#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1: Sự Trả Thù Lặng Lẽ Của Kẻ Nắm Quyền Lực Thật Sự
Viên sĩ quan cảnh sát biên phòng nghiêm nghị đọc lớn quyết định trước sự chứng kiến của hàng chục hành khách trong phòng chờ VIP. Âm thanh của chiếc máy đếm nhịp vô hình như đang điểm từng giây cuộc đời xa hoa của Trình Thiệu Quân chìm dần vào hố sâu thẳm.
– Trình Thiệu Quân và Trịnh Lệ Hoa! Theo lệnh cấm xuất cảnh đặc biệt và quyết định phong tỏa tài sản khẩn cấp từ cơ quan tư pháp cấp cao do Ủy ban Điều tra Tội phạm Kinh tế phê chuẩn, hai người bị cấm vĩnh viễn mọi hoạt động xuất nhập cảnh quốc tế, đồng thời toàn bộ tài sản đứng tên cá nhân và công ty bình phong tại Bắc Kinh bị tạm giữ để điều tra dòng tiền bất hợp pháp!
Trịnh Lệ Hoa đang cười cợt bỗng cứng đờ người, tiếng cười nghẹn lại ngay cuống họng như một con gà bị bóp cổ. Chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay ả bỗng chốc trở nên nặng trịch.
– Các... các anh nói gì cơ? Cấm xuất cảnh? Anh nhầm người rồi đúng không? – Trịnh Lệ Hoa hoảng hốt bấu chặt lấy cánh tay Thiệu Quân, đôi mắt dán chặt vào tờ quyết định có quốc huy đỏ chói đang được giơ thẳng trước mặt. – Thiệu Quân, anh xem bọn chúng dám giở trò kìa! Anh gọi điện cho chú Vương ở cục đi chứ!
Thế nhưng, Trình Thiệu Quân lúc này không còn tâm trí đâu để dỗ dành ả nhân tình đang gào thét. Sắc mặt hắn cắt không còn một giọt máu, đôi môi tái mét run lẩy bẩy khi nhận ra con dấu đỏ chói trên văn bản kia chính là ấn tín quyền lực tối cao của hệ thống tư pháp Trung Hoa – thứ mà chỉ những kẻ nắm giữ cổ phần chi phối các tập đoàn chiến lược quốc gia hoặc có quan hệ huyết thống với tầng lớp lãnh đạo cấp cao mới có tư cách kích hoạt.
Hắn quay phắt lại, trừng mắt nhìn tôi bằng ánh mắt kinh hoàng, giọng nói nghẹn lại vì quá shock:
– Nhược Vi... Em... Em đã làm gì thế này? Đây là lệnh của ai? Tại sao... tại sao cơ quan điều tra kinh tế lại có thể ra lệnh phong tỏa khẩn cấp chỉ trong vòng mười phút? Cô... cô rốt cuộc có quan hệ gì với họ?
Tôi chầm chậm thu chiếc điện thoại lại, nhét vào ngăn túi da, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào người chồng đầu gối tay ấp suốt năm năm qua. Cảm giác đau đớn khi bị phản bội giờ đây đã hoàn toàn bị tro tàn của sự thất vọng thiêu rụi, chỉ còn lại sự tỉnh táo đến đáng sợ của một nữ chiến lược gia hàng đầu.
– Trình Thiệu Quân, anh nghĩ tôi chỉ là một con cờ mặc cho nhà họ Trình các người giày xéo sao? – Tôi cười nhạt, bước đến gần hắn một bước, áp sát giọng nói đủ để hai người nghe thấy. – Ba năm trước, khi anh đem người đàn bà này về nhà, thách thức tôi buông tay, anh tưởng tôi nhẫn nhịn vì yêu anh đến mức hèn mọn ư? Lầm to rồi. Tôi nhẫn nhịn là để chờ ngày xem nhà họ Trình các người tự tay đào mộ chôn sống chính mình. Toàn bộ bản kế hoạch niêm yết cổ phiếu của tập đoàn Trình Thị, những khoản gian lận thuế ngầm, và dòng tiền bẩn rửa qua công ty ma của Trịnh Lệ Hoa... tất cả đều nằm gọn trong hồ sơ mà tôi đã gửi trực tiếp lên Viện Kiểm sát từ tuần trước.
– Cô... cô là đồ đàn bà độc ác! – Trịnh Lệ Hoa thét lên, lao đến tính cào cấu mặt tôi.
Nhưng chưa kịp chạm đến vạt áo của tôi, hai nhân viên an ninh đã lập tức xốc nách ả ta giật lùi về phía sau, đè mạnh xuống chiếc ghế bành da. Tiếng hét chói tai của ả vang vọng khắp sảnh chờ, thu hút toàn bộ ánh mắt khinh bỉ từ xung quanh.
– Buông tôi ra! Đồ khốn nạn! Thiệu Quân, anh đứng làm tượng đấy à? Đánh chết con khốn này cho em! – ả ta giãy giụa như một con lật đật bị gãy khớp.
Trình Thiệu Quân lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa trên trán. Hắn nhận ra mình đã hoàn toàn sập bẫy. Tập đoàn Trình Thị tuy lớn, nhưng so với những thế lực đứng đằng sau gia tộc họ Lâm của tôi thì chẳng khác nào châu chấu đá xe. Năm xưa, vì nghe lời đường mật của gia đình và muốn thoát khỏi sự kiềm tỏa của nhà vợ, hắn từng bước tước đoạt quyền lực của tôi tại công ty, đẩy tôi xuống vị trí bù nhìn để rước nhân tình về sủng ái. Hắn quên mất một điều tối quan trọng: Lâm Nhược Vi tôi chính là con gái duy nhất của Lâm Chấn Quốc – lão tướng quá cố từng nắm giữ trọng trách cấp cao trong cơ quan kiểm soát tài chính quốc gia. Dù cha tôi đã khuất, nhưng mạng lưới quan hệ và quyền lực ngầm mà ông để lại vẫn đủ sức bóp nát bất kỳ kẻ nào dám phản bội gia tộc họ Lâm.
– Nhược Vi... Anh xin em... – Trình Thiệu Quân đột ngột quụp hai đầu gối xuống sàn nhà hoa cương, bất chấp ánh mắt kinh ngạc của hàng chục người xung quanh, hắn bấu lấy gấu váy của tôi, nghẹn ngào van xin. – Chúng ta dù sao cũng là vợ chồng năm năm. Vợ chồng nghĩa nặng tình thâm, em nỡ lòng nào tuyệt tình đến vậy sao? Con nhỏ này... chỉ là tai nạn dọc đường thôi, anh đã bảo nó phá đi rồi! Anh hứa sẽ đuổi cổ nó đi ngay lập tức! Em rút lại đơn kiện đi, được không em?
Trịnh Lệ Hoa nghe đến đây liền trợn tròn mắt, gào lên trong cơn hoảng loạn:
– Trình Thiệu Quân! Anh vừa nói cái gì? Anh dám bảo bỏ mẹ con tôi ư? Đồ khốn nạn! Anh tưởng tôi không biết anh đang ôm cục tiền trốn sang Anh à? Tôi có chết cũng kéo anh xuống nước!
Cảnh tượng hổ lốn trước mắt khiến tôi bật cười khẩy. Một màn kịch rẻ tiền nhưng lại phản ánh đúng bản chất trơ trẽn của đôi gian phu dâm phụ này. Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào gương mặt tái mét, nhếch nhác của người đàn ông từng thề non hẹn biển với mình trước bàn thờ tổ tiên.
– Trình Thiệu Quân, anh xứng đáng nhắc đến hai từ "tình nghĩa" sao? Ngày anh đưa ả ta về nhà, bắt tôi phải dọn ra phòng khách ngủ để nhường phòng tân hôn cho hai người, anh có nhớ đến nghĩa vợ chồng không? Ngày mẹ anh tát vào mặt tôi vì tôi không chịu nhường cổ phần công ty cho con trai cưng của hai người, anh đứng ở đâu? Giờ đây, khi đại nạn lâm đầu, anh lại quỳ xuống đây cầu xin sự thương hại từ một kẻ mà anh từng coi thường như rác rưởi sao?
– Tôi cho anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. – Tôi rút chân khỏi bàn tay đang bấu víu của hắn, chỉnh lại vạt áo vest sang trọng, cất giọng lạnh lùng. – Toàn bộ tài sản của nhà họ Trình ở Bắc Kinh sẽ bị phong tỏa trong vòng 24 giờ tới. Những khoản nợ ngân hàng đen mà anh vay mút để đầu tư bất động sản trái phép ở Hải Nam sẽ lập tức đáo hạn. Hãy chuẩn bị tinh thần mà đối mặt với những năm tháng mọt gông trong tù đi!
Nói xong, tôi không thèm liếc nhìn thêm một cái, quay người cất bước rời khỏi phòng chờ VIP dưới sự mở đường tôn kính của hai sĩ quan cảnh sát biên phòng. Phía sau lưng tôi, tiếng gào khóc, nguyền rủa và tiếng còng tay va vào nhau lách cách vang lên inh ỏi, chìm dần vào tiếng động cơ máy bay đang gầm rú ngoài đường băng.
Chương 2: Cuộc Trở Về Của Nữ Vương Và Bản Án Dành Cho Kẻ Phản Bội
Chuyến bay sang London cuối cùng cũng cất cánh, nhưng không phải với tấm vé hạng nhất đã bị xé nát của kẻ khác, mà là trên chiếc chuyên cơ riêng mang ký hiệu đặc biệt của tập đoàn tài chính quốc tế do chính tay tổng giám đốc điều hành châu Á sắp xếp riêng cho tôi.
Ngồi trên khoang hạng sang cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài, tôi nhấp một ngụm trà Ô Long hảo hạng, lật giở từng trang tài liệu báo cáo gửi về từ Bắc Kinh. Chỉ chưa đầy mười hai giờ đồng hồ sau khi lệnh phong tỏa được ban hành, toàn bộ đế chế thương mại của nhà họ Trình đã sụp đổ như một lâu đài cát gặp sóng lớn.
Trịnh Lệ Hoa cùng mẹ ruột của ả ta – kẻ từng đứng sau tiếp tay cho con gái mạt sát, hành hạ tôi suốt ba năm trời – đã bị cơ quan cảnh sát kinh tế di lý về đồn để điều tra về tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản và rửa tiền xuyên quốc gia. Còn Trình Thiệu Quân, cái vỏ bọc tổng giám đốc tài ba của hắn bị lột trần hoàn toàn trước mặt hội đồng quản trị tập đoàn Trình Thị. Những khoản tiền biển thủ công quỹ hàng chục triệu nhân dân tệ để mua biệt thự, sắm xe sang cho nhân tình đã bị ghi hình lại chi tiết từng khoản mục, không thể chối cãi.
Ba ngày sau, tôi hạ cánh xuống sân bay Heathrow ở London, hoàn tất chuyến công tác chớp nhoáng với bản hợp đồng trị giá hàng trăm triệu nhân tệ được ký kết suôn sẻ trong sự nể trọng tuyệt đối của các đối tác phương Tây. Thế nhưng, mục tiêu lớn nhất của tôi không phải là thương mại quốc tế, mà là kết cục toàn diện cho cái gọi là "gia đình họ Trình" ở quê nhà.
Trở về Bắc Kinh vào một buổi chiều mưa phùn rả rích, thành phố chìm trong màn sương mù xám xịt đặc trưng của mùa thu phương Bắc. Tôi không về căn biệt thự xa hoa ở khu ngoại ô phía Tây – nơi từng là chiến trường cay đắng của cuộc hôn nhân địa ngục, mà trực tiếp di chuyển đến trụ sở chính của tập đoàn Trình Thị nằm ngay trung tâm khu tài chính quốc mậu CBD.
Bước xuống từ chiếc Maybach đen bóng, tôi khoác trên mình bộ âu phục màu trắng ngà sắc sảo, đôi giày cao gót nện từng bước chắc nịch trên bậc thềm đá hoa cương. Sự xuất hiện của tôi lập tức thu hút mọi ánh nhìn của toàn bộ nhân viên lễ tân và các quản lý cấp cao trong sảnh lớn. Khác hẳn với thái độ khinh miệt hoặc lảng tránh như ba ngày trước, giờ đây tất cả đều cúi đầu rạp mình cung kính gọi một tiếng:
– Chào Lâm tổng!
Tôi bước thẳng vào phòng họp lớn – nơi hội đồng quản trị đang họp khẩn cấp để tìm cách cứu vãn tình thế bờ vực phá sản. Cánh cửa kính cường lực vừa đẩy mở, bầu không khí ngột ngạt bên trong bỗng chốc ngưng đọng lại.
Các vị cổ đông lớn tuổi, những kẻ từng hùa theo Trình Thiệu Quân để cô lập tôi khỏi quyền lực công ty, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, ngồi chết trân trên ghế. Ghế chủ tịch trung tâm – nơi vốn thuộc về Trình Thiệu Quân – giờ đây trống không, lạnh lẽo.
– Mọi người có vẻ căng thẳng nhỉ? – Tôi thản nhiên bước đến chiếc ghế chủ tịch, kéo ghế ra và ngồi xuống một cách đường hoàng, tự nhiên như thể tôi chưa từng bị đuổi cổ khỏi đây. – Cuộc họp bàn về việc thanh lý tài sản của Trình Thị đang diễn ra đến đâu rồi?
Một vị cổ đông lớn tuổi, tay run rẩy cầm tập tài liệu, lắp bắp lên tiếng:
– Lâm... Lâm tổng... Cô... tại sao cô lại ở đây? Không phải cô đang...
– Tôi đang ở London ký hợp đồng mang về lợi nhuận hàng trăm triệu cho công ty, chứ không phải vướng vòng lao lý như chủ tịch kính yêu của các vị đâu, đúng không? – Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt sắc bén như dao cạo quét qua một vòng căn phòng.
Tôi hất cằm ra hiệu cho người trợ lý đằng sau bước lên, đặt hàng loạt tập hồ sơ kiểm toán dày cộp lên bàn họp trước mặt từng người.
– Các vị ở đây đều là những lão làng trên thương trường Bắc Kinh. Chắc các vị thừa hiểu, một khi cơ quan điều tra kinh tế đã nhúng tay vào thì không có chuyện cứu vãn. Trình Thiệu Quân biển thủ công quỹ hơn tám mươi triệu nhân tệ, cấu kết với công ty ma của Trịnh Lệ Hoa để rút ruột tài sản công ty. Tội danh này đủ để hắn ngồi tù từ mười lăm năm đến chung thân. Còn tập đoàn Trình Thị này... – Tôi dừng lại một nhịp, nhìn sắc mặt trắng bệch của đám đông – ...do có liên đới trực tiếp đến dòng tiền bất hợp pháp, hiện đang đứng trước nguy cơ bị tịch thu giấy phép hoạt động vĩnh viễn.
– Không thể nào! Tổng công ty không thể cứ thế mà sụp đổ được! Chúng tôi còn hàng ngàn cổ đông phía sau! – Một vị giám đốc tài chính hét lên trong cơn hoảng loạn.
– Muốn cứu tập đoàn này ư? – Tôi tựa lưng vào ghế, đan mười ngón tay vào nhau, nở một nụ cười đầyngạo nghễ. – Vẫn còn một con đường duy nhất. Đó là toàn bộ số cổ phần mà gia tộc họ Trình đang nắm giữ phải được chuyển nhượng toàn bộ, vô điều kiện, với giá một nhân tệ cho người duy nhất có đủ năng lực và uy tín pháp lý để vực dậy tập đoàn này. Và người đó... chính là tôi, Lâm Nhược Vi.
Cả phòng họp chìm vào sự im lặng chết chóc. Không một ai dám lên tiếng phản bác. Bọn họ thừa hiểu rằng, trong ván bài này, tôi không chỉ là người chiến thắng, mà còn là kẻ duy nhất có quyền phán quyết sự sống chết của cái đế chế mà họ đã dày công gây dựng suốt bao năm qua.
Chương 3: Khúc Hoan Ca Của Kẻ Thức Tỉnh Và Tương Lai Rực Rỡ
Chỉ trong vòng chưa đầy một tuần, cái tên Trình Thị từ một tập đoàn tài chính hùng mạnh bậc nhất Bắc Kinh đã chính thức được tái cấu trúc hoàn toàn dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của tôi – Lâm Nhược Vi.
Toàn bộ số cổ phần của gia đình họ Trình bị tịch thu để khắc phục hậu quả thiệt hại kinh tế do hành vi tham ô của Trình Thiệu Quân gây ra. Mẹ con Trịnh Lệ Hoa sau khi bị điều tra sâu rộng đã lòi ra thêm hàng loạt khoản gian lận thuế và tẩu tán tài sản sang nước ngoài, chính thức bị tòa án nhân dân thành phố Bắc Kinh tuyên án phạt tù giam cùng khoản tiền phạt khổng lồ, không có cơ hội xoay sở.
Vào một buổi sáng trời trong xanh hiếm có của thủ đô, tôi đứng bên khung cửa kính sát trần ở tầng cao nhất của tòa nhà tập đoàn, phóng tầm mắt ngắm nhìn dòng xe cộ tấp nập ngược xuôi phía dưới. Chiếc điện thoại trên bàn làm việc vang lên tiếng chuông thông báo nhẹ nhàng. Đó là tin nhắn từ nhà giam thành phố Bắc Kinh, thông báo buổi gặp mặt cuối cùng giữa tôi và người chồng cũ trước khi hắn bị chuyển đến nhà tù cải tạo lao động tuyến biên giới phía Bắc.
Tôi khẽ nhấp một ngụm cà phê, khoác chiếc áo khoác dạ sang trọng lên người, rồi thong thả bước xuống xe hướng về phía trại giam.
Trong phòng thăm gặp lạnh lẽo, phân cách bởi một lớp kính cường lực dày và tấm lưới thép, Trình Thiệu Quân hiện ra với bộ quần áo tù nhân sọc xanh trắng nhợt nhạt. Khuôn mặt hắn hốc hác, râu ria xồm xoàm, đôi mắt thâm quầng tràn ngập sự tuyệt vọng và hối hận tột cùng. Hắn không còn chút dáng vẻ của một vị tổng giám đốc bề thế, kiêu ngạo ngày nào; giờ đây, hắn trông chẳng khác gì một kẻ điên dại vừa bước ra từ cơn ác mộng.
Thấy tôi xuất hiện qua ô kính, hắn lồm cồm bò dậy, lao bổ về phía tấm kính, dùng đôi tay mang còng sắt đập thình thình vào mặt kính, miệng hét lớn trong vô vọng:
– Nhược Vi! Nhược Vi cứu anh với! Anh xin em! Anh biết sai rồi! Con ả Trịnh Lệ Hoa kia lừa gạt anh, nó chính là con hồ ly tinh dụ dỗ anh phá hoại gia đình này! Anh vẫn còn yêu em mà! Em cứu anh ra khỏi đây đi, em muốn cái gì anh cũng cho em hết!
Tôi bình thản ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cầm ống nghe lên, ánh mắt nhìn hắn xuyên qua lớp kính trong suốt với một sự dửng dưng đến lạnh lùng.
– Trình Thiệu Quân, anh đừng lãng phí hơi sức nữa. Trên đời này không có thuốc hối hận, và nhà họ Trình cũng chẳng còn gì để anh có thể quyến luyến hay trao đổi cả.
– Nhược Vi... em ác lắm! Dù sao chúng ta cũng từng đầu gối tay ấp... – Hắn nghẹn ngào khóc nấc lên, những giọt nước mắt hối hận muộn màng chảy dài trên đôi gò má gầy gò. – Anh sai rồi... anh thực sự sai rồi... xin em rủ lòng thương...
– Tình nghĩa? Đầu gối tay ấp? – Tôi ngắt lời hắn, giọng nói trầm ấm nhưng sắc bén như dao cắt vào tâm can kẻ tội đồ. – Những lời này anh nên để dành mà nói với chính mình trong năm năm tới ở trong trại giam thì hơn. Ngày anh rước ả nhân tình về nhà, sỉ nhục tôi trước mặt người ngoài, anh có nghĩ đến tình nghĩa không? Ngày anh tước đoạt mọi quyền lực của tôi để bênh vực cho cái thai giả mạo của ả ta, anh có nhớ đến năm năm chung chăn gối không?
Trình Thiệu Quân khuỵu gối xuống sàn phòng thăm gặp, tiếng khóc nghẹn ngào hòa lẫn với tiếng kim loại va chạm vào nhau nghe thật thảm hại. Hắn cuối cùng cũng hiểu ra rằng, người phụ nữ mà hắn từng coi thường, từng tìm mọi cách vứt bỏ, thực ra chính là vị thần hộ mệnh duy nhất che chở cho cả cuộc đời và sự nghiệp của hắn. Khi hắn tự tay bóp nát bệ đỡ ấy, cũng là lúc hắn tự đẩy mình xuống vực sâu không có đường về.
– Hôm nay tôi đến đây không phải để nghe anh cầu xin hay nhìn nước mắt cá sấu của anh. – Tôi đặt ống nghe xuống bàn, đứng dậy chỉnh lại vạt áo vest, nhìn hắn lần cuối qua lớp kính lạnh ngắt. – Tôi đến để cho anh thấy rằng: Lâm Nhược Vi tôi chưa từng là kẻ yếu đuối để người khác mặc sức giày xéo. Từ nay về sau, giữa chúng ta không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa. Chúc anh... cải tạo tốt ở nơi đó.
Nói xong, tôi quay người bước đi dứt khoát, không một lần ngoảnh lại đầu nhìn. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu xuyên qua lớp cửa kính của trại giam, hắt lên bóng lưng kiêu hãnh của tôi một đường hào quang sáng chói.
Bên ngoài kia, bầu trời Bắc Kinh rộng lớn và cao ngút ngàn đang chờ đón một chương mới trong cuộc đời tôi – một chương rực rỡ, tự do và quyền lực hoàn toàn thuộc về chính bản thân tôi.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.