Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Ả nhân tình lén lút đổ rác thải sinh hoạt đầy ra phòng khách rồi quay sang vu oan cho tôi là kẻ ở dơ, lười biếng không chịu dọn dẹp dù đang mang bầu và ốm yếu. Chồng tin lời ả, tức giận tát tôi ngã nhào xuống sàn khiến tôi đau quằn quại ôm bụng, trong khi mẹ chồng mắng tôi là đồ ăn hại mặt dày. Tôi không thanh minh nửa lời, chỉ lạnh lùng bước đi gọi điện thoại... Đúng 2 tiếng sau, khi cảnh sát kinh tế ập vào mở két sắt bằng quyền lực pháp lý tối cao và phát hiện giấy tờ giả mạo đứng tên ả nhân tình, cả nhà họ mới hoảng loạn.

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


Chương 1: Bão Tố Đêm Thượng Hải và Nụ Cười Lạnh Lẽo Của Người Vợ Bị Phản Vết

Căn hộ cao cấp tại khu Thượng Hải Vịnh vươn mình đón ánh đèn neon rực rỡ ngoài khung cửa kính lớn, thắp sáng cả một góc trời phồn hoa bậc nhất của thành phố. Thế nhưng, bầu không khí bên trong lại ngột ngạt đến mức tưởng chừng không thể thở nổi. Tôi – Lâm Nhược Vũ, đang mang thai tháng thứ bảy, mặt cắt không còn giọt máu, ôm chặt vùng bụng đang đau quằn quại ngã nhào xuống sàn gỗ lạnh ngắt. Ngay trước mắt tôi, phòng khách vốn ngăn nắp giờ đây biến thành một bãi rác nhếch nhác với vô số túi rác sinh hoạt bốc mùi xú uế, nước thải rỉ ra lênh láng.

Đứng chống nạnh ngay bên cạnh là Vương Mộng Kỳ – ả nhân tình được chồng tôi đường hoàng đưa về nhà từ ba tháng trước. Ả ta vừa khóc lóc nức nở vừa chu môi bám lấy tay chồng tôi, vẻ mặt tủi thân đến cực độ, diễn xuất chẳng khác nào một diễn viên hạng A:

– Lệ Triển, anh xem đi! Em chỉ định dọn dẹp giúp chị ấy một chút, ai ngờ chị ấy lại nổi giận đùng đùng, hất tung đống rác này ra rồi còn tự ngã để vu oan cho em! Chị ấy ghét em thế nào cũng được, nhưng bụng mang dạ chửa mà lại liều lĩnh như vậy, nhỡ đứa nhỏ có mệnh hệ gì thì em biết ăn nói sao với anh đây?

Triệu Lệ Triển – người chồng đầu gối tay ấp suốt năm năm qua, ánh mắt nhìn tôi không hề có chút xót xa hay nghi ngờ nào, chỉ tràn ngập sự ghẻ lạnh và chán ghét tột độ. Hắn vừa mới giơ tay tát tôi một cú trời giáng chỉ vì nghe tiếng quát tháo của ả ta từ trong phòng bếp chạy ra. Cơn đau rát bên má phải vẫn chưa thấm tháp gì so với cơn đau thắt từng nhịp ở khoang bụng.

– Lâm Nhược Vũ, cô đúng là đồ đàn bà tâm địa rắn rết! – Triệu Lệ Triển gầm lên, ngón tay chỉ thẳng vào mặt tôi, gân cổ nổi lên giận dữ. – Mộng Kỳ tốt bụng dọn nhà thay cô, cô không biết ơn thì thôi lại còn giở thói đanh đá hắt nước bẩn hãm hại cô ấy! Nhìn cái bộ dạng lười biếng, ở dơ đến mức rác ngập ngụa phòng khách này xem, cô còn mặt mũi nào trách ai? Cô xứng làm mẹ người ta không?

Mẹ chồng tôi là bà Trương Quế Phượng từ trong phòng bước ra, hất hàm khinh bỉ. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bà ta chống nạnh, nhổ nước bọt mắng mỏ không tiếc lời:

– Loại ăn bám như cô thì chỉ biết tàn phá tài sản của nhà họ Triệu chúng tôi thôi! Mang bầu thì ghê gớm lắm chắc? Lệ Triển, ly hôn ngay lập tức cho mẹ! Đồ ăn hại mặt dày, loại phụ nữ như cô cút khỏi cái nhà này đi cho khuất mắt!

Cơn đau từ vùng bụng dưới lan ra khắp sống lưng khiến tôi suýt ngất đi. Vị tanh mặn ngập tràn trong cổ họng. Tôi vịn tay vào cạnh bàn trà trơn trượt, muốn cất tiếng thanh minh, muốn chỉ thẳng vào mặt ả tiểu tam đang giả tạo lau nước mắt kia để vạch trần bộ mặt ghê tởm của ả. Chính tay Vương Mộng Kỳ đã mang mấy túi rác ở ban công đổ ngược ra phòng khách từ nửa tiếng trước, rồi tự tay cấu véo tay mình để tạo vết bầm. Thế nhưng, nhìn ánh mắt vô tình của người chồng và sự cay độc của mẹ chồng, tôi bỗng bật cười lạnh lẽo. Thanh minh ư? Với những kẻ đã bị sự ích kỷ và u mê che mờ mắt, lời nói chỉ là sự phí hoài vô nghĩa.

Tôi không thèm buông một câu giải thích thừa thãi. Cố gắng cắn chặt răng đến bật máu để nén cơn đau thắt ở vùng hạ vị, tôi run rẩy vịn tường đứng dậy.

– Cô còn cười cái gì? Cút mau! – Triệu Lệ Triển trừng mắt quát lớn.

Trước ánh mắt ngỡ ngàng và sự khinh bỉ tột độ của cả ba con người đó, tôi lạnh lùng bước thẳng ra cửa, không thèm ngoảnh mặt lại nhìn lấy một lần. Cánh cửa căn hộ sập lại sau lưng, cắt đứt hoàn toàn âm thanh chửi rủa eo éo vang lên từ bên trong.

Đứng ngoài hành lang lộng gió của khu chung cư cao cấp, bàn tay tôi run rẩy rút chiếc điện thoại thông minh trong túi áo khoác. Tôi bấm một dãy số đã được mã hóa riêng biệt, giọng nói phát ra bình tĩnh, sắc lạnh và quyền uy đến đáng sợ, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh một người phụ nữ vừa bị nhục mạ và đuổi ra đường:

– Đội trưởng Vương, bên phía cô đã chuẩn bị xong chưa? Đã đến lúc thu lưới rồi. Đúng kế hoạch, xuất phát đi!

Chương 2: Sự Sụp Đổ Của Pháo Đài Ảo Mộng Và Tiếng Còi Hú Xé Toạc Màn Đêm

Giờ phút này, chiếc đồng hồ cổ điển trên tường phòng khách nhà họ Triệu vẫn đang quay đều, tiếng tích tắc đanh thép vang lên trong không gian rộng lớn. Không một ai trong số họ hay biết rằng, sự ngạo mạn, tiếng cười cợt và những lời mắng chửi cay độc vừa rồi chính là tấm vé một chiều đưa họ rơi xuống vực thẳm không có đường lùi.

Trong căn hộ xa hoa, Triệu Lệ Triển rót cho mẹ mình một ly trà ấm, đoạn quay sang vuốt ve bờ vai đang run lên bần bật của Vương Mộng Kỳ, giọng dỗ ngọt đầy cưng chiều:

– Mộng Kỳ, em đừng chấp loại đàn bà vô tích sự đó nữa. Chờ cô ta ký xong đơn ly hôn, anh sẽ lập tức sang tên căn hộ này cho em. Mọi tài sản của tập đoàn Triệu Thị sớm muộn gì cũng là của mẹ con em thôi.

Vương Mộng Kỳ nép vào ngực hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý nhưng miệng vẫn giả vờ yếu đuối:

– Lệ Triển, anh đối xử với em tốt quá... Nhưng nhỡ chị ấy cứ làm rùm beng lên thì sao? Dạo này em thấy chị ấy cứ lén lút nghe điện thoại, ánh mắt nhìn chúng ta rất lạ...

– Sợ cái gì chứ? – Trương Quế Phượng nhấp một ngụm trà, cười khẩy chen vào. – Nó chỉ là một đứa mồ côi, không cha không mẹ, bấu víu vào nhà họ Triệu chúng ta mà sống. Nó dám làm gì? Cùng lắm thì cho nó vài đồng tệ rồi đuổi cổ ra đường như một con chó hoang!

Đúng lúc tiếng cười mãn nguyện của bà ta còn chưa dứt, bên ngoài hành lang bỗng vang lên những tiếng bước chân dồn dập, nặng nề và vô cùng đồng đều. Tiếp theo đó là một cú đập cửa mạnh đến mức tưởng chừng muốn bung cả bản lề.

Rầm! Rầm! Rầm!

Triệu Lệ Triển nhíu mày đứng dậy, bực tức quát lớn hướng về phía cửa:

– Ai đấy? Làm cái quái gì mà đập cửa nhà người ta như cướp ngày thế hả? Muốn chết à?

Hắn vừa vặn nắm tay nắm cửa mở tung ra, định bụng sẽ mắng cho kẻ kém ý thức một trận tơi bời. Thế nhưng, đập vào mắt hắn không phải là ban quản lý tòa nhà hay hàng xóm, mà là một hàng dài cảnh sát mặc sắc phục nghiêm ngặt, gương mặt lạnh băng không chút biểu cảm. Dẫn đầu đoàn kiểm tra là Đội trưởng Vương – một nữ sĩ quan cảnh sát kinh tế trung niên có ánh mắt sắc bén như dao cạo.

– Triệu Lệ Triển phải không? Chúng tôi là Cảnh sát Kinh tế Thành phố Thượng Hải. Đây là lệnh khám xét khẩn cấp và lệnh bắt giữ được ký duyệt bởi Viện Kiểm sát nhân dân Thành phố. Mời anh hợp tác! – Đội trưởng Vương giơ cao tấm lệnh có dấu đỏ chói trước mặt Triệu Lệ Triển, giọng nói vang lên đanh thép.

Triệu Lệ Triển chết trân tại chỗ, sắc mặt từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch như tờ giấy. Hắn lắp bắp, đôi chân lùi lại phía sau vài bước:

– Các... các anh chị nhầm rồi! Tôi là giám đốc tập đoàn Triệu Thị, chúng tôi làm ăn đàng hoàng, sao lại có lệnh khám xét chứ? Các anh có biết tôi quen những ai không...

– Anh quen ai không cần biết, nhưng những việc anh làm với tập đoàn Lâm Thị và nhà nước thì pháp luật nắm rõ hơn ai hết! – Đội trưởng Vương lạnh lùng ngắt lời, vung tay ra lệnh cho lực lượng phía sau. – Lục soát toàn bộ căn hộ! Đặc biệt chú ý khu vực phòng ngủ chính và két sắt!

Trương Quế Phượng từ trong nhà lao ra, thấy con trai bị uy hiếp liền chống nạnh hét lên oai oái:

– Các người dựa vào cái gì mà xông vào nhà tư gia lục lọi hả? Tôi kiện các người bây giờ! Cảnh sát thời nay không có mắt à, đến nhà người có tiền mà cũng dám càn quấy sao? Mộng Kỳ, gọi điện cho luật sư mau lên!

Vương Mộng Kỳ lúc này đã sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Điện thoại trong tay ả rơi bịch xuống sàn nhà, đôi chân mềm nhũn không đứng vững nổi phải bám vào mép ghế sofa. Ả linh cảm thấy một dự cảm vô cùng tồi tệ đang ập đến.

Chương 3: Thân Phận Thật Sự Vực Dậy Và Án Lệnh Cho Kẻ Bội Tình

Lực lượng cảnh sát kinh tế nhanh chóng phong tỏa toàn bộ căn hộ. Dưới sự bảo hộ của quyền lực pháp lý tối cao, họ tiến thẳng đến chiếc két sắt khổng lồ được ngụy trang tinh vi phía sau bức tranh phong thủy đắt tiền trong phòng ngủ chính – nơi gia đình họ Triệu cất giấu toàn bộ tài sản phi pháp và tài liệu mật.

Đội trưởng Vương bước đến trước két sắt, ánh mắt sắc lạnh đảo qua Triệu Lệ Triển đang run như cầy sấy.

– Triệu tổng, mật khẩu két sắt là gì? Hay là để chúng tôi dùng biện pháp nghiệp vụ phá khóa?

Triệu Lệ Triển mồ hôi vã ra như tắm, sống lưng lạnh toát. Hắn biết rõ bên trong két sắt chứa đựng những gì – đó là toàn bộ chứng cứ về những lần hắn giả mạo chữ ký, biển thủ công quỹ hàng chục triệu nhân dân tệ, và quan trọng nhất là các văn bản sang tên tài sản tẩu tán tơi bời. Nếu mở ra, cuộc đời hắn chính thức chấm hết.

– Tôi... tôi không nhớ mật khẩu... – Hắn lắp bắp nói dối.

Đội trưởng Vương cười nhạt một tiếng đầy khinh bỉ:

– Không nhớ ư? Không sao, chúng tôi đã có chìa khóa pháp lý và mã khẩn cấp do chính cổ đông lớn nhất cung cấp. Mở két!

Cạch... cạch... roẹc!

Cánh cửa két sắt nặng nề bật mở dưới sự hỗ trợ của thiết bị chuyên dụng. Thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt không phải là vàng bạc châu báu, mà là một xấp dày giấy tờ chuyển nhượng tài sản ngầm, các hợp đồng kinh tế giả mạo, và đặc biệt là hàng loạt giấy tờ sở hữu bất động sản đứng tên toàn bộ bởi... Vương Mộng Kỳ. Nhìn những con dấu đỏ chói cùng các khoản tiền khổng lồ bị tẩu tán trái phép được bày ra thanh thiên bạch nhật, sắc mặt của Triệu Lệ Triển và mẹ hắn tái mét, toàn thân ngã quỵ xuống sàn.

Vương Mộng Kỳ hét lên một tiếng kinh hoàng khi thấy chiếc còng số 8 lạnh lẽo từ từ hướng về phía mình. Ả ta cuống cuồng bò lê lết đến túm lấy chân Đội trưởng Vương, khóc lóc thảm thiết:

– Không phải tôi! Tất cả là do anh ta xúi giục! Tôi chỉ là người làm thuê thôi, xin các anh tha cho tôi!

Đội trưởng Vương giật phắt chân lại, khinh bỉ hất vả ả ra, đoạn rút từ trong túi áo ra một văn bản khác đọc rõ từng chữ:

– Vương Mộng Kỳ, cô bị bắt vì tội đồng lõa lừa đảo chiếm đoạt tài sản nhà nước và tư nhân. Còn anh, Triệu Lệ Triển, tội danh biển thủ và trốn thuế của anh đã đủ ngồi tù mọt gông.

Đúng lúc đó, từ ngoài cửa chính bước vào một bóng hình thanh tao nhưng vô cùng uy quyền. Tôi – Lâm Nhược Vũ, mặc bộ vest sang trọng, khoác áo măng tô dài, bước đi trên đôi giày cao gót nện từng tiếng chắc nịch xuống sàn nhà. Phía sau tôi là tổng giám đốc điều hành tập đoàn tài chính lớn nhất Thượng Hải và đội ngũ luật sư hùng hậu.

Trương Quế Phượng trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn tôi như ban ơn cho một bóng ma:

– M... mày... Mày không phải là con nhỏ ăn bám nhà họ Triệu sao? Mày... mày từ đâu ra thế này?

Tôi bước đến dừng chân ngay trước mặt mẹ con bà ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười sắc sảo đầy quyền uy. Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào gương mặt đang tái xanh vì sợ hãi của Triệu Lệ Triển, chậm rãi lên tiếng:

– Ăn bám ư? Trương Quế Phượng, bà quên mất rằng tập đoàn Triệu Thị này, từ tòa nhà văn phòng cho đến căn hộ cao cấp các người đang ở, thậm chí cả từng đồng tiền các người đang tiêu xén, đều nằm dưới quyền sở hữu tuyệt đối của Lâm thị chúng tôi từ ba năm trước rồi sao? Triệu Lệ Triển, anh tưởng rằng anh ngoại tình, qua mặt tôi tẩu tán tài sản là tôi không biết ư? Tôi nhẫn nhịn xem các diễn kịch suốt mấy tháng qua, chỉ là để chờ ngày thu gom đủ chứng cứ để tống cổ toàn bộ mấy người vào tù!

Triệu Lệ Triển trừng lớn hai mắt, máu dồn lên não khiến hắn ngã ngửa ra sàn, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời:

– Cô... cô là đại tiểu thư duy nhất của tập đoàn tài chính Lâm thị... Tại sao... tại sao cô lại gả cho tôi?

– Vì muốn nhìn xem kẻ bội bạc như anh khi mất hết tất cả sẽ giãy giụa thảm hại đến mức nào. – Tôi lạnh lùng quay lưng lại, khoác áo bước ra ngoài dưới sự bảo vệ của lực lượng an ninh.

Phía sau lưng tôi, tiếng còi xe cảnh sát hú vang xé toạc màn đêm Thượng Hải. Chiếc còng số 8 lần lượt khóa chặt tay Triệu Lệ Triển, Vương Mộng Kỳ và Trương Quế Phượng. Sự tàn độc và phản bội cuối cùng cũng phải trả giá bằng một bản án thích đáng nơi ngục tối. Đêm Thượng Hải hôm nay thật đẹp, và cuộc đời mới của mẹ con tôi chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc này.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
أنت الآن في المقالة الأولى