà họ Cố.”
Tôi nhắm mắt.
Mọi thứ dần nối lại.
Những lần mẹ không cho tôi hỏi về cha.
Những bức ảnh cũ bà giấu trong tủ.
Một lần tôi vô tình nghe mẹ nói trong điện thoại:
“Đứa trẻ vẫn an toàn.”
Tôi từng nghĩ bà nói về một người khác.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Thẩm Lan Tâm lấy từ túi ra một tấm ảnh cũ.
Trong ảnh là một gia đình.
Một người đàn ông trẻ.
Một phụ nữ trẻ.
Và một bé gái khoảng mười tuổi đang cầm một chiếc vòng ngọc.
Tôi nhìn khuôn mặt bé gái.
Toàn thân tôi run lên.
Đó là tôi.
Không thể nhầm.
Tôi đưa tay chạm vào tấm ảnh.
“Đây…”
Thẩm Lan Tâm khóc.
“Là An Ninh.”
Tôi ngồi xuống ghế.
“Vậy mẹ tôi đã đưa tôi đi?”
“Có lẽ.”
“Tại sao?”
“Đó là điều chúng ta chưa biết.”
Ông lão nói:
“Nhưng còn một chuyện đáng sợ hơn.”
Ông nhìn Nhược Vy.
“Bức thư con nhận được từ đâu?”
Nhược Vy lắc đầu.
“Không biết.”
“Không biết?”
“Người đưa thư không để lại tên.”
“Con còn giữ bất kỳ thứ gì không?”
Nhược Vy im lặng.
Tôi nhìn nó.
“Em còn giữ.”
Nó không trả lời.
Tôi bước tới.
“Nhược Vy.”
Nó lấy điện thoại.
Một lúc sau, nó mở một thư mục.
Bên trong chỉ có một bức ảnh.
Đó là ảnh mẹ tôi.
Bà đang đứng trước một căn nhà cũ.
Bên cạnh bà là một người đàn ông.
Tôi nhận ra ông ta.
Là người đàn ông xuất hiện trong ký ức mơ hồ của tôi.
“Ông ấy là ai?”
Ông lão nhìn ảnh.
Sắc mặt lập tức biến đổi.
“Cố Thành Viễn.”
Thẩm Lan Tâm lùi lại.
“Anh cả…”
Tôi nhìn bà.
“Ông ấy là cha của cô bé?”
“Đúng.”
“Nhưng ông ấy đã mất?”
“Đúng.”
Tôi nhìn kỹ bức ảnh.
Có điều gì đó không đúng.
“Khoan.”
Tôi phóng to ảnh.
Phía sau hai người là một chiếc xe.
Trên biển số có một dãy số.
Tôi nhớ nó.
Tôi đã từng nhìn thấy dãy số ấy trong một cuốn sổ cũ của mẹ.
Tôi nói:
“Đây không phải ảnh trước khi tai nạn.”
Mọi người nhìn tôi.
“Vì mẹ tôi từng nói người đàn ông này đã biến mất trước khi cha tôi gặp tai nạn.”
Thẩm Lan Tâm sửng sốt.
“Ngọc Hà đã nói gì với con?”
“Bà ấy nói người đàn ông đó không phải người xấu.”
Tôi dừng lại.
“Nhưng bà ấy cũng nói…”
“Cái gì?”
“Có người trong nhà họ Cố muốn cô bé biến mất.”
Căn phòng lập tức im lặng.
Ông lão chống gậy siết chặt tay.
“Không thể…”
Thẩm Lan Tâm nhìn ông.
“Cha…”
“Chuyện này đã bị chôn vùi.”
“Nhưng bây giờ Vãn Ninh đã trở về.”
Ông lão nhìn tôi.
“Có lẽ người năm đó đã tưởng mọi bằng chứng đều biến mất.”
Tôi hỏi:
“Người đó là ai?”
Không ai trả lời.
Đúng lúc ấy, điện thoại Cố Minh Triết vang lên.
Anh nghe máy.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh thay đổi.
“Cái gì?”
Anh bước ra ngoài.
Khoảng một phút sau quay lại.
“Ông nội.”
“Có chuyện gì?”
“Phòng lưu trữ của nhà họ Cố vừa bị mở.”
Ông lão cau mày.
“Thứ gì mất?”
“Không phải mất.”
Cố Minh Triết nhìn tôi.
“Có người để lại một chiếc hộp.”
Tôi hỏi:
“Trong đó có gì?”
“Ảnh của chị.”
Tôi đứng dậy.
“Đưa tôi xem.”
Chiếc hộp được mang vào.
Bên trong có một tấm ảnh cũ và một mảnh giấy.
Tôi cầm lên.
Chỉ có một dòng:
“Tống Vãn Ninh, đừng tìm lại quá khứ. Nếu không, người tiếp theo biến mất sẽ là Tống Nhược Vy.”
Tay tôi run lên.
Nhược Vy bật khóc.
“Chị…”
Tôi quay sang nó.
Lần đầu tiên kể từ khi bước vào đại sảnh cưới, tôi ôm em gái mình.
Nó khóc trong vòng tay tôi.
“Em xin lỗi…”
Tôi nhắm mắt.
“Chị cũng xin lỗi.”
“Vì sao?”
“Vì chị đã nghĩ em chỉ biết xấu hổ về chị.”
Nó khóc lớn hơn.
Nhưng ngay khi tôi định nói thêm, điện thoại của ông lão đổ chuông.
Ông nghe máy.
Một lúc sau, gương mặt ông hoàn toàn thay đổi.
“Ở đâu?”
Đầu dây bên kia nói gì đó.
Ông nhìn tôi.
“Ngọc Hà chưa chết vì bệnh.”
Tôi cứng người.
“Ông nói gì?”
“Bác sĩ năm đó vừa tìm thấy hồ sơ cũ.”
Ông đặt điện thoại xuống.
“Trước khi mất, mẹ cô từng đến bệnh viện.”
“Và?”
“Bà ấy đã để lại một bản xét nghiệm huyết thống.”
Tôi nhìn ông.
“Với ai?”
Ông chậm rãi đáp:
“Với một người thuộc nhà họ Cố.”
Tôi nín thở.
“Là ai?”
Ông không trả lời ngay.
Thẩm Lan Tâm nhìn tôi.
“Vãn Ninh…”
Tôi quay sang.
Bà nói:
“Người xét nghiệm với mẹ cô…”
Cánh cửa phòng lúc ấy đột nhiên bị đẩy bật.
Một người phụ nữ lớn tuổi đứng ngoài cửa.
Bà là quản gia cũ của nhà họ Cố.
Bà nhìn tôi, rồi bật khóc.
“Tiểu thư…”
Tôi đứng sững.
Bà quỳ xuống.
“Cuối cùng tôi cũng đợi được cô trở về.”
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI ĐƯỢC TÌM THẤY SAU HAI MƯƠI NĂM
“Tiểu thư…”
Hai chữ ấy khiến tôi gần như không thể thở.
Tôi nhìn người phụ nữ đang quỳ trước mặt.
Bà khoảng sáu mươi tuổi, mái tóc đã bạc quá nửa.
Thẩm Lan Tâm vội đỡ bà dậy.
“Dì Lý, dì còn nhớ cô bé?”
“Nhớ.”
Dì Lý nhìn tôi.
“Cho dù cô ấy có thay đổi thế nào, tôi vẫn nhận ra.”
Tôi hỏi:
“Dì biết tôi?”
“Ngày cô biến mất, tôi là người cuối cùng nhìn thấy cô.”
Cả người tôi lạnh đi.
“Dì nói gì?”
Dì Lý khóc.
“Hai mươi năm trước, cô không tự nhiên biến mất.”
“Vậy chuyện gì đã xảy ra?”
Bà nhìn ông lão.
“Xin lỗi lão gia. Tôi không thể giấu nữa.”
Ông lão gật đầu.
“Nói đi.”
Dì Lý kể rằng năm đó, cha mẹ tôi xảy ra mâu thuẫn với một người trong gia đình.
Cha tôi muốn đưa tôi rời khỏi Thượng Hải.
Mẹ tôi đồng ý.
Nhưng trước ngày họ rời đi, tôi đã bị đưa khỏi nhà.
“Đưa đi đâu?”
“Đến Hàng Châu.”
Tôi sững người.
“Mẹ tôi?”
“Bà ấy đi theo.”
“Còn cha tôi?”
Dì Lý lắc đầu.
“Ông ấy không kịp.”
Tôi im lặng.
Tất cả ký ức tuổi thơ trong đầu như những mảnh kính vỡ.
Tôi nhớ một người đàn ông gọi tôi là “An Ninh”.
Tôi nhớ mình từng có một căn phòng màu vàng.
Tôi nhớ mẹ khóc khi cắt tóc cho tôi.
Tôi nhớ bà nói:
“Con không được nói tên thật của mình.”
Tôi từng nghĩ đó chỉ là những ký ức rời rạc.
Bây giờ chúng đã có ý nghĩa.
Tôi hỏi:
“Vì sao mẹ đổi tên tôi thành Vãn Ninh?”
Dì Lý đáp:
“Để bảo vệ cô.”
“Khỏi ai?”
Bà im lặng.
Thẩm Lan Tâm nói:
“Khỏi người muốn dùng cô để tranh giành tài sản nhà họ Cố.”
Tôi cười cay đắng.
“Vậy cuối cùng tôi vẫn bị kéo vào.”
“Bởi vì cô đã trưởng thành.”
Ông lão nhìn tôi.
“Và bởi vì sự thật không thể bị chôn mãi.”
Tôi quay sang Nhược Vy.
Nó vẫn đứng ở góc phòng.
Tôi hỏi:
“Còn em?”
Nó ngẩng lên.
“Em có biết hết không?”
“Không.”
Nó lắc đầu.
“Em chỉ biết chị có thể là người nhà họ Cố.”
“Nhưng em vẫn chọn giấu.”
“Em sợ.”
Tôi nhìn nó.
“Chị biết.”
Nó bật khóc.
“Chị không giận em sao?”
“Có.”
Tôi thành thật.
“Nhưng chị không muốn mất em.”
Nhược Vy chạy tới ôm tôi.
“Em xin lỗi.”
Tôi vỗ nhẹ lên lưng nó.
“Sau này đừng dùng lòng tự trọng của mình để làm tổn thương người đã yêu thương em.”
Nó gật đầu trong nước mắt.
Bên ngoài, tiếng nhạc cưới vẫn vang lên.
Nhưng buổi hôn lễ đã không thể tiếp tục.
Hơn ba trăm vị khách lần lượt rời khỏi đại sảnh.
Những lời bàn tán cũng biến mất.
Cố Minh Triết đứng trước mặt tôi.
“Chị.”
Tôi nhìn anh.
Anh cúi đầu.
“Tôi xin lỗi vì những gì đã xảy ra.”
Tôi im lặng.
“Lúc đầu tôi tưởng chị thật sự chỉ là người giúp việc.”
“Không sao.”
“Không.”
Anh lắc đầu.
“Không phải không sao.”
Anh nhìn sang Nhược Vy.
“Đáng lẽ tôi phải hiểu chị ấy là người quan trọng nhất với em.”
Nhược Vy cúi đầu.
Cố Minh Triết tiếp tục:
“Nhưng có một chuyện tôi muốn nói.”
Anh lấy từ túi ra một phong bì.
“Đây là tài liệu tôi vừa nhận được.”
Tôi mở ra.
Bên trong là kết quả xét nghiệm huyết thống.
Tên thứ nhất:
Tống Ngọc Hà.
Tên thứ hai:
Cố An Ninh.
Kết luận: quan hệ mẹ con.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ.
Nước mắt tự nhiên rơi xuống.
Mẹ không phải mẹ nuôi.
Mẹ là mẹ ruột của tôi.
Còn tôi…
Tôi chính là Cố An Ninh.
Tôi bật khóc.
Không phải vì vui.
Mà vì suốt hai mươi năm, tôi đã sống với một cái tên không phải tên mình, một quá khứ không thuộc về mình và một câu hỏi chưa bao giờ có lời giải.
Thẩm Lan Tâm bước tới ôm tôi.
“Con trở về rồi.”
Tôi khóc trong vòng tay bà.
“Con không biết phải gọi dì là gì.”
“Gọi mẹ nuôi cũng được.”
Bà mỉm cười qua nước mắt.
“Hoặc gọi dì như ngày nhỏ.”
Tôi nhìn bà.
“A Lan?”
Bà bật khóc.
“Ừ.”
Lúc ấy, ông lão bước tới.
“An Ninh.”
Tôi quay lại.
Ông nói:
“Nhà họ Cố đã tìm con hai mươi năm.”
Tôi hỏi:
“Vậy tại sao không tìm thấy?”
Ông im lặng.
Dì Lý cúi đầu.
“Vì năm đó có người cố tình che giấu mọi dấu vết.”
“Là ai?”
Không khí lập tức nặng xuống.
Ông lão nói:
“Người đó đã rời khỏi nhà họ Cố từ lâu.”
“Còn sống không?”
“Có.”
Tôi nhìn ông.
“Ông ta ở đâu?”
Ông đáp:
“Thâm Quyến.”
Tôi chưa kịp nói gì thì điện thoại của Nhược Vy vang lên.
Nó nhìn màn hình.
Một số lạ.
Nó bắt máy.
“Xin hỏi ai?”
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có một giọng đàn ông khàn khàn:
“Cô đã tìm thấy chị mình rồi sao?”
Nhược Vy tái mặt.
Tôi đưa tay nhận điện thoại.
“Ai?”
Người bên kia im lặng vài giây.
Sau đó nói:
“Cố An Ninh.”
Tôi nắm chặt điện thoại.
“Ông là ai?”
“Người đã từng ôm cô trước khi cô được đưa khỏi Thượng Hải.”
Tim tôi đập mạnh.
“Cha tôi?”
Đầu dây bên kia cười rất khẽ.
“Cha cô đã chết hai mươi năm trước.”
“Vậy ông là ai?”
“Người biết vì sao mẹ cô phải giấu cô.”
Tôi nhìn mọi người.
“Ông muốn gì?”
“Không muốn gì cả.”
“Vậy tại sao gọi?”
“Để nói với cô một chuyện.”
Tôi im lặng.
“Chiếc vòng ngọc cô đang giữ chỉ là một nửa.”
Tôi nhìn xuống cổ tay.
“Chiếc còn lại…”
“Đang ở trong tay tôi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi đứng bất động.
Thẩm Lan Tâm hỏi:
“Chuyện gì?”
Tôi kể lại.
Ông lão lập tức yêu cầu người tìm kiếm số điện thoại.
Nhưng trước khi bất kỳ ai kịp hành động, một tin nhắn mới xuất hiện.
Một bức ảnh.
Trong ảnh là mẹ tôi.
Bà đang đứng trước một căn nhà cũ.
Bên cạnh là một người đàn ông mà tôi chưa từng nhìn thấy.
Phía sau ảnh có dòng chữ:
“Muốn biết mẹ cô chết vì bệnh hay vì một bí mật, hãy đến Hàng Châu trước nửa đêm.”
Tôi nhìn đồng hồ.
Chỉ còn bốn tiếng.
Nhược Vy nắm lấy tay tôi.
“Chị, đừng đi.”
Tôi nhìn em.
“Chị phải đi.”
“Nhưng nếu đó là cái bẫy thì sao?”
“Chị đã sống mười hai năm mà không biết mình là ai.”
Tôi siết chặt tay nó.
“Lần này, chị không muốn trốn nữa.”
Cố Minh Triết lập tức nói:
“Tôi đi cùng chị.”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Chị…”
“Đây là chuyện của gia đình tôi.”
Thẩm Lan Tâm nhìn tôi.
“An Ninh.”
Tôi quay lại.
“Đừng đi một mình.”
Tôi mỉm cười.
“Con sẽ không.”
Tôi nhìn Nhược Vy.
Nó hiểu ý.
“Em đi với chị.”
Tôi gật đầu.
Hai chị em rời khỏi khách sạn Vân Đình khi trời Thượng Hải bắt đầu tối.
Không còn váy cưới.
Không còn tiếng nhạc.
Không còn hơn ba trăm ánh mắt nhìn tôi như một người giúp việc.
Chỉ còn hai chị em.
Một người từng bị tôi nuôi lớn.
Một người vừa phát hiện mình đã sống dưới một cái tên khác suốt hai mươi năm.
Trên đường cao tốc về Hàng Châu, Nhược Vy ngồi bên cạnh im lặng rất lâu.
Cuối cùng nó hỏi:
“Chị.”
“Ừ?”
“Nếu sau này chị thật sự trở thành người nhà họ Cố…”
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.
“Thì sao?”
“Chị còn cần em không?”
Tôi quay sang.
“Ngốc.”
Nó cười trong nước mắt.
“Chị có thể có cả một gia tộc.”
Tôi nắm tay nó.
“Nhưng chị chỉ có một em gái.”
Nó cúi đầu khóc.
Xe chạy qua những ánh đèn kéo dài trong đêm.
Không ai biết phía trước đang chờ đợi điều gì.
Nhưng khi chúng tôi vừa tới Hàng Châu, điện thoại lại sáng lên.
Một tin nhắn cuối cùng.
“Đừng đến căn nhà cũ.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Ngay bên dưới là một địa chỉ khác.
Nghĩa trang Linh Ẩn.
Tôi sững người.
Nhược Vy hỏi:
“Có chuyện gì?”
Tôi đưa điện thoại cho nó.
Nó đọc xong, sắc mặt thay đổi.
“Chị…”
Tôi nhìn ra màn đêm.
Hai mươi năm trước, mẹ tôi đã giấu tôi khỏi một bí mật.
Hai mươi năm sau, chính bí mật ấy lại dẫn tôi trở về.
Tôi không biết người đàn ông kia là ai.
Không biết chiếc vòng còn lại đang ở đâu.
Càng không biết vì sao người muốn tôi quên quá khứ lại biết rõ từng bước tôi đang đi.
Nhưng tôi đã quyết định.
Tôi sẽ tìm ra tất cả.
Dù sự thật cuối cùng có khiến mình đau đến thế nào.
Bởi vì tôi không còn là cô gái mười chín tuổi năm nào đứng trước cánh cửa biệt thự, cúi đầu nhận từng đồng tiền công để nuôi em gái.
Tôi là Tống Vãn Ninh.
Và cũng là Cố An Ninh.
Người đã biến mất khỏi Thượng Hải hai mươi năm trước.
Đêm ấy, khi xe dừng trước cổng nghĩa trang Linh Ẩn, tôi vừa bước xuống thì nghe thấy một giọng nói từ phía sau.
“An Ninh.”
Tôi quay lại.
Một người đàn ông trung niên đứng dưới ánh đèn vàng nhạt.
Trong tay ông là chiếc vòng ngọc còn lại.
Ông nhìn tôi rất lâu rồi nói:
“Cuối cùng cô cũng trở về.”
Tôi nhìn chiếc vòng.
Rồi nhìn ông.
“Ông là ai?”
Người đàn ông không trả lời ngay.
Ông chỉ chậm rãi nói:
“Ta là người đã hứa với mẹ cô rằng sẽ bảo vệ cô cả đời.”
Tôi bước tới.
“Vậy tại sao hai mươi năm qua ông không xuất hiện?”
Ông cúi đầu.
“Bởi vì nếu ta xuất hiện sớm hơn…”
Ông nhìn về phía nghĩa trang.
“…người nằm trong ngôi mộ kia sẽ không phải người mà cô nghĩ.”
Tôi đứng chết lặng.
Bởi ngay phía sau ông là một ngôi mộ mới được dựng.
Trên bia không có tên.
Chỉ có một dòng chữ:
“Tống Ngọc Hà – người đã giữ bí mật đến ngày cuối cùng.”
