#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
“Con bé không được phép ngồi xuống bàn hôm nay.”
Câu nói lạnh tanh từ phòng ăn vọng vào khiến bà Hạnh chết lặng ngay trước cửa bếp.
Qua khe cửa hé mở, bà nhìn thấy con gái mình, Thu Vân, đang đứng nép bên chiếc tủ gỗ, hai tay ôm chặt khay thức ăn. Gương mặt cô tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc. Trên cổ tay còn hằn một vệt đỏ do chiếc khay nóng vừa chạm phải, nhưng cô không dám đặt xuống.
Ngoài phòng ăn, tiếng cười nói vẫn rộn ràng. Những chùm đèn pha lê sáng rực trên trần, bàn tiệc dài phủ khăn trắng, đầy ắp món ngon. Người lớn nâng ly, trẻ con chạy quanh những hộp quà đủ màu. Chính giữa phòng là chiếc bánh sinh nhật ba tầng dành cho bé Bin, cháu ngoại của bà Hạnh.
Chỉ có mẹ của đứa trẻ là không được ngồi cùng.
Bà Hạnh siết chặt túi quà trong tay.
Bà đã đi xe hơn bốn tiếng, mang theo chiếc áo len tự đan cho cháu và một chiếc xe gỗ nhỏ do ông ngoại tự tay làm. Thu Vân không biết bà đến. Bà muốn tạo bất ngờ nên chỉ gọi cho con rể, nói sẽ ghé qua một lát.
Tuấn Khải đã cười trong điện thoại:
“Mẹ cứ tới, nhà con hôm nay đông nhưng vui lắm.”
Bà không ngờ niềm vui ấy lại không có chỗ cho con gái mình.
Trong bếp, giọng bà Lệ, mẹ của Tuấn Khải, tiếp tục vang lên:
“Khách khứa hôm nay toàn người quan trọng. Con đừng mang bộ mặt buồn bã ra ngoài làm mất vui.”
Thu Vân cắn môi.
“Con chỉ muốn ra thắp nến cùng bé Bin.”
“Thắp nến thì có thiếu người đâu.”
“Nhưng con là mẹ của thằng bé.”
Bà Lệ cười nhạt:
“Làm mẹ mà để con sốt đúng tuần trước thì cũng nên tự biết mình chăm con chưa tốt. Hôm nay con cứ ở trong bếp phụ cô giúp việc. Đừng để ai hỏi chuyện rồi lại nói linh tinh.”
“Con không nói gì cả.”
“Vậy càng tốt.”
Bà Hạnh nghe đến đó, hai chân như cứng lại.
Bà từng biết con gái sống không dễ dàng ở nhà chồng. Thu Vân ít gọi về hơn trước, mỗi lần nói chuyện đều vội vàng. Có lần bà nghe tiếng con khóc, hỏi thì cô chỉ bảo:
“Con mệt chút thôi, mẹ đừng lo.”
Bà đã tin.
Bà còn khuyên:
“Nhà nào cũng có lúc va chạm. Con mềm mỏng một chút, rồi mọi chuyện sẽ qua.”
Giờ đây, đứng trước căn bếp rộng hơn cả căn nhà nhỏ của mình, bà Hạnh mới nhận ra có những điều không thể giải quyết bằng nhẫn nhịn.
Một người phụ nữ mặc váy sang trọng bước vào bếp, nhìn Thu Vân rồi nói:
“Chị Vân, món súp đâu? Bên ngoài đang chờ.”
Thu Vân vội lau mắt.
“Có ngay.”
Cô bưng khay lên. Lúc quay lại, ánh mắt cô chạm phải mẹ.
Chiếc thìa trên khay rung lên, va vào thành bát lanh canh.
“Mẹ?”
Bà Hạnh bước vào.
Trong một khoảnh khắc, Thu Vân như đứa trẻ bị bắt gặp đang cố giấu vết thương. Cô lúng túng đặt khay xuống, kéo tay áo che cổ tay.
“Mẹ đến lúc nào vậy?”
“Vừa đến.”
“Con… sao mẹ không báo con?”
“Mẹ muốn làm con bất ngờ.”
Thu Vân cố mỉm cười.
“Hôm nay đông người quá. Mẹ ra ngoài ngồi đi, con làm nốt rồi ra.”
Bà Hạnh nhìn con gái thật lâu.
“Con có được ra không?”
Thu Vân sững người.
“Mẹ hỏi gì vậy?”
“Con có được ngồi cùng bàn không?”
Gương mặt Thu Vân tái đi.
Đúng lúc ấy, bà Lệ từ phòng ăn bước vào. Vừa thấy bà Hạnh, bà ta khựng lại một giây rồi nhanh chóng nở nụ cười xã giao.
“Ôi, chị đến mà không báo trước. Nhà đông quá, tiếp đón không chu đáo, chị thông cảm.”
Bà Hạnh nhìn thẳng vào bà ta.
“Tôi có báo cho Tuấn Khải.”
“Vậy à? Chắc nó bận nên quên nói.”
Bà Lệ quay sang con dâu, giọng sắc hơn:
“Con còn đứng đó làm gì? Mang súp ra đi.”
Thu Vân vừa định cầm khay thì bà Hạnh giữ lại.
“Để nó nghỉ một lát.”
Bà Lệ hơi nhíu mày.
“Chị Hạnh, hôm nay nhà có tiệc. Mỗi người một tay mới xong việc.”
“Vân là mẹ của đứa trẻ. Nó cũng là chủ bữa tiệc.”
“Chủ gì mà chủ.”
Bà Lệ bật cười nhỏ.
“Mọi thứ từ bánh, quà, khách mời đều do nhà tôi lo. Nó chỉ cần chăm con mà còn để thằng bé ốm. Hôm nay để nó phụ bếp một chút cũng đâu có gì.”
Thu Vân vội nắm tay mẹ.
“Mẹ, thôi đi. Hôm nay là sinh nhật con, đừng làm mọi chuyện căng thẳng.”
Bà Hạnh nghe con gọi “sinh nhật con” mà tim thắt lại.
Cô không còn nói đó là sinh nhật của cháu nữa. Có lẽ suốt thời gian qua, Thu Vân đã quen coi mình như người ngoài.
Ngoài phòng khách, tiếng Tuấn Khải vang lên:
“Mẹ, bánh sắp cắt rồi!”
Bà Lệ lập tức đáp:
“Ra ngay!”
Rồi bà ta quay lại, hạ giọng với Thu Vân:
“Con ở đây. Khi nào gọi thì mang đồ ra.”
Bà Hạnh nhìn bà ta.
“Cháu tôi cắt bánh mà mẹ nó không được đứng cạnh sao?”
“Chị đừng nghiêm trọng hóa vấn đề.”
“Vậy chuyện gì mới đủ nghiêm trọng?”
Không khí trong bếp chùng xuống.
Thu Vân run giọng:
“Mẹ, con xin mẹ.”
Bà Hạnh quay sang nhìn con. Trong mắt Thu Vân không chỉ có nỗi buồn mà còn có sự sợ hãi. Cô sợ mẹ làm lớn chuyện. Sợ chồng trách. Sợ nhà chồng nhìn mình khó chịu.
Chính ánh mắt ấy khiến bà Hạnh tỉnh táo.
Bà không muốn con gái tiếp tục chịu thêm một trận trách móc sau khi bà rời đi.
Bà buông tay Thu Vân, mỉm cười rất nhẹ.
“Được. Mẹ không nói nữa.”
Bà Lệ dường như thở phào.
“Chị ra ngoài ngồi đi. Tôi sẽ bảo người xếp thêm chỗ.”
“Không cần.”
Bà Hạnh cầm lại túi quà.
“Tôi chỉ ghé thăm cháu. Thấy cháu khỏe là được rồi.”
Thu Vân hốt hoảng.
“Mẹ về luôn sao?”
“Ừ.”
“Mẹ chưa gặp bé Bin.”
“Lát nữa con đưa quà cho cháu giúp mẹ.”
“Mẹ giận con à?”
Bà Hạnh lắc đầu, đưa tay vuốt mái tóc con gái.
“Mẹ không giận con.”
Câu nói dịu dàng ấy khiến nước mắt Thu Vân trào ra.
“Mẹ…”
“Đừng khóc. Hôm nay là ngày vui.”
Bà quay đi trước khi chính mình không kìm được.
Khi bước qua phòng khách, bà nhìn thấy cháu ngoại đang ngồi trong lòng Tuấn Khải. Cậu bé đội chiếc mũ sinh nhật nhỏ, hai má đỏ hồng, cười thích thú khi mọi người chụp ảnh.
Tuấn Khải thấy bà thì đứng lên.
“Mẹ đến rồi à? Sao mẹ không vào ngồi?”
“Nhà đông, mẹ về trước.”
Anh hơi bất ngờ.
“Ít nhất mẹ ở lại cắt bánh.”
“Không cần.”
Bà đặt túi quà cạnh bàn.
“Con nhớ đưa quà cho thằng bé.”
Tuấn Khải nhìn về phía bếp, rồi hỏi nhỏ:
“Vân đâu?”
Bà Hạnh nhìn con rể.
“Con không biết vợ mình đang ở đâu sao?”
Anh im lặng.
Chỉ một khoảnh khắc chần chừ ấy đã đủ để bà hiểu anh biết tất cả.
Bà Hạnh rời khỏi căn biệt thự khi phía sau vẫn vang tiếng hát chúc mừng sinh nhật. Trời tối, gió lạnh quất qua mặt. Bà bước rất chậm, nhưng trong đầu lại hiện lên rõ từng hình ảnh: bàn tiệc đông đủ, ánh đèn rực rỡ, con gái đứng một mình trong góc bếp.
Bà bắt xe về nhà.
Suốt quãng đường, bà không gọi cho Thu Vân. Bà biết nếu hỏi, con gái sẽ lại nói:
“Con không sao.”
Gần mười một giờ đêm, bà về đến căn nhà nhỏ. Ông Minh, chồng bà, vẫn ngồi chờ bên bàn nước.
“Bà gặp cháu chưa?”
Bà Hạnh không trả lời.
Bà đặt túi xách xuống, ngồi im.
Ông Minh nhìn đôi mắt đỏ của vợ, giọng lo lắng:
“Có chuyện gì?”
Bà Hạnh kể lại tất cả.
Ông Minh nghe xong, bàn tay đặt trên đầu gối run lên.
“Con Vân chịu như vậy bao lâu rồi?”
“Tôi không biết.”
“Bà không kéo nó về?”
“Tôi muốn lắm.”
Bà Hạnh bật khóc.
“Nhưng tôi sợ nếu làm ầm lên, khi tôi đi rồi, nó sẽ càng khổ.”
Ông Minh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng.
“Không thể để con mình sống thế được.”
Bà Hạnh lau nước mắt.
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
Bà mở chiếc tủ gỗ cũ, lấy ra một tập hồ sơ đã được bọc kỹ.
Đó là giấy tờ căn nhà nhỏ vợ chồng bà đang ở, một mảnh đất cha mẹ để lại và cuốn sổ tiết kiệm họ dành dụm nhiều năm.
Ông Minh giật mình.
“Bà lấy những thứ này làm gì?”
Bà Hạnh đặt tất cả lên bàn.
“Ngày mai, tôi sẽ làm một việc.”
“Việc gì?”
Bà nhìn chồng, ánh mắt không còn yếu mềm như lúc ở căn biệt thự.
“Tôi sẽ cho con gái biết nó còn có một mái nhà để trở về.”
“Nhưng chỉ nói thôi, liệu nó có dám về không?”
“Vậy thì tôi sẽ đặt chìa khóa vào tay nó.”
Đêm đó, bà Hạnh gọi cho một người quen làm thủ tục giấy tờ, hỏi cách chuyển quyền sở hữu căn nhà nhỏ cho Thu Vân. Bà cũng nhờ soạn sẵn một văn bản cam kết: toàn bộ tài sản cha mẹ dành cho con gái là tài sản riêng, không ai được tự ý quyết định thay cô.
Trước khi cúp máy, người kia hỏi:
“Chị chắc chứ? Chuyện này nên bàn kỹ.”
Bà Hạnh nhìn sang ông Minh.
Ông gật đầu.
Bà đáp:
“Tôi chắc.”
“Chị định khi nào ký?”
“Sáng mai.”
“Gấp vậy sao?”
“Có những việc chậm một ngày, con mình có thể phải chịu thêm một ngày.”
Gần một giờ sáng, điện thoại bà rung lên.
Tin nhắn từ Thu Vân chỉ có một dòng:
“Mẹ đừng giận. Con ổn.”
Bà Hạnh nhìn màn hình rất lâu rồi trả lời:
“Sáng mai, mẹ đến đón con đi ăn sáng.”
Thu Vân nhắn lại gần như ngay lập tức:
“Con không đi được. Nhà còn nhiều việc.”
Bà Hạnh gõ từng chữ:
“Lần này, mẹ không hỏi con có đi được không.”
Bên kia im lặng.
Vài phút sau, Thu Vân gửi một dấu chấm.
Bà Hạnh đặt điện thoại xuống.
Ngoài sân, gió thổi qua hàng cây xào xạc. Bà không biết ngày mai con gái có chịu bước ra khỏi căn biệt thự ấy hay không.
Nhưng bà biết một điều.
Sáng mai, bà sẽ không đến với hai bàn tay trắng.
CHƯƠNG 2: CHIẾC CHÌA KHÓA TRÊN BÀN
Bảy giờ sáng, căn biệt thự vẫn còn ngổn ngang sau bữa tiệc.
Những hộp quà xếp đầy phòng khách. Ly cốc chưa dọn hết. Bong bóng nhiều màu lăn trên nền nhà. Mùi thức ăn và rượu vẫn còn vương trong không khí.
Thu Vân thức từ năm giờ để dọn dẹp.
Cô đang cúi lau vết kem bánh trên thảm thì bà Lệ từ trên cầu thang đi xuống.
“Con lau kỹ vào. Chiều nay còn có khách tới.”
“Vâng.”
“Quà của bé Bin, con phân loại chưa?”
“Con đang làm.”
“Cái túi quà mẹ con mang tới đâu rồi?”
Thu Vân dừng tay.
“Con để trong phòng của bé.”
“Trong đó có gì?”
“Một chiếc áo len và xe gỗ.”
Bà Lệ nhíu mày.
“Nhà này thiếu gì quần áo với đồ chơi. Đồ tự làm nhìn không hợp với những thứ khác.”
Thu Vân đứng thẳng lên.
“Đó là ông bà ngoại làm cho cháu.”
“Thì sao?”
“Con sẽ giữ.”
Giọng cô nhỏ nhưng cứng rắn hơn thường ngày.
Bà Lệ nhìn con dâu đầy ngạc nhiên.
“Từ hôm qua đến giờ con thái độ với mẹ đấy à?”
“Con chỉ muốn giữ quà cho con trai.”
“Con trai cũng là cháu nhà này. Đồ gì đưa cho nó phải phù hợp.”
Thu Vân siết chặt khăn lau.
“Vậy con là gì trong nhà này?”
Bà Lệ lạnh mặt.
“Con lại bắt đầu rồi.”
“Con chỉ hỏi thôi.”
“Con là vợ của Khải, là mẹ của bé Bin. Nhưng làm dâu thì phải biết vị trí của mình.”
“Vị trí của con là trong bếp sao?”
Bà Lệ nhìn cô chằm chằm.
“Có phải mẹ con đã nói gì không?”
“Không.”
“Không mà con dám cãi?”
Đúng lúc ấy, Tuấn Khải từ trên lầu đi xuống. Anh mặc áo sơ mi, tay cầm điện thoại.
“Có chuyện gì vậy?”
Bà Lệ lập tức nói:
“Vợ con từ sáng đã khó chịu. Mẹ chỉ nhắc nó giữ nhà cửa gọn gàng thôi.”
Tuấn Khải nhìn Thu Vân.
“Em mệt thì nghỉ một lát.”
Cô nhìn chồng, hy vọng anh sẽ nói thêm điều gì đó.
Nhưng anh chỉ cúi xuống xem điện thoại.
Thu Vân cười buồn.
“Hôm qua anh có biết mẹ không cho em ra cắt bánh không?”
Tuấn Khải khựng lại.
“Mẹ chỉ sợ em mệt.”
“Anh biết không?”
“Anh thấy khách đông…”
“Em hỏi anh có biết không?”
Anh thở dài.
“Biết.”
Một chữ ấy khiến căn phòng như lạnh đi.
“Vậy anh có hỏi tại sao không?”
“Vân, chuyện qua rồi.”
“Với anh thì qua rồi. Nhưng em là mẹ của đứa trẻ. Sinh nhật con mình mà em không được đứng cạnh nó.”
Bà Lệ xen vào:
“Con đừng làm quá. Có mấy tấm ảnh thôi mà.”
Thu Vân quay sang.
“Không phải ảnh. Là việc mẹ muốn cho tất cả mọi người thấy con không có vị trí trong căn nhà này.”
Tuấn Khải cau mày.
“Em nói nhỏ thôi. Con còn ngủ.”
“Em đã nói nhỏ suốt ba năm rồi.”
Anh ngẩng lên, ngạc nhiên nhìn vợ.
Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.
Thu Vân biết người đứng ngoài là ai.
Cô chưa kịp bước thì bà Lệ đã mở cửa.
Bà Hạnh đứng trước cổng, bên cạnh là ông Minh. Cả hai ăn mặc giản dị. Ông Minh cầm một túi hồ sơ màu nâu, còn bà Hạnh cầm chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bà Lệ nhìn họ, giọng lạnh nhạt:
“Sáng sớm anh chị đến có việc gì?”
Bà Hạnh đáp:
“Tôi đến đón con gái đi ăn sáng.”
“Nhà đang bừa bộn, nó còn phải dọn.”
Ông Minh nhìn vào trong.
“Việc nhà có thể để người khác làm.”
Bà Lệ cười nhạt:
“Nhà ai người ấy lo. Anh chị đừng can thiệp.”
Thu Vân bước tới.
“Bố, mẹ.”
Bà Hạnh nhìn gương mặt mệt mỏi của con, lòng quặn lại.
“Con thay đồ đi.”
Thu Vân do dự.
“Mẹ, con…”
Bà Hạnh không thúc ép. Bà chỉ mở chiếc hộp gỗ.
Bên trong là một chùm chìa khóa mới và một tập giấy tờ.
Bà đặt tất cả lên bàn phòng khách.
Tuấn Khải cau mày.
“Đây là gì vậy mẹ?”
Bà Hạnh nhìn con rể.
“Là nhà của Thu Vân.”
Cả ba người nhà chồng đều sững lại.
Bà Lệ bật cười.
“Nhà nào của nó?”
“Căn nhà vợ chồng tôi đang ở.”
Thu Vân hoảng hốt.
“Mẹ nói gì vậy?”
Ông Minh bước lên.
“Bố mẹ đã làm thủ tục chuyển căn nhà cho con. Mảnh đất phía sau và số tiền tiết kiệm cũng đứng tên con.”
“Con không nhận.”
“Con phải nhận.”
“Bố mẹ còn sống, sao lại…”
Bà Hạnh nắm tay con gái.
“Bố mẹ không cho con tài sản để con hơn ai. Bố mẹ muốn con biết dù bất cứ chuyện gì xảy ra, con vẫn có nơi để về.”
Bà Lệ lập tức lên tiếng:
“Anh chị làm vậy là có ý gì? Muốn xúi con gái bỏ chồng à?”
Bà Hạnh quay sang.
“Tôi không xúi nó bỏ ai.”
“Vậy sáng sớm đem giấy tờ tới làm gì?”
“Để con gái tôi được quyền lựa chọn.”
Tuấn Khải nhìn tập hồ sơ, sắc mặt dần thay đổi.
“Mẹ, nhà với đất đều sang cho Vân thật sao?”
Bà Hạnh nhìn anh.
“Con quan tâm việc đó à?”
Anh lúng túng.
“Con chỉ bất ngờ.”
Ông Minh đặt thêm một văn bản lên bàn.
“Tất cả tài sản này là của riêng con gái tôi. Vợ chồng tôi đã ghi rõ. Không ai được quyền lấy ra thế chấp, bán hay quyết định thay nó.”
Bà Lệ cười khẩy.
“Anh chị nghĩ nhà tôi thèm tài sản nhỏ ấy sao?”
Ông Minh bình tĩnh đáp:
“Chị có thèm hay không không quan trọng. Quan trọng là con gái tôi phải có đường lui.”
“Đường lui?”
Bà Lệ cao giọng.
“Vậy anh chị thừa nhận đang chuẩn bị cho nó rời nhà này?”
Thu Vân run lên.
“Đừng cãi nhau nữa.”
Bà Hạnh quay sang con.
“Mẹ không quyết định thay con. Mẹ chỉ hỏi một câu.”
“Câu gì?”
“Con có muốn về nhà với bố mẹ vài ngày không?”
Thu Vân nhìn chồng.
Tuấn Khải đứng im, vẻ mặt căng thẳng.
Cô chờ anh nói:
“Em ở lại, anh sẽ bảo vệ em.”
Nhưng điều đầu tiên anh hỏi lại là:
“Em về rồi ai chăm bé Bin?”
Thu Vân như bị một nhát dao vô hình đâm trúng.
Ngay cả khi cô muốn rời đi, anh vẫn nghĩ trước hết đến việc ai sẽ chăm con, ai sẽ dọn nhà, ai sẽ phục vụ cha mẹ.
Không phải cô cảm thấy thế nào.
Cô nhắm mắt.
“Em sẽ đưa con theo.”
Bà Lệ lập tức phản đối:
“Không được! Cháu tôi không đi đâu hết.”
“Con là mẹ của thằng bé.”
“Khải là bố. Nhà này mới là nhà của nó.”
Bà Hạnh nhìn con gái.
“Con quyết định đi.”
Thu Vân cúi xuống, nước mắt rơi lên mu bàn tay.
Ba năm trước, cô bước vào căn biệt thự này với niềm tin chỉ cần mình sống tử tế, nhà chồng sẽ thương. Cô từ bỏ công việc để chăm con, chăm mẹ chồng, lo từng bữa ăn. Khi Tuấn Khải bận, cô không trách. Khi bà Lệ khó tính, cô tự nhủ người già nào cũng muốn được quan tâm.
Nhưng sự nhẫn nhịn của cô không đổi lại tôn trọng.
Nó chỉ khiến mọi người tin rằng cô có thể chịu thêm.
“Mẹ cho con mười phút.”
Cô nói.
Bà Lệ tái mặt.
“Con dám đi thật?”
Thu Vân nhìn bà.
“Con không bỏ nhà. Con chỉ về với bố mẹ vài ngày.”
“Đi rồi đừng quay lại!”
Tuấn Khải giật mình.
“Mẹ!”
Bà Lệ vẫn tiếp tục:
“Loại con dâu cãi lời, thích đi thì đi.”
Thu Vân gật đầu.
“Vâng.”
Cô lên lầu.
Mười phút sau, cô kéo một chiếc vali nhỏ xuống, tay bế bé Bin còn ngái ngủ. Cậu bé nhìn thấy ông bà ngoại thì mỉm cười, đưa tay về phía bà Hạnh.
“Mẹ ngoại.”
Tiếng gọi non nớt khiến bà Hạnh bật khóc.
Tuấn Khải bước tới, giữ tay vợ.
“Vân, chúng ta nói chuyện.”
“Anh muốn nói gì?”
“Em đưa con đi thế này không ổn.”
“Vậy tối qua em đứng trong bếp có ổn không?”
“Anh biết em buồn. Anh sẽ nói với mẹ.”
“Anh đã nói câu đó bao nhiêu lần rồi?”
Tuấn Khải im lặng.
Thu Vân rút tay ra.
“Em không cần anh hứa nữa. Em cần thời gian để xem cuộc hôn nhân này còn điều gì đáng giữ.”
Cô bế con bước qua cánh cửa.
Tuấn Khải đứng nhìn theo, lòng bất chợt hoảng loạn.
Khi xe của ông Minh rời cổng, bà Lệ quay sang con trai.
“Để nó đi. Vài hôm chịu không nổi khổ, nó tự về.”
Tuấn Khải nhìn tập giấy tờ trên bàn.
“Nhà bố mẹ cô ấy sang tên cho cô ấy thật.”
“Thì sao?”
“Cả mảnh đất và tiền tiết kiệm.”
Bà Lệ khựng lại.
“Bao nhiêu tiền?”
Anh không trả lời.
Lần đầu tiên, Tuấn Khải cảm thấy căn biệt thự rộng lớn đến đáng sợ.
Không có tiếng Thu Vân gọi con dậy. Không có ly nước ấm đặt trên bàn. Không có ai nhắc anh mang áo khoác. Không có bóng người lặng lẽ đi lại trong bếp.
Anh nhìn quanh.
Cả căn nhà vẫn đầy đủ mọi thứ.
Chỉ thiếu một người.
Và dường như chính người ấy mới là người giữ cho nơi này còn hơi ấm.
CHƯƠNG 3: CÁI CÚI ĐẦU MUỘN MÀNG
Ba ngày đầu, bà Lệ vẫn tin Thu Vân sẽ tự quay về.
Bà nói với con trai:
“Nó quen sung sướng rồi. Nhà bố mẹ nó nhỏ, ở vài hôm là chịu không nổi.”
Nhưng đến ngày thứ tư, Thu Vân vẫn không gọi.
Bé Bin đi cùng mẹ, căn nhà trở nên im ắng. Bà Lệ thuê người tới dọn dẹp nhưng chỉ sau hai ngày đã phàn nàn:
“Người ngoài làm việc không vừa ý bằng con Vân.”
Tuấn Khải nghe mà không đáp.
Anh bắt đầu nhận ra những điều trước đây mình chưa từng để tâm.
Áo sơ mi không tự sạch.
Bữa sáng không tự xuất hiện.
Thuốc của mẹ không tự được chia theo từng ngày.
Lịch tiêm của con, đồ dùng trong nhà, quà cáp họ hàng, những cuộc gọi hỏi thăm… tất cả đều từng được Thu Vân lặng lẽ lo liệu.
Anh không biết cô đã làm nhiều đến vậy.
Tối ngày thứ năm, Tuấn Khải đến nhà bố mẹ vợ.
Căn nhà nhỏ sáng đèn. Qua cửa sổ, anh nhìn thấy Thu Vân đang ngồi trên sàn chơi xếp hình với con. Bà Hạnh ngồi bên cạnh đan nốt chiếc áo còn dang dở. Ông Minh sửa chiếc xe gỗ nhỏ bị lệch bánh.
Bé Bin cười rất vui.
Nụ cười ấy khác hẳn trong căn biệt thự rộng lớn.
Tuấn Khải đứng ngoài rất lâu mới gõ cửa.
Ông Minh ra mở.
“Con đến có việc gì?”
“Con muốn gặp Vân.”
Ông nhìn anh rồi quay vào.
“Vân, Khải tới.”
Thu Vân bước ra. Cô mặc bộ quần áo giản dị, tóc buộc gọn. Gương mặt vẫn mệt nhưng ánh mắt đã bình tĩnh hơn.
“Anh tới làm gì?”
“Anh đón em và con về.”
Cô nhìn anh.
“Về để làm gì?”
“Đây là nhà của em.”
“Không. Đó là nhà của anh và mẹ anh.”
“Vân…”
“Trong căn nhà ấy, em không có quyền quyết định sinh nhật con mình, không được ngồi chung bàn, không được giữ quà của bố mẹ. Anh gọi đó là nhà của em sao?”
Tuấn Khải cúi đầu.
“Anh sai.”
“Anh sai ở đâu?”
Anh khựng lại.
Thu Vân cười buồn.
“Anh vẫn chưa biết.”
“Anh đã không bảo vệ em.”
“Không chỉ vậy.”
“Anh đã để mẹ đối xử không tốt với em.”
“Vẫn chưa đủ.”
Tuấn Khải nhìn vợ, giọng khàn đi:
“Anh đã coi mọi việc em làm là đương nhiên.”
Thu Vân im lặng.
Anh bước tới một bước.
“Anh nghĩ em ở nhà thì chăm con, dọn dẹp, lo cho mẹ là trách nhiệm. Anh nghĩ mỗi khi em buồn, chỉ cần nói em nhịn một chút là xong. Anh không hiểu mỗi lần anh im lặng, em phải đứng một mình.”
Đôi mắt cô đỏ lên.
“Anh hiểu bây giờ vì em đi rồi không ai lo việc nhà, hay vì anh thật sự thấy em đã đau thế nào?”
Tuấn Khải không né tránh.
“Ban đầu anh thấy căn nhà đảo lộn. Sau đó anh mới nhận ra điều tồi tệ nhất không phải thiếu người làm việc.”
“Là gì?”
“Là anh đã biến vợ mình thành người phục vụ trong chính gia đình cô ấy.”
Bà Hạnh đứng trong nhà nghe rõ từng lời.
Bà không bước ra can thiệp.
Bà muốn con gái tự quyết định.
Tuấn Khải lấy từ túi áo một tập giấy.
“Anh đã tìm một căn hộ nhỏ gần chỗ làm. Nếu em đồng ý, chúng ta sẽ ra ở riêng.”
Thu Vân sững người.
“Còn mẹ anh?”
“Anh vẫn chăm sóc mẹ, nhưng không để mẹ quyết định cuộc sống của chúng ta.”
“Bà có đồng ý không?”
“Không.”
“Vậy anh vẫn làm?”
“Anh đã nói với mẹ rồi.”
Sáng hôm ấy, Tuấn Khải đã có cuộc nói chuyện đầu tiên thực sự với bà Lệ.
Khi anh bảo sẽ ra ở riêng, bà đập bàn:
“Con vì vợ mà bỏ mẹ?”
Anh đáp:
“Con không bỏ mẹ. Nhưng con không thể tiếp tục để mẹ coi thường vợ con.”
“Mẹ làm gì sai?”
“Mẹ không cho cô ấy đứng cạnh con trong sinh nhật cháu.”
“Nó làm con ốm!”
“Trẻ con ốm là chuyện bình thường. Mẹ chỉ mượn cớ để hạ thấp cô ấy.”
Bà Lệ tái mặt.
“Con dám nói mẹ như vậy?”
“Con đáng lẽ phải nói từ lâu.”
“Mẹ nuôi con bao năm, giờ con bênh người ngoài?”
“Vân không phải người ngoài. Cô ấy là vợ con.”
Đó là lần đầu tiên Tuấn Khải nói rõ ràng như thế.
Nhưng khi đứng trước Thu Vân, anh biết chỉ một câu nói vẫn chưa đủ bù cho ba năm im lặng.
“Anh không xin em quên ngay.”
Anh nói.
“Anh chỉ xin một cơ hội để sửa bằng hành động.”
Thu Vân nhìn tập giấy thuê nhà.
“Anh đã ký chưa?”
“Chưa. Anh muốn em chọn.”
“Em chưa muốn về.”
“Anh hiểu.”
“Em cũng chưa biết có thể tin anh không.”
“Anh sẽ chờ.”
“Không phải chờ bằng lời.”
“Anh biết.”
Tuấn Khải quay sang ông bà Hạnh, cúi đầu thật sâu.
“Con xin lỗi bố mẹ. Con đã để Vân chịu thiệt thòi mà không nhận ra.”
Ông Minh nhìn anh.
“Con cúi đầu với chúng ta không quan trọng. Quan trọng là sau này con có để vợ mình phải cúi đầu nữa không.”
“Con sẽ không.”
Bà Hạnh lên tiếng:
“Đừng hứa điều con chưa chắc làm được.”
Tuấn Khải ngẩng lên.
“Vậy con sẽ không hứa. Con sẽ làm.”
Anh ra về một mình.
Một tuần sau, anh chuyển khỏi căn biệt thự.
Bà Lệ giận dữ, không nói chuyện với con trai nhiều ngày. Nhưng Tuấn Khải vẫn đều đặn mua thuốc, ghé thăm, đưa bà đi khám khi cần. Anh không bỏ mẹ, chỉ không còn để bà can thiệp vào hôn nhân.
Anh thuê căn hộ nhỏ, tự học nấu ăn, giặt quần áo và chăm con mỗi cuối tuần khi Thu Vân đồng ý cho đón bé Bin đi chơi.
Lần đầu tiên tự nấu cháo cho con, anh làm khê cả đáy nồi.
Bé Bin nhăn mặt:
“Không ngon bằng mẹ.”
Tuấn Khải bật cười buồn.
“Bố biết.”
“Bố học đi.”
“Ừ, bố đang học.”
Thu Vân không quay về ngay.
Cô dùng số tiền bố mẹ cho để mở một lớp dạy thủ công nhỏ tại nhà, nhận làm đồ trang trí và dạy trẻ em vào cuối tuần. Công việc không lớn, nhưng mỗi đồng tiền tự kiếm lại khiến cô dần lấy lại sự tự tin đã mất.
Hai tháng sau, bà Lệ bất ngờ đến nhà thông gia.
Bà không đi xe sang, không mang quà đắt tiền. Bà chỉ xách một túi trái cây và chiếc áo len bà Hạnh đan cho bé Bin hôm sinh nhật.
Bà Hạnh mở cửa, hơi bất ngờ.
“Chị đến có việc gì?”
Bà Lệ đứng ngoài, gương mặt không còn vẻ kiêu ngạo.
“Tôi muốn gặp Vân.”
Thu Vân bước ra.
Bà Lệ nhìn con dâu một lúc lâu rồi lấy chiếc áo len khỏi túi.
“Hôm trước tôi đã định cất nó đi.”
Bà đưa chiếc áo cho Thu Vân.
“Nhưng thằng bé tìm mãi, khóc đòi mặc áo bà ngoại.”
Thu Vân nhận lấy.
Bà Lệ hít sâu.
“Cô chăm nó tốt hơn tôi nghĩ.”
Không ai nói.
Bà siết quai túi.
“Tôi… đã quá coi trọng thể diện.”
Đó có lẽ là câu xin lỗi khó khăn nhất trong đời bà.
“Tôi nghĩ nhà đông khách thì con dâu phải biết nghe lời. Tôi không nghĩ cô cũng là mẹ của đứa trẻ.”
Thu Vân nhìn bà.
“Mẹ không quên. Mẹ chỉ không coi điều đó quan trọng.”
Bà Lệ cúi đầu.
“Đúng.”
Một lúc sau, bà nói tiếp:
“Tôi xin lỗi.”
Thu Vân không lập tức tha thứ.
Cô chỉ đáp:
“Con cần thời gian.”
Bà Lệ gật đầu.
“Được.”
Ba tháng sau nữa, Thu Vân đồng ý chuyển tới căn hộ mới cùng Tuấn Khải, nhưng với ba điều kiện.
“Thứ nhất, mọi quyết định liên quan đến con phải do hai vợ chồng bàn bạc.”
“Anh đồng ý.”
“Thứ hai, em sẽ tiếp tục công việc.”
“Anh ủng hộ.”
“Thứ ba, nếu anh lại im lặng khi người khác làm tổn thương em, em sẽ rời đi.”
Tuấn Khải nhìn vợ thật lâu.
“Anh hiểu.”
Ngày họ dọn vào căn hộ nhỏ, bà Hạnh mang tới một nồi canh nóng. Ông Minh treo chiếc xe gỗ của bé Bin lên tường. Bà Lệ cũng tới, nhưng không tự ý sắp xếp đồ như trước. Bà đứng ngoài hỏi:
“Tôi đặt giỏ trái cây ở đâu được?”
Thu Vân chỉ chiếc bàn.
“Mẹ để ở đó giúp con.”
Một câu nói bình thường, nhưng đủ khiến bà Lệ hiểu ranh giới mới đã được thiết lập.
Tối ấy, cả hai bên gia đình ngồi chung một bàn ăn nhỏ.
Không có đèn pha lê, không có bánh ba tầng, không có khách sang trọng. Chỉ có canh rau, cá kho, đậu phụ và đĩa thịt luộc.
Bé Bin ngồi giữa ông bà, cười ríu rít.
Tuấn Khải gắp thức ăn cho vợ.
“Em ăn đi. Hôm nay anh rửa bát.”
Thu Vân nhìn anh.
“Anh rửa sạch không?”
“Không sạch thì rửa lại.”
Mọi người bật cười.
Bà Hạnh nhìn con gái ngồi ngay ngắn bên bàn, ánh mắt không còn hoảng sợ, lòng bà nhẹ đi.
Việc bà làm trong đêm hôm ấy không phải để chia cắt con gái với nhà chồng.
Bà chỉ trao cho con một chiếc chìa khóa.
Chiếc chìa khóa của căn nhà.
Và quan trọng hơn, là chiếc chìa khóa mở ra quyền được lựa chọn, được tôn trọng và được sống mà không phải cúi đầu.
Sau bữa cơm, Tuấn Khải đứng trước bố mẹ vợ, một lần nữa cúi đầu.
Nhưng lần này, đó không còn là cái cúi đầu của một người sợ mất vợ.
Đó là cái cúi đầu của một người đã hiểu rằng tình thân không thể được xây bằng sự hy sinh của riêng một người.
Bà Hạnh đỡ anh đứng thẳng.
“Biết sai là tốt. Nhưng giữ được điều đúng mới khó.”
Tuấn Khải nhìn sang Thu Vân.
“Con sẽ cố.”
Thu Vân không nói gì.
Cô chỉ mỉm cười.
Ngoài ban công, ánh chiều rơi xuống những chậu cây mới trồng. Căn hộ nhỏ không sang trọng bằng biệt thự cũ, nhưng tiếng cười trong đó ấm hơn rất nhiều.
Bởi một mái nhà thật sự không nằm ở diện tích hay giá trị đồ đạc.
Nó nằm ở việc mỗi người đều có một chiếc ghế bên bàn ăn, một tiếng nói trong gia đình và một nơi để trở về mà không phải xin phép bất kỳ ai.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.