Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Tại một buổi khánh thành bệnh viện quốc tế tư nhân do gia đình chồng đầu tư, ả nhân tình ngang nhiên bắt tôi phải đứng phơi nắng ngoài cổng để phát tờ rơi quảng cáo, mạt sát tôi là "lao công không công". Chồng đi qua vứt cho tôi vài đồng tiền lẻ dưới đất, mẹ chồng cười hả hê đi vào trong. Tôi không nhặt tiền, lặng lẽ bấm điện thoại... Đúng 10 phút sau, hội đồng quản trị bệnh viện nhận được lệnh khẩn cấp thu hồi toàn bộ quỹ đầu tư trị giá hàng trăm tỷ đồng do tôi đứng tên bảo lãnh, khiến toàn bộ buổi lễ khánh thành phải hủy bỏ ngay lập tức trước sự ngỡ ngàng của báo giới.

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Sự Trả Thù Dưới Cái Nắng Ba Mươi Chín Độ

Dưới cái nắng gay gắt hơn ba mươi chín độ C của buổi trưa Thành Đô, trước cổng chính của Bệnh viện Quốc tế tư nhân Hoa Mỹ, Lâm Vãn Uyển mặc chiếc áo đồng phục lao công nhăn nhúm, hai tay ôm một chồng tờ rơi quảng cáo dịch vụ khám chữa bệnh VIP cao ngút ngạt. Sân bệnh viện trải thảm đỏ rực rỡ, lẵng hoa tươi chúc mừng xếp dài hàng trăm mét. Khách quý toàn là những nhân vật có máu mặt trong giới y dược và thương giới Tứ Xuyên đến tham dự lễ khánh thành.

Đột nhiên, một chiếc Bentley Continental GT dừng ngay sát bậc thềm. Từ ghế sau, Triệu Tử Lân bước xuống, diện bộ âu phục Brioni đắt tiền, tay ôm eo một cô gái trẻ mặc váy haute couture lộng lẫy chính là Trương Lệ Na – người tình ngang nhiên sống chung như vợ chồng với hắn suốt nửa năm qua.

Trương Lệ Na liếc nhìn Vãn Uyển đang mướt mác mồ hôi, che miệng cười khẩy, cất giọng lanh lảnh cốt để đám đông xung quanh đều nghe thấy:
– Ái chà, chị dâu, hôm nay là ngày vui của tập đoàn nhà họ Triệu chúng ta, chị đứng ở đây phát tờ rơi thế này mới đúng chất "lao công không công" chứ! Cứ đứng đấy mà phơi nắng cho quen đi, đừng có mơ tưởng bước chân vào trong hít thở không khí sang trọng.

Xung quanh, những vị khách mời bắt đầu chỉ trỏ, xì xào bàn tán về người phụ nữ đầu bù tóc rối ở góc cổng. Triệu Tử Lân lạnh lùng liếc nhìn vợ mình, ánh mắt vô cảm như nhìn một người dưng nước lã. Hắn rút ví, rút ra mấy tờ tiền lẻ nhàu nát ném thẳng xuống vũng nước đục ngầu dưới chân Vãn Uyển, nhếch mép cười nhạo:
– Cầm lấy mà mua nước uống, đừng đứng đây làm mất mặt gia tộc họ Triệu nữa. Chuyện cô đồng ý ký đơn ly hôn từ tuần trước coi như xong đi, đừng có bám đuôi lèo nhèo nữa.

Từ bên trong sảnh lớn, mẹ chồng cô là bà Vương Quế Phân bước ra, chống gậy đầu rồng, cười hả hê nói lớn:
– Thứ đàn bà không biết điều, không sinh được con trai lại còn vô dụng như cô thì chỉ đáng làm lao công quét rác là cùng! Mau cúi xuống nhặt tiền rồi cút đi cho khuất mắt chúng tôi, ở đây không có chỗ cho loại như cô đứng ngáng đường!

Đám đông bật cười khúc khích trước sự sỉ nhục công khai. Trương Lệ Na đắc ý tựa sát vào vai Triệu Tử Lân, chuẩn bị bước qua thảm đỏ tiến vào trong tiếng vỗ tay chào mừng của ban quản lý bệnh viện.

Lâm Vãn Uyển không hề khóc lóc hay van xin như bọn họ tưởng tượng. Cô đứng thẳng người, hất mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết vào trán, gương mặt nhợt nhạt nhưng ánh lên một tia lạnh lẽo thấu xương. Cô cúi xuống không phải để nhặt mấy tờ tiền lẻ rẻ mạt kia, mà chậm rãi lấy chiếc điện thoại từ trong túi áo ra, bấm một dãy số gọi thẳng đến số máy khẩn cấp của hội đồng quản trị tập đoàn mẹ ở Bắc Kinh, giọng nói vang lên bình thản nhưng sắc lạnh giữa không gian ồn ào:
– Lập tức kích hoạt quy chế phong tỏa vốn điều lệ và thu hồi toàn bộ quỹ đầu tư trị giá tám trăm tỷ tệ tại chi nhánh Thành Đô. Tôi cho các người đúng mười phút để hủy bỏ toàn bộ buổi lễ khánh thành này.

Triệu Tử Lân quay đầu lại, quát lên giận dữ:
– Cô còn dám giở trò gì ở đây nữa hả? Đồ đàn bà điên khùng này, cô tưởng chỉ cần dọa dẫm vài câu là hù được ai chắc?

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại trong túi của toàn bộ ban lãnh đạo và các cổ đông lớn đang đứng xếp hàng chào đón bên trong sảnh bỗng đồng loạt réo vang dội. Giám đốc điều hành bệnh viện vừa nhấc máy nghe, sắc mặt từ hào hứng bỗng chốc tái mét không còn một máu, đôi chân lảo đảo suýt ngã quỵ xuống thảm đỏ. Loa phát thanh toàn khu vực sảnh bỗng vang lên tiếng thông báo gấp gáp từ tổng bộ: "Cấp báo! Toàn bộ nguồn vốn bảo lãnh khẩn cấp vừa bị chủ sở hữu tối cao đơn phương rút sạch. Buổi lễ khánh thành lập tức đình chỉ!"

Toàn bộ quan khách ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bà Vương Quế Phân đánh rơi cả gậy xuống đất, trợn tròn mắt nhìn con dâu. Triệu Tử Lân run rẩy bước lại gần, lắp bắp:
– Cô... cô vừa gọi cho ai? Rốt cuộc cô là ai mà dám...

Vãn Uyển chậm rãi cất điện thoại vào túi, ném cho hắn một cái nhìn sắc bén đến đáng sợ, khóe môi khẽ nhếch lên một nuv cười nửa miệng đầy quyền uy. Đúng lúc cô chuẩn bị tháo chiếc nhẫn bạc đơn giản trên ngón tay út ra để ném thẳng vào mặt kẻ phản bội, một đoàn xe Rolls-Royce đen bóng mang biển số đặc quyền của Bộ Tài chính Bắc Kinh đột ngột hú còi rầm rộ lao thẳng vào sân bệnh viện, dừng lại ngay trước mặt cô trong tiếng hô nghiêm trang của hàng chục vệ sĩ mặc vest đen xếp hàng dài kính cẩn cúi đầu chào...

Chiếc xe đầu tiên mở cửa, vị Chủ tịch Hội đồng Quản trị tập đoàn tài chính lớn nhất đại lục – cụ ông Lâm Thiên Hùng, người ông nội đã lâu ẩn thế của cô – bước xuống với đôi mắt sắc sảo đầy uy nghi. Lão gia nhìn cháu gái cưng đang mặc chiếc áo lao công lấm lem bụi đất, khuôn mặt chùng xuống vì phẫn nộ, cất tiếng vang dội át cả tiếng gió trời:
– Kẻ nào dám hỗn xược với người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Lâm chúng ta? Triệu Tử Lân, nhà họ Triệu các ngươi đúng là ăn gan hùm mật gấu rồi!

Không gian trước cổng bệnh viện phút chốc chìm vào một sự im lặng đến nghẹt thở. Triệu Tử Lân cùng mẹ hắn chết sững tại chỗ, máu trong người như đông cứng lại khi nhận ra sự thật kinh hoàng: người phụ nữ bị họ sỉ nhục, giày vò suốt ba năm qua hóa ra lại chính là đại tiểu thư độc tôn của tập đoàn tài chính khổng lồ đứng sau toàn bộ các dự án tỷ đô tại Trung Quốc.

Triệu Tử Lân run lẩy bẩy, hai đầu gối khuỵu xuống mặt đường nhựa nóng bỏng, lắp bắp không nên lời:
– Vãn... Vãn Uyển... Em... em là... tại sao...
– Tại sao ư? – Lâm Vãn Uyển bước tới, ánh mắt lạnh lẽo nhìn kẻ từng đầu gối tay ấp với mình suốt ngần ấy năm – Vì tao muốn xem bộ mặt thật của các người bỉ ổi đến mức nào. Ba năm qua, tao ẩn thân làm vợ hiền, chịu đựng sự ghẻ lạnh, mạt sát của nhà họ Triệu, đổi lấy sự phản bội tột cùng của anh cùng con đàn tiện nhân này. Bây giờ, trò chơi kết thúc rồi.

Trương Lệ Na mặt cắt không còn một giọt máu, ngã quỵ xuống cạnh Triệu Tử Lân, miệng liên tục lẩm bẩm cầu xin:
– Chị... chị dâu... em sai rồi... xin chị rộng lượng...
– Mi xứng đáng gọi tôi là chị dâu sao? – Vãn Uyển cười nhạt, phất tay ra lệnh cho đội vệ sĩ – Đập nát cái bệnh viện này cho tôi! Đồng thời, khởi kiện toàn bộ sai phạm tài chính của tập đoàn họ Triệu, tống cổ bọn chúng vào tù không ngày trở về!

Chương 2: Cuộc Lật Đổ Và Nước Mắt Đỏ Đen

Bầu không khí trong phòng họp cao cấp của tập đoàn họ Triệu lúc này u ám và nặng nề như trước một trận cuồng phong. Triệu Vạn Sơn – chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Triệu thị, người cha chồng luôn tỏ ra bề thế và coi thường Lâm Vãn Uyển – đang ngồi gục trên chiếc ghế da cao cấp, hai tay ôm lấy đầu, mái tóc điểm bạc rũ rượi. Chỉ trong vòng chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ kể từ sự kiện khánh thành bị phá nát, toàn bộ hệ thống ngân hàng đồng loạt đòi nợ trước hạn, cổ phiếu của Triệu thị lao dốc không phanh chạm đáy sàn, các đối tác lớn lần lượt hủy hợp đồng như tháo chạy khỏi một con tàu đắm.

Triệu Tử Lân xộc cửa bước vào, vẻ mặt hoảng loạn tột độ, áo sơ mi xộc xệch, cà vạt lệch sang một bên. Hắn lao đến bàn làm việc của cha mình, hét lên lạc giọng:
– Cha! Xong thật rồi! Ngân hàng Thương mại Trung Quốc vừa ra thông báo phong tỏa toàn bộ tài khoản công ty. Cục Thuế cũng cử thanh tra đến kiểm toán đột xuất. Chúng ta phá sản thật rồi cha ạ!

Triệu Vạn Sơn ngẩng đầu lên, ánh mắt đục ngầu, tức giận đập mạnh tay xuống bàn, gầm lên:
– Đồ súc sinh! Đều tại mày và cái con đàn bà lẳng lơ Trương Lệ Na kia! Nếu không vì mày ngoại tình công khai, rước tiểu tam về sỉ nhục con dâu nhà họ Lâm, thì gia tộc chúng ta sao phải rơi vào nông nỗi này? Mày có biết con bé Vãn Uyển đó nắm giữ quyền lực tuyệt đối ở quỹ đầu tư quốc gia hậu thuẫn phía sau không? Hả? Mày mù rồi sao?

Triệu Tử Lân lùi lại mấy bước, gương mặt trắng bệch, trong lòng dâng lên một nỗi hối hận muộn màng nhưng sâu sắc đến cay đắng. Hắn nhớ lại ba năm trước, khi Lâm Vãn Uyển đồng ý kết hôn với hắn. Lúc đó, cô chỉ nhận là một cô gái mồ côi làm việc văn phòng bình thường. Hắn vì thương lượng hợp đồng với nhà họ Lâm mà tiếp cận, rồi dần dà quen với sự tận tụy, nhẫn nhịn của cô. Hắn tưởng cô yếu đuối, không có thế lực lưng chừng nên mặc sức thao túng, coi cô như osin không công trong nhà, để rồi mặc sức hú hí với Trương Lệ Na – cô tiểu thư đanh đá của một gia đình giàu có tầm trung ở Thành Đô. Nào ngờ, tất cả chỉ là một trò chơi thử thách lòng người mà tiểu thư nhà tài phiệt Bắc Kinh giăng ra.

Đúng lúc đó, cửa phòng họp lại bật mở. Lâm Vãn Uyển bước vào, khoác trên mình bộ âu phục trắng cao cấp của nhà mốt Chanel, bên cạnh là hai luật sư cao cấp và đội ngũ kiểm toán viên chuyên nghiệp. Khí chất quyền lực, lạnh lùng và sắc sảo của cô lúc này hoàn toàn lấn át toàn bộ những kẻ từng khinh miệt cô.

– Triệu tổng, xem ra tâm trạng của hai cha con rất tốt khi vẫn còn thời gian để trách móc lẫn nhau nhỉ? – Vãn Uyển thong thả kéo ghế ngồi đối diện, nhếch mép cười nhạt.

Triệu Vạn Sơn run rẩy đứng dậy, hạ mình chắp tay, giọng nghẹn ngào van xin:
– Vãn Uyển... con... con xem lại tình nghĩa vợ chồng bao năm qua với thằng Lân... Nhà họ Triệu chúng ta đối xử với con... à không, là ta sai rồi! Ta xin con hãy ném cho chúng ta một con đường sống. Cục diện này mà tiếp tục, nhà họ Triệu coi như tán gia bại sản, thân bại danh liệt!

– Tình nghĩa sao? – Vãn Uyển bật cười lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua mặt hai cha con – Khi mẹ chồng ông bắt tôi quỳ gối xin tha, khi chồng tôi ném tiền lẻ dưới vũng nước sỉ nhục tôi, khi các người hùa nhau đuổi tôi ra khỏi cửa với tư cách một con lao công hèn m hạ, các người có nghĩ đến hai chữ tình nghĩa không? Hay lúc đó các người đắc ý lắm, tưởng rằng đã giẫm đạp được một kẻ vô tích sự dưới gót giày?

Triệu Tử Lân quỳ sụp xuống sàn nhà, bò lết đến chân Vãn Uyển, níu lấy vạt áo cô, nước mắt nước mũi đầm đìa, giọng khẩn khoản van nài:
– Vãn Uyển! Anh sai rồi! Anh thực sự mù quáng khi phản bội em! Con ả Trương Lệ Na đó chỉ vì tiền tài của anh thôi, còn anh yêu em thật lòng! Em cho anh một cơ hội chuộc lỗi đi, chúng ta tái hôn nhé? Anh hứa sẽ đối xử tốt với em phần đời còn lại!

Lâm Vãn Uyển cúi xuống, nhìn người đàn ông từng là chồng mình đang hèn hạ dưới chân, trong lòng không mảy may động lòng thương hại. Cô dùng mũi giày hất tay hắn ra, lạnh lùng nhổm người dậy, cất giọng tàn nhẫn:
– Yêu tôi thật lòng? Anh xứng đáng nói hai từ đó sao, Triệu Tử Lân? Trương Lệ Na hiện tại đang ở đâu, anh biết không? Ả ta vừa ôm toàn bộ số tiền mặt trốn quỹ công ty mà anh lén lút chuyển sang tài khoản cá nhân để cao chạy xa bay sang nước ngoài rồi. Cô ta bỏ mặc cha con anh gánh chịu món nợ ngập đầu này đấy. Đó chính là quả báo cho sự tham lam của anh.

Nghe đến đây, Triệu Tử Lân như sét đánh ngang tai, ngã ngửa ra sàn, mặt cắt không còn chút máu, miệng lẩm bẩm: "Không thể nào... Lệ Na... cô ta không thể đối xử với tôi như thế...".

Vãn Uyển quay lưng bước ra cửa, không thèm liếc nhìn thêm một cái, để lại sau lưng tiếng gào thét tuyệt vọng của cha con nhà họ Triệu vang vọng giữa tòa cao ốc lạnh lẽo. Cuộc trả thù này mới chỉ là sự khởi đầu cho một chương hoàn toàn mới trong cuộc đời cô – một nữ cường nhân tài sắc vẹn toàn, không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ kẻ phản bội nào.

Chương 3: Khúc Khải Hoàn Của Nữ Hoàng Tài Chính

Ba tháng sau, tại trung tâm hội nghị thượng đỉnh kinh tế quốc tế tổ chức tại Bắc Kinh, ánh đèn flash chớp lóa liên hồi hướng về phía sân khấu lớn. Trên bảng tên điện tử mạ vàng sang trọng ghi rõ: "Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn Tài chính Lâm Thị – Lâm Vãn Uyển".

Cô xuất hiện trong bộ đầm dạ hội màu xanh thẫm thêu họa tiết chim phượng hoàng tinh xảo bằng chỉ vàng, thần thái tự tin, kiêu hãnh và vô cùng quyền lực. Dưới hàng ghế khán giả, hàng ngàn doanh nhân tầm cỡ thế giới đồng loạt đứng dậy vỗ tay chào đón nữ doanh nhân trẻ tuổi xuất sắc nhất năm, người vừa hoàn thành thương vụ thâu tóm hàng loạt tập đoàn lớn và tái định hình thị trường tài chính đại lục.

Trong khi đó, ở một góc tối tăm bên ngoài sảnh hội nghị, Triệu Tử Lân với bộ râu xồm xoàm, gương mặt hốc hác, mặc chiếc áo khoác cũ kỹ, tay cầm tờ thông báo phát lệnh truy nã và phá sản của tòa án đang đứng ngẩn ngơ nhìn lên màn hình lớn. Cuộc đời hắn đã hoàn toàn sụp đổ. Tập đoàn Triệu thị phá sản hoàn toàn, cha hắn vì cú sốc quá lớn mà bị tai biến mạch máu não, hiện đang nằm liệt giường trong một căn phòng trọ chật chội. Trương Lệ Na ôm tiền cao chạy xa bay nhưng đã bịInterpol bắt giữ tại sân bay quốc tế vì tội danh rửa tiền và lừa đảo xuyên quốc gia. Còn hắn, từ một thiếu gia ngậm thìa vàng, nay trở thành kẻ mang nợ ngập đầu, đối mặt với án tù dài hạn vì những sai phạm kinh tế nghiêm trọng do chính tay hắn và gia đình gây ra.

Triệu Tử Lân nhìn hình ảnh người vợ cũ trên màn hình lớn – rực rỡ, quyền lực và không thể với tới – trong lòng dâng lên một chuỗi hối hận cay đắng, xót xa và tủi hổ. Hắn giơ tay định với lấy màn hình, nhưng ngay lập tức bị hai nhân viên bảo vệ phát hiện, khống chế và lôi đi vì tội lang thang quấy rối khu vực sự kiện cấp cao.

Trên sân khấu, Lâm Vãn Uyển dừng bước chân, khẽ liếc mắt ra phía cửa sảnh hội nghị nơi bóng dáng nhếch nhác của Triệu Tử Lân bị kéo đi. Khuôn mặt cô không gợn lên dù chỉ một chút thương hại hay vui sướng nhất thời, mà chỉ là sự bình thản của một kẻ đứng trên đỉnh cao nhìn xuống dòng đời cuộn chảy. Đối với cô, quá khứ đau thương kia đã được chôn vùi hoàn toàn dưới lớp bụi thời gian.

Cô nâng ly rượu champagne hướng về phía các đối tác quốc tế, nở một nụ cười rạng rỡ và tự tin. Ánh mắt cô hướng về tương lai rộng mở phía trước, nơi cô chính là nữ hoàng viết nên câu chuyện cuộc đời của chính mình, không bao giờ phụ thuộc hay chịu bất kỳ sự chà đạp nào nữa. Tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường, khép lại một chương đầy kịch tính, sóng gió nhưng cũng vô cùng ngoạn mục của cuộc đời Lâm Vãn Uyển.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.