#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1
Mặt trời ở Bắc Kinh vào giữa trưa chưa bao giờ gay gắt bằng những lời nhục mạ mà Trương Quế Hoa vừa buông ra giữa trung tâm thương mại Skp sầm uất bậc nhất. Tiếng hét chói tai của bà ta cắt ngang không khí ngột ngạt của mùa hè, thu hút hàng trăm ánh mắt hiếu kỳ đổ dồn về phía chúng tôi. Giữa không gian lộng lẫy bày bán những thương hiệu xa xỉ hàng đầu thế giới, sự cay nghiệt của nhà họ Lục bỗng chốc trở thành một vở kịch hề lố bịch nhưng đầy sát thương.
"Loại đàn bà mặt dày, chồng chán chê mê mệt nhân tình rồi mà vẫn trơ mặt bám riết lấy cái nhà này để ăn bám cấu xé tài sản à? Đúng là đồ vô liêm sỉ!"
Trương Quế Hoa chỉ thẳng ngón tay run rẩy vì tức giận vào mặt tôi, từng từ thốt ra đều mang theo sự khinh miệt tích tụ từ năm năm làm dâu ngột ngạt. Đứng ngay bên cạnh, Lục Kiến Quốc – người chồng đầu gối tay ấp bao năm qua của tôi – không hề có lấy một chút che chở hay ngượng ngùng. Hắn ta một tay ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của Triệu Mạn Ngọc, chiếc áo sơ mi hàng hiệu phẳng phiu nhưng bản chất con người thì đã mục ruỗng từ lâu. Ánh mắt Kiến Quốc nhìn tôi sắc lạnh như dao cau, không giấu nổi sự chán ghét tột độ.
"Lâm Nhược Vũ, cô đừng có làm rùm beng lên nữa làm gì cho mất mặt! Mạn Ngọc mang thai con của tôi rồi, cô không buông tha thì cũng phải biết điều một chút chứ? Thứ phụ nữ không sinh được con, kém sang lại thực dụng như cô, ở nhà họ Lục chúng tôi bao năm qua đúng là phí phạm cơm gạo!"
Triệu Mạn Ngọc nép chặt vào lồng ngực Kiến Quốc, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý nhưng ngoài miệng lại giả vờ yếu đuối, nức nở: "Chị Nhược Vũ, xin chị hãy thành toàn cho anh Kiến Quốc và em. Tình yêu vốn dĩ không có kẻ đến trước hay đến sau, nhưng đứa bé trong bụng em cần một người cha đường đường chính chính. Chị buông tha cho anh ấy đi, đừng cố chấp bám lấy thứ không thuộc về mình nữa."
Xung quanh, những lời xì xào bàn tán bắt đầu rộ lên như ong vỡ tổ.
"Ái chà, nhìn cô vợ ăn mặc cũng ra dáng tiểu thư đấy chứ, hóa ra là kẻ vô sinh lại còn thực dụng bám dai như đỉa đói."
"Thảo nào người ta bỏ là phải. Đàn ông ra ngoài làm ăn vất vả, về nhà đối mặt với một cỗ máy đẻ không xong thì sớm muộn gì cũng chán."
"Đúng là mặt dày, người ta đã dắt cả nhân tình mang thai đến đây rồi mà vẫn cố tình níu kéo để chia chác tài sản."
Những ánh mắt dè bỉu, những ngón tay chỉ trỏ, những tiếng cười cợt ác ý bao vây lấy tôi từ mọi phía. Ở Bắc Kinh này, người ta chuộng sự hào nhoáng và quyền lực, kẻ yếu luôn mặc nhiên trở thành tâm điểm của sự phán xét. Bọn họ đang chờ đợi tôi khóc lóc, đang chờ đợi tôi bấn loạn lao vào cào cấu xé xác ả nhân tình, hoặc thảm hại quỳ gối cầu xin Lục Kiến Quốc đừng ruồng bỏ. Nhưng họ đã lầm. Hoàn toàn lầm.
Tôi đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu để cảm nhận trọn vẹn sự ghê tởm này. Tôi không hề khóc. Trong lồng ngực tôi lúc này không có lấy một giọt nước mắt đau khổ, chỉ có ngọn lửa căm phẫn đang âm ỉ chuyển hóa thành sự tĩnh lặng đáng sợ. Tôi chậm rãi đưa tay chỉnh lại cổ chiếc áo khoác hàng hiệu Dior vừa vặn trên người, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo thấu xương. Ánh mắt tôi quét qua khuôn mặt đang đắc thắng của Trương Quế Hoa, sự hả hê giả tạo của Triệu Mạn Ngọc và vẻ mặt hống hách ngu muội của Lục Kiến Quốc.
"Trương Quế Hoa, Lục Kiến Quốc, các người đúng là chó chê mèo lắm lông. Ăn bám cấu xé tài sản sao? Cứ từ từ rồi hưởng thụ."
Tôi nói nhỏ đủ để ba người bọn họ nghe thấy, giọng điệu bình thản đến lạ thường nhưng lại mang theo một sức nặng khiến nụ cười trên môi Kiến Quốc khựng lại một nhịp. Không đợi bọn họ kịp hoàn hồn, tôi xoay người bước thẳng đi. Tấm lưng tôi thẳng tắp, từng bước giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên những âm thanh dứt khoát, để mặc cho tiếng mắng chửi rủa xả phía sau lưng vẫn văng vẳng không dứt của Trương Quế Hoa: "Con mẹ nó! Mày còn dám già mồm! Đồ điên!"
Đêm hôm đó, tại căn biệt thự xa hoa thuộc khu Triều Dương đắt đỏ bậc nhất Bắc Kinh của nhà họ Lục, bầu không khí ngập tràn sự hoan hỉ và hoang phí. Trương Quế Hoa ngồi ngả ngốn trên chiếc ghế sô-pha da bò nhập khẩu, vừa nhấp ngụm trà Ô Long đắt tiền vừa lớn tiếng cười hả hê với con trai.
"Con hồ ly tinh đó cứng đầu thật đấy! Kiến Quốc, ngày mai con mau chóng mang đơn ly hôn ra tòa, ép nó ký tên nhường lại căn hộ đứng tên chung và quyền quản lý chuỗi cửa hàng thời trang đi! Không thể để loại đàn bà đó húp chút cháo nào nữa. Năm năm qua ở nhà tao, ăn cơm của nhà họ Lục, giờ cút đi tay trắng là còn nhẹ!"
Kiến Quốc cười nhạt, ánh mắt ánh lên sự tham lam tột độ khi nghĩ đến khối tài sản sắp thu về. Hắn ta rót thêm trà cho mẹ, gật đầu lia lịa: "Mẹ yên tâm, loại như cô ta ngoài cái mã bề ngoài thì chẳng có bản lĩnh gì ở Bắc Kinh này đâu. Mấy năm nay ở nhà làm nội trợ, quan hệ xã hội bằng không. Bị con đuổi cùng giết tận thế này, chắc giờ đang ôm gối khóc lóc ở góc đường nào rồi. Ngày mai con sẽ giải quyết dứt điểm."
Triệu Mạn Ngọc mặc một chiếc váy lụa ôm sát khoe trọn bụng bầu hãy còn phẳng lì, nũng nịu bóc từng trái nho tuyến quả căng mọng đút tận miệng cho Kiến Quốc, giọng ngọt ngào như rót mật vào tai: "Anh Kiến Quốc nói đúng, ngày mai em sẽ cùng anh đến công ty để bàn về việc tiếp quản chuỗi cửa hàng đó luôn, nhân tiện chuẩn bị cho hôn lễ của chúng ta. Chị Nhược Vũ mà biết anh sắp cưới em, chắc tức đếnộc máu mà chết mất."
Cả nhà họ Lục đắm chìm trong men say chiến thắng và những toan tính độc ác, chẳng một ai hay biết rằng màn đêm ngoài cửa sổ đang che giấu một cơn địa chấn thực sự. Trên bàn làm việc trong phòng ngủ chính – nơi tôi từng có năm năm chung sống – chiếc điện thoại của tôi đặt lặng lẽ màn hình sáng lên với hàng loạt thông báo từ các giám đốc điều hành, luật sư và ban quản trị tập đoàn Lâm Thị.
Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Tôi đứng bên ô cửa kính lớn nhìn xuống ánh đèn rực rỡ của thành phố, khẽ nhấp một ngụm rượu vang đỏ. Năm năm qua, tôi vì muốn trải nghiệm một cuộc sống bình thường, vì muốn tin vào thứ gọi là "tình yêu đích thực" mà giấu kín thân phận tiểu thư duy nhất của tập đoàn tài phiệt hàng đầu Trung Quốc – Lâm Thị Bắc Kinh. Tôi buông bỏ quyền lực, tự tay vun vén cho sự nghiệp gia đình nhà họ Lục từ hai bàn tay trắng. Chuỗi cửa hàng thời trang mang thương hiệu cao cấp mà bọn họ đang ngày đêm tơ tưởng? Đó là do chính tay cha tôi rót vốn đầu tư, sử dụng bản quyền thiết kế độc quyền và hệ thống cung ứng độc quyền của Lâm Thị để nâng đỡ sự nghiệp cho Lục Kiến Quốc.
Bọn họ tưởng rằng đó là tài năng thiên bẩm của hắn ta? Bọn họ tưởng rằng tôi là kẻ ăn bám không có đường lui? Thật nực cười. Sáng mai, khi mặt trời mọc lên ở Bắc Kinh, tôi sẽ cho bọn họ nếm mùi vị thế nào là rơi từ đỉnh cao danh vọng xuống vực sâu không đáy. Trò chơi giả nghèo giả khổ đến đây là kết thúc.
Chương 2
Đúng tám giờ sáng hôm sau, ánh nắng chói chang chiếu rọi xuống khu thương mại sầm uất bậc nhất quận Triều Dương – nơi chuỗi cửa hàng thời trang cao cấp của nhà họ Lục đang hoạt động hết công suất. Lục Kiến Quốc bước ra từ chiếc Mercedes sang trọng, bộ vest Ý phẳng phiu, gương mặt ngẩng cao ngạo nghễ. Hắn ta hôm nay đặc biệt dẫn theo Triệu Mạn Ngọc đến để chính thức tiếp quản chuỗi cửa hàng, đồng thời dằn mặt nhân viên, chuẩn bị tuyên bố sa thải toàn bộ những ai từng có thiện cảm với tôi.
Nhưng vừa bước đến trước cửa trung tâm thương mại, bước chân của Kiến Quốc bỗng khựng lại. Nụ cười mãn nguyện trên môi hắn đông cứng ngay lập tức.
Trước mặt hắn, toàn bộ năm cửa hàng thời trang lớn nhất của gia đình đều đã bị dán những tờ phong niêm phong đỏ rực chói mắt. Xung quanh cửa hàng, một hàng cảnh sát kinh tế mặc sắc phục nghiêm nghị cùng đội ngũ nhân viên quản lý thị trường đang đứng túc trực. Những bảng hiệu quảng cáo rực rỡ hôm qua giờ đã bị phủ lên bằng những thông báo đình chỉ hoạt động khẩn cấp.
Kiến Quốc hoảng hốt chạy bổ nhào tới, mặt cắt không còn một giọt máu, lắp bắp gọi quản lý khu vực: "Này! Các anh làm cái quái gì thế này? Đây là chuỗi cửa hàng độc quyền của nhà họ Lục chúng tôi! Tại sao lại niêm phong? Các anh có biết chúng tôi là đối tác lớn ở đây cơ mà?!"
Viên quản lý thị trường lạnh lùng liếc nhìn hắn từ trên xuống dưới, không thèm nể nang, hất hàm ném thẳng một xấp tài liệu dày cộp vào ngực Kiến Quốc. Giọng nói đanh thép vang lên giữa hành lang lạnh lẽo:
"Đối tác lớn cái gì? Anh bịa đặt cái quái gì thế? Tập đoàn nắm giữ toàn bộ bản quyền độc quyền thương hiệu và hệ thống thiết kế mà các anh đang kinh doanh trái phép chính là Lâm Thị Bắc Kinh! Chủ tịch tối cao của tập đoàn vừa ký lệnh phong tỏa toàn diện và khởi kiện hình sự khẩn cấp nhà họ Lục các người vì tội danh đạo nhái, lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn, vi phạm nghiêm trọng sở hữu trí tuệ trị giá hàng trăm triệu nhân dân tệ!"
"Cái... cái gì cơ?!" Kiến Quốc lùi lại phía sau ba bước, đôi mắt mở trừng trừng, tai嗡嗡嗡 vang lên từng hồi như có búa tạ giáng xuống. Hắn run rẩy mở xấp tài liệu ra đọc. Từng dòng chữ đen trên giấy trắng hiện lên rõ mồn một: Hợp đồng nhượng quyền thương hiệu bị thu hồi lập tức; các tài khoản ngân hàng liên quan đến doanh nghiệp bị đóng băng; lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với những người đứng tên pháp nhân điều hành. Pháp nhân đứng tên chính là Trương Quế Hoa và Lục Kiến Quốc!
Đúng lúc đó, Trương Quế Hoa hớt hải bắt taxi chạy đến nơi. Bà ta vừa thở hổn hển vừa lao vào gào khóc: "Có chuyện gì thế này? Ai dám phong phong tỏa cửa hàng của nhà họ Lục chúng tôi? Các anh có biết chúng tôi có quan hệ lớn với..."
Bà ta chưa kịp nói hết câu thì từ phía xa, một dàn xe hơi sang trọng nối đuôi nhau tiến thẳng vào khu vực đỗ xe độc quyền. Dẫn đầu đoàn xe là một chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng mang biển số độc nhất vô nhị tại Bắc Kinh. Cửa xe phía sau từ từ bật mở.
Một đôi giày cao gót màu đen bóng bước xuống, tiếp theo là tà áo vest haute couture màu trắng ngà sắc sảo. Người phụ nữ bước ra ngẩng cao đầu, gương mặt trang điểm tinh tế lạnh băng như sương giá, đôi mắt phượng sắc bén mang theo khí thế áp đảo toàn bộ không gian xung quanh. Trên sống mũi cô là cặp kính râm bản lớn che đi phân nửa khuôn mặt, nhưng khí chất vương giả tỏa ra từ từng cử động thì không ai có thể nhầm lẫn được.
Lục Kiến Quốc trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn người vừa bước xuống xe. Chân hắn vô thức lùi lại phía sau, va phải Triệu Mạn Ngọc khiến ả ta kêu lên một tiếng đau đớn. Nhưng lúc này chẳng ai quan tâm đến ả ta nữa.
Triệu Mạn Ngọc run rẩy bấu chặt lấy tay Kiến Quốc, lắp bắp: "Anh... anh Kiến Quốc... đó... đó không phải là... là con hồ ly tinh Lâm Nhược Vũ sao? Sao cô ta lại bước ra từ chiếc xe đó? Chuyện này là thế nào?"
Đúng vậy. Chính là tôi.
Tôi thong thả tháo cặp kính râm xuống, kẹp hững hờ vào ve áo, bước từng bước chậm rãi tiến về phía mẹ con nhà họ Lục. Mỗi một bước chân của tôi nện xuống nền đất giống như tiếng trống trận dội thẳng vào lồng ngực đang hoảng loạn tột độ của bọn họ. Đội ngũ trợ lý và luật sư hùng hậu mặc vest đen từ các xe phía sau nhanh chóng rạt ra hai bên, cúi đầu cung kính: "Chủ tịch Lâm!"
Trương Quế Hoa nhìn thấy cảnh tượng này, đôi chân vốn dĩ đang đứng vững bỗng mềm nhũn, ngã khụy xuống nền gạch lạnh ngắt. Bà ta trợn trừng mắt, miệng há hốc không thốt nên lời, chỉ tay run rẩy về phía tôi: "Mày... mày... Nhược Vũ... mày là... Chủ tịch tập đoàn Lâm Thị ư? Không thể nào! Mày rõ ràng chỉ là một đứa con gái vô dụng ở nhà ăn bám chồng cơ mà!"
Kiến Quốc lao lên phía trước, vẻ mặt đầy hoảng loạn, giọng nói lạc đi vì sợ hãi: "Nhược Vũ! Em... em đang đùa cái gì thế này? Đây không phải là trò đùa đâu nhé! Cửa hàng của gia đình chúng ta... sao lại bị phong tỏa? Có phải em đang hiểu lầm gì không? Chúng ta là vợ chồng cơ mà, em mau kêu họ rút lệnh lại đi!"
Tôi dừng chân lại, đứng cách bọn họ vỏn vẹn một mét. Tôi nhìn xuống người đàn ông từng gọi là chồng, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột độ. Vẻ mặt hoảng loạn, hèn mỉm cười cầu xin lúc này của hắn ta thật sự làm tôi buồn nôn.
"Vợ chồng?" Tôi bật cười lạnh lùng, giọng nói vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của trung tâm thương mại. "Lục Kiến Quốc, anh xứng đáng dùng hai chữ đó với tôi sao? Năm năm qua, tôi giả nghèo giả khổ, cam chịu làm một người vợ nội trợ bình thường trong nhà các người, là để nhìn xem rốt cuộc anh là loại người gì. Hóa ra, các người không chỉ vô ơn bạc nghĩa, mà còn tham lam đến mức dám biển thủ quỹ đen của công ty do chính cha tôi đầu tư, lại còn dẫn nhân tình về tận nhà sỉ nhục tôi?"
Trương Quế Hoa bò lết đến dưới chân tôi, không còn chút sĩ diện nào của một người mẹ chồng hách dịch ngày hôm qua, bà ta khóc lóc thảm thiết, vươn tay định túm lấy gấu quần tôi: "Nhược Vũ! Con dâu ngoan ơi! Mẹ lú lẫn rồi! Mẹ xin lỗi con! Con mau cứu nhà họ Lục đi! Nếu chuỗi cửa hàng này phá sản, nhà cửa của chúng ta cũng sẽ bị tịch thu để trả nợ mất! Con rộng lượng tha cho mẹ con chú đi!"
Tôi lạnh lùng lùi lại một bước, tránh xa bàn tay dơ bẩn của bà ta, đưa tay ra hiệu cho đội ngũ cảnh sát kinh tế bước lên.
"Tha cho các người? Đạo nhái thương hiệu độc quyền, trốn thuế, lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn – những tội danh này đủ để đưa hai mẹ con các người vào tù ngồi bất mãn hết phần đời còn lại rồi. Trương Quế Hoa, Lục Kiến Quốc, tài sản mà các người đang có, từng xu từng cắc đều là do Lâm Thị ban ơn cho các người. Bây giờ, tôi thu hồi lại tất cả, đồng thời đòi lại cả vốn lẫn lãi."
Chương 3
Sự sụp đổ của nhà họ Lục diễn ra nhanh chóng hệt như một cơn lốc quét qua Bắc Kinh. Chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi bốn giờ kể từ khoảnh khắc chiếc Rolls-Royce Phantom của tôi xuất hiện tại trung tâm thương mại, toàn bộ đế chế kinh doanh mà Lục Kiến Quốc dày công gầy dựng bằng tiền của gia đình tôi đã chính thức hóa thành tro bụi.
Đội ngũ luật sư cao cấp của Lâm Thị làm việc với tốc độ chóng mặt. Toàn bộ các tài khoản ngân hàng đứng tên Lục Kiến Quốc và Trương Quế Hoa đều bị lệnh tòa án phong tỏa khẩn cấp. Căn biệt thự sang trọng tại khu Triều Dương – nơi từng vang lên những tiếng cười hả hê mắng nhiếc tôi – nay đã bị cơ quan thi hành án niêm phong để chuẩn bị phát mại trừ nợ.
Tôi ngồi trong văn phòng làm việc rộng lớn ở tầng cao nhất của tòa nhà Lâm Thị, phóng tầm mắt ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Bắc Kinh tấp nập qua lớp kính cường lực trong suốt. Trên bàn làm việc, ly trà Ô Long vẫn còn bốc khói nhẹ, nhưng người thưởng thức nó lúc này không phải là một bà mẹ chồng hách dịch, mà là tôi – người đứng đầu thực sự của vương quốc tài chính này.
Cửa phòng nhẹ nhàng mở ra. Trợ lý Lưu bước vào, cung kính đặt lên bàn một tập hồ sơ mới rồi cúi đầu báo cáo:
"Chủ tịch Lâm, toàn bộ thủ tục pháp lý đã hoàn tất. Nhà họ Lục hiện tại đã khánh kiệt hoàn toàn. Các đối tác làm ăn trước kia nghe tin họ vướng vào vụ án hình sự lừa đảo độc quyền của Lâm Thị đều đã lập tức cắt đứt quan hệ. Căn biệt thự và các xe sang của họ sáng nay đã bị tịch thu hoàn toàn."
Tôi nhấp một ngụm trà, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng: "Còn hai mẹ con bọn họ và Triệu Mạn Ngọc thì sao?"
Trợ lý Lưu ngập ngừng giây lát rồi đáp: "Bọn họ hiện tại đã bị đuổi ra khỏi biệt thự, không nơi nương tựa. Lục Kiến Quốc từ sáng đến giờ liên tục gọi điện cho văn phòng chúng tôi cầu xin gặp ngài, nhưng tôi đã từ chối theo chỉ thị. À còn Triệu Mạn Ngọc... ả ta vừa nghe tin nhà họ Lục phá sản, tài sản trắng tay và sắp phải đối mặt với án tù, liền trở mặt ngay lập tức, cãi nhau to với Lục Kiến Quốc giữa đường phố rồi ôm túi xách bỏ đi rồi ạ."
Tôi khẽ nhếch môi cười nhạt. Tình yêu dựa trên sự tham lam và tiền bạc thì cuối cùng cũng sẽ sụp đổ khi không còn lợi ích. Đó là cái kết hoàn toàn xứng đáng dành cho kẻ phản bội và ả nhân tình cơ hội.
"Để họ tự sinh tự diệt đi. Đừng can thiệp nữa. Lệnh khởi kiện hình sự cứ tiếp tục tiến hành theo đúng pháp luật, không dung thứ."
"Vâng, thưa Chủ tịch." Trợ lý Lưu cúi đầu lui ra ngoài.
Chiều hôm đó, khi tôi bước ra khỏi tòa nhà tập đoàn để chuẩn bị đến sân bay kiểm tra dự án chi nhánh phía Nam, tôi tình cờ chạm mặt Lục Kiến Quốc ở sảnh lớn bên ngoài.
Hắn ta trông thật thảm hại. Bộ vest Ý đắt tiền hôm qua giờ nhàu nhĩ, tóc tai bù xù, gương mặt phờ phạc, hốc hác như thể vừa trải qua cơn ác mộng dài không hồi kết. Khi nhìn thấy tôi bước ra từ chiếc xe sang trọng cùng hàng chùm bảo vệ vây quanh, hắn ta như kẻ điên cuồng lao về phía tôi, nhưng lập tức bị đám bảo vệ chặn lại ngã nhào xuống đất.
"Nhược Vũ! Lâm Nhược Vũ! Em tha cho anh đi!" Kiến Quốc gào thét khản cả cổ, nước mắt nước mũi tòng tòng chảy dài trên khuôn mặt nhếch nhác. "Anh sai rồi! Anh thực sự biết lỗi rồi! Mạn Ngọc chỉ là con hồ ly tinh lừa gạt anh thôi! Người anh yêu thực sự vẫn là em mà! Xin em, vì tình nghĩa vợ chồng năm năm qua, hãy rút đơn kiện đi! Anh không muốn đi tù đâu!"
Tôi dừng bước, lạnh lùng cúi xuống nhìn người đàn ông đang bò dưới đất bám lấy giày bảo vệ. Sự khinh bỉ trong lòng tôi lúc này thậm chí đã nhạt nhòa đi, thay vào đó chỉ là sự dửng dưng hoànלט.
"Năm năm vợ chồng?" Tôi chậm rãi cất giọng, âm thanh nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng như băng sơn. "Lục Kiến Quốc, khi anh cùng ả ta sỉ nhục tôi ở trung tâm thương mại, khi anh mắng tôi là kẻ vô sinh kém sang, anh có nhớ đến năm năm nghĩa vợ chồng đó không? Khi anh tâm niệm cướp đoạt tài sản của gia đình tôi, anh có từng nghĩ đến ngày hôm nay không?"
Kiến Quốc sững người, đôi môi run lẩy bẩy không thốt nên lời. Hắn ngước nhìn tôi với ánh mắt hoảng loạn tột độ, cuối cùng nhận ra khoảng cách giữa hai chúng tôi lúc này đã là vực thẳm không bao giờ có thể san lấp.
Tôi không thèm nhìn hắn thêm một giây nào nữa, quay người bước thẳng lên xe. Cửa xe đóng lại, cách ly hoàn toàn thế giới hỗn loạn, nhếch nhác và đầy tham sân si ở bên ngoài.
Chiếc Rolls-Royce Phantom chầm chậm lăn bánh trên những đại lộ rộng lớn của Bắc Kinh. Nhìn qua khung cửa kính, ánh hoàng hôn đang buông xuống nhuộm đỏ cả một góc trời thành phố. Năm năm giả nghèo giả khổ cuối cùng cũng khép lại bằng một bài học đắt giá cho kẻ phản bội. Cuộc đời mới của tôi, quyền lực thực sự của tôi, bây giờ mới chính thức bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.