#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – CHIẾC GHẾ NGOÀI CỬA BẾP
“Con dâu là người ngoài. Hôm nay toàn người nhà họ Trình, cô ăn sau!”
Giọng mẹ chồng tôi vang lên giữa gian nhà chính, ngay trước mặt hơn ba mươi người họ hàng.
Tôi đứng chết lặng, trên tay vẫn còn bưng đĩa cá quế hấp vừa nhấc khỏi nồi. Hơi nóng phủ lên mặt, nhưng hai bàn tay lại lạnh ngắt.
Trên chiếc bàn tròn lớn bằng gỗ tử đàn, hơn hai mươi món ăn được bày kín. Tất cả đều do tôi thức từ năm giờ sáng để chuẩn bị cho ngày giỗ đầu của cha chồng, ông Trình Đức Hải.
Ba năm cuối đời ông bệnh nặng, tôi là người đưa ông đi khám ở Bệnh viện Nhân dân số 1 Tô Châu, nhớ từng loại thuốc, từng giờ uống, từng món ông có thể ăn. Thế nhưng hôm nay, ngay trong ngày giỗ của ông, tôi lại không có nổi một chỗ ngồi.
Mẹ chồng tôi, bà Trình Ngọc Lan, sáu mươi hai tuổi, đá nhẹ một chiếc ghế nhựa thấp ra sát cửa bếp.
“Ngồi đó.”
Tôi nhìn chiếc ghế rồi nhìn bà.
“Mẹ, bên cạnh Cảnh Hoài vẫn còn chỗ.”
Chồng tôi, Trình Cảnh Hoài, ba mươi bốn tuổi, đang ngồi giữa hai người chú trong họ. Nghe tôi nhắc tên, anh chỉ khựng tay một chút rồi tiếp tục rót rượu Mao Đài.
Mẹ chồng nhếch môi.
“Chỗ đó dành cho người họ Trình.”
“Con là vợ Cảnh Hoài.”
“Vợ thì vẫn là người ngoài.”
Chị chồng tôi, Trình Mỹ Kỳ, ba mươi tám tuổi, bật cười.
“Chị dâu, mẹ nói có sai đâu? Chị mang họ Tô, hộ khẩu trước khi kết hôn cũng chẳng phải ở Tô Châu. Ngồi đâu mà chẳng ăn?”
Tôi im lặng vài giây rồi quay sang chồng.
“Cảnh Hoài, anh cũng nghĩ vậy?”
Anh tránh mắt tôi.
“Hôm nay là ngày giỗ bố. Em đừng làm lớn chuyện.”
Một câu nói rất nhẹ.
Nhưng lại giống như giọt nước cuối cùng rơi xuống chiếc cốc đã đầy.
Tôi đặt đĩa cá xuống bàn.
“Em làm lớn chuyện?”
Mẹ chồng lập tức cau mày.
“Cô nói nhỏ thôi! Người lớn đang ở đây.”
Mỹ Kỳ bỗng nhấc một chiếc bát trước mặt con trai mình lên. Trong đó toàn xương sườn đã gặm dở.
Cô ta nhìn tôi, cười như đùa.
“Hay chị đói rồi? Đây, vẫn còn chút thịt.”
Nói xong, cô ta đặt bát xương lên chiếc ghế nhựa ngoài cửa bếp.
Một vài người họ hàng cúi đầu.
Không ai nói gì.
Mẹ chồng còn cười theo.
“Có ăn là tốt rồi. Ở cái huyện nghèo An Huy quê cô, chắc ngày thường cũng chẳng nhìn thấy từng này thịt.”
Tôi ngẩng đầu.
“Mẹ có thể coi thường con, nhưng đừng xúc phạm cha mẹ con.”
Bà đập mạnh đũa xuống bàn.
“Cha mẹ cô thì sao? Năm đó con gái lấy chồng, họ mang được thứ gì đến nhà họ Trình? Có mấy chục nghìn tệ hồi môn mà cũng dám nói!”
Tôi nắm chặt mép tạp dề.
Năm tôi cưới Cảnh Hoài, cha tôi vừa trải qua một vụ tai nạn ở công trường. Gia đình thực sự không khá giả.
Nhưng suốt tám năm hôn nhân, tôi chưa từng xin nhà chồng một đồng để gửi về quê.
Ngược lại, khi công ty thiết bị y tế của Cảnh Hoài thiếu tiền ba năm trước, chính tôi bán căn hộ nhỏ ở Hợp Phì mà mẹ để lại để giúp anh xoay vòng vốn.
Chuyện ấy, cả nhà họ Trình đều biết.
Chỉ là không ai nhắc.
Tôi quay sang chồng.
“Anh nói gì đi.”
Cảnh Hoài đặt chén rượu xuống.
“Vãn Ninh, em nhịn mẹ một chút được không?”
Tôi bật cười.
“Nhịn bao lâu nữa?”
“Đừng cãi ở đây.”
“Vậy ở đâu?”
Mẹ chồng đứng bật dậy.
“Tô Vãn Ninh! Hôm nay cô muốn phá cả ngày giỗ của bố chồng đúng không?”
Tôi tháo chiếc tạp dề trên người.
“Từ sáng đến giờ con chưa ngồi xuống nổi mười phút. Hai mươi ba món trên bàn là con làm. Hương trước bàn thờ là con thay. Hoa quả cũng là con chuẩn bị. Nếu đến lúc ăn, con vẫn chỉ là người ngoài…”
Tôi đặt tạp dề lên ghế.
“…vậy người ngoài xin phép về trước.”
Cả bàn xôn xao.
Cảnh Hoài cuối cùng cũng đứng lên.
“Em đứng lại!”
Tôi nhìn anh.
Anh nghiến răng.
“Chỉ vì một chỗ ngồi, em định làm mất mặt cả nhà?”
Tôi sững người.
Tám năm.
Tôi từng nghĩ người hiểu mình nhất sẽ là chồng.
Hóa ra trong mắt anh, tất cả chỉ là “một chỗ ngồi”.
Mỹ Kỳ khoanh tay.
“Anh, để chị ấy đi đi. Tưởng nhà họ Trình thiếu một người rửa bát chắc?”
Tôi quay người.
Nhưng mới bước được hai bước, phía sau đã vang lên một tiếng đập bàn.
Cộp!
“Đủ rồi!”
Người lên tiếng là ông Trình Quốc Lương, em trai ruột của cha chồng.
Ông đã ngoài bảy mươi, là người lớn tuổi nhất còn lại trong dòng họ. Bình thường ông ít nói, nhưng một khi đã lên tiếng, ngay cả mẹ chồng tôi cũng phải dè chừng.
Ông Quốc Lương chống gậy đứng lên.
“Vãn Ninh, cháu quay lại.”
Tôi khựng chân.
Mẹ chồng cau mày.
“Chú Hai, chuyện trong nhà để tôi giải quyết.”
Ông không nhìn bà.
“Chị dâu, tám năm nay Vãn Ninh đối xử với anh cả thế nào, tôi nhìn thấy.”
Mẹ chồng cứng mặt.
“Nó là con dâu, chăm bố chồng là bổn phận.”
“Vậy hôm nay cho nó một chỗ ngồi cũng khó đến thế sao?”
Không khí lập tức đặc quánh.
Mỹ Kỳ chen vào.
“Chú Hai, chú đừng vì người ngoài mà trách mẹ cháu.”
Ông Quốc Lương quay sang nhìn cô ta.
“Ai nói với cháu nó là người ngoài?”
Câu hỏi khiến cả bàn im lặng.
Mẹ chồng tôi bỗng thay đổi sắc mặt.
Ông Quốc Lương chậm rãi đưa tay vào túi áo trong.
Ông lấy ra một phong thư màu vàng đã cũ.
Vừa nhìn thấy nó, mẹ chồng lập tức đứng bật dậy.
“Chú lấy cái đó ở đâu?”
Tôi nhìn bà.
Đó là lần đầu tiên trong ngày hôm ấy, tôi thấy trong mắt bà không phải khinh thường.
Mà là hoảng hốt.
Ông Quốc Lương đặt phong thư lên bàn.
“Ba ngày trước khi mất, anh cả tự tay giao cho tôi.”
Cảnh Hoài sững sờ.
“Bố cháu?”
“Ừ.”
“Bố nói gì?”
“Anh ấy dặn đúng ngày giỗ đầu mới được mở. Và phải có mặt đầy đủ người nhà họ Trình.”
Mẹ chồng bước tới.
“Không cần đọc.”
Mỹ Kỳ ngơ ngác.
“Mẹ?”
“Tôi nói không cần đọc!”
Bà đưa tay định giật lấy phong thư, nhưng ông Quốc Lương nhanh chóng rút lại.
“Chị sợ cái gì?”
“Tôi không sợ!”
“Vậy ngồi xuống.”
Mặt mẹ chồng trắng bệch.
Ông Quốc Lương nhìn chiếc ghế nhựa ngoài cửa bếp, rồi nhìn tôi.
“Vãn Ninh, cháu ngồi vào chỗ cạnh Cảnh Hoài.”
Mẹ chồng lập tức quát:
“Không được!”
Ông Quốc Lương đập phong thư xuống bàn.
“Nếu hôm nay con dâu trưởng không được ngồi bàn này, vậy lời anh cả để lại tôi cũng không đọc.”
Tất cả ánh mắt dồn về phía tôi.
Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng tôi kéo ghế ngồi xuống.
Cảnh Hoài hơi dịch người sang một bên, môi mấp máy như muốn nói gì đó rồi thôi.
Ông Quốc Lương mở phong thư.
Bên trong có ba thứ.
Một lá thư viết tay.
Một tập giấy có đóng dấu đỏ.
Và một bức ảnh cũ đã bạc màu.
Ngay khi bức ảnh lộ ra, chiếc chén trong tay mẹ chồng rơi xuống nền.
Choang!
Bà lùi lại một bước.
“Không thể nào…”
Cảnh Hoài lập tức cầm bức ảnh lên.
Anh nhìn vài giây rồi bỗng quay phắt sang tôi.
“Vãn Ninh…”
Tôi cau mày.
“Gì vậy?”
Anh chìa bức ảnh ra.
Trong ảnh là cha chồng khi còn trẻ, đứng trước một tòa nhà cũ ở Thượng Hải cùng một người đàn ông khác.
Nhưng phía sau họ, trong vòng tay một người phụ nữ, là một bé gái khoảng năm tuổi.
Tôi nhìn khuôn mặt cô bé ấy.
Tim bỗng đập mạnh.
Trên cổ cô bé có một chiếc khóa trường mệnh bằng bạc.
Một chiếc khóa giống hệt chiếc tôi đã đeo từ nhỏ.
Tôi chưa kịp hỏi, ông Quốc Lương đã mở lá thư.
Ông đọc dòng đầu tiên.
Rồi đột nhiên dừng lại.
Bàn tay cầm giấy bắt đầu run.
“Anh cả…”
Mẹ chồng lao tới.
“Đừng đọc!”
Nhưng ông Quốc Lương đã ngẩng đầu.
Ánh mắt ông dừng trên mặt tôi rất lâu.
Sau đó, ông quay sang Cảnh Hoài.
“Có một chuyện về cuộc hôn nhân tám năm của hai đứa…”
Ông đặt tập giấy có dấu đỏ ngay trước mặt tôi.
“…bố cháu chưa từng nói ra.”
Tôi cúi xuống.
Trên trang đầu là tên của một công ty bất động sản cũ ở Thượng Hải.
Bên dưới là một dòng chữ khiến tôi lạnh sống lưng.
“Người thụ hưởng cuối cùng…”
Và cái tên được ghi phía sau, lại chính là tên tôi.
TÔ VÃN NINH.
CHƯƠNG 2 – LÁ THƯ CỦA NGƯỜI ĐÃ KHUẤT
“Tại sao tên cô lại nằm trong giấy tờ tài sản của bố?”
Mỹ Kỳ giật tập hồ sơ khỏi tay tôi, giọng cao vút.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, mẹ chồng đã lao tới định giằng lại.
“Đưa cho mẹ!”
Ông Quốc Lương lập tức chắn trước mặt bà.
“Chị dâu, đến lúc này chị còn muốn giấu?”
Mẹ chồng siết chặt môi.
Cảnh Hoài cầm tập giấy lên xem.
Trang đầu tiên ghi tên Công ty Địa ốc Hải Thành, thành lập ở Thượng Hải hơn hai mươi năm trước. Phần vốn góp ban đầu có tên cha chồng tôi, Trình Đức Hải.
Nhưng ở mục người thụ hưởng cuối cùng lại ghi một cái tên không ai ngờ tới.
Tô Vãn Ninh.
Tức là tôi.
Tôi nhìn ông Quốc Lương.
“Chú Hai, chuyện này là thế nào?”
Ông không trả lời ngay.
Thay vào đó, ông lấy bức ảnh cũ đặt trước mặt tôi.
“Cháu có nhớ bức ảnh này không?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Còn chiếc khóa bạc?”
Tôi đưa tay lên cổ theo phản xạ.
Chiếc khóa trường mệnh ấy tôi vẫn giữ trong hộp trang sức ở căn hộ Tĩnh Hồ. Mẹ tôi từng nói đó là thứ duy nhất còn lại từ lúc tôi còn nhỏ.
Tôi nhìn cô bé trong ảnh.
“Cô bé này…”
Mẹ chồng bất ngờ gắt lên:
“Chỉ là trùng hợp!”
Ông Quốc Lương quay đầu.
“Chị chắc chứ?”
“Đương nhiên!”
“Vậy tại sao anh cả vừa nhìn thấy Vãn Ninh lần đầu tám năm trước đã hỏi riêng chị về quê quán của con bé?”
Không khí im lặng.
Tôi quay sang mẹ chồng.
“Mẹ biết chuyện này?”
Bà tránh mắt.
“Không biết.”
Ông Quốc Lương bật cười nhạt.
“Chị còn định nói dối bao lâu?”
Cảnh Hoài nhíu mày.
“Chú Hai, rốt cuộc có chuyện gì?”
Ông Quốc Lương nhìn cháu trai.
“Cảnh Hoài, cháu còn nhớ trước khi cưới, bố cháu phản đối hai đứa thế nào không?”
Cảnh Hoài gật đầu.
Tám năm trước, đúng là cha chồng từng phản đối cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Khi ấy tôi luôn nghĩ ông chê gia cảnh tôi bình thường.
Nhưng kỳ lạ là chỉ một tháng sau, ông bỗng đổi thái độ, thậm chí tự mình đến An Huy gặp cha mẹ tôi.
Sau đám cưới, ông đối xử với tôi tốt hơn bất kỳ ai trong nhà.
Tôi từng nghĩ đó là vì ông đã chấp nhận con dâu.
Bây giờ nhớ lại, có quá nhiều điều bất thường.
Ông Quốc Lương mở lá thư.
“Anh cả viết rằng, năm hai mươi chín tuổi, ông ấy cùng một người bạn tên Tô Minh Viễn mở công ty ở Thượng Hải.”
Tôi giật mình.
Tô Minh Viễn.
Đó là tên cha tôi.
“Cha cháu?”
Ông Quốc Lương gật đầu.
“Đúng.”
Tôi đứng bật dậy.
“Không thể nào. Cha cháu cả đời làm kỹ thuật viên ở An Huy.”
“Đó là chuyện sau này.”
Mẹ chồng đột nhiên nói lớn:
“Chú Hai!”
Ông Quốc Lương không dừng.
“Hai người từng là bạn thân. Khi Hải Thành mới thành lập, cha cháu góp gần một nửa vốn.”
Tôi nhìn mẹ chồng.
Mặt bà trắng bệch.
“Sau đó thì sao?”
Ông Quốc Lương nhìn lá thư.
“Sau đó xảy ra một vụ việc khiến Tô Minh Viễn rời Thượng Hải.”
“Tại sao?”
Ông im lặng.
“Anh cả không viết rõ trong phần này.”
Mỹ Kỳ chen vào:
“Thế thì liên quan gì đến tài sản?”
Ông Quốc Lương nhìn cô.
“Liên quan rất nhiều.”
Ông lấy tập hồ sơ thứ hai.
“Trước khi công ty Hải Thành giải thể, Trình Đức Hải giữ lại một phần cổ phần đứng tên mình. Nhưng ông ấy viết rõ trong một thỏa thuận rằng đây vốn là phần thuộc về Tô Minh Viễn.”
Mỹ Kỳ biến sắc.
“Không thể!”
Cảnh Hoài nhanh chóng lật sang trang cuối.
“Bao nhiêu?”
Ông Quốc Lương nói chậm rãi:
“Sau nhiều lần tái cấu trúc, số cổ phần đó được chuyển thành quyền lợi trong ba bất động sản thương mại ở Thượng Hải và một khoản đầu tư tại Khu công nghiệp Tô Châu.”
Mỹ Kỳ đứng bật dậy.
“Bố chưa bao giờ nói!”
“Vì ông ấy không coi đó là tài sản của nhà họ Trình.”
“Vậy của ai?”
Ông Quốc Lương nhìn tôi.
“Của nhà họ Tô.”
Cả gian phòng nổ tung những tiếng bàn tán.
Tôi ngồi im.
Tai ù đi.
Suốt tám năm, mẹ chồng luôn nhắc tôi rằng tôi bước vào nhà họ Trình với hai bàn tay trắng.
Nhưng nếu những giấy tờ này là thật…
Người nợ ai, chưa chắc giống như bà vẫn nói.
Mẹ chồng bỗng cười lạnh.
“Chỉ dựa vào mấy tờ giấy cũ mà muốn lấy tài sản nhà họ Trình?”
Tôi ngẩng đầu.
“Con chưa nói muốn lấy gì cả.”
“Cô không muốn?”
Bà chỉ vào tôi.
“Cô ngồi đây làm bộ vô tội để làm gì?”
Cảnh Hoài cau mày.
“Mẹ, đủ rồi.”
Đây là lần đầu tiên trong ngày anh lên tiếng bênh tôi.
Nhưng kỳ lạ thay, tôi không còn thấy cảm động.
Tôi nhìn anh.
“Anh biết chuyện này không?”
“Anh không biết.”
“Thật không?”
Anh sững lại.
“Vãn Ninh, em nghi ngờ anh?”
Tôi cười nhạt.
“Chỉ vài phút trước anh còn để em ngồi ngoài cửa bếp.”
Cảnh Hoài im lặng.
Mỹ Kỳ lập tức nói:
“Chị đừng nhân cơ hội này gây chia rẽ!”
Tôi quay sang cô ta.
“Người vừa cho tôi bát xương thừa là cô.”
Mỹ Kỳ đỏ mặt.
“Mẹ bảo—”
“Cô ba mươi tám tuổi rồi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Không phải trẻ con.”
Cô ta nghẹn lời.
Ông Quốc Lương tiếp tục đọc thư.
“Anh cả còn để lại một yêu cầu.”
Mọi người lập tức im lặng.
“Ông ấy muốn sau ngày giỗ đầu, toàn bộ hồ sơ liên quan đến Hải Thành phải được giao cho Vãn Ninh.”
Mẹ chồng đập bàn.
“Không được!”
“Tại sao?”
“Vì…”
Bà dừng lại.
Ông Quốc Lương nhìn bà.
“Vì trong số đó có thứ chị không muốn con bé nhìn thấy?”
Tôi quay đầu.
“Mẹ đang giấu gì?”
Bà không trả lời.
Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.
Người giúp việc đi mở.
Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi mặc vest xám bước vào. Ông tự giới thiệu là luật sư Chu Văn Khải, từng làm việc cho cha chồng tôi.
Ông đặt một chiếc cặp da lên bàn.
“Xin lỗi tôi đến muộn.”
Mẹ chồng lập tức biến sắc.
“Ông tới đây làm gì?”
Luật sư Chu nhìn bà.
“Thực hiện ủy thác của ông Trình Đức Hải.”
Ông mở cặp.
Bên trong là một hộp hồ sơ niêm phong.
“Ông Trình dặn rằng chỉ khi ông Quốc Lương đọc lá thư trước mặt đủ người trong gia đình, tôi mới được giao thứ này cho bà Tô Vãn Ninh.”
Tôi nhận chiếc hộp.
Tay nặng trĩu.
Cảnh Hoài nhìn luật sư.
“Trong đó là gì?”
“Tôi không biết toàn bộ.”
“Ông là luật sư mà không biết?”
“Phần nội dung được niêm phong bởi chính ông Trình.”
Mẹ chồng bước tới.
“Đưa cho tôi!”
Tôi ôm hộp hồ sơ vào người.
“Mẹ.”
Bà dừng lại.
Đó có lẽ là lần đầu tiên bà thấy tôi không lùi.
Tôi hỏi:
“Tại sao mẹ sợ con mở nó?”
“Cô nói linh tinh!”
“Vậy mẹ để con mở.”
Bà nghiến răng.
“Đây là chuyện nhà họ Trình.”
Tôi cười.
“Lúc ăn cơm, mẹ nói con là người ngoài. Bây giờ giấy tờ liên quan đến con thì lại thành chuyện nhà họ Trình?”
Bà không nói được gì.
Tôi tháo lớp niêm phong.
Bên trong có một cuốn sổ ghi chép cũ, vài bản sao chứng từ ngân hàng và một phong bì nhỏ.
Trên phong bì ghi:
“Gửi Vãn Ninh.”
Nét chữ cha chồng.
Tôi mở ra.
Chỉ có một tờ giấy.
Dòng đầu tiên viết:
“Nếu con đọc được lá thư này, nghĩa là cuối cùng cha vẫn không đủ can đảm nói sự thật khi còn sống.”
Tôi thấy cổ họng nghẹn lại.
Tôi đọc tiếp.
“Cha nợ cha ruột con một lời xin lỗi.”
Tôi lập tức ngẩng đầu.
“Cha ruột?”
Cả bàn im phăng phắc.
Mẹ chồng bất ngờ lao tới giật lá thư khỏi tay tôi.
“Đừng đọc nữa!”
Lần này bà thực sự mất kiểm soát.
Ông Quốc Lương giữ tay bà lại.
Tôi nhìn bà.
“Mẹ biết?”
Bà thở gấp.
“Không.”
“Vậy tại sao mẹ sợ?”
Không ai trả lời.
Tôi cúi xuống nhặt lá thư.
Dòng cuối cùng trên trang đầu chỉ có một câu.
“Mọi chuyện bắt đầu từ đêm mưa ở Thượng Hải, hai mươi bảy năm trước, khi một đứa trẻ bị đưa nhầm khỏi bệnh viện…”
Tôi đứng chết lặng.
Đúng lúc đó, điện thoại của luật sư Chu rung lên.
Ông nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi.
“Bà Tô.”
“Sao?”
“Có một người vừa tới dưới nhà.”
“Ai?”
Luật sư Chu nhìn tôi rất lâu.
“Người đó nói… bà ấy mới là người đã bế cô rời khỏi bệnh viện năm ấy.”
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI ĐẾN TỪ THƯỢNG HẢI
Cả căn nhà im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường.
Mẹ chồng là người phản ứng đầu tiên.
“Không được cho bà ta lên!”
Luật sư Chu nhìn bà.
“Bà Trình, bà biết người đó là ai?”
“Không biết!”
“Không biết mà bà lại sợ?”
Bà Ngọc Lan tái mặt.
Cảnh Hoài đứng lên.
“Mẹ, rốt cuộc mẹ đang giấu chuyện gì?”
Bà quay sang con trai.
“Cảnh Hoài, mẹ làm tất cả đều vì nhà này.”
“Con hỏi mẹ đang giấu gì.”
“Con đừng ép mẹ!”
Tôi nhìn người phụ nữ đã chèn ép mình suốt tám năm.
Lần đầu tiên, bà không còn là người nắm quyền trong căn nhà này.
Bà đang hoảng loạn.
Tôi nói với người giúp việc:
“Mời người đó lên.”
Mẹ chồng lập tức quát:
“Tô Vãn Ninh!”
Tôi quay lại.
“Mẹ vừa nói con là người ngoài.”
“Cô—”
“Vậy chuyện của con, con tự quyết.”
Năm phút sau, cửa mở.
Một phụ nữ khoảng sáu mươi tuổi bước vào. Bà mặc áo khoác màu xám đậm, tóc đã bạc gần nửa, tay ôm một chiếc túi vải cũ.
Vừa nhìn thấy mẹ chồng, bà dừng lại.
“Ngọc Lan.”
Mẹ chồng lùi một bước.
“Bà còn dám xuất hiện?”
Người phụ nữ cười buồn.
“Hai mươi bảy năm rồi.”
Tôi đứng dậy.
“Bà là ai?”
Bà quay sang tôi.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, môi bà run lên.
“Cô giống mẹ cô quá.”
Tim tôi thắt lại.
“Bà biết mẹ tôi?”
“Biết.”
“Bà tên gì?”
“Lưu Tú Phân.”
Bà mở chiếc túi vải, lấy ra một tấm thẻ nhân viên bệnh viện cũ.
“Trước đây tôi từng là hộ lý ở Bệnh viện Phụ sản số 1 Thượng Hải.”
Mỹ Kỳ thì thầm:
“Đứa trẻ bị đưa nhầm…”
Bà Lưu gật đầu.
“Hôm đó có hai bé gái sinh cách nhau chưa đầy hai tiếng.”
Tôi nhìn bà không chớp mắt.
“Một trong số đó là tôi?”
“Phải.”
Mẹ chồng bất ngờ bước tới.
“Đừng nghe bà ta! Một người biến mất gần ba mươi năm, bây giờ xuất hiện nói gì chẳng được!”
Bà Lưu nhìn mẹ chồng.
“Vậy bà có dám nói mình chưa từng gặp tôi không?”
Mẹ chồng cứng người.
Cảnh Hoài nhìn mẹ.
“Mẹ?”
Bà không trả lời.
Bà Lưu lấy ra một quyển sổ nhỏ.
“Tôi đã giữ thứ này suốt hai mươi bảy năm.”
Trong sổ là những ghi chép bằng bút mực đã nhòe.
Ngày tháng.
Số phòng.
Tên sản phụ.
Tôi đọc thấy một cái tên.
Lâm Tuyết Cầm.
Tôi không biết người đó.
Bên cạnh là một cái tên khác.
Tô Thu Hà.
Đó là tên mẹ tôi.
Tôi ngẩng phắt lên.
“Chuyện gì đã xảy ra?”
Bà Lưu hít sâu.
“Đêm đó bệnh viện mất điện một thời gian ngắn. Khi có điện trở lại, vòng tay của hai đứa trẻ đã bị đổi.”
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
“Vô tình?”
Bà Lưu không trả lời ngay.
Mẹ chồng nói lớn:
“Đương nhiên là vô tình!”
Bà Lưu nhìn thẳng vào bà.
“Không.”
Một chữ khiến cả phòng chết lặng.
“Không phải vô tình.”
Tôi nghe rõ tiếng Cảnh Hoài hít vào.
Bà Lưu tiếp tục:
“Tôi đã nhìn thấy một người bước vào phòng trẻ sơ sinh.”
Mẹ chồng đột nhiên đập tay xuống bàn.
“Im đi!”
Bà Lưu quay sang.
“Bà sợ tôi nói tên người đó?”
Tôi bước tới.
“Là ai?”
Bà Lưu nhìn tôi.
“Tôi chưa thể nói chỉ dựa trên lời kể. Tôi mang theo thứ khác.”
Bà lấy từ túi ra một phong bì nhựa.
Bên trong là một tấm ảnh chụp giấy tờ cũ và một bản sao hồ sơ bệnh viện.
Luật sư Chu nhận lấy, kiểm tra rất lâu.
“Đây là bản sao sổ trực đêm.”
Tôi nhìn dòng ký tên.
Có một cái tên bị khoanh đỏ.
Nhưng phần đó mờ đến mức không đọc rõ.
Tôi hỏi:
“Bà biết ai đổi hai đứa trẻ, vậy tại sao hai mươi bảy năm mới nói?”
Bà Lưu cúi đầu.
“Vì tôi đã nhận tiền.”
Không ai lên tiếng.
“Tôi nghèo. Chồng tôi lúc đó bệnh nặng. Một người đưa tôi năm mươi nghìn tệ để im lặng.”
Tôi lạnh người.
“Năm mươi nghìn tệ cách đây hai mươi bảy năm…”
“Là số tiền đủ thay đổi cuộc đời tôi.”
Bà nhắm mắt.
“Tôi đã chọn sai.”
Tôi không biết nên giận hay thương.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó tôi biết một gia đình đã mất con.”
Tôi siết chặt tay.
“Gia đình nào?”
Bà nhìn tôi.
“Gia đình họ Tô.”
Tôi lùi một bước.
“Cha mẹ tôi?”
“Ông Tô Minh Viễn và bà Tô Thu Hà nhiều năm sau mới biết đứa trẻ họ nuôi có nhóm máu không phù hợp.”
Tôi lập tức nhớ lại.
Năm tôi mười tuổi, cha mẹ từng đưa tôi đi xét nghiệm rất nhiều lần ở Hợp Phì.
Họ nói chỉ là kiểm tra sức khỏe.
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ.
“Sau đó họ biết tôi không phải con ruột?”
Bà Lưu gật đầu.
“Có lẽ vậy.”
“Vậy tại sao họ vẫn nuôi tôi?”
Giọng tôi bắt đầu run.
Bà Lưu nhìn tôi.
“Vì đối với họ, cô đã là con.”
Nước mắt tôi lập tức trào lên.
Tất cả những năm tháng ở An Huy bỗng trở lại.
Cha đạp xe chở tôi đi học dưới mưa.
Mẹ thức đêm may áo bông.
Hai người chưa từng để tôi cảm thấy mình khác biệt.
Tôi cắn môi.
“Vậy con ruột của họ đâu?”
Không ai trả lời.
Tôi nhìn bà Lưu.
“Đứa trẻ còn lại đâu?”
Bà cúi đầu.
“Tôi không biết.”
Mẹ chồng bất ngờ quay mặt đi.
Chỉ một động tác nhỏ.
Nhưng tôi nhìn thấy.
Tôi bước tới.
“Mẹ biết phải không?”
Bà Ngọc Lan cau mày.
“Tôi không biết!”
“Nhìn con.”
Bà không nhìn.
“Mẹ biết đứa trẻ còn lại đang ở đâu.”
Mỹ Kỳ bỗng chen vào.
“Chị đừng ép mẹ tôi!”
Tôi quay sang.
Rồi tôi nhìn cô ta thật lâu.
Không hiểu vì sao, một cảm giác kỳ lạ xuất hiện.
Mỹ Kỳ lớn hơn tôi mười tuổi.
Nếu hai đứa trẻ bị đổi hai mươi bảy năm trước, cô ta không thể là đứa trẻ kia.
Nhưng mẹ chồng chắc chắn có liên quan.
Luật sư Chu lúc này mở cuốn sổ của cha chồng.
“Có thể ông Trình đã tìm ra.”
Ông lật nhanh vài trang.
“Ở đây có ghi một địa chỉ tại Thượng Hải.”
Cảnh Hoài bước tới.
“Địa chỉ nào?”
“Đường Vũ Khang.”
Bà Lưu lập tức ngẩng đầu.
“Đó là nơi gia đình Lâm từng sống.”
Tôi hỏi:
“Gia đình Lâm?”
“Gia đình của sản phụ còn lại.”
Tôi nhớ cái tên trong hồ sơ.
Lâm Tuyết Cầm.
Luật sư Chu tiếp tục đọc.
“Ông Trình viết: ‘Tôi đã tìm thấy đứa trẻ năm ấy. Nhưng chuyện này nếu công khai quá sớm sẽ phá hủy hai gia đình.’”
Mẹ chồng đột nhiên lao tới giật cuốn sổ.
“Đừng đọc!”
Cảnh Hoài giữ tay bà.
“Mẹ!”
“Buông mẹ ra!”
“Mẹ biết bố tìm thấy ai?”
Bà vùng vẫy.
Tôi nhìn bà.
“Tại sao mẹ lại sợ đến vậy?”
Cuối cùng, bà Ngọc Lan quay sang tôi.
Trong mắt bà đầy oán giận.
“Vì từ ngày cô bước vào nhà này, mọi thứ đều thay đổi!”
Tôi sững người.
“Con?”
“Đúng! Nếu không có cô, Đức Hải đã không đào lại chuyện cũ! Nếu không có cô, ông ấy đã không định trả lại những thứ vốn phải thuộc về Cảnh Hoài!”
Cảnh Hoài tái mặt.
“Mẹ, mẹ đang nói gì?”
Bà lập tức im bặt.
Nhưng đã quá muộn.
Ông Quốc Lương đứng dậy.
“Chị vừa tự thừa nhận rồi.”
“Không!”
“Chị biết rõ Vãn Ninh là ai từ trước khi nó cưới vào nhà này.”
Tôi cảm giác máu trong người lạnh đi.
“Mẹ biết con từ trước?”
Bà Ngọc Lan thở gấp.
Tôi bước tới.
“Vậy việc mẹ phản đối hôn sự…”
Bà không trả lời.
“Việc mẹ ghét con…”
Im lặng.
“Việc mẹ luôn nói con không xứng với nhà họ Trình…”
Mắt bà đỏ lên.
Tôi hỏi thật chậm:
“Không phải vì con nghèo, đúng không?”
Bà siết chặt hai tay.
Đúng lúc đó, luật sư Chu lấy từ đáy hộp hồ sơ ra một chiếc USB.
“Còn thứ này.”
Trên USB có nhãn viết tay.
“Video cuối cùng – Trình Đức Hải.”
Cảnh Hoài lập tức cắm USB vào chiếc máy tính xách tay trên bàn.
Màn hình hiện lên hình ảnh cha chồng tôi.
Ông ngồi trong phòng bệnh, gầy hơn rất nhiều so với lúc còn khỏe.
Tôi lập tức nghẹn lại.
Ông nhìn thẳng vào máy quay.
“Vãn Ninh.”
Chỉ hai chữ đã khiến mắt tôi đỏ hoe.
“Nếu con đang xem đoạn video này, nghĩa là cha không còn cơ hội tự mình xin lỗi con.”
Ông dừng lại rất lâu.
“Cha từng làm một việc khiến gia đình họ Tô mất gần ba mươi năm để trả giá.”
Mẹ chồng nhắm mắt.
Trong video, cha chồng tiếp tục:
“Nhưng người thật sự đổi hai đứa trẻ năm ấy không phải cha.”
Tôi nín thở.
“Người đó…”
Video đột nhiên dừng.
Màn hình tối đen.
Cảnh Hoài cau mày.
“Bị lỗi?”
Luật sư Chu kiểm tra USB.
“Không. Đoạn sau được khóa.”
“Khóa bằng gì?”
Ông nhìn màn hình.
“Mật khẩu.”
Tôi hỏi:
“Có gợi ý không?”
Luật sư Chu chỉ vào một dòng nhỏ ở góc màn hình.
Tất cả cùng cúi xuống.
Gợi ý mật khẩu chỉ có sáu chữ.
“Ngày đứa trẻ thật sự trở về.”
Mẹ chồng nhìn thấy dòng chữ ấy, toàn thân bỗng cứng lại.
Tôi quay sang bà.
“Mẹ biết ngày đó?”
Bà im lặng rất lâu.
Rồi bỗng nhiên, nước mắt chảy xuống.
Lần đầu tiên trong tám năm, tôi thấy người phụ nữ ấy khóc trước mặt mình.
Bà nhìn tôi, môi run rẩy.
“Vãn Ninh…”
Tôi không nói gì.
Bà chỉ vào bức ảnh cũ.
“Cô vẫn nghĩ đứa trẻ bị đưa nhầm năm ấy là cô sao?”
Tôi sững lại.
“Mẹ nói gì?”
Bà Ngọc Lan nhắm mắt.
Sau vài giây, bà mở mắt, nhìn thẳng vào tôi.
“Không.”
Giọng bà khàn đặc.
“Cô không phải đứa trẻ bị đưa nhầm.”
Tim tôi gần như ngừng đập.
Cảnh Hoài bật dậy.
“Mẹ!”
Tôi bước tới.
“Vậy con là ai?”
Bà Ngọc Lan nhìn tôi rất lâu.
Rồi ánh mắt bà chuyển sang lá thư của cha chồng nằm trên bàn.
“Muốn biết cô là ai…”
Bà chậm rãi nói.
“…hãy mở trang cuối cùng của cuốn sổ Đức Hải để lại.”
Tôi lập tức giật lấy cuốn sổ.
Các ngón tay run đến mức suýt xé rách giấy.
Tôi lật đến trang cuối.
Ở đó chỉ có một tấm ảnh được dán úp xuống.
Tôi bóc mép ảnh lên.
Phía sau có một dòng chữ của cha chồng:
“Đứa trẻ này chưa từng được sinh ra trong bệnh viện ở Thượng Hải.”
Tôi chết lặng.
Bên dưới là một địa điểm.
Tô Châu.
Và một ngày tháng.
Ngày sinh của tôi.
Ngay lúc tôi định lật bức ảnh lại để xem người đang được cha chồng ôm trong đó là ai, mẹ chồng bỗng nói một câu khiến toàn bộ căn phòng đông cứng:
“Đừng lật.”
Tôi quay đầu.
Bà nhìn tôi, sắc mặt trắng bệch.
“Bởi vì người đứng cạnh cô trong bức ảnh ấy… mới là lý do cha chồng cô phải giữ bí mật này suốt hai mươi bảy năm.”
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.