#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1 – Bữa tiệc kỷ niệm biến thành ngày bị ruồng bỏ
“Đến đúng lúc lắm! Cầm lấy, rót rượu cho vợ tương lai của con trai tao rồi hãy cút.”
Chiếc khăn phục vụ màu trắng bay thẳng vào ngực Tô Vãn Ninh.
Cả đại sảnh tầng 38 của khách sạn Vân Đình, Thượng Hải, bỗng im xuống.
Vãn Ninh đứng chết lặng dưới chùm đèn pha lê khổng lồ. Trong tay cô vẫn còn chiếc hộp gỗ đựng đồng hồ kỷ niệm mười năm cưới. Trên nắp hộp, cô đã tự tay khắc một dòng nhỏ: “Mười năm đầu tiên của chúng ta.”
Nhưng trên sân khấu phủ kín hoa hồng, chồng cô — Chu Cảnh Hoài, ba mươi sáu tuổi, tổng giám đốc Công nghệ Trường Thịnh — lại đang đứng cạnh một người phụ nữ khác.
Hạ Nhược Đồng, thư ký riêng của anh.
Chiếc nhẫn kim cương trên tay cô ta sáng đến chói mắt.
Vãn Ninh nhìn Cảnh Hoài.
“Anh gọi em tới đây… chỉ để xem cảnh này sao?”
Cảnh Hoài khẽ siết tay, nhưng không dám nhìn thẳng cô.
“Vãn Ninh, hôm nay có nhiều khách. Đừng làm mọi chuyện khó coi.”
Cô bật cười, tiếng cười mỏng đến mức chính mình cũng thấy xa lạ.
“Khó coi?”
“Người bị gọi tới ngày kỷ niệm mười năm cưới, rồi phát hiện chồng đang cầu hôn người khác là em.”
“Vậy mà anh vẫn sợ em làm anh mất mặt?”
Tưởng Tú Cầm, mẹ chồng cô, bước lên.
Bà ngoài sáu mươi, mặc sườn xám đen thêu chỉ vàng, cổ tay đeo vòng ngọc phỉ thúy. Mười năm trước, bà từng nói Vãn Ninh không xứng bước vào nhà họ Chu. Mười năm sau, ánh mắt ấy vẫn y hệt.
Bà giật chiếc hộp trong tay cô.
“Còn mang quà tới?”
Tưởng Tú Cầm mở ra, nhìn chiếc đồng hồ rồi ném xuống bàn.
“Giữ thứ vô nghĩa này làm gì?”
Vãn Ninh nhìn chiếc hộp va vào mép bàn, nắp bật tung.
Tim cô như bị ai bóp nghẹt.
Chiếc đồng hồ ấy trị giá không nhiều đối với Chu Cảnh Hoài hiện tại. Nhưng mười năm trước, khi hai người còn chen chúc trong căn hộ thuê chưa đầy sáu mươi mét vuông ở quận Phổ Đà, anh từng nói muốn có một chiếc đồng hồ giống thế.
Khi ấy, cô cười:
“Đợi công ty anh kiếm được tiền, em mua cho.”
Anh ôm cô từ phía sau.
“Đợi anh có tiền, anh mua cho em trước.”
Nhưng sau cùng, người giữ lời vẫn chỉ có cô.
Hạ Nhược Đồng bước xuống sân khấu, cầm ly champagne tiến tới.
“Chị Tô, em biết chuyện này khiến chị khó chấp nhận.”
Vãn Ninh nhìn cô ta.
“Biết khó chấp nhận mà cô vẫn chọn đúng ngày kỷ niệm cưới của chúng tôi?”
Nhược Đồng hơi khựng lại, rồi mỉm cười.
“Ngày là do Cảnh Hoài chọn.”
Một câu nhẹ tênh, nhưng như đâm thẳng vào ngực Vãn Ninh.
Cô quay sang chồng.
“Thật sao?”
Cảnh Hoài im lặng.
Tưởng Tú Cầm lập tức chen vào:
“Đúng thì sao?”
“Cô chiếm vị trí Chu phu nhân mười năm cũng đủ rồi.”
“Mười năm qua, cô không sinh được con trai cho nhà họ Chu. Cũng chẳng giúp được gì cho sự nghiệp Cảnh Hoài.”
Vãn Ninh nhìn bà, khó tin.
“Không giúp được gì?”
Tưởng Tú Cầm lạnh lùng:
“Cô đừng tưởng ngày trước bỏ ra chút tiền là có thể kể công cả đời.”
Bàn tay Vãn Ninh lạnh đi.
“Chút tiền?”
Năm đó công ty của Cảnh Hoài nợ hơn hai triệu tệ.
Cha Vãn Ninh vừa qua đời, để lại cho cô một căn hộ nhỏ ở Hàng Châu. Cô bán nó, chuyển toàn bộ số tiền vào tài khoản công ty.
Không hợp đồng.
Không giấy vay.
Bởi khi ấy cô tin một câu của chồng:
“Sau này những gì anh có đều là của em.”
Vãn Ninh quay sang Cảnh Hoài.
“Anh cũng nghĩ như mẹ anh sao?”
Anh cuối cùng cũng nhìn cô.
Ánh mắt anh mệt mỏi, nhưng không có sự áy náy mà cô chờ đợi.
“Vãn Ninh, chuyện cũ đừng nhắc nữa.”
“Chúng ta nói về hiện tại.”
Cô gật đầu rất chậm.
“Được.”
“Hiện tại là gì?”
Cảnh Hoài nhìn Hạ Nhược Đồng.
Nhược Đồng đặt tay lên bụng, động tác rất nhẹ.
Tưởng Tú Cầm lập tức mỉm cười.
“Hiện tại là Nhược Đồng đã mang thai gần ba tháng.”
Cả đại sảnh nổi lên tiếng xì xào.
Vãn Ninh cảm giác như mặt đất dưới chân vừa biến mất.
Cô nhìn chồng.
“Ba tháng?”
Cảnh Hoài thấp giọng:
“Anh định nói với em sau.”
“Sau là khi nào?”
“Khi cô ấy sinh xong sao?”
“Hay khi đứa trẻ gọi anh là bố rồi anh mới nhớ mình còn một người vợ?”
Cảnh Hoài cau mày.
“Đừng nói kiểu đó.”
Tưởng Tú Cầm đập bàn.
“Vậy cô muốn thế nào?”
“Nhược Đồng có thai cháu đích tôn nhà họ Chu. Cô không có con, còn muốn giữ vị trí tới bao giờ?”
Vãn Ninh nhìn bà.
“Con gái tôi không phải cháu nhà họ Chu sao?”
Không khí đột nhiên đông cứng.
Chu Cảnh Hoài đổi sắc mặt.
Tưởng Tú Cầm lạnh lùng:
“Đường Đường là con gái.”
Chỉ bốn chữ.
Vãn Ninh nghe mà lòng lạnh tận đáy.
Con gái cô, Chu Đường Đường, năm nay tám tuổi, đang học tiểu học ở quận Tĩnh An.
Con bé luôn ôm cổ bà nội, gọi “nãi nãi” bằng giọng ngọt ngào.
Nó không biết trong mắt bà, mình chưa bao giờ đủ.
Vãn Ninh khẽ hỏi:
“Đường Đường biết chuyện này chưa?”
Cảnh Hoài tránh ánh mắt cô.
“Chưa.”
“Vậy tối nay anh định về nói thế nào?”
Anh im lặng.
Tưởng Tú Cầm lại nhét chai rượu vào tay cô.
“Cô khỏi cần lo.”
“Sau ly hôn, Đường Đường có thể ở với cô.”
“Nhà họ Chu cần con trai.”
Hạ Nhược Đồng chìa ly.
“Chị Tô, chuyện tới mức này rồi, giữ thể diện cho nhau không tốt hơn sao?”
Vãn Ninh nhìn ly rượu trước mặt.
Rồi nhìn người chồng cô từng yêu suốt mười ba năm.
“Cảnh Hoài.”
“Anh cũng muốn em rót?”
Anh đáp sau vài giây:
“Rót xong, chúng ta về ký đơn ly hôn.”
Một nhát cuối cùng.
Vãn Ninh nâng chai lên.
Đúng lúc ấy, toàn bộ ánh sáng trong đại sảnh tắt phụt.
Màn hình LED phía sau sân khấu bỗng sáng lên.
Một đoạn video xuất hiện.
Khung hình đầu tiên là phòng ngủ nhà cô.
Chiếc giường gỗ màu nâu.
Bức ảnh cưới.
Chiếc tủ đầu giường.
Vãn Ninh sững người.
“Ai quay cái này?”
Trong video, cửa phòng mở ra.
Tưởng Tú Cầm bước vào.
Bà đi thẳng tới ngăn kéo tủ đầu giường, dùng chìa khóa mở nó.
Gương mặt thật của Tưởng Tú Cầm ngoài đời lập tức tái đi.
“Tắt!”
“Bảo kỹ thuật tắt ngay!”
Nhưng màn hình vẫn tiếp tục.
Trong video, bà lấy ra một tập hồ sơ.
Một giọng nam vang lên ngoài khung hình:
“Bà chắc cô ấy sẽ không phát hiện?”
Tưởng Tú Cầm đáp:
“Chỉ cần thay trang cuối, nó sẽ tưởng đây chỉ là giấy ủy quyền bình thường.”
Vãn Ninh quay phắt sang bà.
“Giấy gì?”
Tưởng Tú Cầm không trả lời.
Cảnh Hoài lao về phía bàn điều khiển.
“Tắt nguồn!”
Màn hình tối đi vài giây.
Rồi sáng trở lại.
Lần này là một đoạn video khác.
Ngày quay: ba năm trước.
Trong phòng ngủ của Vãn Ninh, một người đàn ông mặc áo khoác xám đang đứng quay lưng về phía máy quay.
Tưởng Tú Cầm nói:
“Chuyện năm đó tuyệt đối không được để Vãn Ninh biết.”
Người đàn ông đáp:
“Nhưng thứ này vốn là của cô ấy.”
Cảnh Hoài tái mét.
Anh lao lên sân khấu.
“Dừng video lại!”
Hạ Nhược Đồng cũng hoảng.
“Cảnh Hoài, có chuyện gì vậy?”
Không ai trả lời.
Cửa đại sảnh lúc ấy bất ngờ mở ra.
Một người đàn ông trung niên mặc vest xám bước vào, tay cầm chiếc cặp hồ sơ.
Ông dừng trước mặt Vãn Ninh.
“Cô Tô.”
“Tôi họ Trịnh, là luật sư từng làm việc cho cha cô.”
Tim cô đập mạnh.
“Cha tôi?”
Luật sư Trịnh nhìn Tưởng Tú Cầm rồi nhìn Chu Cảnh Hoài.
“Tôi tìm cô đã rất lâu.”
Cảnh Hoài quát:
“Ông không có quyền tới đây!”
Luật sư Trịnh không để ý.
Ông đặt một phong bì dày lên bàn.
“Ba ngày trước lễ cưới của cô mười năm trước, cha cô từng ký một văn bản.”
Vãn Ninh khàn giọng:
“Văn bản gì?”
Tưởng Tú Cầm lập tức lao tới.
“Không được mở!”
Vãn Ninh giữ chặt phong bì.
Hai người giằng co.
Phong bì rách một góc.
Một tờ giấy rơi ra.
Trên cùng là logo của Công nghệ Trường Thịnh.
Phía dưới, một dòng chữ khiến mắt Vãn Ninh đông cứng:
“Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần…”
Cô chưa kịp đọc phần trăm thì Cảnh Hoài đã nhanh tay giật lấy.
“Đủ rồi!”
Vãn Ninh nhìn anh.
“Anh đang giấu em chuyện gì?”
Cảnh Hoài siết tờ giấy.
Lần đầu tiên trong tối đó, sự hoảng loạn thật sự xuất hiện trong mắt anh.
Và chính khoảnh khắc ấy, Vãn Ninh hiểu ra.
Cuộc phản bội đêm nay có lẽ chưa phải điều đáng sợ nhất.
Đáng sợ nhất là thứ mà cả nhà họ Chu đã cùng nhau giấu cô suốt mười năm.
Chương 2 – Người vợ trắng tay và tập hồ sơ bị tráo
Sáng hôm sau, Vãn Ninh trở về căn hộ cao cấp ở Tĩnh An.
Cửa vừa mở, cô đã thấy hai chiếc vali đặt giữa phòng khách.
Quần áo của cô được xếp ngay ngắn bên trong.
Tưởng Tú Cầm ngồi trên sofa uống trà.
Bên cạnh là một luật sư của nhà họ Chu.
Vãn Ninh đặt túi xuống.
“Ý gì đây?”
Tưởng Tú Cầm thản nhiên:
“Cô và Cảnh Hoài sắp ly hôn. Sớm muộn cũng phải đi.”
“Đây là nhà của tôi.”
Bà cười nhạt.
“Nhà của cô?”
Luật sư đẩy một tập giấy sang.
“Cô Tô, căn hộ này đứng tên ông Chu Cảnh Hoài.”
“Biệt thự ở Tùng Giang đứng tên bà Tưởng.”
“Xe đứng tên công ty.”
“Phần lớn tài sản hiện tại đều không thuộc sở hữu chung theo hồ sơ mà chúng tôi có.”
Vãn Ninh nhìn từng trang giấy.
Mười năm hôn nhân.
Cuối cùng trên giấy tờ, cô gần như chẳng có gì.
“Còn cổ phần công ty?”
Luật sư khựng lại.
Tưởng Tú Cầm lập tức nói:
“Cô có cổ phần gì?”
Vãn Ninh ngẩng lên.
“Thứ trong phong bì tối qua.”
Sắc mặt bà lạnh xuống.
“Chỉ là giấy cũ không có hiệu lực.”
“Vậy tại sao mọi người sợ tôi đọc?”
Tưởng Tú Cầm đặt mạnh tách trà xuống.
“Tô Vãn Ninh!”
“Cô nên biết đủ.”
“Cảnh Hoài đồng ý cho cô năm triệu tệ, còn để cô nuôi Đường Đường. Với một người phụ nữ đã ba mươi bốn tuổi như cô, vậy chưa đủ sao?”
Vãn Ninh nhìn bà thật lâu.
“Năm triệu?”
Bà tưởng cô tham tiền.
Nhưng thứ khiến Vãn Ninh đau nhất không phải tiền.
Là việc cô từng coi người phụ nữ này như mẹ.
Năm Tưởng Tú Cầm phẫu thuật túi mật, cô nghỉ việc hơn một tháng để chăm bà.
Bà kén ăn, cô dậy lúc năm giờ sáng nấu cháo.
Bà đau chân, cô đưa đi khám hết bệnh viện này tới bệnh viện khác.
Bây giờ, tất cả được quy thành hai chữ: “biết đủ”.
Tiếng cửa phòng ngủ vang lên.
Chu Cảnh Hoài bước ra.
Anh cả đêm không về khách sạn mà đã về nhà từ trước.
Vãn Ninh nhìn anh.
“Đường Đường đâu?”
“Đi học rồi.”
“Con bé biết chúng ta ly hôn chưa?”
“Chưa.”
“Vậy anh định bao giờ nói?”
Cảnh Hoài xoa thái dương.
“Vãn Ninh, đừng khiến mọi chuyện phức tạp thêm.”
Cô bật cười.
“Người có nhân tình, có con riêng, tổ chức cầu hôn ngay ngày kỷ niệm cưới của mình lại nói với em đừng phức tạp?”
Anh thấp giọng:
“Anh sẽ bù đắp.”
“Bù thế nào?”
“Năm triệu?”
“Hay một căn nhà nhỏ?”
“Anh nghĩ mười năm của em được tính như thế sao?”
Cảnh Hoài bỗng mất kiên nhẫn.
“Vậy em muốn gì?”
Câu hỏi ấy khiến cô lặng đi.
Ngày trước anh từng hỏi:
“Sau này em muốn sống thế nào?”
Cô trả lời:
“Có anh, có con, bình an là được.”
Bây giờ anh hỏi cô muốn gì, như đang thương lượng giá mua lại một món đồ cũ.
Vãn Ninh chậm rãi nói:
“Em muốn biết chuyện cổ phần.”
Cảnh Hoài lập tức im.
“Và em muốn toàn bộ hồ sơ công ty từ thời điểm thành lập.”
Tưởng Tú Cầm đứng bật dậy.
“Cô nằm mơ!”
Vãn Ninh nhìn bà.
“Vậy là thật sự có thứ mọi người sợ tôi nhìn thấy.”
Cảnh Hoài kéo mẹ lại.
“Mẹ, để con nói.”
Anh quay sang Vãn Ninh.
“Thời điểm công ty thành lập có một số giấy tờ cha em hỗ trợ. Nhưng sau này cơ cấu cổ đông đã thay đổi.”
“Thay đổi thế nào?”
“Em không cần quan tâm.”
“Em có cần hay không, tôi tự quyết định.”
Lần đầu tiên sau mười năm, Vãn Ninh đổi cách xưng hô.
Cảnh Hoài nhìn cô, ánh mắt chợt biến đổi.
Nhưng Vãn Ninh đã kéo vali vào phòng.
Cô không đi.
Buổi trưa, cô tới trường đón Đường Đường.
Con bé vừa thấy mẹ đã chạy tới ôm eo cô.
“Mẹ!”
“Hôm qua mẹ đi đâu? Bố nói mẹ bận.”
Vãn Ninh cúi xuống chỉnh khăn quàng đỏ cho con.
“Bố có nói gì khác không?”
Đường Đường lắc đầu.
Rồi con bé bỗng lấy trong cặp một tờ giấy.
“À, bà nội bảo con đưa mẹ cái này.”
Vãn Ninh mở ra.
Đó là mẫu đơn chuyển trường.
Trường mới ở Hàng Châu.
Cô nhìn con.
“Ai bảo con sẽ chuyển trường?”
“Bà nói sau này con sẽ sống với mẹ ở Hàng Châu.”
Vãn Ninh thấy ngực mình thắt lại.
Nhà họ Chu đã quyết định tất cả.
Ly hôn.
Đuổi cô khỏi Thượng Hải.
Đưa con đi.
Thậm chí không cần hỏi cô một câu.
Đường Đường nhìn mẹ.
“Mẹ, bố có đi cùng chúng ta không?”
Vãn Ninh không biết trả lời thế nào.
Cô chỉ ôm con vào lòng.
“Tối nay mẹ sẽ nói chuyện với bố.”
Chiều đó, luật sư Trịnh gọi.
“Cô Tô, chúng ta cần gặp.”
Hai người gặp tại một quán trà ở khu phố cổ gần Tĩnh An Tự.
Luật sư Trịnh đặt lên bàn một bản sao tài liệu.
“Bản gốc hôm qua bị Chu Cảnh Hoài lấy mất, nhưng tôi còn bản sao.”
Vãn Ninh mở ra.
Ngay trang đầu là tên cha cô: Tô Quốc Thành.
Luật sư Trịnh nói:
“Mười năm trước, cha cô bỏ ra tám triệu tệ, không phải hai triệu như cô vẫn nghĩ.”
Vãn Ninh ngẩng phắt lên.
“Không thể.”
“Cha tôi khi đó lấy đâu ra tám triệu?”
“Ông ấy bán cổ phần trong một công ty khác.”
“Tại sao tôi không biết?”
“Vì ông ấy muốn để số tiền đó làm của hồi môn cho cô.”
Vãn Ninh cảm giác đầu óc quay cuồng.
“Vậy Trường Thịnh…”
“Ban đầu không hoàn toàn là công ty của Chu Cảnh Hoài.”
Ông đẩy văn bản về phía cô.
“Trong thỏa thuận đầu tiên, cha cô sở hữu bốn mươi chín phần trăm.”
Tim Vãn Ninh như ngừng đập.
“Bốn mươi chín?”
“Sau khi ông ấy mất, phần đó lẽ ra chuyển cho cô.”
Cô đọc xuống.
Nhưng đến trang cuối, chữ ký của mình hiện ra.
Tô Vãn Ninh.
Nét chữ giống hệt.
Dòng phía trên ghi:
“Tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế và chuyển toàn bộ cổ phần cho Chu Cảnh Hoài.”
Cô đứng bật dậy.
“Tôi chưa từng ký!”
Luật sư Trịnh gật đầu.
“Tôi biết.”
“Vì vậy tôi mới tìm cô.”
Vãn Ninh nhớ tới video khách sạn.
Tưởng Tú Cầm nói: “Chỉ cần thay trang cuối…”
Cô lạnh cả tay.
“Ý ông là…”
“Có người đã tráo văn bản.”
Luật sư Trịnh hạ giọng.
“Nhưng đó chưa phải chuyện nghiêm trọng nhất.”
Ông lấy ra một chiếc USB.
“Cha cô trước khi mất từng để lại bản ghi âm.”
“Tôi chưa mở được toàn bộ vì mật khẩu.”
“Chỉ có một gợi ý.”
Vãn Ninh hỏi:
“Gì?”
Luật sư Trịnh viết bốn chữ lên giấy.
“Ngày Đường Đường sinh.”
Vãn Ninh khựng lại.
“Tại sao lại liên quan tới con gái tôi?”
Ông lắc đầu.
“Tôi không biết.”
Tối đó, Vãn Ninh về nhà.
Chu Cảnh Hoài đang ngồi trong phòng làm việc.
Cô không nói gì, đi thẳng tới phòng Đường Đường.
Con bé đã ngủ.
Trên bàn học đặt một bức tranh gia đình.
Bố, mẹ, Đường Đường.
Ba người nắm tay nhau.
Vãn Ninh ngồi xuống mép giường.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi.
Nhưng khi cô kéo chăn cho con, một phong bì nhỏ rơi từ dưới gối xuống.
Trên đó ghi:
“Gửi mẹ.”
Vãn Ninh mở ra.
Bên trong là một tấm ảnh.
Ảnh chụp Đường Đường lúc mới sinh tại Bệnh viện Phụ sản số Một Thượng Hải.
Phía sau có nét chữ của cha cô.
“Vãn Ninh, nếu có ngày con nhìn thấy tấm ảnh này, hãy kiểm tra hồ sơ ngày 17 tháng 9.”
Ngày 17 tháng 9.
Chính là ngày Đường Đường chào đời.
Vãn Ninh chưa kịp suy nghĩ thì cửa phòng mở.
Chu Cảnh Hoài đứng đó.
Anh nhìn tấm ảnh trong tay cô.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Em lấy thứ đó ở đâu?”
Vãn Ninh chậm rãi đứng lên.
“Anh biết nó?”
Cảnh Hoài bước tới.
“Đưa cho anh.”
Cô lùi lại.
“Tại sao?”
Giọng anh khàn đi.
“Vãn Ninh, chuyện này không liên quan tới ly hôn.”
“Đưa cho anh.”
Cô nhìn chồng.
Lần đầu tiên, cô thấy trong mắt anh không chỉ có hoảng loạn.
Mà còn có sợ hãi.
“Ngày Đường Đường sinh đã xảy ra chuyện gì?”
Anh không trả lời.
Vãn Ninh siết tấm ảnh.
“Cảnh Hoài.”
“Con bé rốt cuộc có chuyện gì mà cả anh lẫn mẹ anh đều muốn giấu tôi?”
Đúng lúc ấy, từ hành lang vang lên tiếng đồ vật rơi xuống đất.
Tưởng Tú Cầm đang đứng ngoài cửa.
Bà nhìn bức ảnh.
Môi run lên.
Rồi bà thốt ra một câu khiến cả Vãn Ninh lẫn Cảnh Hoài đều cứng người:
“Đáng lẽ tấm ảnh đó đã bị đốt từ tám năm trước.”
Chương 3 – Khi người bị xem thường bắt đầu phản đòn
“Tại sao phải đốt?”
Câu hỏi của Vãn Ninh vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Tưởng Tú Cầm lập tức nhận ra mình vừa lỡ lời.
Bà quay đi.
“Không có gì.”
Vãn Ninh bước ra chắn trước mặt bà.
“Không có gì mà bà phải đốt một tấm ảnh của cháu gái mình?”
Tưởng Tú Cầm lạnh giọng:
“Đừng có suy diễn.”
Cảnh Hoài tiến tới.
“Vãn Ninh, Đường Đường đang ngủ. Ra ngoài nói.”
Ba người xuống phòng khách.
Vãn Ninh đặt tấm ảnh lên bàn.
“Được.”
“Tôi chỉ hỏi một lần.”
“Ngày 17 tháng 9, tám năm trước, đã xảy ra chuyện gì?”
Không ai trả lời.
Cô cười nhạt.
“Vậy để tôi tự tìm.”
Tưởng Tú Cầm lập tức nói:
“Cô còn muốn làm loạn tới mức nào?”
Vãn Ninh quay sang.
“Người cầu hôn nhân tình của chồng tôi trước mặt cả Thượng Hải không phải tôi.”
“Người tráo giấy tờ cổ phần cũng không phải tôi.”
“Người muốn đốt ảnh của con gái tôi càng không phải tôi.”
“Mà bà hỏi tôi muốn làm loạn tới mức nào?”
Tưởng Tú Cầm nghẹn lại.
Cảnh Hoài đập tay xuống bàn.
“Đủ rồi!”
Vãn Ninh nhìn anh.
“Anh đang sợ cái gì?”
Anh nghiến răng.
“Anh chỉ không muốn em phá nát mọi thứ.”
“Mọi thứ nào?”
“Gia đình?”
“Công ty?”
“Hay hình tượng Chu tổng mà anh mất mười năm xây dựng?”
Cảnh Hoài im lặng.
Vãn Ninh bỗng thấy bình tĩnh lạ thường.
Đau đến một mức nào đó, con người ta sẽ không còn muốn khóc nữa.
Cô quay lên tầng, lấy vali.
Tưởng Tú Cầm hỏi:
“Cô đi đâu?”
“Đi tìm thứ mọi người không muốn tôi tìm.”
Cảnh Hoài chặn cửa.
“Vãn Ninh.”
“Anh cảnh cáo em, đừng đào sâu chuyện cũ.”
Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông từng là cả thế giới của mình.
“Cảnh Hoài.”
“Anh biết điều đáng sợ nhất là gì không?”
“Không phải việc anh yêu người khác.”
“Mà là em bắt đầu nghi ngờ mười năm qua, có bao nhiêu chuyện giữa chúng ta là thật.”
Cô kéo vali đi.
Sáng hôm sau, Vãn Ninh gửi Đường Đường sang nhà người bạn thân ở Hàng Châu, sau đó cùng luật sư Trịnh tới Bệnh viện Phụ sản số Một Thượng Hải.
Hồ sơ tám năm trước đã được chuyển vào kho lưu trữ.
Nhân viên kiểm tra rất lâu.
Cuối cùng, cô gái phụ trách hồ sơ nói:
“Cô Tô, hồ sơ ngày sinh của bé Chu Đường Đường có một vấn đề.”
Vãn Ninh siết tay.
“Vấn đề gì?”
“Trong hệ thống điện tử có ghi một mã hồ sơ.”
“Nhưng bản giấy tương ứng đã bị rút khỏi kho bảy năm trước.”
“Ai rút?”
“Người ký nhận là…”
Cô gái nhìn màn hình.
“Chu Cảnh Hoài.”
Vãn Ninh nhắm mắt.
Lại là anh.
“Có bản sao không?”
“Có thể có bản quét cũ, nhưng phải xin quyền truy cập.”
Luật sư Trịnh đưa giấy tờ.
Trong lúc chờ, điện thoại Vãn Ninh liên tục rung.
Mười ba cuộc gọi nhỡ từ Cảnh Hoài.
Bốn cuộc từ Tưởng Tú Cầm.
Rồi một tin nhắn từ số lạ.
“Cô Tô, nếu còn muốn con gái bình yên thì dừng lại.”
Vãn Ninh nhìn dòng chữ.
Luật sư Trịnh hỏi:
“Có chuyện gì?”
Cô đưa điện thoại.
Ông cau mày.
“Có người muốn gây áp lực.”
Vãn Ninh tắt màn hình.
“Càng như vậy, tôi càng phải biết.”
Buổi chiều, bản quét được gửi tới.
Nhưng trong hồ sơ y tế không có gì bất thường rõ ràng.
Vãn Ninh lật từng trang.
Nhóm máu.
Cân nặng.
Giờ sinh.
Tên bác sĩ.
Đột nhiên, cô dừng lại ở phần người ký xác nhận.
Không phải Chu Cảnh Hoài.
Không phải cô.
Mà là Tô Quốc Thành.
Cha cô.
Vãn Ninh chết lặng.
“Cha tôi có mặt?”
Cô nhớ rất rõ.
Ngày Đường Đường sinh, mọi người nói cha cô đang ở Hàng Châu vì bệnh tim, không thể tới Thượng Hải.
Ba tháng sau, ông qua đời.
Luật sư Trịnh cũng ngạc nhiên.
“Ông Tô chưa từng nói với tôi chuyện này.”
Vãn Ninh lập tức lấy USB.
Mật khẩu là ngày sinh Đường Đường.
USB mở.
Bên trong có ba thư mục.
Một thư mục tên “Trường Thịnh”.
Một thư mục tên “Vãn Ninh”.
Và thư mục cuối cùng chỉ ghi:
“Đường Đường.”
Vãn Ninh vừa định mở thì điện thoại rung.
Hạ Nhược Đồng gọi.
Cô do dự rồi nghe.
Giọng Nhược Đồng gấp gáp:
“Chị Tô, chúng ta gặp nhau đi.”
Vãn Ninh lạnh lùng.
“Cô còn muốn nói gì?”
“Em không biết chuyện ở khách sạn.”
“Cảnh Hoài nói với em rằng chị đã đồng ý ly hôn từ trước.”
Vãn Ninh cười.
“Cô tin sao?”
Đầu dây bên kia im vài giây.
“Ban đầu em tin.”
“Nhưng tối qua mẹ anh ấy tới gặp em.”
“Bà ấy bảo em ký một giấy ủy quyền.”
Vãn Ninh lập tức cảnh giác.
“Giấy gì?”
“Em không rõ.”
“Nhưng em thấy tên chị.”
Hai người gặp tại quán cà phê gần Lục Gia Chủy.
Nhược Đồng không còn vẻ đắc ý như tối hôm trước.
Cô ta đặt một tập bản photocopy xuống.
“Em lén chụp lại.”
Vãn Ninh đọc.
Đó là giấy chuyển quyền biểu quyết cổ phần.
Tên người chuyển: Tô Vãn Ninh.
Tên người nhận: Chu Cảnh Hoài.
Chữ ký chưa có.
Nhược Đồng thấp giọng:
“Bà ấy bảo sau khi chị ký, công ty sẽ hoàn toàn thuộc về Cảnh Hoài.”
Vãn Ninh ngẩng đầu.
“Cô mang cái này cho tôi, không sợ sao?”
Nhược Đồng đặt tay lên bụng.
“Em chỉ muốn cưới anh ấy.”
“Nhưng em không muốn bị kéo vào thứ em không hiểu.”
Vãn Ninh nhìn cô ta.
“Cô thật sự có thai?”
Nhược Đồng khựng lại.
Rồi đáp:
“Có.”
“Nhưng…”
Cô ta nhìn quanh.
“Đứa bé chưa chắc được nhà họ Chu quan tâm như chị nghĩ.”
“Ý gì?”
Nhược Đồng cắn môi.
“Bác gái từng nói một câu rất lạ.”
“Bà ấy nói gì?”
“Bà ấy nói: ‘Nhà họ Chu chỉ cần một đứa trẻ đủ điều kiện.’”
Vãn Ninh cau mày.
“Đủ điều kiện gì?”
“Em không biết.”
Nhược Đồng lắc đầu.
“Nhưng sau đó bà ấy hỏi nhóm máu của em.”
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng Vãn Ninh.
Tối đó, cô trở về khách sạn nơi luật sư Trịnh thuê phòng làm việc tạm thời.
Hai người mở thư mục “Trường Thịnh”.
Bên trong là hợp đồng đầu tư của cha cô.
Rõ ràng.
Tô Quốc Thành góp tám triệu tệ.
Nắm bốn mươi chín phần trăm.
Sau khi ông mất, quyền sở hữu chuyển cho con gái duy nhất, Tô Vãn Ninh.
Không có điều khoản nào cho phép Chu Cảnh Hoài tự động sở hữu.
Luật sư Trịnh nói:
“Nếu chứng minh được chữ ký từ bỏ cổ phần là giả, cô vẫn có quyền yêu cầu khôi phục.”
Vãn Ninh nhìn màn hình.
“Còn thư mục của tôi?”
Bên trong có một đoạn ghi âm.
Giọng cha cô vang lên.
“Vãn Ninh, nếu con nghe được đoạn này, chứng tỏ có chuyện đã xảy ra.”
Cô lập tức đỏ mắt.
Đã gần mười năm cô không nghe giọng cha.
“Cha không phản đối con lấy Cảnh Hoài.”
“Nhưng cha không tin mẹ cậu ta.”
Vãn Ninh siết tay.
“Cha đã chuẩn bị tài sản này cho con.”
“Nếu có ngày con bị đối xử bất công, đừng sợ.”
“Những gì thuộc về con, con phải tự lấy lại.”
Đoạn ghi âm kết thúc.
Vãn Ninh cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
Luật sư Trịnh im lặng để cô bình tâm.
Một lúc sau, cô lau nước mắt.
“Còn thư mục Đường Đường.”
Cô nhấn mở.
Bên trong chỉ có một video.
Thời lượng hơn bảy phút.
Vãn Ninh bấm phát.
Hình ảnh rung nhẹ.
Có vẻ được quay trong hành lang bệnh viện.
Cha cô xuất hiện.
Ông đang đứng trước phòng sơ sinh.
Một y tá chạy tới.
Sau đó, Tưởng Tú Cầm xuất hiện.
Hai người tranh cãi.
Video không có âm thanh.
Rồi Chu Cảnh Hoài bước vào.
Vãn Ninh nín thở.
Cha cô đưa cho anh một tờ giấy.
Cảnh Hoài nhìn xong, mặt biến sắc.
Tưởng Tú Cầm giật lấy.
Bà quay sang phía phòng bệnh của Vãn Ninh, vẻ mặt hoảng loạn.
Cuối đoạn video, cha cô nhìn thẳng vào camera.
Ông giơ một phong bì lên.
Mặt trước ghi ba chữ:
“Kết quả ADN.”
Vãn Ninh đứng bật dậy.
Chiếc ghế đổ ra sau.
Luật sư Trịnh cũng tái mặt.
“ADN của ai?”
Video dừng ở đúng khoảnh khắc đó.
Không có câu trả lời.
Nhưng ngay dưới video còn một tập tin âm thanh chưa mở.
Tên tập tin là:
“Nếu Vãn Ninh phát hiện chuyện về Đường Đường.”
Bàn tay cô run đến mức không thể nhấn chuột.
Đúng lúc ấy, cửa phòng khách sạn vang lên ba tiếng gõ.
Luật sư Trịnh đi mở.
Bên ngoài là Chu Cảnh Hoài.
Anh không còn vẻ lạnh lùng thường ngày.
Áo sơ mi nhăn nhúm, hai mắt đỏ ngầu.
Anh nhìn Vãn Ninh.
Rồi nhìn chiếc laptop đang mở.
Sắc mặt anh lập tức trắng bệch.
“Em đã mở thư mục đó?”
Vãn Ninh đứng dậy.
“Đúng.”
“Vậy anh nói đi.”
“Phong bì kết quả ADN năm đó là của ai?”
Cảnh Hoài im lặng rất lâu.
Sau đó anh bước vào, đóng cửa.
“Vãn Ninh…”
“Có những chuyện một khi biết rồi, em sẽ không thể quay lại như trước nữa.”
Cô nhìn thẳng anh.
“Anh nghĩ tôi còn muốn quay lại sao?”
Cảnh Hoài siết hai tay.
Anh nhìn màn hình, rồi nhìn cô.
Cuối cùng, anh khàn giọng:
“Đường Đường…”
Anh chỉ vừa nói được hai chữ thì điện thoại của luật sư Trịnh reo lên.
Ông nghe máy.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Cô Tô.”
“Có người vừa gửi tới văn phòng tôi một bản kết quả xét nghiệm từ tám năm trước.”
Vãn Ninh quay phắt lại.
Luật sư Trịnh nhìn màn hình điện thoại, ánh mắt đầy kinh ngạc.
“Và tên người được xét nghiệm trên đó…”
Chu Cảnh Hoài bất ngờ lao tới.
“Đừng đọc!”
Vãn Ninh chắn trước mặt anh.
“Đọc.”
Luật sư Trịnh nhìn cô.
Rồi chậm rãi mở tập tin.
Trong căn phòng im lặng đến nghẹt thở, ông đọc dòng đầu tiên.
Nhưng ngay khi cái tên sắp được nói ra, Chu Cảnh Hoài bỗng quát lớn:
“Vãn Ninh, nếu em biết người đó là ai, em sẽ hiểu vì sao mẹ anh muốn đuổi em khỏi nhà họ Chu ngay từ ngày đầu tiên!”
Vãn Ninh chết lặng.
Cô nhìn người đàn ông trước mặt.
Và lần đầu tiên trong mười năm, cô nhận ra cuộc hôn nhân của mình có thể đã bắt đầu từ một bí mật hoàn toàn khác với những gì cô từng biết.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.