#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – CÁI TÁT TRƯỚC BÀN THỜ
“Bố, hôm nay nếu bố không đuổi chị ta ra khỏi nhà, con sẽ không bước vào căn nhà này nữa!”
Giọng của Tô Nhã Lâm vang lên giữa phòng khách rộng lớn, khiến cả căn biệt thự họ Lục im phăng phắc.
Ngay sau đó, một cái tát giáng xuống mặt tôi.
“Chát!”
Đầu tôi nghiêng sang một bên.
Bên má trái nóng rát.
Tô Nhã Lâm đứng trước mặt tôi, nước mắt lưng tròng. Cô ta là em gái duy nhất của chồng tôi, được cả nhà họ Lục nuông chiều từ nhỏ.
“Chị dâu, chị còn muốn gì nữa?” cô ta nghẹn ngào. “Bố mẹ đã lớn tuổi rồi, vậy mà chị vẫn tìm mọi cách kiểm soát tài sản của họ!”
Tôi từ từ quay mặt lại.
“Em nói chị kiểm soát tài sản?”
“Không phải sao?”
Cô ta chỉ tay vào tôi.
“Ba năm nay, chị giữ hết giấy tờ nhà đất, sổ tiết kiệm và hồ sơ công ty của bố. Bây giờ còn muốn bố chuyển quyền sở hữu căn nhà này cho chị. Chị không thấy mình quá đáng à?”
“Anh nói đi.”
Tôi nhìn sang Lục Minh Thành.
Chồng tôi đứng cạnh cha mình, khuôn mặt lạnh đến mức xa lạ.
“Có phải em đã nói với em gái anh rằng em muốn chiếm tài sản của bố mẹ không?”
Anh im lặng.
Sự im lặng ấy khiến tim tôi lạnh đi.
Tôi và Minh Thành kết hôn đã tám năm.
Tám năm.
Tôi từng nghĩ người đàn ông này là người hiểu tôi nhất trên đời.
Nhưng lúc này, anh lại tránh ánh mắt tôi.
“Mẹ!” Tô Nhã Lâm quay sang người phụ nữ trung niên ngồi trên sofa. “Mẹ xem chị ấy kìa! Chị ấy còn muốn ép bố ký giấy!”
Mẹ chồng tôi, bà Trương Ngọc Lan, lau nước mắt.
“Uyển Thanh, dù sao Nhã Lâm cũng là em gái của Minh Thành. Con có gì không hài lòng thì cứ nói chuyện, sao phải làm cả nhà náo loạn?”
Tôi bật cười khẽ.
“Con làm náo loạn?”
Tôi nhìn từng người trong phòng.
“Ba tháng trước, bác sĩ nói bố cần phẫu thuật. Người chạy khắp bệnh viện tìm chuyên gia là con.”
“Bố cần tiền đặt cọc, con bán chiếc xe của mình.”
“Mẹ phải điều trị dài ngày, con là người xin nghỉ việc để chăm sóc mẹ.”
“Còn bây giờ, chỉ vì con không đồng ý để Nhã Lâm lấy khoản tiền trong quỹ gia đình, con lại trở thành người muốn chiếm tài sản?”
Tô Nhã Lâm lập tức phản bác:
“Đó là tiền của bố mẹ! Chị lấy tư cách gì mà quản?”
“Đúng.”
Tôi gật đầu.
“Chính vì đó là tiền của bố mẹ nên chị mới không cho em tự ý chuyển đi.”
Cô ta sững lại.
“Chị…”
Tôi chưa kịp nói hết câu, Minh Thành đã lên tiếng.
“Đủ rồi.”
Tôi nhìn anh.
“Minh Thành…”
Anh bước đến trước mặt tôi.
“Em xin lỗi Nhã Lâm đi.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Anh nói gì?”
“Em ấy chỉ vì quá tức giận nên mới đánh em. Em là chị dâu, nhường một bước không được sao?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
“Anh muốn tôi xin lỗi người vừa tát tôi?”
“Chuyện hôm nay bắt đầu từ em.”
“Bắt đầu từ tôi?”
“Em cứ khăng khăng giữ giấy tờ của bố, khiến Nhã Lâm hiểu lầm.”
Tôi cười chua chát.
“Vậy là anh cũng tin cô ấy?”
“Anh chỉ muốn gia đình yên ổn.”
“Gia đình?”
Tôi nhìn anh.
“Trong mắt anh, tôi có còn là gia đình không?”
Minh Thành không trả lời.
Tô Nhã Lâm lau nước mắt, giọng nhỏ xuống:
“Chị dâu, em cũng không muốn chuyện thành ra thế này. Chỉ cần chị quỳ xuống xin lỗi bố mẹ, em sẽ bỏ qua.”
Căn phòng im lặng.
Tôi nhìn cô ta.
“Quỳ?”
“Đúng.”
Cô ta gật đầu.
“Chị làm cả nhà mất mặt như vậy, chẳng lẽ một câu xin lỗi cũng không nói được?”
Bố chồng tôi, ông Lục Chính Quốc, từ đầu đến cuối vẫn ngồi im trên ghế.
Ông là người đàn ông có tiếng nói nhất trong gia đình.
Tôi nhìn ông.
“Bố cũng muốn con quỳ sao?”
Ông không nhìn tôi.
Một lúc sau, ông chậm rãi nói:
“Uyển Thanh, con xin lỗi đi.”
Chỉ bốn chữ.
Nhưng đủ khiến mọi hy vọng cuối cùng trong lòng tôi tan biến.
Tôi hít sâu.
“Được.”
Minh Thành nhìn tôi.
“Em nghĩ thông rồi?”
Tôi đưa tay vào túi xách.
“Đúng.”
Tôi lấy ra một chiếc phong bì màu vàng cũ.
Đặt xuống bàn.
“Nhưng trước khi tôi xin lỗi…”
Tôi nhìn thẳng vào bố chồng.
“…bố hãy xem thứ này.”
Ông Lục Chính Quốc nhìn chiếc phong bì.
Chỉ một giây thôi.
Nhưng sắc mặt ông lập tức thay đổi.
Tôi nhận ra điều đó.
Bàn tay ông đang đặt trên đầu gối bỗng siết chặt.
“Con lấy thứ này ở đâu?”
Giọng ông khàn hẳn.
Tô Nhã Lâm ngơ ngác.
“Bố, đó là gì?”
Không ai trả lời cô ta.
Tôi chậm rãi nói:
“Con tìm thấy nó trong ngăn kéo cũ ở phòng làm việc của bố, khi dọn đồ sau lần bố nhập viện.”
Minh Thành cau mày.
“Uyển Thanh, đừng làm mọi chuyện phức tạp hơn.”
Tôi nhìn anh.
“Anh chắc mình muốn tôi mở nó ra không?”
Anh im lặng.
Tôi lấy tờ giấy bên trong.
“Đây là kết quả xét nghiệm ADN.”
Mẹ chồng tôi bỗng đứng bật dậy.
“Không!”
Tiếng hét của bà khiến mọi người chết lặng.
Tôi quay sang.
Mẹ chồng tôi tái mặt.
Tôi nhìn bà.
“Có vẻ mẹ biết nó là gì.”
“Đưa cho mẹ!”
Bà lao tới.
Tôi lùi lại.
“Không.”
Tôi mở tờ giấy.
“Bản xét nghiệm này được thực hiện hai mươi năm trước.”
Minh Thành bước lên.
“Em đang nói gì vậy?”
Tôi nhìn anh.
“Người được xét nghiệm là bố.”
Tôi dừng lại.
“Và…”
Ánh mắt tôi chuyển sang Tô Nhã Lâm.
“…một đứa trẻ mới sinh.”
Tô Nhã Lâm cứng người.
“Chị muốn nói gì?”
Tôi chưa trả lời.
Bởi lúc ấy, bố chồng tôi đã đứng lên.
Ông nhìn chằm chằm vào tờ giấy trong tay tôi.
Hai môi ông run lên.
“Con… không nên biết chuyện này.”
Tôi cười nhạt.
“Nhưng con đã biết.”
Không khí trong phòng đặc quánh.
Tôi nhìn những người trước mặt.
“Từ hôm nay, tôi không cần ai xin lỗi tôi.”
“Tôi chỉ muốn biết…”
Tôi siết chặt tờ giấy.
“Rốt cuộc hai mươi năm trước, nhà họ Lục đã giấu tôi chuyện gì?”
Ngoài cửa sổ, mưa mùa thu ở Hàng Châu bất ngờ trút xuống.
Trong tiếng mưa dày đặc, không ai dám nói một lời.
Cho đến khi Tô Nhã Lâm run rẩy hỏi:
“Chị… chị đang nói đứa trẻ trong tờ giấy đó là ai?”
Tôi nhìn cô ta.
“Em thật sự muốn biết sao?”
Cô ta không trả lời.
Tôi đặt tờ giấy xuống bàn.
“Vậy thì đọc đi.”
Tô Nhã Lâm cúi xuống.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt cô ta trắng bệch.
Và lần đầu tiên trong tám năm làm dâu nhà họ Lục…
Tôi nhìn thấy sự hoảng sợ thật sự trong mắt cô ta.
CHƯƠNG 2 – NGƯỜI CON KHÔNG ĐƯỢC NHẮC TÊN
“Không thể nào…”
Tô Nhã Lâm lùi lại hai bước.
Tờ giấy rơi xuống sàn.
Minh Thành cúi xuống nhặt lên.
Anh đọc rất nhanh.
Sau đó, anh ngẩng đầu nhìn bố.
“Bố…”
Ông Lục Chính Quốc không trả lời.
“Bố, chuyện này là thật sao?”
Mẹ chồng tôi bật khóc.
“Đừng hỏi nữa.”
“Con hỏi bố!”
Minh Thành lần đầu tiên lớn tiếng với cha.
Ông Lục Chính Quốc ngồi xuống ghế, hai tay chống lên trán.
Trong vài phút, người đàn ông luôn giữ vẻ điềm tĩnh ấy như già đi cả chục tuổi.
Tôi đứng im.
Tôi không còn tức giận.
Chỉ thấy mệt mỏi.
Suốt ba năm qua, tôi luôn cảm thấy gia đình này có điều gì đó không ổn.
Những lần bố chồng nhìn Nhã Lâm.
Những lần mẹ chồng vô thức bảo vệ cô ta.
Những cuộc điện thoại bí mật.
Những khoản tiền được chuyển ra ngoài.
Và đặc biệt…
Một chiếc hộp gỗ luôn bị khóa trong phòng làm việc của bố chồng.
Tôi từng hỏi.
Ông chỉ nói:
“Đó là chuyện cũ.”
Bây giờ tôi mới hiểu.
Chuyện cũ ấy chưa bao giờ thực sự kết thúc.
“Bố.”
Minh Thành nhìn ông.
“Người trong kết quả ADN là ai?”
Ông Lục Chính Quốc ngẩng đầu.
Ông nhìn tôi.
Sau đó nhìn Nhã Lâm.
Cuối cùng, ông nói một câu khiến cả căn phòng lặng đi:
“Là con bé.”
Tô Nhã Lâm đứng chết lặng.
“Con?”
Bà Ngọc Lan òa khóc.
“Nhã Lâm…”
“Không!”
Nhã Lâm lắc đầu.
“Không thể nào!”
Cô ta quay sang mẹ.
“Mẹ nói đi! Bố đang nói gì vậy?”
Bà Ngọc Lan ôm lấy cô ta.
“Con là con gái của mẹ.”
“Nhưng bố?”
Cô ta nhìn người đàn ông trước mặt.
“Bố không phải bố ruột của con?”
Không ai trả lời.
Câu hỏi ấy giống như một nhát dao.
Tô Nhã Lâm bật khóc.
“Vậy hai mươi năm qua là gì?”
Ông Lục Chính Quốc nhắm mắt.
“Hai mươi năm trước, mẹ con sinh một bé gái.”
Ông dừng lại.
“Nhưng đứa bé đó…”
Ông không nói tiếp.
Tôi chợt hiểu.
“Đứa bé đó đã mất?”
Ông gật đầu.
“Ngay sau khi sinh.”
Bà Ngọc Lan khóc nấc.
“Lúc đó gia đình đang gặp chuyện. Công ty đứng trước nguy cơ phá sản. Mẹ con lại quá yếu. Bệnh viện nói…”
Bà nghẹn lời.
“Sau đó có một đứa trẻ khác được đưa tới.”
Tô Nhã Lâm nhìn mẹ.
“Đưa tới?”
Ông Lục Chính Quốc nói:
“Là con.”
Cô ta lùi lại.
“Ai đưa con tới?”
Ông im lặng.
Tôi lập tức nhận ra vấn đề.
“Bố.”
Tôi hỏi.
“Đứa trẻ đó là con của ai?”
Ông Lục Chính Quốc nhìn tôi.
“Không biết.”
“Không biết?”
“Người đưa đứa trẻ đến chỉ để lại một khoản tiền và một lá thư.”
“Lá thư đâu?”
“Đã bị đốt.”
Tôi không tin.
“Không ai giữ lại sao?”
Ông không trả lời.
Minh Thành đột nhiên hỏi:
“Vậy tại sao bố lại giấu chuyện này?”
Ông nhìn con trai.
“Vì lúc đó, nếu chuyện lộ ra, gia đình sẽ tan nát.”
“Nhưng đó là sự thật về em gái con!”
“Đúng.”
“Bố có nghĩ đến cảm xúc của em ấy không?”
Ông Lục Chính Quốc im lặng.
Tô Nhã Lâm lau nước mắt.
Cô ta nhìn tôi.
“Vậy tại sao chị lại có kết quả này?”
Tôi đáp:
“Vì chị đã tìm được hồ sơ cũ.”
“Chị điều tra tôi?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Chị chỉ muốn biết tại sao bố lại giấu giấy tờ tài sản.”
Tôi lấy thêm một tập hồ sơ.
“Ba năm trước, bố đã lập một quỹ riêng.”
Tô Nhã Lâm nhìn tập giấy.
“Trong đó có tên em.”
Cô ta ngơ ngác.
“Em?”
“Đúng.”
Tôi nhìn cô ta.
“Mỗi tháng đều có tiền chuyển vào.”
Minh Thành quay sang em gái.
“Em biết chuyện này không?”
“Không.”
“Vậy tiền đi đâu?”
Tôi đặt bảng sao kê lên bàn.
“Có một tài khoản đứng tên một người khác.”
Minh Thành cầm lên.
Sắc mặt anh thay đổi.
“Người này…”
Tôi nhìn anh.
“Anh biết sao?”
Anh không trả lời.
Tôi nhìn tên trên giấy.
Một cái tên hoàn toàn xa lạ với tôi.
“Trần Quốc Hạo.”
Minh Thành khẽ nói.
“Đó là người từng làm việc cho bố.”
Tôi hỏi:
“Anh ta đã nghỉ việc từ lâu?”
“Ừ.”
“Nhưng tại sao tiền của gia đình lại chuyển vào tài khoản của anh ta?”
Không ai biết.
Đúng lúc ấy, điện thoại của bố chồng reo.
Ông nhìn màn hình.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
Tôi để ý thấy ông không nghe.
Điện thoại rung lần nữa.
Lần này, tôi nhìn thấy một tin nhắn hiện trên màn hình.
Chỉ một câu:
“Ông còn định giấu đến bao giờ?”
Tôi nhìn bố chồng.
“Người gửi là ai?”
Ông lập tức tắt màn hình.
“Không liên quan đến con.”
Tôi cười.
“Không liên quan?”
“Đây là chuyện của nhà họ Lục.”
Tôi nhìn ông.
“Con là con dâu của nhà này suốt tám năm. Khi bố mẹ bệnh, con là người chăm sóc. Khi công ty gặp khó khăn, tiền tiết kiệm của con cũng được đưa vào.”
Tôi chỉ vào tập hồ sơ.
“Bây giờ người ta nói con muốn chiếm tài sản.”
Tôi hít sâu.
“Nhưng có một chuyện mọi người cần biết.”
Minh Thành nhìn tôi.
“Chuyện gì?”
Tôi lấy từ túi ra một USB.
“Bố đã lập di chúc mới.”
Bố chồng lập tức đứng dậy.
“Con lấy nó ở đâu?”
“Trong két.”
“Con…”
“Bản di chúc này được lập cách đây sáu tháng.”
Tôi nhìn mọi người.
“Trong đó, người thừa kế chính không phải Nhã Lâm.”
Mẹ chồng tôi run lên.
“Là ai?”
Tôi không nói.
Tôi đưa USB cho Minh Thành.
Anh mở máy tính.
Tệp tài liệu hiện lên.
Anh đọc vài dòng.
Sau đó, anh ngẩng đầu.
“Không thể nào.”
Tôi hỏi:
“Người thừa kế là ai?”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt anh phức tạp đến mức tôi không thể đọc được.
“Là em.”
Căn phòng im lặng.
Tôi cũng sững người.
“Anh nói gì?”
“Di chúc ghi rõ…”
Minh Thành nuốt khan.
“…tám mươi phần trăm tài sản của bố sẽ được chuyển cho em.”
Tôi lắc đầu.
“Không thể.”
Tôi nhìn bố chồng.
“Bố, tại sao?”
Ông không trả lời.
Tôi chợt nhớ lại một câu ông từng nói với tôi vào năm đầu tiên tôi bước vào nhà họ Lục.
“Uyển Thanh, nếu một ngày con phát hiện nhà này không giống những gì con nhìn thấy, đừng vội bỏ đi.”
Khi ấy tôi nghĩ ông chỉ nói đùa.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Tôi nhìn ông.
“Bố đã biết chuyện gì từ trước?”
Ông Lục Chính Quốc nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng, ông nói:
“Không phải bố muốn cho con tài sản.”
Tôi cau mày.
“Vậy vì sao?”
Ông nhìn Minh Thành.
Sau đó nhìn Tô Nhã Lâm.
“Bởi vì bố cần con bảo vệ một người.”
“Ai?”
Ông chưa kịp trả lời.
Ngoài cửa vang lên tiếng xe dừng lại.
Một người đàn ông trung niên bước vào.
Ông ta mặc áo khoác sẫm màu, khuôn mặt căng thẳng.
Vừa nhìn thấy ông ta, bố chồng tôi lập tức đứng bật dậy.
“Quốc Hạo?”
Người đàn ông nhìn tôi.
Sau đó nhìn Nhã Lâm.
Ông ta nói:
“Cuối cùng cũng đến lúc nói ra rồi.”
Tô Nhã Lâm run giọng:
“Ông là ai?”
Quốc Hạo nhìn cô.
“Là người đã đưa cô đến nhà họ Lục hai mươi năm trước.”
Cô ta chết lặng.
Tôi cũng nín thở.
Ông ta chậm rãi nói:
“Nhưng cô không phải đứa trẻ duy nhất được đưa đi ngày hôm đó.”
CHƯƠNG 3 – BÍ MẬT TRONG CĂN PHÒNG KHÓA KÍN
“Không phải đứa trẻ duy nhất?”
Giọng Tô Nhã Lâm run lên.
Quốc Hạo gật đầu.
“Đúng.”
Minh Thành bước tới.
“Ông đang nói gì?”
Quốc Hạo nhìn anh.
“Ngày hôm đó có hai đứa trẻ.”
Tất cả im lặng.
Tôi cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
“Chuyện xảy ra tại bệnh viện ở Thượng Hải.”
Quốc Hạo nói chậm rãi.
“Năm đó, ông Lục và bà Ngọc Lan mất đi đứa con mới sinh. Cùng ngày, một người phụ nữ khác cũng sinh con.”
“Người phụ nữ đó là ai?”
Tôi hỏi.
Quốc Hạo không trả lời ngay.
Ông nhìn bố chồng.
“Ông ấy biết.”
Tôi quay sang Lục Chính Quốc.
Ông cúi đầu.
“Bố…”
Minh Thành cũng nhìn ông.
“Bố, nói đi.”
Ông Lục Chính Quốc im lặng rất lâu.
Sau đó ông nói:
“Người phụ nữ đó là chị gái của mẹ con.”
Minh Thành sững người.
“Mẹ có chị gái?”
Bà Ngọc Lan bật khóc.
“Đừng nói nữa…”
Nhưng đã quá muộn.
Bí mật bị chôn suốt hai mươi năm cuối cùng cũng bị kéo lên ánh sáng.
“Chị gái của mẹ con tên là Trương Ngọc Hà.”
Tôi hỏi:
“Bà ấy đâu?”
Bà Ngọc Lan nghẹn ngào:
“Đã mất.”
“Bao lâu rồi?”
“Hai mươi năm.”
Tôi nhắm mắt.
Mọi thứ dần nối lại.
Hai đứa trẻ.
Một đứa được đưa vào nhà họ Lục.
Một đứa…
Tôi mở mắt.
“Đứa trẻ còn lại đâu?”
Không ai trả lời.
Tôi nhìn Quốc Hạo.
Ông ta nhìn tôi.
“Đó chính là lý do tôi đến đây.”
Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh.
“Ông biết?”
“Biết.”
“Vậy người đó là ai?”
Quốc Hạo lấy ra một phong bì.
Ông đặt nó lên bàn.
“Trước khi chết, mẹ cô đã gửi tôi một lá thư.”
Tô Nhã Lâm nhìn ông.
“Mẹ tôi?”
“Đúng.”
Ông đưa thư cho cô.
Cô run rẩy mở ra.
Bên trong chỉ có vài dòng.
Đọc xong, cô bật khóc.
“Không…”
Minh Thành đỡ lấy cô.
“Em sao vậy?”
Cô đưa lá thư cho anh.
Anh đọc.
Sau đó sắc mặt cũng thay đổi.
Tôi nhìn anh.
“Trong đó viết gì?”
Anh không trả lời.
Tôi lấy lá thư.
Chỉ một câu khiến tôi chết lặng:
“Nếu một ngày sự thật được nói ra, hãy tìm người chị dâu đã cứu gia đình chúng ta.”
Tôi ngẩng đầu.
“Chị dâu?”
Tô Nhã Lâm nhìn tôi.
Cả hai chúng tôi cùng im lặng.
Tôi không hiểu.
Quốc Hạo nói:
“Trương Ngọc Hà từng gặp cô.”
“Tôi?”
“Trước khi mất.”
Tôi lắc đầu.
“Không thể. Tôi chưa từng gặp bà ấy.”
“Cô gặp rồi.”
Ông nhìn tôi.
“Cô chỉ không biết đó là bà ấy.”
Tôi bỗng nhớ đến một người phụ nữ lớn tuổi từng đến bệnh viện thăm bố chồng cách đây nhiều năm.
Bà ấy ngồi ngoài hành lang, tay cầm một chiếc túi vải cũ.
Bà ấy từng nhìn tôi rất lâu rồi nói:
“Con gái, nếu sau này có ai nói con không thuộc về gia đình này, con đừng tin.”
Khi ấy tôi nghĩ bà ấy nói nhầm người.
Tôi hỏi:
“Người phụ nữ đó…”
Quốc Hạo gật đầu.
“Là Ngọc Hà.”
Tôi ngồi xuống ghế.
Đầu óc hỗn loạn.
Tại sao bà ấy lại biết tôi?
Tại sao lại nói tôi thuộc về gia đình này?
Và tại sao…
Bố chồng lại lập di chúc để lại phần lớn tài sản cho tôi?
Tôi quay sang ông Lục Chính Quốc.
“Bố.”
Ông nhìn tôi.
“Con muốn biết toàn bộ sự thật.”
Ông nhắm mắt.
“Uyển Thanh…”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Lần này bố phải nói.”
Ông im lặng rất lâu.
Cuối cùng, ông nói:
“Con không phải người ngoài.”
Minh Thành nhìn cha.
“Bố…”
“Con là con gái của người đã cứu bố năm đó.”
Tôi chết lặng.
“Ý bố là…”
Ông gật đầu.
“Cha mẹ ruột của con từng giúp bố vượt qua thời kỳ khó khăn nhất của công ty.”
“Nhưng tại sao con lại trở thành con dâu nhà họ Lục?”
Ông Lục Chính Quốc bật cười buồn.
“Đó mới là điều bố hối hận nhất.”
Ông kể rằng năm tôi còn nhỏ, gia đình ruột của tôi gặp biến cố. Cha mẹ mất trong một vụ tai nạn giao thông trên đường cao tốc.
Tôi được một người họ hàng xa chăm sóc.
Sau đó thất lạc.
Nhiều năm trôi qua.
Đến khi tôi trưởng thành, tôi gặp Minh Thành.
Không ai biết rằng trước khi chúng tôi kết hôn, bố chồng đã nhận ra thân phận của tôi.
Nhưng ông không nói.
“Vì sao?”
Tôi hỏi.
Ông cúi đầu.
“Vì lúc đó công ty đang tranh chấp.”
“Bố sợ chuyện thân phận của con bị lợi dụng.”
“Nhưng còn di chúc?”
“Bố muốn bù đắp.”
Tôi cười nhạt.
“Bằng tiền?”
“Không.”
Ông nhìn tôi.
“Bằng quyền được lựa chọn.”
Tôi im lặng.
Ông nói tiếp:
“Bố biết trong nhà này có người đã âm thầm chuyển tài sản.”
Tôi nhìn sang Tô Nhã Lâm.
Cô ta lập tức lắc đầu.
“Không phải em.”
“Bố biết.”
Ông nhìn cô.
“Người chuyển tiền không phải con.”
Tất cả cùng quay sang ông.
“Là người khác.”
Ông chỉ vào tập hồ sơ.
“Ba năm nay, có người đã lợi dụng tên Nhã Lâm để chuyển tiền ra ngoài.”
Tôi lập tức hiểu.
“Trần Quốc Hạo?”
Quốc Hạo lắc đầu.
“Không phải tôi.”
Ông lấy điện thoại ra.
“Đây là bằng chứng.”
Màn hình hiện lên những giao dịch.
Người đứng sau không phải Nhã Lâm.
Cũng không phải Quốc Hạo.
Mà là…
Một người mà tôi chưa từng nghi ngờ.
Tôi nhìn tên tài khoản.
Tim như ngừng đập.
“Minh Thành…”
Anh đứng im.
Tôi nhìn chồng mình.
“Là anh?”
Anh không trả lời.
Nhã Lâm bật khóc.
“Anh hai, tại sao?”
Minh Thành cúi đầu.
“Tôi chỉ muốn cứu công ty.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy tại sao lại để mọi người nghĩ tôi muốn chiếm tài sản?”
“Anh…”
“Anh muốn lấy tiền đi đâu?”
Anh im lặng.
Tôi bước tới.
“Minh Thành, nhìn em.”
Anh ngẩng đầu.
Ánh mắt chúng tôi gặp nhau.
Tôi không còn thấy người chồng tôi từng yêu.
Chỉ thấy một người đàn ông đang đứng trước hậu quả của những lựa chọn mà chính anh đã đưa ra.
Anh nói nhỏ:
“Anh nợ người ta.”
“Ai?”
Anh không trả lời.
Quốc Hạo bỗng lên tiếng:
“Là người đã giúp anh ta năm năm trước.”
Tôi quay lại.
“Ai?”
Quốc Hạo nhìn bố chồng.
Ông Lục Chính Quốc gật đầu.
“Đã đến lúc nói.”
Quốc Hạo lấy ra một bức ảnh.
Trong ảnh là một người phụ nữ trẻ.
Tôi nhìn vài giây.
Rồi toàn thân cứng đờ.
Tôi nhận ra cô ấy.
“Không thể nào…”
Minh Thành nhắm mắt.
Tôi nhìn anh.
“Cô ấy là ai?”
Anh không nói.
Tôi siết chặt bức ảnh.
“Cô ấy là người mà anh vẫn gặp sau lưng em?”
Sự im lặng của anh chính là câu trả lời.
Tôi thấy tim mình đau nhói.
Nhưng lần này, tôi không khóc.
Tôi chỉ hỏi:
“Cô ấy biết bí mật của gia đình anh?”
Minh Thành gật đầu.
“Biết.”
“Và cô ấy dùng bí mật đó để ép anh?”
Anh cúi đầu.
“Đúng.”
Tôi nhắm mắt.
Tất cả những nghi ngờ trong ba năm qua cuối cùng đã có lời giải.
Nhưng ngay khi tôi nghĩ mọi chuyện đã rõ…
Bố chồng bất ngờ nói:
“Không.”
Tôi mở mắt.
Ông nhìn tôi.
“Cô ấy không phải người đứng sau.”
“Vậy ai?”
Ông chỉ vào chiếc phong bì cũ trên bàn.
“Người gửi kết quả ADN cho con…”
Ông dừng lại.
“Không phải bố.”
Tôi sững người.
“Cũng không phải Quốc Hạo.”
Ông nhìn về phía cửa.
“Từ đầu đến cuối, có một người vẫn luôn biết toàn bộ sự thật.”
Cánh cửa phòng khách từ từ mở ra.
Một người phụ nữ lớn tuổi đứng bên ngoài.
Tôi nhận ra bà ngay lập tức.
Là người phụ nữ từng ngồi ngoài hành lang bệnh viện nhiều năm trước.
Bà nhìn tôi, nước mắt rơi xuống.
“Uyển Thanh…”
Tôi đứng bật dậy.
“Bà là ai?”
Bà run rẩy bước vào.
“Ta là người đã giữ bí mật này suốt hai mươi năm.”
Tôi nhìn bà.
“Và tại sao hôm nay bà mới xuất hiện?”
Bà nhìn sang Tô Nhã Lâm.
Rồi nhìn Lục Minh Thành.
Cuối cùng, bà nhìn tôi.
“Bởi vì…”
Bà siết chặt chiếc túi vải cũ trong tay.
“…người mà nhà họ Lục tưởng đã chết từ hai mươi năm trước…”
Bà nghẹn giọng.
“Thực ra vẫn còn sống.”
Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Tôi không thở nổi.
Bà đặt chiếc túi lên bàn.
Bên trong là một tấm ảnh cũ.
Một đứa trẻ sơ sinh.
Một người phụ nữ trẻ.
Và một dòng chữ viết tay ở mặt sau:
“Đứa trẻ này không phải Nhã Lâm.”
Tôi nhìn dòng chữ.
Tim đập dữ dội.
Bà cụ ngẩng đầu nhìn tôi.
“Uyển Thanh, con có muốn biết…”
“…rốt cuộc con thật sự là ai không?”
Ngoài trời, mưa Hàng Châu vẫn chưa ngừng.
Và lần đầu tiên, tôi hiểu rằng chiếc phong bì tôi mang ra ngày hôm đó…
không phải là kết thúc của bí mật.
Nó chỉ là cánh cửa đầu tiên mở ra một sự thật còn lớn hơn rất nhiều.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.