Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

“Chị đừng có mơ tưởng hão huyền làm bà chủ nữa, anh ấy đã ký đơn ly hôn rồi, từ nay chị ở đây chỉ với tư cách là con mụ ở đợ trả nợ cho chúng tôi thôi! Mang bầu hay bệnh tật thì cũng phải làm việc!” — ả nhân tình chỉ tay thẳng vào mặt tôi mạt sát, bắt tôi phải quỳ gối lau sạch giày cao gót cho ả trước mặt họ hàng. Chồng trợn mắt quát mắng tôi tội chậm chạp, mẹ chồng hùa theo đuổi tôi xuống bếp. Tôi không cãi vã, lẳng lặng buông tay bước thẳng... Đúng 3 tiếng sau, khi tài khoản cá nhân và mọi thẻ tín dụng của chồng bị băng băng phong tỏa do liên quan đến kiện tụng pháp lý của tập đoàn gia đình tôi, anh ta mới hớt hải chạy tìm.

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Cú Tát Thức Tỉnh Tại Biệt Thự Xa Hoa

Tại phòng khách sang trọng của căn biệt thự họ Lục ở Thượng Hải, không khí ngột ngạt đến mức tưởng chừng có thể cắt ra được bằng dao. Tiếng cười nói châm chọc của đám họ hàng vừa dứt thì bị thay bằng tiếng đế giày cao gót nện bốp xuống sàn đá cẩm thạch.

Lâm Nhược Vân khoác lên mình chiếc váy hàng hiệu đắt đỏ, tay vung vẩy tờ giấy nhàu nát trước mặt tôi, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy khiêu khích:

— “Chị đừng có mơ tưởng hão huyền làm bà chủ nữa, anh ấy đã ký đơn ly hôn rồi, từ nay chị ở đây chỉ với tư cách là con mụ ở đợ trả nợ cho chúng tôi thôi! Mang bầu hay bệnh tật thì cũng phải làm việc!”

Ả nhân tình chỉ tay thẳng vào mặt tôi mạt sát, bắt tôi phải quỳ gối lau sạch đôi giày cao gót bám đầy bùn cho ả trước mặt tất cả họ hàng nhà họ Lục.

Tôi đưa tay ôm lấy bụng bầu đang ở tháng thứ năm, cơn đau quặn thắt vì từ sáng đến giờ chưa được một hớp nước khiến sắc mặt tôi tái mét. Thế nhưng, chưa kịp đứng vững, Lục Hạo – người chồng đầu gối tay ấp suốt ba năm qua – đã trợn mắt quát mắng tôi tội chậm chạp, giọng đầy ghẻ lạnh:

— “Cô còn đứng đó đực mặt ra làm gì? Nhược Vân bảo cô làm gì thì làm nhanh lên! Đồ ăn hại nhà họ Lục chúng tôi nuôi cô tốn cơm tốn gạo là phúc lớn lắm rồi, đừng có ở đây mà làm bộ làm tịch!”

Bà Triệu – mẹ chồng tôi từ góc bàn trà nhấp một ngụm trà Long Tỉnh, hùa theo với ánh mắt khinh miệt không giấu giếm:

— “Đúng thế đấy! Chẳng mang lại được chút giá trị lợi ích nào cho gia tộc, lại còn đòi hỏi cung phụng. Xuống bếp làm việc ngay, bữa trưa mà chậm trễ thì đừng trách sao tôi không khách khí!”

Nhìn những ánh mắt cười cợt, hả hê của họ hàng xung quanh, tôi không khóc, cũng chẳng gào thét cãi vã như những lần trước. Tôi chỉ lẳng lặng buông tay khỏi chiếc giỏ xách, ngước nhìn ba con người đang đứng đó với vẻ mặt đắc thắng rồi chậm rãi bước thẳng ra cửa lớn.

Lâm Nhược Vân cười khẩy, vứt mạnh đôi giày xuống đất:

— “Xem kìa, còn bày đặt giận dỗi ra vẻ thanh cao cơ đấy! Hết giá trị lợi dụng rồi thì cái nhà này chính là địa ngục của mày, Tô Mãn ạ!”

Lục Hạo không thèm nhìn tôi lấy một cái, hắn quay sang ôm lấy eo ả nhân tình, ngọt ngào dỗ dành:

— “Em chấp làm gì con đàn bà quê mùa ấy. Hôm nay anh đã chính thức tước bỏ mọi quyền lợi của cô ta rồi, từ nay em mới là phu nhân duy nhất của Lục gia.”

Tiếng cười nói của họ chìm dần phía sau lưng khi tôi bước qua cánh cửa lớn của căn biệt thự. Gió lạnh tháng Chạp ở Thượng Hải thổi thốc vào mặt, mang theo cái rét cắt da cắt thịt nhưng lại chẳng thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo trong lồng ngực tôi. Ba năm trước, vì tin vào lời đường mật của Lục Hạo, tôi giấu gia đình để kết hôn với một gã đàn ông tay trắng, chấp nhận làm một người vợ hiền thảo ở ẩn. Họ tưởng tôi là đứa mồ côi không nơi nương tựa, một kẻ ăn bám thuần túy. Hóa ra, lòng người lại dễ thay đổi đến vậy khi ngọn lửa lợi ích được thắp lên.

Tôi rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy nhưng dứt khoát bấm một dãy số đã thuộc làu trong tâm trí.

— “Alo, quản gia Vương. Kế hoạch đã có thể tiến hành. Tập đoàn Lục thị đã đến giới hạn.”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm ổn, đầy quyền uy của người quản gia lâu năm bên cạnh cha tôi:

— “Thưa đại tiểu thư, mọi thứ đã sẵn sàng từ ba ngày trước theo lệnh của ngài Chủ tịch. Giới tài chính Thượng Hải hôm nay sẽ chứng kiến một cuộc đại thanh trừng.”

Tôi cúp máy, hít sâu một hơi. Đứa con trong bụng dường như cũng cảm nhận được sự quyết tâm của người mẹ, khẽ đạp nhẹ một cú như đang tiếp thêm sức mạnh. Tôi không về phòng, mà bắt một chiếc taxi đi thẳng đến trung tâm tài chính Lục Gia Chủy, nơi cha tôi và tập đoàn Tô Thị đang đứng trên đỉnh cao của giới kinh doanh đại lục.

Ba tiếng đồng hồ trôi qua ở biệt thự họ Lục chắc chắn là khoảng thời gian hoàng kim cuối cùng của họ.

Tại phòng khách lúc này, bữa tiệc ăn mừng việc Lục Hạo chính thức đá được người vợ "vô dụng" và thâu tóm hoàn toàn cổ phần nhà họ Tô (theo lời hắn lừa bịp) đang diễn ra vô cùng náo nhiệt. Đám họ hàng liên tục nâng ly chúc tụng Lục Hạo và Lâm Nhược Vân.

Bà Triệu cười đến mức nếp nhăn trên mặt hằn sâu lại, tay vỗ đùi đắc ý:

— “Hảo nhi của mẹ thật có bản lĩnh! Con mụ Tô Mãn đó từ nay chỉ có nước đi quét đường mà sống. Hợp đồng chuyển nhượng dự án phía Tây thành phố đã ký chưa con?”

Lục Hạo nhấp một ngụm vang đỏ, cười lớn:

— “Mẹ yên tâm, chiều nay đối tác lớn sẽ chuyển khoản đặt cọc. Lục thị chúng ta từ nay sẽ bước chân vào câu lạc bộ trăm tỷ tệ của Thượng Hải!”

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi áo Lục Hạo bỗng đổ chuông liên hồi. Đó là chuông báo động khẩn cấp từ phòng ban pháp chế tập đoàn.

Hắn nhíu mày nghe máy, tưởng rằng đó là tin vui về hợp đồng lớn. Nhưng chỉ chưa đầy ba giây, sắc mặt của Lục Hạo từ hân hoan chuyển sang trắng bệch, đôi mắt trợn ngược trừng lớn nhìn chằm chằm vào màn hình.

— “Cái gì cơ? Anh nói lại xem nào! Tài khoản nào bị phong tỏa? Toàn bộ thẻ tín dụng của tôi á? Tại sao lại có lệnh trát điều tra từ viện kiểm sát kinh tế?”

Giọng nói của Lục Hạo lạc đi, chiếc ly vang trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành, nước rượu đỏ loang lổ như máu tươi. Cả phòng khách lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc. Đám họ hàng đang cười nói bỗng ngậm chặt miệng, trân trân nhìn hắn.

Bà Triệu hoảng hốt đứng phắt dậy:

— “Hạo nhi, có chuyện gì thế con? Đừng dọa mẹ!”

Lâm Nhược Vân cũng biến sắc, bấu chặt lấy tay Lục Hạo:

— “Anh... anh nói gì đi! Sao lại phong tỏa tài khoản? Công ty mình sắp nhận tiền cơ mà!”

Lục Hạo không còn hồn vía, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán. Hắn lắp bắp:

— “Hết rồi... Tất cả tài khoản cá nhân, quỹ đầu tư, kể cả danh mục cổ phần... đều bị đóng băng. Hệ thống thông báo có đơn kiện tố cáo hành vi chiếm đoạt tài sản quy mô lớn và gian lận thương mại... Người đứng đơn kiện là... là...”

Hắn không dám đọc tiếp cái tên đó. Một dự cảm chẳng lành càn quét qua tâm trí hắn. Lục Hạo hớt hải chạy ra khỏi phòng khách, vừa bấm điện thoại gọi cho tôi nhưng chỉ nghe tiếng chuông tút tút kéo dài trong vô vọng. Hắn cuồng loạn lao ra cổng lớn biệt thự, hy vọng tìm thấy tôi để trút giận hoặc cầu xin.

Đúng lúc đó, một chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng đỗ phắt trước bậc thềm biệt thự. Ánh đèn pha rọi thẳng vào gương mặt tái mét của Lục Hạo.

Cửa xe mở chậm rãi, bước xuống là vị luật sư trưởng quyền lực nhất Thượng Hải – luật sư Trương, người chuyên đứng sau những vụ kiện nghìn tỷ của giới tài phiệt – cùng hai cảnh sát kinh tế mặc đồng phục nghiêm trang.

Vị luật sư cung kính cuối đầu cúi chào người ngồi ở ghế sau xe – chính là tôi, người vừa được cởi bỏ chiếc tạp dề nhếch nhác để khoác lên mình bộ âu phục cao cấp may đo thủ công từ Milan, thần thái sắc lạnh và quyền uy ngút trời.

Luật sư Trương bước đến trước mặt Lục Hạo đang run lẩy bẩy, lạnh lùng cất lời:

— “Thưa đại tiểu thư, tất cả thủ tục phong tỏa và thu hồi tài sản theo ủy quyền của cô đối với gia tộc họ Lục đã hoàn tất. Bây giờ, chúng ta chính thức bắt đầu thủ tục siết nợ...”

Chương 2: Cuộc Trả Thù Bắt Đầu Từ Phòng Khách Họ Lục

Bầu không khí trước cổng biệt thự họ Lục lúc này tĩnh lặng đến nghẹt thở. Ánh đèn vàng hắt từ hiên nhà rọi xuống chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng, tạo nên một khung cảnh uy áp đến mức những kẻ vừa lớn lối cười cợt mấy phút trước giờ đây đều chết trân tại chỗ.

Lục Hạo đứng sững người bên bậc thềm, đôi mắt mở trừng trừng nhìn người phụ nữ vừa bước xuống từ xe sang. Đó chính là Tô Mãn – người vợ mà hắn vừa mắng mỏ là "đồ ăn hại", kẻ mà hắn nghĩ rằng chẳng có lấy một xu dính túi, giờ đây lại đang đứng dưới ánh hào quang của quyền lực tối thượng. Bộ âu phục cao cấp tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng vô cùng sắc sảo, gương mặt không một chút phấn son cầu kỳ nhưng lại mang theo khí chất áp đảo hoàn toàn người đối diện.

— “Mãn... Mãn Mãn?” Lục Hạo lắp bắp, giọng nói run rẩy như thể vừa nhìn thấy ma giữa ban ngày. Hắn nuốt khan một ngụm nước bọt, cố gắng tìm lại chút kiêu hãnh giả tạo: “Em... em đang giở trò gì thế này? Cái xe này... vị luật sư này... em thuê diễn viên à? Đừng có mang mấy trò hề này ra đây đùa giỡn, anh đang bận chuyện làm ăn lớn!”

Tôi không buồn liếc nhìn hắn lấy một cái. Đôi giày cao gót mũi nhọn bước từng bước chắc nịch trên nền đá, từng tiếng "cộp, cộp" vang lên đều đặn như những nhát búa nện thẳng vào sự tự tôn đang sụp đổ từng mảng của Lục Hạo.

Lâm Nhược Vân từ trong nhà hớt hải chạy ra, bấu chặt lấy cánh tay Lục Hạo, ả ta vừa sợ hãi vừa gào lên:

— “Anh Hạo, đừng để con mụ điên này lừa! Nó chỉ là một đứa mồ côi không cha không mẹ, sao lại đi xe sang thế này chứ? Chắc chắn là thuê để lòe bịp chúng ta thôi! Bảo vệ đâu! Lôi cổ nó ra ngoài!”

Ả vừa dứt lời thì hai cảnh sát kinh tế bước lên một bước, chìa lệnh trát trước mặt Lâm Nhược Vân, giọng nói lạnh lùng cất lên:

— “Câm miệng! Cô vừa xúc phạm ai đấy? Đây là đại tiểu thư tập đoàn Tô thị – Tô Mãn tổng giám đốc hợp pháp của khối tài sản mà gia đình họ Lục các người đang mưu tính chiếm đoạt. Hành vi phỉ báng và đồng lõa che giấu tài sản phi pháp của cô sẽ được ghi nhận vào hồ sơ điều tra.”

Mặt Lâm Nhược Vân cắt không còn một giọt máu. Đôi chân ả mềm nhũn, suýt ngã quỵ xuống đất nếu không bám kịp vào cột nhà.

Bà Triệu từ trong phòng khách hớt hải chạy ra, khi nhìn thấy cảnh tượng này, mụ ta liền thay đổi sắc mặt 180 độ. Từ một bà mẹ chồng hách dịch, mỏ nhọn chanh chua, mụ ta lập tức ngã quỵ xuống trước mặt tôi, hai tay chắp lại van xin, nước mắt nước mũi dàn dụa:

— “Ôi... Tô Mãn con ơi! Mẹ lú lẫn rồi! Mẹ hồ đồ rồi! Con dâu ngoan ơi, xin con hãy niệm tình ba năm vợ chồng tình nghĩa với thằng Hạo mà tha cho nhà họ Lục chúng ta một con đường sống đi con! Tất cả là tại con đàn bà lẳng lơ Lâm Nhược Vân này xúi giục đấy, gia đình chúng ta oan uổng lắm con ơi!”

Tôi dừng bước, cúi xuống nhìn người phụ nữ vừa mới vài phút trước còn mắng mỉm tôi là kẻ ăn bám, giờ đây lại đang bò dưới chân mình cầu xin tha thứ.

— “Bà Triệu,” tôi lạnh lùng cất lời, giọng nói không chứa một chút cảm xúc nào: “Ba năm qua, ở cái nhà này, bữa cơm nào tôi ăn cũng phải đợi các người cho phép. Bát đũa tôi rửa, nhà cửa tôi quét, mang thai năm tháng vẫn phải làm việc như một con ở đợ. Các người có bao giờ nhớ đến hai chữ 'tình nghĩa' chưa?”

Lục Hạo nghe đến đây, sắc mặt tái xanh như tàu lá chuối. Hắn chợt bừng tỉnh, nhận ra cái hố sâu mà chính sự tham lam của mình đã đào ra. Hắn lao đến trước mặt tôi, quỳ sụp xuống, hai tay cố bấu lấy gấu quần âu của tôi nhưng bị luật sư Trương lạnh lùng gạt phắt ra.

— “Mãn Mãn... vợ ơi, anh sai rồi! Anh bị con khốn này bỏ bùa mê thuốc lú nên mới hồ đồ như vậy! Em thương tình đứa bé trong bụng đi, dẫu sao nó cũng là máu mủ của em và anh cơ mà! Hãy tha thứ cho anh một lần này thôi, anh thề sẽ đối xử tốt với em suốt đời!”

Tôi bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên trong đêm tối. Tôi đưa tay xoa nhẹ chiếc bụng bầu đang nhô cao, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn tột độ của gã đàn ông từng là chồng mình:

— “Máu mủ ư? Lúc anh bắt tôi quỳ gối lau giày cho nhân tình của anh, lúc anh hùa với mẹ anh đuổi tôi ra khỏi bàn ăn, anh có nhớ đứa bé này là máu mủ của anh không? Lục Hạo, anh tưởng tôi giấu gia đình để cưới anh vì tôi ngu ngốc chắc? Tôi chỉ muốn xem rốt cuộc lòng dạ con người có thể bỉ ổi đến mức nào.”

Tôi khoác nhẹ tay ra hiệu cho luật sư Trương. Vị luật sư lập tức mở cặp tài liệu da bò, lấy ra hàng loạt văn bản pháp lý dày cộp đọc dõng dạc trước mặt toàn bộ họ hàng nhà họ Lục đang tụ tập ở cửa:

— “Theo các điều khoản hợp đồng tín dụng và thế chấp tài sản mà tập đoàn Lục thị đã ký kết với ngân hàng thương mại dưới sự bảo lãnh tài chính của tập đoàn Tô thị suốt ba năm qua, hiện tại toàn bộ khoản nợ 500 triệu tệ đã đến hạn thanh toán. Do bên vay cố tình tẩu tán tài sản và gian lận thương mại, tập đoàn Tô thị chính thức kích hoạt quyền thu hồi toàn bộ tài sản thế chấp. Kể từ giây phút này, căn biệt thự này, toàn bộ xe cộ, nhà xưởng và cổ phần của họ Lục chính thức bị phong tỏa và sung công để trừ nợ!”

Vừa dứt lời, từ ngoài cổng, hàng chục nhân viên phong tỏa cùng lực lượng niêm phong tiến vào, bắt đầu dán giấy niêm phong lên từng ô cửa kính, từng góc phòng của căn biệt thự xa hoa.

Đám họ hàng nhà họ Lục lúc này bắt đầu hoảng loạn gào thét. Những kẻ vừa nãy còn cười cợt, tung hô Lục Hạo giờ đây quay sang mắng nhiếc, nguyền rủa hắn và mẹ hắn không thương tiếc. Có kẻ còn lao vào đấm đá Lục Hạo vì cho rằng chính sự ngu xuẩn của hắn đã kéo cả dòng họ xuống vũng bùn phá sản.

Lâm Nhược Vân thấy tình hình không ổn, định lén lút chuồn ra đường lớn để tẩu thoát. Nhưng vừa bước ra đến cổng, hai cảnh sát kinh tế đã chặn đứng đường đi, lạnh lùng còng tay ả lại.

— “Cô Lâm Nhược Vân, cô bị tình nghi đồng lõa trong vụ án gian lận tài chính và rửa tiền của tập đoàn Lục thị. Mời cô về đồn cảnh sát để phối hợp điều tra.”

Tiếng thét chói tai của Lâm Nhược Vân vang lên xé toạc màn đêm Thượng Hải. Ả bị đè mạnh lên nắp capô chiếc xe cảnh sát, chiếc váy hàng hiệu đắt tiền giờ đây bê bết bùn đất, chẳng khác gì một kẻ ăn mày.

Tôi đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của đêm đông. Màn kịch hạ màn đầu tiên đã diễn ra vô cùng hoàn hảo. Nhưng đây chưa phải là tất cả. Những kẻ đã từng giẫm đạp lên phẩm trọng của Tô Mãn này, sẽ phải trả một cái giá đắt hơn gấp bội trong chương tiếp theo của cuộc đời họ.

Chương 3: Trả Giá Đắt Và Sự Trở Về Của Nữ Hoàng Tô Thị

Bình minh ở Thượng Hải ngày hôm sau không mang lại chút ấm áp nào cho gia tộc họ Lục. Căn biệt thự từng ngập tràn tiếng cười khinh miệt giờ đây chỉ còn lại những chiếc thùng giấy niêm phong và tiếng thở dài não nề của những kẻ từng xem mình là giới thượng lưu.

Toàn bộ tài sản của nhà họ Lục đã bị niêm phong sạch sẽ. Bà Triệu ngất lên ngất xuống mấy bận, cuối cùng phải nằm liệt giường trên chiếc ghế sô-pha duy nhất chưa bị dán nhãn niêm phong, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa trong cơn hoảng loạn. Đám họ hàng đã cuốn gói chạy từ nửa đêm, chẳng một ai dám đứng ra nhận là người quen của Lục Hạo hay bà Triệu nữa, sợ bị liên đới vào vòng lao lý.

Lục Hạo tóc tai bù xù, quần áo nhàu nhĩ, ngồi bệt xuống hiên nhà lạnh ngắt. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, thâm quầng vì một đêm không ngủ. Nhìn chiếc Rolls-Royce Phantom đỗ ngay trước cổng từ sáng sớm, hắn biết người duy nhất có thể cứu vãn cục diện này chính là tôi – người vợ mà hắn đã rẻ rúng tống cổ ra đường ngày hôm qua.

Khi tôi bước xuống xe, bước vào hiên nhà dưới sự bảo vệ của hai nhân viên an ninh, Lục Hạo như con thú bị thương lao đến. Nhưng hắn chưa kịp chạm vào vạt áo của tôi thì đã bị luật sư Trương đẩy ngã nhào xuống đất.

— “Tô Mãn! Tô Mãn đại tiểu thư!” Lục Hạo gào lên, giọng khản đặc, nước mắt nước mũi tòng tòng chảy xuống cằm: “Anh xin em! Anh lạy em! Anh biết mình súc sinh rồi, anh sai rồi! Em thương tình đứa con trong bụng, thương tình ba năm qua chúng ta có với nhau chút tình nghĩa, hãy rút lại đơn kiện đi! Nếu anh vào tù, đời anh coi như tiêu đời!”

Tôi dừng bước, cúi xuống nhìn gã đàn ông đang bò dưới chân mình. Sự kiêu ngạo, hống hách ngày hôm qua giờ đã biến đi đâu mất, chỉ còn lại một kẻ hèn mọn, nhếch nhác đến đáng thương.

— “Tình nghĩa?” Tôi khẽ bật cười, giọng nói vang lên nhẹ nhàng nhưng đầy sắc bén: “Lục Hạo, anh có nhớ ba năm trước, khi tập đoàn Lục thị suýt phá sản vì thua lỗ chứng khoán, ai là người đứng ra lấy danh nghĩa cá nhân bảo lãnh khoản vay năm trăm triệu tệ cho anh không? Là tôi. Ai là người giấu gia đình chuyển toàn bộ cổ phần quỹ đầu tư riêng sang tên anh để anh có tư thế đàm phán với đối tác? Vẫn là tôi. Thế mà anh đối xử với tôi thế nào? Anh ngoại tình với con hồ ly tinh Lâm Nhược Vân, anh đối xử với tôi như một con mụ ở đợ, anh muốn tống cổ tôi ra đường tay trắng khi tôi đang mang thai năm tháng!”

Lục Hạo run lẩy bẩy, không nói được một câu nào để biện hộ. Hắn biết mọi tội lỗi của mình đã phơi bày ra ánh sáng, không còn đường chối cãi.

— “Anh tưởng tôi ngu ngốc nên dễ bề thao túng đúng không?” Tôi tiếp tục, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào hắn: “Anh lầm rồi. Tô Mãn này từ trước đến nay chưa bao giờ là một kẻ yếu đuối. Ba năm qua tôi đóng vai một người vợ nhẫn nhịn chỉ để nhìn cho rõ bản chất của anh và gia đình anh. Hôm nay, những gì anh nhận được mới chỉ là khởi đầu của sự trả giá.”

Đúng lúc đó, còng số tám lạnh ngắt được hai cảnh sát kinh tếập vào tay Lục Hạo. Hắn giãy giụa yếu ớt nhưng hoàn toàn vô ích. Trước khi bị đẩy lên xe cảnh sát, hắn quay đầu lại nhìn tôi lần cuối, trong ánh mắt đó không còn sự hống hách, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và hối hận muộn màng.

Bà Triệu nghe tiếng động ngoài sân, lết cái thân thể già nua ra cửa, thấy con trai bị còng tay đưa đi, mụ ta liền quỳ sụp xuống, đấm ngực kêu trời:

— “Ôi giồi ôi! Nghiệp chướng gì thế này! Con ơi là con! Tô Mãn, mày ác độc quá! Mày tuyệt tình tuyệt nghĩa thế này thì sinh con ra có ngày quả báo đấy!”

Tôi lạnh lùng quay lưng lại, bước lên chiếc Rolls-Royce Phantom, không thèm liếc nhìn mụ ta thêm một cái. Quả báo ư? Quả báo lớn nhất chính là những gì họ tự gieo trồng bằng sự tham lam và tàn nhẫn của chính mình.

Chiều hôm đó, tại trụ sở chính của Tập đoàn Tô thị ở trung tâm Lục Gia Chủy, một cuộc họp hội đồng quản trị bất thường diễn ra.

Tôi bước vào phòng họp lớn trong tiếng vỗ tay vang dội của toàn bộ ban giám đốc và các cổ đông lớn. Chủ tịch Tô – cha tôi, người từng đau lòng khôn xiết khi thấy con gái duy nhất chịu đựng tủi nhục để thử lòng người – đứng dậy, mỉm cười tự hào nhìn tôi trao lại chiếc ghế quyền lực tối cao.

— “Con gái ngoan,” cha tôi vỗ vai tôi trìu mến: “Trải qua một kiếp nạn, cuối cùng con cũng đã trưởng thành thực sự. Tập đoàn Tô thị từ nay chính thức giao lại cho con.”

Tôi ngồi vào chiếc ghế chủ tịch ở vị trí trung tâm, nhìn ra khung cảnh toàn thành phố Thượng Hải trải dài qua lớp kính cường lực trong suốt. Ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi lên gương mặt tôi, phản chiếu một thần thái kiêu hãnh, bản lĩnh và không gì có thể đánh gục được.

Trò chơi giả nghèo thử lòng người đã kết thúc. Từ giây phút này, Tô Mãn không chỉ là một người phụ nữ bị phản bội, mà là nữ hoàng thực sự của đế chế tài chính này. Những kẻ từng giẫm đạp lên tôi, giờ đây phải ngước nhìn tôi từ một nơi rất xa, trong sự hối hận và dằn vặt đến cuối đời.

Đứa con trong bụng tôi khẽ cựa quậy, như một lời chào mừng đến tương lai mới. Tôi mỉm cười, đặt tay lên bụng, tự hứa sẽ bảo vệ sinh linh bé bỏng này bằng tất cả sức mạnh và quyền lực mà tôi đang nắm giữ. Trận chiến này, tôi đã thắng hoàn toàn.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.