Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Vừa bước vào biệt thự ven hồ tôi mới mua, mẹ chồng đã chọn phòng, em chồng chọn xe, còn chồng tuyên bố: “Từ nay tài sản này là của chung.” Tôi bật cười rồi nói đúng sáu chữ...TRUYỆN NGẮN

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.CHƯƠNG 1: SÁU CHỮ GIỮA CĂN BIỆT THỰ VEN HỒ

“Chiếc xe này để Tiểu Lệ đi làm. Phòng lớn trên tầng hai cho mẹ. Còn phòng hướng hồ, chúng ta giữ lại làm phòng ngủ chính.”

Lý Minh Triết đứng giữa sân căn biệt thự ven hồ Tây Tử, tay cầm chìa khóa chiếc xe điện màu trắng vừa được đại lý giao tới, giọng chắc nịch như thể mọi thứ trước mặt đều thuộc về anh.

Mẹ chồng tôi, bà Trương Tú Cầm, đã nhanh hơn tất cả. Bà bước thẳng vào phòng khách, mở từng ngăn tủ, sờ lớp đá cẩm thạch trên bàn trà rồi quay sang nói với con gái:

“Tiểu Lệ, con lên xem phòng phía đông đi. Mẹ nghe nói sáng sớm ở đó nhìn thấy mặt trời mọc trên hồ.”

Em chồng tôi, Lý Tiểu Lệ, chẳng cần ai mời, lập tức chạy lên cầu thang. Đôi giày cao gót gõ xuống bậc đá vang lên từng tiếng sắc lạnh.

Chưa đầy năm phút sau, cô ta từ tầng trên gọi vọng xuống:

“Anh, em lấy căn phòng có ban công nhé! Tủ quần áo cũng vừa đủ để đồ của em. Còn chiếc xe ngoài sân, mai em lái đi làm luôn được không?”

Minh Triết không hề nhìn tôi.

“Được. Em cứ dùng. Người một nhà còn khách sáo gì?”

Tôi đứng bên cửa, trên tay vẫn cầm tập hồ sơ bàn giao nhà. Gió từ mặt hồ thổi vào mang theo hơi nước mát lạnh, nhưng lòng tôi lại nóng như có một ngọn lửa đang âm ỉ cháy.

Hôm nay đáng lẽ là ngày tôi muốn dành riêng cho hai vợ chồng.

Căn biệt thự này nằm ở ngoại ô Hàng Châu, cách trung tâm thành phố gần một giờ lái xe. Tôi đã mất hơn nửa năm để tìm mua, tự chọn từng viên gạch, từng bộ rèm, từng khóm hoa quế trong sân.

Tôi còn đặt một bàn trà nhỏ cạnh cửa kính, vì Minh Triết từng nói anh thích những buổi sáng yên tĩnh nhìn mặt hồ.

Tôi chưa từng nghĩ rằng ngày đầu tiên nhận nhà, anh lại đưa cả mẹ, em gái, cậu em họ và hai người dì đến mà không báo trước.

Chỉ trong mười phút, căn nhà tôi dành nhiều tâm sức đã bị họ chia nhau bằng vài câu nói.

Bà Tú Cầm bước tới, đặt túi xách lên sofa.



“Nhược Hy, mẹ thấy phòng bếp hơi nhỏ. Sau này cả nhà cùng ăn uống, con nên đập bức tường kia đi cho rộng. Mẹ thích bếp kiểu mở, vừa nấu vừa nhìn ra sân.”

Tôi nhìn bà.

“Sau này cả nhà cùng ăn uống?”

Bà mỉm cười, như thể điều đó là hiển nhiên.

“Đúng vậy. Căn hộ cũ của mẹ không có thang máy, leo cầu thang mệt lắm. Minh Triết nói nhà mới rộng, mẹ chuyển đến ở vừa tiện vừa giúp hai đứa trông coi.”

Tôi quay sang chồng.

“Anh đã nói thế sao?”

Minh Triết chỉnh lại cổ tay áo, vẻ mặt hơi khó chịu vì bị chất vấn trước mặt người thân.

“Anh chỉ nghĩ cho mẹ. Bà lớn tuổi rồi, ở đây không khí tốt. Tiểu Lệ cũng làm việc gần khu công nghệ, từ đây đi lại thuận tiện.”

“Vậy còn em?”

“Em là vợ anh. Chúng ta là một gia đình. Sao em cứ hỏi như người ngoài thế?”

Tôi chậm rãi bước vào phòng khách, đặt tập hồ sơ lên bàn.

“Anh đưa mọi người đến đây, tự chọn phòng, tự lấy xe, còn muốn sửa bếp. Anh đã hỏi ý kiến em lần nào chưa?”

Tiểu Lệ từ trên tầng đi xuống, trên tay cầm chiếc khăn choàng tôi để trong phòng ngủ.

“Chị dâu, chị đừng nhạy cảm quá. Chẳng qua bọn em chỉ xem nhà thôi. Với lại anh em nói đúng, đã kết hôn thì tài sản đều là của chung.”

Cô ta vừa nói vừa quàng chiếc khăn của tôi lên vai, đứng trước gương ngắm nghía.

Tôi nhìn chiếc khăn ấy. Đó là món quà mẹ tôi tặng vào ngày tôi tốt nghiệp đại học.

“Đặt xuống.”

Tiểu Lệ sững lại.

“Chị nói gì?”

“Tôi bảo cô đặt khăn xuống.”

Sắc mặt cô ta lập tức khó coi.

“Chỉ là một chiếc khăn thôi mà. Chị làm như tôi cướp thứ gì quý lắm.”

Bà Tú Cầm chen vào:

“Tiểu Lệ là em gái của con. Nó dùng một chiếc khăn thì có gì ghê gớm? Nhược Hy, con có nhà lớn, có xe đẹp, sao tính tình vẫn nhỏ nhen vậy?”

Tôi bật cười.

Nụ cười ấy khiến cả phòng im xuống.

Minh Triết nhíu mày.

“Em cười gì?”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

Có lẽ anh tưởng tôi sẽ nổi giận, khóc lóc hoặc nhượng bộ như những lần trước.

Ba năm hôn nhân, tôi đã quá quen với việc phải lùi lại một bước.

Ngày cưới, mẹ anh yêu cầu tôi đổi khách sạn vì bà cho rằng nơi tôi chọn không đủ sang trọng. Tôi đổi.

Sau khi kết hôn, Tiểu Lệ mượn xe tôi đi du lịch rồi làm trầy cửa. Tôi không trách.

Mỗi tháng Minh Triết gửi tiền cho mẹ, mua điện thoại cho em gái, trả nợ cho em họ. Tôi chưa từng can thiệp.

Tôi luôn nghĩ, gia đình anh cũng là gia đình mình.

Nhưng hóa ra trong mắt họ, sự nhường nhịn của tôi không phải thiện ý.

Đó là một cánh cửa không khóa.

Và hôm nay, họ quyết định bước thẳng vào.

Minh Triết đi đến trước mặt tôi, cao giọng tuyên bố:

“Nhược Hy, anh nói rõ luôn. Từ nay tài sản này là của chung. Em đừng dùng chuyện ai bỏ tiền ra để chia rẽ gia đình.”

Tôi nhìn gương mặt người đàn ông từng hứa sẽ tôn trọng mọi quyết định của tôi, rồi nói đúng sáu chữ:

“Anh chưa xứng đứng tên đâu.”

Cả phòng chết lặng.

Minh Triết tái mặt.

“Em nói lại xem?”

“Tôi nói anh chưa xứng đứng tên căn nhà này, chiếc xe này, hay bất kỳ tài sản nào của tôi.”

Bà Tú Cầm bật dậy.

“Con có ý gì? Minh Triết là chồng con!”

“Đúng, anh ấy là chồng con. Nhưng căn biệt thự này được mua hoàn toàn bằng tiền riêng của con, từ khoản bán cổ phần công ty mà con sở hữu trước hôn nhân.”

Minh Triết cười nhạt.

“Em tưởng chỉ cần nói tiền riêng là được sao? Vợ chồng kết hôn ba năm, anh cũng đóng góp cho gia đình.”

“Anh đóng góp khoản nào?”

Câu hỏi ấy khiến ánh mắt anh dao động.

Trong ba năm, Minh Triết luôn nói công ty khởi nghiệp của anh gặp khó khăn. Tiền lương của tôi chi trả hầu hết sinh hoạt, từ tiền thuê nhà, tiền ăn đến những chuyến du lịch cùng gia đình anh.

Tôi không hề tính toán.

Nhưng hai tuần trước, khi chuẩn bị thủ tục mua nhà, luật sư của tôi phát hiện một chuyện.

Minh Triết đã âm thầm nộp hồ sơ vay ngân hàng, dùng thông tin thu nhập của tôi làm cơ sở chứng minh tài chính. Anh còn nói với nhân viên môi giới rằng sau khi bàn giao, tôi sẽ bổ sung tên anh vào giấy chứng nhận quyền sở hữu.

Tôi chưa hỏi ngay.

Tôi muốn chờ xem anh sẽ đi xa đến đâu.

Không ngờ anh không chỉ muốn đứng tên.

Anh còn ngang nhiên chia căn nhà cho cả gia đình.

Tôi mở tập hồ sơ, rút ra một bản in đặt lên bàn.

“Đây là đơn đề nghị tư vấn thế chấp bất động sản do anh gửi đến ngân hàng tuần trước. Anh định vay ba triệu tệ bằng căn nhà của tôi để cứu công ty, đúng không?”

Minh Triết giật lấy tờ giấy, sắc mặt thay đổi.

“Một người bạn giới thiệu. Anh chỉ hỏi thử.”

“Anh còn giả chữ ký của tôi trong bản dự thảo.”

Bà Tú Cầm quay sang con trai.

“Minh Triết, có chuyện này thật sao?”

Anh mím môi, sau đó đột nhiên nổi giận.

“Anh làm vậy cũng vì tương lai của chúng ta! Công ty đang cần vốn. Nếu dự án thành công, căn nhà này có đáng là gì?”

“Vậy nếu thất bại?”

“Em không tin anh?”

“Tôi từng tin.”

Giọng tôi rất nhẹ, nhưng chính sự bình tĩnh ấy khiến anh càng mất kiểm soát.

Tiểu Lệ bước tới, đưa tay giật tập hồ sơ.

“Chị dâu, có cần làm mọi chuyện nghiêm trọng như vậy không? Anh em muốn vay tiền cũng để kiếm thêm cho gia đình.”

Tôi giữ chặt tập giấy.

“Gia đình nào? Gia đình hai vợ chồng tôi, hay gia đình gồm tất cả những người đang đứng đây chờ được chia tài sản?”

“Chị…”

“Còn chiếc xe ngoài sân,” tôi quay sang cô ta, “cũng không phải xe tặng kèm căn nhà. Đó là xe của công ty tôi. Cô không được phép sử dụng.”

Tiểu Lệ đỏ bừng mặt.

Bà Tú Cầm đập tay xuống bàn.

“Nhược Hy, hôm nay con quyết làm cả nhà mất mặt đúng không?”

“Người làm mọi người mất mặt không phải con.”

Tôi nhìn Minh Triết.

“Là người đã nói dối tất cả.”

Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.

Quản gia mở cửa. Một người đàn ông trung niên mặc vest đen bước vào, phía sau là hai nhân viên cầm cặp tài liệu.

Minh Triết khựng lại.

“Luật sư Chu? Sao ông lại đến đây?”

Luật sư Chu gật đầu với tôi, rồi đặt một phong bì lên bàn.

“Cô Lâm yêu cầu tôi mang tài liệu đến. Ngoài ra, tôi cũng cần thông báo rằng hồ sơ vay có dấu hiệu sử dụng chữ ký không được chủ sở hữu xác nhận. Ngân hàng đã tạm dừng toàn bộ quy trình.”

Sắc mặt Minh Triết trắng bệch.

Tôi nhìn anh, chậm rãi nói:

“Chúng ta cần nói chuyện riêng.”

Anh nghiến răng.

“Có gì cứ nói ở đây.”

“Được.”

Tôi lấy từ phong bì ra một bản giấy khác.

“Vậy trước mặt mọi người, anh giải thích luôn đi. Vì sao tên người nhận ba triệu tệ sau khi giải ngân không phải công ty anh?”

Minh Triết nhìn dòng chữ trên giấy.

Bàn tay anh run lên.

Tên người nhận tiền được in rõ ràng.

Lý Tiểu Lệ.


CHƯƠNG 2: KHOẢN NỢ SAU LỚP VỎ HÀO NHOÁNG

“Không thể nào!”

Tiểu Lệ giật lấy tờ giấy, đôi mắt mở lớn.

“Em chưa từng biết chuyện này!”

Tôi quan sát cô ta.

Sự hoảng hốt trên mặt Tiểu Lệ không hoàn toàn là giả. Nhưng phía sau vẻ ngạc nhiên ấy còn có một chút sợ hãi rất khó che giấu.

Minh Triết lập tức giằng lại tài liệu.

“Chỉ là phương án dự phòng. Tài khoản của Tiểu Lệ dùng để nhận tiền tạm thời, sau đó sẽ chuyển vào công ty.”

Luật sư Chu bình tĩnh nói:

“Nhưng hồ sơ ghi mục đích sử dụng là đầu tư vào cửa hàng thời trang của cô Lý Tiểu Lệ, không liên quan đến công ty của anh.”

Bà Tú Cầm quay sang con gái.

“Cửa hàng nào?”

Tiểu Lệ cúi đầu.

“Con… con định mở một cửa hàng ở trung tâm Hàng Châu. Anh hai nói có thể giúp con.”

Tôi không ngạc nhiên.

Hai tháng trước, Tiểu Lệ thường xuyên đăng ảnh khảo sát mặt bằng, chọn logo và gặp nhà thiết kế. Khi tôi hỏi, cô ta khoe rằng bạn trai sẽ đầu tư.

Hóa ra “bạn trai” chỉ là cái cớ.

Người thực sự bỏ tiền là Minh Triết.

Chính xác hơn, anh định lấy căn nhà của tôi để đổi lấy khoản tiền đó.

Bà Tú Cầm vẫn chưa hiểu hết mức độ nghiêm trọng. Bà kéo tay con trai:

“Con giúp em gái là chuyện tốt. Nhưng sao phải giấu Nhược Hy? Con nói trước với nó không được sao?”

Tôi nhìn bà.

“Nếu anh ấy nói trước, mẹ nghĩ con sẽ đồng ý đem căn biệt thự hơn mười triệu tệ đi thế chấp để mở cửa hàng cho Tiểu Lệ sao?”

Bà khựng lại, sau đó vẫn cố biện minh:

“Tiểu Lệ làm ăn tốt thì cũng là phúc của cả nhà. Hơn nữa, vợ chồng phải hỗ trợ nhau.”

“Vậy tại sao không thế chấp căn hộ của mẹ?”

Sắc mặt bà lập tức thay đổi.

“Căn hộ ấy là nơi dưỡng già của mẹ!”

“Còn căn nhà này là tài sản của con.”

“Con còn trẻ, có thể kiếm lại.”

Tôi im lặng vài giây.

Chỉ một câu nói ấy đã khiến tôi hiểu rõ vị trí của mình trong lòng bà.

Tài sản của bà là chỗ dựa tuổi già.

Tài sản của con gái bà là tương lai.

Còn tài sản của tôi là thứ có thể đem ra hy sinh vì bất kỳ ai trong nhà họ Lý.

Minh Triết thấy bầu không khí bất lợi liền hạ giọng:

“Nhược Hy, anh thừa nhận anh làm sai khi chưa bàn với em. Nhưng anh chỉ muốn giúp Tiểu Lệ ổn định. Cửa hàng này có tiềm năng. Anh đã tính toán rất kỹ.”

“Tính toán kỹ đến mức giả chữ ký của vợ?”

“Anh chưa giả. Đó chỉ là chữ ký mẫu.”

Luật sư Chu lên tiếng:

“Chữ ký mẫu đã được nộp trong bộ hồ sơ sơ bộ. Nếu ngân hàng không kiểm tra chéo, nó có thể được dùng để tiếp tục quy trình. Việc này không còn là mâu thuẫn gia đình đơn thuần.”

Minh Triết nhìn ông đầy tức giận.

“Đây là chuyện vợ chồng tôi. Ông đừng xen vào.”

“Tôi là luật sư đại diện cho cô Lâm. Bảo vệ quyền lợi của cô ấy là công việc của tôi.”

Tiểu Lệ bỗng bật khóc.

“Em không cần cửa hàng nữa! Chị dâu, chị hài lòng chưa? Chị làm cả nhà cãi nhau chỉ vì một căn nhà.”

Tôi nhìn những giọt nước mắt của cô ta.

“Chỉ vì một căn nhà?”

“Chẳng lẽ không phải sao? Chị có tiền, có công ty, mua được biệt thự. Em chỉ muốn có một sự nghiệp riêng. Nếu chị thực sự xem em là em gái, chị giúp em một lần thì có gì quá đáng?”

“Cô muốn mở cửa hàng bằng ba triệu tệ vay từ tài sản của tôi, nhưng ngay cả một kế hoạch kinh doanh cũng không có. Cô gọi đó là sự nghiệp?”

“Anh em đã xem kế hoạch rồi!”

“Tôi đã xem luôn báo cáo thẩm định.”

Tôi lấy ra một tập tài liệu khác.

“Tiền thuê mặt bằng, phí thiết kế, chi phí nhập hàng đều cao hơn thị trường. Công ty thiết kế là của bạn trai cô. Đơn vị cung cấp nội thất cũng do anh ta giới thiệu. Tiểu Lệ, cô nghĩ mình mở cửa hàng, hay đang đưa tiền cho người khác?”

Tiểu Lệ sững người.

“Chị điều tra em?”

“Tôi điều tra khoản vay đang định dùng tài sản của tôi.”

Minh Triết bước lên.

“Đủ rồi. Em không cần sỉ nhục Tiểu Lệ.”

“Tôi nói sự thật.”

“Em luôn như vậy!” Anh bất ngờ quát lớn. “Em có tiền nên lúc nào cũng cho rằng mình thông minh hơn người khác. Em chưa từng tôn trọng gia đình anh!”

Tôi nhìn anh, cảm giác đau đớn cuối cùng trong lòng dần trở nên nguội lạnh.

“Em chưa từng tôn trọng?”

Tôi nhắc lại từng chuyện.

Khi bố anh nhập viện, tôi ứng trước toàn bộ viện phí.

Khi Tiểu Lệ tốt nghiệp, tôi giới thiệu cô ta vào công ty của bạn, nhưng cô ta nghỉ sau hai tháng vì cho rằng công việc quá vất vả.

Khi cậu em họ của anh muốn mua nhà, tôi cho vay một khoản không tính lãi.

Mỗi dịp Tết, quà biếu cho họ hàng nhà anh đều do tôi chuẩn bị.

Đổi lại, hôm nay họ bước vào nhà tôi, chọn phòng, chọn xe và dạy tôi phải biết hy sinh.

Minh Triết im lặng.

Bà Tú Cầm quay mặt đi.

Không ai trong số họ có thể phủ nhận.

Tôi nói:

“Không phải tôi không tôn trọng gia đình anh. Là anh chưa từng tôn trọng tôi.”

Ngoài cửa kính, gió thổi mặt hồ gợn lên từng vòng sóng. Trong phòng khách xa hoa, tất cả đều rơi vào im lặng.

Một lúc sau, bố chồng tôi, ông Lý Quốc Bình, từ nãy vẫn ngồi một góc mới chống gậy đứng dậy.

“Minh Triết, con nói thật cho bố biết. Công ty của con đang thế nào?”

Anh không trả lời.

Ông đập đầu gậy xuống sàn.

“Nói!”

Minh Triết siết chặt nắm tay.

“Công ty chỉ thiếu dòng tiền tạm thời.”

“Tạm thời bao lâu?”

“Ba tháng.”

Luật sư Chu nhìn tôi, sau đó đưa ra một tài liệu.

“Báo cáo đăng ký kinh doanh cho thấy công ty anh Lý đã bị kiện hai lần vì chậm thanh toán. Ngoài ra, khoản vay cá nhân đứng tên anh ấy hiện vượt quá một triệu tệ.”

Bà Tú Cầm hoảng hốt.

“Một triệu?”

Minh Triết quay phắt sang tôi.

“Em điều tra cả công ty anh?”

“Không. Tôi chỉ yêu cầu luật sư kiểm tra rủi ro khi phát hiện hồ sơ thế chấp.”

“Em không tin anh đến mức đó sao?”

“Tôi đã tin anh đến khi phát hiện anh dùng tên tôi để vay tiền.”

Anh đột nhiên ngồi xuống sofa, hai tay ôm đầu.

Trong khoảnh khắc ấy, vẻ kiêu ngạo trên gương mặt anh biến mất. Trước mắt tôi chỉ còn một người đàn ông mệt mỏi, sợ hãi và tuyệt vọng.

Tôi từng yêu anh.

Nếu anh thành thật nói công ty khó khăn, có lẽ tôi đã cân nhắc giúp đỡ trong giới hạn an toàn.

Nhưng anh không chọn thành thật.

Anh chọn lừa dối.

Anh muốn dùng căn nhà của tôi để lấp một cái hố tài chính, đồng thời lấy thêm tiền mở cửa hàng cho em gái, như thể chỉ cần tôi không phát hiện thì mọi thứ đều hợp lý.

Tôi hỏi:

“Khoản nợ một triệu từ đâu?”

Minh Triết im lặng rất lâu rồi mới đáp:

“Đầu tư thất bại.”

“Đầu tư gì?”

“Tiền điện tử và một dự án bất động sản ở Ninh Ba.”

Tôi nhắm mắt.

Cuối cùng mọi thứ cũng sáng tỏ.

Những đêm anh về muộn, những cuộc điện thoại lén lút, những lần anh nói phải gặp khách hàng… không phải vì công ty bận rộn.

Anh đang chạy theo những khoản đầu tư rủi ro.

Bà Tú Cầm ngồi phịch xuống ghế.

“Con điên rồi sao? Sao không nói với gia đình?”

Minh Triết bật cười chua chát.

“Nói để làm gì? Mọi người có tiền giúp con không?”

Ông Quốc Bình quay mặt đi.

Tiểu Lệ cũng ngừng khóc.

Khi chưa biết con số thật, ai cũng nói người một nhà phải giúp nhau.

Khi nghe đến khoản nợ một triệu, cả căn phòng bỗng im lặng.

Minh Triết nhìn tôi.

“Nhược Hy, bây giờ em biết hết rồi. Anh chỉ cần ba triệu để xoay vòng. Một phần trả nợ, một phần cứu công ty, phần còn lại đầu tư cho Tiểu Lệ. Anh hứa sau hai năm sẽ trả hết.”

“Anh lấy gì để đảm bảo?”

“Anh là chồng em.”

“Đó không phải bảo đảm tài chính.”

“Vậy em muốn thế nào?”

“Tôi muốn anh chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.”

Anh bật dậy.

“Ý em là mặc kệ anh?”

“Tôi sẽ không dùng căn nhà này để thế chấp.”

“Em có thể nhìn chồng mình phá sản sao?”

Tôi nhìn anh.

“Anh đã nhìn vợ mình bị lợi dụng suốt nhiều tháng mà vẫn tiếp tục. Tại sao bây giờ lại đòi tôi cứu anh bằng mọi giá?”

Câu nói ấy khiến anh không thể đáp.

Tôi quay sang luật sư Chu.

“Phiền ông thông báo bước tiếp theo.”

Ông lấy từ cặp ra một phong bì màu xám.

“Theo yêu cầu của cô Lâm, chúng tôi đã chuẩn bị thỏa thuận ly thân và thông báo thu hồi toàn bộ quyền sử dụng tài sản không thuộc sở hữu của anh Lý.”

Bà Tú Cầm bật dậy.

“Ly thân?”

Tiểu Lệ nhìn tôi như không tin vào tai mình.

Minh Triết cầm phong bì, sắc mặt tối lại.

“Em muốn ly hôn?”

“Tôi muốn có thời gian để xác định cuộc hôn nhân này còn điều gì đáng giữ.”

Anh xé phong bì ném xuống bàn.

“Chỉ vì tiền mà em đòi ly hôn?”

“Không.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Vì anh đã đặt lòng tham của cả nhà lên trên sự tin tưởng của vợ.”

Minh Triết nghiến răng.

“Được. Em đã tuyệt tình thì đừng trách anh.”

Anh lấy điện thoại, mở một bức ảnh rồi đặt trước mặt tôi.

Trong ảnh là bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần công ty của tôi từ hai năm trước.

Bên dưới có chữ ký của tôi.

Minh Triết cười lạnh.

“Em nghĩ căn nhà hoàn toàn là tài sản riêng sao? Tiền mua nhà đến từ khoản chuyển nhượng này. Mà công ty ấy đã được mở rộng sau khi chúng ta kết hôn.”

Tôi nhìn bức ảnh.

Anh cúi sát, nói từng chữ:

“Nếu ra tòa, căn biệt thự này chưa chắc chỉ thuộc về em.”

Lần đầu tiên trong ngày hôm đó, tim tôi khẽ chùng xuống.

Bởi bản hợp đồng trong ảnh là thật.


CHƯƠNG 3: CÁNH CỬA KHÔNG CÒN MỞ

Minh Triết nhìn vẻ im lặng của tôi, ánh mắt dần lấy lại sự tự tin.

“Em tưởng chỉ cần thuê luật sư là có thể đuổi cả nhà anh ra ngoài sao? Trong thời gian hôn nhân, công ty em tăng giá trị. Khoản tiền bán cổ phần cũng có phần đóng góp của anh.”

Bà Tú Cầm nghe vậy lập tức đứng về phía con trai.

“Đúng rồi. Minh Triết đã chăm sóc gia đình để con yên tâm làm việc. Công sức của nó không thể coi như không có.”

Tiểu Lệ cũng nhanh chóng lấy lại giọng điệu.

“Chị đừng nghĩ cứ đứng tên là chiếm hết được. Pháp luật còn phải xét tài sản hình thành sau hôn nhân.”

Tôi nhìn từng người.

Chỉ vài phút trước, họ còn kinh hoàng vì khoản nợ của Minh Triết. Bây giờ nghe có cơ hội được chia căn biệt thự, tất cả lại trở nên đoàn kết.

Tôi không giận nữa.

Một khi nhìn rõ bản chất của một người, những lời họ nói cũng không còn đủ sức làm mình tổn thương.

Tôi quay sang luật sư Chu.

Ông gật đầu, lấy ra một tập hồ sơ có đóng dấu.

“Anh Lý nói đúng một phần. Giá trị doanh nghiệp tăng lên trong thời kỳ hôn nhân có thể phát sinh tranh chấp. Nhưng căn biệt thự này không được mua trực tiếp bằng lợi nhuận phát sinh trong thời kỳ hôn nhân.”

Minh Triết cau mày.

“Ý ông là gì?”

Luật sư Chu mở trang đầu.

“Công ty của cô Lâm được thành lập năm năm trước khi hai người kết hôn. Hai năm trước, cô ấy chuyển nhượng mười phần trăm cổ phần, nhưng toàn bộ khoản tiền được chuyển vào quỹ tín thác do bà ngoại cô ấy lập trước khi qua đời.”

Tôi tiếp lời:

“Quỹ ấy đứng tên người thụ hưởng duy nhất là tôi. Tiền mua biệt thự được thanh toán trực tiếp từ tài khoản tín thác.”

Sắc mặt Minh Triết dần cứng lại.

“Không thể nào. Anh đã xem sao kê.”

“Anh chỉ xem tài khoản trung gian.”

Luật sư Chu đặt thêm một bản chứng nhận.

“Giấy tờ thể hiện rõ nguồn tiền là tài sản được tặng riêng. Ngoài ra, trước khi kết hôn, hai người đã ký thỏa thuận xác nhận cổ phần công ty thuộc quyền sở hữu riêng của cô Lâm.”

Minh Triết bước lùi một bước.

Có lẽ anh không nhớ.

Trước ngày cưới, chính anh từng cười và nói rằng không quan tâm đến tài sản của tôi.

Anh còn chủ động ký thỏa thuận để chứng minh tình yêu của mình trong sáng.

Ba năm trôi qua, người từng nói không cần một đồng của tôi giờ lại tìm mọi cách để biến nhà tôi thành tài sản chung.

Tôi nói:

“Anh từng ký rồi, Minh Triết.”

Anh ngồi xuống, môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng.

Bà Tú Cầm vẫn không chịu chấp nhận.

“Giấy tờ thì giấy tờ, nhưng vợ chồng sống với nhau phải có tình nghĩa. Nhược Hy, con đừng nghe luật sư làm lớn chuyện. Minh Triết sai thì nó xin lỗi. Căn nhà lớn thế này, bố mẹ ở vài phòng có ảnh hưởng gì đến con?”

Tôi quay sang bà.

“Nếu hôm nay con không phát hiện hồ sơ thế chấp, căn nhà này có thể đã trở thành tài sản bảo đảm cho khoản vay ba triệu. Nếu công ty anh ấy tiếp tục thất bại, con sẽ mất nhà.”

“Nhưng chuyện chưa xảy ra.”

“Vì con kịp ngăn lại.”

“Người một nhà không nên chấp nhặt lỗi lầm.”

“Mẹ có thể tha thứ vì tài sản bị đem ra thế chấp không phải của mẹ.”

Bà im lặng.

Tôi nhìn Tiểu Lệ.

“Còn cô, chiếc khăn trên vai tôi đã yêu cầu đặt xuống.”

Tiểu Lệ đỏ mặt, giật chiếc khăn ra đặt lên bàn.

Cô ta quay sang anh trai.

“Anh nói căn nhà chắc chắn sẽ có tên anh. Anh còn bảo em cứ chọn phòng trước.”

Minh Triết ngẩng lên nhìn em gái, ánh mắt mệt mỏi.

“Bây giờ em trách anh sao?”

“Em chỉ nói sự thật. Nếu biết mọi chuyện thành thế này, em đã không đến.”

Tôi khẽ cười.

Lúc có nhà để ở, xe để dùng và tiền để mở cửa hàng, cô ta gọi đó là tình thân.

Khi mọi thứ sụp xuống, cô ta lập tức muốn phủi sạch liên quan.

Ông Quốc Bình bước tới trước mặt tôi.

“Nhược Hy, chuyện hôm nay là nhà bố sai. Bố thay mặt mọi người xin lỗi. Nhưng ly hôn là chuyện lớn, con nên suy nghĩ kỹ.”

Giọng ông chân thành hơn những người còn lại.

Tôi đáp:

“Con sẽ suy nghĩ kỹ. Nhưng hôm nay, mọi người phải rời khỏi đây.”

Bà Tú Cầm trừng mắt.

“Con đuổi bố mẹ chồng?”

“Đây chưa từng là nhà của bố mẹ.”

“Con…”

Ông Quốc Bình giữ tay vợ.

“Đi thôi.”

Bà không chịu.

“Không thể đi như vậy được! Hàng xóm, họ hàng đều biết hôm nay chúng ta đến xem nhà mới. Nếu quay về, người ta sẽ hỏi thế nào?”

Tôi nhìn bà.

“Hãy nói sự thật. Nói rằng con trai mẹ đã tự chia một căn nhà không thuộc về mình.”

Mặt bà đỏ bừng.

Minh Triết đột nhiên đứng lên, giọng khàn khàn:

“Mọi người về trước đi. Anh muốn nói riêng với Nhược Hy.”

Tiểu Lệ định phản đối nhưng bị bố kéo ra cửa. Những người họ hàng còn lại cũng lần lượt rời đi, không ai còn giữ vẻ hào hứng ban đầu.

Sân biệt thự nhanh chóng vắng lặng.

Chiếc xe điện màu trắng vẫn đỗ dưới giàn hoa tử đằng. Trên kính xe còn in dấu tay của Tiểu Lệ.

Minh Triết đứng trước cửa sổ nhìn ra hồ.

Sau một lúc lâu, anh nói:

“Em đã biết chuyện công ty từ bao giờ?”

“Hai tuần trước.”

“Vậy hôm nay em cố tình để mọi người đến?”

“Em không biết anh đưa họ đến. Nhưng khi họ bước vào, em muốn xem anh sẽ làm gì.”

Anh quay lại.

“Và em thấy hài lòng chưa?”

“Không.”

Tôi từng hy vọng anh chỉ hồ đồ.

Tôi từng hy vọng đến phút cuối anh sẽ nói với gia đình rằng căn nhà là của tôi, không ai được tự ý quyết định.

Nhưng anh không làm.

Anh còn đứng giữa phòng khách tuyên bố tài sản này là của chung.

Minh Triết cúi đầu.

“Anh bị dồn đến đường cùng.”

“Anh có thể nói với em.”

“Anh sợ em coi thường.”

“Vì vậy anh chọn lừa em?”

“Anh chỉ muốn chứng minh mình có thể thành công.”

“Bằng tài sản của em.”

Anh siết chặt tay.

“Đúng, anh sai. Nhưng ba năm qua anh cũng chịu rất nhiều áp lực. Người ngoài luôn nói anh cưới được người vợ giỏi, rằng anh dựa vào em. Mẹ anh cũng nghĩ em xem thường nhà anh. Anh muốn làm được điều gì đó để họ nhìn anh khác đi.”

Tôi lặng người.

Hóa ra phía sau lòng tham còn có lòng tự ái.

Nhưng lòng tự ái không thể biện minh cho lừa dối.

“Tôi chưa từng xem thường anh.”

“Nhưng em luôn là người trả tiền. Nhà thuê do em chọn, xe do em mua, những mối quan hệ làm ăn đều là của em. Ở cạnh em, anh lúc nào cũng thấy mình kém cỏi.”

“Đó là cảm giác của anh, không phải lỗi của tôi.”

Anh cười cay đắng.

“Có lẽ.”

Một khoảng im lặng kéo dài.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, chợt nhớ đến những năm đầu chúng tôi yêu nhau.

Khi ấy anh đạp xe qua nửa thành phố để mang cho tôi một bát cháo nóng. Anh từng đứng dưới mưa chờ tôi tan làm. Anh từng nói chỉ cần hai người cố gắng, một căn nhà nhỏ cũng đủ hạnh phúc.

Không biết từ khi nào căn nhà nhỏ không còn đủ.

Không biết từ khi nào anh bắt đầu cần biệt thự, xe sang và sự ngưỡng mộ của người thân để cảm thấy mình có giá trị.

“Anh có thể thay đổi,” anh nói. “Anh sẽ bán phần còn lại của công ty, trả nợ, không giúp Tiểu Lệ mở cửa hàng nữa. Em cho anh một cơ hội.”

Tôi hỏi:

“Nếu hôm nay tôi không phát hiện, anh có dừng lại không?”

Anh im lặng.

Câu trả lời đã quá rõ.

Tôi lấy bản thỏa thuận ly thân đặt trước mặt anh.

“Ba tháng. Trong ba tháng này, anh tự giải quyết nợ của mình. Không được tiếp cận tài sản của tôi, không được dùng danh nghĩa của tôi để vay hay bảo lãnh.”

“Sau ba tháng thì sao?”

“Nếu anh thực sự thay đổi, chúng ta sẽ nói chuyện. Nếu không, luật sư sẽ tiến hành thủ tục tiếp theo.”

Anh nhìn tôi hồi lâu rồi cầm bút ký.

Trước khi rời đi, Minh Triết dừng ở cửa.

“Nhược Hy, sáu chữ em nói lúc nãy… có phải em đã muốn nói từ lâu không?”

Tôi lắc đầu.

“Không. Trước hôm nay, tôi vẫn nghĩ anh xứng đáng đứng bên cạnh tôi.”

Anh cúi đầu, bước ra ngoài.

Cánh cửa gỗ khép lại.

Tôi đứng một mình giữa căn phòng rộng lớn. Trên bàn còn những chiếc cốc họ đã dùng, trên sofa còn vết lõm nơi bà Tú Cầm ngồi, trên cầu thang còn vang vọng tiếng Tiểu Lệ chọn phòng.

Tôi mở toàn bộ cửa kính.

Gió từ hồ tràn vào, cuốn đi mùi nước hoa nồng nặc và những lời tranh giành còn sót lại.

Ba tháng sau, Minh Triết bán công ty, trả được một phần lớn khoản nợ. Anh chuyển đến một căn hộ nhỏ gần nơi làm việc mới và đều đặn gửi báo cáo tài chính cho luật sư Chu.

Anh không cầu xin.

Cũng không trách móc.

Có lẽ lần đầu tiên trong đời, anh thực sự học cách chịu trách nhiệm.

Nhưng tôi vẫn nộp đơn ly hôn.

Không phải vì tôi không nhìn thấy sự thay đổi của anh.

Mà vì tôi hiểu có những vết nứt dù đã được sửa chữa, căn nhà cũng không thể trở lại như ban đầu.

Ngày hoàn tất thủ tục, Minh Triết hỏi tôi:

“Sau này em có hối hận không?”

Tôi nhìn mặt hồ ngoài cửa sổ phòng đăng ký.

“Có thể tôi sẽ buồn. Nhưng tôi không hối hận vì đã bảo vệ điều thuộc về mình.”

Một năm sau, tôi đón mẹ đến biệt thự sống cùng.

Bà chọn căn phòng nhỏ ở tầng một, nói không cần nhìn toàn cảnh mặt hồ, chỉ cần mỗi sáng ngửi thấy mùi hoa quế là đủ.

Chiếc xe điện màu trắng được tôi tặng cho quỹ hỗ trợ phụ nữ khởi nghiệp ở Hàng Châu.

Còn căn phòng lớn trên tầng hai, tôi biến thành thư phòng.

Một buổi chiều cuối thu, khi đang ngồi bên cửa kính đọc sách, tôi nhận được tin nhắn từ Minh Triết.

Anh viết:

“Anh đã trả hết nợ. Cảm ơn em vì ngày đó không cứu anh theo cách anh muốn.”

Tôi nhìn dòng chữ rất lâu rồi tắt màn hình.

Ngoài sân, lá vàng rơi xuống mặt hồ, từng vòng sóng lan ra rồi biến mất.

Tôi rót một chén trà, mỉm cười.

Có những cánh cửa đóng lại không phải để trừng phạt ai.

Mà để người ở bên trong cuối cùng cũng học được cách bảo vệ sự bình yên của chính mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

.