#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Hùng, rơi xuống nền nhà phát ra một tiếng khô khốc.
Anh đứng chết lặng trước chiếc bàn ăn bừa bộn, mắt dán chặt vào dòng kết luận cuối cùng trên tờ giấy tôi vừa đặt xuống. Mùi rượu bia vẫn còn nồng trên áo anh, nhưng gương mặt vốn đang đỏ gay vì men rượu bỗng tái hẳn.
“Không… không thể nào…”
Tôi ôm con ngồi tựa vào thành ghế, cả người mỏi rã rời. Bé Minh nằm trong lòng tôi, đôi má vẫn đỏ bừng, hơi thở nóng hổi phả lên cổ. Suốt cả đêm, con đã sốt cao, lúc mê lúc tỉnh, bàn tay bé xíu cứ bấu chặt lấy áo mẹ như sợ tôi biến mất.
Hùng cầm tờ giấy lên lần nữa. Hai bàn tay anh run rõ rệt.
“Bác sĩ nói thế này thật sao?”
Tôi nhìn anh, không còn sức để giận dữ.
“Anh đọc rồi còn hỏi gì nữa?”
Giọng tôi khàn đặc vì cả đêm gọi con, gọi chồng, rồi gần sáng lại tự mình đưa con đi khám.
Trước đó vài phút, Hùng vừa bước vào nhà, thấy chăn gối vứt dưới sàn, khăn ấm ngâm trong chậu, cốc nước, nhiệt kế và thuốc đặt khắp nơi thì cau mặt:
“Nhà cửa gì mà như bãi chiến trường thế này?”
Tôi không trả lời.
Anh tháo giày, vừa đi vừa lẩm bẩm:
“Anh đi liên hoan có một tối mà em gọi hơn hai mươi cuộc. Đồng nghiệp người ta nhìn vào lại tưởng nhà có chuyện gì ghê gớm.”
Tôi vẫn im lặng.
Có lẽ chính sự im lặng ấy khiến anh khó chịu hơn. Anh quay phắt lại, giọng lớn hơn:
“Con cũng là con em, đừng việc gì cũng gọi anh! Em ở nhà chăm con thì xử lý đi chứ!”
Khi ấy, tôi chỉ lặng lẽ lấy tờ giấy trong túi áo khoác đặt lên bàn.
Dòng kết luận ghi rõ con có dấu hiệu viêm nặng đường hô hấp, cần theo dõi sát và nhập viện nếu tình trạng sốt không giảm, kèm cảnh báo về nguy cơ biến chứng vì đưa đến muộn.
Hùng nhìn xuống con, môi mấp máy.
“Bây giờ… con thế nào rồi?”
“Tạm hạ sốt.”
“Vậy là không sao đúng không?”
Tôi bật cười, nhưng nước mắt lại trào ra.
“Không sao? Con sốt gần bốn mươi độ, tím tái vì lạnh, gọi mãi không phản ứng. Tôi một mình bế con xuống cầu thang lúc trời gần sáng, vừa giữ con vừa gọi xe. Đến nơi, bác sĩ hỏi bố đứa trẻ đâu, tôi không biết trả lời thế nào.”
Hùng ngồi phịch xuống ghế.
“Anh… anh tưởng chỉ là sốt bình thường.”
“Anh không nghe máy thì làm sao biết bình thường hay không?”
“Điện thoại anh để chế độ im lặng.”
“Tôi biết.”
“Anh ngồi với mọi người, giữa chừng đứng lên về cũng khó.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Khó hơn việc nhìn con mình thở không nổi sao?”
Hùng im bặt.
Đó là lần đầu tiên trong nhiều năm chung sống, tôi thấy anh không tìm được lời biện minh.
Tôi tên Mai, kết hôn với Hùng được sáu năm. Bé Minh là con đầu lòng, năm nay vừa tròn bốn tuổi.
Những năm đầu, Hùng không phải người chồng tệ. Anh chăm chỉ, biết lo làm ăn, ít khi tụ tập. Khi tôi mang thai, anh từng tự tay lắp chiếc nôi nhỏ, tối nào cũng ghé tai vào bụng tôi hỏi:
“Hôm nay con có đạp mẹ không?”
Ngày Minh chào đời, Hùng đã khóc.
Anh cầm bàn tay bé xíu của con rồi nói:
“Sau này bố sẽ không để hai mẹ con phải khổ.”
Tôi từng tin câu nói ấy hơn bất cứ lời hứa nào.
Nhưng rồi sau khi tôi nghỉ việc để chăm con, mọi thứ dần thay đổi.
Hùng bắt đầu cho rằng công việc của anh nặng nhọc hơn, còn việc tôi ở nhà chỉ là những chuyện lặt vặt. Mỗi khi tôi than mệt, anh đều nói:
“Em có phải đi sớm về khuya đâu.”
Khi con khóc ban đêm, anh quay mặt vào tường.
“Mai em ngủ bù được, anh còn phải đi làm.”
Khi tôi nhờ anh tắm cho con, anh cầm điện thoại ngồi ngoài phòng khách:
“Em làm quen rồi thì làm nhanh hơn.”
Ban đầu, tôi nghĩ anh chỉ chưa quen làm bố.
Sau đó, tôi lại tự an ủi rằng anh phải chịu áp lực kinh tế.
Rồi dần dần, tôi ngừng nhờ.
Tôi tự đưa con đi tiêm, tự thức đêm khi con ho, tự lo từng bữa ăn, từng bộ quần áo, từng món đồ dùng nhỏ. Hùng vẫn yêu con, nhưng tình yêu của anh giống như một việc chỉ xuất hiện khi thuận tiện.
Anh có thể mua cho con một chiếc xe đồ chơi đắt tiền, nhưng không nhớ con dị ứng với món gì.
Anh có thể đăng ảnh con lên mạng với dòng chữ đầy tự hào, nhưng chưa từng biết đêm con sốt cần lau người thế nào.
Tối hôm đó, khi Minh bắt đầu nóng lên, tôi đã gọi cho Hùng lúc hơn tám giờ.
Anh nghe máy, phía sau rất ồn.
“Anh về sớm được không? Con sốt rồi.”
Hùng đáp:
“Mới ngồi xuống thôi. Em cho con uống thuốc trước đi.”
“Con nôn hết rồi.”
“Thì chờ một lát cho uống lại.”
“Em thấy con mệt lắm.”
Anh thở dài:
“Em đừng hoảng. Trẻ con sốt là chuyện bình thường.”
Cuộc gọi kết thúc.
Đến hơn mười giờ, Minh bắt đầu rét run. Tôi quấn chăn cho con rồi lại tháo ra vì sợ bí. Tôi gọi Hùng thêm bảy cuộc, anh không nghe.
Mười một giờ, con nói lảm nhảm:
“Mẹ ơi, con lạnh…”
Tôi vừa lau người vừa khóc.
Mười hai giờ, nhiệt kế nhảy lên mức khiến tay tôi run bần bật.
Tôi gọi cho mẹ chồng. Bà nghe máy nhưng nói mình đang đau lưng, nhà lại xa, bảo tôi gọi Hùng.
Tôi gọi cho mẹ ruột. Mẹ tôi ở quê, nghe giọng con khóc thì cuống lên:
“Con đưa cháu đi ngay đi, đừng chờ nữa.”
Nhưng tôi không dám đi một mình. Ngoài trời mưa lớn, con mềm nhũn trong tay, điện thoại gần hết pin. Tôi vẫn hy vọng Hùng sẽ về.
Một giờ sáng, tôi gọi lần thứ mười lăm.
Hai giờ, lần thứ mười chín.
Đến gần ba giờ, Minh đột nhiên im bặt.
Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn tiếng khóc.
Tôi vỗ má con.
“Minh, nhìn mẹ đi con.”
Con không mở mắt.
Tôi không còn chờ nữa. Tôi quấn con vào áo khoác, nhét giấy tờ vào túi rồi lao ra khỏi nhà.
Trong lúc chờ xe, tôi gọi Hùng lần cuối.
Anh bắt máy.
“Gì nữa vậy?”
Giọng anh cáu kỉnh.
Tôi vừa khóc vừa nói:
“Con không phản ứng, em đang đưa con đi khám.”
Phía bên kia im lặng vài giây, rồi anh nói:
“Ừ, em đi trước đi. Anh về sau.”
“Anh đang ở đâu?”
“Anh sắp về.”
Nhưng anh không hề về sau.
Tôi bế con vào phòng khám cấp cứu một mình. Khi bác sĩ hỏi tình trạng bắt đầu từ khi nào, tôi cố trả lời nhưng răng va vào nhau.
Một nữ điều dưỡng đỡ con khỏi tay tôi, nói:
“Chị bình tĩnh, chúng tôi kiểm tra ngay.”
Tôi đứng ngoài cửa, nhìn người ta đặt máy đo, chườm ấm, cho con thở hỗ trợ. Khi ấy tôi mới nhận ra hai chân mình ướt sũng, dép dính đầy nước bẩn, tóc bết vào mặt.
Bác sĩ bước ra, giọng nghiêm:
“May mà chị đưa cháu đến. Cháu đang có dấu hiệu viêm đường hô hấp tiến triển nhanh. Hiện tại chúng tôi đã xử lý ban đầu, nhưng gia đình phải theo dõi rất sát.”
Tôi hỏi:
“Có nguy hiểm không bác sĩ?”
“Hiện tại chưa thể nói chắc. Điều đáng lo là cháu sốt cao kéo dài và đến khá muộn.”
Câu “đến khá muộn” như một nhát cứa vào lòng tôi.
Tôi đã chờ Hùng quá lâu.
Khi con ổn hơn, bác sĩ cho về theo dõi vì chưa đến mức bắt buộc nằm viện, nhưng dặn phải quay lại ngay nếu con khó thở, li bì hoặc sốt trở lại.
Tôi bế Minh về nhà lúc trời gần sáng.
Và đúng lúc ấy, Hùng mới về.
Anh ngồi trước mặt tôi bây giờ, mắt vẫn không rời tờ giấy.
“Mai…”
Tôi quay đi.
“Anh xin lỗi.”
“Tôi nghe câu đó nhiều rồi.”
“Anh không biết mọi chuyện nghiêm trọng như vậy.”
“Tôi đã gọi cho anh hai mươi ba cuộc.”
“Anh sai.”
Tôi nhìn con rồi nói chậm rãi:
“Không, anh không chỉ sai tối nay. Anh đã bỏ mặc hai mẹ con từ rất lâu rồi. Chỉ là đến hôm nay, tôi mới không thể tiếp tục giả vờ rằng mọi thứ vẫn ổn.”
Hùng ngẩng lên, ánh mắt hoảng hốt.
“Em định làm gì?”
Tôi kéo chăn phủ kín hơn cho con.
“Sau khi Minh khỏe lại, tôi sẽ đưa con về ở với mẹ một thời gian.”
“Em nói gì vậy? Chỉ vì một lần anh đi liên hoan sao?”
Tôi nhìn anh, cảm giác lạnh buốt lan từ ngực xuống tận tay.
“Anh vẫn nghĩ đây chỉ là một lần sao?”
Hùng muốn nói tiếp, nhưng Minh trong lòng tôi bỗng ho sặc sụa. Tôi vội đỡ con ngồi dậy, vỗ nhẹ sau lưng.
Hùng đứng lên định lại gần.
“Để anh…”
Tôi gạt tay anh ra.
“Anh đi rửa mặt cho tỉnh trước đi.”
Anh đứng khựng lại.
Tôi ôm con, nghe tiếng ho yếu ớt mà lòng quặn thắt.
Tôi chưa biết ngày mai sẽ ra sao.
Nhưng đêm ấy, lần đầu tiên tôi hiểu rằng một cuộc hôn nhân không tan vỡ chỉ vì một trận cãi vã.
Nó tan vỡ từ những lần người này kêu cứu, còn người kia chọn quay mặt đi.
CHƯƠNG 2: NGƯỜI BỐ ĐỨNG NGOÀI CỬA
Sáng hôm sau, Minh sốt trở lại.
Tôi vừa đặt tay lên trán con đã thấy nóng ran. Cổ họng tôi nghẹn lại, nhưng lần này tôi không hoảng loạn như đêm trước. Tôi chuẩn bị đồ, kiểm tra giấy tờ rồi bế con ra cửa.
Hùng đang nằm trên ghế sofa, nghe tiếng động liền bật dậy.
“Con lại sốt à?”
“Ừ.”
“Để anh đưa đi.”
Tôi không trả lời.
Anh bước tới định bế con, nhưng Minh đang mê mệt vẫn co người né tránh, ôm chặt cổ tôi.
Hùng khựng lại.
“Con… không muốn bố bế sao?”
Tôi đáp nhỏ:
“Có lẽ con chưa quen.”
Ba chữ ấy khiến sắc mặt anh thay đổi.
Một đứa trẻ bốn tuổi không quen được bố bế.
Đó là sự thật quá rõ ràng mà trước đây chưa ai nói thẳng ra.
Trên đường đi, Hùng ngồi phía trước, liên tục quay lại nhìn con. Anh hỏi đủ thứ:
“Con có ăn được gì không?”
“Từ tối qua chưa ăn.”
“Thuốc nào con đã uống?”
“Tôi mang theo rồi.”
“Bác sĩ dặn những gì?”
“Tờ giấy anh đã đọc.”
Mỗi câu trả lời ngắn ngủi của tôi khiến anh càng lúng túng.
Tại nơi khám bệnh, Minh được chỉ định ở lại theo dõi. Tôi ngồi bên giường con, tay luôn đặt trên ngực con để cảm nhận từng nhịp thở.
Hùng đứng cạnh một lúc rồi hỏi:
“Anh phải làm gì?”
Tôi ngẩng lên nhìn anh.
“Anh thật sự muốn biết hay chỉ muốn nghe để đỡ áy náy?”
Anh sững người.
“Mai, anh biết anh sai rồi.”
“Biết sai và thay đổi là hai chuyện khác nhau.”
“Anh sẽ thay đổi.”
“Tôi đã nghe câu này sau mỗi lần anh quên đón con, mỗi lần anh không nghe máy, mỗi lần tôi mệt đến mức không đứng nổi.”
Hùng kéo ghế ngồi xuống.
“Anh không nghĩ em mệt đến vậy.”
“Tại sao?”
“Vì em lúc nào cũng làm được.”
Tôi bật cười buồn.
“Vì tôi không làm thì ai làm?”
Hùng cúi đầu.
Một lúc lâu sau, anh mới hỏi:
“Em đã từng nghĩ đến chuyện rời đi từ bao giờ?”
Tôi nhìn con.
“Từ ngày Minh bị ngã trong nhà tắm.”
Anh ngẩng phắt lên.
“Chuyện đó lâu rồi mà.”
“Đúng. Hôm ấy tôi gọi anh về vì con bị rách trán. Anh nói đang xem trận bóng với bạn, bảo tôi tự đưa con đi khâu.”
“Anh có về sau đó.”
“Sau khi mọi chuyện xong hết.”
Hùng im lặng.
“Tôi đã nghĩ có lẽ lần sau anh sẽ khác. Nhưng rồi lần nào cũng vậy. Anh luôn đến sau khi tôi đã tự vượt qua.”
“Anh xin lỗi.”
“Tôi không cần thêm lời xin lỗi. Tôi cần một người chồng, và Minh cần một người bố.”
Đúng lúc ấy, bác sĩ bước vào kiểm tra. Sau khi nghe phổi và xem kết quả, bác sĩ nói tình trạng của Minh đã ổn định hơn nhưng cần theo dõi ít nhất hai ngày.
Hùng hỏi liên tục:
“Có ảnh hưởng lâu dài không? Có phải dùng thuốc mạnh không? Bao giờ cháu hết sốt?”
Bác sĩ nhìn anh rồi nói:
“Điều quan trọng nhất là phát hiện sớm và chăm sóc đúng. Trẻ nhỏ thay đổi rất nhanh, gia đình không nên chủ quan.”
Tôi thấy Hùng siết chặt hai tay.
Khi bác sĩ rời đi, anh ngồi xuống cạnh giường, nhìn con hồi lâu.
Minh tỉnh giấc, mở mắt thấy bố thì quay mặt sang tôi.
“Mẹ…”
“Mẹ đây.”
“Con khát.”
Tôi đỡ con uống từng thìa nước.
Hùng đưa tay định cầm cốc nhưng lại rụt về.
Một lát sau, Minh khẽ hỏi:
“Bố có đi làm không?”
Hùng đáp:
“Hôm nay bố ở đây với con.”
“Bố không đi ăn nữa à?”
Câu hỏi ngây thơ khiến căn phòng im bặt.
Tôi quay mặt đi, không muốn con thấy mắt mình đỏ.
Hùng cúi xuống, giọng khàn hẳn:
“Không. Bố ở với con.”
“Đêm qua con gọi bố.”
“Bố biết.”
“Bố không nghe.”
Hùng cắn chặt môi.
“Bố xin lỗi.”
Minh không nói nữa, chỉ nhắm mắt lại.
Lời xin lỗi của người lớn đôi khi quá muộn so với nỗi sợ của một đứa trẻ.
Buổi trưa, mẹ chồng tôi đến.
Bà mang theo cháo và quần áo, vừa vào đã nhìn quanh rồi hỏi:
“Cháu thế nào?”
Tôi đáp:
“Đỡ hơn rồi.”
Bà quay sang Hùng:
“Con đi làm đi, để mẹ với Mai ở đây.”
Hùng lắc đầu.
“Con ở lại.”
Mẹ chồng hơi bất ngờ.
“Công việc thì sao?”
“Con xin nghỉ.”
Bà kéo anh ra một góc, nhưng giọng vẫn đủ lớn để tôi nghe thấy:
“Con là đàn ông, phải lo việc bên ngoài. Chuyện chăm trẻ đã có phụ nữ.”
Hùng nhìn mẹ.
“Chính vì ai cũng nói như vậy nên con mới thành ra thế này.”
Bà sững lại.
“Con nói gì?”
“Con cứ nghĩ kiếm tiền là đủ. Con nghĩ Mai ở nhà thì mọi việc là của cô ấy. Nhưng tối qua, nếu con gặp chuyện mà cô ấy không nghe máy hai mươi ba cuộc, mẹ có thấy bình thường không?”
Mẹ chồng im lặng.
Hùng nói tiếp:
“Minh là con của con. Mai không sinh con một mình, cũng không tạo ra gia đình này một mình.”
Tôi nhìn anh, lòng có chút dao động nhưng chưa thể tin tưởng.
Một câu nói đúng không thể xóa hết nhiều năm vô tâm.
Chiều hôm đó, Hùng ở lại thật.
Anh học cách đo nhiệt độ, ghi giờ uống thuốc, lau người cho con. Ban đầu anh vụng về, khăn quá lạnh, nước đổ ra chăn, cốc suýt rơi. Tôi phải nhắc liên tục.
“Đừng đắp kín quá.”
“Cho con uống từng ngụm thôi.”
“Bế nhẹ đầu con lên.”
Anh không cáu.
Mỗi lần làm sai, anh chỉ hỏi:
“Thế này được chưa?”
Đêm đến, Minh lại sốt nhẹ. Tôi đang định đứng dậy thì Hùng nói:
“Em nằm nghỉ đi, để anh.”
Tôi nhìn anh nghi ngờ.
“Anh biết làm không?”
“Không biết thì em chỉ.”
Anh ngồi bên giường con suốt hai tiếng. Khi Minh khó chịu, anh kể những câu chuyện vụng về về một chú thỏ đi lạc. Con không cười, nhưng cũng không đòi mẹ ngay lập tức.
Gần sáng, tôi tỉnh dậy thấy Hùng vẫn ngồi đó, đầu gục vào thành giường, một tay đặt trên chân con.
Trong khoảnh khắc, tôi nhớ lại người đàn ông từng hứa sẽ không để hai mẹ con phải khổ.
Nhưng rồi tôi tự nhắc mình: thay đổi thật sự không nằm trong một đêm thức trắng.
Nó nằm ở những ngày bình thường sau khi nỗi sợ đã qua.
Hai ngày sau, Minh được về nhà.
Trên đường về, Hùng nói:
“Anh đã xin làm việc tại nhà một thời gian.”
Tôi hỏi:
“Vì con hay vì sợ tôi đưa con đi?”
“Cả hai.”
“Anh sợ mất chúng tôi sao?”
Anh gật đầu.
“Từ trước đến giờ anh luôn nghĩ em sẽ ở đó. Dù anh có về muộn, có bỏ mặc việc nhà, có vô tâm thế nào, em vẫn ở đó.”
“Tôi từng nghĩ phải nhịn vì con.”
“Còn bây giờ?”
“Tôi hiểu một đứa trẻ không cần một mái nhà có đủ hai người nếu trong đó chỉ có một người thật sự chăm sóc nó.”
Hùng im lặng rất lâu.
Về đến nhà, tôi bắt đầu xếp quần áo của hai mẹ con vào vali.
Hùng đứng ngoài cửa phòng.
“Em vẫn đi sao?”
“Tôi đã nói rồi. Minh khỏe lại, tôi sẽ về với mẹ một thời gian.”
“Anh đã nghỉ làm để chăm con.”
“Anh mới làm hai ngày.”
“Em không cho anh cơ hội à?”
Tôi dừng tay.
“Cơ hội không phải là tôi ở lại và tiếp tục chịu đựng. Cơ hội là anh thay đổi dù tôi có ở đây hay không.”
Hùng nhìn chiếc vali, đôi mắt đỏ lên.
“Bao lâu em mới về?”
“Tôi chưa biết.”
“Anh có được gặp con không?”
“Anh là bố của con. Tôi không ngăn.”
“Còn chúng ta?”
Tôi kéo khóa vali.
“Chúng ta cần nhìn lại xem giữa hai người còn là tình nghĩa hay chỉ là thói quen.”
Hùng bước lùi ra khỏi cửa.
Lần đầu tiên, anh không tranh cãi, không đổ lỗi, cũng không dùng con để níu kéo.
Anh chỉ nói:
“Anh sẽ chờ.”
Tôi bế Minh, kéo vali đi ngang qua anh.
Khi cánh cửa khép lại, lòng tôi đau nhói.
Tôi không rời đi vì hết thương.
Tôi rời đi vì tình thương nếu không có sự tôn trọng sẽ biến thành một sợi dây buộc người ta ở lại trong kiệt sức.
Và tôi cần biết Hùng thực sự muốn trở thành chồng, thành bố…
Hay chỉ đang sợ căn nhà bỗng dưng vắng tiếng người.
CHƯƠNG 3: BỮA CƠM KHÔNG CÒN AI CHỜ
Những ngày đầu về nhà mẹ, tôi ngủ gần như suốt buổi sáng.
Mẹ thấy vậy không trách. Bà chỉ nhẹ nhàng đưa Minh ra ngoài chơi rồi khép cửa cho tôi nghỉ.
Khi tỉnh dậy, căn phòng yên tĩnh đến lạ. Tôi không phải vừa mở mắt đã kiểm tra nồi cơm, quần áo, bình nước, thuốc của con. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi nhận ra mình đã mệt đến mức nào.
Mẹ ngồi nhặt rau ngoài hiên, thấy tôi bước ra liền hỏi:
“Ngủ được không?”
“Con không nhớ lần cuối ngủ liền bốn tiếng là khi nào.”
Mẹ nhìn tôi, xót xa.
“Con giấu mẹ lâu quá.”
“Con sợ mẹ lo.”
“Còn con thì ai lo?”
Tôi không trả lời được.
Hùng gọi mỗi ngày, nhưng không gọi dồn dập. Anh thường hỏi Minh ăn gì, ho còn nhiều không, tối ngủ có ngon không. Có hôm anh gọi video, ngồi nghe con kể chuyện gần nửa tiếng.
Trước khi tắt máy, anh nói với tôi:
“Anh đã đăng ký một lớp hướng dẫn chăm sóc trẻ nhỏ.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Anh học làm gì?”
“Để lần sau con bệnh, anh không đứng nhìn như người ngoài.”
Tôi không khen, cũng không chế giễu.
“Ừ.”
Một tuần sau, Hùng đến thăm.
Anh mang theo một túi đồ lớn nhưng không phải đồ chơi đắt tiền. Bên trong là nhiệt kế mới, máy tạo ẩm, thuốc theo đơn cũ và mấy quyển truyện Minh thích.
Con chạy ra ôm chân bố.
“Bố ở lại ăn cơm không?”
Hùng nhìn tôi.
“Nếu mẹ cho phép.”
Tôi gật đầu.
Trong bữa cơm, anh chủ động xúc cho con, gỡ xương cá, lau miệng. Có vài lần anh làm không khéo, Minh nhăn mặt:
“Bố làm rơi rồi.”
Hùng cười:
“Bố tập lại.”
Mẹ tôi quan sát nhưng không nói gì.
Sau bữa ăn, Hùng vào bếp rửa bát. Tôi đứng ngoài hỏi:
“Anh có cần giúp không?”
Anh lắc đầu.
“Ngày trước em làm một mình sáu năm, anh rửa một bữa không đáng gì.”
Tôi dựa vào cửa.
“Anh đừng làm những việc này chỉ để tôi quay về.”
Hùng dừng tay.
“Anh biết.”
“Thật không?”
Anh quay lại nhìn tôi.
“Ba ngày đầu hai mẹ con đi, anh vẫn gọi đồ ăn ngoài. Quần áo chất đầy mà không giặt. Căn nhà im lặng, anh cứ nghĩ chỉ cần em về thì mọi thứ lại như cũ.”
“Tôi đã đoán vậy.”
“Nhưng một tối anh tìm áo cho Minh thì không biết đồ của con để ở đâu. Anh mở từng ngăn tủ, thấy em dán nhãn theo mùa, theo kích cỡ. Anh mới hiểu bao nhiêu thứ em làm mà anh chưa từng nhìn thấy.”
Tôi im lặng.
“Sau đó anh thử tự sống theo cách em từng sống. Sáng dậy chuẩn bị đồ, đi làm, về dọn nhà, nấu ăn, giặt quần áo. Mới ba ngày anh đã cáu. Còn em làm nhiều năm, lại thêm chăm con.”
Giọng anh chậm lại.
“Anh không chỉ vô tâm. Anh đã coi sự hy sinh của em là nghĩa vụ.”
Tôi quay mặt đi vì mắt cay.
Hùng nói tiếp:
“Anh chưa dám mong em tha thứ. Anh chỉ muốn em biết lần này anh không xin lỗi để mọi chuyện trôi qua.”
“Vậy anh muốn gì?”
“Anh muốn học cách làm lại từ đầu, kể cả khi cuối cùng em vẫn không quay về.”
Câu nói ấy khiến tôi nhìn anh lâu hơn.
Những tháng tiếp theo, Hùng giữ lời.
Anh đều đặn đón Minh hai buổi mỗi tuần. Ban đầu tôi lo lắng, chuẩn bị sẵn cả túi hướng dẫn. Nhưng rồi tôi thấy anh bắt đầu nhớ giờ ngủ, biết con không thích hành, biết cách dỗ khi con giận.
Có lần Minh bị ho nhẹ khi đang ở với bố. Hùng gọi cho tôi nhưng không hoảng.
“Anh đã đo nhiệt độ, con không sốt. Anh cho con uống nước ấm, đang theo dõi thêm. Nếu em muốn, anh đưa con về.”
Tôi hỏi:
“Con có khó thở không?”
“Không. Anh đã kiểm tra như hướng dẫn.”
Tôi thở phào.
“Anh cứ giữ con, có gì gọi tôi.”
Đó là lần đầu tiên tôi thật sự giao con cho Hùng mà không thấy bất an.
Mẹ chồng tôi cũng đến gặp tôi.
Bà ngồi rất lâu rồi mới nói:
“Mẹ xin lỗi.”
Tôi ngạc nhiên.
“Vì chuyện gì?”
“Vì mẹ đã dạy con trai rằng đàn ông chỉ cần kiếm tiền. Ngày trước bố nó cũng vậy, mẹ làm hết nên quen. Đến lượt con, mẹ lại nghĩ đó là chuyện bình thường.”
Tôi không biết nên đáp thế nào.
Bà lấy trong túi ra một chiếc áo len nhỏ đang đan dở.
“Mẹ không mong con quay về ngay. Nhưng nếu con cho phép, mẹ muốn thỉnh thoảng đến chơi với cháu, và nếu con cần, mẹ sẽ giúp.”
Tôi nhìn bàn tay bà run run giữ chiếc áo.
“Con không cần mẹ hầu hạ. Con chỉ cần mọi người hiểu chăm trẻ không phải việc riêng của một người phụ nữ.”
Bà gật đầu.
“Mẹ hiểu rồi.”
Sáu tháng sau, tôi đi làm trở lại.
Ban đầu chỉ là công việc bán thời gian gần nhà. Tôi sợ mình đã xa môi trường làm việc quá lâu, nhưng dần dần, tôi lấy lại sự tự tin.
Hùng chủ động sắp xếp lịch để đón Minh những ngày tôi bận. Anh không nói đó là “giúp tôi”, mà nói:
“Hôm nay đến lượt anh chăm con.”
Sự khác biệt ấy rất nhỏ, nhưng khiến lòng tôi nhẹ đi.
Một chiều, khi tôi đến đón Minh ở nhà Hùng, con đang ngồi tô màu còn Hùng nấu ăn trong bếp.
Tôi nhìn căn nhà đã thay đổi. Trên tường có lịch uống thuốc, góc bàn đặt hộp sơ cứu, tủ lạnh dán thực đơn của con. Không còn những chai rượu, không còn đống quần áo ném trên ghế.
Hùng bưng nồi canh ra, hơi ngượng:
“Anh nấu hơi nhạt.”
Minh nói ngay:
“Bố nấu dở nhưng con ăn được.”
Tôi bật cười.
Hùng cũng cười theo.
Bữa cơm hôm đó giản dị, nhưng là lần đầu tiên sau rất lâu, ba người ngồi với nhau mà không có cảm giác ai đang phục vụ ai.
Sau khi Minh ngủ, Hùng đưa tôi một cuốn sổ.
“Gì vậy?”
“Những việc anh đã ghi lại trong sáu tháng qua.”
Tôi mở ra. Bên trong không phải những lời hứa lớn lao, mà là lịch đón con, những khoản chi tiêu, những lần con bệnh, những lỗi anh đã mắc và cách sửa.
Ở trang cuối, anh viết:
“Gia đình không phải nơi một người gánh hết, còn người kia trở về để được phục vụ.”
Tôi nhìn anh.
“Anh viết câu này à?”
“Ừ.”
“Cuối cùng anh cũng hiểu.”
Hùng ngồi đối diện tôi, giọng nhỏ:
“Mai, anh không muốn hỏi em khi nào quay về nữa. Anh chỉ muốn hỏi… em có cho anh cơ hội được cùng em xây lại một gia đình khác không? Không phải quay về như cũ.”
Tôi nhìn cánh cửa phòng nơi con đang ngủ.
“Tôi chưa quên được đêm hôm đó.”
“Anh biết.”
“Có những lúc tôi vẫn nghe lại câu anh nói: ‘Con cũng là con em.’”
Mắt Hùng đỏ lên.
“Anh sẽ hối hận cả đời vì câu ấy.”
“Tôi không muốn anh sống trong hối hận. Tôi muốn anh nhớ để đừng bao giờ lặp lại.”
Anh gật đầu.
Tôi hít sâu.
“Chúng ta có thể thử lại, nhưng không phải bằng cách tôi xách vali về ngay.”
Hùng ngẩng lên.
“Vậy bằng cách nào?”
“Từ từ. Cùng chăm con, cùng chia sẻ việc nhà, cùng nói rõ khi mệt. Nếu một người gặp chuyện, người kia phải có mặt. Không ai được xem sự hy sinh của người còn lại là điều đương nhiên.”
“Anh đồng ý.”
“Và nếu anh lại quay về như trước…”
“Anh sẽ không trách em nếu em rời đi.”
Tôi nhìn anh thật lâu rồi khẽ nói:
“Được. Chúng ta thử.”
Một năm sau, tôi và Minh trở về căn nhà cũ.
Nhưng cuộc sống không còn như cũ.
Hùng dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Tôi đưa con đi học. Buổi tối, ai về trước thì nấu cơm. Khi Minh bệnh, cả hai thay nhau thức. Khi tôi mệt, Hùng không hỏi “em ở nhà làm gì mà mệt”, mà nói:
“Em nghỉ đi, phần còn lại để anh.”
Có những lúc chúng tôi vẫn cãi nhau.
Hùng vẫn có khi quên việc. Tôi vẫn có lúc nhắc lại chuyện cũ vì tổn thương chưa hoàn toàn biến mất. Nhưng lần này, không ai bỏ mặc người kia giữa tiếng kêu cứu.
Một buổi tối, Minh bị cảm nhẹ. Con nằm giữa hai vợ chồng, nắm tay mỗi người một bên rồi hỏi:
“Nếu con sốt, bố có đi ăn không?”
Hùng khựng lại.
Anh cúi xuống hôn trán con.
“Không. Khi con cần, bố sẽ ở đây.”
Minh quay sang tôi.
“Mẹ cũng ở đây chứ?”
Tôi mỉm cười.
“Mẹ ở đây.”
Con nhắm mắt ngủ, hai bàn tay vẫn giữ chặt tay bố mẹ.
Tôi nhìn Hùng qua ánh đèn ngủ. Anh không nói gì, chỉ siết nhẹ tay tôi.
Tôi từng nghĩ kết thúc có hậu là gia đình không bao giờ rạn nứt.
Sau này tôi mới hiểu, có những gia đình từng đứng bên bờ tan vỡ, nhưng nếu mỗi người đủ can đảm nhận lỗi, đủ kiên nhẫn sửa mình và đủ tôn trọng nỗi đau của nhau, họ vẫn có thể bước về cùng một phía.
Bài học lớn nhất của chúng tôi không nằm trong đêm con sốt cao.
Nó nằm ở những ngày sau đó.
Rằng làm cha không chỉ là kiếm tiền.
Làm mẹ không có nghĩa phải gánh hết.
Và làm vợ chồng không phải là đợi một người kiệt sức rồi mới nói lời xin lỗi.
Gia đình chỉ thật sự là mái ấm khi mỗi tiếng gọi đều có người đáp lại.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.