Min menu

Pages

Một nhiếp ảnh gia thấy một gia đình nghèo đi chơi công viên. Anh chụp cho họ một tấm hình đẹp, rồi bảo: "Tôi đang test máy, ảnh này tặng mọi người làm kỷ niệm". Có những tấm hình vô giá không phải vì kỹ thuật thượng thừa, mà vì cái tâm của người bấm máy. Bằng cách lấy lý do "thử máy", người nhiếp ảnh gia đã khéo léo tặng cho gia đình nhỏ một báu vật tinh thần, giúp họ nhìn thấy vẻ đẹp rạng rỡ của chính mình giữa những lo toan cơm áo thường nhật. Sự tử tế đôi khi chỉ là một tiếng "tách" đúng lúc. Thay vì đứng ngoài quan sát, người nghệ sĩ đã chọn cách can thiệp vào thực tại một cách đầy dịu dàng, biến một buổi chiều bình thường thành một kỷ niệm có thể cầm trên tay và truyền tay nhau mãi về sau. Nắng chiều vàng vọt như mật ong rót xuống công viên trung tâm, nhuộm lên những tán lá bằng lăng già một màu lấp lánh. Thành phố cuối tuần nhộn nhịp, tiếng cười nói hòa lẫn với tiếng còi xe xa xăm tạo nên một bản đồng ca hối hả của cuộc sống mưu sinh.

Hình ảnh

Bà chủ nhà giàu có cho người mẹ đơn thân thuê phòng. Mỗi tháng bà đều tặng lại một giỏ quà to gồm nhiều đồ dùng gia dụng cần thiết và gia vị, nguyên liệu nấu ăn, bảo là: "Đồ họ biếu tôi nhiều quá, cô ăn hộ không hỏng". Chẳng có thứ quà biếu nào lại đầy đủ từ chai dầu ăn đến gói bột ngọt đúng lúc nhà người ta hết sạch như thế. Đằng sau cái cớ "sợ đồ hỏng" là một trái tim nhân hậu, âm thầm lo từng bữa cơm no cho hai mẹ con người xa lạ. Biết người mẹ đơn thân còn nhiều lo toan, bà chủ nhà đã khéo léo biến những món đồ tiếp tế thiết yếu thành quà tặng "hữu nghị", để căn bếp của căn phòng trọ nhỏ luôn đỏ lửa và đầy ắp yêu thương.

Hình ảnh

Bài đăng mới nhất

Show more