#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – TẬP HỒ SƠ KHIẾN CẢ NHÀ HỌ LỤC TÁI MẶT
Tách trà rơi xuống nền đá cẩm thạch, vỡ thành từng mảnh.
Âm thanh sắc lạnh vang lên giữa căn phòng khách rộng lớn khiến tất cả đều bất động.
Tống Nhược Vy vẫn nhìn màn hình điện thoại.
Dòng đầu tiên trong tài liệu luật sư gửi đến chỉ có vài chữ, nhưng đủ khiến sáu năm hôn nhân của cô như bị lật ngược hoàn toàn.
“Biên bản chuyển nhượng 18% cổ phần Công ty Lục thị cho bà Tống Nhược Vy, lập ngày 12 tháng 9 năm 2020.”
Nhược Vy ngẩng đầu.
“Lục Cảnh Thâm, anh giải thích đi.”
Cảnh Thâm đứng cách cô chưa đầy hai mét, gương mặt trắng bệch.
“Chuyện đó không giống như em nghĩ.”
“Vậy nó giống cái gì?”
Anh im lặng.
Bà Lục Minh Lan bước tới, giọng đã mất đi vẻ bình tĩnh ban nãy.
“Cổ phần gì? Tại sao lại có tên cô ta?”
Nhược Vy hơi nhếch môi.
“Con cũng muốn biết.”
Cô mở phong bì màu nâu, lấy ra bản sao một hợp đồng cũ.
Sáu năm trước, Lục thị gặp khủng hoảng dòng tiền. Các ngân hàng từ chối tiếp tục giải ngân, hai nhà đầu tư đồng loạt rút vốn, còn một dự án bất động sản ở Phố Đông đứng trước nguy cơ bị đình chỉ.
Khi đó, Nhược Vy đã bán căn nhà cũ của bà ngoại ở Tô Châu.
Không chỉ vậy.
Cha cô, Tống Quốc Hoa, còn âm thầm huy động một khoản tiền lớn từ công ty gia đình, chuyển sang cho Lục thị với điều kiện đổi lấy cổ phần.
Ngày ấy, Cảnh Thâm nói với cô rằng số tiền ấy chỉ là khoản vay ngắn hạn.
Cô tin anh.
Cô chưa từng hỏi thêm.
Cho đến ba ngày trước.
Trong lúc thu dọn giấy tờ cho cha tại bệnh viện ở Tô Châu, Nhược Vy vô tình phát hiện một chiếc hộp gỗ khóa kín trong ngăn tủ.
Bên trong có bản hợp đồng này.
“Bố em chưa từng cho nhà họ Lục vay tiền.” Nhược Vy nói chậm rãi. “Ông ấy dùng hơn ba mươi triệu tệ để mua cổ phần của Lục thị.”
Bà Minh Lan lập tức phản bác:
“Không thể nào!”
“Vì sao không thể?”
“Công ty chưa từng có cổ đông họ Tống!”
Nhược Vy đặt bản hợp đồng lên bàn.
“Bởi vì người nhận số cổ phần đó không phải bố tôi.”
Cô nhìn thẳng vào Cảnh Thâm.
“Mà là tôi.”
Tô Mạn Ninh vô thức siết bàn tay đang đeo nhẫn.
“Chỉ là một hợp đồng cũ thôi. Ai biết thật giả thế nào?”
Nhược Vy quay sang nhìn cô ta.
“Cô nóng ruột gì?”
Mạn Ninh cứng mặt.
“Tôi chỉ thấy chị đang cố níu kéo anh Cảnh Thâm.”
“Bằng 18% cổ phần?”
Nhược Vy bật cười.
“Cách níu kéo này hơi đắt đấy.”
Cảnh Thâm lập tức lên tiếng:
“Nhược Vy, chúng ta lên phòng nói chuyện.”
“Không cần.”
“Anh không muốn chuyện riêng của hai chúng ta bị người ngoài nghe thấy.”
Ánh mắt Nhược Vy dừng trên bàn tay Mạn Ninh đang khoác cánh tay anh.
“Người ngoài?”
Cô hỏi.
“Anh đang nói ai?”
Tô Mạn Ninh lập tức đỏ mặt.
“Chị…”
Nhưng bà Minh Lan đã không còn quan tâm đến cô ta nữa.
Bà cầm tập hợp đồng lên, lật nhanh từng trang.
Đến trang cuối, sắc mặt bà càng lúc càng khó coi.
Có chữ ký của Lục lão gia.
Có con dấu pháp nhân của Lục thị.
Có xác nhận của văn phòng luật sư.
Và quan trọng nhất, có một điều khoản.
Trong vòng mười năm kể từ ngày chuyển nhượng, số cổ phần này do người được ủy quyền đại diện quản lý, nhưng quyền sở hữu thực tế vẫn thuộc về Tống Nhược Vy.
Người đại diện quản lý là…
Lục Cảnh Thâm.
Bà Minh Lan ngẩng phắt lên.
“Con biết chuyện này?”
Cảnh Thâm nghiến chặt hàm.
“Mẹ, để con xử lý.”
“Con trả lời mẹ!”
“Con biết.”
Chỉ hai chữ.
Cả căn phòng lặng ngắt.
Nhược Vy nhìn người đàn ông mình từng đặt trọn niềm tin.
“Vậy suốt sáu năm qua, anh biết tôi có cổ phần?”
Cảnh Thâm không trả lời.
“Anh biết nhưng chưa từng nói?”
“Nhược Vy…”
“Anh còn dùng cổ phần của tôi để bỏ phiếu trong hội đồng quản trị?”
Anh siết chặt tay.
“Thời điểm đó công ty cần ổn định.”
“Và anh nghĩ tôi không cần biết?”
“Em không hiểu kinh doanh.”
Nhược Vy sững lại.
Rồi cô cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
“Thì ra là vậy.”
Sáu năm qua, cô lui về phía sau để chăm sóc gia đình, tham dự các buổi tiệc của nhà họ Lục, chăm sóc bà nội Cảnh Thâm lúc bà bệnh, đón tiếp đối tác mỗi dịp lễ Tết.
Mỗi khi cô hỏi về công ty, Cảnh Thâm đều xoa đầu cô.
“Em chỉ cần sống vui vẻ là được.”
Cô từng nghĩ đó là yêu thương.
Bây giờ cô mới hiểu, đôi khi một chiếc lồng đẹp vẫn là chiếc lồng.
Bà Minh Lan ném tập hợp đồng xuống bàn.
“Dù có 18% cổ phần thì sao? Công ty vẫn thuộc nhà họ Lục.”
Nhược Vy bình thản:
“Con chưa nói hết.”
Sắc mặt Cảnh Thâm đổi hẳn.
“Nhược Vy.”
Anh bước tới.
“Đủ rồi.”
“Anh sợ tôi nói tiếp?”
“Anh đang cho em cơ hội giữ thể diện.”
“Thể diện?”
Nhược Vy nhìn chiếc nhẫn trên tay Tô Mạn Ninh.
“Anh tổ chức lễ đính hôn với người phụ nữ khác khi giấy đăng ký kết hôn của chúng ta vẫn còn hiệu lực, rồi nói với tôi về thể diện?”
Tô Mạn Ninh lập tức lên tiếng:
“Anh Cảnh Thâm đã không còn tình cảm với chị. Chuyện ly hôn chỉ là sớm muộn.”
Nhược Vy quay sang.
“Cô có vẻ hiểu chồng tôi hơn tôi.”
“Ít nhất tôi biết anh ấy cần gì.”
“Vậy cô có biết khoản vay 120 triệu tệ của Lục thị sắp đến hạn không?”
Mạn Ninh khựng lại.
Cảnh Thâm đột ngột nhìn Nhược Vy.
“Em biết chuyện đó bằng cách nào?”
Nhược Vy không trả lời ngay.
Chiều hôm qua, tại bệnh viện Tô Châu, cha cô đã tỉnh lại sau ca phẫu thuật.
Ông nắm tay cô, giọng yếu nhưng rõ ràng.
“Nhược Vy, có những chuyện bố không nói vì tưởng Cảnh Thâm sẽ đối xử tốt với con.”
Sau đó, ông đưa cho cô tên một luật sư ở Bắc Kinh.
Luật sư Trần.
Người đã giữ bản sao toàn bộ hồ sơ đầu tư năm đó.
Nhược Vy nhìn Cảnh Thâm.
“Anh có muốn biết tôi còn cầm thứ gì trong vali không?”
Cảnh Thâm vô thức nhìn xuống chiếc vali màu đen cạnh cửa.
Bà Minh Lan cũng nhìn theo.
Tô Mạn Ninh bắt đầu mất bình tĩnh.
“Anh Cảnh Thâm, rốt cuộc chị ta đang nói chuyện gì vậy?”
Anh không đáp.
Nhược Vy bước đến chiếc vali.
Cô mở khóa.
Bên trong không có nhiều quần áo.
Chỉ có vài tập tài liệu, một máy tính xách tay và một chiếc hộp gỗ.
Cảnh Thâm nhìn thấy chiếc hộp ấy thì gương mặt lập tức thay đổi.
“Em gặp ông nội?”
Nhược Vy dừng tay.
“Không.”
“Vậy chiếc hộp đó…”
“Ông nội anh gửi cho bố tôi trước khi qua đời.”
Bà Minh Lan lảo đảo một bước.
“Ba gửi?”
Nhược Vy mở chiếc hộp.
Bên trong là một tập di chúc có đóng dấu công chứng.
Không khí trong phòng như đông cứng.
Bà Minh Lan gần như lao tới.
“Đưa tôi!”
Nhược Vy đóng nắp hộp lại.
“Không.”
“Đây là đồ của nhà họ Lục!”
“Nhưng người nhận là tôi.”
Cảnh Thâm bước đến, thấp giọng:
“Nhược Vy, chúng ta vẫn còn là vợ chồng. Có chuyện gì có thể thương lượng.”
Cô nhìn anh, trong lòng chợt dâng lên cảm giác chua chát.
Mười phút trước, anh còn muốn cô nhận hai trăm nghìn tệ rồi rời khỏi nhà.
Bây giờ lại nhớ họ vẫn là vợ chồng.
Nhược Vy hỏi:
“Nếu hôm nay tôi không mang những giấy tờ này về, anh có thương lượng với tôi không?”
Cảnh Thâm nghẹn lời.
Tô Mạn Ninh đột nhiên bước lên.
“Chị đừng tưởng có mấy tờ giấy là có thể thay đổi mọi chuyện. Tôi đang mang thai con của anh Cảnh Thâm.”
Nhược Vy nhìn xuống bụng cô ta.
“Vậy sao?”
“Chị không tin?”
“Không liên quan đến tôi.”
Mạn Ninh cười lạnh.
“Nhưng nó liên quan đến quyền thừa kế nhà họ Lục.”
Lần này Nhược Vy thực sự bật cười.
“Cô đã nghĩ đến quyền thừa kế rồi à?”
Bà Minh Lan cau mày.
“Mạn Ninh!”
Cô ta lập tức im lặng.
Nhược Vy đóng vali lại.
“Tôi sẽ rời khỏi đây tối nay.”
Cảnh Thâm bất ngờ giữ cổ tay cô.
“Em không được đi.”
Nhược Vy nhìn bàn tay anh.
“Buông ra.”
“Chúng ta nói rõ chuyện cổ phần trước.”
“Ngày mai luật sư của tôi sẽ làm việc với anh.”
“Nhược Vy!”
“Buông tay cô ấy ra.”
Một giọng đàn ông bất ngờ vang lên phía cửa.
Mọi người cùng quay lại.
Một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, mặc áo khoác dài màu xám, đứng ngoài cửa.
Tống Trạch Ngôn.
Anh họ của Nhược Vy, đồng thời là phó tổng giám đốc tập đoàn Tống thị.
Hai người đàn ông nhìn nhau.
Ánh mắt Cảnh Thâm lập tức lạnh xuống.
“Sao anh ở đây?”
Trạch Ngôn bước vào, kéo chiếc vali về phía mình.
“Đến đón em gái tôi.”
Cảnh Thâm cười nhạt.
“Chuyện vợ chồng tôi chưa đến lượt người nhà họ Tống xen vào.”
“Vợ chồng?”
Trạch Ngôn liếc chiếc nhẫn trên tay Tô Mạn Ninh.
“Nhà họ Lục định nghĩa hai chữ vợ chồng khá thú vị.”
Bà Minh Lan lạnh giọng:
“Cậu Tống, đây là chuyện gia đình.”
“Vậy càng tốt.”
Trạch Ngôn lấy từ túi áo một phong bì khác.
“Bởi vì ngày mai Tống thị sẽ chính thức gửi thông báo đến hội đồng quản trị Lục thị.”
Cảnh Thâm siết hàm.
“Thông báo gì?”
Trạch Ngôn nhìn Nhược Vy.
Cô khẽ gật đầu.
Anh đặt phong bì xuống.
“Thu hồi quyền đại diện 18% cổ phần mà Tống Nhược Vy đã giao cho Lục Cảnh Thâm.”
Sắc mặt Cảnh Thâm tái đi.
Nhưng Trạch Ngôn vẫn chưa dừng lại.
“Và yêu cầu triệu tập cuộc họp cổ đông bất thường.”
Bà Minh Lan bật dậy.
“Các người muốn làm gì?”
Nhược Vy kéo vali, nhìn lại căn nhà mình từng coi là gia đình suốt sáu năm.
Ánh đèn pha lê vẫn sáng.
Chiếc nhẫn trên tay tình nhân của chồng vẫn lấp lánh.
Chỉ có cô đã không còn giống người phụ nữ bước qua cánh cửa ấy mười lăm phút trước.
Nhược Vy nhìn Cảnh Thâm lần cuối.
“Tôi từng nghĩ thứ đáng sợ nhất là biết chồng mình phản bội.”
Cô dừng lại.
“Bây giờ tôi mới biết, đáng sợ hơn là phát hiện người mình tin tưởng đã giấu mình quá nhiều chuyện.”
Cảnh Thâm khàn giọng:
“Em định làm gì?”
Nhược Vy chưa kịp trả lời thì điện thoại anh đổ chuông.
Anh nhìn màn hình.
Cuộc gọi đến từ chủ tịch hội đồng quản trị Lục thị.
Cảnh Thâm nghe máy.
Chưa đầy mười giây sau, sắc mặt anh biến đổi hoàn toàn.
“Cái gì?”
Anh nhìn Nhược Vy.
“Ngày mai tám giờ?”
Người bên kia tiếp tục nói.
Cảnh Thâm siết điện thoại đến trắng cả khớp tay.
Khi cuộc gọi kết thúc, bà Minh Lan lập tức hỏi:
“Có chuyện gì?”
Anh không trả lời mẹ.
Anh chỉ nhìn Nhược Vy.
“Chủ tịch vừa thông báo…”
Giọng anh khàn đặc.
“Có người đề nghị đình chỉ chức tổng giám đốc của anh.”
Tô Mạn Ninh hoảng hốt.
“Ai?”
Cảnh Thâm vẫn nhìn vợ.
Nhược Vy cũng vừa nhận được một tin nhắn.
Chỉ có một dòng.
“Cô Tống, chiếc ghế của chồng cô chưa bao giờ vững như anh ta tưởng.”
CHƯƠNG 2 – NGƯỜI PHỤ NỮ MÀ HỌ TƯỞNG CHỈ BIẾT LÀM DÂU
Tám giờ sáng hôm sau, phòng họp tầng ba mươi sáu của trụ sở Lục thị ở Lục Gia Chủy gần như kín người.
Lục Cảnh Thâm ngồi ở vị trí tổng giám đốc, hai tay đặt trên bàn.
Anh đã không ngủ cả đêm.
Bên phải là mẹ anh, bà Lục Minh Lan, với tư cách thành viên hội đồng quản trị.
Bên trái là hai cổ đông lớn.
Không ai nói chuyện.
Không khí nặng nề đến mức tiếng lật giấy cũng trở nên rõ ràng.
“Cậu Lục.”
Một cổ đông lớn tuổi lên tiếng.
“Trước khi bắt đầu, chúng tôi cần xác nhận chuyện 18% cổ phần.”
Cảnh Thâm đáp:
“Đó là một thỏa thuận nội bộ nhiều năm trước.”
“Chủ sở hữu là ai?”
Anh im lặng hai giây.
“Tống Nhược Vy.”
Căn phòng lập tức xôn xao.
Bà Minh Lan lạnh giọng:
“Nhưng quyền biểu quyết nhiều năm nay do Cảnh Thâm quản lý.”
“Đã bị thu hồi lúc bảy giờ sáng nay.”
Thư ký hội đồng đặt một văn bản lên bàn.
“Thông báo chính thức đã được văn phòng luật sư của bà Tống gửi tới.”
Cảnh Thâm quay phắt sang.
“Cô ấy đâu?”
Cửa phòng họp đúng lúc mở ra.
Tống Nhược Vy bước vào.
Cô mặc bộ vest màu kem đơn giản, mái tóc búi thấp, trên tay chỉ cầm một tập tài liệu.
Không trang sức cầu kỳ.
Không có vẻ gì của người phụ nữ vừa trải qua một đêm phát hiện chồng phản bội.
Trạch Ngôn đi cạnh cô.
Phía sau còn có luật sư Trần đến từ Bắc Kinh.
Tất cả ánh mắt tập trung vào Nhược Vy.
Cảnh Thâm nhìn cô rất lâu.
Sáu năm kết hôn, anh đã quen thấy cô mặc váy nhẹ nhàng, ngồi cạnh mẹ anh trong các bữa tiệc, im lặng rót trà khi những người đàn ông bàn chuyện kinh doanh.
Anh gần như quên mất trước khi cưới, Tống Nhược Vy từng tốt nghiệp chuyên ngành tài chính ở Đại học Phúc Đán.
Cũng từng làm việc hai năm trong bộ phận đầu tư của công ty cha mình.
Là cô tự rời đi.
Không phải cô không biết.
Nhược Vy kéo ghế ngồi xuống.
“Xin lỗi đã để mọi người chờ.”
Một cổ đông hỏi:
“Cô Tống, cô muốn sử dụng toàn bộ quyền biểu quyết của 18% cổ phần?”
“Đúng.”
“Cô đề nghị đình chỉ tổng giám đốc?”
Cảnh Thâm nhìn cô.
Nhược Vy không né tránh.
“Đúng.”
Bà Minh Lan lập tức đập tay xuống bàn.
“Nhược Vy, cô đừng mang chuyện hôn nhân vào công ty!”
Nhược Vy quay sang bà.
“Nếu chỉ vì chuyện hôn nhân, tôi đã không ngồi ở đây.”
Luật sư Trần mở tập tài liệu.
“Trong bốn năm gần đây, Lục thị đã có năm giao dịch với ba công ty liên quan đến một pháp nhân tên Triệu Khải Minh.”
Một cổ đông nhíu mày.
“Triệu Khải Minh?”
Cảnh Thâm lập tức lên tiếng:
“Nhà cung cấp bình thường.”
“Không bình thường.”
Nhược Vy đẩy một bản sao về phía giữa bàn.
“Ba công ty đó dùng chung một địa chỉ đăng ký cũ, và hai trong ba từng nhận vốn từ một quỹ do em họ của Tô Mạn Ninh đứng tên.”
Cảnh Thâm nhìn cô.
“Em điều tra Mạn Ninh?”
“Không.”
Nhược Vy bình thản.
“Tôi điều tra tiền của cổ đông.”
Cảnh Thâm nắm chặt bút.
“Nhược Vy, em có biết em đang làm gì không?”
“Biết.”
“Em muốn phá hủy Lục thị chỉ để trả thù anh?”
“Lục Cảnh Thâm.”
Giọng Nhược Vy vẫn nhẹ.
“Đến bây giờ anh vẫn nghĩ tất cả chuyện này xoay quanh anh sao?”
Căn phòng im xuống.
Cô đặt thêm một tài liệu.
“Khoản vay 120 triệu tệ sẽ đáo hạn trong sáu ngày.”
“Công ty đã có phương án.”
“Dùng một khoản vay mới để trả khoản vay cũ?”
“Đó là tái cấu trúc dòng tiền.”
“Với tài sản thế chấp là dự án Tân Hải?”
Một thành viên hội đồng giật mình.
“Dự án Tân Hải đã đem thế chấp?”
Cảnh Thâm lạnh giọng:
“Chưa hoàn tất.”
Nhược Vy tiếp lời:
“Nhưng giấy đề nghị đã ký.”
Sắc mặt vài cổ đông lập tức thay đổi.
Bà Minh Lan quay sang con trai.
“Cảnh Thâm?”
Anh thấp giọng:
“Con định giải thích sau.”
“Sau là khi nào?”
“Đủ rồi!”
Cảnh Thâm nhìn Nhược Vy.
“Anh thừa nhận công ty có vấn đề thanh khoản. Nhưng anh có thể xử lý. Em muốn gì?”
Câu cuối cùng khiến cả phòng họp yên lặng.
Nhược Vy nhìn anh.
“Anh đang hỏi với tư cách tổng giám đốc hay chồng tôi?”
“Có khác nhau sao?”
“Có.”
Cô đặt cây bút xuống.
“Với tư cách chồng, tôi không còn muốn gì ở anh.”
Đồng tử Cảnh Thâm co lại.
“Với tư cách cổ đông, tôi muốn anh giải trình toàn bộ các giao dịch.”
Cuộc họp kéo dài hơn ba giờ.
Cuối cùng, hội đồng thống nhất tạm đình chỉ quyền phê duyệt các khoản chi lớn của Cảnh Thâm, đồng thời mở cuộc kiểm tra nội bộ.
Anh vẫn giữ chức tổng giám đốc.
Nhưng quyền lực đã bị giới hạn.
Khi mọi người rời khỏi phòng, Cảnh Thâm giữ Nhược Vy lại.
“Chúng ta nói chuyện.”
Trạch Ngôn định bước tới nhưng Nhược Vy khẽ lắc đầu.
Cửa phòng đóng lại.
Chỉ còn hai người.
Cảnh Thâm đứng bên cửa kính nhìn xuống dòng xe nhỏ như những chấm đen.
“Anh biết em giận.”
“Không.”
Nhược Vy đáp.
“Bây giờ tôi rất tỉnh táo.”
“Anh và Mạn Ninh…”
“Anh không cần giải thích.”
“Anh cần.”
Cảnh Thâm quay lại.
“Anh và cô ấy bắt đầu từ tám tháng trước.”
Dù đã đoán trước, Nhược Vy vẫn cảm thấy ngực nhói lên.
Tám tháng.
Ngày kỷ niệm kết hôn năm ngoái, anh từng tặng cô một sợi dây chuyền.
Tối ấy anh nói phải bay đến Thâm Quyến gặp khách hàng.
Hóa ra lúc đó…
Cô dừng suy nghĩ.
Không cần nữa.
Cảnh Thâm nói:
“Nhược Vy, giữa chúng ta đã có vấn đề từ lâu.”
“Vấn đề gì?”
“Em quá yên lặng.”
Nhược Vy nhìn anh như vừa nghe một điều rất lạ.
“Yên lặng cũng là lỗi?”
“Anh về nhà sau mười hai giờ, em không hỏi. Anh đi công tác, em không hỏi. Anh gặp khó khăn, em cũng chỉ nói ‘anh nghỉ sớm đi’. Anh không biết em còn cần anh hay không.”
Nhược Vy im lặng vài giây.
“Vậy vì tôi tin anh nên anh phản bội tôi?”
Cảnh Thâm mím môi.
“Anh không nói như vậy.”
“Nhưng đó là điều anh đang nói.”
Cảnh Thâm thở dài.
“Mạn Ninh khiến anh cảm thấy mình được cần đến.”
“Còn tôi?”
“Em có thể tự làm mọi thứ.”
Nhược Vy bật cười.
“Anh biết vì sao tôi tự làm mọi thứ không?”
Cảnh Thâm nhìn cô.
“Vì mỗi lần tôi cần anh, anh đều nói bận.”
Anh khựng lại.
Nhược Vy tiếp tục:
“Ba năm trước tôi sốt gần bốn mươi độ, anh đang ăn tối với khách hàng. Tôi gọi, anh bảo tài xế đưa tôi đi bệnh viện.”
“Anh…”
“Ngày bà ngoại tôi mất, anh tới Tô Châu được hai tiếng rồi bay về vì công ty có cuộc họp.”
“Nhược Vy…”
“Ngày bác sĩ nói tôi từng có thai nhưng thai không giữ được, anh có nhớ anh ở đâu không?”
Cảnh Thâm sững người.
Gương mặt anh thoáng hiện sự hoang mang.
“Em từng…”
Nhược Vy nhìn anh.
Một nụ cười rất nhạt hiện trên môi.
“Anh thậm chí không biết.”
Cảnh Thâm đứng chết lặng.
Ba năm trước, cô bị đau bụng dữ dội giữa đêm.
Dì Trương đưa cô đến bệnh viện.
Bác sĩ nói đó là một thai kỳ rất sớm, chưa kịp phát hiện.
Cô đã định gọi Cảnh Thâm.
Nhưng đúng lúc đó, cô nhận được tin nhắn anh gửi.
“Đang họp. Việc không gấp thì mai nói.”
Cô xóa số điện thoại vừa bấm.
Sau này cũng không nhắc nữa.
Cảnh Thâm bước tới.
“Tại sao em không nói?”
“Để làm gì?”
“Anh là chồng em!”
“Anh có từng thật sự làm chồng tôi không?”
Anh không trả lời được.
Nhược Vy mở cửa.
Cảnh Thâm bỗng giữ lấy tay nắm cửa.
“Đừng ly hôn vội.”
Cô quay lại.
“Tại sao?”
“Mạn Ninh mang thai.”
“Vậy anh càng nên ly hôn nhanh.”
“Không.”
Cảnh Thâm nhìn cô.
“Có chuyện không ổn.”
Nhược Vy cau mày.
“Ý anh là gì?”
Anh im lặng rất lâu.
“Anh vừa nhận được kết quả kiểm tra từ bệnh viện.”
“Kiểm tra gì?”
Nhưng trước khi anh trả lời, ngoài hành lang vang lên tiếng giày cao gót.
Tô Mạn Ninh xuất hiện.
Cô ta rõ ràng đã khóc.
“Anh Cảnh Thâm!”
Mạn Ninh lao tới.
“Anh không nghe máy của em.”
Thấy Nhược Vy, cô ta lập tức đổi sắc mặt.
“Chị còn ở đây làm gì?”
Nhược Vy định đi qua.
Mạn Ninh lại chắn trước mặt.
“Chị nghĩ có cổ phần là thắng sao?”
“Tránh ra.”
“Không.”
Mạn Ninh bất ngờ lấy điện thoại, mở một bức ảnh.
“Chị nhìn đi.”
Trong ảnh là bản siêu âm.
“Con của anh ấy.”
Nhược Vy không nhìn.
Nhưng Cảnh Thâm đột nhiên giật điện thoại khỏi tay Mạn Ninh.
“Đủ rồi.”
Cô ta sững người.
“Anh…”
Cảnh Thâm nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lẽo khác thường.
“Chiều nay đi bệnh viện với anh.”
Mạn Ninh lập tức tái mặt.
“Để làm gì?”
“Xét nghiệm lại.”
“Em đã xét nghiệm rồi!”
“Anh muốn xác nhận.”
“Anh không tin em?”
“Đi hay không?”
Mạn Ninh bắt đầu run.
Nhược Vy nhận ra phản ứng ấy.
Không giống tức giận.
Giống sợ hãi hơn.
Cô ta lùi lại.
“Có phải chị ta nói gì với anh không?”
“Không liên quan đến Nhược Vy.”
“Vậy tại sao đột nhiên anh…”
Điện thoại của Cảnh Thâm rung.
Anh nhìn tin nhắn.
Chỉ một giây sau, sắc mặt anh trở nên cực kỳ khó coi.
Mạn Ninh cũng nhìn thấy tên người gửi.
Bác sĩ Chu – Bệnh viện Nhân dân số 1 Thượng Hải.
Cảnh Thâm mở tin nhắn.
Nhược Vy không định nhìn.
Nhưng Mạn Ninh bất ngờ giật lấy điện thoại.
Vừa đọc được dòng đầu, cô ta đánh rơi máy.
Cảnh Thâm nhìn cô ta.
“Mạn Ninh.”
Giọng anh rất thấp.
“Giải thích đi.”
Mạn Ninh lùi thêm một bước.
“Không… không thể…”
Nhược Vy nhìn xuống màn hình điện thoại nằm dưới sàn.
Ở đó chỉ hiện một phần kết quả kiểm tra.
“Theo hồ sơ y tế trước đây, khả năng sinh sản tự nhiên của ông Lục Cảnh Thâm…”
Dòng sau bị che khuất.
Nhưng chỉ bấy nhiêu đã đủ khiến cả ba người đứng im.
Cảnh Thâm cúi xuống nhặt điện thoại.
Anh đọc hết phần còn lại.
Sau đó ngẩng lên nhìn Mạn Ninh.
“Đứa bé tám tuần trong bụng cô…”
Anh dừng lại.
“Là của ai?”
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI MUỐN BƯỚC VÀO NHÀ HỌ LỤC KHÔNG CHỈ CÓ MỘT BÍ MẬT
Tô Mạn Ninh ngồi trong phòng khách căn hộ cao cấp ở Tĩnh An, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch.
Đối diện cô ta là Lục Cảnh Thâm.
Bà Minh Lan ngồi bên cạnh con trai.
Nhược Vy vốn không muốn đến.
Nhưng luật sư Trần gọi cho cô chỉ một giờ trước.
“Cô Tống, chuyện của cô Tô có liên quan trực tiếp đến một số giao dịch tài chính đang được kiểm tra. Cô nên có mặt.”
Vì vậy cô đến.
Không phải với tư cách người vợ bị phản bội.
Mà với tư cách cổ đông.
Mạn Ninh nhìn Nhược Vy bước vào, lập tức đứng dậy.
“Tại sao chị ta lại ở đây?”
Cảnh Thâm không nhìn cô ta.
“Ngồi xuống.”
“Đây là chuyện của chúng ta!”
“Không còn nữa.”
Giọng anh lạnh đến mức Mạn Ninh sững người.
Bà Minh Lan đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Cô nói đi.”
“Bác…”
“Đừng gọi tôi như vậy.”
Gương mặt bà hoàn toàn khác tối hôm qua, khi còn vui vẻ nhìn con trai đeo nhẫn cho Mạn Ninh.
“Đứa bé là của ai?”
Mạn Ninh bật khóc.
“Cháu không biết kết quả kia từ đâu ra. Có thể bệnh viện nhầm.”
Cảnh Thâm hỏi:
“Ba năm trước anh đã làm hai xét nghiệm.”
Mạn Ninh im lặng.
“Sau một biến chứng y khoa, bác sĩ nói khả năng có con tự nhiên của anh gần như không đáng kể.”
Bà Minh Lan quay phắt sang con trai.
“Con biết chuyện này?”
“Con biết.”
“Vậy tại sao…”
“Con vẫn nghĩ có khả năng.”
Cảnh Thâm cười tự giễu.
“Mạn Ninh nói cô ấy mang thai. Con đã tin.”
Nhược Vy đứng phía cửa sổ.
Cô bỗng hiểu một chuyện.
Tại sao ba năm qua Cảnh Thâm chưa từng nhắc đến con cái với cô.
Trong khi mẹ chồng luôn trách cô không sinh được.
Anh biết.
Anh biết rất có thể vấn đề không nằm ở cô.
Nhưng chưa từng nói với mẹ.
Nhược Vy nhìn anh.
“Anh để tôi chịu những lời đó suốt ba năm?”
Cảnh Thâm siết chặt tay.
“Anh không muốn mẹ biết.”
“Tại sao?”
“Anh…”
Bà Minh Lan cũng nhìn con trai.
Cảnh Thâm nhắm mắt.
“Vì khi đó ông nội còn sống. Nếu ông biết, ông sẽ thay đổi phương án thừa kế.”
Căn phòng yên lặng.
Nhược Vy thấy trong lòng mình như có thứ gì rơi xuống rất sâu.
Hóa ra không chỉ phản bội.
Còn là ích kỷ.
Anh để vợ bị trách móc để bảo vệ vị trí của chính mình.
Bà Minh Lan đỏ mặt.
“Cảnh Thâm, con…”
Anh không nói.
Nhược Vy cũng không muốn nghe nữa.
Cô quay sang Mạn Ninh.
“Cô Tô, luật sư của tôi có vài câu hỏi.”
Luật sư Trần mở máy tính.
“Cô từng có quan hệ công việc với Triệu Khải Minh?”
Mạn Ninh lập tức lắc đầu.
“Không.”
“Cô chắc chứ?”
“Chắc.”
Luật sư Trần xoay màn hình.
Trên đó là ảnh chụp một buổi ăn tối.
Tô Mạn Ninh ngồi đối diện một người đàn ông khoảng ba mươi lăm tuổi.
“Ngày 17 tháng 3, nhà hàng trên đường Hoài Hải.”
Mạn Ninh tái mặt.
“Chỉ là bạn.”
“Ngày 2 tháng 4?”
Một tấm ảnh khác.
“Ngày 21 tháng 4?”
Thêm một tấm.
“Ngày 5 tháng 5?”
Mạn Ninh bật dậy.
“Các người theo dõi tôi?”
“Không.”
Luật sư Trần đáp.
“Những hình ảnh này nằm trong hồ sơ điều tra nội bộ của công ty.”
Cảnh Thâm nhìn cô ta.
“Triệu Khải Minh là gì của cô?”
Mạn Ninh không trả lời.
“Là cha đứa bé?”
“Không!”
Cô ta hét lên.
“Không phải!”
“Vậy ai?”
“Em…”
Mạn Ninh run lên.
“Em chỉ gặp anh ta vì chuyện công việc.”
Nhược Vy hỏi:
“Ba công ty liên quan đến Triệu Khải Minh nhận tổng cộng bao nhiêu tiền từ Lục thị trong bốn năm qua, cô biết không?”
Mạn Ninh quay sang.
“Không.”
“Gần bảy mươi triệu tệ.”
Bà Minh Lan bật dậy.
“Bao nhiêu?”
Luật sư Trần gật đầu.
“Trong số đó, khoảng mười một triệu chảy qua một công ty trung gian mà em họ cô Tô là người đại diện pháp luật.”
Mạn Ninh cắn môi.
“Chuyện đó không liên quan đến tôi.”
“Có.”
Nhược Vy lấy một tờ giấy.
“Bởi vì chữ ký điện tử phê duyệt hai hợp đồng gần nhất được thực hiện từ tài khoản trợ lý tổng giám đốc của cô.”
Cảnh Thâm đột ngột đứng lên.
“Mạn Ninh.”
Cô ta nhìn anh, nước mắt chảy xuống.
“Em có thể giải thích.”
“Giải thích đi.”
“Em chỉ làm theo chỉ đạo.”
“Của ai?”
Mạn Ninh im bặt.
Cảnh Thâm bước tới.
“Của ai?”
“Anh Cảnh Thâm…”
“Anh hỏi cô làm theo chỉ đạo của ai!”
Mạn Ninh cuối cùng bật khóc.
“Của chú anh!”
Cả căn phòng chết lặng.
Bà Minh Lan gần như không tin vào tai mình.
“Cô nói ai?”
“Lục Chính Hào.”
Em trai của cha Cảnh Thâm.
Người đang giữ vị trí phó chủ tịch Lục thị.
Cũng chính là người nhiều năm nay luôn tỏ ra không quan tâm đến cuộc tranh giành quyền lực trong gia đình.
Luật sư Trần không hề bất ngờ.
“Cuối cùng cô cũng chịu nói.”
Mạn Ninh lập tức nhìn ông.
“Các người biết rồi?”
“Chúng tôi nghi ngờ.”
Nhược Vy nhìn cô ta.
“Cô tiếp cận Cảnh Thâm cũng là do ông ấy sắp xếp?”
“Không!”
Mạn Ninh lập tức lắc đầu.
“Ban đầu không phải.”
“Ban đầu?”
Cô ta cúi đầu.
Một lúc lâu sau mới nói:
“Tôi làm ở Lục thị được ba năm. Chú Lục biết tôi và Triệu Khải Minh quen nhau nên nhờ tôi chuyển một số giấy tờ.”
Cảnh Thâm lạnh lùng hỏi:
“Sau đó?”
“Sau đó ông ấy nói nếu tôi giúp ông ấy lấy được thông tin nội bộ, ông ấy sẽ cho tôi tiền.”
“Và cô đồng ý?”
Mạn Ninh khóc.
“Nhà tôi nợ rất nhiều.”
Bà Minh Lan nghiến răng.
“Cô lấy tiền rồi tiếp cận con trai tôi?”
“Không phải!”
Mạn Ninh ngẩng lên.
“Chuyện giữa tôi và anh Cảnh Thâm là thật.”
Nhược Vy nghe câu ấy mà gần như muốn bật cười.
Trong căn phòng này, ai cũng đang nói tình cảm của mình là thật.
Nhưng tất cả đều được xây trên dối trá.
Cảnh Thâm hỏi:
“Đứa bé?”
Mạn Ninh im lặng.
Anh lặp lại.
“Đứa bé là của ai?”
Cô ta nhắm mắt.
“Triệu Khải Minh.”
Bà Minh Lan ngã ngồi xuống sofa.
Cảnh Thâm đứng bất động.
Nhược Vy không thấy hả hê.
Chỉ thấy mệt.
Chiếc nhẫn cầu hôn tối qua bỗng trở thành thứ nực cười nhất.
Cảnh Thâm cười khan.
“Cô biết đứa bé không phải của tôi mà vẫn…”
“Em không còn cách nào!”
Mạn Ninh khóc lớn.
“Triệu Khải Minh đã có gia đình. Anh ta không muốn chịu trách nhiệm. Chú Lục nói nếu em có thể bước vào nhà họ Lục…”
“Thì sao?”
“Thì sau khi anh mất quyền kiểm soát công ty, em vẫn có thể có một phần tài sản.”
Cảnh Thâm nhìn cô ta như nhìn một người xa lạ.
“Cho nên cô diễn cảnh yêu tôi?”
Mạn Ninh bật khóc.
“Ban đầu là giả. Nhưng sau đó em thật sự yêu anh!”
“Đủ rồi.”
Anh quay mặt đi.
Lần đầu tiên Nhược Vy nhìn thấy vai anh chùng xuống.
Không còn dáng vẻ tổng giám đốc cao ngạo.
Không còn người đàn ông tối qua lạnh lùng bảo cô cầm tiền rồi rời khỏi nhà.
Chỉ là một người vừa phát hiện mình cũng bị lừa.
Nhưng Nhược Vy không thương hại.
Bởi vì những gì anh đang chịu hôm nay cũng không xóa được những gì anh đã làm với cô.
Luật sư Trần đóng máy tính.
“Chúng tôi cần cô Tô hợp tác điều tra các giao dịch.”
Mạn Ninh hoảng hốt.
“Các người định báo cảnh sát?”
“Trước mắt sẽ tiến hành kiểm toán độc lập. Nếu có dấu hiệu vi phạm pháp luật, công ty sẽ xử lý theo quy định.”
Ngôn từ bình tĩnh.
Không đe dọa.
Nhưng đủ khiến Mạn Ninh tái mét.
Cô ta nhìn Cảnh Thâm.
“Anh giúp em.”
Anh không quay lại.
“Anh Cảnh Thâm…”
“Chiếc nhẫn.”
Mạn Ninh sững người.
“Gì?”
“Trả lại.”
Cô ta nhìn chiếc nhẫn trên tay.
Nước mắt rơi xuống.
Chậm rãi, cô tháo ra.
Đặt lên bàn.
Cảnh Thâm không chạm vào.
Nhược Vy nhìn viên kim cương sáng lấp lánh.
Tối qua, nó từng khiến tim cô đau như bị bóp nghẹt.
Bây giờ chỉ còn là một món đồ vô nghĩa.
Cô đứng dậy.
“Chuyện ở đây xong rồi. Tôi đi trước.”
Cảnh Thâm lập tức quay lại.
“Nhược Vy.”
Cô dừng bước.
“Anh muốn nói chuyện với em.”
“Luật sư của tôi sẽ liên hệ về thủ tục ly hôn.”
“Anh không nói chuyện đó.”
“Nhưng tôi chỉ còn chuyện đó để nói với anh.”
Cảnh Thâm bước đến.
“Anh sai.”
Cô nhìn anh.
“Ừ.”
Anh có vẻ không ngờ cô trả lời đơn giản như vậy.
“Anh biết bây giờ nói gì cũng muộn.”
“Đúng.”
“Nhưng sáu năm…”
“Đừng dùng sáu năm để níu một thứ anh đã tự tay phá bỏ.”
Cảnh Thâm im lặng.
Nhược Vy nhìn người đàn ông mình từng yêu.
Cô từng nghĩ nếu có ngày anh phản bội, mình sẽ khóc, sẽ chất vấn, sẽ hỏi người kia hơn mình ở đâu.
Nhưng sau tất cả, cô chẳng muốn hỏi gì nữa.
Cô chỉ muốn đi.
“Nhược Vy.”
Anh gọi một lần cuối.
“Nếu không có Mạn Ninh…”
Cô quay lại.
“Không phải vì cô ta.”
Anh khựng lại.
“Cuộc hôn nhân này kết thúc vì anh.”
Cảnh Thâm không nói được gì.
Nhược Vy rời căn hộ.
Trạch Ngôn chờ cô dưới sảnh.
“Ổn không?”
“Ổn.”
Anh nhìn em họ vài giây.
“Bác cả bảo em về Tô Châu nghỉ một thời gian.”
Nhược Vy lắc đầu.
“Em chưa thể đi.”
“Vì cuộc họp cổ đông?”
“Ừ.”
Hai ngày nữa, Lục thị sẽ tổ chức cuộc họp quyết định có bãi nhiệm Cảnh Thâm khỏi chức tổng giám đốc hay không.
Nhưng đó chưa phải chuyện quan trọng nhất.
Trước khi cô rời căn hộ, luật sư Trần đã gửi cho cô một tài liệu khác.
Một tài liệu liên quan đến bản di chúc của Lục lão gia.
Nhược Vy lên xe.
Cô mở điện thoại.
Tài liệu chỉ dài bốn trang.
Nhưng ở trang cuối có một điều khoản khiến cô phải đọc lại ba lần.
Theo di chúc, 12% cổ phần cá nhân của Lục lão gia không được chuyển thẳng cho bất kỳ người con hay cháu nào.
Nó được đưa vào quỹ tín thác trong năm năm.
Người có quyền quyết định đại diện biểu quyết trong thời gian đó là một cá nhân duy nhất.
Tống Nhược Vy.
Cô ngồi bất động.
Trạch Ngôn nhìn sang.
“Sao vậy?”
Nhược Vy đưa điện thoại cho anh.
Trạch Ngôn đọc xong cũng sửng sốt.
“Ông cụ Lục giao quyền biểu quyết cho em?”
“Em không biết.”
“Vậy nếu tính cả 18% cổ phần của em…”
“Là 30%.”
Hai người nhìn nhau.
Ba mươi phần trăm.
Đủ để thay đổi cán cân quyền lực của toàn bộ Lục thị.
Nhưng thứ khiến Nhược Vy bất an không phải con số ấy.
Mà là một lá thư viết tay đính kèm di chúc.
Nét chữ của Lục lão gia đã run vì tuổi tác.
“Nhược Vy, nếu một ngày con đọc được lá thư này, có nghĩa gia đình họ Lục đã đi đến thời điểm ta lo sợ nhất.”
Cô kéo xuống.
Dòng tiếp theo khiến tim cô đập mạnh.
“Đừng tin hoàn toàn Cảnh Thâm.”
Rồi:
“Nhưng người con càng không được tin, là người đang tỏ ra đứng về phía con.”
Nhược Vy nhíu mày.
Ai đang đứng về phía cô?
Luật sư Trần?
Trạch Ngôn?
Một cổ đông nào đó?
Hay một người khác?
Điện thoại đúng lúc rung lên.
Một số lạ gửi đến một bức ảnh.
Trong ảnh, luật sư Trần đang ngồi trong một quán trà với Lục Chính Hào.
Thời gian chụp…
Ba ngày trước.
Ngay trước khi ông gọi cho Nhược Vy, nói rằng đã tìm thấy hồ sơ cổ phần.
Bên dưới bức ảnh chỉ có một câu:
“Cô Tống, cô tưởng mình vừa bước ra khỏi một cuộc phản bội. Thực ra, ván cờ của nhà họ Lục mới chỉ bắt đầu.”
Nhược Vy nhìn bức ảnh hồi lâu.
Ngoài cửa kính, những tòa nhà của Thượng Hải nối dài trong ánh chiều.
Cô từ từ siết điện thoại.
Lần này cô không còn sợ.
Bởi vì người phụ nữ từng chỉ biết tin tưởng đã không còn nữa.
Và hai ngày sau, tại cuộc họp cổ đông Lục thị, cô sẽ đích thân tìm ra…
Ai mới là người thật sự muốn đẩy cả nhà họ Lục xuống vực.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.