Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Chàng bác sĩ trẻ trên đường khám bệnh miễn phí gặp sạt lở, buộc phải trú qua đêm trong một ngôi nhà nhỏ sát chân núi. Khi chủ nhà thắp đèn, anh bất ngờ thấy tấm ảnh tốt nghiệp của mình được treo trang trọng giữa phòng khách, phía dưới còn ghi một cái tên chưa từng biết...TRUYỆN NGẮN

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

CHƯƠNG 1: TẤM ẢNH DƯỚI ÁNH ĐÈN DẦU

“Cậu không được bước vào căn phòng phía sau!”

Tiếng quát của người đàn ông già vang lên đúng lúc bàn tay tôi vừa chạm vào cánh cửa gỗ khép hờ.

Ngoài trời, mưa vẫn trút xuống mái ngói như hàng nghìn viên sỏi nhỏ. Gió luồn qua khe cửa, làm ngọn đèn dầu trên bàn nghiêng ngả. Bóng của ba người chúng tôi kéo dài trên vách đất, méo mó như những hình người đang cố thoát ra khỏi quá khứ.

Tôi quay lại.

Ông lão đứng giữa phòng khách, khuôn mặt tái nhợt. Một tay ông chống lên thành ghế, tay còn lại run rẩy chỉ về phía tôi.

“Cậu đã nhìn thấy gì?”

Tôi không trả lời ngay.

Ánh mắt tôi vẫn dừng trên tấm ảnh được treo trang trọng giữa bức tường đối diện.

Trong ảnh là tôi.

Không thể nhầm được.

Đó là bức ảnh chụp ngày tôi tốt nghiệp Đại học Y khoa Phục Đán. Tôi mặc áo cử nhân màu đen, trên vai vắt dải lụa xanh, tay cầm tấm bằng, đứng trước tòa giảng đường với nụ cười mà mẹ nuôi tôi từng nói là “lần đầu tiên trông con thật sự giống một người trưởng thành”.

Nhưng bức ảnh này không phải bản tôi từng gửi cho gia đình.



Góc ảnh có một vết xước nhỏ hình bán nguyệt. Mặt sau tấm kính đã ố vàng. Dưới khung ảnh còn gắn một mảnh gỗ, trên đó khắc ba chữ:

Lục Minh Châu.

Đó không phải tên tôi.

Tôi tên là Giang Thừa An.

Từ nhỏ đến lớn, trên giấy khai sinh, học bạ, bằng tốt nghiệp, thẻ hành nghề, tất cả đều ghi như vậy.

Vậy vì sao trong một căn nhà nhỏ lẻ loi sát chân núi ở vùng giáp ranh Quý Châu, lại có ảnh tốt nghiệp của tôi?

Và vì sao phía dưới lại là tên của một người tôi chưa từng nghe đến?

Tôi bước chậm về phía ông lão.

“Ông biết tôi là ai?”

Ông lão lùi lại một bước.

“Tôi không biết.”

“Ông nói dối.”

“Tôi chỉ thấy cậu giống một người quen.”

“Tấm ảnh này được chụp ba năm trước. Nó là ảnh của tôi.”

“Không phải.”

Ông trả lời quá nhanh.

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông.

“Vậy người trong ảnh là ai?”

Ông mím môi.

Bên cạnh bếp lửa, người phụ nữ trung niên từ nãy đến giờ vẫn lặng lẽ đun nước bỗng đánh rơi chiếc muôi xuống đất.

Tiếng kim loại va vào nền đá vang lên chát chúa.

Bà cúi xuống nhặt nhưng đôi tay run đến mức phải thử hai lần mới cầm được.

Tôi quay sang bà.

“Cô cũng biết người trong ảnh?”

Bà không dám nhìn tôi.

“Không.”

“Tên cô là gì?”

“Tôi… họ Tống.”

“Còn ông ấy?”

“Ông ấy họ Lục.”

Tim tôi đập mạnh.

Tôi nhìn lại dòng chữ dưới ảnh.

Lục Minh Châu.

Người đàn ông già họ Lục.

Một căn phòng bị cấm bước vào.

Một tấm ảnh của tôi xuất hiện giữa căn nhà mà tôi chưa từng biết tới.

Tất cả những điều ấy khiến sống lưng tôi lạnh đi.

Tôi hạ giọng:

“Ông Lục, nếu ông không giải thích, sáng mai tôi sẽ báo cho chính quyền địa phương.”

Người phụ nữ họ Tống bỗng ngẩng phắt lên.

“Không được!”

Sự hoảng hốt của bà làm tôi càng chắc chắn rằng họ đang giấu một chuyện lớn.

Ông Lục nhìn bà, giọng nặng nề:

“Bà vào trong đi.”

“Nhưng…”

“Vào đi!”

Người phụ nữ cắn môi, quay người bước về phía căn phòng nhỏ cạnh bếp.

Tôi nghe tiếng bà đóng cửa rồi bật khóc rất khẽ.

Ông Lục chậm rãi ngồi xuống ghế.

Trong ánh sáng vàng yếu ớt, tôi mới nhìn rõ tuổi tác của ông. Có lẽ ông đã ngoài bảy mươi. Mái tóc bạc gần hết, gương mặt gầy, đôi mắt sâu và mệt mỏi. Chiếc áo bông cũ trên người đã bạc màu ở khuỷu tay.

Ông nhìn tôi rất lâu rồi nói:

“Cậu rời khỏi đây ngay khi trời sáng.”

“Tôi sẽ đi sau khi biết sự thật.”

“Có những chuyện biết rồi không tốt cho cậu.”

“Ông không có quyền quyết định điều gì tốt cho tôi.”

Ông cúi đầu.

“Tính cách cũng giống.”

“Giống ai?”

Ông không trả lời.

Tôi bước đến gỡ tấm ảnh xuống khỏi tường.

Ngay lập tức, ông đứng bật dậy.

“Để lại!”

“Tôi chỉ xem mặt sau.”

“Không được động vào!”

Ông lao tới giành lấy. Trong lúc giằng co, khung ảnh rơi xuống nền. Tấm kính vỡ thành nhiều mảnh.

Một tờ giấy mỏng được giấu sau bức ảnh trượt ra.

Tôi cúi xuống nhặt.

Đó là một bản sao giấy báo nhập học của Đại học Y khoa Phục Đán, tên sinh viên là Giang Thừa An.

Phía dưới có một đoạn chữ viết tay bằng mực xanh:

“Minh Châu, con đã làm được rồi. Cha biết con nhất định sẽ trở thành bác sĩ.”

Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Bức ảnh mang tên Lục Minh Châu.

Nhưng giấy báo nhập học lại là của tôi.

Tôi ngẩng lên:

“Ai viết câu này?”

Ông Lục nhìn mảnh giấy, gương mặt như già đi thêm mười tuổi.

“Cha của cậu.”

Tôi đứng sững.

“Cha tôi?”

Ông nhắm mắt.

“Người cha thật sự của cậu.”

Gió ngoài cửa rít lên.

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập rất rõ.

“Ông biết cha ruột tôi?”

“Biết.”

“Ông ấy ở đâu?”

Ông Lục chậm rãi nhìn tôi.

“Đã mất.”

Tôi siết chặt tờ giấy.

“Ông ấy tên gì?”

Ông không trả lời ngay.

Rất lâu sau, ông mới nói:

“Lục Trường Sơn.”

Họ Lục.

Cái tên Minh Châu dưới bức ảnh.

Tôi lùi lại một bước.

“Vậy ông là ai?”

“Tôi là cha của Trường Sơn.”

Tôi nhìn ông, cổ họng nghẹn cứng.

“Nghĩa là…”

“Ta là ông nội của cậu.”

Ngoài trời, một tiếng sấm nổ vang.

Tôi không nhớ mình đã ngồi xuống ghế từ lúc nào.

Mọi thứ trong căn phòng bỗng trở nên xa lạ. Ngọn đèn dầu. Bức tường đất. Chiếc bàn gỗ cũ. Mùi khói bếp. Tiếng mưa gõ lên mái ngói.

Tất cả như một giấc mơ quá vô lý.

Tôi đã ba mươi tuổi.

Tôi có cha mẹ.

Cha tôi tên Giang Quốc Bình, là giáo viên trung học đã nghỉ hưu. Mẹ tôi tên Lý Thu Hà, từng làm y tá ở một bệnh viện quận tại Hàng Châu.

Họ nuôi tôi từ nhỏ.

Tôi chưa từng nghi ngờ mình không phải con ruột.

Mẹ từng kể tôi sinh vào một đêm tuyết lớn. Cha vì hồi hộp đã đi nhầm phòng sinh. Mỗi lần kể đến đó, cả nhà đều cười.

Những ký ức ấy rõ ràng đến mức không thể là giả.

Tôi nhìn ông lão.

“Ông nhận nhầm người rồi.”

“Ta từng mong là nhận nhầm.”

“Cha mẹ tôi chưa bao giờ nói tôi là con nuôi.”

“Vì họ đã hứa.”

“Hứa với ai?”

“Với cha cậu.”

Tôi bật cười, nhưng giọng mình nghe rất lạ.

“Ông có biết ông đang nói gì không?”

Ông Lục quay sang chiếc tủ gỗ nhỏ, lấy ra một hộp thiếc đã rỉ sét.

Ông đặt hộp trước mặt tôi.

“Trong này có thứ cậu cần xem.”

Tôi không mở ngay.

“Vì sao ông có ảnh tốt nghiệp của tôi?”

“Có người gửi về.”

“Ai?”

“Cha nuôi cậu.”

Tôi thấy bàn tay mình lạnh ngắt.

“Cha tôi biết ông?”

“Biết.”

“Ông ấy vẫn liên lạc với ông?”

“Không thường xuyên. Mỗi năm chỉ gửi một lá thư và vài bức ảnh. Sau khi cậu tốt nghiệp, ông ấy gửi bức này.”

“Vậy tại sao ba năm qua không còn thư?”

Ông Lục nhìn tôi.

“Bởi vì ta đã nhờ ông ấy dừng lại.”

“Tại sao?”

“Ta nghĩ chỉ cần không biết tin về cậu nữa, quá khứ sẽ thật sự kết thúc.”

Tôi mở chiếc hộp thiếc.

Bên trong có gần hai mươi phong thư, tất cả đều đã cũ. Trên mỗi phong bì đều ghi người nhận là Lục Khải Sơn, địa chỉ chính căn nhà này.

Người gửi là Giang Quốc Bình.

Tôi nhận ra nét chữ của cha ngay lập tức.

Tay tôi run lên khi mở lá thư đầu tiên.

“Bác Lục,

Thừa An đã được ba tuổi. Thằng bé thường xuyên bị sốt nhưng rất ngoan. Thu Hà chăm nó rất cẩn thận. Chúng tôi đã quyết định không đổi tên nữa vì giấy tờ đã hoàn tất. Mong bác yên tâm, chúng tôi sẽ xem nó như con ruột.”

Tôi không thể đọc tiếp.

Hơi thở trở nên nặng nề.

Tôi mở lá thứ hai.

“Thừa An vào lớp một. Nó thích đọc sách, đặc biệt thích những cuốn có hình cơ thể người. Có lẽ sau này nó sẽ làm nghề y như mẹ nuôi.”

Lá thứ ba.

“Năm nay thằng bé đạt giải học sinh giỏi thành phố. Nó hỏi vì sao trong nhà không có ảnh mẹ mang thai. Chúng tôi nói ảnh cũ bị hỏng vì ngập nước. Tôi thấy có lỗi vì phải nói dối, nhưng vẫn nhớ lời Trường Sơn.”

Tôi ném lá thư xuống bàn.

“Không thể nào.”

Ông Lục không nói gì.

Tôi đứng dậy, lấy điện thoại.

Không có sóng.

Tôi đi ra gần cửa, giơ máy lên cao.

Vẫn không có.

Con đường bị sạt lở. Xe cứu trợ của đoàn đã quay về thị trấn từ buổi chiều, còn tôi vì đi khám cho một bà cụ ở bản xa nên bị tách khỏi mọi người. Trời tối, mưa lớn, định vị mất tín hiệu. Tôi đi bộ gần hai giờ mới thấy căn nhà có ánh đèn.

Tôi đã nghĩ mình may mắn.

Giờ tôi không biết liệu bước vào đây là may mắn hay tai họa.

Tôi quay lại:

“Ông kể hết đi.”

Ông Lục nhìn mưa ngoài hiên.

“Đêm còn dài.”

“Vậy càng có thời gian.”

Ông thở dài.

“Cha cậu là con trai duy nhất của ta. Nó học giỏi, rời làng lên thành phố từ năm mười tám tuổi. Sau khi tốt nghiệp, nó làm kỹ sư cầu đường ở tỉnh Chiết Giang.”

“Ông ấy quen mẹ ruột tôi ở đó?”

“Phải.”

“Tên bà ấy là gì?”

Ông im lặng.

Từ căn phòng cạnh bếp, tiếng khóc lại vang lên.

Tôi quay sang.

“Là người phụ nữ trong phòng?”

Ông Lục lập tức nói:

“Không.”

Nhưng sự vội vàng ấy đã tố cáo ông.

Tôi bước về phía cánh cửa.

Ông chặn lại.

“Cậu đừng làm bà ấy kích động.”

“Tại sao bà ấy khóc?”

“Bà ấy bệnh.”

“Bà ấy là ai?”

“Người chăm sóc ta.”

“Tên đầy đủ?”

“…”

Tôi đẩy tay ông ra, mở cửa.

Người phụ nữ họ Tống đang ngồi trên chiếc giường thấp, hai tay ôm một chiếc áo len trẻ con đã cũ.

Bà nhìn thấy tôi thì hoảng hốt đứng dậy.

Tôi nhìn gương mặt bà.

Khoảng năm mươi lăm tuổi. Mái tóc đã điểm bạc. Khuôn mặt gầy, làn da sạm vì nắng gió.

Tôi không thấy mình giống bà.

Nhưng đôi mắt…

Đôi mắt ấy có cách nhìn khiến ngực tôi đau nhói.

Như thể bà đã nhìn tôi từ rất lâu, trong vô số giấc mơ.

Tôi hỏi:

“Bà tên gì?”

Bà run giọng:

“Tống… Tống Vân.”

“Bà có biết Lục Trường Sơn?”

Nước mắt bà lập tức trào ra.

Tôi siết tay.

“Bà là mẹ tôi?”

Bà lắc đầu liên tục.

“Không phải.”

“Nhìn tôi.”

Bà không dám.

“Bà nhìn tôi và nói lại.”

Bà ngẩng lên.

Đôi môi run rẩy, nhưng không thốt được lời nào.

Tôi bỗng chú ý đến bàn tay bà. Ở cổ tay trái có một vết sẹo dài, cũ và nhạt màu.

Từ nhỏ, tôi cũng có một vết sẹo nhỏ hình lưỡi liềm ở cổ tay trái.

Mẹ nuôi từng nói đó là do tôi vô tình bị mảnh thủy tinh cứa khi còn bé.

Tống Vân nhìn thấy ánh mắt tôi dừng ở cổ tay, vội kéo tay áo xuống.

Tôi bước tới.

“Bà là mẹ tôi, đúng không?”

Bà bật khóc.

“Tôi không xứng.”

Ba chữ ấy như một nhát dao cắt qua mọi sự phòng bị trong tôi.

Tôi đứng chết lặng.

Bà quỳ xuống trước mặt tôi.

“Tôi xin lỗi.”

Tôi vội lùi lại.

“Bà đứng lên.”

“Tôi xin lỗi con…”

“Đừng gọi tôi là con!”

Tôi hét lên.

Bà co người lại như bị đánh.

Ông Lục bước vào, đỡ bà.

“Cậu bình tĩnh.”

“Ông bảo tôi bình tĩnh thế nào?”

Tôi chỉ vào những lá thư ngoài bàn.

“Ba mươi năm! Các người biết tôi ở đâu, biết tôi lớn lên thế nào, biết tôi học trường gì, vậy mà không một ai xuất hiện!”

Tống Vân khóc nấc.

“Không phải mẹ không muốn…”

“Tôi đã nói đừng gọi tôi là con!”

Bà cúi đầu, hai vai run lên.

Tôi quay ra phòng khách, nắm lấy chiếc áo khoác ướt.

Ông Lục giữ tôi lại.

“Bên ngoài nguy hiểm.”

“Ở đây còn nguy hiểm hơn.”

“Đường đã sạt lở. Cậu đi sẽ mất mạng.”

Tôi hất tay ông ra.

“Tôi thà ngồi ngoài mưa còn hơn ở trong căn nhà toàn lời nói dối.”

Tôi vừa bước đến cửa thì Tống Vân từ phía sau nói:

“Cha nuôi con đang bệnh.”

Tôi dừng lại.

Bà vội lấy tay che miệng, như biết mình lỡ lời.

Tôi quay phắt lại.

“Bà nói gì?”

Ông Lục nhìn bà trách móc.

Tôi bước tới.

“Cha tôi bệnh gì?”

Tống Vân lắc đầu.

“Tôi không biết rõ.”

“Các người liên lạc với ông ấy?”

“Ông ấy gửi một lá thư cách đây hai tháng.”

Ông Lục lấy từ trong túi áo ra một phong bì.

“Ta chưa trả lời.”

Tôi giật lấy.

Lá thư có nét chữ của cha tôi, nhưng run và nghiêng hơn trước.

“Bác Lục,

Sức khỏe tôi không còn tốt. Có lẽ tôi không giữ được bí mật lâu nữa. Thừa An đã trở thành bác sĩ, là một người lương thiện. Tôi nghĩ nó có quyền biết mình đến từ đâu.

Nhưng Thu Hà vẫn sợ mất con. Bà ấy không chịu nổi nếu Thừa An biết sự thật rồi rời bỏ chúng tôi.

Tôi mong bác cho tôi thêm thời gian.”

Lá thư rơi khỏi tay tôi.

Tôi nhớ lại những cuộc gọi gần đây.

Cha thường nói mình chỉ đau dạ dày. Giọng ông yếu hơn, nhưng mỗi lần tôi hỏi, ông đều cười:

“Người già ai chẳng có vài bệnh vặt.”

Mẹ cũng nói không có gì nghiêm trọng.

Tôi lập tức kiểm tra ngày gửi.

Hai tháng trước.

“Cha tôi bị bệnh gì?”

Ông Lục lắc đầu.

“Ông ấy không viết.”

Tôi tìm sóng lần nữa nhưng vô ích.

Tống Vân nói:

“Cách đây một tuần, tôi xuống thị trấn gọi điện. Người bắt máy là mẹ nuôi con. Bà ấy nói ông Giang vừa nhập viện.”

“Bệnh viện nào?”

“Bà ấy không nói.”

Tôi nhìn bà.

“Vì sao bà gọi?”

“Vì… tôi muốn hỏi ông ấy có cần tôi đến không.”

“Bà đến để làm gì?”

“Hiến máu, chăm sóc, làm bất cứ thứ gì có thể.”

Tôi cười lạnh.

“Bà không có quyền.”

Bà gật đầu, nước mắt rơi.

“Tôi biết.”

“Vậy vì sao ba mươi năm trước bà bỏ tôi?”

Căn phòng chìm trong im lặng.

Tống Vân nhìn ông Lục.

Ông khẽ lắc đầu như ngăn bà.

Tôi nhận ra vẫn còn điều họ giấu.

“Đừng nói với tôi bà nghèo nên không nuôi nổi. Đừng nói bà bệnh. Những lá thư cho thấy các người luôn biết tôi ở đâu. Nếu muốn, các người có thể đến.”

Tống Vân siết chiếc áo len trong tay.

“Ngày ấy, cha con phát hiện cây cầu mà đội thi công của ông ấy phụ trách bị rút bớt vật liệu.”

Tôi khựng lại.

Bà nói tiếp:

“Ông ấy báo cáo lên cấp trên nhưng người đứng sau vụ việc có quan hệ rất rộng. Họ muốn ông ấy im lặng. Cha con không đồng ý.”

Ông Lục thở dài.

“Trường Sơn đem một số tài liệu về quê, nói nếu có chuyện xảy ra thì ta phải giữ lại.”

“Sau đó?”

“Cầu chưa hoàn thành thì một đoạn giàn giáo gặp sự cố. Hai công nhân bị thương nặng. Trường Sơn bị quy trách nhiệm.”

Tống Vân nói:

“Ông ấy biết mình bị hãm hại. Cha con muốn đưa mẹ và con rời đi, nhưng chưa kịp.”

Tôi nhìn bà.

“Ông ấy mất vì tai nạn?”

Bà lắc đầu.

“Người ta nói là tai nạn xe.”

“Còn bà?”

“Sau khi cha con mất, có người tìm đến. Họ nói nếu tôi tiếp tục khiếu nại, con sẽ không an toàn.”

“Vì vậy bà giao tôi cho người khác?”

“Cha nuôi con khi ấy là bạn thân của Trường Sơn. Ông ấy và mẹ nuôi con không có con. Họ đồng ý đưa con đi thật xa và đổi họ tên.”

“Còn bà ở lại?”

“Tôi phải làm người ta tin con đã không còn.”

Tôi nhìn bà.

Bà nói rất chậm:

“Sau lễ tang của cha con, tôi đã dựng nên một vụ cháy nhỏ trong căn phòng trọ. Tôi để lại quần áo của con và lan truyền tin đứa bé đã mất. Sau đó tôi quay về vùng núi, đổi tên, sống ẩn dật.”

Tôi thấy toàn thân lạnh ngắt.

“Vậy tên thật của tôi là Lục Minh Châu?”

Bà gật đầu.

“Cha con đặt.”

“Tại sao là Minh Châu?”

Tống Vân khóc.

“Ông ấy nói con là viên ngọc sáng nhất trong cuộc đời chúng tôi.”

Tôi quay mặt đi.

Trong đầu tôi là hình ảnh cha nuôi dạy tôi đạp xe, mẹ nuôi ngồi bên giường khi tôi sốt, những bữa cơm gia đình, những lần cha lặng lẽ đứng ngoài cổng trường chờ tôi.

Nếu câu chuyện này là thật, họ không chỉ nuôi tôi.

Họ đã che giấu tôi khỏi một mối nguy hiểm.

Nhưng vì sao ba mươi năm qua không ai nói?

Nguy hiểm ấy còn tồn tại sao?

Tôi hỏi:

“Những người kia là ai?”

Ông Lục lắc đầu.

“Không thể nói.”

“Tại sao?”

“Vì người đứng sau năm đó vẫn còn ảnh hưởng.”

“Ba mươi năm rồi.”

“Nhưng hồ sơ chưa bao giờ được làm sáng tỏ.”

“Ông có tài liệu cha tôi để lại?”

Ông nhìn cánh cửa căn phòng bị khóa ở cuối hành lang.

Tôi hiểu.

“Ở trong đó?”

Ông không trả lời.

Tôi bước tới.

Lần này ông không ngăn.

Cánh cửa mở ra, bụi bay mù trong ánh đèn.

Bên trong là một căn phòng nhỏ chất đầy hộp gỗ, sổ sách và những vật dụng cũ. Trên tường treo bản đồ tuyến đường, ảnh công trường và một bộ áo khoác công nhân đã bạc màu.

Ở góc phòng có một chiếc rương sắt.

Ông Lục lấy chìa khóa từ cổ, mở rương.

Bên trong là một tập hồ sơ được bọc nhiều lớp vải dầu.

Tôi mở ra.

Các bản vẽ kỹ thuật, biên bản nghiệm thu, hóa đơn mua vật liệu và những lá thư tố cáo chưa được gửi.

Ở trên cùng là một cuốn nhật ký.

Trang đầu có tên Lục Trường Sơn.

Tôi ngồi xuống nền, mở từng trang.

Nét chữ mạnh mẽ và rõ ràng.

“Ngày 18 tháng 3.

Vật liệu thép nhập về không đúng chủng loại. Tôi đã yêu cầu dừng thi công nhưng trưởng dự án không đồng ý.”

“Ngày 2 tháng 4.

Có người đề nghị tôi ký xác nhận chất lượng. Tôi từ chối.”

“Ngày 14 tháng 4.

Họ nhắc đến Vân và Minh Châu. Tôi bắt đầu lo sợ.”

“Ngày 20 tháng 4.

Nếu tôi xảy ra chuyện, Quốc Bình sẽ đưa Minh Châu đi. Tôi tin cậu ấy.”

Tôi dừng lại ở dòng cuối.

Cha nuôi tôi đã được nhắc đến.

Không phải một người tình cờ nhận nuôi tôi.

Ông là người cha ruột của tôi lựa chọn.

Tôi mở trang tiếp theo.

“Ngày 25 tháng 4.

Vân không đồng ý rời đi. Cô ấy nói gia đình phải ở cùng nhau. Tôi đã nổi giận, nhưng trong lòng chỉ thấy sợ. Tôi không sợ chết. Tôi chỉ sợ con gái mình không được lớn lên.”

Dòng chữ dừng lại ở đó.

Những trang sau trắng.

Tôi nhắm mắt.

Lần đầu tiên trong đời, tôi nghe được tiếng nói của người cha ruột.

Không phải từ lời kể của người khác.

Mà từ những dòng chữ ông viết khi biết mình có thể không trở về.

Tôi hỏi:

“Cha tôi mất ngày nào?”

Tống Vân đáp:

“Ngày 29 tháng 4.”

Chỉ bốn ngày sau trang nhật ký cuối.

Tôi ngồi bất động rất lâu.

Mưa ngoài trời dần nhỏ lại.

Gần sáng, điện thoại tôi bất ngờ hiện một vạch sóng.

Hàng chục cuộc gọi nhỡ lập tức hiện lên.

Từ đoàn thiện nguyện.

Từ bệnh viện.

Và từ mẹ tôi.

Tôi gọi lại ngay.

Mẹ bắt máy gần như lập tức.

“Thừa An! Con đang ở đâu? Mẹ gọi mãi không được!”

Giọng bà vừa khóc vừa giận.

Tôi nghẹn lại.

“Mẹ, cha sao rồi?”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Mẹ?”

“Cha con vừa phẫu thuật.”

“Bệnh gì?”

“Khối u ở gan.”

Tôi nhắm mắt.

“Vì sao không nói với con?”

“Ông ấy không cho.”

“Con về ngay.”

“Đường núi đang sạt lở, con đừng liều.”

“Mẹ…”

Tôi nhìn Tống Vân và ông Lục.

Có hàng nghìn câu muốn hỏi, nhưng không câu nào thốt ra được.

Cuối cùng, tôi nói:

“Mẹ, con gặp một số người.”

“Ai?”

Tôi im lặng.

Mẹ dường như hiểu.

Giọng bà run lên:

“Con đang ở đâu?”

“Một căn nhà dưới chân núi.”

“Có phải… họ Lục không?”

Tôi thấy tim mình chìm xuống.

Mẹ biết.

Tất cả đều biết.

Chỉ mình tôi không biết.

“Mẹ, con là ai?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc.

“Con là con của mẹ.”

“Con hỏi tên thật.”

Mẹ nấc lên.

Tôi nghe thấy giọng cha yếu ớt từ xa:

“Đưa điện thoại cho tôi.”

Vài giây sau, cha nuôi lên tiếng:

“Thừa An.”

“Cha.”

“Con nghe ta nói.”

“Con là Lục Minh Châu?”

Ông thở rất khó khăn.

“Đúng.”

Tôi nhắm mắt.

Dù đã biết, nghe chính cha thừa nhận vẫn khiến lòng tôi sụp xuống.

“Vì sao cha giấu con?”

“Vì cha đã hứa bảo vệ con.”

“Bây giờ còn cần bảo vệ không?”

Ông ho nhẹ.

“Cha không biết.”

“Cha có biết tôi đang ở cùng mẹ ruột không?”

Một khoảng lặng.

“Biết.”

“Cha không bất ngờ?”

“Cha đoán một ngày nào đó con sẽ tìm thấy họ.”

“Không phải tôi tìm. Tôi bị lạc.”

Cha bật cười rất khẽ.

“Có lẽ trời không muốn chúng ta giấu thêm.”

Tôi nhìn bức ảnh tốt nghiệp vỡ kính.

“Cha gửi ảnh của con về?”

“Ừ.”

“Vì sao đề tên Lục Minh Châu?”

“Đó là tên cha ruột con muốn con mang.”

Tôi hỏi:

“Cha có hối hận vì nuôi con không?”

Đầu dây bên kia im bặt.

Sau đó giọng ông trở nên nghiêm khắc, giống hệt khi tôi còn nhỏ mắc lỗi.

“Giang Thừa An, con nghe cho rõ. Ta chưa từng xem việc nuôi con là hy sinh. Con là con trai của ta. Dù con tên gì, do ai sinh ra, chuyện đó không đổi.”

Tôi bật khóc.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi khóc như một đứa trẻ.

“Cha chờ con.”

“Đừng liều. Đường an toàn rồi hãy về.”

“Cha phải chờ.”

“Cha chờ.”

Cuộc gọi kết thúc vì mất sóng.

Tôi ngồi trong căn phòng cũ, tay ôm cuốn nhật ký.

Tống Vân đứng ngoài cửa, không dám bước vào.

Tôi không nhìn bà.

Nhưng tôi hỏi:

“Bà có muốn đi gặp cha tôi không?”

Bà sững sờ.

“Tôi… có thể sao?”

“Ông ấy đang bệnh. Có những chuyện phải nói rõ.”

Bà bật khóc, gật đầu liên tục.

Ông Lục chậm rãi nói:

“Ta không đi.”

“Tại sao?”

“Ta già rồi.”

“Ông là ông nội tôi.”

Ông nhìn tôi.

Tôi phải mất rất nhiều sức mới nói được câu ấy.

“Ông không muốn gặp cha nuôi tôi sao?”

Ông cúi đầu.

“Ta nợ ông ấy.”

“Vậy càng phải gặp.”

Ngoài trời, mưa dần ngớt.

Từ xa vang lên tiếng máy xúc đang khai thông đoạn đường sạt lở.

Tôi không biết con đường trước mặt sẽ đưa tôi trở lại cuộc sống cũ, hay mở ra một cuộc đời hoàn toàn khác.

Tôi chỉ biết, khi bước vào căn nhà này, tôi là Giang Thừa An — một bác sĩ đi làm thiện nguyện và bị lạc trong đêm mưa.

Khi trời sáng, tôi vẫn là Giang Thừa An.

Nhưng tôi cũng là Lục Minh Châu.

Là đứa trẻ từng được giấu khỏi một bí mật.

Là con trai của một người đã mất.

Và là người duy nhất có thể quyết định liệu những tài liệu trong căn phòng này sẽ tiếp tục bị chôn vùi, hay được đưa ra ánh sáng.


CHƯƠNG 2: NGƯỜI MẸ ĐÃ ĐỨNG NGOÀI CÁNH CỬA SUỐT BA MƯƠI NĂM

Đến gần trưa, đội cứu hộ mới mở được một lối nhỏ qua đoạn đường sạt lở.

Trưởng đoàn thiện nguyện, bác sĩ Tôn, cùng hai dân quân địa phương tìm đến căn nhà.

Vừa nhìn thấy tôi, bác sĩ Tôn lập tức quát:

“Cậu có biết cả đoàn tìm cậu suốt đêm không?”

“Tôi xin lỗi.”

“Điện thoại mất sóng thì ít nhất cũng phải ở lại trạm y tế bản, ai bảo cậu tự đi?”

“Tôi lo bà cụ ở cuối thung lũng không qua được đêm.”

Ông định mắng tiếp nhưng nhìn thấy gương mặt tôi thì dừng lại.

“Cậu sao vậy?”

“Tôi vừa biết một số chuyện.”

Ông nhìn ông Lục và Tống Vân đứng sau lưng tôi.

Tôi không giải thích.

“Bác sĩ Tôn, tôi phải về Hàng Châu ngay. Cha tôi vừa phẫu thuật.”

Ông cau mày.

“Đường đến thị trấn vẫn nguy hiểm. Xe chỉ đi được một đoạn.”

“Tôi sẽ đi bộ.”

“Không được.”

“Tôi là bác sĩ. Tôi hiểu tình trạng sau phẫu thuật. Tôi phải về.”

Bác sĩ Tôn thở dài.

“Được. Tôi cho người đưa cậu đến điểm xe đón. Nhưng hai người này là ai?”

Tôi nhìn Tống Vân.

Bà đang đứng nép dưới mái hiên, tay ôm chiếc túi vải nhỏ. Trong đó chỉ có vài bộ quần áo cũ và chiếc áo len trẻ con bà giữ suốt ba mươi năm.

Tôi đáp:

“Người thân.”

Hai chữ ấy khiến bà cúi mặt khóc.

Chúng tôi rời căn nhà lúc gần một giờ chiều.

Ông Lục khóa cổng rất lâu. Trước khi đi, ông quay lại nhìn mái ngói, cây mận trước sân và khung cửa sổ đen vì khói bếp.

Tôi hỏi:

“Ông có muốn mang theo gì nữa không?”

Ông lắc đầu.

“Thứ cần mang đã ở trong ba lô của cậu.”

Tập hồ sơ và cuốn nhật ký của cha ruột tôi được bọc kỹ trong nhiều lớp túi chống nước.

Tống Vân liên tục nhìn chiếc ba lô.

Tôi hỏi:

“Bà sợ tôi làm mất?”

Bà vội lắc đầu.

“Không. Tôi chỉ…”

“Chỉ gì?”

“Cha con từng ôm chiếc túi ấy chạy trong mưa.”

Tôi im lặng.

Đoạn đường xuống núi đầy bùn đất. Nhiều nơi phải bám dây đi qua. Ông Lục tuổi cao, bước rất chậm. Tôi đi phía sau, nhiều lần đưa tay đỡ ông.

Lần đầu tiên tôi chạm vào cánh tay ông nội.

Cảm giác rất kỳ lạ.

Không thân thuộc.

Cũng không hoàn toàn xa lạ.

Có lúc ông trượt chân, tôi giữ được. Ông nhìn bàn tay tôi rồi nói:

“Cha cậu cũng có bàn tay dài như vậy.”

Tôi không biết đáp gì.

Tống Vân đi trước quay lại, ánh mắt dừng trên tôi rất lâu.

Tôi tránh đi.

Tôi vẫn chưa thể gọi bà là mẹ.

Cũng chưa thể tha thứ.

Thật ra tôi không biết mình có quyền trách bà hay không. Nếu câu chuyện bà kể là thật, bà đã giao tôi đi để bảo vệ tôi.

Nhưng ba mươi năm im lặng vẫn là ba mươi năm.

Một đứa trẻ lớn lên không hề biết có người mẹ khác đang sống dưới chân núi.

Một người mẹ biết con mình học trường nào, trở thành bác sĩ, nhưng chỉ dám nhìn qua ảnh.

Tình yêu bị giấu quá lâu có còn là tình yêu không?

Hay chỉ là nỗi ân hận?

Đến tối, chúng tôi mới tới thị trấn.

Bác sĩ Tôn giúp đặt vé tàu đêm về Quý Dương, sau đó nối chuyến đến Hàng Châu.

Trong lúc chờ tàu, tôi mua cho ông Lục và Tống Vân mỗi người một hộp cơm.

Tống Vân không ăn.

Bà nhìn phần thịt kho trong hộp rồi hỏi:

“Con… cậu không ăn hành đúng không?”

Tôi khựng lại.

“Vì sao bà biết?”

“Lúc nhỏ cậu cũng không ăn. Chỉ cần trong cháo có một miếng hành là cậu nhè ra.”

Tôi cầm đũa, không nói gì.

Bà vội giải thích:

“Có thể bây giờ đã khác.”

“Vẫn không ăn.”

Mắt bà đỏ lên.

Tôi đẩy hộp cơm về phía bà.

“Bà ăn đi.”

“Cậu không giận tôi sao?”

“Tôi chưa biết.”

Bà gật đầu.

“Không sao. Tôi chờ được.”

Tôi nhìn bà.

“Bà đã chờ ba mươi năm?”

“Không.” Bà cười buồn. “Tôi trốn ba mươi năm.”

Câu nói ấy khiến tôi lặng người.

Bà cúi xuống:

“Chờ là khi người ta tin mình có quyền gặp lại. Còn tôi không dám.”

“Vì sao?”

“Vì tôi sợ con hỏi tại sao mẹ không đến.”

“Và bây giờ tôi đang hỏi.”

Bà nắm chặt đũa.

“Ngày con được đưa đi, tôi đã chạy theo xe gần một cây số.”

Tôi nhìn bà.

“Cha nuôi con ngồi ở ghế trước. Mẹ nuôi con ôm con phía sau. Tôi núp sau hàng cây, không dám để họ thấy.”

“Vì sao không đến gần?”

“Có người theo dõi.”

“Bà chắc không?”

“Chắc.”

“Người đó là ai?”

“Trợ lý của người phụ trách công trình năm ấy.”

Tôi nhớ đến những tài liệu trong ba lô.

“Ông ta còn sống?”

Tống Vân nhìn ông Lục.

Ông trả lời:

“Còn. Hiện đã nghỉ hưu.”

“Tên gì?”

Ông không nói.

Tôi đặt đũa xuống.

“Nếu các người vẫn tiếp tục giấu, tôi sẽ không đưa hồ sơ đi đâu cả.”

Ông Lục thở dài.

“Trình Văn Hạo.”

Tôi thấy cái tên quen.

“Cựu chủ tịch Tập đoàn xây dựng Đông Minh?”

“Phải.”

Tôi từng đọc về ông ta trên báo. Một doanh nhân lớn, thường xuyên tài trợ các chương trình giáo dục vùng khó khăn. Công ty của ông ta từng tham gia nhiều dự án cầu đường lớn ở miền đông Trung Quốc.

“Cha tôi làm cho công ty đó?”

“Tiền thân của nó.”

“Và các người cho rằng ông ta liên quan đến cái chết của cha tôi?”

“Không chỉ cho rằng.”

Ông Lục nhìn chiếc ba lô.

“Trong hồ sơ có chữ ký của ông ta.”

Tôi mở điện thoại tìm thông tin đã lưu ngoại tuyến về Trình Văn Hạo.

Ông ta bảy mươi hai tuổi.

Gần tuổi ông nội tôi.

Tôi hỏi:

“Vì sao ba mươi năm qua không đưa hồ sơ cho cơ quan điều tra?”

Tống Vân nói:

“Chúng tôi từng thử.”

“Khi nào?”

“Mười hai năm trước.”

“Sau đó?”

“Người nhận hồ sơ chuyển công tác. Bản sao biến mất. Một tuần sau, nhà của cha con bị đốt.”

Tôi nhìn ông Lục.

“Căn nhà dưới núi?”

Ông lắc đầu.

“Nhà cũ trong làng. Sau vụ cháy, ta và Vân chuyển đến nơi hiện tại.”

“Có ai bị thương?”

“Không.”

“Và các người sợ.”

“Phải.”

Tôi lạnh lùng nói:

“Còn cha nuôi tôi?”

“Quốc Bình không biết chúng ta từng nộp hồ sơ. Ta không muốn liên lụy đến ông ấy và cậu.”

Tôi nhìn hai người.

“Vậy lần này tại sao đưa cho tôi?”

Ông Lục nói:

“Ta không định đưa.”

“Nhưng tôi đã tìm thấy.”

“Có lẽ đó là số phận.”

Tôi không tin vào số phận.

Tôi tin vào nguyên nhân và hậu quả.

Nhưng lần đầu tiên, tôi không thể lý giải vì sao giữa hàng trăm con đường, tôi lại lạc đúng đến căn nhà có ảnh của mình.

Trên chuyến tàu đêm, ông Lục ngủ sớm. Tống Vân ngồi ghế đối diện, không ngừng nhìn ra cửa sổ.

Tôi mở cuốn nhật ký của cha ruột.

Ở giữa cuốn có một bức ảnh nhỏ.

Một người đàn ông trẻ đứng cạnh một phụ nữ mặc váy trắng. Người đàn ông cao, gương mặt sáng, nụ cười hiền. Người phụ nữ là Tống Vân thời trẻ.

Trên tay bà ôm một đứa bé.

Tôi lật mặt sau.

“Minh Châu được một trăm ngày tuổi.”

Tôi nhìn thật lâu.

Đây là bức ảnh gia đình đầu tiên của tôi với cha mẹ ruột.

Tống Vân nhìn thấy, khẽ nói:

“Hôm đó cha con tự nấu mì trường thọ.”

“Ngày tôi một trăm ngày tuổi lại ăn mì trường thọ?”

“Ông ấy vụng về. Chỉ biết nấu mì.”

“Ông ấy làm người thế nào?”

Mắt bà dịu lại.

“Rất cứng đầu.”

“Giống ai?”

“Giống con.”

Tôi cười nhạt.

“Bà mới gặp tôi vài giờ.”

“Tôi nhìn con qua ảnh ba mươi năm.”

Tôi im lặng.

Bà kể:

“Cha con không giỏi nói lời ngọt ngào. Khi cầu hôn, ông ấy chỉ đưa tôi một bản vẽ căn nhà. Ông nói sau này sẽ xây căn nhà có cửa sổ lớn để tôi trồng hoa.”

“Ông ấy xây được không?”

“Không.”

“Nên bà sống trong căn nhà nhỏ dưới núi?”

“Đó là căn nhà cha con từng thiết kế cho cha ông ấy. Tôi ở đó để cảm thấy mình chưa rời xa ông.”

Tôi nhìn bức ảnh.

“Bà có từng lập gia đình khác không?”

Bà lắc đầu.

“Không.”

“Vì chờ cha tôi?”

“Vì không thể tin ai nữa.”

Tôi không hỏi thêm.

Sáng hôm sau, tàu đến Hàng Châu.

Tôi đưa họ thẳng đến bệnh viện.

Cha nuôi nằm trong phòng chăm sóc sau phẫu thuật, chưa được chuyển ra ngoài. Mẹ tôi ngồi trên ghế hành lang, hai mắt sưng đỏ.

Khi nhìn thấy tôi, bà lập tức đứng lên.

“Thừa An!”

Tôi bước đến ôm bà.

Mẹ siết chặt tôi.

“Con làm mẹ sợ chết khiếp.”

Tôi nhắm mắt.

Dù vừa biết bà không sinh ra mình, vòng tay ấy vẫn là nơi quen thuộc nhất trên đời.

Mẹ nhìn thấy Tống Vân và ông Lục phía sau.

Cả người bà cứng lại.

Tống Vân cúi đầu.

“Chị Thu Hà.”

Mẹ tôi buông tôi ra, bước tới.

Không ai ngờ bà giơ tay tát Tống Vân.

Tiếng tát vang giữa hành lang.

Tôi sững sờ.

Tống Vân không tránh.

Mẹ tôi khóc:

“Ba mươi năm! Cô biết chúng tôi sống trong sợ hãi thế nào không?”

Tống Vân cúi đầu.

“Tôi xin lỗi.”

“Cô xin lỗi ai?”

“Xin lỗi chị. Xin lỗi anh Quốc Bình. Xin lỗi Thừa An.”

Mẹ tôi lại giơ tay nhưng lần này dừng giữa không trung.

Bà nhìn gương mặt già nua của Tống Vân, bàn tay từ từ hạ xuống.

“Tôi từng hận cô.”

“Tôi biết.”

“Tôi hận cô sinh ra nó rồi giao cho tôi. Hận cô để tôi ngày nào cũng sợ một ngày cô quay lại giành con.”

Tống Vân khóc.

“Tôi không dám.”

“Nhưng cô vẫn nhận ảnh.”

“Chỉ là ảnh.”

“Với cô chỉ là ảnh, với tôi là nỗi sợ.”

Tôi nắm tay mẹ.

“Mẹ.”

Bà quay sang tôi, hoảng hốt.

“Con đừng bỏ mẹ.”

Câu nói ấy khiến tim tôi đau nhói.

Tôi ôm bà.

“Con không đi đâu cả.”

“Con đã biết rồi.”

“Con biết.”

“Mẹ không sinh ra con.”

“Nhưng mẹ nuôi con.”

Bà bật khóc.

Tôi giữ vai bà.

“Không ai thay đổi được điều đó.”

Tống Vân quay mặt đi, lặng lẽ lau nước mắt.

Tôi nhìn thấy nỗi đau trong ánh mắt bà, nhưng không thể an ủi cả hai người cùng lúc.

Một người sợ mất đứa con mình đã nuôi.

Một người không dám nhận đứa con mình đã sinh.

Tôi đứng giữa họ, lần đầu hiểu rằng sự thật không chỉ giải thoát.

Nó cũng có thể làm tất cả đau đớn.

Bác sĩ điều trị ra khỏi phòng.

Tôi lập tức hỏi tình trạng cha.

“Ca phẫu thuật tạm thời ổn. Khối u đã được cắt bỏ phần lớn. Chúng tôi chờ kết quả giải phẫu bệnh để quyết định điều trị tiếp.”

“Bao giờ ông ấy tỉnh?”

“Có thể trong hôm nay.”

Mẹ tôi nắm tay.

“Ông ấy cứ hỏi con.”

Tôi vào phòng khi cha vừa tỉnh lại.

Ông gầy đi rất nhiều. Da vàng, môi khô, hơi thở yếu.

Thấy tôi, ông cố cười.

“Bác sĩ Giang về rồi.”

Tôi ngồi xuống, nắm tay ông.

“Cha giấu bệnh.”

“Cha không muốn ảnh hưởng chuyến thiện nguyện.”

“Con là bác sĩ.”

“Chính vì con là bác sĩ nên cha biết con sẽ bỏ hết công việc về.”

“Cha quan trọng hơn.”

Ông lắc đầu.

“Người bệnh trong núi cũng quan trọng.”

Tôi cúi đầu.

“Cha.”

“Ừ?”

“Ông nội và… bà ấy đến.”

Cha hiểu “bà ấy” là ai.

Ông nhắm mắt.

“Cuối cùng cũng đến.”

“Cha có muốn gặp không?”

“Có.”

Khi ông Lục bước vào, hai người đàn ông già nhìn nhau rất lâu.

Ông Lục đứng cuối giường, không dám đến gần.

“Quốc Bình.”

Cha tôi khẽ gật.

“Bác Lục.”

Ông nội tôi bỗng quỳ xuống.

Tôi vội đỡ nhưng ông không chịu đứng.

“Ta nợ cậu.”

Cha nhìn ông.

“Bác không nợ tôi.”

“Ta giao một đứa trẻ cho cậu, để cậu chịu sợ hãi suốt ba mươi năm.”

“Bác giao cho tôi một đứa con.”

Giọng cha yếu nhưng rõ.

“Thừa An làm cuộc đời vợ chồng tôi đầy đủ hơn.”

Ông Lục khóc.

“Cậu không hận chúng ta sao?”

“Có.”

Cha trả lời thẳng.

“Tôi từng hận. Khi nó sốt cao, khi nó hỏi về ảnh mẹ mang thai, khi tôi phải nói dối. Tôi hận mọi người đẩy trách nhiệm lên vai chúng tôi.”

Tống Vân đứng ngoài cửa khóc nấc.

Cha nhìn bà.

“Nhưng tôi cũng biết cô không còn lựa chọn.”

Tống Vân bước vào, cúi đầu.

“Anh Quốc Bình, cảm ơn anh.”

Cha lắc đầu.

“Đừng cảm ơn tôi. Hãy cảm ơn Thu Hà. Bà ấy đã nuôi Thừa An bằng tất cả những gì mình có.”

Mẹ tôi đứng cạnh giường, nước mắt rơi.

Tống Vân quay sang bà, cúi người thật sâu.

“Cảm ơn chị.”

Mẹ tôi không đáp.

Nhưng bà không quay đi.

Cha nhìn tôi.

“Con đã xem tài liệu?”

“Rồi.”

“Con định làm gì?”

“Tìm lại sự thật.”

Mẹ lập tức nói:

“Không được!”

Cha cũng cau mày.

“Thừa An, chuyện đó nguy hiểm.”

“Ba mươi năm trước có thể nguy hiểm. Bây giờ pháp luật, truyền thông và công nghệ khác rồi.”

“Những người liên quan vẫn còn.”

“Cha muốn sự thật về cha ruột con bị chôn vùi mãi sao?”

Cha nhìn tôi rất lâu.

“Cha muốn con sống bình an.”

“Con đã sống bình an vì mọi người che chắn. Nhưng sự bình an đó được đổi bằng việc cha ruột con bị mang tiếng là người gây tai nạn.”

Cha thở dài.

“Con đã quyết?”

“Chưa. Nhưng con sẽ nhờ luật sư và cơ quan chuyên môn thẩm định hồ sơ.”

Ông Lục nói:

“Ta đi cùng.”

Tống Vân cũng lên tiếng:

“Tôi sẽ làm chứng.”

Mẹ tôi siết tay.

“Còn nếu có chuyện xảy ra?”

Tôi nhìn bà.

“Con sẽ không hành động một mình.”

Tôi liên hệ một người bạn học cũ tên Chu Nghiêm, hiện là luật sư chuyên về tranh chấp xây dựng và hồ sơ lao động.

Sau khi xem bản scan tài liệu, anh gọi lại ngay.

“Thừa An, chuyện này không đơn giản.”

“Tôi biết.”

“Có biên bản nghiệm thu giả, hóa đơn vật liệu, thư đe dọa và nhật ký cá nhân. Nhưng để mở lại vụ việc ba mươi năm trước cần thêm chứng cứ khách quan.”

“Có thể tìm hồ sơ bệnh viện, công trường, nhân chứng.”

“Có một chi tiết đáng chú ý.”

“Gì?”

“Trong hóa đơn vật liệu có tên một nhà cung cấp vẫn còn hoạt động. Người đại diện hiện nay là con trai của kế toán trưởng năm đó.”

“Chúng ta bắt đầu từ đó.”

Chu Nghiêm im lặng.

“Cậu chắc muốn làm?”

“Tôi là bác sĩ. Tôi hiểu một vết thương nếu bị che lại mà không xử lý sẽ nhiễm trùng.”

“Đây không phải vết thương bình thường.”

“Nhưng vẫn cần được mở ra.”

Trong những ngày chờ cha hồi phục, tôi vừa ở bệnh viện, vừa sắp xếp lại tài liệu.

Tống Vân ở một nhà nghỉ gần đó. Bà không dám đến bệnh viện nếu không được gọi.

Mỗi ngày bà đều nấu canh rồi nhờ lễ tân gửi lên.

Mẹ tôi không uống.

Cha tôi uống một ít.

Tôi cũng không biết nên nhận hay từ chối.

Ngày thứ ba, tôi xuống nhà nghỉ gặp bà.

Bà đang ngồi khâu lại chiếc túi vải.

Thấy tôi, bà vội đứng.

“Cha con sao rồi?”

“Ổn hơn.”

“Ông ấy có ăn canh không?”

“Có.”

Bà mỉm cười.

Tôi ngồi xuống.

“Bà không cần làm những việc này.”

“Tôi chỉ biết làm vậy.”

“Tôi đến hỏi về đêm cha tôi mất.”

Nụ cười trên môi bà biến mất.

“Con muốn biết gì?”

“Bà có nhìn thấy thi thể không?”

Bà lắc đầu.

“Người ta không cho.”

“Ai báo tin?”

“Một người của công ty.”

“Tên?”

“Đào Khánh.”

Tôi ghi lại.

“Ông ta nói gì?”

“Trường Sơn lái xe sau khi uống rượu, lao xuống dốc.”

“Cha tôi có uống rượu không?”

“Gần như không.”

“Vậy bà nghi ngờ ngay?”

“Phải.”

“Bà có đến hiện trường?”

“Có. Nhưng xe đã được kéo đi.”

“Có ảnh?”

“Không.”

“Giấy chứng tử?”

“Trong hồ sơ của ông Lục.”

Tôi hỏi tiếp:

“Sau tang lễ, ai đe dọa bà?”

“Đào Khánh.”

“Ông ta còn sống?”

“Không biết.”

“Có đặc điểm gì?”

Tống Vân suy nghĩ.

“Ông ta bị thiếu một đốt ngón tay út bên trái.”

Tôi ghi lại.

Trước khi đi, bà gọi tôi:

“Minh Châu.”

Tôi dừng lại.

Đó là lần đầu tiên bà gọi tên thật của tôi trước mặt tôi.

Tôi quay lại.

Bà vội nói:

“Xin lỗi. Tôi quen nghĩ như vậy.”

Tôi nhìn bà.

“Bà có thể gọi tôi là Thừa An.”

Mắt bà đỏ lên.

“Được.”

Tôi bước ra cửa.

Bà nói phía sau:

“Thừa An.”

Tôi quay đầu.

Bà mỉm cười trong nước mắt.

“Cảm ơn con.”

Tôi không đáp.

Nhưng lần này, tôi không yêu cầu bà đừng gọi mình là con.

Một tuần sau, Chu Nghiêm tìm được thông tin về Đào Khánh.

Ông ta vẫn còn sống, hiện ở một viện dưỡng lão tư nhân tại Ninh Ba.

Chúng tôi đến gặp.

Đào Khánh đã hơn tám mươi tuổi, ngồi xe lăn, trí nhớ lúc rõ lúc quên. Bàn tay trái của ông quả thật thiếu một đốt ngón út.

Khi nghe tên Lục Trường Sơn, sắc mặt ông thay đổi.

“Không biết.”

Chu Nghiêm đặt bức ảnh công trường trước mặt.

“Ông đứng ở hàng sau.”

“Không nhớ.”

Tôi lấy ảnh cha ruột.

“Ông ấy mất thế nào?”

Đào Khánh quay mặt.

“Tai nạn.”

“Ông ấy có uống rượu không?”

“Có.”

“Báo cáo độc chất năm đó ghi nồng độ cồn bằng không.”

Ông ta giật mình.

Thông tin ấy không có trong hồ sơ. Tôi nói để thử phản ứng.

Đào Khánh lắp bắp:

“Không thể.”

Tôi nhìn Chu Nghiêm.

Ông ta biết kết quả thật.

Tôi hạ giọng:

“Ông Đào, người đứng sau vụ việc có thể không còn bảo vệ ông nữa. Nhưng nếu ông nói thật, ít nhất ông có thể trả lại danh dự cho một người đã mất.”

Đào Khánh run lên.

“Các người không hiểu.”

“Vậy giúp chúng tôi hiểu.”

Ông im lặng rất lâu.

Cuối cùng, ông nói:

“Trường Sơn không chết tại hiện trường.”

Tôi siết tay.

“Ông ấy còn sống?”

“Lúc xe bị đẩy xuống dốc, cậu ấy còn thở.”

Tôi thấy tai mình ù đi.

“Xe bị đẩy?”

Đào Khánh nhắm mắt.

“Cậu ấy đến kho lấy tài liệu. Trình tổng biết. Họ cãi nhau. Trường Sơn bị đánh ngất.”

“Ai đánh?”

“Không phải tôi.”

“Là Trình Văn Hạo?”

Ông ta không đáp.

“Sau đó?”

“Họ đặt cậu ấy vào xe, đẩy xuống dốc để tạo hiện trường tai nạn.”

Tôi đứng bật dậy.

Chu Nghiêm giữ vai tôi.

“Bình tĩnh.”

Tôi nhìn Đào Khánh.

“Ông ấy còn sống, tại sao không cứu?”

Ông ta bật khóc.

“Tôi sợ.”

“Ông sợ nên nhìn một người bị đưa đi như vậy?”

“Tôi chỉ là tài xế.”

“Ông là người báo tin cho gia đình?”

“Phải.”

“Ông lấy tài liệu?”

“Không. Trình tổng lấy.”

“Có ai khác chứng kiến?”

“Có kế toán trưởng, Phó Duy.”

“Ông ấy đâu?”

“Đã mất.”

“Có để lại gì không?”

Đào Khánh nhìn chúng tôi.

“Trước khi mất, ông ấy nói đã giấu một cuộn băng ghi âm.”

“Ở đâu?”

“Trong chiếc đồng hồ để bàn cũ.”

“Đồng hồ ở đâu?”

“Con trai ông ấy giữ.”

Chu Nghiêm lập tức hỏi địa chỉ.

Trước khi rời viện dưỡng lão, Đào Khánh nắm tay tôi.

“Cậu giống cha cậu.”

Tôi lạnh lùng rút tay ra.

“Ông không có quyền nói về ông ấy.”

Ông cúi đầu.

Chúng tôi tìm được con trai Phó Duy ở Thiệu Hưng.

Ông ta ban đầu không chịu hợp tác. Nhưng khi nhìn thấy ảnh cha tôi, ông lặng đi.

“Cha tôi trước khi mất thường gặp ác mộng.”

Ông đưa chúng tôi vào kho, lấy ra một chiếc đồng hồ gỗ cũ.

Bên trong khoang pin có một cuộn băng nhỏ.

Sau khi phục hồi âm thanh, chúng tôi nghe được cuộc nói chuyện.

Giọng một người đàn ông:

“Chỉ cần Lục Trường Sơn ký, tất cả đều yên.”

Giọng khác:

“Cậu ta không ký.”

“Vậy để cậu ta không còn cơ hội nói.”

Phía sau là tiếng Phó Duy:

“Trình tổng, chuyện này sẽ gây hậu quả.”

Người đàn ông đáp:

“Hậu quả nào lớn hơn việc cả công ty sụp đổ?”

Giọng nói được xác định có khả năng rất cao là của Trình Văn Hạo thời trẻ.

Chu Nghiêm nhìn tôi.

“Đủ để yêu cầu mở lại hồ sơ.”

Tôi cầm cuộn băng, tay lạnh ngắt.

Ba mươi năm.

Cha tôi đã chờ ba mươi năm để một giọng nói cũ đưa sự thật trở lại.

Nhưng ngay tối hôm ấy, mẹ gọi.

Giọng bà hoảng loạn:

“Thừa An, cha con không thấy đâu!”

Tôi đứng bật dậy.

“Không thấy là sao?”

“Ông ấy nói xuống sân đi bộ. Điều dưỡng quay lại thì xe lăn trống không.”

“Có camera không?”

“Bệnh viện đang kiểm tra.”

Tôi lập tức nghĩ đến tập hồ sơ.

Nó được cất trong két của Chu Nghiêm.

Nhưng cha tôi biết nhiều chuyện.

Tôi hỏi:

“Mẹ ruột con đâu?”

“Cô ấy vừa gọi. Cũng không có ở nhà nghỉ.”

Tim tôi chìm xuống.

Hai người cùng biến mất.

Không thể là trùng hợp.

Vài phút sau, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.

Chỉ có một bức ảnh.

Cha nuôi tôi ngồi trên xe lăn trong một nhà kho tối.

Bên cạnh là Tống Vân.

Phía dưới có dòng chữ:

“Muốn họ bình an, mang hồ sơ gốc đến cây cầu cũ lúc nửa đêm.”

Tôi nhìn màn hình.

Cây cầu cũ.

Chính là công trình cha ruột tôi từng tham gia xây dựng.

Nơi mọi chuyện bắt đầu.

Và có thể cũng là nơi họ muốn kết thúc tất cả.


CHƯƠNG 3: TÊN GỌI CUỐI CÙNG CỦA MỘT NGƯỜI CON

“Cậu không được đi một mình.”

Chu Nghiêm đóng mạnh chiếc cặp hồ sơ.

Tôi nhìn đồng hồ.

Còn ba giờ đến nửa đêm.

“Trong tay họ có cha tôi.”

“Và mẹ ruột cậu.”

“Tôi biết.”

“Cậu mang hồ sơ thật đến cũng không đảm bảo họ thả người.”

“Tôi không mang hồ sơ thật.”

Chu Nghiêm nhìn tôi.

“Tôi đã sao chép toàn bộ. Bản gốc giao cho cơ quan điều tra ngay bây giờ.”

“Cậu định dùng bản giả?”

“Dùng một phần tài liệu đã được scan, đặt trong cặp giống bản gốc.”

Anh lắc đầu.

“Quá nguy hiểm.”

“Tôi là người họ muốn.”

“Chưa chắc. Người gửi tin có thể muốn xóa nhân chứng.”

Tôi siết tay.

“Vì vậy càng phải báo cảnh sát.”

Chúng tôi trình báo toàn bộ sự việc. Vì có dấu hiệu bắt giữ trái phép và liên quan đến vụ án cũ, cơ quan chức năng lập tức phối hợp.

Kế hoạch là tôi đến điểm hẹn, mang thiết bị định vị và ghi âm. Đội hỗ trợ sẽ theo sau ở khoảng cách an toàn.

Mẹ tôi ôm chặt tôi trước khi đi.

“Con không được liều.”

“Con hứa.”

“Cha con đã bảo vệ con ba mươi năm. Ông ấy không muốn con đổi mạng vì ông ấy.”

“Con sẽ đưa cha về.”

Bà khóc.

“Cả cô ấy nữa.”

Tôi hiểu mẹ nói Tống Vân.

Dù còn tổn thương, bà vẫn không muốn người phụ nữ kia gặp chuyện.

Tôi gật đầu.

Cây cầu cũ nằm cách thành phố gần hai giờ lái xe, bắc qua một con sông hẹp. Sau nhiều lần sửa chữa, nó không còn được dùng cho phương tiện lớn. Ban đêm chỉ có vài bóng đèn vàng yếu ớt.

Tôi đến lúc mười một giờ bốn mươi.

Gió trên sông rất lạnh.

Một chiếc xe tải cũ đỗ ở đầu cầu.

Điện thoại rung.

“Đi bộ xuống dưới gầm cầu.”

Tôi cầm cặp, đi theo lối đất.

Dưới gầm cầu là một kho bảo trì bỏ hoang.

Cửa mở.

Bên trong có ba người đàn ông.

Một người khoảng năm mươi tuổi, mặc áo khoác dài, gương mặt giống Trình Văn Hạo trong những bức ảnh báo chí.

Tôi nhận ra ông ta.

Trình Gia Khải, con trai duy nhất của Trình Văn Hạo, hiện là giám đốc tập đoàn.

Cha nuôi tôi ngồi trên xe lăn ở góc phòng. Tống Vân bị giữ cạnh ông.

Tôi bước vào.

“Thả họ.”

Gia Khải nhìn chiếc cặp.

“Hồ sơ đâu?”

“Trong này.”

“Đưa đây.”

“Thả người trước.”

Ông ta cười.

“Cậu không có quyền mặc cả.”

Tôi nhìn cha.

Ông rất yếu nhưng vẫn tỉnh.

“Thừa An, con đi đi.”

Tống Vân cũng nói:

“Đừng đưa cho họ.”

Người đàn ông bên cạnh đẩy vai bà.

Tôi lạnh giọng:

“Đừng chạm vào bà ấy.”

Gia Khải nhìn tôi.

“Cậu rất quan tâm.”

“Bà ấy là mẹ tôi.”

Tống Vân bật khóc.

Lần đầu tiên tôi công khai gọi bà như vậy.

Không phải vì tôi đã hoàn toàn tha thứ.

Mà vì trong khoảnh khắc ấy, tôi không muốn bà nghĩ mình vẫn là một người không có tư cách được nhận con.

Gia Khải nói:

“Cha tôi đã già. Ông ấy không chịu được một vụ điều tra.”

“Cha tôi đã mất ba mươi năm.”

“Chuyện đó không liên quan đến tôi.”

“Vậy tại sao ông bắt người?”

“Để bảo vệ gia đình.”

Tôi cười lạnh.

“Câu đó năm xưa cha ông cũng từng nói.”

Gương mặt ông ta cứng lại.

Tôi đặt chiếc cặp xuống sàn.

“Trong này là bản sao. Bản gốc đã được nộp.”

Ba người đàn ông lập tức biến sắc.

Gia Khải bước tới túm cổ áo tôi.

“Cậu lừa tôi?”

“Từ khi ông gửi tin nhắn, cơ quan điều tra đã biết.”

Ông ta quay sang đồng bọn.

“Đưa họ đi!”

Ngay lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng xe và loa yêu cầu đầu hàng.

Hai người đàn ông hoảng loạn.

Một người chạy ra cửa sau.

Gia Khải kéo tôi lại, rút một con dao nhỏ.

“Bảo họ lùi!”

Tôi không chống cự.

“Ông dừng lại đi.”

“Gọi cho họ!”

“Ông càng làm, cha ông càng không được bảo vệ.”

“Câm miệng!”

Ông ta giơ dao, bàn tay run.

Tôi nhìn ông.

“Ông biết cha mình đã làm gì, đúng không?”

“Ông ấy cứu hàng nghìn người bằng những cây cầu, trường học, bệnh viện.”

“Không có công lao nào xóa được một mạng người.”

“Cậu không hiểu!”

“Vậy ông giải thích.”

Gia Khải thở gấp.

“Cha tôi cả đời sống trong sợ hãi. Đêm nào ông ấy cũng mơ thấy Lục Trường Sơn. Ông ấy đã trả giá.”

“Ác mộng không phải trách nhiệm.”

“Ông ấy đã quyên góp hàng trăm triệu.”

“Tiền không thể mua lại tên tuổi của cha tôi.”

Gia Khải siết dao.

“Chỉ cần hồ sơ biến mất…”

“Không biến mất được nữa. Tôi đã gửi cho nhiều nơi.”

Ông ta nhìn tôi, tuyệt vọng.

Cha tôi lên tiếng từ góc phòng:

“Gia Khải.”

Ông ta quay lại.

Cha nói rất chậm:

“Cha anh năm xưa cũng nghĩ chỉ cần che giấu là mọi chuyện kết thúc. Nhưng ông ấy đã truyền nỗi sợ sang cho anh. Anh còn muốn truyền nó cho con mình sao?”

Gia Khải đứng im.

Cha tiếp tục:

“Tôi đã nuôi Thừa An ba mươi năm. Tôi từng muốn giấu nó cả đời. Tôi nghĩ đó là bảo vệ. Nhưng lời nói dối dù xuất phát từ tình yêu vẫn có ngày làm người ta tổn thương.”

Tôi nhìn cha.

Ông đang nói cả với mình.

Gia Khải chậm rãi hạ dao.

Ngoài cửa, lực lượng chức năng tiến vào.

Hai người đàn ông còn lại bị khống chế. Gia Khải không chống cự nữa.

Tôi lập tức chạy đến chỗ cha.

“Cha!”

Ông nhắm mắt, gương mặt trắng bệch.

Tôi kiểm tra mạch.

Rất yếu.

“Gọi cấp cứu!”

Tống Vân quỳ cạnh, khóc:

“Ông ấy đã đau từ lúc bị đưa đi.”

Tôi giữ vai cha.

“Cha nhìn con.”

Ông mở mắt.

“Thừa An…”

“Con ở đây.”

“Đừng trách mẹ con.”

Tôi nhìn Tống Vân.

Cha khẽ nói:

“Cả hai người mẹ.”

Nước mắt tôi rơi xuống.

“Cha đừng nói nữa.”

“Cha muốn nói.”

“Chúng ta về bệnh viện rồi nói.”

“Con nghe.”

Tôi cúi sát.

“Con không cần chọn.”

Tôi nghẹn lại.

“Cha…”

“Con có thể là con của nhiều người. Tình yêu không chia nhỏ khi có thêm một người.”

Tôi siết tay ông.

“Cha cũng không được rời con.”

Ông cười yếu ớt.

“Cha chưa muốn.”

Xe cấp cứu đến.

Cha được đưa đi.

May mắn, ông chỉ bị tụt huyết áp và kiệt sức, không có biến chứng nghiêm trọng. Sau hai ngày theo dõi, tình trạng ổn định.

Vụ việc được mở rộng điều tra.

Trình Văn Hạo khi ấy đang điều trị tại một cơ sở y tế tư nhân. Ông được lấy lời khai.

Trước các bằng chứng, lời khai của Đào Khánh, cuộn băng và hồ sơ kỹ thuật, ông cuối cùng thừa nhận đã chỉ đạo tạo hiện trường tai nạn.

Ông nói ông không định để Lục Trường Sơn mất.

Ông chỉ muốn dọa.

Nhưng mọi biện minh đều quá muộn.

Cơ quan chức năng phục hồi danh dự cho cha ruột tôi, xác định ông không phải người gây ra sai phạm trong công trình. Những người liên quan bị xử lý theo mức độ trách nhiệm và quy định hiện hành.

Tập đoàn Đông Minh ra thông báo hợp tác điều tra, tạm dừng chức vụ của Gia Khải.

Tin tức lan rộng.

Nhiều người gọi cho tôi xin phỏng vấn.

Tôi từ chối phần lớn.

Tôi không muốn cha ruột trở thành một câu chuyện giật gân.

Tôi chỉ muốn tên ông được viết đúng.

Lục Trường Sơn.

Một kỹ sư đã từ chối ký vào hồ sơ sai.

Một người cha đã tìm cách bảo vệ con.

Một người không nên nằm dưới tấm bia mang dòng chữ “người gây tai nạn do say rượu”.

Sau khi cha nuôi xuất viện, cả gia đình trở về Hàng Châu.

Ông Lục và Tống Vân ở tạm trong căn hộ nhỏ gần nhà tôi.

Mẹ nuôi ban đầu phản đối.

“Không thể ở gần như vậy.”

Cha nhìn bà.

“Thu Hà, bà sợ gì?”

Mẹ im lặng.

“Bà sợ Thừa An gọi cô ấy là mẹ?”

Mắt bà đỏ lên.

“Tôi không muốn nghe.”

Tôi ngồi xuống cạnh mẹ.

“Mẹ.”

“Con đừng dỗ mẹ.”

“Con không dỗ.”

Tôi nắm tay bà.

“Con có thể gọi bà ấy là mẹ, nhưng điều đó không làm mẹ bớt là mẹ của con.”

Bà khóc.

“Con không hiểu. Khi con mới đến, con nhỏ đến mức chỉ bằng cánh tay mẹ. Đêm nào mẹ cũng đặt tay trước mũi con xem còn thở không. Mẹ sợ nuôi không được. Sau đó mẹ lại sợ người ta đến đòi.”

Tôi ôm bà.

“Không ai đòi con đi.”

“Nhưng con có cha mẹ ruột.”

“Con cũng có cha mẹ nuôi.”

Cha ngồi đối diện, cười:

“Gọi là cha mẹ thôi. Đừng thêm chữ nuôi.”

Tôi nhìn ông.

Ông nói:

“Ta không nuôi con để ba mươi năm sau nhận danh hiệu.”

Mẹ lau nước mắt.

Tôi quay sang Tống Vân đang đứng ngoài cửa.

Bà đã nghe hết.

Bà không bước vào.

Tôi gọi:

“Mẹ Vân.”

Cả căn phòng im lặng.

Tống Vân nhìn tôi, nước mắt trào ra.

Tôi mất rất nhiều ngày mới có thể gọi hai chữ ấy.

Không phải vì tôi quên những năm tháng bà vắng mặt.

Mà vì tôi đã hiểu có những người mẹ yêu con bằng cách ở bên cạnh.

Cũng có người yêu con bằng cách buộc mình phải rời xa.

Cách thứ hai có thể sai.

Có thể để lại quá nhiều tổn thương.

Nhưng vẫn là tình yêu.

Mẹ nuôi tôi nhìn Tống Vân.

Một lúc lâu sau, bà nói:

“Vào đi.”

Tống Vân bước vào, ngồi ở mép ghế.

Không ai nói gì.

Cha phá tan im lặng:

“Thừa An, con pha trà.”

Tôi bật cười.

“Con là bác sĩ, không phải người phục vụ.”

“Trong nhà này con nhỏ nhất.”

Ông Lục từ ngoài ban công nói vọng vào:

“Nó không nhỏ. Ba mươi tuổi rồi.”

Cha tôi đáp:

“Bảy mươi tuổi thì vẫn là con tôi.”

Lần đầu tiên, cả phòng cùng cười.

Nụ cười còn gượng gạo.

Nhưng là khởi đầu.

Tôi trở lại bệnh viện làm việc sau một tháng.

Tấm ảnh tốt nghiệp được tôi mang từ căn nhà dưới núi về. Tôi thay kính mới, nhưng không bỏ mảnh gỗ ghi tên Lục Minh Châu.

Tôi treo nó trong phòng làm việc.

Một đồng nghiệp hỏi:

“Bác sĩ Giang, Lục Minh Châu là ai?”

Tôi đáp:

“Cũng là tôi.”

Cậu ta ngơ ngác.

Tôi không giải thích thêm.

Tôi vẫn dùng tên Giang Thừa An trong công việc.

Đó là cái tên cha mẹ đã gọi suốt ba mươi năm.

Nhưng trong lễ tưởng niệm cha ruột, tôi đứng trước bia mới và nói:

“Cha, Minh Châu đã về.”

Tống Vân đứng cạnh tôi khóc.

Ông Lục chống gậy, đặt tay lên bia con trai.

Tên cha tôi cuối cùng được khắc rõ:

Lục Trường Sơn — người kỹ sư giữ trọn lương tâm.

Chúng tôi không nhắc đến cái chết trong dòng chữ.

Không nhắc đến oan khuất.

Một con người không nên được nhớ chỉ bởi cách họ ra đi.

Mà bởi cách họ đã sống.

Một năm sau, tôi trở lại vùng núi để tiếp tục chương trình khám bệnh miễn phí.

Căn nhà nhỏ dưới chân núi được sửa lại.

Tôi đề nghị biến căn phòng cũ thành một trạm y tế cộng đồng nhỏ. Ông Lục đồng ý.

Tống Vân trở về sống tại đó vài tháng mỗi năm, phụ trách nấu ăn cho các bác sĩ tình nguyện.

Ngày khai trạm, bà treo tấm ảnh tốt nghiệp của tôi ở phòng khách.

Tôi nhìn thấy tên Lục Minh Châu vẫn còn phía dưới.

Tôi hỏi:

“Sao không đổi thành Giang Thừa An?”

Bà mỉm cười.

“Con muốn đổi không?”

Tôi suy nghĩ.

“Để cả hai.”

Bà lấy thêm một mảnh gỗ nhỏ.

Trên đó khắc:

Giang Thừa An — Lục Minh Châu.

Hai cái tên.

Một con người.

Hai người cha.

Hai người mẹ.

Một quá khứ từng bị chia cắt, cuối cùng không còn buộc tôi phải lựa chọn.

Buổi tối, mưa lại rơi.

Tôi đứng dưới mái hiên nhìn con đường mà một năm trước mình từng lạc.

Một bác sĩ trẻ trong đoàn mới hỏi:

“Bác sĩ Giang, anh đang nghĩ gì vậy?”

Tôi đáp:

“Tôi đang nghĩ có những con đường nhìn như đi lạc, nhưng thật ra lại đưa người ta về nhà.”

Cậu ấy cười:

“Nghe giống lời trong phim.”

Tôi cũng cười.

“Cuộc đời đôi khi còn khó tin hơn phim.”

Trong phòng, ông Lục đang kể cho mấy đứa trẻ trong bản nghe chuyện cha tôi xây cầu. Tống Vân ngồi bên bếp, vừa gói bánh vừa nhắc mọi người uống trà nóng.

Điện thoại tôi reo.

Là mẹ Thu Hà.

“Con ăn tối chưa?”

“Rồi.”

“Có mặc đủ ấm không?”

“Có.”

“Cha con bảo lần này về mua trà cho ông ấy.”

Từ xa, tôi nghe giọng cha Quốc Bình:

“Không cần loại đắt, loại thơm là được!”

Tôi bật cười.

“Con nhớ rồi.”

Mẹ hỏi:

“Bao giờ về?”

“Cuối tuần.”

“Vân có ở đó không?”

“Có.”

Mẹ im lặng một chút rồi nói:

“Bảo cô ấy đừng thức khuya. Huyết áp cô ấy không tốt.”

Tôi nhìn vào trong.

“Con sẽ nói.”

Sau khi tắt máy, tôi đứng rất lâu dưới mưa.

Một năm trước, tôi từng nghĩ sự thật sẽ cướp đi gia đình mình.

Cuối cùng, nó chỉ làm gia đình ấy rộng hơn.

Không phải mọi vết thương đều biến mất.

Mẹ Thu Hà đôi lúc vẫn buồn khi thấy tôi quá quan tâm Tống Vân.

Tống Vân vẫn thường đứng ngoài cửa trước khi bước vào nhà cha mẹ tôi, như sợ mình xâm phạm một nơi không thuộc về mình.

Ông Lục vẫn tự trách vì đã để con trai ra đi một mình.

Cha Quốc Bình vẫn áy náy vì đã giấu tôi.

Còn tôi, đôi khi vẫn tỉnh giấc và tự hỏi cuộc đời mình sẽ thế nào nếu lớn lên dưới tên Lục Minh Châu.

Nhưng tôi không còn giận dữ với câu hỏi ấy.

Bởi vì tôi hiểu, điều tạo nên một con người không chỉ là huyết thống.

Cũng không chỉ là tên trên giấy khai sinh.

Mà là tất cả những bàn tay đã từng nâng đỡ ta.

Người đã sinh ra ta.

Người đã bảo vệ ta.

Người đã nuôi ta.

Người đã chờ ta.

Và cả người đã dám nói sự thật để ta có thể bước ra khỏi một lời nói dối.

Đêm ấy, tôi vào phòng khách.

Ánh đèn chiếu lên tấm ảnh tốt nghiệp.

Trong ảnh, chàng trai ba năm trước đang mỉm cười, hoàn toàn không biết phía sau nụ cười ấy là một cái tên khác, một gia đình khác và một người cha đã chờ được minh oan suốt ba mươi năm.

Tống Vân đứng bên cạnh tôi.

Bà hỏi:

“Con có hối hận vì đêm đó bước vào đây không?”

Tôi lắc đầu.

“Nếu không bước vào, con vẫn sống yên ổn.”

“Vậy tại sao không hối hận?”

Tôi nhìn bà.

“Vì yên ổn không giống bình yên.”

Bà im lặng.

Tôi nói tiếp:

“Bình yên chỉ đến khi mình biết mình là ai.”

Bà mỉm cười, nước mắt long lanh.

Tôi đưa tay chỉnh lại khung ảnh.

Bên dưới là hai cái tên nằm cạnh nhau.

Từ hôm ấy, mỗi khi có người hỏi vì sao trong căn nhà nhỏ sát chân núi lại treo ảnh một bác sĩ ở Hàng Châu, ông Lục đều chậm rãi kể:

“Đó là cháu trai tôi. Nó từng bị lạc trong đêm mưa.”

Người nghe thường hỏi:

“Sau đó nó tìm được đường về không?”

Ông luôn nhìn tôi rồi đáp:

“Không.”

Mọi người ngạc nhiên.

Ông mỉm cười:

“Nó tìm được một mái nhà khác.”

Và tôi biết ông nói đúng.

Đêm mưa ấy, tôi không chỉ trú nhờ trong căn nhà nhỏ.

Tôi đã bước vào phần quá khứ mà tất cả mọi người cố khóa lại.

Tấm ảnh khiến tôi lặng người không chỉ vì người trong ảnh là tôi.

Mà vì cái tên bên dưới đã nhắc rằng trước khi trở thành Giang Thừa An, tôi từng là niềm hy vọng cuối cùng của một người cha.

Lục Minh Châu.

Viên ngọc sáng mà ông đã đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ.

Ba mươi năm sau, viên ngọc ấy cuối cùng cũng trở về.

Không phải để thay đổi tên gọi.

Không phải để rời bỏ cha mẹ đã nuôi mình.

Mà để đứng trước bia cha ruột và nói rằng:

“Cha, con đã lớn lên bình an.

Con đã trở thành bác sĩ như cha từng mong.

Và từ nay, không ai còn có thể xóa tên cha khỏi cuộc đời con nữa.”

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

.