Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Mẹ tôi làm giúp việc hơn hai mươi năm để nuôi tôi học đại học. Ngày hai bên gia đình gặp nhau, mẹ chồng cố tình đưa chiếc tạp dề cho bà: “Nghe nói thông gia quen phục vụ rồi, tiện thể vào bếp rửa giúp mấy cái bát.” Chị chồng bật cười, còn chồng tôi chỉ nói: “Mẹ em làm một chút có sao đâu.” Mẹ tôi thật sự cầm tạp dề bước vào bếp. Đến lúc ra về, bà đặt một cuốn sổ cũ trước mặt con rể: “Mẹ định giữ chuyện này đến chết. Nhưng hôm nay mẹ nghĩ con gái mẹ nên biết chín năm trước, ai đã trả tiền học cho con.”... Truyện Ngắn

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1 – CHIẾC TẠP DỀ TRÊN BÀN TIỆC

“Thông gia quen phục vụ người khác hơn hai mươi năm rồi, rửa thêm vài cái bát chắc cũng chẳng mệt đâu nhỉ?”

Chiếc tạp dề màu xám được Lưu Mỹ Phương đặt thẳng xuống trước mặt mẹ tôi.

Cả phòng ăn riêng trên tầng ba của nhà hàng Vọng Hồ, sát Tây Hồ, Hàng Châu, im bặt vài giây.

Rồi Chu Mạn Lệ bật cười.

“Đúng đấy mẹ. Dì Trần làm nghề này lâu năm, chắc tay nghề còn nhanh hơn nhân viên nhà hàng.”

Tôi siết chặt đôi đũa đến trắng bệch đầu ngón tay.

Mẹ tôi, Trần Tú Lan, năm mươi sáu tuổi, vẫn ngồi thẳng lưng. Chiếc áo len đỏ sẫm bà mặc hôm nay là món quà tôi mua bằng tháng lương đầu tiên sau khi được thăng chức. Trước lúc đến, bà còn đứng trước gương chỉnh tóc ba lần, lo mình ăn mặc không đủ trang trọng trong buổi gặp mặt hai gia đình.

Bây giờ, người ta đặt trước mặt bà một chiếc tạp dề.

Như thể nhắc bà rằng dù hôm nay mang danh “thông gia”, bà vẫn chỉ là một người giúp việc.

Tôi đẩy ghế đứng bật dậy.

“Bác Lưu, mẹ cháu là khách.”

Nụ cười của Lưu Mỹ Phương nhạt đi.

“Uyển Thanh, bác chỉ đùa thôi. Người trẻ các cháu sao nhạy cảm thế?”

“Đùa?”

Tôi nhìn chiếc tạp dề.

“Nếu cháu đưa cho bác một cây chổi rồi bảo bác quét phòng ăn vì bác đang rảnh, bác có thấy buồn cười không?”

“Em nói chuyện với mẹ anh kiểu gì vậy?”

Chu Cảnh Hoài lên tiếng.

Tôi quay phắt sang anh.

Người đàn ông tôi yêu bốn năm, người chỉ còn một tháng nữa sẽ trở thành chồng tôi, đang cau mày nhìn tôi như thể người gây chuyện chính là tôi.

“Anh không thấy mẹ anh đang làm gì sao?”

Cảnh Hoài hạ giọng:

“Hôm nay hai nhà gặp nhau. Em nhất định phải làm ầm lên à?”

“Mẹ em bị coi thường ngay trước mặt em!”

“Chỉ là rửa mấy cái bát.”

Anh thở dài.

“Mẹ em làm một chút có sao đâu?”

Tôi nghe rất rõ một tiếng “cạch”.

Mẹ đã đặt chén trà xuống.

Không ai để ý ánh mắt bà thay đổi.

Bà chỉ nhẹ nhàng kéo tay tôi.

“Thanh Thanh, ngồi xuống.”

“Mẹ!”

“Không sao.”

Mẹ cầm chiếc tạp dề lên.

Lưu Mỹ Phương mỉm cười hài lòng.

“Mẹ cháu còn hiểu chuyện hơn cháu.”

Mẹ tôi không đáp.

Bà đứng lên, khoác chiếc tạp dề quanh eo rồi đi về phía cửa bếp.

Tôi định chạy theo nhưng bà quay lại, nhìn tôi một cái.

Ánh mắt ấy khiến tôi dừng chân.

Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn như vậy.

Cha mất khi tôi tám tuổi. Mẹ từ một huyện nhỏ ở An Huy đưa tôi đến Hàng Châu, ban ngày làm giúp việc, buổi tối chăm người già trong bệnh viện. Bàn tay bà quanh năm nứt nẻ vì nước tẩy rửa.

Khi tôi thi đỗ Đại học Chiết Giang, mẹ ôm giấy báo trúng tuyển khóc cả đêm.

Bà nói:

“Con cứ học. Tiền để mẹ lo.”

Tôi từng nghĩ điều cực khổ nhất mẹ làm vì tôi là thức dậy lúc năm giờ sáng suốt hai mươi năm.

Nhưng tối hôm ấy, tôi mới biết mình chưa hiểu gì cả.

Sau khi mẹ vào bếp, cuộc nói chuyện trên bàn tiếp tục như chưa có chuyện gì.

Lưu Mỹ Phương nhấp trà.

“Chuyện sính lễ chúng ta cũng nên thống nhất. Nhà họ Chu đã chuẩn bị căn hộ ở khu Tân Thiên Địa. Tuy căn hộ đứng tên Cảnh Hoài nhưng sau này hai đứa cùng ở.”

Tôi lạnh lùng hỏi:

“Còn khoản hai trăm nghìn tệ mà trước đây bác nói sẽ làm sính lễ?”

Bà nhướng mày.

“Nhà cháu đâu thiếu tiền đến mức phải tính từng đồng?”

Chu Mạn Lệ bật cười.

“Tô— à, Uyển Thanh, cô có công việc tốt ở công ty công nghệ mà. Hơn nữa nhà cô chỉ có hai mẹ con, chẳng phải sau này tiền của dì Trần cũng để lại cho cô sao?”

Tôi còn chưa đáp, Cảnh Hoài đã nói:

“Được rồi, đừng nói chuyện tiền nong nữa.”

Tôi nhìn anh.

“Anh cũng nghĩ vậy?”

“Anh chỉ không muốn vừa cưới đã tính toán.”

Tôi bỗng thấy người đàn ông trước mặt xa lạ.

Ngày trước, Cảnh Hoài từng kể rằng gia đình anh không phải lúc nào cũng giàu có.

Chín năm trước, công ty vật liệu xây dựng của cha anh, Chu Kiến Quốc, suýt phá sản. Cảnh Hoài đang học năm hai tại Đại học Tài chính Kinh tế Thượng Hải, gia đình không gửi nổi tiền học.

Anh từng nói với tôi:

“Lúc đó anh đã chuẩn bị nghỉ học.”

“Sau đó thì sao?”

“Có người giúp anh.”

“Ai?”

“Không biết. Tiền được chuyển thẳng vào tài khoản học phí. Hai năm, tổng cộng tám lần.”

Anh từng cười.

“Anh vẫn giữ tất cả biên lai. Nếu một ngày tìm được người đó, anh nhất định báo đáp.”

Nhưng tối nay, khi mẹ tôi từ bếp bước ra, câu chuyện ấy bỗng trở thành thứ khiến sắc mặt cả nhà họ Chu thay đổi.

Cổ tay mẹ đỏ lên vì nước nóng.

Tôi chạy tới.

“Mẹ, tay mẹ sao vậy?”

“Không sao.”

Mẹ tháo tạp dề, gấp ngay ngắn rồi đặt lại trước mặt Lưu Mỹ Phương.

“Bát đã rửa xong.”

Chu Mạn Lệ cười:

“Dì làm thật à? Cháu chỉ tưởng mẹ cháu nói đùa.”

Mẹ nhìn cô ta.

“Có những lời người nói xem là đùa, người nghe nhớ cả đời.”

Nụ cười của Mạn Lệ đông cứng.

Mẹ quay sang Cảnh Hoài.

“Cảnh Hoài.”

“Dạ?”

“Con học đại học ở Thượng Hải đúng không?”

Anh khựng lại.

“Vâng.”

“Chín năm trước, nhà con xảy ra chuyện?”

Lưu Mỹ Phương lập tức đặt mạnh chén trà xuống.

“Trần Tú Lan, chuyện cũ của nhà tôi có liên quan gì đến bà?”

Mẹ bình tĩnh mở chiếc túi vải đã dùng nhiều năm.

Từ đáy túi, bà lấy ra một cuốn sổ bìa xanh sẫm.

Mé​​p sổ đã sờn.

Ngay khi nhìn thấy nó, sắc mặt Lưu Mỹ Phương trắng đi.

“Bà lấy thứ đó ra làm gì?”

Mẹ nhìn bà ta.

“Bà nhận ra à?”

“Đưa đây!”

Lưu Mỹ Phương bất ngờ đứng bật dậy.

Tôi nhanh tay giữ cuốn sổ.

“Bác muốn làm gì?”

Cảnh Hoài cũng sửng sốt.

“Mẹ, mẹ biết cuốn sổ này?”

“Không biết!”

Bà trả lời quá nhanh.

Mẹ tôi cười nhạt.

“Không biết mà vừa nhìn đã muốn giật?”

Căn phòng rơi vào im lặng.

Mẹ mở trang đầu.

Một tờ biên lai ngân hàng đã ngả vàng rơi xuống bàn.

Cảnh Hoài cúi nhìn.

Hai mắt anh mở lớn.

“Ba mươi hai nghìn tệ…”

Mẹ lật tiếp.

Một biên lai khác.

Rồi một cái nữa.

Ngày tháng cách nhau từng học kỳ.

Cảnh Hoài bắt đầu run tay.

“Đây… đây là…”

Mẹ nói:

“Tám khoản tiền.”

Anh nhìn bà.

“Dì biết chuyện tiền học của con?”

Mẹ không trả lời trực tiếp.

Bà chỉ nói:

“Năm đó có người nói với mẹ rằng một cậu sinh viên nếu nghỉ học thì cả đời có thể bị hủy. Mẹ nghĩ, người trẻ chịu khó học hành thì nên được một cơ hội.”

Tôi cảm thấy ngực mình nặng trĩu.

“Mẹ, tại sao mẹ lại có những biên lai này?”

Mẹ quay sang tôi.

Ánh mắt bà đỏ lên.

“Thanh Thanh, con còn nhớ năm hai đại học, có mấy tháng mẹ bảo chủ nhà trả lương chậm không?”

Tôi chết lặng.

Tất nhiên tôi nhớ.

Tôi từng ăn mì gói suốt hơn nửa tháng để tiết kiệm tiền.

“Mẹ…”

“Không phải người ta trả lương muộn.”

Giọng mẹ rất nhỏ.

“Là mẹ đã dùng tiền vào chỗ khác.”

Cảnh Hoài đứng bật dậy.

“Dì nói gì?”

Lưu Mỹ Phương đột nhiên quát:

“Đủ rồi!”

Mẹ không nhìn bà ta.

Bà lấy từ cuối cuốn sổ ra một phong bì màu vàng.

“Cảnh Hoài, con từng nói nếu tìm được người giúp con năm đó, con sẽ báo đáp người ấy, đúng không?”

Môi anh khô khốc.

“Vâng…”

“Vậy con mở cái này đi.”

Lưu Mỹ Phương lao tới.

“Không được mở!”

Lần này ngay cả Chu Mạn Lệ cũng hoảng.

“Mẹ?”

Tôi kéo phong bì về phía mình.

“Bên trong là gì?”

“Uyển Thanh!” Lưu Mỹ Phương nhìn tôi chằm chằm. “Chuyện của người lớn, cháu không cần biết.”

Mẹ tôi bỗng bật cười.

“Con gái tôi sắp gả vào nhà bà, tại sao nó không được biết?”

Bà quay sang Cảnh Hoài.

“Mở đi.”

Anh đưa tay.

Phong bì vừa nghiêng, một tấm ảnh cũ rơi xuống.

Trong ảnh có ba người.

Mẹ tôi đứng bên trái.

Lưu Mỹ Phương đứng bên phải.

Ở giữa là một người đàn ông mặc áo bệnh nhân.

Cảnh Hoài nhặt ảnh lên.

Chỉ một giây sau, sắc mặt anh biến đổi.

“Đây là… bố?”

Chu Kiến Quốc đang ngồi cuối bàn bỗng làm rơi chén trà.

Tôi nhìn ông ta.

Rồi nhìn mẹ.

“Chuyện này là sao?”

Mẹ chưa kịp nói, Cảnh Hoài đã lật mặt sau bức ảnh.

Phía sau có một hàng chữ viết tay:

“Nếu một ngày Cảnh Hoài hỏi về số tiền ấy, xin hãy nói cho nó biết sự thật.”

Bên dưới là một chữ ký.

Cảnh Hoài nhìn chữ ký ấy, môi run lên.

“Bố…”

Chu Kiến Quốc nhắm mắt.

Còn Lưu Mỹ Phương bất ngờ giật lấy túi xách, định bỏ đi.

Mẹ tôi chặn trước cửa.

“Bà Lưu.”

Bà ta quay lại.

Mẹ hỏi rất chậm:

“Chín năm rồi. Bà vẫn định để con trai mình gọi ân nhân của nó là người hầu sao?”

CHƯƠNG 2 – TÁM KHOẢN HỌC PHÍ


“Bà nói rõ đi!”

Chu Cảnh Hoài đập hai tay xuống bàn.

Đây là lần đầu tiên trong bốn năm tôi thấy anh mất bình tĩnh đến vậy.

“Rốt cuộc tiền học năm đó là của ai?”

Không ai trả lời.

Chu Kiến Quốc cúi đầu.

Lưu Mỹ Phương siết chặt quai túi.

Mẹ tôi vẫn đứng trước cửa phòng ăn.

Cuối cùng bà nói:

“Là tiền của tôi.”

Cảnh Hoài lùi lại một bước.

“Không thể nào.”

Chu Mạn Lệ bật lên:

“Dì đừng nói linh tinh! Một người làm giúp việc lấy đâu ra nhiều tiền như thế?”

Tôi quay sang cô ta.

“Chị im đi.”

“Cô…”

“Chị vừa cười mẹ tôi vì bà làm giúp việc. Bây giờ lại hỏi bà lấy đâu ra tiền?”

Mạn Lệ nghẹn lời.

Cảnh Hoài nhìn mẹ tôi.

“Tại sao dì phải trả học phí cho con?”

Mẹ quay sang Chu Kiến Quốc.

“Ông Chu, ông nói hay tôi nói?”

Ông ta chậm rãi ngẩng đầu.

Gương mặt người đàn ông hơn sáu mươi tuổi như già đi trong vài phút.

“Mỹ Phương…”

“Ông im đi!”

Lưu Mỹ Phương quát.

Nhưng Chu Kiến Quốc không dừng.

“Chín năm trước công ty gặp khủng hoảng. Tôi nợ ngân hàng, nợ nhà cung cấp. Cảnh Hoài gọi về xin học phí, tôi không có.”

Cảnh Hoài khàn giọng:

“Con biết chuyện đó.”

“Không, con không biết hết.”

Ông ta nhìn con trai.

“Lúc ấy mẹ con bán một căn hộ mà vẫn không đủ xoay vốn. Tôi… bị suy sụp, phải nằm viện hơn một tháng.”

Tôi nhìn bức ảnh.

Thảo nào người đàn ông trong ảnh mặc áo bệnh nhân.

“Mẹ tôi liên quan gì?”

Chu Kiến Quốc nhắm mắt.

“Năm đó mẹ cô làm chăm sóc theo giờ tại bệnh viện. Bà ấy chăm người nằm phòng bên cạnh.”

Mẹ tiếp lời:

“Ông ấy không ăn uống, không chịu nghe điện thoại. Một đêm tôi thấy ông ấy ngồi ngoài hành lang, cầm giấy thông báo thôi học của con trai.”

Cảnh Hoài sững sờ.

“Giấy thôi học?”

“Con đã gửi đơn xin bảo lưu.”

Chu Kiến Quốc nói.

“Tôi cầm nó suốt đêm.”

Mẹ nhìn Cảnh Hoài.

“Hôm đó bố con nói con là người học giỏi nhất nhà. Nếu vì chuyện người lớn mà con phải bỏ học, ông ấy sẽ ân hận cả đời.”

Tôi cảm giác tay mình lạnh đi.

“Mẹ đã lấy tiền của mình đưa cho ông ấy?”

“Ban đầu chỉ một học kỳ.”

Mẹ gật đầu.

“Sau đó công ty họ Chu vẫn chưa ổn, nên kéo dài thêm.”

“Nhưng số tiền đó…”

Tôi không nói tiếp được.

Tám lần.

Hơn hai trăm nghìn tệ.

Với nhà họ Chu bây giờ, có thể chỉ bằng một chiếc xe.

Nhưng với mẹ tôi chín năm trước, đó là bao nhiêu năm lao động?

Mẹ hiểu ánh mắt tôi.

Bà nói:

“Mẹ có một khoản tiết kiệm.”

“Tiền gì?”

Bà im lặng.

Tôi bỗng nhớ đến căn nhà cũ ở quê An Huy.

Sau khi bà ngoại mất, mẹ từng nói căn nhà đã bán.

“Mẹ bán nhà?”

Mẹ không đáp.

Tôi thấy tim mình thắt lại.

“Mẹ bán căn nhà ông bà ngoại để lại?”

“Thanh Thanh…”

“Đúng không?”

Cuối cùng mẹ gật đầu.

Tôi quay mặt đi.

Nước mắt trào lên trước khi tôi kịp ngăn lại.

“Mẹ bán nhà để đóng học phí cho một người không quen, trong lúc con phải ăn mì gói?”

Cảnh Hoài tái mặt.

Mẹ vội nắm tay tôi.

“Không phải như con nghĩ.”

“Vậy là gì?”

“Một phần số tiền đó vốn không phải của mẹ.”

Cả phòng im phăng phắc.

Lưu Mỹ Phương lập tức nói:

“Bà đừng nói nữa.”

Mẹ quay sang bà.

“Bà sợ điều gì?”

“Trần Tú Lan!”

“Chín năm trước bà cũng nói y hệt.”

Lưu Mỹ Phương đứng bất động.

Tôi nhìn hai người.

“Các người đã quen nhau từ trước?”

Mẹ cười buồn.

“Không chỉ quen.”

Bà kéo ghế ngồi xuống.

“Mười bảy năm trước, khi mẹ mới đến Hàng Châu, mẹ từng làm giúp việc cho nhà họ Chu.”

Cảnh Hoài ngẩng phắt đầu.

“Nhà con?”

“Đúng.”

Mẹ nói.

“Khi ấy con mới mười hai tuổi.”

Cảnh Hoài nhìn bà chăm chú.

Rồi sắc mặt anh dần thay đổi.

“Dì Trần…”

Anh lẩm bẩm.

“Là dì Trần ngày trước?”

Mẹ không nói gì.

Cảnh Hoài bỗng lùi hai bước như vừa nhớ ra một chuyện rất xa.

“Người từng đưa con đi bệnh viện khi con sốt… người nấu mì trường thọ cho con mỗi sinh nhật…”

Chu Mạn Lệ cũng tròn mắt.

“Là bà?”

Mẹ khẽ gật.

“Lúc đó hai đứa còn nhỏ.”

Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.

“Mẹ chưa từng kể.”

“Không cần kể.”

Mẹ đáp.

“Làm thuê ở một gia đình, nghỉ việc rồi thì thôi.”

Nhưng Lưu Mỹ Phương bật cười lạnh.

“Bà nói nghe cao thượng thật.”

Mẹ nhìn bà.

“Ít nhất tôi chưa nói đến lý do mình nghỉ.”

Nụ cười của bà ta biến mất.

Chu Kiến Quốc lập tức lên tiếng:

“Tú Lan…”

“Đã đến đây rồi thì nói cho rõ.”

Tôi nhìn mẹ.

“Lý do gì?”

Mẹ chưa trả lời thì Lưu Mỹ Phương đã chỉ tay về phía bà.

“Bởi vì bà ta tham tiền!”

“Mẹ!”

Cảnh Hoài quát.

Nhưng bà ta vẫn tiếp tục:

“Năm ấy nhà ta mất một khoản tiền lớn. Bà ta là người duy nhất biết két ở đâu. Sau đó bà ta lập tức nghỉ việc.”

Tôi nhìn mẹ.

“Mẹ?”

Bà không giận.

Chỉ hỏi:

“Nếu tôi lấy tiền, tại sao bà không báo cảnh sát?”

Lưu Mỹ Phương cứng họng.

“Vì…”

“Vì bà không dám.”

Mẹ nói.

Chu Kiến Quốc đập bàn.

“Đủ rồi!”

“Chưa đủ.”

Mẹ quay sang ông.

“Ông đã im lặng mười bảy năm. Hôm nay còn định im lặng sao?”

Ông ta đưa hai tay ôm mặt.

Cảnh Hoài tiến đến.

“Bố, rốt cuộc năm đó xảy ra chuyện gì?”

Một lúc lâu sau, Chu Kiến Quốc mới nói:

“Khoản tiền đó… không phải mẹ con mất.”

Lưu Mỹ Phương hét lên:

“Chu Kiến Quốc!”

Ông nhìn bà.

“Bà định giấu đến bao giờ?”

Mặt Chu Mạn Lệ trắng bệch.

“Mẹ, bố đang nói gì?”

Chu Kiến Quốc nhìn các con.

“Khoản tiền ấy là tiền bồi thường của một dự án cũ. Theo thỏa thuận, một phần thuộc về Tú Lan.”

Tôi ngẩn người.

“Mẹ tôi?”

“Tú Lan từng phát hiện công ty dùng hợp đồng sai để né khoản thanh toán cho nhóm công nhân quê cô ấy. Cô ấy đưa bằng chứng cho tôi. Sau khi giải quyết, tôi hứa trích một khoản làm tiền cảm ơn.”

Mẹ nói:

“Nhưng tôi không lấy.”

“Tại sao?”

“Vì lúc đó ông chủ Chu nói công ty khó khăn.”

Cảnh Hoài lẩm bẩm:

“Vậy tiền học…”

Chu Kiến Quốc gật đầu.

“Vài năm sau, khi Tú Lan biết chuyện của con, bà ấy nói khoản tiền đó coi như chưa từng trả cho bà ấy. Bà ấy dùng chính khoản mình đáng được nhận, cộng thêm tiền bán căn nhà ở quê, để đóng học phí cho con.”

Cảnh Hoài ngồi phịch xuống ghế.

Anh nhìn hai bàn tay mình.

Rất lâu không nói.

Tôi không biết anh đang nghĩ gì.

Có lẽ anh đang nhớ câu vừa nói hơn một giờ trước.

“Mẹ em làm một chút có sao đâu.”

Bỗng anh đứng dậy, đi đến trước mặt mẹ tôi.

“Dì…”

Mẹ tránh ánh mắt anh.

“Không cần.”

“Con xin lỗi.”

“Cảnh Hoài.”

“Con không biết…”

Mẹ ngắt lời:

“Không biết không có nghĩa là được phép coi thường người khác.”

Anh cứng người.

Câu đó cũng khiến tôi đau nhói.

Bởi đây không còn chỉ là chuyện tiền.

Nếu mẹ chưa từng giúp anh, hành động của nhà họ Chu hôm nay vẫn đáng xấu hổ.

Không một người mẹ nào phải chứng minh mình từng cứu ai mới đáng được tôn trọng.

Cảnh Hoài cúi đầu.

“Dì nói đúng.”

Lưu Mỹ Phương lạnh lùng nói:

“Được rồi. Bao nhiêu tiền, nhà họ Chu trả.”

Tôi quay phắt sang.

“Bác nói gì?”

“Không phải bà ấy muốn nhắc chuyện cũ sao?”

Bà mở túi, lấy sổ séc.

“Tính cả lãi. Bao nhiêu?”

Mẹ nhìn bà thật lâu.

Sau đó đẩy cuốn sổ về phía bà.

“Tôi không đến đòi tiền.”

“Vậy bà muốn gì?”

“Tôi muốn con gái tôi nhìn rõ gia đình mà nó định bước vào.”

Không khí như đông cứng.

Cảnh Hoài nhìn tôi.

“Uyển Thanh…”

Tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn trên tay.

Sắc mặt anh thay đổi.

“Em làm gì vậy?”

Tôi đặt nhẫn xuống bàn.

“Mẹ anh sai, chị anh sai. Nhưng người làm em thất vọng nhất là anh.”

“Anh đã xin lỗi.”

“Anh xin lỗi vì vừa biết mẹ em từng trả học phí cho anh.”

Tôi nhìn thẳng mắt anh.

“Nếu mẹ em chưa từng giúp anh thì sao?”

Anh không trả lời được.

“Có phải anh vẫn thấy bà rửa vài cái bát chẳng sao?”

“Uyển Thanh, anh…”

Tôi đứng lên.

“Mẹ, chúng ta về.”

Mẹ cầm túi.

Nhưng trước khi ra cửa, Chu Kiến Quốc đột nhiên gọi:

“Uyển Thanh, khoan đã.”

Tôi quay lại.

Ông bước đến chiếc tủ nhỏ phía sau phòng ăn, lấy ra một phong bì tài liệu màu nâu.

“Có một chuyện khác… cô nên biết.”

Lưu Mỹ Phương lập tức biến sắc.

“Ông dám!”

Chu Kiến Quốc không nhìn bà.

Ông đưa phong bì cho tôi.

Trên góc phải là tên của một văn phòng công chứng tại Hàng Châu.

Bên dưới là ngày tháng của mười bảy năm trước.

“Tài liệu này liên quan đến mẹ cô.”

Tôi định mở.

Mẹ bỗng giữ cổ tay tôi.

Lần đầu tiên trong tối hôm đó, tôi thấy bà thực sự hoảng sợ.

“Thanh Thanh.”

“Mẹ?”

Bà nhìn phong bì như nhìn một thứ đã chôn vùi quá lâu.

“Đừng mở ở đây.”

Tôi chưa kịp hỏi tại sao, Lưu Mỹ Phương đã nói bằng giọng lạnh ngắt:

“Nếu cô mở nó, cuộc hôn nhân này không chỉ đơn giản là hủy bỏ đâu.”

Tôi nhìn bà.

“Bác đang đe dọa cháu?”

Bà lắc đầu.

“Không.”

Ánh mắt bà chuyển sang mẹ tôi.

“Tôi chỉ muốn cô biết rằng sau khi đọc thứ bên trong, người cô hận nhất có thể không còn là nhà họ Chu nữa.”

CHƯƠNG 3 – CUỐN SỔ KHÔNG CHỈ GHI TIỀN


Tối hôm đó, mẹ không cho tôi mở phong bì.

Suốt quãng đường từ Tây Hồ về căn hộ nhỏ ở quận Củng Thự, bà ngồi sát cửa kính, không nói một lời.

Mưa mùa thu phủ lên Hàng Châu một lớp sương mỏng.

Tôi đặt phong bì trên bàn.

“Mẹ.”

Bà đi thẳng vào bếp.

“Mẹ mệt rồi.”

“Con cần biết.”

“Ngày mai nói.”

“Con đã hai mươi chín tuổi.”

Tôi chặn trước cửa bếp.

“Con sắp cưới vào một gia đình mà mẹ từng làm việc, từng bị họ vu oan, từng bỏ tiền cứu con trai họ. Mẹ nghĩ con còn có thể ngủ rồi sáng mai coi như không có gì sao?”

Mẹ nhìn tôi.

Rất lâu.

Cuối cùng bà tháo áo khoác, ngồi xuống ghế.

“Con muốn hỏi gì?”

“Bắt đầu từ mười bảy năm trước.”

Bà thở dài.

“Mẹ vào nhà họ Chu làm giúp việc khi con mười hai tuổi.”

“Con nhớ thời gian đó mẹ thường ở lại nhà chủ.”

“Ừ.”

“Vậy tại sao con chưa từng gặp Cảnh Hoài?”

“Con học nội trú ở trường huyện. Mỗi tháng chỉ lên Hàng Châu một lần. Mẹ luôn xin nghỉ đúng ngày con đến.”

“Tại sao?”

Bà cười buồn.

“Vì mẹ không muốn con biết mẹ bị người ta sai bảo thế nào.”

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Mẹ tiếp tục:

“Lúc ấy nhà họ Chu chưa giàu như bây giờ. Chu Kiến Quốc có một xưởng vật liệu xây dựng nhỏ. Lưu Mỹ Phương quản tiền. Cảnh Hoài và Mạn Lệ còn đi học.”

“Bác Chu nói mẹ phát hiện chuyện hợp đồng?”

“Đúng.”

Một nhóm công nhân ngoại tỉnh làm cho xưởng gần nửa năm nhưng bị nhà thầu phụ giữ tiền. Trong số đó có vài người cùng quê với mẹ.

Mẹ tình cờ nghe họ cầu xin ở cổng xưởng.

Bà kiểm tra những giấy tờ Chu Kiến Quốc nhờ dọn và phát hiện có hai bộ hợp đồng với số tiền khác nhau.

“Mẹ đưa cho ông ấy?”

“Ừ. Sau đó ông ấy xử lý nhà thầu, trả tiền cho công nhân.”

“Vậy khoản tiền cảm ơn?”

“Ông ấy muốn đưa mẹ sáu mươi nghìn tệ. Thời đó là khoản tiền rất lớn.”

“Mẹ không nhận?”

“Không.”

“Tại sao?”

Mẹ nhìn tôi.

“Vì mẹ biết ông ấy cũng đang thiếu vốn. Mẹ chỉ bảo sau này nếu có lúc cần, hãy nhớ mình từng nợ mẹ một ân tình.”

Tôi cười cay đắng.

“Rồi ân tình ấy biến thành học phí cho con trai ông ấy?”

“Không hoàn toàn.”

Mẹ cúi đầu.

“Một phần tiền học của Cảnh Hoài là tiền mẹ tự bỏ.”

“Tại sao mẹ làm vậy?”

Bà im lặng.

Tôi không chịu nổi nữa.

“Mẹ quen nó sao?”

“Có.”

“Chỉ vì từng chăm nó lúc nhỏ?”

Mẹ không trả lời.

Một cảm giác bất an tràn lên.

Tôi kéo phong bì về phía mình.

“Nếu mẹ không nói, con mở.”

“Thanh Thanh!”

“Vậy mẹ nói đi.”

Bà nhắm mắt.

“Ngày Cảnh Hoài mười ba tuổi, nó từng cứu con.”

Tôi sững người.

“Con?”

“Mùa hè năm đó con lên Hàng Châu thăm mẹ. Mẹ phải đến bệnh viện cùng bà nội nhà họ Chu nên để con ngồi ở phòng bảo vệ xưởng chờ.”

Tôi cố nhớ.

Có một ký ức rất mờ.

Mùi kim loại nóng.

Tiếng xe tải.

Một cậu bé kéo mạnh tôi lại.

“Một giá vật liệu bị nghiêng.” Mẹ nói. “Nếu Cảnh Hoài không kéo con ra, con đã bị thương.”

Tôi cảm thấy tay mình lạnh ngắt.

“Con không nhớ.”

“Con bị hoảng, sau đó sốt hai ngày. Mẹ không muốn con sợ nên không nhắc nữa.”

“Cảnh Hoài có biết con là ai?”

“Không. Nó chỉ gặp con một lần.”

Tôi ngồi xuống.

Hóa ra trước cả khi yêu nhau, chúng tôi từng đi ngang đời nhau.

Nhưng điều đó vẫn không giải thích phong bì.

“Mẹ nghỉ việc vì sao?”

Ánh mắt bà thay đổi.

“Một tuần sau vụ đó, trong nhà họ Chu mất một chiếc vòng ngọc và tám mươi nghìn tệ tiền mặt.”

“Lưu Mỹ Phương nghi mẹ?”

“Không phải nghi.”

Mẹ cười lạnh.

“Bà ấy khẳng định là mẹ lấy.”

“Có bằng chứng?”

“Không.”

“Vậy tại sao mẹ không phản bác?”

“Mẹ có.”

“Rồi sao?”

“Bà ấy nói nếu mẹ không tự nghỉ, bà ấy sẽ báo với tất cả các gia đình trong khu rằng mẹ là người không đáng tin.”

Tôi siết chặt tay.

“Bà ta dựa vào đâu?”

Mẹ nhìn sang cửa sổ.

“Vì chiếc vòng được tìm thấy trong túi của mẹ.”

Tôi đứng bật dậy.

“Có người bỏ vào?”

Mẹ không đáp.

Nhưng tôi hiểu.

“Lưu Mỹ Phương?”

“Không có bằng chứng.”

“Mẹ vẫn nói câu đó sau mười bảy năm?”

“Vì đó là sự thật.”

Tôi bỗng nhớ đến phong bì.

“Nó liên quan chuyện này?”

Mẹ không trả lời.

Tôi lập tức xé mép phong bì.

“Thanh Thanh!”

Bên trong không phải một tờ giấy.

Mà là ba thứ.

Một bản sao giấy chứng nhận công chứng.

Một tờ biên nhận.

Và một lá thư.

Tôi vừa nhìn dòng đầu của tờ công chứng thì chuông cửa vang lên.

Ba tiếng liên tiếp.

Mẹ tái mặt.

“Ai giờ này?”

Tôi nhìn màn hình chuông cửa.

Chu Cảnh Hoài.

Tôi không mở.

Điện thoại rung.

Anh gọi.

Tôi tắt.

Anh gọi lần nữa.

Cuối cùng tôi nghe máy.

“Có chuyện gì?”

“Anh ở ngoài.”

“Em biết.”

“Cho anh vào. Anh có chuyện phải nói.”

“Ngày mai.”

“Không thể chờ.”

Giọng anh rất lạ.

“Anh vừa về nhà cũ của bố mẹ và tìm được một thứ.”

Tôi nhìn mẹ.

“Thứ gì?”

“Một cuốn nhật ký của bố.”

Tôi im lặng.

“Trong đó có tên dì Trần.”

Mẹ tôi đứng bật dậy.

Tôi mở cửa.

Cảnh Hoài bước vào, áo khoác ướt mưa.

Anh không nhìn tôi trước.

Anh nhìn mẹ.

“Dì Trần.”

Mẹ quay mặt đi.

Cảnh Hoài đặt một cuốn sổ màu đen lên bàn.

“Bố con đã kể một phần.”

Mẹ lạnh giọng:

“Vậy con còn đến làm gì?”

“Vì con nghĩ bố vẫn chưa kể hết.”

Anh mở một trang đã đánh dấu.

“Ngày 17 tháng 9, mười bảy năm trước. Bố viết rằng chiếc vòng ngọc không phải dì lấy.”

Tôi lập tức hỏi:

“Ai lấy?”

Cảnh Hoài nhìn mẹ.

“Bố không ghi tên.”

Tôi cười lạnh.

“Hay thật.”

“Nhưng ông ấy ghi một câu khác.”

Anh đọc:

“‘Tú Lan đồng ý rời đi để đổi lấy việc chuyện của đứa trẻ không bị lộ.’”

Tôi cảm giác toàn thân lạnh toát.

“Đứa trẻ nào?”

Mẹ nói:

“Cảnh Hoài, đủ rồi.”

“Không.”

Anh nhìn bà.

“Dì đã bảo con không biết không có nghĩa được quyền coi thường người khác. Vậy bây giờ dì cũng không thể yêu cầu Uyển Thanh sống trong một bí mật liên quan đến chính cô ấy.”

Tôi nhìn mẹ.

“Liên quan đến con?”

Mẹ không nói.

Tôi kéo tờ công chứng ra.

Nó là một bản thỏa thuận được lập tại một văn phòng công chứng tư nhân cũ ở Hàng Châu.

Một bên ký tên Chu Kiến Quốc.

Một bên ký tên Trần Tú Lan.

Nhưng đoạn nội dung quan trọng nhất trong bản sao đã bị mực làm nhòe.

Chỉ còn đọc được vài chữ:

“…người giám hộ…”

“…đứa trẻ…”

“…không công khai thân phận…”

Tôi ngẩng lên.

“Mẹ, đây là gì?”

Sắc mặt mẹ trắng bệch.

“Không phải điều con nghĩ.”

“Con còn chưa biết mình nên nghĩ gì!”

Tôi cầm lá thư.

Phong bì nhỏ bên trong ghi:

“Gửi Uyển Thanh khi con bé đủ trưởng thành để lựa chọn.”

Tay tôi run lên.

Cảnh Hoài nhìn thấy dòng chữ cũng sững người.

“Mười bảy năm trước đã có người viết thư cho em?”

Mẹ lao tới.

“Đưa cho mẹ.”

Tôi lùi lại.

“Không.”

“Thanh Thanh!”

“Mẹ đã giấu con quá nhiều rồi.”

Tôi xé phong bì.

Bên trong là hai trang giấy.

Chữ viết của một người đàn ông.

Dòng đầu tiên khiến tôi không thể thở.

“Uyển Thanh, khi con đọc được lá thư này, có lẽ con đã biết Trần Tú Lan không chỉ đơn giản là người mẹ đã nuôi con lớn…”

Tôi ngẩng phắt lên.

Mẹ nhắm mắt.

“Mẹ!”

Cảnh Hoài cũng tái mặt.

Tôi tiếp tục đọc nhưng mẹ bất ngờ giật lá thư khỏi tay.

“Đủ rồi!”

“Mẹ trả con!”

“Con không thể đọc tiếp.”

“Tại sao?”

“Vì có những chuyện biết rồi không thể quay lại.”

Tôi bật khóc.

“Cuộc đời của con mà mẹ nói con không được biết?”

Cả căn phòng im lặng.

Đúng lúc ấy điện thoại Cảnh Hoài reo.

Là Chu Kiến Quốc.

Anh bật loa ngoài.

Giọng ông vang lên gấp gáp:

“Cảnh Hoài, con đang ở chỗ Uyển Thanh phải không?”

“Vâng.”

“Đừng để con bé đọc lá thư.”

Tôi giật điện thoại.

“Bác Chu.”

Đầu dây bên kia im bặt.

“Cháu đã đọc dòng đầu.”

Một tiếng thở nặng nề vang lên.

“Uyển Thanh…”

“Người viết thư là ai?”

Không ai trả lời.

Tôi nhìn chữ ký cuối trang giấy còn nằm trong tay mẹ.

“Mẹ, đưa con.”

Bà lắc đầu.

“Không.”

Tôi bước tới.

Trong lúc giằng co, tờ giấy rơi xuống sàn.

Mặt cuối ngửa lên.

Cảnh Hoài là người nhìn thấy trước.

Anh cúi xuống nhặt.

Chỉ vài giây sau, gương mặt anh hoàn toàn mất sắc.

Tôi giật lấy.

Phía dưới lá thư có một cái tên.

Không phải Chu Kiến Quốc.

Cũng không phải bất kỳ người nào tôi từng nghe mẹ nhắc đến.

Nhưng bên cạnh chữ ký ấy có đóng một con dấu đỏ của một tập đoàn lớn ở Hàng Châu.

Tôi từng nhìn thấy con dấu đó.

Ngay tại công ty nơi tôi đang làm việc.

Tập đoàn Tần Thịnh.

Một doanh nghiệp mà người sáng lập đã qua đời hơn mười năm trước.

Tôi nhìn mẹ.

“Người viết lá thư này… là Tần Quốc Thành?”

Mẹ không trả lời.

Tôi nghe chính giọng mình run lên.

“Tại sao người sáng lập Tần Thịnh lại viết thư cho con từ mười bảy năm trước?”

Cảnh Hoài đột nhiên nhớ ra điều gì.

Anh mở điện thoại, tìm kiếm một bức ảnh cũ.

“Tần Quốc Thành có một người con trai.”

Anh đưa màn hình cho tôi.

“Hiện tại là chủ tịch Tần Thịnh.”

Tôi nhìn người đàn ông trong ảnh.

Rồi toàn thân cứng lại.

Tôi đã gặp ông ta.

Ba tháng trước, trong cuộc họp chiến lược của công ty, vị chủ tịch hơn năm mươi tuổi ấy từng nhìn tôi rất lâu.

Sau cuộc họp, ông còn hỏi trợ lý:

“Cô gái đó tên gì?”

Khi ấy tôi chỉ nghĩ ông đang đánh giá nhân viên.

Bây giờ tôi mới nhớ ra.

Ánh mắt ấy không giống ánh mắt của một cấp trên nhìn cấp dưới.

Nó giống như ông ta đã từng biết tôi.

Tôi quay sang mẹ.

“Ngày con vào Tần Thịnh làm việc, mẹ đã phản đối.”

Mẹ cắn môi.

“Thanh Thanh…”

“Không phải vì mẹ sợ công ty lớn áp lực.”

Bà không nói.

“Là vì mẹ biết họ.”

Im lặng chính là câu trả lời.

Tôi cầm lá thư lên.

“Con sẽ đọc hết.”

Mẹ bước tới nhưng Cảnh Hoài chặn lại.

“Dì, để cô ấy biết.”

Mẹ đỏ mắt.

“Con không hiểu.”

“Vậy dì nói cho chúng con hiểu.”

Ngoài cửa sổ, mưa Hàng Châu đập lên kính.

Tôi đọc tiếp.

Đoạn giữa kể về một sự việc xảy ra gần ba mươi năm trước, liên quan đến hai gia đình, một khoản cổ phần và một đứa trẻ bị đổi tên.

Nhưng ngay trước đoạn quan trọng nhất, một phần giấy đã bị xé mất.

Tôi hoảng hốt lật mặt sau.

Không còn gì.

“Phần còn lại đâu?”

Mẹ im lặng.

Cảnh Hoài nhìn cuốn sổ xanh mà mẹ đã mang về từ nhà hàng.

“Có thể trong đó.”

Tôi chợt nhớ.

Cuốn sổ không chỉ có tám biên lai học phí.

Ở cuối sổ còn nhiều trang mẹ chưa cho chúng tôi xem.

Tôi kéo nó lại.

Mẹ đứng bật dậy.

“Thanh Thanh!”

Tôi lật đến trang cuối cùng.

Một tờ giấy mỏng được dán kín vào bìa sau.

Tôi bóc mép giấy.

Bên dưới lộ ra một bản photocopy giấy khai sinh cũ.

Họ tên đứa trẻ đã bị che đi.

Tên người mẹ cũng bị mờ.

Nhưng ở ô “người làm chứng”, có một cái tên tôi đã thấy trong lá thư.

Tần Quốc Thành.

Phía dưới còn một dòng viết tay bằng mực xanh:

“Nếu Uyển Thanh nhất định muốn biết mình từ đâu đến, hãy đưa con bé đến số 17 ngõ Thanh Hà, Tô Châu. Người ở đó vẫn còn giữ bản gốc.”

Tôi vừa đọc xong, điện thoại mẹ rung lên.

Một tin nhắn từ số lạ.

Chỉ có một bức ảnh.

Trong ảnh là một căn nhà cổ ở Tô Châu.

Trước cửa có một bà lão tóc bạc đang đứng.

Phía dưới là một câu:

“Trần Tú Lan, bà giấu được cô ấy mười bảy năm. Nhưng hôm nay Uyển Thanh đã mở cuốn sổ, vậy thì hãy đưa cô ấy tới đây.”

Tôi nhìn thời gian gửi.

Một phút trước.

Điều đó có nghĩa là người gửi biết chúng tôi vừa mở cuốn sổ.

Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ.

“Mẹ…”

Bà nhìn màn hình, khuôn mặt không còn chút máu.

Cảnh Hoài khàn giọng:

“Người này là ai?”

Mẹ tôi không trả lời.

Bà chỉ nhìn bà lão trong ảnh, đôi môi run lên.

Rồi bà nói một cái tên mà suốt hai mươi chín năm tôi chưa từng nghe thấy:

“Bà ấy… mới là người duy nhất biết ngày con được đưa đến cho mẹ, chuyện gì thực sự đã xảy ra.”

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.