“Ai vừa giật khăn voan của cô ấy?”
Giọng người đàn ông tóc bạc vang lên, không lớn nhưng đủ khiến cả đại sảnh đang ồn ào lập tức im bặt.
Tôi đứng dưới sân khấu, mái tóc đã rối, trên cổ vẫn còn vết hằn đỏ do chiếc kẹp voan bị kéo mạnh.
Tôi nhìn ông ta.
Ông mặc bộ vest đen giản dị, phía sau là sáu người đàn ông mặc đồ công sở. Gương mặt ông khiến tôi có cảm giác quen thuộc nhưng nhất thời không nhớ ra đã từng gặp ở đâu.
Bà Cố biến sắc.
“Ông… ông Tống?”
Người đàn ông không trả lời bà.
Ông bước thẳng về phía tôi.
“Tiểu thư.”
Hai chữ ấy khiến tất cả khách mời đồng loạt xôn xao.
Tôi khẽ nhíu mày.
“Ông nhận nhầm người rồi.”
Ông ta nhìn tôi vài giây, sau đó cúi đầu rất thấp.
“Xin lỗi cô. Tôi đến muộn.”
Cố Cảnh Thâm đứng trên sân khấu bỗng lên tiếng:
“Vãn Ninh, ông ấy là ai?”
Tôi quay sang nhìn anh.
Người đàn ông từng nói sẽ nắm tay tôi trước mặt tất cả mọi người hôm nay, giờ lại đứng cạnh một người phụ nữ mang thai.
Tôi không còn muốn biết anh đang nghĩ gì nữa.
“Không liên quan đến anh.”
Cảnh Thâm khựng lại.
“Vãn Ninh…”
Tôi cắt ngang:
“Chúng ta đã kết thúc rồi.”
“Anh chưa đồng ý.”
Tôi bật cười.
“Cố Cảnh Thâm, hôn lễ đã bị anh hủy trước mặt ba trăm người. Anh còn cần tôi đồng ý chuyện gì nữa?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt thoáng hiện vẻ khó xử.
“Anh chỉ cần thời gian.”
“Bốn năm còn chưa đủ sao?”
Câu hỏi ấy khiến anh im lặng.
Tôi từng nghĩ chỉ cần yêu nhau đủ lâu, cuối cùng người ta sẽ biết trân trọng nhau.
Hóa ra không phải.
Có những người chỉ trân trọng bạn khi họ sợ mất thứ gì đó từ bạn.
Bà Cố đột nhiên bước xuống.
“Vãn Ninh, chuyện hôm nay là chuyện nhà họ Cố. Cô nên biết điều mà rời đi.”
Tôi nhìn bà.
“Được.”
Tôi xoay người.
Nhưng người đàn ông tóc bạc đưa tay ngăn tôi.
“Không cần đi.”
Tôi nhìn ông.
“Ông muốn nói gì?”
Ông mở chiếc cặp da, lấy ra một tập hồ sơ.
“Trước khi cô rời khỏi đây, tôi nghĩ cô nên biết vài chuyện.”
Ông đặt hồ sơ vào tay tôi.
Tôi mở trang đầu tiên.
Đồng tử lập tức co lại.
Đó là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.
Tên người chuyển nhượng: Tống Vãn Ninh.
Tên người nhận: Cố Cảnh Thâm.
Tỷ lệ cổ phần: 18%.
Tôi ngẩng đầu.
“Cái này…”
Người đàn ông bình tĩnh nói:
“Cô từng ký giấy ủy quyền cho Cố Cảnh Thâm quản lý tài sản của mình. Nhưng phần lớn những giấy tờ sau đó đã được sử dụng vượt quá phạm vi ủy quyền.”
Tôi nhìn Cố Cảnh Thâm.
Anh tái mặt.
“Vãn Ninh, em nghe anh giải thích.”
Tôi không nói gì.
Ông tiếp tục:
“Căn hộ ở Tĩnh An cũng vậy. Tiền bán căn hộ đã được chuyển vào tài khoản của một công ty con thuộc Cố thị.”
Bà Cố lập tức quát:
“Ông đừng nói linh tinh!”
Ông ta lấy điện thoại ra.
“Đây là sao kê.”
Cả đại sảnh im phăng phắc.
Tôi cảm thấy đầu ngón tay lạnh ngắt.
Tôi nhớ lại hai tháng trước.
Cảnh Thâm từng ôm tôi và nói:
“Vãn Ninh, công ty chỉ đang thiếu vốn tạm thời. Qua đợt này anh sẽ mua cho em một căn nhà tốt hơn.”
Tôi đã tin.
Tôi đã bán căn hộ duy nhất mẹ để lại.
Không phải vì nhà họ Cố ép tôi.
Mà vì tôi tin người đàn ông ấy.
Cảnh Thâm bước xuống.
“Vãn Ninh, anh sẽ trả lại.”
“Bằng cách nào?”
“Anh…”
“Anh còn trả được bao nhiêu?”
Anh không trả lời.
Tôi chợt hiểu.
Không phải anh không muốn trả.
Mà là anh không còn khả năng trả.
Tôi đóng tập hồ sơ.
“Được rồi.”
Cảnh Thâm nhìn tôi.
“Em sẽ làm gì?”
Tôi nhìn chiếc nhẫn cưới đang nằm trên bàn.
“Không làm gì cả.”
Tôi tháo đôi bông tai, đặt cạnh chiếc nhẫn.
“Nhà họ Cố muốn gì, tôi trả hết.”
Bà Cố sững người.
Tôi nhìn bà.
“Nhưng từ hôm nay, tôi cũng muốn lấy lại những thứ thuộc về mình.”
Cô gái tên Lâm Nhược Đồng đứng bên cạnh Cảnh Thâm bỗng lên tiếng:
“Cô… cô rốt cuộc là ai?”
Tôi nhìn cô ta.
“Chẳng phải cô đã biết tên tôi rồi sao?”
“Không!”
Cô ta lắc đầu.
“Không thể nào…”
Tôi nhíu mày.
Cô ta nhìn người đàn ông tóc bạc, sắc mặt càng lúc càng trắng.
“Ông Tống…”
Ông ta lạnh lùng nhìn cô.
“Cô Lâm.”
Chỉ hai chữ ấy thôi cũng khiến Nhược Đồng run lên.
Cảnh Thâm quay sang cô ta.
“Em quen ông ấy?”
Nhược Đồng không trả lời.
Tôi bắt đầu nhận ra có điều gì đó không đúng.
Nếu cô ta chỉ là một người phụ nữ đến nhận mình là vợ Cảnh Thâm, tại sao lại sợ người này đến vậy?
Tôi chưa kịp hỏi thì điện thoại của ông Tống vang lên.
Ông nghe máy.
Một lát sau, ông nhìn tôi.
“Cô chủ, bà Tống đang đợi cô ở nhà.”
Tôi sững người.
“Bà ấy…”
Ông khẽ gật đầu.
“Mẹ cô biết chuyện rồi.”
Tôi chết lặng.
Mẹ tôi đã mất bảy năm.
Tôi biết chắc chắn ông đang nói đến ai.
Người mà tôi từng nghĩ đã bỏ rơi tôi năm mười tuổi.
Người phụ nữ mà cha tôi chưa bao giờ cho phép tôi nhắc đến.
Mẹ tôi.
Tôi nhìn ông.
“Bà ấy còn sống?”
Ông không trả lời trực tiếp.
“Cô đi theo tôi, rồi sẽ biết.”
Phía sau, Cảnh Thâm đột nhiên gọi:
“Vãn Ninh!”
Tôi dừng lại.
Anh chạy xuống.
“Em thật sự muốn đi sao?”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Ừ.”
“Chúng ta còn có thể nói chuyện.”
“Không cần.”
“Anh chưa từng muốn làm em tổn thương.”
Tôi khẽ cười.
“Nhưng anh đã làm rồi.”
Anh im lặng.
Tôi bước đi.
Ngay lúc tôi chuẩn bị ra khỏi cửa, Lâm Nhược Đồng bất ngờ hét lên:
“Cố Cảnh Thâm! Anh không thể để cô ấy đi!”
Tôi quay đầu.
Cô ta đang nhìn Cảnh Thâm với ánh mắt hoảng loạn.
“Anh không biết cô ấy là ai sao?”
Cảnh Thâm nhíu mày.
“Em biết gì?”
Nhược Đồng mấp máy môi.
Nhưng cuối cùng lại không nói.
Tôi nhìn cô ta.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu.
Người thật sự hoảng sợ hôm nay…
Không phải tôi.
Mà là cô ta.
Chiếc xe màu đen rời khỏi khách sạn Vân Đỉnh.
Tôi ngồi phía sau, nhìn những tòa nhà cao tầng của Thượng Hải lướt qua cửa kính.
“Ông Tống.”
“Vâng.”
“Ông có thể nói cho tôi biết mẹ tôi đang ở đâu không?”
Ông im lặng vài giây.
“Ở Hàng Châu.”
Tôi khẽ nhắm mắt.
Bảy năm.
Tôi đã từng nghĩ mẹ không cần tôi.
Nhưng nếu bà thật sự còn sống…
Tại sao bà chưa từng tìm tôi?
Xe chạy gần hai giờ.
Cuối cùng dừng trước một căn nhà cổ nằm bên hồ Tây.
Tôi bước xuống.
Cánh cửa mở ra.
Một người phụ nữ trung niên đứng trong sân.
Mái tóc đã bạc quá nửa.
Bà nhìn tôi.
Tôi nhìn bà.
Hai người không ai nói gì.
Một lát sau, bà run rẩy bước tới.
“Vãn Ninh…”
Tôi đứng bất động.
Bà đưa tay lên, nhưng giữa chừng lại dừng lại.
“Con… lớn như vậy rồi.”
Tôi cắn môi.
“Mẹ.”
Chỉ một tiếng ấy thôi, nước mắt bà lập tức rơi xuống.
Bà ôm lấy tôi.
Tôi không đẩy ra.
Nhưng tôi cũng không ôm lại.
Bởi trong lòng tôi có quá nhiều câu hỏi.
Vì sao mẹ bỏ đi?
Vì sao bảy năm qua không tìm tôi?
Và tại sao người phụ nữ hôm nay lại biết mẹ tôi?
Tôi nhìn bà.
“Mẹ, con muốn biết sự thật.”
Bà lau nước mắt.
“Con sẽ biết.”
Bà quay vào nhà.
“Nhưng trước tiên…”
Bà nhìn tôi rất lâu.
“…mẹ phải nói với con một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Bà siết chặt tay tôi.
“Cuộc hôn nhân hôm nay của con…”
Giọng bà run lên.
“Ngay từ đầu đã không phải một cuộc hôn nhân bình thường.”
Tôi sững người.
Bà nói tiếp:
“Cố Cảnh Thâm cưới con không chỉ vì tình cảm.”
Ngoài sân, gió hồ Tây thổi qua những cành liễu.
Tôi bỗng có cảm giác mình vừa bước vào một câu chuyện mà bốn năm qua bản thân hoàn toàn không biết gì.
Và điều đáng sợ nhất…
Có lẽ người tôi từng yêu chưa bao giờ là người xa lạ duy nhất trong câu chuyện này.
CHƯƠNG 2 – BÍ MẬT CỦA CÔ GÁI MANG THAI
“Mẹ nói Cố Cảnh Thâm tiếp cận con có mục đích?”
Tôi ngồi đối diện mẹ trong căn phòng khách yên tĩnh.
Bà không trả lời ngay.
Bà rót trà, nhưng bàn tay run đến mức nước nóng tràn ra ngoài.
“Mẹ.”
Tôi đặt tay lên tay bà.
“Con cần biết.”
Bà ngẩng đầu.
“Cách đây tám năm, cha con từng hợp tác với nhà họ Cố.”
Tôi sững lại.
“Cha?”
“Ừ.”
“Mẹ chưa từng nói.”
“Bởi vì sau khi cha con mất, mẹ muốn con tránh xa tất cả những chuyện đó.”
Tôi nhíu mày.
“Nhưng tại sao lại liên quan đến Cảnh Thâm?”
Mẹ im lặng rất lâu.
“Bởi vì trước khi quen con, Cố Cảnh Thâm đã biết con là ai.”
Tôi cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
“Không thể.”
“Mẹ cũng từng hy vọng là mẹ nhầm.”
“Nhưng…”
“Con còn nhớ năm con hai mươi ba tuổi, con nhận được học bổng thiết kế không?”
Tôi gật đầu.
“Người tài trợ học bổng đó…”
Mẹ nhìn tôi.
“Là một quỹ thuộc Cố thị.”
Tôi chết lặng.
Từng mảnh ký ức vụn vặt bỗng nối lại.
Ngày đầu tiên tôi gặp Cảnh Thâm.
Anh nói anh tình cờ đến triển lãm của trường.
Anh khen bản thiết kế của tôi.
Sau đó anh chủ động theo đuổi.
Tôi từng nghĩ đó là duyên phận.
Hóa ra có thể chỉ là một kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước.
“Mẹ…”
Tôi khàn giọng.
“Cảnh Thâm biết con từ đầu?”
“Có khả năng.”
Tôi bật cười.
Một nụ cười đau đớn.
“Vậy bốn năm qua là gì?”
Mẹ không trả lời.
Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.
Thượng Hải ở phía xa vẫn sáng rực.
Một thành phố rộng lớn như vậy…
Vậy mà tôi lại cảm thấy mình chẳng có nơi nào để đi.
Điện thoại bất ngờ rung.
Là một số lạ.
Tôi nghe máy.
Một giọng phụ nữ vang lên:
“Cô Tống.”
“Ai?”
“Tôi là bác sĩ từng khám cho Lâm Nhược Đồng.”
Tôi im lặng.
“Cô ấy thật sự mang thai.”
Tôi siết điện thoại.
“Chuyện đó liên quan gì đến tôi?”
“Đứa bé có thể không phải của Cố Cảnh Thâm.”
Tôi đứng bật dậy.
“Cô nói gì?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Cô đừng gọi lại số này. Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, hồ sơ khám thai của cô Lâm có một số điểm bất thường.”
“Bất thường thế nào?”
“Nhóm máu, thời điểm thụ thai và lịch sử khám trước đó không khớp hoàn toàn với những gì cô ấy nói.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi nhìn màn hình.
Trong đầu lập tức hiện lên cảnh Nhược Đồng ôm bụng đứng giữa lễ cưới.
Cô ta từng nói:
“Trong bụng tôi còn có con của anh!”
Nếu đứa trẻ không phải con Cảnh Thâm…
Vậy tại sao cô ta phải xuất hiện hôm nay?
Tôi gọi cho ông Tống.
“Ông có thể điều tra Lâm Nhược Đồng không?”
“Được.”
“Đừng để cô ấy biết.”
“Vâng.”
Tôi cúp máy.
Mẹ nhìn tôi.
“Con định làm gì?”
“Con muốn biết sự thật.”
“Vãn Ninh, chuyện này có thể nguy hiểm.”
Tôi lắc đầu.
“Con đã mất hôn lễ rồi. Căn hộ cũng mất. Tình yêu cũng mất.”
Tôi nhìn mẹ.
“Con không còn gì để sợ nữa.”
Ba ngày sau, tôi nhận được một tập tài liệu.
Lâm Nhược Đồng từng làm việc tại một công ty truyền thông ở Tô Châu.
Hai năm trước, cô ta quen một người đàn ông tên Trần Hạo.
Sau đó cả hai chia tay.
Điều đáng ngờ là ba tháng trước khi cô ta xuất hiện trước mặt Cảnh Thâm, Trần Hạo đã chuyển đến Thượng Hải.
Và đúng một tuần sau đó, anh ta được nhận vào một công ty vệ tinh thuộc Cố thị.
Tôi nhìn những dòng chữ ấy.
“Quá nhiều trùng hợp.”
Ông Tống ngồi đối diện.
“Chưa hết.”
Ông đặt thêm một bức ảnh.
Tôi nhìn người đàn ông trong ảnh.
Là Trần Hạo.
“Người này từng làm việc cho một đối thủ của Cố thị.”
“Vậy tại sao lại vào công ty của Cố thị?”
“Đó là điều chúng ta chưa biết.”
Tôi im lặng.
Đột nhiên điện thoại vang lên.
Là Cố Cảnh Thâm.
Tôi nhìn màn hình rất lâu rồi mới nghe.
“Có chuyện gì?”
Giọng anh khàn khàn.
“Anh muốn gặp em.”
“Không cần.”
“Vãn Ninh.”
“Cảnh Thâm, chúng ta đã kết thúc.”
“Anh biết.”
Anh thở dài.
“Nhưng anh muốn nói cho em biết một chuyện.”
Tôi im lặng.
“Nhược Đồng không phải người anh yêu.”
Tôi bật cười.
“Anh nói câu này với tôi để làm gì?”
“Vì mọi chuyện không đơn giản như em nghĩ.”
“Còn phức tạp hơn cả việc anh bỏ tôi giữa lễ cưới?”
“Ừ.”
Tôi ngừng cười.
“Anh đang muốn nói gì?”
“Nhược Đồng đã uy hiếp anh.”
“Bằng đứa trẻ?”
“Không chỉ vậy.”
“Vậy bằng cái gì?”
Anh im lặng.
Tôi hỏi lại:
“Cảnh Thâm?”
Anh nói rất khẽ:
“Bằng một bí mật liên quan đến cha em.”
Tôi đứng chết lặng.
“Cha tôi?”
“Anh sẽ kể nếu em gặp anh.”
Tôi cúp máy.
Mẹ đang đứng ngoài cửa.
Nhìn vẻ mặt của tôi, bà lập tức hiểu.
“Cảnh Thâm đã nói gì?”
Tôi nhìn bà.
“Anh ta nói mọi chuyện liên quan đến cha.”
Sắc mặt mẹ lập tức trắng bệch.
Tôi bước tới.
“Mẹ biết gì đúng không?”
“Không.”
“Mẹ!”
Bà cúi đầu.
Tôi nhìn mẹ thật lâu.
“Con đã chịu đủ rồi.”
Bà bật khóc.
“Vãn Ninh, mẹ không muốn con biết.”
“Nhưng con cần biết.”
Bà ngồi xuống.
“Cha con năm đó không tự mình phá sản.”
Tôi sững người.
“Cái gì?”
“Ông ấy bị người khác đẩy vào đường cùng.”
“Ai?”
Mẹ nhìn tôi.
“Nhà họ Cố.”
Tôi không nói được gì.
“Nhưng tại sao?”
“Vì một dự án.”
“Dự án gì?”
Mẹ lắc đầu.
“Không ai biết toàn bộ sự thật.”
“Còn Cảnh Thâm?”
“Cảnh Thâm lúc đó mới hai mươi tuổi.”
“Anh ta biết sao?”
Mẹ im lặng.
Tôi hiểu.
Có một phần sự thật vẫn đang bị che giấu.
Tối hôm ấy, tôi đồng ý gặp Cảnh Thâm.
Địa điểm là một quán trà yên tĩnh gần Tân Thiên Địa.
Anh ngồi một mình.
Không còn vẻ bình tĩnh của tổng giám đốc Cố thị.
Anh nhìn tôi.
“Em gầy đi.”
“Đừng nói chuyện đó.”
Anh gật đầu.
“Anh xin lỗi.”
“Tôi không đến đây để nghe xin lỗi.”
“Anh biết.”
Anh đặt một chiếc USB lên bàn.
“Trong này có những tài liệu anh tìm được.”
Tôi không chạm vào.
“Về cha tôi?”
“Ừ.”
“Anh lấy ở đâu?”
“Phòng làm việc của ông nội anh.”
Tôi nhìn anh.
“Ông nội anh?”
“Ông ấy mất rồi.”
“Cảnh Thâm, anh muốn nói gì?”
Anh nhìn xuống tách trà.
“Bốn năm trước, khi anh gặp em, anh thực sự biết thân phận của em.”
Tim tôi đau nhói.
“Vậy tình cảm của anh?”
Anh ngẩng đầu.
“Ban đầu… anh tiếp cận em vì chuyện của cha em.”
Tôi cắn môi.
“Còn sau đó?”
“Sau đó anh yêu em.”
Tôi nhìn anh.
“Nhưng hôm nay anh vẫn bỏ tôi.”
Anh nhắm mắt.
“Anh đã sai.”
“Không.”
Tôi đứng dậy.
“Anh chỉ chọn thứ anh cho là quan trọng hơn tôi.”
Anh nắm lấy cổ tay tôi.
“Vãn Ninh, nghe anh nói hết!”
Tôi nhìn bàn tay anh.
Anh lập tức buông ra.
“Anh xin lỗi.”
Tôi cầm chiếc USB.
“Chuyện này tôi sẽ tự điều tra.”
Tôi quay đi.
Đúng lúc đó, cửa quán trà bật mở.
Lâm Nhược Đồng đứng ngoài.
Sắc mặt cô ta tái nhợt.
Cô ta nhìn tôi.
Sau đó nhìn Cảnh Thâm.
“Anh đã nói cho cô ấy biết?”
Cảnh Thâm đứng dậy.
“Em đến đây làm gì?”
Nhược Đồng cười lạnh.
“Vậy là anh thật sự muốn bỏ mặc mẹ con tôi?”
“Đứa bé chưa chắc là con anh.”
Câu nói ấy khiến Nhược Đồng cứng đờ.
Tôi nhìn cô ta.
Cô ta đưa tay che bụng.
“Anh…”
Cảnh Thâm nói:
“Anh đã biết chuyện.”
Nhược Đồng nhìn tôi.
Trong mắt cô ta không còn vẻ đáng thương của ngày cưới.
Chỉ còn hoảng loạn.
“Cô thắng rồi.”
Tôi lắc đầu.
“Tôi không muốn thắng ai cả.”
“Không.”
Cô ta cười cay đắng.
“Cô không hiểu.”
“Hiểu gì?”
Nhược Đồng nhìn tôi thật lâu.
Rồi cô ta nói:
“Người muốn phá hủy cô… không phải tôi.”
Tôi sững lại.
“Ai?”
Cô ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính.
Một chiếc xe màu đen đang đỗ bên kia đường.
Cửa xe mở.
Một người đàn ông bước xuống.
Nhược Đồng nhìn thấy ông ta, toàn thân run lên.
“Ông ấy.”
Tôi quay lại.
Người đàn ông đó…
Chính là người tôi đã nhìn thấy trong bức ảnh hồ sơ.
Trần Hạo.
Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc hơn là phía sau anh ta còn có một người.
Một người mà tôi chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện.
Cố lão gia.
Ông nội của Cảnh Thâm.
Người được cả nhà họ Cố thông báo đã mất từ sáu tháng trước.
CHƯƠNG 3 – CHIẾC NHẪN BỊ BỎ LẠI
Tôi nhìn người đàn ông ngoài cửa kính.
“Không thể nào…”
Cố Cảnh Thâm cũng đứng chết lặng.
“Ông nội?”
Lâm Nhược Đồng lùi về sau.
“Không…”
Cánh cửa quán trà mở ra.
Cố lão gia bước vào.
Ông đã già đi rất nhiều so với những bức ảnh tôi từng thấy.
Nhưng ánh mắt vẫn sắc bén.
Ông nhìn Cảnh Thâm.
“Cháu vẫn còn mềm lòng như cha cháu.”
Cảnh Thâm siết tay.
“Ông chưa chết?”
“Cháu thất vọng sao?”
“Ông đã làm gì?”
Cố lão gia không trả lời.
Ông nhìn sang tôi.
“Cô là Tống Vãn Ninh?”
Tôi bình tĩnh hỏi:
“Ông biết tôi?”
“Biết từ lâu.”
Tôi cười nhạt.
“Hóa ra ai cũng biết tôi là ai, chỉ có tôi là người cuối cùng được biết.”
Ông không phủ nhận.
“Cha cô từng giữ một tài liệu.”
“Tài liệu gì?”
“Bản gốc của một hợp đồng dự án.”
Tôi im lặng.
Cố lão gia nói:
“Ngày ấy, cha cô phát hiện một khoản tiền bị rút khỏi dự án. Ông ấy định công khai chuyện đó.”
“Sau đó ông ấy phá sản?”
“Đúng.”
“Tại sao nhà họ Cố làm vậy?”
Cố lão gia nhìn Cảnh Thâm.
“Bởi nếu chuyện ấy được đưa ra ánh sáng, rất nhiều người sẽ mất tất cả.”
Tôi nhìn ông.
“Vậy cha tôi chết vì chuyện đó?”
“Ông ấy không chết vì tiền.”
Cố lão gia chậm rãi nói:
“Ông ấy chết vì không chịu cúi đầu.”
Tôi cắn môi.
Bảy năm qua, tôi luôn nghĩ cha mình là một người thất bại.
Một người khiến gia đình tan vỡ.
Một người để lại khoản nợ lớn.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên tôi biết…
Có lẽ ông chưa từng thất bại.
Ông chỉ thua một thế lực mạnh hơn mình.
Tôi quay sang Cảnh Thâm.
“Anh biết chuyện này bao lâu?”
“Anh chỉ biết một phần.”
“Và anh vẫn cưới tôi?”
Anh cúi đầu.
“Anh yêu em.”
“Nhưng anh chưa từng nói sự thật.”
“Anh sợ em rời đi.”
Tôi nhìn anh.
“Anh sợ tôi rời đi, hay anh sợ tôi biết sự thật?”
Anh không trả lời.
Câu trả lời ấy đã quá rõ.
Tôi quay sang Lâm Nhược Đồng.
“Còn cô?”
Cô ta cúi đầu.
“Tôi xin lỗi.”
“Cô xuất hiện trong lễ cưới vì ai?”
“Trần Hạo.”
Tôi nhìn sang người đàn ông đứng phía sau.
Nhược Đồng nói:
“Anh ta tìm tôi cách đây bốn tháng. Anh ta nói nếu tôi làm theo lời anh ta, tôi sẽ nhận được một khoản tiền đủ để rời khỏi Thượng Hải.”
“Và cái thai?”
Cô ta bật khóc.
“Đứa bé là thật.”
Tôi nhìn cô ta.
“Nhưng không phải con Cảnh Thâm?”
Cô ta lắc đầu.
“Không.”
Cảnh Thâm nhắm mắt.
Dù đã đoán được, nhưng khi nghe chính miệng cô ta nói ra, anh vẫn đau đớn.
“Vậy tại sao em nói là con anh?”
Nhược Đồng nghẹn ngào.
“Vì tôi không còn lựa chọn.”
Tôi nhìn cô ta.
Trong lòng tôi vẫn có giận dữ.
Nhưng lần đầu tiên, tôi nhận ra cô ta cũng chỉ là một mắt xích trong chuyện này.
Cố lão gia nhìn Trần Hạo.
“Đủ rồi.”
Trần Hạo cúi đầu.
“Vâng.”
Tôi lập tức hỏi:
“Ông muốn làm gì?”
Ông nhìn tôi.
“Ta muốn đưa cô một thứ.”
Một tập hồ sơ được đặt lên bàn.
Tôi mở ra.
Trang cuối cùng là chữ ký của cha tôi.
Bên dưới là một dòng chữ viết tay:
“Nếu một ngày Vãn Ninh trưởng thành, hãy nói cho con bé biết rằng cha chưa từng bỏ rơi nó.”
Tôi không thể kìm được nước mắt.
Tôi đưa tay che miệng.
Bảy năm.
Chỉ một câu thôi.
Nhưng nó khiến mọi oán trách trong tôi sụp xuống.
Mẹ từng nói cha không muốn tôi biết sự thật.
Có lẽ vì ông muốn tôi sống một cuộc đời bình thường.
Không phải mang theo những chuyện của thế hệ trước.
Tôi gấp tài liệu lại.
“Ông đưa tôi những thứ này để làm gì?”
Cố lão gia im lặng.
Cuối cùng ông nói:
“Để nhà họ Cố trả lại những gì đã lấy.”
Cảnh Thâm nhìn ông.
“Ông…”
“Cổ phần của Vãn Ninh, căn hộ, khoản tiền đã chuyển đi. Tất cả phải trả.”
Tôi ngẩng đầu.
“Còn chuyện hôn lễ?”
Cố lão gia nhìn tôi.
“Đó là lỗi của Cảnh Thâm.”
Cảnh Thâm không phản bác.
Anh bước tới trước mặt tôi.
“Vãn Ninh.”
Tôi nhìn anh.
“Anh biết nói gì rồi.”
“Anh xin lỗi.”
“Xin lỗi vì phản bội tôi?”
“Ừ.”
“Hay vì hôm nay anh mới biết tôi không phải một người bình thường?”
Anh lắc đầu.
“Không.”
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Anh xin lỗi vì đã để em nghĩ rằng giá trị của em phụ thuộc vào việc em có thể sinh con cho nhà họ Cố hay không.”
Tôi im lặng.
Anh nói tiếp:
“Anh cũng xin lỗi vì đã để mẹ anh làm nhục em.”
Tôi nhìn xuống chiếc nhẫn cũ trong túi.
Tôi đã giữ nó từ ngày rời khỏi khách sạn.
Không phải vì còn yêu.
Mà vì tôi muốn có một thứ nhắc mình rằng tôi từng ngu ngốc đến mức nào.
Tôi lấy nó ra.
Đặt lên bàn.
“Cố Cảnh Thâm.”
“Ừ.”
“Anh biết điều tôi tiếc nhất là gì không?”
Anh nhìn tôi.
“Không phải căn hộ.”
“Không phải tiền.”
“Cũng không phải hôn lễ.”
Tôi khẽ nói:
“Là bốn năm tôi đã tin anh mà không bao giờ hỏi anh đang giấu tôi điều gì.”
Mắt anh đỏ lên.
“Anh biết.”
Tôi đẩy chiếc nhẫn về phía anh.
“Giữ lại đi.”
Anh không chạm vào.
“Anh không cần.”
“Nhưng tôi không cần nữa.”
Tôi quay người.
Lâm Nhược Đồng gọi:
“Tống Vãn Ninh!”
Tôi dừng lại.
Cô ta tiến đến.
“Xin lỗi.”
Tôi nhìn cô.
Cô cúi đầu.
“Ngày hôm đó tôi đã làm cô mất mặt trước tất cả mọi người.”
Tôi im lặng.
“Tôi biết một lời xin lỗi không thể thay đổi được chuyện đó.”
Tôi nhìn cô ta.
“Vậy sau này đừng làm điều tương tự với một người phụ nữ khác.”
Cô ta gật đầu.
“Tôi hiểu.”
Tôi bước ra khỏi quán trà.
Lần này không ai ngăn tôi.
Ba tháng sau.
Tôi trở lại Thượng Hải.
Công ty thiết kế mới của tôi nằm trong một tòa nhà nhỏ gần Pháp Tô Giới cũ.
Căn phòng không lớn.
Nhưng mọi thứ đều do tôi tự quyết định.
Không ai nói tôi phải mặc gì.
Không ai hỏi tôi bao giờ sinh con.
Không ai bảo tôi phải hy sinh tài sản để cứu một người đàn ông.
Một buổi chiều, trợ lý bước vào.
“Chị Tống, có người gửi hoa.”
Tôi nhìn bó mẫu đơn trắng.
Tim khẽ chùng xuống.
“Của ai?”
“Không ghi tên.”
Tôi mở tấm thiệp.
Chỉ có một dòng:
“Chúc em từ nay chỉ sống cuộc đời em muốn.”
Tôi nhìn chữ viết.
Tôi nhận ra.
Cố Cảnh Thâm.
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ đặt tấm thiệp vào ngăn kéo.
Không phải vì muốn quay lại.
Mà vì tôi đã học được một điều.
Tha thứ không đồng nghĩa với quay về.
Một năm sau, dự án thiết kế của tôi được chọn làm đại diện cho một triển lãm quốc tế tại Thượng Hải.
Ngày khai mạc, tôi đứng trước những tác phẩm của mình.
Mẹ ngồi hàng ghế đầu.
Bà mỉm cười.
“Vãn Ninh, con làm được rồi.”
Tôi cười.
“Là con tự làm.”
“Ừ.”
Mẹ nắm tay tôi.
“Con đã trưởng thành thật rồi.”
Tôi nhìn lên sân khấu.
Tôi chợt nhớ đến ngày cưới.
Ba trăm người.
Một chiếc khăn voan bị giật khỏi đầu.
Một chiếc nhẫn bị bỏ lại.
Một cô gái mang thai xuất hiện giữa lễ đường.
Ngày ấy tôi tưởng mình là người thua cuộc.
Nhưng hóa ra…
Đó lại là ngày tôi được trả lại chính mình.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Cố Cảnh Thâm chuẩn bị kết hôn lần nữa?”
Tôi đọc xong rồi tắt máy.
Một lát sau, tôi nhận được tin nhắn thứ hai.
“Anh ấy từ chối.”
Tôi không trả lời.
Ngoài cửa kính, ánh đèn Thượng Hải bắt đầu sáng.
Tôi bước ra ban công.
Gió đêm thổi qua mái tóc.
Có những người từng là cả thế giới của chúng ta.
Nhưng rồi một ngày, ta nhận ra thế giới ấy chưa bao giờ chỉ có một người.
Tôi từng nghĩ mất một cuộc hôn nhân là mất tất cả.
Sau này mới hiểu…
Có những cuộc chia tay không phải kết thúc một đời người.
Mà là khoảnh khắc một người phụ nữ cuối cùng cũng bước ra khỏi chiếc bóng của người khác.
Và lần đầu tiên, cô ấy có thể tự mình chọn con đường phía trước.
Tôi nhìn thành phố dưới chân.
Điện thoại lại rung.
Lần này là tin nhắn của Cố Cảnh Thâm.
“Vãn Ninh, nếu có một ngày anh có cơ hội bắt đầu lại, anh có thể theo đuổi em từ đầu không?”
Tôi nhìn dòng chữ rất lâu.
Sau đó xóa tin nhắn.
Không phải vì hận.
Mà vì tôi đã không còn cần câu trả lời từ anh nữa.
Bởi câu trả lời tôi cần…
Từ lâu đã nằm trong tay chính mình.
