Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Tôi vừa phát hiện chồng ngoại tình thì anh đập nát điện thoại của tôi, khóa tôi ngoài ban công suốt một đêm để “dạy cho tôi biết điều”. Sáng hôm sau, anh đưa nhân tình về và tuyên bố cô ta mới là người vợ anh muốn. Tôi run rẩy bước ra khỏi căn nhà… nhưng trong tay vẫn giữ một chiếc USB... Truyện đêm

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1 – ĐÊM TRÊN TẦNG BA MƯƠI HAI

“Vãn Tình, đưa chiếc USB cho tôi!”

Tiếng Tưởng Hạo Nhiên vang lên ngay trước khi hai cánh cửa thang máy khép lại.

Lâm Vãn Tình đứng bên trong, gương mặt trắng bệch vì cả một đêm ngoài ban công. Chiếc áo khoác mỏng cô vừa vội khoác lên người không đủ che đi đôi bàn tay vẫn còn lạnh cứng. Nhưng thứ cô siết chặt trong túi áo lúc này không phải điện thoại, cũng không phải giấy tờ ly hôn.

Mà là một chiếc USB màu đen.

Hạo Nhiên lao tới.

“Giữ cửa lại!”

Anh đưa tay chặn khe cửa.

Vãn Tình nhìn người đàn ông đã chung sống với mình sáu năm. Chưa bao giờ cô thấy ánh mắt anh hoảng loạn đến thế.

Đêm qua, khi đập nát điện thoại của cô, anh vẫn bình thản.

Khi khóa cô ngoài ban công giữa gió lạnh Thượng Hải, anh vẫn bình thản.

Sáng nay, khi dẫn Tô Mạn vào nhà và tuyên bố muốn ly hôn, anh cũng vẫn bình thản.

Chỉ đến lúc nghe ba chữ “chiếc USB”, lớp mặt nạ ấy mới hoàn toàn biến mất.

“Hạo Nhiên.”

Vãn Tình khẽ nói.

“Anh sợ cái gì?”

Gương mặt anh cứng lại.

“Tôi không biết cô đang nói gì.”

“Vậy tại sao phải giành?”

“Đó là tài liệu công ty.”

“Hay là tài liệu về tôi?”

Một câu hỏi khiến bàn tay Hạo Nhiên đang chặn cửa khựng lại.

Từ phía sau, Tưởng phu nhân vội bước tới.

“Vãn Tình, đừng làm chuyện dại dột. Chuyện của hai vợ chồng thì đóng cửa bảo nhau. Con đưa thứ đó cho Hạo Nhiên trước đi.”

Vãn Tình nhìn bà.

Chỉ vài phút trước, người phụ nữ ấy còn bảo cô “thu dọn đồ rồi biến khỏi nhà họ Tưởng”.

Bây giờ giọng nói lại mềm xuống.

Thật buồn cười.

“Không phải mẹ bảo con không còn là người nhà họ Tưởng sao?”

Tưởng phu nhân nghẹn lời.

Tô Mạn đứng cạnh sofa, một tay vẫn đặt lên bụng.

Cô ta cau mày.

“Chị Lâm, nếu là bí mật kinh doanh thì chị mang đi cũng vô ích. Làm lớn chuyện lên, người chịu thiệt vẫn là chị.”

Vãn Tình quay sang.

“Cô đang dạy tôi cách bảo vệ chồng mình sao?”

Sắc mặt Tô Mạn lập tức khó coi.

Hạo Nhiên lạnh giọng:

“Đủ rồi!”

Anh nhìn thẳng Vãn Tình.

“Cô muốn điều kiện gì?”

“Điều kiện?”

“Căn hộ, tiền mặt, cổ phần. Cô nói một con số.”

Vãn Tình bật cười.

“Vừa nãy anh còn định cho tôi một căn hộ ở Tô Châu.”

“Bây giờ có thể thương lượng.”

“Vậy chiếc USB này đáng giá hơn cuộc hôn nhân sáu năm của chúng ta thật.”

“Lâm Vãn Tình!”

“Anh càng sốt ruột, tôi càng không thể đưa.”

Cửa thang máy phát tiếng cảnh báo.

Hạo Nhiên nghiến răng, cuối cùng phải rút tay lại.

Trước khi cửa khép, anh nói từng chữ:

“Cô bước ra khỏi đây hôm nay thì đừng mong quay lại.”

Vãn Tình nhìn anh.

“Anh yên tâm.”

“Có những nơi, một khi đã nhìn rõ bộ mặt người bên trong, tôi cũng không muốn trở lại nữa.”

Cửa đóng.

Thang máy lao xuống.

Chỉ còn lại hình ảnh phản chiếu của Vãn Tình trên vách kim loại sáng bóng.

Cô cố giữ lưng thẳng.

Nhưng khi con số tầng giảm từ 32 xuống 31, rồi 30, đầu gối cô bắt đầu run.

Đêm qua cô gần như không ngủ.

Mỗi khi gió quất qua ban công, cô đều nhớ đến tiếng cười của Tô Mạn trong phòng khách.

Nhớ sáu năm mình từng tin rằng Hạo Nhiên chỉ lạnh lùng vì áp lực công việc.

Nhớ những lần anh về muộn, trên áo có mùi nước hoa lạ, nhưng cô vẫn tự thuyết phục mình rằng giới kinh doanh ở Thượng Hải tránh sao được tiệc tùng.

Hóa ra không phải cô không nhìn thấy.

Mà là cô đã cố không nhìn.

“Ting.”

Tầng một.

Cửa vừa mở, một nhân viên an ninh lập tức tiến tới.

“Cô Lâm?”

“Vâng.”

“Có người chờ cô ở phòng khách VIP.”

Vãn Tình cảnh giác.

“Ai?”

“Ông ấy họ Cố.”

Họ Cố.

Trong trí nhớ của cô không có ai như vậy.

“Ông ấy nói đến từ Bắc Kinh?”

“Đúng.”

Vãn Tình siết chiếc USB trong túi áo.

“Dẫn tôi đi.”

Phòng khách VIP nằm phía sau đại sảnh, tách biệt bằng một hành lang kính.

Khi Vãn Tình bước vào, người đàn ông trung niên đứng cạnh cửa sổ lập tức quay lại.

Ông khoảng ngoài năm mươi, tóc điểm bạc, mặc áo khoác dài màu xám sẫm.

Phía sau ông là hai người trẻ tuổi, một nam một nữ, đều mang theo cặp tài liệu.

“Cô Lâm.”

Ông nhìn cô vài giây.

“Cuối cùng cũng gặp được cô.”

Vãn Tình không ngồi.

“Ông là ai?”

“Cố Minh Viễn.”

Ông đưa danh thiếp.

“Luật sư.”

Vãn Tình nhìn tấm danh thiếp.

Văn phòng luật Cố Thịnh, Bắc Kinh.

Cái tên này cô từng nghe qua.

Một hãng luật nổi tiếng chuyên xử lý tranh chấp cổ phần và tài sản doanh nghiệp.

“Ông tìm tôi vì chiếc USB?”

Cố Minh Viễn không trả lời ngay.

Ông nhìn đôi môi tái nhợt của cô.

“Trước hết, cô cần tới bệnh viện.”

“Không cần.”

“Cô Lâm…”

“Tôi muốn biết chuyện sáu năm trước.”

Không khí trong phòng im xuống.

Cố Minh Viễn thở dài.

“Quả nhiên cô đã đọc được tên tệp.”

“Chỉ tên thôi.”

Đêm qua, trước khi bị Hạo Nhiên phát hiện, cô chỉ kịp sao chép toàn bộ thư mục vào USB. Một số tài liệu còn bị mã hóa.

Tệp mang tên cô khiến cô bất an nhất.

LÂM VÃN TÌNH – TUYỆT MẬT.

Cố Minh Viễn kéo ghế.

“Ngồi xuống đi.”

“Ông nói trước.”

“Cô vẫn giống mẹ mình.”

Vãn Tình chết sững.

“…Ông biết mẹ tôi?”

Cố Minh Viễn khẽ gật đầu.

“Mẹ cô, bà Lâm Nhược Lan, từng là khách hàng của tôi.”

Vãn Tình nhìn ông không chớp mắt.

Mẹ cô đã qua đời tám năm.

Hai năm trước khi cô kết hôn với Hạo Nhiên.

Trong ký ức của Vãn Tình, bà chỉ là một người phụ nữ bình thường, từng cùng cha cô mở một công ty vật liệu xây dựng nhỏ ở Hàng Châu.

Sau khi cha qua đời vì bệnh, công ty được bán.

Mẹ cô sống thêm vài năm rồi cũng rời đi.

Bà để lại cho Vãn Tình không nhiều tài sản.

Ít nhất cô từng nghĩ vậy.

“Ông đang nói gì?”

“Công ty của cha mẹ cô không hề nhỏ như cô tưởng.”

“Không thể.”

“Vãn Tình.”

Đây là lần đầu Cố Minh Viễn gọi thẳng tên cô.

“Trước khi mất, mẹ cô sở hữu 17% cổ phần của một công ty đầu tư tên Lan Hải.”

Vãn Tình cau mày.

“Lan Hải?”

“Cô chưa từng nghe?”

Cô lắc đầu.

“Vậy Tưởng Thịnh thì sao?”

“Đương nhiên.”

“Tập đoàn Tưởng Thịnh hiện nay được hình thành một phần từ việc sáp nhập tài sản và dự án do Lan Hải từng nắm giữ.”

Vãn Tình cảm thấy tai mình ù đi.

“Ý ông là…”

“Nhà họ Tưởng và gia đình cô từng là đối tác.”

“Không thể nào.”

“Có thể.”

Cố Minh Viễn mở cặp tài liệu, lấy ra một bản sao cũ.

Trên đó có hai chữ ký.

Tưởng Quốc Phong.

Lâm Nhược Lan.

Vãn Tình nhận ra chữ ký của mẹ ngay lập tức.

Hai chân cô mềm đi.

Cô kéo ghế ngồi xuống.

“Vậy tại sao tôi không biết?”

“Vì sau khi mẹ cô mất, quyền sở hữu số cổ phần ấy xuất hiện tranh chấp.”

“Ai tranh chấp?”

Cố Minh Viễn nhìn cô.

“Nhà họ Tưởng.”

Tim Vãn Tình đập mạnh.

“Nhưng tôi kết hôn với Hạo Nhiên hai năm sau khi mẹ mất.”

“Đúng.”

“Anh ấy nói chúng tôi gặp nhau lần đầu ở Hàng Châu.”

“Cô tin đó là tình cờ?”

Căn phòng im lặng.

Vãn Tình nhớ mùa đông năm hai mươi bốn tuổi.

Cô gặp Hạo Nhiên ở một buổi triển lãm kiến trúc.

Anh chủ động hỏi cô về một bức tranh.

Sau đó lại “tình cờ” gặp cô ở quán cà phê.

Rồi “tình cờ” xuất hiện ở Tô Châu khi cô đi công tác.

Một năm sau, anh cầu hôn.

Lúc ấy, bạn bè đều nói cô may mắn.

Một cô gái gia cảnh bình thường lại khiến người thừa kế Tưởng Thịnh theo đuổi.

Cô từng nghĩ đó là tình yêu.

“Ông muốn nói…”

Giọng Vãn Tình khàn đi.

“Hạo Nhiên cưới tôi vì số cổ phần đó?”

“Tôi chưa thể kết luận.”

Cố Minh Viễn đáp.

“Nhưng sáu năm trước, đúng một tháng trước ngày hai người đăng ký kết hôn, có một văn bản chuyển quyền quản lý tài sản được lập.”

“Có chữ ký của tôi?”

“Có.”

“Không thể.”

“Cô chắc chứ?”

“Tôi chưa từng ký bất cứ thứ gì như vậy!”

Cố Minh Viễn nhìn cô thật lâu.

“Đó chính là lý do tôi tới.”

Vãn Tình nín thở.

“Chữ ký có vấn đề?”

“Không.”

“Vậy thì…”

“Chữ ký gần như hoàn toàn trùng khớp với chữ ký thật của cô.”

Cô lạnh sống lưng.

Cố Minh Viễn tiếp tục:

“Nhưng ngày ký văn bản là ngày 18 tháng 11, sáu năm trước.”

Vãn Tình nhíu mày.

Ngày đó rất quen.

Rất quen.

Rồi cô nhớ ra.

“Không thể…”

Cô thì thầm.

“Ngày đó tôi nằm viện.”

Cố Minh Viễn nhìn cô.

“Chính xác.”

“Sau vụ tai nạn trên đường cao tốc Hàng Châu.”

Mọi ký ức lập tức ùa về.

Chiếc xe mất lái trong mưa.

Kính vỡ.

Ánh đèn trắng của bệnh viện.

Và Hạo Nhiên ngồi bên giường, nắm tay cô suốt đêm.

Ngày ấy cô còn cảm động đến mức nghĩ: đời này nếu không lấy người đàn ông này, cô sẽ không lấy ai.

Cố Minh Viễn đẩy bản sao về phía cô.

“Cô Lâm.”

“Nếu cô thực sự không ký tài liệu này…”

“Thì có người đã dùng tên cô để chuyển quyền kiểm soát số tài sản mẹ cô để lại.”

Vãn Tình nhìn tờ giấy.

Tay run lên.

Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng khách VIP bất ngờ bị đẩy mạnh.

“Vãn Tình!”

Hạo Nhiên xuất hiện.

Phía sau anh là hai luật sư của Tưởng Thịnh.

Ánh mắt anh dừng ngay trên tập hồ sơ.

“Ông Cố.”

Cố Minh Viễn bình thản đứng dậy.

“Cậu Tưởng.”

“Tôi tưởng sáu năm trước chúng ta đã nói rất rõ.”

“Người cần nói rõ không phải tôi.”

Ông nhìn sang Vãn Tình.

“Mà là cô ấy.”

Hạo Nhiên quay sang vợ.

“Đi với tôi.”

Vãn Tình không nhúc nhích.

“Đi đâu?”

“Về nhà.”

“Nhà nào?”

“Lâm Vãn Tình, đừng gây chuyện nữa.”

Cô nhìn anh.

“Ngày 18 tháng 11 sáu năm trước, anh ở đâu?”

Hạo Nhiên bất động.

Chỉ một giây.

Nhưng cô nhìn thấy.

Sự chột dạ.

“Anh trả lời đi.”

“Chuyện từ sáu năm trước, ai nhớ được?”

“Em nhớ.”

Vãn Tình đứng lên.

“Ngày đó em nằm viện.”

“Anh ngồi bên cạnh em.”

“Anh còn nói từ nay sẽ không bao giờ để em gặp nguy hiểm nữa.”

Mắt cô đỏ lên nhưng giọng vẫn rất bình tĩnh.

“Thế tại sao đúng ngày đó lại xuất hiện một hợp đồng có chữ ký của em?”

Hạo Nhiên im lặng.

Cố Minh Viễn chậm rãi nói:

“Cậu Tưởng, nếu cô Lâm yêu cầu giám định hồ sơ gốc, sẽ không khó xác định mực in, thiết bị ký điện tử và nguồn tạo tài liệu.”

“Ông đang đe dọa tôi?”

“Không.”

“Tôi chỉ nhắc cậu rằng thời gian không thể sửa lại.”

Hạo Nhiên nghiến chặt hàm.

Rồi anh nhìn Vãn Tình.

“Cô muốn biết sự thật?”

“Đúng.”

“Được.”

Anh bật cười lạnh.

“Vậy tôi nói cho cô biết.”

Vãn Tình nắm chặt tay.

Hạo Nhiên bước tới gần.

“Cô nghĩ cha mẹ cô trong sạch lắm sao?”

“Anh có ý gì?”

“Cô tưởng nhà họ Lâm là nạn nhân?”

Anh cúi xuống.

“Vãn Tình.”

“Nếu không có cha cô, nhà họ Tưởng đã không mất đi một người.”

Cố Minh Viễn lập tức quát:

“Tưởng Hạo Nhiên!”

Nhưng anh vẫn tiếp tục.

“Cô có biết vì sao mẹ tôi ghét cô suốt sáu năm không?”

“Không phải vì cô không sinh con.”

“Mà vì mỗi lần nhìn thấy cô, bà ấy đều nhớ tới người đã chết.”

Vãn Tình cảm giác căn phòng nghiêng đi.

“Ai?”

Hạo Nhiên nhìn cô.

“Anh trai tôi.”

Cố Minh Viễn bước tới.

“Đủ rồi.”

“Không.”

Hạo Nhiên cười nhạt.

“Cô ấy muốn sự thật cơ mà?”

Anh ghé sát Vãn Tình.

“Mười hai năm trước, anh trai tôi chết trong một dự án do công ty cha cô phụ trách.”

“Sau đó cha cô mất.”

“Rồi mẹ cô giữ lại số cổ phần đáng lẽ thuộc về nhà họ Tưởng.”

“Còn cô…”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô.

“Cô bước vào nhà tôi với tư cách con dâu.”

Vãn Tình lùi một bước.

Những câu nói đan vào nhau khiến cô gần như không thở nổi.

“Anh cưới em…”

Cô khẽ hỏi.

“Là để lấy lại số cổ phần?”

Hạo Nhiên không trả lời.

Chính sự im lặng ấy đã trả lời tất cả.

Vãn Tình cảm thấy một nơi nào đó trong lòng mình sụp xuống.

Không phải vì một người phụ nữ tên Tô Mạn.

Không phải vì cuộc ly hôn.

Mà vì sáu năm hôn nhân của cô có thể chỉ là một phần trong kế hoạch bắt đầu từ trước cả ngày cô gặp anh.

Cố Minh Viễn đặt tay lên bàn.

“Cô Lâm, đi với tôi.”

Hạo Nhiên chắn trước mặt.

“Không ai được đưa cô ấy đi.”

“Anh lấy tư cách gì?”

Vãn Tình hỏi.

Hạo Nhiên sững lại.

Cô nhìn anh.

“Chồng sao?”

“Vài giờ trước anh còn bảo luật sư gửi đơn ly hôn cho em.”

“Hay người quản lý tài sản?”

“Hay người đã dùng em như một chữ ký?”

Hạo Nhiên thấp giọng:

“Vãn Tình, chuyện này phức tạp hơn cô nghĩ.”

“Vậy thì em sẽ tự tìm hiểu.”

Cô quay sang Cố Minh Viễn.

“Đi thôi.”

Hạo Nhiên bất ngờ giữ cánh tay cô.

“Chiếc USB.”

Vãn Tình dừng lại.

“Nó chứa thứ gì?”

“Anh phải biết rõ hơn em chứ.”

“Đưa tôi.”

“Không.”

“Tôi nói lần cuối.”

“Còn em cũng nói lần cuối.”

Vãn Tình gỡ từng ngón tay anh khỏi tay mình.

“Đừng chạm vào em nữa.”

Cô bước đi.

Hạo Nhiên không đuổi theo.

Nhưng ngay khi Vãn Tình vừa ra tới hành lang, điện thoại của Cố Minh Viễn rung lên.

Ông nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi.

“Có chuyện gì?”

Vãn Tình hỏi.

Ông không trả lời ngay.

Vài giây sau mới đưa điện thoại cho cô.

Trên màn hình là một tin nhắn của trợ lý ở Bắc Kinh.

Hồ sơ gốc của Lan Hải vừa bị yêu cầu tiêu hủy theo thủ tục thanh lý. Người ký lệnh: Tưởng Hạo Nhiên. Thời gian ký: 7 giờ 12 phút sáng nay.

Vãn Tình ngẩng đầu.

Qua lớp kính cuối hành lang, cô nhìn thấy Hạo Nhiên vẫn đứng ở cửa phòng khách.

Hai người nhìn nhau từ xa.

Lần đầu tiên sau sáu năm, Vãn Tình hiểu rằng cuộc hôn nhân của họ không kết thúc vào sáng nay.

Nó chỉ vừa lộ ra bộ mặt thật.

Và nếu cô muốn biết tại sao tên mình nằm trong một tập hồ sơ tuyệt mật…

Cô phải tìm ra thứ nhà họ Tưởng đang cố xóa sạch trước khi quá muộn.

CHƯƠNG 2 – BẢN HỢP ĐỒNG KHÔNG CÓ NGƯỜI KÝ


Ba ngày sau.

Mưa phủ xám cả Thượng Hải.

Lâm Vãn Tình ngồi trong phòng họp nhỏ của văn phòng luật Cố Thịnh, nhìn chiếc USB đang cắm vào máy tính.

Sau khi rời khỏi căn hộ tầng ba mươi hai, việc đầu tiên Cố Minh Viễn làm là đưa cô tới bệnh viện kiểm tra.

May mắn, cô chỉ bị nhiễm lạnh và kiệt sức.

Nhưng bác sĩ vừa rời đi, Vãn Tình đã nói:

“Giải mã USB.”

Cố Minh Viễn cau mày.

“Cô cần nghỉ.”

“Tôi đã nghỉ sáu năm rồi.”

Ông nhìn cô.

“Ý cô là gì?”

“Suốt sáu năm, tôi tin mọi điều người khác nói với mình.”

“Bây giờ tôi không muốn tin nữa.”

“Tôi muốn nhìn tận mắt.”

Và giờ đây, sau gần ba ngày xử lý dữ liệu, thư mục mã hóa cuối cùng đã được mở.

Trên màn hình xuất hiện hàng chục tài liệu.

Hợp đồng.

Sao kê.

Biên bản họp.

Danh sách cổ đông.

Một nhân viên kỹ thuật nói:

“Cô Lâm, dữ liệu này được sao chép từ một thư mục nội bộ của Tưởng Thịnh. Có vài tệp từng bị xóa nhưng vẫn còn dấu vết.”

“Có tệp tên tôi không?”

“Có.”

Anh ta mở.

Dòng chữ hiện lên:

LÂM VÃN TÌNH – PHƯƠNG ÁN XỬ LÝ QUYỀN THỤ HƯỞNG.

Vãn Tình thấy lòng bàn tay lạnh đi.

Cố Minh Viễn kéo ghế ngồi bên cạnh.

“Đọc đi.”

Trang đầu là hồ sơ tài sản của mẹ cô.

17% cổ phần Lan Hải.

Hai khu đất ở Hàng Châu.

Quyền hưởng lợi từ một quỹ đầu tư gia đình.

Tổng giá trị tại thời điểm sáu năm trước đã lên tới hàng trăm triệu nhân dân tệ.

Vãn Tình cười khẽ.

Một tiếng cười rất lạ.

“Cả đời tôi từng nghĩ mình chỉ có một căn nhà cũ mẹ để lại.”

Cố Minh Viễn không nói.

Cô kéo xuống.

Một dòng chữ được tô màu vàng:

Phương án tối ưu: thiết lập quan hệ hôn nhân, tạo quyền đại diện, hoàn tất chuyển quyền quản lý trước khi người thừa kế yêu cầu công bố di chúc bổ sung.

Vãn Tình ngừng thở.

“Thiết lập… quan hệ hôn nhân?”

Cô đọc lại.

Mỗi chữ như một cái gai.

“Ông Cố.”

“Vâng.”

“Đây là kế hoạch cưới tôi?”

Cố Minh Viễn nhìn màn hình.

“Có vẻ là vậy.”

Vãn Tình ngồi im.

Rồi cô bật cười.

“Thật ra tôi vẫn còn hy vọng.”

“Hy vọng gì?”

“Hy vọng Hạo Nhiên không biết.”

Cô nhìn xuống.

“Hy vọng người làm chuyện này là cha anh ấy, là mẹ anh ấy, là luật sư nào đó.”

“Chỉ cần anh ấy không biết…”

Giọng cô chậm lại.

“Thì ít nhất những năm chúng tôi sống cùng nhau vẫn còn một phần là thật.”

Cố Minh Viễn không an ủi.

Ông chỉ nói:

“Xem tiếp đi.”

Vãn Tình kéo xuống.

Cuối trang có một dòng:

Người phụ trách tiếp cận: Tưởng Hạo Nhiên.

Cô nhắm mắt.

Mọi tiếng động trong phòng như biến mất.

Hóa ra là anh.

Ngay từ đầu đã là anh.

Cô nhớ buổi triển lãm đầu tiên.

Hạo Nhiên từng nói:

“Cô Lâm, chúng ta có phải từng gặp nhau ở đâu rồi không?”

Lúc ấy cô còn cười.

“Cách bắt chuyện này cũ quá rồi.”

Anh cũng cười.

“Vậy tôi đổi câu khác.”

“Cô có thể cho tôi cơ hội mời cô một ly cà phê không?”

Vãn Tình từng kể câu chuyện đó hàng trăm lần như một kỷ niệm đẹp.

Giờ nhìn lại, nó giống một nhiệm vụ.

“Anh ấy đã biết tôi là ai.”

“Trước khi gặp.”

Cố Minh Viễn khẽ đáp.

“Khả năng cao.”

Vãn Tình không khóc.

Điều đó khiến chính cô cũng bất ngờ.

Có lẽ đau đến một mức nào đó, nước mắt lại trở thành thứ thừa thãi.

Cô tiếp tục mở các tài liệu.

Bảy tháng sau hôn lễ, quyền quản lý một phần tài sản được chuyển sang một công ty con của Tưởng Thịnh.

Hai năm sau, một phần khác bị thế chấp.

Năm ngoái, một khoản lợi tức đáng lẽ được chuyển vào tài khoản thụ hưởng của cô lại đi qua ba công ty trung gian.

Người phê duyệt cuối cùng vẫn là Tưởng Hạo Nhiên.

Vãn Tình chợt hỏi:

“Ông biết chuyện này từ bao giờ?”

Cố Minh Viễn im lặng.

“Ông Cố.”

“Tôi biết mẹ cô có di chúc bổ sung.”

“Nhưng sau khi bà mất, bản gốc biến mất.”

“Vậy tại sao không tìm tôi?”

“Tôi đã tìm.”

Vãn Tình quay phắt lại.

“Bao giờ?”

“Năm cô hai mươi lăm tuổi.”

Cô sững sờ.

“Đúng thời điểm tôi và Hạo Nhiên chuẩn bị cưới?”

“Phải.”

“Ông liên hệ bằng cách nào?”

“Thư bảo đảm.”

“Điện thoại.”

“Và một lần tôi tới tận Hàng Châu.”

Vãn Tình tái mặt.

“Tôi chưa từng nhận được.”

“Tôi biết.”

“Làm sao ông biết?”

“Vì sau đó tôi nhận được một email từ chính địa chỉ của cô.”

Ông mở điện thoại.

“Tôi vẫn giữ.”

Email ngắn gọn:

Tôi không muốn tiếp tục liên quan tới tài sản của mẹ. Xin đừng liên hệ với tôi nữa. Tôi đã ủy quyền cho vị hôn phu Tưởng Hạo Nhiên xử lý.

Vãn Tình nhìn chằm chằm.

“Không phải tôi viết.”

“Tôi biết.”

“Ông biết mà vẫn dừng lại?”

Giọng cô lần đầu trở nên gay gắt.

Cố Minh Viễn im lặng thật lâu.

“Vì ba ngày sau, văn phòng của tôi bị điều tra trong một vụ việc hoàn toàn khác.”

“Sau đó một cộng sự của tôi bị Tưởng Thịnh kiện.”

“Tôi đã lựa chọn lùi lại.”

Vãn Tình nhìn ông.

“Ông sợ.”

“Đúng.”

Ông thừa nhận ngay.

“Tôi sợ.”

“Và đó là điều tôi ân hận sáu năm.”

Căn phòng yên tĩnh.

Một lát sau, Vãn Tình nói:

“Ít nhất ông còn dám nói thật.”

Điện thoại cô rung.

Số lạ.

Cô bắt máy.

“A lô?”

Đầu dây là giọng Tô Mạn.

“Chị Lâm.”

Vãn Tình cau mày.

“Cô lấy số tôi ở đâu?”

“Chuyện đó không quan trọng.”

“Vậy chuyện gì quan trọng?”

“Em muốn gặp chị.”

“Không cần.”

“Có liên quan đến anh Hạo Nhiên.”

“Tôi và anh ấy đang làm thủ tục ly hôn.”

“Nhưng chuyện em muốn nói…”

Tô Mạn hạ giọng.

“Liên quan đến chiếc USB.”

Vãn Tình im lặng.

Một giờ sau, họ gặp nhau tại quán trà trong một trung tâm thương mại ở Tĩnh An.

Tô Mạn đến một mình.

Không còn vẻ đắc ý của buổi sáng hôm ấy.

Cô ta tháo kính, nhìn quanh liên tục.

Vãn Tình ngồi đối diện.

“Nói đi.”

Tô Mạn cắn môi.

“Anh ấy biết chị đang điều tra.”

“Không lạ.”

“Anh ấy rất tức giận.”

“Cũng không lạ.”

“Chị không sợ sao?”

Vãn Tình nhìn cô.

“Tôi từng bị chính chồng mình khóa ngoài ban công một đêm.”

“Cô nghĩ tôi còn sợ việc anh ấy tức giận?”

Tô Mạn im bặt.

Một lúc sau, cô khẽ nói:

“Chuyện hôm đó… em không biết anh ấy sẽ làm vậy.”

“Nhưng cô vẫn ở lại.”

“Em…”

“Không cần giải thích.”

Vãn Tình đặt tách trà xuống.

“Cô gọi tôi tới không phải để xin lỗi.”

Tô Mạn siết tay.

“Em muốn làm một giao dịch.”

“Giao dịch?”

“Chị đưa em bản sao dữ liệu trong USB.”

“Đổi lại?”

“Em nói cho chị biết Hạo Nhiên đang giấu thứ gì.”

Vãn Tình hơi nheo mắt.

“Cô đang sống cùng anh ấy.”

“Cô không thể tự lấy?”

Mặt Tô Mạn thoáng căng thẳng.

“Em đã chuyển ra ngoài.”

“ nhanh thế?”

Tô Mạn cười chua chát.

“Sau khi chị đi, anh ấy thay đổi.”

“Cả ngày gọi điện.”

“Đêm không ngủ.”

“Anh ấy còn hỏi em có từng vào phòng làm việc của anh ấy không.”

“Và?”

“Ngày hôm qua, mẹ anh ấy yêu cầu em chuyển sang một căn hộ khác.”

“Lý do?”

“Bảo em cần dưỡng thai.”

Vãn Tình nhìn bàn tay cô đặt trên bụng.

“Cô thật sự mang thai?”

Tô Mạn khựng lại.

Một giây.

Hai giây.

Cô đáp:

“Có.”

Vãn Tình không hỏi thêm.

“Thứ Hạo Nhiên giấu là gì?”

Tô Mạn lấy từ túi ra một tấm ảnh.

Trong ảnh là két sắt của Hạo Nhiên.

Một phong bì màu nâu đặt bên trong.

Trên phong bì viết:

Dự án Lâm Giang – biên bản sự cố 2014.

Vãn Tình cầm ảnh.

“Đây là dự án liên quan đến anh trai anh ấy?”

“Em không biết.”

“Nhưng có lần em nghe anh ấy cãi nhau với mẹ.”

“Bà ấy nói…”

Tô Mạn nhìn Vãn Tình.

“Chuyện năm đó nếu bị lật lại thì không chỉ Tưởng Thịnh gặp rắc rối.”

“Còn ai?”

“Bà ấy nói cả nhà họ Lâm cũng không sạch sẽ.”

Đúng lời Hạo Nhiên.

Vãn Tình hỏi:

“Cô nghe khi nào?”

“Hai tháng trước.”

“Hai tháng?”

“Vậy cô biết chuyện nhà họ Lâm từ trước?”

Tô Mạn lập tức tránh mắt.

Vãn Tình hiểu.

“Cô không phải chỉ là thư ký.”

Tô Mạn không đáp.

“Cô tiếp cận Hạo Nhiên vì cái gì?”

“Chị có tư cách hỏi em sao?”

Cô ta đột nhiên lạnh giọng.

“Chị nghĩ anh ấy cưới chị vì yêu.”

“Còn chị nghĩ anh ấy ở bên em vì em trẻ hơn?”

“Chẳng ai trong câu chuyện này đơn giản như chị tưởng đâu.”

Vãn Tình bình thản.

“Vậy nói đi.”

Tô Mạn nắm chặt tách trà.

“Cha em từng làm kế toán cho dự án Lâm Giang.”

Vãn Tình sững người.

“Sau vụ việc, ông ấy mất việc.”

“Gia đình em chuyển khỏi Thượng Hải.”

“Ba năm sau ông ấy qua đời.”

Giọng Tô Mạn thấp xuống.

“Trước khi mất, ông ấy luôn nói có người đã sửa báo cáo tài chính của dự án.”

“Ai?”

“Ông ấy không nói.”

“Nhưng em biết bản gốc từng nằm trong tay nhà họ Tưởng.”

“Vì vậy cô vào Tưởng Thịnh?”

“Đúng.”

“Vậy việc cô và Hạo Nhiên…”

Tô Mạn cười nhạt.

“Ban đầu không nằm trong kế hoạch.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó em phát hiện ở cạnh anh ấy giúp em vào được những nơi một thư ký bình thường không thể.”

Vãn Tình nhìn cô thật lâu.

“Cô có yêu anh ấy không?”

Lần đầu tiên Tô Mạn im lặng rất lâu.

“Em không biết.”

“Còn anh ấy?”

Tô Mạn bật cười.

“Chị còn quan tâm sao?”

“Không.”

Vãn Tình đáp.

“Tôi chỉ muốn biết anh ấy còn lừa bao nhiêu người.”

Tô Mạn lấy một chiếc chìa khóa điện tử đặt lên bàn.

“Đây là thẻ phụ căn hộ.”

“Anh ấy chưa khóa quyền truy cập.”

“Phong bì vẫn trong két.”

“Cô biết mật mã?”

“Ngày cưới của chị.”

Vãn Tình khựng lại.

Tô Mạn nhìn cô.

“Buồn cười đúng không?”

“Người đàn ông muốn ly hôn với chị vẫn dùng ngày cưới làm mật mã két sắt.”

Vãn Tình cầm tấm thẻ.

“Cô muốn tôi quay lại đó?”

“Em không lấy được.”

“Nhưng chị có thể.”

“Vì nếu Hạo Nhiên phát hiện…”

“Anh ấy sẽ nghi ngờ tôi trước chị.”

Vãn Tình cười rất nhẹ.

“Cô đang dùng tôi.”

“Chị cũng có thể dùng em.”

Hai người phụ nữ nhìn nhau.

Không ai tin ai.

Nhưng cùng cần một sự thật.

Tối hôm đó, Vãn Tình trở lại tòa nhà bên sông Hoàng Phố.

Căn hộ tầng ba mươi hai tối om.

Theo thông tin Cố Minh Viễn xác minh, Hạo Nhiên đang dự một bữa tiệc ở Phố Đông.

Vãn Tình dùng thẻ mở cửa.

Mùi hương quen thuộc ập tới.

Sáu năm sống ở đây.

Vậy mà lúc bước vào, cô lại có cảm giác như mình đang đi vào nhà một người xa lạ.

Ảnh cưới vẫn còn trên kệ.

Nhưng chiếc vali của Tô Mạn đã biến mất.

Vãn Tình đi thẳng vào phòng làm việc.

Két sắt nằm sau bức tranh.

Cô nhập ngày cưới.

Một lần.

Đúng.

Cửa bật mở.

Phong bì màu nâu nằm trong đó.

Vãn Tình vừa đưa tay thì phía sau vang lên tiếng nói.

“Em vẫn quay lại.”

Cô cứng người.

Hạo Nhiên đứng ở cửa.

Không biết đã về từ lúc nào.

Anh tháo đồng hồ, đặt lên bàn.

“Anh cố tình để thẻ còn hiệu lực?”

Vãn Tình hỏi.

“Đúng.”

“Cả mật mã?”

“Đúng.”

Cô nhìn anh.

“Anh biết tôi sẽ tới.”

“Anh biết Tô Mạn sẽ tìm em.”

Vãn Tình thấy lạnh sống lưng.

“Anh theo dõi cô ấy?”

“Cô ấy nghĩ mình rất thông minh.”

“Còn em?”

Hạo Nhiên nhìn phong bì trong tay cô.

“Em cũng vậy.”

“Vậy trong đây là gì?”

“Thứ em không nên xem.”

“Lại câu đó.”

Vãn Tình bật cười.

“Suốt sáu năm, bất cứ thứ gì liên quan đến cuộc đời em, anh đều bảo em không nên biết.”

“Vãn Tình.”

“Tránh ra.”

“Đừng mở.”

“Tại sao?”

Hạo Nhiên nhìn cô thật lâu.

Giọng anh chậm lại.

“Vì sau khi mở nó, em sẽ không còn biết mình nên hận ai nữa.”

Vãn Tình xé phong bì.

Bên trong là một bản biên bản sự cố năm 2014.

Cùng một bức ảnh.

Trong ảnh có bốn người đứng trước công trường dự án Lâm Giang.

Cha cô.

Cha Hạo Nhiên.

Một người đàn ông trẻ tuổi mà cô đoán là anh trai Hạo Nhiên.

Và người thứ tư…

Vãn Tình tái mặt.

“Không thể nào…”

Người đứng cuối ảnh là mẹ cô.

Phía sau bức ảnh có một dòng chữ viết tay:

“Nhược Lan đã biết toàn bộ chuyện tối ngày 17. Nếu bà ấy công bố báo cáo, cả hai nhà đều xong.”

Vãn Tình ngẩng lên.

“Báo cáo gì?”

Hạo Nhiên không đáp.

“Anh nói đi!”

“Báo cáo cho thấy sự cố năm đó không phải lỗi của riêng nhà họ Lâm.”

“Vậy là lỗi của ai?”

Hạo Nhiên nhìn cô.

“Của cả hai bên.”

“Cha anh và cha em?”

“Đúng.”

“Anh trai anh chết vì…”

“Vì một quyết định mà hai gia đình cùng ký.”

Vãn Tình nắm chặt tờ giấy.

“Vậy tại sao nhà anh lại đổ hết cho cha tôi?”

Hạo Nhiên cười lạnh.

“Em nên hỏi mẹ em.”

“Bà ấy giữ bản báo cáo gốc.”

“Dùng nó đổi lấy 17% cổ phần Lan Hải.”

Vãn Tình lùi lại.

“Anh nói dối.”

“Anh cũng mong là vậy.”

Đúng lúc đó, điện thoại Hạo Nhiên rung.

Anh nhìn màn hình.

Sắc mặt biến đổi.

“Có chuyện gì?”

Anh không trả lời.

Vãn Tình giật điện thoại khỏi bàn trước khi anh kịp ngăn.

Một tin nhắn vừa tới.

Kho lưu trữ cũ ở Hàng Châu đã được mở. Tìm thấy hộp tài liệu mang tên Lâm Nhược Lan. Nhưng bên trong không có báo cáo Lâm Giang. Chỉ có một lá thư gửi cho Lâm Vãn Tình.

Vãn Tình ngẩng đầu.

“Lá thư của mẹ tôi?”

Hạo Nhiên nhìn cô.

Lần đầu tiên, trong ánh mắt anh không còn tức giận.

Chỉ còn một thứ gần giống sợ hãi.

“Vãn Tình.”

“Đừng đọc lá thư đó.”

“Vì sao?”

Anh im lặng.

Vãn Tình nhìn anh.

“Hay là lần này…”

“Người sợ sự thật không còn là tôi nữa?”

CHƯƠNG 3 – NGƯỜI ĐƯỢC VIẾT TÊN TRONG DI CHÚC


“Con gái của mẹ.”

Dòng đầu tiên trong lá thư khiến tay Lâm Vãn Tình run lên.

Sáng hôm sau, cô ngồi trong một kho lưu trữ tư nhân ở Hàng Châu.

Bên ngoài cửa sổ là mưa phùn.

Trước mặt cô là chiếc hộp gỗ đã được niêm phong gần tám năm.

Cố Minh Viễn đứng ở bên trái.

Hạo Nhiên đứng cách cô vài mét.

Anh nhất quyết đi cùng.

Ban đầu Vãn Tình không đồng ý.

Nhưng Cố Minh Viễn nói:

“Lá thư này liên quan đến cả hai gia đình.”

“Cô nên để cậu ấy nghe.”

Vãn Tình không muốn nghe lời Hạo Nhiên.

Nhưng cô muốn kết thúc tất cả bằng sự thật.

Vì vậy cô mở thư.

Nét chữ của mẹ vẫn mềm mại như ký ức.

“Nếu con đọc được lá thư này, có nghĩa những chuyện mẹ cố giấu cuối cùng vẫn tìm tới con.”

Vãn Tình nuốt khan.

“Mẹ xin lỗi vì đã để con lớn lên mà không biết gia đình mình từng có gì, từng làm gì, và từng mắc sai lầm ra sao.”

Cô dừng lại.

Hạo Nhiên nhìn sang cửa sổ.

“Mười hai năm trước, cha con và Tưởng Quốc Phong cùng đầu tư dự án Lâm Giang. Vì muốn kịp tiến độ, hai bên đã chấp thuận sử dụng một nhà thầu phụ chưa hoàn thiện đầy đủ hồ sơ.”

“Người phản đối mạnh nhất là Tưởng Cảnh Thâm, con trai cả nhà họ Tưởng.”

Vãn Tình ngẩng lên.

“Hạo Nhiên.”

“Anh trai anh tên Cảnh Thâm?”

Anh khẽ gật.

Cô tiếp tục.

“Tối ngày 17 tháng 6, Cảnh Thâm phát hiện hạng mục kỹ thuật có vấn đề và muốn dừng công trình để kiểm tra lại. Nhưng cuộc họp xảy ra tranh cãi.”

“Sáng hôm sau, một phần kết cấu tại khu vực thi công gặp sự cố.”

“Cảnh Thâm có mặt ở đó.”

Vãn Tình nhắm mắt.

Lá thư không mô tả điều gì quá đáng sợ.

Chỉ viết rằng anh đã không thể trở về.

Nhưng chừng đó đã đủ.

Hạo Nhiên đứng bất động.

Hai tay anh siết chặt.

Vãn Tình đọc tiếp.

“Sau đó, cha con và Tưởng Quốc Phong đều sợ dự án bị điều tra toàn diện. Hai người lựa chọn che giấu một phần biên bản cuộc họp.”

“Mẹ phản đối.”

“Mẹ giữ lại bản sao báo cáo gốc.”

Vãn Tình thở chậm lại.

Hạo Nhiên bỗng nói:

“Đọc tiếp.”

Cô nhìn anh.

Mắt anh đỏ lên.

“Đọc đi.”

Vãn Tình tiếp tục.

“Tưởng Quốc Phong cho rằng mẹ dùng báo cáo để ép nhà họ Tưởng chuyển cổ phần.”

“Nhưng sự thật không phải vậy.”

Hạo Nhiên khựng lại.

Vãn Tình đọc lớn hơn.

“17% cổ phần Lan Hải không phải cái giá để mẹ im lặng.”

“Đó là phần tài sản cha con tự nguyện chuyển cho mẹ trước khi ông mất, vì ông biết nếu sự thật được công khai, tài sản gia đình có thể bị đóng băng trong thời gian dài.”

Cố Minh Viễn lập tức mở một tập hồ sơ.

“Tôi từng nghi ngờ có tài liệu này.”

“Vậy nhà họ Tưởng…”

Vãn Tình hỏi.

“Đã hiểu sai?”

Cố Minh Viễn nói:

“Hoặc có người cố tình khiến họ hiểu sai.”

Cô đọc tiếp.

“Mẹ từng muốn công khai toàn bộ sự việc.”

“Nhưng Tưởng Quốc Phong tìm mẹ.”

“Ông ấy quỳ xuống.”

Hạo Nhiên lập tức quay lại.

“Không thể.”

Vãn Tình nhìn anh.

“Trong thư viết vậy.”

“Cha tôi không bao giờ…”

“Anh để tôi đọc hết.”

Cô tiếp tục.

“Ông ấy nói mình đã mất một người con.”

“Ông ấy cầu xin mẹ đừng để Hạo Nhiên, khi ấy còn rất trẻ, phải sống cả đời trong cái bóng của vụ việc.”

Vãn Tình ngừng lại.

Hạo Nhiên cứng đờ.

“Anh…”

Cô nhìn anh.

“Anh không biết?”

Anh lắc đầu.

“Cha chỉ nói nhà em hại anh trai anh.”

“Suốt mười hai năm?”

“Đúng.”

Giọng anh trở nên khàn.

“Ông nói nếu không phải cha em cố giữ tiến độ, anh trai tôi đã không…”

Anh dừng lại.

Cố Minh Viễn nói:

“Có vẻ Tưởng Quốc Phong đã đưa cho cậu một nửa sự thật.”

Vãn Tình tiếp tục đọc.

“Mẹ không công khai báo cáo.”

“Nhưng mẹ cũng không giao nó cho nhà họ Tưởng.”

“Mẹ gửi nó cho một người mà mẹ tin tưởng.”

Cố Minh Viễn bỗng nhíu mày.

Vãn Tình quay sang.

“Ông?”

Ông lắc đầu.

“Không phải tôi.”

Dòng tiếp theo:

“Người đó họ Trình.”

Cố Minh Viễn lập tức lấy điện thoại.

“Trình?”

Ông đi nhanh sang một bên.

“Có một kiểm toán viên từng làm cho Lan Hải tên Trình Dịch.”

Vãn Tình hỏi:

“Ông biết ông ấy?”

“Biết.”

“Ông ấy ở đâu?”

Cố Minh Viễn không trả lời.

Ông gọi một cuộc điện thoại.

Không ai bắt máy.

Vãn Tình tiếp tục lá thư.

“Nếu một ngày có người vì số cổ phần này mà tiếp cận con, đừng vội tin rằng họ yêu con.”

Cô ngừng đọc.

Không ai nói gì.

Hạo Nhiên nhắm mắt.

Vãn Tình nhìn anh.

Một câu viết tám năm trước.

Mẹ cô đã biết.

Bà biết có thể sẽ có người tìm tới con gái mình vì số tài sản ấy.

Nhưng Vãn Tình vẫn bước vào cuộc hôn nhân đó.

Cô đọc tiếp bằng một giọng nhỏ hơn.

“Nhưng mẹ cũng mong con đừng vì thế mà cho rằng mọi tình cảm trên đời đều giả.”

“Con người có thể bắt đầu một mối quan hệ vì lợi ích, nhưng không ai có thể sống sáu năm hoàn toàn chỉ bằng diễn xuất.”

Hạo Nhiên mở mắt.

Vãn Tình bật cười chua chát.

“Mẹ tôi vẫn còn muốn nói giúp anh.”

“Vãn Tình…”

“Anh đừng nói.”

Cô nhìn xuống lá thư.

“Mẹ để lại quyền thụ hưởng cho con, nhưng có một điều kiện.”

Vãn Tình cau mày.

“Điều kiện?”

Cố Minh Viễn cũng tiến lại.

Cô đọc.

“Nếu con kết hôn trước năm ba mươi tuổi, toàn bộ quyền sở hữu cổ phần vẫn thuộc về con. Người phối ngẫu không có quyền định đoạt, chuyển nhượng hoặc đại diện nếu không có xác nhận độc lập của luật sư được chỉ định.”

Cố Minh Viễn lập tức nói:

“Đây rồi.”

“Cái gì?”

“Điều khoản bảo vệ.”

Ông gần như nói nhanh hơn bình thường.

“Nếu bản di chúc bổ sung này có giá trị và chữ ký được xác nhận, tài liệu chuyển quyền sáu năm trước có thể vô hiệu.”

Vãn Tình nhìn Hạo Nhiên.

Sắc mặt anh đã thay đổi.

“Anh biết điều này không?”

“Không.”

“Vậy tài liệu sáu năm trước?”

Hạo Nhiên không trả lời.

“Hạo Nhiên.”

Anh kéo ghế ngồi xuống.

Lần đầu tiên Vãn Tình thấy anh như già đi vài tuổi chỉ trong một đêm.

“Cha đưa cho anh tài liệu.”

“Ông bảo em đã đồng ý.”

“Anh không tận mắt thấy em ký?”

“Không.”

“Nhưng anh vẫn nộp nó?”

“Đúng.”

“Vì anh tin cha?”

Hạo Nhiên cười khô khốc.

“Vì lúc đó anh muốn lấy lại thứ anh nghĩ thuộc về gia đình mình.”

Vãn Tình nhìn anh.

“Vậy lúc anh theo đuổi tôi thì sao?”

Anh im lặng.

“Cũng vì cổ phần?”

“Ban đầu…”

Anh không nói hết.

Vãn Tình tự hiểu.

“Ban đầu là vậy.”

“Đúng.”

Cô quay mặt đi.

Dù đã biết từ tài liệu, nghe chính miệng anh thừa nhận vẫn khiến lồng ngực cô đau nhói.

Hạo Nhiên tiếp tục:

“Cha đưa cho anh ảnh của em.”

“Thông tin về công việc.”

“Những nơi em thường tới.”

“Triển lãm ở Hàng Châu không phải tình cờ.”

“Quán cà phê cũng không.”

“Cả chuyến công tác Tô Châu?”

“Anh biết lịch.”

Vãn Tình bật cười.

“Còn lời cầu hôn?”

Hạo Nhiên nhìn cô.

“Không nằm trong kế hoạch.”

Cô quay lại.

“Anh nghĩ tôi sẽ tin?”

“Anh không cần em tin.”

Anh nói.

“Ba tháng đầu anh chỉ muốn tiếp cận.”

“Sau đó…”

“Anh biết em thích hoa quế nhưng dị ứng với hoa bách hợp.”

“Biết lúc căng thẳng em sẽ uống trà nóng nhưng không bao giờ cho đường.”

“Biết em sợ bệnh viện nhưng mỗi lần anh đau dạ dày em vẫn ngồi ngoài phòng cấp cứu đến sáng.”

Anh dừng lại.

“Anh đã muốn dừng kế hoạch.”

“Nhưng anh không dừng.”

Vãn Tình nói.

“Không.”

“Anh vẫn lấy tôi.”

“Đúng.”

“Vẫn dùng giấy tờ tôi không biết.”

“Đúng.”

“Vẫn giữ bí mật sáu năm.”

“Đúng.”

Mỗi câu trả lời giống như tự anh tháo từng lớp ngụy biện.

Vãn Tình hỏi câu cuối:

“Vậy Tô Mạn?”

Hạo Nhiên im lặng.

“Anh yêu cô ấy?”

“Không.”

“Cô ấy có thai.”

“Anh biết.”

“Anh muốn cưới cô ấy.”

“Ngày đó anh nghĩ như vậy.”

“Vì sao?”

Anh nhìn cô.

“Vì anh tưởng mọi chuyện giữa chúng ta đã không thể cứu được.”

Vãn Tình bật cười.

“Không thể cứu được từ lúc nào?”

“Từ lúc anh phản bội hay từ lúc anh đập điện thoại của tôi?”

Hạo Nhiên tái mặt.

“Vãn Tình.”

“Đừng gọi tên tôi như thể anh còn quyền thân mật.”

Cô gấp lá thư lại.

“Đêm trên ban công khiến tôi hiểu một chuyện.”

Anh im lặng.

“Dù trước đó anh từng yêu hay từng không yêu, dù cuộc hôn nhân bắt đầu từ âm mưu hay sau này có bao nhiêu phần thật…”

“Thì người đàn ông tối hôm đó chọn cách làm tôi tổn thương vẫn chính là anh.”

“Không ai ép anh.”

Căn phòng hoàn toàn im lặng.

Hạo Nhiên cúi đầu.

Không biện minh.

Điện thoại Cố Minh Viễn đột nhiên rung.

Ông bắt máy.

“A lô?”

Vài giây sau, ông đổi sắc mặt.

“Ông chắc chứ?”

Vãn Tình nhìn ông.

“Có chuyện gì?”

Cố Minh Viễn bật loa ngoài.

Một giọng đàn ông già vang lên.

“Luật sư Cố.”

“Tôi là Trình Dịch.”

Không khí lập tức đông cứng.

Cố Minh Viễn hỏi:

“Ông đang ở đâu?”

“Thiệu Hưng.”

“Báo cáo Lâm Giang có ở chỗ ông?”

Đầu dây im lặng.

Rồi người đàn ông đáp:

“Có.”

Hạo Nhiên đứng bật dậy.

Vãn Tình nắm chặt lá thư.

Trình Dịch tiếp tục:

“Nhưng báo cáo đó chỉ là một phần.”

“Còn gì nữa?”

“Bản ghi âm cuộc họp tối ngày 17.”

Không ai nói.

Ông nói tiếp:

“Có tiếng của Lâm tiên sinh.”

“Có Tưởng Quốc Phong.”

“Có Lâm Nhược Lan.”

“Và có cả Tưởng Cảnh Thâm.”

Hạo Nhiên đưa tay chống bàn.

“Anh tôi?”

“Đúng.”

Trình Dịch đáp.

“Trước khi xảy ra sự cố, cậu Cảnh Thâm đã nói rất rõ ai là người ép dự án tiếp tục.”

Vãn Tình hỏi:

“Ai?”

Người đàn ông bên kia không trả lời thẳng.

“Cô Lâm.”

“Cô hãy tới Thiệu Hưng.”

“Có một cái tên chưa từng xuất hiện trong bất cứ báo cáo nào.”

“Người đó mới là lý do hai gia đình im lặng suốt mười hai năm.”

Cuộc gọi kết thúc.

Không gian chỉ còn tiếng mưa.

Hạo Nhiên nhìn Vãn Tình.

“Anh đi cùng em.”

“Không cần.”

“Chuyện liên quan đến anh trai anh.”

“Nhưng cuộc đời tôi không còn cần anh quyết định.”

Anh đứng im.

Vãn Tình cầm chiếc USB, lá thư của mẹ và bản sao tài liệu cho vào túi.

Cố Minh Viễn hỏi:

“Cô định làm gì?”

“Đến Thiệu Hưng.”

“Còn thủ tục ly hôn?”

Vãn Tình quay sang Hạo Nhiên.

Anh cũng đang nhìn cô.

Sáu năm.

Một cuộc hôn nhân bắt đầu từ một cuộc gặp được sắp đặt.

Một đêm lạnh trên ban công.

Một người phụ nữ khác.

Một chữ ký cô chưa từng ký.

Và một bí mật còn lớn hơn cả hai gia đình.

Vãn Tình nói:

“Luật sư cứ tiếp tục.”

Hạo Nhiên khẽ hỏi:

“Em thực sự không cho anh một cơ hội nữa sao?”

Cô im lặng vài giây.

“Anh từng có rất nhiều cơ hội.”

“Lúc theo đuổi tôi.”

“Lúc cầu hôn.”

“Lúc ký tài liệu.”

“Lúc Tô Mạn xuất hiện.”

“Và cả tối hôm đó.”

Cô nhìn thẳng vào anh.

“Nhưng mỗi lần phải lựa chọn, anh đều chọn giữ bí mật thay vì giữ tôi.”

Hạo Nhiên không nói được gì.

Vãn Tình quay lưng bước ra.

Khi tay đặt lên tay nắm cửa, cô nghe anh gọi phía sau:

“Vãn Tình.”

Cô dừng lại nhưng không quay đầu.

“Anh xin lỗi.”

Ba chữ ấy đến muộn sáu năm.

Cũng có thể muộn cả một đời.

Vãn Tình khẽ nhắm mắt.

Rồi mở cửa.

“Lời xin lỗi của anh, tôi nghe rồi.”

“Nhưng nghe không có nghĩa là tôi phải quay lại.”

Cô bước ra hành lang.

Điện thoại vang lên.

Một tin nhắn từ số lạ.

Không có lời chào.

Chỉ có một bức ảnh cũ.

Trong ảnh là cha mẹ cô, cha Hạo Nhiên, Tưởng Cảnh Thâm và một người đàn ông thứ năm.

Vãn Tình phóng to.

Người đàn ông ấy đứng ở chính giữa.

Gương mặt rất quen.

Cô đã từng thấy ông nhiều lần trên báo tài chính.

Một nhân vật từng có quyền lực rất lớn trong ngành bất động sản Thượng Hải.

Bên dưới ảnh là một câu:

“Nếu cô muốn biết vì sao cha mình mang tiếng suốt mười hai năm, đừng tin hoàn toàn nhà họ Tưởng.”

Tin nhắn thứ hai lập tức tới:

“Nhưng cũng đừng tin Cố Minh Viễn.”

Vãn Tình dừng bước.

Cô quay đầu.

Qua cánh cửa kính, Cố Minh Viễn đang thu xếp tập tài liệu.

Như cảm nhận được ánh mắt cô, ông bỗng ngẩng lên.

Hai người nhìn nhau.

Vãn Tình siết điện thoại.

Chiếc USB cô từng nghĩ chỉ chứa bằng chứng về một cuộc ngoại tình đã kéo cô vào bí mật được chôn giấu suốt mười hai năm.

Cô từng cho rằng Hạo Nhiên là người duy nhất lừa mình.

Bây giờ cô không còn chắc nữa.

Có lẽ cuộc hôn nhân chỉ là lớp cửa đầu tiên.

Phía sau nó còn một căn phòng mà tất cả những người cô từng tin tưởng đều đang cố giữ kín.

Vãn Tình nhìn màn mưa Hàng Châu ngoài cửa sổ.

Rồi chậm rãi bước về phía thang máy.

Lần này cô không rời đi với đôi chân run rẩy như buổi sáng ở Thượng Hải.

Cô biết mình phải tới Thiệu Hưng.

Phải nghe bản ghi âm.

Phải tìm ra người thứ năm trong bức ảnh.

Và quan trọng nhất…

Phải biết rốt cuộc mẹ cô đã bảo vệ cô khỏi nhà họ Tưởng—

hay khỏi một người còn đáng sợ hơn đang đứng ngay bên cạnh cô từ đầu đến cuối.

Cửa thang máy khép lại.

Trên màn hình điện thoại, tin nhắn thứ ba xuất hiện.

Chỉ có một dòng:

“Cô Lâm, trước khi tới Thiệu Hưng, hãy hỏi luật sư Cố xem đêm mẹ cô qua đời… ông ấy đang ở đâu.”

Vãn Tình chết lặng.

Bên ngoài cánh cửa vừa đóng, tiếng Cố Minh Viễn gọi tên cô vang lên.

Nhưng lần này—

cô không quay lại.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.
أنت الآن في المقالة الأولى