Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Hai mươi năm trước, bố bỏ mẹ con tôi để cưới một người phụ nữ giàu có. Ngày mẹ mất, ông chỉ gửi một vòng hoa, không hề xuất hiện. Tôi tự lo tang lễ rồi biến mất khỏi quê nhà. Mười năm sau, ông tìm đến nơi làm việc của tôi, quỳ xuống giữa sảnh và nói: “Bố chỉ xin con cứu em trai con.” Tôi nhìn ông rất lâu rồi hỏi đúng một câu…

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1 – LÁ THƯ MẸ ĐỂ LẠI

“Cô Trần… nếu cô đọc lá thư đó, bí mật hai mươi năm trước sẽ không giấu được nữa.”

Tôi quay lại.

Người vừa lên tiếng là một người đàn ông tóc đã bạc quá nửa, mặc áo khoác dài màu xám. Ông đứng cạnh cửa kính của đại sảnh bệnh viện Minh Đức, hơi thở gấp gáp như vừa chạy một quãng đường dài.

Tôi nhận ra ông sau vài giây.

“Chú Chu?”

Chu Kiến Quốc.

Hai mươi năm trước, ông là tài xế của bố tôi.

Ngày bố xách vali rời khỏi căn nhà nhỏ ở Giang Tô, chính ông Chu là người lái chiếc Audi màu đen đỗ ngoài đầu ngõ.

Chu Kiến Quốc bước tới.

Lâm Mỹ Hoa lập tức chắn trước mặt ông.

“Ông tới đây làm gì?”

“Để trả một món nợ.”

“Món nợ gì?”

“Món nợ với một người đã mất.”

Ông nhìn tôi.

“Với mẹ cô.”

Tim tôi đập mạnh.

Tôi cúi xuống lá thư trong tay.

Nét chữ của mẹ vẫn mềm mại như ngày nào.

“Thanh Nghi, nếu con đọc được lá thư này, có lẽ mẹ đã không còn ở bên con nữa…”

Tôi vừa đọc được một dòng, bố đã bước tới.

“Thanh Nghi, bố xin con. Chuyện của người lớn ngày trước không liên quan đến Minh Hạo.”

Tôi gấp lá thư lại.

“Ông vừa nói ông biết mẹ tôi nhập viện.”

Bố im lặng.

“Ông biết tôi gọi bảy cuộc.”

Ông cúi đầu.

“Phải.”

“Ông biết bà ấy sắp không qua khỏi?”

“Phải.”

Tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.

“Vậy tại sao ông không đến?”

Lâm Mỹ Hoa bất ngờ nói:

“Bởi vì hôm đó ông ấy đang ở bệnh viện với Minh Hạo.”

Tôi quay sang.

Bà nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng.

“Mười năm trước Minh Hạo từng trải qua một ca cấp cứu. Chồng tôi phải chọn giữa con trai đang nằm viện và người vợ cũ. Ông ấy chọn con trai mình. Có gì sai?”

Tôi bật cười.

“Không sai.”

Bố ngẩng lên.

Tôi nhìn ông.

“Nhưng ít nhất ông có thể gọi cho mẹ tôi một cuộc.”

“Thanh Nghi…”

“Bà ấy chờ.”

Giọng tôi nhỏ đi.

“Đến tối cuối cùng, mẹ vẫn hỏi tôi điện thoại có cuộc gọi nào không.”

Mắt bố đỏ lên.

Tôi từng tưởng nếu có ngày gặp lại, mình sẽ muốn ông đau khổ.

Nhưng khi thật sự nhìn thấy ông đứng trước mặt, tôi chỉ cảm thấy trống rỗng.

Tôi mở lá thư.

“Thanh Nghi.

Có một chuyện mẹ từng định mang theo mãi mãi. Nhưng nếu một ngày quá khứ quay lại tìm con, con có quyền biết sự thật.

Năm con mười tuổi, bố con không rời khỏi nhà chỉ vì một người phụ nữ giàu có.”

Tôi dừng lại.

Lâm Mỹ Hoa lập tức quay mặt đi.

Tôi tiếp tục đọc.

“Trước khi ly hôn, mẹ phát hiện bố con đã đứng ra bảo lãnh một khoản vay rất lớn cho nhà họ Lâm. Nếu khoản vay đó đổ vỡ, ông ấy có thể mất tất cả, thậm chí kéo cả gia đình mình vào nợ nần.

Lâm gia đưa ra một điều kiện.

Ông ấy phải cưới Lâm Mỹ Hoa.”

Tôi ngẩng lên.

“Thật sao?”

Bố siết chặt hai tay.

“Không hoàn toàn.”

Chu Kiến Quốc lên tiếng:

“Nhưng phần quan trọng là thật.”

Ông lấy từ túi áo một chiếc USB cũ.

“Năm đó Trần tổng không phải người giàu. Công ty của ông ấy đang đứng bên bờ phá sản. Chủ tịch Lâm đưa tiền cứu công ty, nhưng đổi lại ông ấy phải bước vào nhà họ Lâm.”

Tôi nhìn bố.

“Vậy ông bán mẹ con tôi để cứu công ty?”

Bố nhắm mắt.

“Bố đã nghĩ… chỉ cần có tiền, sau này bố vẫn có thể chăm sóc hai mẹ con.”

“Nhưng ông không làm.”

Câu nói của tôi khiến ông không thể đáp lại.

Lâm Mỹ Hoa lạnh lùng:

“Đừng biến ông ấy thành người vô tội. Không ai ép ông ấy ký đơn ly hôn.”

“Tôi chưa từng nói mình vô tội!” bố quát.

Cả đại sảnh im lặng.

Ông nhìn tôi.

“Bố đã lựa chọn. Và bố phải chịu trách nhiệm.”

Tôi cúi xuống lá thư.

Phần cuối chỉ còn vài dòng.

“Nhưng Thanh Nghi, điều mẹ muốn con nhớ nhất là: đừng vì lỗi lầm của bố mà biến mình thành người giống ông ấy.

Nếu một ngày có một người vô tội cần con giúp, hãy quyết định bằng lương tâm của con, không phải bằng nỗi đau của mẹ.”

Tôi đứng chết lặng.

Đến tận cuối cùng, mẹ vẫn không dạy tôi trả thù.

Bà chỉ sợ tôi sống cả đời trong oán hận.

Tôi lau khóe mắt rồi quay sang bác sĩ trẻ đang cầm hồ sơ.

“Đưa kết quả cho tôi.”

Lâm Mỹ Hoa bước tới.

“Không.”

“Bà sợ cái gì?”

“Tôi nói không được xem!”

Bà giật tập giấy.

Chu Kiến Quốc bỗng nói:

“Bà Lâm, hai mươi năm rồi. Bà còn định giấu đến bao giờ?”

Lâm Mỹ Hoa quay phắt lại.

“Ông câm miệng!”

“Minh Hạo có quyền biết.”

Tôi sững người.

“Biết chuyện gì?”

Bố đột nhiên ngồi xuống ghế.

Gương mặt ông già đi như thêm mười tuổi.

“Thanh Nghi…”

Tôi mở hồ sơ.

Kết quả xét nghiệm cho thấy giữa tôi và Minh Hạo có một số chỉ dấu tương thích đặc biệt cần thiết cho hướng điều trị mà đội ngũ bác sĩ đang cân nhắc.

Nhưng điều khiến tôi chú ý không phải những con số.

Mà là ghi chú về quan hệ gia đình.

Tôi nhìn bố.

“Các ông khai tôi là chị gái cùng cha khác mẹ của bệnh nhân?”

Không ai trả lời.

Chu Kiến Quốc thở dài.

“Cô và Minh Hạo không có quan hệ huyết thống.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Cái gì?”

Bố bật dậy.

“Chu Kiến Quốc!”

“Đủ rồi.”

Ông Chu nhìn thẳng vào ông.

“Cậu Minh Hạo không phải con ruột của ông.”

Không gian quanh tôi như đông cứng.

Lâm Mỹ Hoa lảo đảo.

“Ông nói dối!”

“Bà biết tôi không nói dối.”

Tôi nhìn từng người.

Rồi nhìn người đàn ông đã quỳ xuống cầu xin tôi.

“Ông biết từ bao giờ?”

Bố không trả lời.

“Ông biết Minh Hạo không phải con mình từ bao giờ?”

Cuối cùng, ông nói:

“Mười năm trước.”

Đúng năm mẹ tôi mất.

Tôi cảm giác một nút thắt vô hình đang dần được kéo chặt.

“Vậy tại sao ông vẫn nuôi cậu ấy?”

Bố nhìn tôi.

“Bởi vì nó gọi bố là bố từ ngày biết nói.”

Lâm Mỹ Hoa bật khóc.

“Quốc Đống…”

Ông không nhìn bà.

“Người lớn phạm sai lầm, đứa trẻ không có lỗi.”

Câu nói ấy khiến tôi đau hơn tất cả.

Tôi bước tới sát ông.

“Ông biết trẻ con không có lỗi?”

Ông cứng người.

“Vậy năm tôi mười tuổi, tôi có lỗi gì?”

Không ai lên tiếng.

Bố cúi đầu.

“Không có.”

“Tại sao ông có thể ở lại bên một đứa trẻ không cùng huyết thống suốt hai mươi năm, nhưng lại bỏ con gái ruột của mình?”

Ông bật khóc.

Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy bố khóc.

“Bởi vì bố hèn.”

Không biện minh.

Không đổ lỗi.

Chỉ ba chữ.

Tôi quay đi.

Đúng lúc đó, điện thoại của bác sĩ trẻ reo lên.

Anh nghe vài giây rồi sắc mặt thay đổi.

“Bác sĩ Trần, khoa chăm sóc đặc biệt gọi. Tình trạng bệnh nhân Minh Hạo vừa chuyển biến xấu.”

Lâm Mỹ Hoa lập tức lao tới.

“Con tôi thế nào?”

“Chúng tôi đang xử lý. Nhưng phương án tiếp theo cần hội chẩn ngay.”

Bà quay sang tôi.

Lần đầu tiên, vẻ kiêu ngạo biến mất.

“Thanh Nghi…”

Tôi nhìn bà.

Bà mấp máy môi rất lâu.

Rồi trước ánh mắt của tất cả mọi người, Lâm Mỹ Hoa chậm rãi quỳ xuống.

“Tôi xin cô.”

Bố chết lặng.

Tôi cũng vậy.

Người phụ nữ hai mươi năm trước từng nhìn mẹ tôi bằng ánh mắt của kẻ chiến thắng, giờ quỳ ngay trước mặt tôi.

“Xin cô cứu Minh Hạo.”

Tôi siết lá thư của mẹ.

“Bà đứng lên.”

“Tôi không đứng.”

“Nếu bà nghĩ quỳ xuống có thể xóa sạch quá khứ thì bà nhầm rồi.”

“Tôi biết.”

Bà ngẩng lên, nước mắt làm nhòe lớp trang điểm.

“Nhưng nó không biết gì cả.”

Tôi im lặng.

Bà nói tiếp:

“Minh Hạo thậm chí còn không biết cô tồn tại.”

Tôi nhìn bà.

“Bà nói gì?”

Lâm Mỹ Hoa khựng lại.

Bố bỗng quay sang bà.

“Mỹ Hoa!”

Nhưng đã muộn.

Tôi hỏi:

“Tại sao cậu ấy không biết tôi tồn tại?”

Bà không trả lời.

Chu Kiến Quốc khẽ nói:

“Bởi vì tất cả ảnh của cô và mẹ cô trong nhà họ Trần đều bị tiêu hủy từ hai mươi năm trước.”

Tôi quay sang bố.

Ông tái mặt.

“Không phải bố làm.”

“Vậy ai?”

Ánh mắt tất cả mọi người đều dồn về Lâm Mỹ Hoa.

Bà nhắm mắt.

“Tôi.”

Tôi tưởng mình đã nghe hết những chuyện có thể khiến mình đau.

Nhưng bà nói tiếp:

“Không chỉ ảnh.”

“Tôi đã khiến tất cả thư từ bố cô gửi về Giang Tô… không bao giờ đến tay mẹ con cô.”

CHƯƠNG 2 – NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ ĐẾN

Tôi không nhớ mình đã đứng im bao lâu.

“Bà nói lại đi.”

Lâm Mỹ Hoa cúi đầu.

“Những năm đầu sau khi kết hôn, Quốc Đống từng gửi tiền và thư về cho mẹ con cô.”

Bố nhìn bà như nhìn một người xa lạ.

“Bà làm gì?”

“Tôi cho người chặn lại.”

“Bao nhiêu lá?”

Bà không đáp.

Bố gằn giọng:

“Bao nhiêu?”

“Mười bảy.”

Gương mặt ông trắng bệch.

Tôi bật cười, nhưng tiếng cười khô khốc.

“Mười bảy lá thư?”

Chu Kiến Quốc lấy từ chiếc cặp cũ ra một bó phong bì đã ngả màu.

“Không phải tất cả.”

Tôi nhận lấy.

Trên phong bì là địa chỉ căn nhà cũ ở Giang Tô.

Người gửi: Trần Quốc Đống.

Nét chữ của bố.

Tay tôi run lên.

Tôi mở lá đầu tiên.

“Thanh Nghi, sinh nhật mười một tuổi, bố không thể về…”

Lá thứ hai.

“Con có còn thích vẽ không?”

Lá thứ ba.

“Nếu ở trường có ai bắt nạt con, phải nói với mẹ…”

Tôi không đọc tiếp được.

Hai mươi năm qua, tôi luôn tin ông chưa từng nhớ đến tôi.

Bây giờ những lá thư này lại nói một câu chuyện khác.

Nhưng chúng không thể thay đổi sự thật rằng ông đã không trở về.

Tôi đặt chúng xuống.

“Đừng tưởng những thứ này có thể khiến tôi tha thứ.”

Bố gật đầu.

“Bố không dám.”

“Tại sao sau này ông ngừng gửi?”

Ông nhìn Lâm Mỹ Hoa.

“Bố nhận được thư hồi âm.”

Tôi cau mày.

“Thư gì?”

“Một lá thư có chữ ký của mẹ con, nói rằng bà ấy không muốn bố làm phiền hai mẹ con nữa. Bà ấy nói con đã đổi họ và không muốn gặp bố.”

Tôi lập tức hiểu.

“Lá thư giả?”

Lâm Mỹ Hoa im lặng.

Bố siết tay đến nổi gân.

“Là bà?”

“Phải.”

Ông lùi lại.

Hai mươi năm hôn nhân dường như nứt ra ngay trước mắt tôi.

“Vì sao?”

“Vì tôi sợ!”

Lâm Mỹ Hoa bất ngờ hét lên.

“Tôi sợ một ngày ông quay lại với họ!”

Bà nhìn tôi.

“Cô tưởng tôi thắng sao? Không. Suốt những năm đầu hôn nhân, người đàn ông nằm cạnh tôi luôn giữ ảnh của người vợ cũ trong ví. Mỗi lần uống say, ông ấy gọi tên con gái mình.”

Bố khàn giọng:

“Vì thế bà xóa họ khỏi cuộc đời tôi?”

“Tôi yêu ông!”

“Đó không phải tình yêu.”

Tôi cắt ngang.

Cả hai quay sang.

“Đó là chiếm hữu.”

Lâm Mỹ Hoa nhìn tôi rất lâu.

Rồi bà gật đầu.

“Có lẽ.”

Tiếng điện thoại lại vang lên.

Bác sĩ trẻ bước đến.

“Bác sĩ Trần, trưởng khoa đang chờ chị.”

Tôi nhìn đồng hồ.

Công việc không cho phép tôi đứng đây đào bới quá khứ mãi.

“Tôi sẽ tham gia hội chẩn với tư cách bác sĩ.”

Lâm Mỹ Hoa lập tức ngẩng lên.

“Vậy cô đồng ý giúp Minh Hạo?”

“Tôi nói tôi sẽ làm nhiệm vụ của một bác sĩ.”

“Còn những xét nghiệm tiếp theo?”

“Tôi cần xem chỉ định, nguy cơ và đánh giá đầy đủ. Không ai có quyền biến một quyết định y khoa thành cuộc trao đổi ân oán.”

Bà im lặng.

Tôi bước vào thang máy.

Bố gọi phía sau:

“Thanh Nghi.”

Tôi không quay đầu.

“Cảm ơn con.”

Cửa thang máy đóng lại.

Trong phòng hội chẩn, tôi lần đầu tiên nhìn thấy Trần Minh Hạo qua hồ sơ bệnh án và ảnh nhận diện.

Hai mươi ba tuổi.

Gương mặt thanh tú, sống mũi cao.

Không giống bố.

Cũng không giống tôi.

Điều kỳ lạ là nhìn cậu ấy, tôi không thấy ghét.

Có lẽ mẹ nói đúng.

Đứa trẻ không có lỗi.

Sau khi cùng đồng nghiệp đánh giá, chúng tôi thống nhất hướng điều trị và những xét nghiệm cần thiết. Tôi cũng đồng ý thực hiện phần kiểm tra liên quan đến mình sau khi được giải thích đầy đủ.

Ba ngày sau, Minh Hạo tỉnh lại.

Tôi đang xem hồ sơ thì y tá nói:

“Bệnh nhân phòng 1708 muốn gặp chị.”

“Tôi?”

“Vâng.”

Tôi bước vào.

Minh Hạo yếu hơn trong ảnh rất nhiều.

Cậu nhìn tôi.

“Chị là bác sĩ Trần?”

“Phải.”

“Nghe nói chị đã giúp tôi.”

“Tôi chỉ làm phần việc của mình.”

Cậu im lặng vài giây.

“Mẹ tôi khóc khi nhắc đến chị.”

Tay tôi khựng lại trên bệnh án.

“Bà ấy nói gì?”

“Không nói gì cả.”

Minh Hạo cười nhạt.

“Chính vì không nói nên tôi biết có chuyện.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống.

“Cậu nên nghỉ.”

“Chị có phải chị gái tôi không?”

Tôi nhìn cậu.

“Về huyết thống, không.”

Cậu sững người.

Có lẽ chẳng ai chuẩn bị cho cậu nghe câu đó.

“Vậy… bố tôi?”

Tôi không trả lời thay họ.

“Chuyện này cậu nên hỏi bố mẹ mình.”

Minh Hạo quay mặt về phía cửa sổ.

Rất lâu sau, cậu hỏi:

“Ông ấy biết không?”

“Biết.”

“Từ bao giờ?”

“Mười năm.”

Cậu cười.

Nước mắt lại chảy xuống.

“Vậy ông ấy vẫn nuôi tôi?”

Tôi nhìn cậu.

“Phải.”

Minh Hạo nhắm mắt.

“Thế mà tôi từng nghĩ ông ấy không thương tôi.”

Câu nói khiến tôi bất giác hỏi:

“Tại sao?”

“Ông ấy luôn nghiêm khắc. Sinh nhật cũng hiếm khi ở nhà. Tôi từng nghĩ công việc quan trọng hơn tôi.”

Tôi im lặng.

Hóa ra một mái nhà giàu có cũng có những căn phòng lạnh lẽo.

Trước khi tôi rời đi, Minh Hạo gọi:

“Chị Trần.”

Tôi quay lại.

“Cảm ơn chị.”

“Tập trung hồi phục.”

“Sau này… tôi có thể gọi chị là chị không?”

Tôi không trả lời.

Tối hôm đó, bố chờ tôi ở hành lang.

“Thanh Nghi.”

“Có chuyện gì?”

Ông đưa tôi một chiếc chìa khóa.

“Đây là chìa khóa két trong căn nhà ở Tô Châu.”

“Tôi không cần tài sản.”

“Không phải tài sản.”

Ông nói.

“Là đồ của mẹ con.”

Tôi khựng lại.

“Đồ gì?”

“Những thứ bố giữ suốt hai mươi năm.”

Hai ngày sau, tôi xin nghỉ nửa ngày và về Tô Châu.

Căn nhà nằm gần con kênh cũ, nơi những hàng ngô đồng đã chuyển màu đầu thu.

Bố đi cùng nhưng chỉ đứng ngoài cửa.

“Con vào đi.”

Trong phòng làm việc có một chiếc két nhỏ.

Tôi mở bằng chìa khóa.

Bên trong không có tiền.

Chỉ có ảnh.

Ảnh tôi lúc ba tuổi.

Ảnh mẹ đứng bên hồ Kim Kê.

Một chiếc kẹp tóc cũ.

Và cuốn sổ tiết kiệm mang tên tôi, được mở từ mười chín năm trước.

Tôi lật từng trang.

Mỗi năm đều có tiền chuyển vào.

Không quá lớn lúc đầu.

Sau này tăng dần.

Tôi quay ra.

“Ông gửi?”

Bố gật đầu.

“Tại sao tôi không biết?”

“Tài khoản chỉ có thể giao cho con khi con trưởng thành. Sau đó bố tìm con nhưng không tìm được.”

“Tôi không cần.”

“Bố biết.”

Ông nhìn xuống.

“Bố chỉ muốn con biết rằng bố có nhớ.”

Tôi cười buồn.

“Nhớ một người và ở bên người đó là hai chuyện khác nhau.”

“Bố biết.”

“Ông luôn nói ông biết.”

Tôi nhìn ông.

“Nhưng mọi thứ ông biết đều quá muộn.”

Ông không phản bác.

Trước khi rời đi, tôi nhìn thấy dưới đáy két một phong bì khác.

Không đề tên tôi.

Mà đề:

“Gửi Trần Quốc Đống.”

Nét chữ của mẹ.

Bố lập tức bước tới.

“Đừng mở.”

Tôi nhìn ông.

“Tại sao?”

“Vì đó là thư mẹ con gửi cho bố.”

“Ông đã đọc chưa?”

“Chưa.”

Tôi ngạc nhiên.

“Hai mươi năm rồi?”

“Bố không dám.”

Tôi cầm phong bì lên.

Bỗng nhiên một tấm ảnh nhỏ trượt ra.

Trong ảnh là mẹ tôi khi còn rất trẻ.

Bên cạnh bà là bố.

Và một người đàn ông khác.

Tôi lật mặt sau.

Có một dòng chữ:

“Mùa hè năm 1989 – Nam Kinh.”

Tôi nhìn người đàn ông xa lạ.

Rồi chợt nhớ lời Chu Kiến Quốc.

Minh Hạo không phải con ruột của bố.

Một cảm giác bất an xuất hiện.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung.

Minh Hạo gọi.

Tôi nghe máy.

Giọng cậu hoảng loạn:

“Chị Trần…”

“Có chuyện gì?”

“Mẹ tôi biến mất rồi.”

Tôi đứng bật dậy.

“Ý cậu là sao?”

“Bà để lại một lá thư.”

“Trong đó viết gì?”

Minh Hạo im lặng vài giây.

Rồi đọc:

“Minh Hạo, mẹ xin lỗi. Người đàn ông sinh ra con… không phải người mà con vẫn nghĩ.”

Tôi nhìn tấm ảnh trong tay.

Tim bỗng đập dữ dội.

“Còn gì nữa?”

Minh Hạo nói:

“Bà ấy viết tên ông ta.”

“Là ai?”

Ở đầu dây bên kia, Minh Hạo nói ra một cái tên.

Tấm ảnh trong tay tôi rơi xuống sàn.

Bởi đó chính là tên người đàn ông đang đứng cạnh mẹ tôi trong bức ảnh năm 1989.

CHƯƠNG 3 – NGƯỜI ĐƯỢC CỨU KHÔNG CHỈ CÓ MỘT

Tên ông ta là Phương Chí Viễn.

Một cái tên tôi chưa từng nghe mẹ nhắc đến.

Nhưng Chu Kiến Quốc biết.

Khi tôi gọi, ông im lặng rất lâu.

“Cuối cùng cô cũng nhìn thấy bức ảnh.”

“Ông ta là ai?”

“Bạn học đại học của bố mẹ cô.”

“Và của Lâm Mỹ Hoa?”

“Phải.”

Tôi chết lặng.

Hai giờ sau, chúng tôi gặp nhau tại một quán trà cũ ở Tô Châu.

Chu Kiến Quốc kể mọi chuyện.

Năm đó, bố mẹ tôi, Lâm Mỹ Hoa và Phương Chí Viễn đều quen nhau.

Mẹ tôi và bố yêu nhau rồi kết hôn.

Lâm Mỹ Hoa từng có tình cảm với bố.

Còn Phương Chí Viễn lại theo đuổi Lâm Mỹ Hoa.

Một vòng tròn sai lệch bắt đầu từ tuổi trẻ.

Nhiều năm sau, khi công ty bố gặp khủng hoảng, nhà họ Lâm bước vào.

Bố chấp nhận cuộc hôn nhân thứ hai.

Nhưng cuộc hôn nhân ấy chưa bao giờ bình yên.

“Minh Hạo là con của Phương Chí Viễn?” tôi hỏi.

Chu Kiến Quốc gật đầu.

“Đúng.”

“Tại sao bố tôi biết mà vẫn im lặng?”

“Vì khi biết sự thật, Minh Hạo đã mười ba tuổi.”

Ông nhìn tôi.

“Trần tổng nói một câu mà tôi nhớ mãi.”

“Câu gì?”

“Ông ấy nói: Tôi đã bỏ rơi một đứa con. Tôi không thể khiến một đứa trẻ khác mất bố chỉ vì sai lầm của người lớn.”

Tôi cúi đầu.

Một cảm giác phức tạp lan trong ngực.

Tôi vẫn không thể tha thứ cho ông.

Nhưng lần đầu tiên, tôi hiểu con người không chỉ có hai màu tốt và xấu.

Bố tôi từng là người chồng thất bại.

Là người cha đã bỏ rơi tôi.

Nhưng với Minh Hạo, ông lại lựa chọn ở lại.

Buổi tối, chúng tôi tìm thấy Lâm Mỹ Hoa tại một ngôi chùa nhỏ ngoại ô Tô Châu.

Bà ngồi dưới mái hiên, nhìn mưa.

Tôi bước đến.

“Minh Hạo đang tìm bà.”

Bà không quay lại.

“Nó biết rồi?”

“Biết.”

Vai bà run lên.

“Nó có hận tôi không?”

“Tôi không biết.”

Bà bật cười cay đắng.

“Cô đến để xem kết cục của tôi sao?”

“Không.”

“Vậy tại sao?”

“Tôi đến vì Minh Hạo.”

Bà quay lại.

Tôi nói:

“Cậu ấy vừa qua giai đoạn khó khăn. Người cậu ấy muốn gặp là mẹ.”

Lâm Mỹ Hoa bật khóc.

“Tôi không dám.”

“Tại sao?”

“Tôi đã nói dối nó hai mươi ba năm.”

“Vậy bà định tiếp tục bằng cách biến mất?”

Bà im lặng.

Tôi nhìn mưa rơi ngoài sân.

“Mẹ tôi từng nói, người lớn có thể phạm sai lầm, nhưng đừng bắt con cái trả giá thay.”

Lâm Mỹ Hoa nhìn tôi.

“Tại sao cô lại giúp tôi?”

Tôi suy nghĩ rất lâu.

“Không phải giúp bà.”

Tôi nói.

“Tôi chỉ không muốn Minh Hạo trải qua cảm giác đứng chờ một người thân nhưng người đó không bao giờ xuất hiện.”

Bà cúi đầu khóc.

Đêm đó, bà trở về bệnh viện.

Minh Hạo không nói gì khi thấy mẹ.

Cậu chỉ nhìn bà rất lâu.

Lâm Mỹ Hoa đứng cạnh giường.

“Mẹ xin lỗi.”

Minh Hạo quay mặt đi.

“Con cần thời gian.”

Bà gật đầu.

“Mẹ chờ.”

Một lúc sau, bàn tay Minh Hạo chậm rãi đặt ra ngoài chăn.

Lâm Mỹ Hoa nhìn thấy.

Bà nắm lấy.

Không ai nói thêm.

Tôi lặng lẽ đóng cửa phòng.

Ngoài hành lang, bố đang đứng đó.

“Cảm ơn con.”

“Đừng cảm ơn tôi.”

Tôi nhìn ông.

“Tôi giúp cậu ấy không phải vì ông.”

“Bố biết.”

Lần này, tôi không khó chịu khi nghe câu đó.

Ông đưa cho tôi phong bì cuối cùng.

Lá thư mẹ gửi ông.

“Bố nghĩ nó nên thuộc về con.”

Tôi mở ra.

Bên trong chỉ có một trang giấy.

“Quốc Đống.

Nếu anh đọc được lá thư này, có lẽ chúng ta đã già.

Em từng hận anh.

Sau đó em nhận ra hận một người cũng giống như giữ một hòn đá nóng trong tay, người đau đầu tiên luôn là mình.

Em không tha thứ cho những lựa chọn của anh.

Nhưng em không muốn Thanh Nghi lớn lên chỉ để học cách hận bố.

Nếu một ngày anh gặp lại con, đừng xin nó tha thứ.

Hãy xin lỗi.

Tha thứ hay không là quyền của con.”

Tôi phải dừng lại.

Dòng cuối cùng:

“Và nếu còn cơ hội, hãy làm một việc mà năm đó anh đã không làm.

Ở lại.”

Tôi đưa lá thư cho bố.

Ông đọc.

Hai tay run lên.

Rồi người đàn ông gần sáu mươi tuổi ngồi xuống chiếc ghế hành lang, cúi đầu rất lâu.

“Bố xin lỗi.”

Tôi nhìn ông.

Không phải câu “bố có lý do”.

Không phải “bố cũng đau khổ”.

Chỉ là:

“Bố xin lỗi.”

Tôi hỏi:

“Ngày mẹ mất, tại sao ông không gọi lại?”

Ông nhắm mắt.

“Bố sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ nghe giọng bà ấy.”

Tôi không hiểu.

Ông nói tiếp:

“Trước đó một tháng, bố đã bí mật về Giang Tô.”

Tôi sững người.

“Cái gì?”

“Bố đứng bên kia đường nhìn căn nhà.”

“Ông đã về?”

“Phải.”

“Tại sao không vào?”

Ông cười trong nước mắt.

“Bố thấy mẹ con đang tưới cây trước sân. Bố đứng đó gần một giờ.”

Tôi siết tay.

“Rồi?”

“Bố bỏ đi.”

“Tại sao?”

“Bởi bố không biết mình còn tư cách gì để bước qua cánh cửa ấy.”

Tôi tức giận.

“Ông luôn như vậy.”

Ông ngẩng lên.

“Cái gì?”

“Ông tự quyết định thay người khác.”

Tôi nghẹn giọng.

“Ông nghĩ mẹ không muốn gặp ông. Ông nghĩ tôi không cần ông. Ông nghĩ đứng ngoài cửa là tốt cho chúng tôi.”

Tôi nhìn thẳng vào ông.

“Nhưng ông chưa bao giờ hỏi.”

Bố không nói được gì.

“Tất cả những gì ông làm suốt hai mươi năm đều bắt đầu bằng câu ‘bố nghĩ’.”

Nước mắt tôi rơi.

“Ông có biết một đứa trẻ mười tuổi đứng ở đầu ngõ chờ bao lâu không?”

Ông khóc.

“Bố xin lỗi.”

“Tôi từng chờ đến tối.”

“Bố xin lỗi.”

“Tôi từng nghĩ sinh nhật năm sau ông sẽ về.”

“Bố xin lỗi.”

“Rồi năm sau nữa.”

Ông đưa tay lên nhưng không dám chạm vào tôi.

“Thanh Nghi…”

Tôi lùi lại.

“Đừng xin tôi tha thứ hôm nay.”

Ông gật đầu.

“Bố không xin.”

“Có thể tôi sẽ không bao giờ gọi ông là bố như trước nữa.”

“Bố hiểu.”

“Có thể cả đời này tôi vẫn nhớ ngày mẹ mất mà ông không xuất hiện.”

“Bố hiểu.”

Tôi nhìn ông rất lâu.

“Nhưng nếu ông thật sự muốn sửa sai…”

Ông ngẩng lên.

“…thì đừng quỳ nữa.”

Ông sững người.

“Hãy đứng lên.”

Tôi nói.

“Và lần này, ở lại.”

Ba tháng sau, Minh Hạo xuất viện.

Ngày cậu rời bệnh viện, Thượng Hải vừa bước vào đầu đông.

Tôi đang ký hồ sơ thì nghe tiếng gõ cửa.

“Vào đi.”

Minh Hạo ló đầu vào.

“Bác sĩ Trần.”

“Tình trạng thế nào?”

“Bác sĩ nói ổn.”

“Vậy còn đến đây làm gì?”

Cậu đặt lên bàn tôi một hộp bánh hoa quế.

“Mẹ tôi làm.”

Tôi nhìn chiếc hộp.

“Bà ấy biết làm bánh?”

“Không.”

Cậu bật cười.

“Bà ấy học ba tuần, làm hỏng khoảng hai mươi mẻ.”

Tôi cũng bật cười.

Đó là lần đầu tiên chúng tôi cười với nhau.

Minh Hạo do dự.

“Chị…”

Tôi nhìn cậu.

“Gì?”

“Chị vẫn chưa trả lời câu hỏi lần trước.”

“Câu nào?”

“Em có thể gọi chị là chị không?”

Tôi im lặng vài giây.

Rồi mở hộp bánh.

“Bánh ngon thì được.”

Cậu cười.

“Vậy em về bảo mẹ làm thêm.”

“Đừng. Tôi chưa muốn nhập viện vì bánh của bà ấy.”

Cậu cười lớn.

Trước khi ra cửa, cậu quay lại.

“Chị.”

Lần này tôi không sửa.

“Ừ?”

“Bố đang đợi dưới sảnh.”

Tay tôi dừng lại.

“Ông ấy đến làm gì?”

“Không biết. Ông ấy bảo không lên vì sợ làm phiền chị.”

Tôi nhìn qua cửa kính.

Dưới sân bệnh viện, những cây ngô đồng chỉ còn vài chiếc lá.

Tôi xuống tầng một.

Bố đứng gần cửa.

Không hoa.

Không quà.

Không quỳ.

Chỉ đứng đó.

Thấy tôi, ông hơi lúng túng.

“Bố… à, tôi đi ngang qua.”

Tôi nhìn ông.

“Nhà ông ở Phố Đông. Bệnh viện ở phía này. Đi ngang kiểu gì?”

Ông cứng họng.

Minh Hạo đứng phía sau cố nhịn cười.

Tôi bước qua bố.

Đi được vài bước, tôi dừng lại.

“Ông ăn tối chưa?”

Ông ngẩng phắt lên.

“Chưa.”

“Gần đây có quán mì Tô Châu.”

Ông nhìn tôi như không dám tin.

Tôi nói tiếp:

“Chỉ ăn một bữa thôi.”

Mắt ông đỏ lên.

“Ừ.”

Ba chúng tôi bước ra ngoài.

Không ai nhắc đến hai chữ “tha thứ”.

Bởi có những vết thương không cần một cái kết hoàn hảo.

Chúng chỉ cần người gây ra nó cuối cùng đủ can đảm ở lại để nhìn thấy hậu quả, đủ kiên nhẫn sửa chữa những gì còn có thể sửa.

Một tuần sau, tôi trở lại Giang Tô một mình.

Tôi đến nghĩa trang của mẹ.

Trước bia mộ có một bó hoa cúc trắng còn rất mới.

Tôi không cần hỏi cũng biết ai đã đặt.

Tôi ngồi xuống.

“Mẹ.”

Gió đầu đông thổi qua hàng cây.

Tôi lấy lá thư của bà ra.

“Mẹ bảo con đừng sống bằng nỗi đau của mẹ.”

Tôi mỉm cười.

“Con đang thử.”

Tôi kể cho mẹ nghe về Minh Hạo.

Về Lâm Mỹ Hoa.

Về những lá thư không bao giờ đến.

Và về người đàn ông đã đứng dưới sảnh bệnh viện chờ tôi suốt gần hai tiếng chỉ vì không dám gọi.

Trước khi rời đi, tôi đặt tay lên tấm bia lạnh.

“Con vẫn chưa tha thứ cho bố.”

Tôi nói khẽ.

“Nhưng con không còn muốn dành phần đời còn lại để hận ông ấy nữa.”

Tôi đứng lên.

Đi được vài bước, điện thoại rung.

Một tin nhắn của bố.

“Trời lạnh. Nhớ mặc thêm áo.”

Chỉ bảy chữ đơn giản.

Hai mươi năm trước, tôi từng mong chờ những câu như thế.

Hai mươi năm sau, cuối cùng nó cũng đến.

Tôi nhìn màn hình thật lâu.

Rồi lần đầu tiên, tôi trả lời.

“Biết rồi.”

Tôi định cất điện thoại, nhưng suy nghĩ vài giây rồi gõ thêm:

“Bố cũng vậy.”

Tin nhắn gửi đi.

Ở đầu bên kia, rất lâu không có hồi âm.

Sau này Minh Hạo kể, hôm ấy bố ngồi trong phòng khách nhìn bốn chữ đó suốt cả buổi chiều.

Ông không khóc.

Chỉ lấy từ ngăn kéo ra bức ảnh cũ của ba người chúng tôi.

Trong ảnh, tôi mới năm tuổi, ngồi trên vai bố.

Mẹ đứng bên cạnh cười.

Có những gia đình tan vỡ vì một lựa chọn.

Có những người mất hai mươi năm mới hiểu rằng tiền bạc có thể mua được căn nhà lớn hơn, một chiếc xe tốt hơn, hay một cuộc sống đủ đầy hơn.

Nhưng không mua lại được một buổi chiều đã bỏ lỡ.

Không mua lại được tuổi thơ của một đứa trẻ.

Và càng không mua lại được người đã nằm xuống.

Điều duy nhất chúng ta có thể làm với quá khứ là thừa nhận nó.

Rồi sống khác đi trong những ngày còn lại.

Tôi không biết mình có bao giờ hoàn toàn tha thứ cho bố hay không.

Nhưng mùa đông năm ấy, khi rời nghĩa trang của mẹ, tôi nhận ra một điều.

Suốt hai mươi năm, tôi luôn nghĩ người quỳ xuống cầu xin mới là người cần được cứu.

Sau cùng tôi mới hiểu—

Ngày Trần Quốc Đống quỳ giữa đại sảnh bệnh viện và xin tôi cứu Minh Hạo, người được cứu không chỉ có một.

Minh Hạo có thêm cơ hội bước tiếp.

Bố tôi có cơ hội sửa chữa phần đời còn lại.

Còn tôi…

Cuối cùng cũng bước ra khỏi căn nhà cũ trong ký ức, nơi cô bé mười tuổi vẫn đứng dưới mái hiên, nhìn theo chiếc xe màu đen khuất dần cuối con ngõ.

Lần này, tôi không chạy theo nữa.

Tôi quay lại.

Và đi về phía cuộc đời của chính mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.