Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

“Đồ đàn bà mặt dày, chồng chán ngấy đến tận cổ vì bệnh tật sồ sề rồi mà vẫn trơ mặt bám riết đòi ở lại đây à? Muốn ở lại thì từ nay toàn bộ việc giặt giũ của tôi và anh ấy đều phải do một tay mày ôm hết bằng tay không!” — ả nhân tình lớn tiếng thét mắng, giật phăng chiếc điện thoại trên tay tôi ném vỡ nát. Chồng đứng cạnh hùa theo mạt sát vợ kém sang, mẹ chồng quay mặt đi chỗ khác tỏ ý khinh miệt. Tôi cúi xuống nhìn đống mảnh vỡ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh... Đúng ngày hôm sau, khi toàn bộ hợp đồng hợp tác tỷ đô của chồng bị hủy bỏ phút chót theo lệnh của tôi, họ mới hốt hoảng sụp đổ.

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


Chương 1: Sự Phản Bội Tại Vịnh Sùng Văn Và Tiếng Cười Lạnh Thấu Xương

Tại căn biệt thự sang trọng bậc nhất khu Vịnh Sùng Văn, Thượng Hải, không khí ngột ngạt đến mức tưởng chừng có thể bóp nghẹt lồng ngực.

Tôi đứng chôn chân giữa phòng khách lớn, nơi từng là tổ ấm của cuộc hôn nhân năm năm với Lâm Khải Minh. Thế nhưng giờ đây, nó đã biến thành một sân khấu công khai để người ta sỉ nhục tôi.

“Đồ đàn bà mặt dày, chồng chán ngấy đến tận cổ vì bệnh tật sồ sề rồi mà vẫn trơ mặt bám riết đòi ở lại đây à? Muốn ở lại thì từ nay toàn bộ việc giặt giũ của tôi và anh ấy đều phải do một tay mày ôm hết bằng tay không!”

Phương Nhã – ả nhân tình trẻ trung, kiêu ngạo trong bộ váy hàng hiệu đắt tiền – lớn tiếng thét mắng. Không đợi tôi kịp phản ứng, ả lao tới giật phăng chiếc điện thoại trên tay tôi rồi ném mạnh xuống sàn nhà, vỡ nát thành từng mảnh vụn.

Tôi khựng lại, ngước nhìn người đàn ông từng thề non hẹn biển. Lâm Khải Minh – chồng tôi, tổng giám đốc tập đoàn Lâm thị danh giá – không những không can ngăn mà còn bước đến, khoác tay ả nhân tình rồi hùa theo mạt sát vợ kém sang:

“Nhã Nhã nói không sai đâu, Tô Uyển Uyển. Nhìn lại bản thân cô xem, từ một người phụ nữ sắc sảo ngày nào giờ biến thành cái thứ sồ sề, bệnh tật, chỉ tổ làm tôi mất mặt trước đối tác. Nếu cô còn chút tự trọng thì mau ký đơn ly hôn, cuốn xéo khỏi cái nhà này đi!”

Đứng cạnh đó, bà Trương – mẹ chồng tôi – lạnh lùng quay mặt đi chỗ khác tỏ ý khinh miệt, miệng lầm bầm: “Đúng là loại vô tích sự, sinh con không được mà giữ chồng cũng không xong. Nhà họ Lâm chúng tôi rước cô về đúng là một nợ đời.”

Tôi cúi xuống nhìn đống mảnh vỡ điện thoại dưới chân, nơi màn hình vẫn lóe lên vài ánh sáng yếu ớt trước khi tắt lịm. Khóe môi tôi từ từ nhếch lên một nụ cười lạnh thấu xương, không một giọt nước mắt, chỉ có sự mỉa mai đến tận cùng.

“Lâm Khải Minh, anh chắc chắn là mình muốn đuổi tôi đi chứ?” – Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm khiến cả hai kẻ trước mặt khựng lại một nhịp.

“Mày còn già mồm à? Đồ đàn bà điên!” Phương Nhã thét lên, vung tay định tát tôi một cú giáng trời.

Nhưng bàn tay ả chưa kịp chạm tới mặt tôi thì tiếng chuông cửa biệt thự bỗng vang lên dồn dập, phá tan không gian ngột ngạt.

Bà Trương cau mày nhíu mặt ra hiệu cho quản gia mở cửa. Vài giây sau, Trịnh tổng – đối tác chiến lược quan trọng nhất, người nắm giữ sinh mệnh tài chính của tập đoàn Lâm thị – bước vào phòng khách với vẻ mặt tái mét, mồ hôi đầm đìa dù thời tiết Thượng Hải đang giữa mùa đông giá lạnh.

Lâm Khải Minh vội vã đon đả bước tới, nở nụ cười lấy lòng: “Trịnh tổng, ngài sao lại đến đây vào giờ này? Hợp đồng hợp tác tỷ đô giữa chúng ta ngày mai chính thức ký kết rồi, ngài đến để kiểm tra lại dự án đúng không ạ?”

Trịnh tổng không thèm liếc nhìn Lâm Khải Minh lấy một cái. Ông lướt qua mặt gã, bước thẳng đến trước mặt tôi, run rẩy cúi đầu sát đất rồi cất giọng run lẩy bẩy:

“Tô tổng… Thưa Tô tổng, chúng tôi đã tra ra toàn bộ kẻ đứng sau vụ rò rỉ tài liệu rồi. Xin ngài giơ cao đánh khẽ…”

Bầu không khí trong phòng khách đột ngột đóng băng. Lâm Khải Minh chết trân tại chỗ, nụ cười trên môi gã cứng đờ lại như một chiếc mặt nạ hề. Phương Nhã đang giơ tay giữa không trung thì sững sờ quay đầu nhìn, đôi mắt mở trừng trừng vì kinh hãi.

“Trịnh… Trịnh tổng, ngài gọi ai là Tô tổng vậy? Con vợ vô tích sự này của tôi…” Lâm Khải Minh lắp bắp bước lên, định can thiệp.

“Câm miệng!” Trịnh tổng quay phắt lại, gầm lên một tiếng giận dữ khiến Lâm Khải Minh giật nảy mình lùi lại phía sau. “Thứ mắt mù tai điếc nhà anh! Người đứng sau tập đoàn đầu tư quốc tế Long Đằng, người nắm quyền quyết định rót vốn dự án tỷ đô cứu lấy cái công ty sắp phá sản của anh chính là Tô tổng – Tô Uyển Uyển đây!”

Từng lời nói của Trịnh tổng giáng xuống như những nhúa búa tạ, đập nát hoàn toàn sự kiêu ngạo và tâm trí của ba kẻ vừa đứng đó mạt sát tôi.

Tôi từ từ đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi, ánh mắt quét qua khuôn mặt trắng bệch, không còn chút máu của Lâm Khải Minh. Năm năm qua, tôi vì yêu gã nên đã giấu kín thân phận thật sự của mình, chấp nhận lui về hậu phương làm một người vợ hiền thảo, chịu đựng sự khinh miệt của gia đình chồng và chứng kiến gã từng bước ngoại tình. Để rồi thứ tôi nhận lại là những lời chửi rủa, là đống thuốc độc mà mẹ chồng lén bỏ vào thức ăn hàng năm trời nhằm hủy hoại sức khỏe và nhan sắc của tôi, biến tôi thành một bệnh nhân sồ sề.

“Lâm Khải Minh, anh vừa bảo tôi là cái thứ sồ sề, kém sang, phải cuốn xéo khỏi đây đúng không?” – Tôi bước lên một bước, giọng nói bình thản nhưng mang theo uy lực áp đảo toàn bộ căn phòng.

“Uyển Uyển… Em… Anh đùa thôi mà… Chắc chắn có hiểu lầm gì ở đây đúng không?” Lâm Khải Minh nuốt khan, hai chân lảo đảo suýt ngã quỵ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

“Hiểu lầm sao?” Tôi bật cười khẩy, quay sang nhìn Trịnh tổng. “Trịnh tổng, bản hợp đồng ngày mai giữa tập đoàn Lâm thị và các vị, hủy ngay lập tức cho tôi. Ngoài ra, kích hoạt toàn bộ điều khoản thu hồi nợ trước hạn. Tôi muốn trong vòng hai mươi bốn giờ tới, cái gọi là tập đoàn Lâm thị phải chính thức nộp đơn phá sản.”

“Vâng! Tôi tuân lệnh Tô tổng ngay lập tức!” Trịnh tổng cung kính đáp lời, không dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào tôi.

Phương Nhã lúc này đã hoàn toàn suy sụp, ả ta ngã sụp xuống sàn nhà, chiếc váy hàng hiệu đắt tiền nhăn nhúm, miệng lẩm bẩm: “Không thể nào… Mày chỉ là một con đàn bà bị chồng bỏ cơ mà… Sao lại thế được…”

Bà Trương thì mặt cắt không còn giọt máu, ngã ngửa ra phía sau may mà có quản gia đỡ lấy. Bà ta nhìn tôi với ánh mắt kinh hoàng như nhìn thấy ma quỷ, run rẩy không nói nên lời.

Tôi quay người bước về phía cửa lớn, để lại đằng sau là ba con người đang chìm đắm trong cơn ác mộng tồi tệ nhất cuộc đời họ. Trò chơi trốn tìm năm năm qua đến đây là kết thúc. Ngày mai, màn kịch trả thù thực sự mới chính thức bắt đầu.

Chương 2: Sự Sụp Đổ Của Tập Đoàn Lâm Thị Và Bản Án Cho Kẻ Phản Bội

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của Thượng Hải chiếu qua những tòa cao ốc chọc trời, nhưng tại trụ sở chính của tập đoàn Lâm thị, bầu không khí lại u ám và lạnh lẽo như chốn địa ngục trần gian.

Lâm Khải Minh lao đến văn phòng từ rất sớm, gương mặt hốc hác sau một đêm không ngủ. Gã liên tục bấm điện thoại gọi cho hàng loạt đối tác lớn nhỏ, hy vọng vớt vát lại chút hy vọng mong manh. Thế nhưng, câu trả lời gã nhận được từ khắp nơi chỉ là một điệp khúc lạnh ngùng: “Xin lỗi Lâm tổng, chúng tôi đã nhận được chỉ thị từ tập đoàn Long Đằng, hợp tác giữa chúng ta chính thức chấm dứt.”

Cánh cửa phòng làm việc bật mở. Trợ lý Lưu hớt hải chạy vào, tay cầm một tập tài liệu dày cộp, giọng run rẩy đến mức lạc đi:

“Lâm tổng… Tiêu thật rồi! Sáng nay, ngân hàng trung tâm đã đóng băng toàn bộ tài khoản của công ty. Hơn thế nữa, các chủ nợ đồng loạt kéo đến đòi thanh toán trước hạn. Cổ phiếu của chúng ta trên sàn chứng khoán đã rớt sàn ngay khi mở cửa phiên giao dịch. Công ty… công ty chúng ta hoàn toàn mất khả năng thanh khoản rồi!”

“Cái gì?!” Lâm Khải Minh hét lên, vớ lấy tập tài liệu trên bàn ném thẳng vào người trợ lý. Gã trừng mắt, gân cổ phình to, tức giận đến mức toàn thân run lẩy bẩy. “Làm sao có thể như vậy được? Chỉ trong một đêm mà Lâm thị làm sao có thể sụp đổ nhanh như thế? Kiểm tra lại cho tôi! Gọi ngay cho ban pháp chế!”

“Không còn kịp nữa đâu, Khải Minh à…”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ ngoài cửa. Bà Trương bước vào phòng, sắc mặt tái nhợt, đôi chân không vững phải nhờ người dìu mới đứng nổi. Đằng sau bà ta là Phương Nhã – ả nhân tình hôm qua còn kiêu ngạo, giờ đây lớp trang điểm nhòe nhoẹt vì khóc lóc, tóc tai bù xù trông vô cùng thảm hại.

“Mẹ! Mẹ đến đây làm gì?” Lâm Khải Minh gắt lên.

“Còn làm gì nữa? Nhà cửa của chúng ta ở Vịnh Sùng Văn đã bị ngân hàng niêm phong rồi! Tất cả xe sang, tài sản đứng tên công ty đều bị tịch thu để thế trừ nợ!” Bà Trương oà khóc nức nở, đấm ngực độp độp. “Con mụ Tô Uyển Uyển đó… Nó là ác ma! Nó đã quay lại để trả thù chúng ta rồi!”

Lâm Khải Minh nghe đến đây thì chết lặng. Trong đầu gã lúc này mới hiện lên hình ảnh người vợ hiền lành mà suốt năm năm qua gã coi thường, sỉ nhục. Gã từng nghĩ cô chỉ là một kẻ vô tích sự, bám víu vào gia đình nhà chồng để sinh tồn. Gã chưa từng tò mò về quá khứ của cô, cũng chưa từng hỏi vì sao cô lại có thể bình thản đến thế trước những lời mạt sát. Hóa ra, gã đã tự tay đạp đổ cành vàng lá ngọc để ôm lấy một vũng bùn.

Đúng lúc đó, cửa phòng một lần nữa bị đẩy ra. Hai nhân viên cảnh sát kinh tế bước vào, phía sau là một luật sư mặc complet đen lịch lãm.

“Lâm Khải Minh phải không? Anh bị cáo buộc vi phạm hợp đồng kinh tế nghiêm trọng, cố ý làm rò rỉ bí mật thương mại và trốn thuế theo đơn tố giác của tập đoàn Long Đằng. Mời anh theo chúng tôi về đồn để phối hợp điều tra.”

Cục còng số 8 lạnh ngắt khóa chặt lấy cổ tay Lâm Khải Minh. Gã hoảng loạn vùng vẫy, gào thét: “Không! Các anh nhầm rồi! Tôi không làm gì cả! Hãy cho tôi gặp Tô Uyển Uyển! Vợ tôi là Tô Uyển Uyển, cô ấy sẽ tha cho tôi!”

“Xin lỗi Lâm tổng, Tô tổng không có thời gian tiếp những kẻ phản bội.” Vị luật sư lạnh lùng cất lời, ném một lá đơn ly hôn đã được ký sẵn xuống bàn. “Đây là đơn ly hôn đơn phương và yêu cầu bồi thường thiệt hại tài sản cá nhân. Từ hôm nay, anh và Tô tổng không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.”

Phương Nhã nhìn cảnh tượng trước mắt, tinh thần hoàn toàn sụp đổ. Ả ta lao tới túm lấy áo Lâm Khải Minh, gào thét khóc lóc: “Anh đi mà giải quyết với vợ cũ của anh đi! Tiền anh hứa mua cho tôi nhà, mua xe đâu? Đồ khốn nạn, anh lừa tôi!”

“Câm mồm!” Lâm Khải Minh tức giận, vung tay tát Phương Nhã một cú ngã nhào ra sàn. Gã ngước nhìn trần nhà phòng làm việc, hai hàng nước mắt hối hận muộn màng chảy dài trên má. Gã đã mất tất cả: sự nghiệp gầy dựng bao năm, danh vọng, tiền tài và người phụ nữ duy nhất thực sự yêu thương gã vô điều kiện.

Bên ngoài tòa nhà, tôi đứng cạnh chiếc Rolls-Royce sang trọng, mặc chiếc măng-tô đen cao cấp, đeo kính râm che đi ánh nhìn sắc lạnh. Tôi khẽ liếc nhìn qua ô cửa kính xe, chứng kiến cảnh Lâm Khải Minh bị cảnh sát áp dài bước ra ngoài trong chiếc còng số 8.

Mẹ chồng và ả nhân tình đang cãi vã, cấu xé lẫn nhau ngay giữa sảnh công ty trước ống kính của hàng loạt phóng viên truyền thông tài chính. Một cảnh tượng vô cùng châm chúng và hả hê.

Tôi nhướng mày, khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út. Trò chơi kết thúc, và kẻ chiến thắng cuối cùng luôn thuộc về người biết ẩn mình nhẫn nhịn cho đến phút chót.

Chương 3: Sự Thật Được Phơi Bày Và Chương Mới Của Cuộc Đời

Chiều buông xuống, ánh hoàng hôn phủ một màu vàng cam rực rỡ lên toàn bộ thành phố Thượng Hải hoa lệ.

Tôi ngồi bên trong căn phòng trà đạo truyền thống tại tầng cao nhất của khách sạn Peninsula, thong thả thưởng thức hương vị thơm lừng của một tách hồng bào thượng hạng. Ngồi đối diện tôi là Trịnh tổng và vị luật sư trưởng của tập đoàn Long Đằng, cả hai đều cung kính chờ đợi chỉ thị tiếp theo.

“Tô tổng, toàn bộ tài sản thanh lý từ tập đoàn Lâm thị đã được thu hồi đầy đủ. Căn biệt thự ở Vịnh Sùng Văn cũng đã được chuyển nhượng sang tên của ngài theo đúng thỏa thuận.” – Vị luật sư cẩn trọng báo cáo, đẩy tập hồ sơ về phía tôi.

Tôi lật nhẹ vài trang giấy, khẽ gật đầu: “Được rồi, phần tài sản liên quan đến mẹ con Lâm Khải Minh, hãy chắc chắn rằng họ không còn một đồng xu dính túi để trả cho những món nợ ngoài xã hội mà họ đã dây dưa. Riêng về phần điều tra y tế…”

Nói đến đây, ánh mắt tôi chợt lóe lên một tia sắc lạnh.

Năm năm làm vợ ở nhà họ Lâm, ngoài việc bị sỉ nhục về mặt tinh thần, sức khỏe của tôi suy giảm trầm trọng cũng có nguyên nhân sâu xa. Nhờ đội ngũ y tế riêng kiểm tra tổng quát vào tuần trước, tôi phát hiện ra trong suốt ba năm qua, bà Trương – mẹ chồng tôi – đã lén lút bỏ một loại độc dược chậm vào thức ăn hằng ngày của tôi theo chỉ thị của một kẻ nào đó nhằm triệt tiêu khả năng sinh sản và phá hoại hệ thần kinh của tôi.

“Báo cáo Tô tổng, cảnh sát đã tìm thấy lượng lớn hóa chất độc hại trong két sắt tại nhà riêng của bà Trương. Kết quả giám định y khoa chứng minh chính bà ta là chủ mưu đầu độc ngài trong thời gian dài. Bản cáo trạng hình sự cho tội danh mưu sát đã được hoàn tất, bà ta sẽ phải đối mặt với mức án tù chung thân.” – Vị luật sư tiếp tục thông tin.

Tôi nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ đầu lưỡi rồi từ từ chuyển thành vị ngọt hậu sâu lắng. Lòng người suy cho cùng cũng giống như lá trà này, phải qua nước sôi và lửa đỏ mới nhìn thấu được bản chất bên trong.

Đúng lúc đó, điện thoại bảo mật trên bàn reo lên. Là cuộc gọi từ trại tạm giam nơi Lâm Khải Minh đang bị giam giữ. Tôi thong thả bấm nút nghe, không nói một lời nào, để mặc đầu dây bên kia chìm trong sự im lặng nặng nề.

“Uyển Uyển… Là anh đây… Khải Minh đây em…” Giọng nói của gã ở đầu dây bên kia khàn đặc, yếu ớt và run rẩy như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng. “Anh xin lỗi… Anh biết anh sai rồi… Xin em hãy nương tay, cho anh một con đường sống. Chúng ta dù sao cũng có năm nghĩa vợ chồng mà…”

Tôi bật cười, tiếng cười lạnh lẽo vang lên trong không gian yên tĩnh của phòng trà khiến đối phương giật mình nín bặt.

“Năm nghĩa vợ chồng sao, Lâm Khải Minh?” – Tôi cất giọng đều đều, nhưng mỗi chữ thốt ra đều mang theo trọng lượng ngàn cân. “Ngày anh cùng ả nhân tình đuổi tôi ra khỏi nhà, ngày anh hùa theo sỉ nhục tôi là thứ đàn bà sồ sề bệnh tật, anh có nhớ đến năm năm nghĩa tình đó không? Ngày mẹ anh lén lút bỏ thuốc độc vào thức ăn của tôi để hại tôi tuyệt đường con cái, gia đình các người có từng ném cho tôi một chút lòng trắc ẩn nào chưa?”

“Em… em biết hết rồi sao…?” Lâm Khải Minh kinh hoàng thốt lên, giọng nói nghẹn lại vì tuyệt vọng.

“Trên đời này không có chuyện gì là bí mật nếu như người ta đủ kiên nhẫn để điều tra.” Tôi nhạt giọng đáp. “Lâm Khải Minh, anh hãy yên tâm cải tạo thật tốt trong tù đi. Những gì anh nợ tôi, nợ tuổi thanh xuân của tôi, tôi sẽ từ từ đòi lại từng chút một qua từng năm tháng anh phải sống trong bốn bức tường sắt đó.”

Cạch. Tôi chủ động cúp máy, chặn hoàn toàn số liên lạc của gã. Đối với những kẻ phản bội và tàn độc, sự tha thứ chính là một sự sỉ nhục đối với chính bản thân mình.

Tôi đứng dậy, bước ra khung cửa sổ kính sát trần, phóng tầm mắt ngắm nhìn dòng xe cộ tấp nập ngược xuôi bên dưới ánh đèn neon rực rỡ của Thượng Hải về đêm.

Cuộc đời của Tô Uyển Uyển trước kia đã chết đi cùng với cuộc hôn nhân địa ngục ấy. Giờ đây, đứng trước mặt thế gian là Tô tổng – nữ tài phiệt nắm quyền lực tối cao của tập đoàn đầu tư quốc tế Long Đằng, người sẽ tiếp tục sải bước trên con đường đỉnh cao danh vọng với một cái đầu lạnh và một trái tim đã được tôi luyện qua giông bão.

Mùa đông Thượng Hải năm nay rất lạnh, nhưng trong lồng ngực tôi lúc này, ngọn lửa của sự tự do và quyền lực đang cháy rực hơn bao giờ hết. Cuộc chơi mới, thực chất bây giờ mới chỉ bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.