#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – 900.000 TỆ BIẾN MẤT
“Tát nó tỉnh ra! Lấy chồng rồi còn phân biệt tiền của cô với tiền nhà mình!”
Tiếng quát của Triệu Tú Lan vang lên giữa phòng khách căn hộ cao cấp ở khu Tĩnh An, Thượng Hải.
Tô Vãn Thanh còn chưa kịp đứng vững thì bàn tay mẹ chồng đã túm lấy tóc cô, kéo mạnh xuống. Cơn đau buốt chạy từ da đầu xuống tận sống lưng. Cô chống một tay xuống nền đá lạnh, tay kia vẫn nắm chặt điện thoại.
Trên màn hình là lịch sử chuyển khoản khiến toàn thân cô lạnh ngắt.
900.000 tệ.
Toàn bộ số tiền cô tích cóp trong tám năm đã biến mất.
Người nhận: Trình Chí Bằng, em trai chồng.
Ba tiếng trước, cha cô, Tô Quốc Thành, 72 tuổi, vẫn đang nằm tại Bệnh viện Thụy Kim chờ phẫu thuật. Bác sĩ đã nói rất rõ, tiền đặt cọc cần hoàn tất trước sáng hôm sau.
Vậy mà lúc này, tài khoản của cô chỉ còn vài trăm tệ.
“Buông tôi ra!”
Vãn Thanh cố giằng tay mẹ chồng.
Triệu Tú Lan càng siết chặt tóc cô.
“Cô còn dám lớn tiếng với tôi?”
Bà quay sang người con trai đứng bên cạnh.
“Cảnh Hoài! Con đứng đó làm gì?”
Trình Cảnh Hoài, chồng cô, 35 tuổi, gương mặt căng cứng.
“Vãn Thanh, em đừng làm lớn chuyện.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
“Làm lớn chuyện?”
Giọng cô khàn đi.
“Cha em đang nằm trong bệnh viện. Tiền em chuẩn bị để cứu ông bị mẹ anh lấy hết, vậy mà anh bảo em đừng làm lớn chuyện?”
Cảnh Hoài tránh mắt.
“Chí Bằng đang gặp khó khăn.”
“Khó khăn gì cần đến chín trăm nghìn tệ?”
Triệu Tú Lan lạnh lùng đáp:
“Nó mắc nợ.”
“Vậy cha tôi thì sao?”
Không ai trả lời.
Vãn Thanh bật cười, nhưng nước mắt đã dâng lên.
“Cha tôi hơn bảy mươi tuổi nên mạng của ông không đáng bằng em trai chồng tôi sao?”
Triệu Tú Lan buông tóc cô ra, chống tay lên eo.
“Cô nói đúng đấy.”
Vãn Thanh sững người.
Bà nói tiếp, giọng lạnh như dao:
“Cha cô hơn bảy mươi rồi. Cứu thêm vài năm có ích gì? Chí Bằng mới ba mươi, nó còn tương lai, còn phải cưới vợ, sinh con, còn phải gây dựng sự nghiệp.”
Vãn Thanh nhìn người phụ nữ trước mặt, thật lâu không nói nổi lời nào.
Sáu năm làm dâu nhà họ Trình, cô biết mẹ chồng thiên vị con trai út.
Nhưng cô chưa từng nghĩ sự thiên vị ấy có thể lạnh lùng đến mức này.
“Tiền đó là của tôi.”
Triệu Tú Lan lập tức đập tay xuống bàn.
“Cô lấy chồng rồi mà còn tiền tôi tiền cô?”
“Đó là tiền lương và tiền thưởng của tôi.”
“Cô ăn cơm nhà họ Trình, sống trong nhà họ Trình, tiền cô kiếm ra đương nhiên thuộc về nhà họ Trình.”
Vãn Thanh nhìn quanh căn hộ.
Căn nhà này là tài sản trả góp đứng tên hai vợ chồng.
Trong sáu năm, cô đóng hơn một nửa tiền vay mua nhà.
Nhưng trong miệng Triệu Tú Lan, mọi thứ đều biến thành “nhà họ Trình”.
Vãn Thanh chậm rãi đứng dậy.
“Được.”
Cô mở điện thoại.
“Tôi báo cảnh sát.”
Cảnh Hoài lập tức bước tới.
“Vãn Thanh!”
“Tránh ra.”
“Em muốn đưa mẹ anh với em trai anh vào đồn sao?”
“Không.”
Cô nhìn thẳng vào anh.
“Em chỉ muốn lấy lại tiền của mình.”
Triệu Tú Lan giận dữ lao tới giật điện thoại.
“Cô dám!”
Trong lúc giằng co, bà lại túm tóc Vãn Thanh.
“Cảnh Hoài! Tát nó tỉnh ra!”
Vãn Thanh quay sang chồng.
Bàn tay anh thực sự từ từ giơ lên.
Khoảnh khắc ấy, tim cô như bị ai bóp nghẹt.
Cô nhớ đến ngày hai người đăng ký kết hôn tại Cục Dân chính Thượng Hải.
Ngày hôm đó, Cảnh Hoài từng nắm tay cô.
“Sau này cha mẹ em cũng là cha mẹ anh.”
Cô từng tin.
Tin đến mức sáu năm qua, tiền lương của mình cô sẵn sàng chia sẻ với gia đình chồng.
Tin đến mức mỗi lần Triệu Tú Lan đau ốm, chính cô đưa bà đi bệnh viện.
Tin đến mức khi Chí Bằng thất nghiệp hai năm trước, cô từng cho cậu ta 50.000 tệ mà không đòi lại.
Nhưng bây giờ—
Bàn tay chồng cô đang giơ lên trước mặt cô.
“Tát đi.”
Vãn Thanh bất ngờ nói.
Cảnh Hoài sững lại.
Cô nhìn anh, giọng bình tĩnh đến lạ.
“Anh tát đi.”
“Vãn Thanh…”
“Nếu cái tát này rơi xuống, từ hôm nay giữa chúng ta không còn gì để nói nữa.”
Cảnh Hoài khựng lại.
Đúng lúc ấy—
Ting!
Điện thoại của Triệu Tú Lan rơi trên sofa sáng lên.
Một tin nhắn WeChat vừa tới.
Người gửi là Trình Chí Bằng.
Vãn Thanh vốn không định nhìn.
Nhưng dòng chữ hiện ngay trên màn hình khóa khiến cả người cô cứng lại.
“Mẹ, đừng để chị ấy biết số tiền đó thực sự dùng vào việc gì.”
Căn phòng lập tức im phăng phắc.
Triệu Tú Lan biến sắc.
Bà lao tới giật điện thoại.
Vãn Thanh nhanh hơn một bước.
“Không phải trả nợ?”
“Trả đây!”
“Mẹ đang giấu tôi chuyện gì?”
“Không liên quan đến cô!”
Bà càng hoảng, Vãn Thanh càng cảm thấy có điều bất thường.
Hai người giằng co.
Điện thoại trượt xuống ghế sofa.
Màn hình vừa khéo nhận diện gương mặt Triệu Tú Lan.
Khóa mở.
Tin nhắn thứ hai xuất hiện.
“Anh hai đã dặn phải giấu chị ấy. Nếu chị ấy biết chuyện ba năm trước thì nhà mình xong hết.”
Vãn Thanh chết lặng.
Cô quay sang nhìn Cảnh Hoài.
“Ba năm trước?”
Mặt anh lập tức tái đi.
Chỉ một biểu cảm đó cũng đủ khiến cô hiểu.
Anh biết.
Không những biết, anh còn tham gia.
“Trình Cảnh Hoài.”
Giọng Vãn Thanh run lên.
“Anh giấu em chuyện gì?”
“Không có gì cả.”
“Vậy sao anh tái mặt?”
“Em đang nghĩ quá nhiều.”
Vãn Thanh giật lấy điện thoại.
Chí Bằng vừa gửi thêm một bức ảnh.
Cảnh Hoài lập tức lao tới.
“Đừng mở!”
Vãn Thanh lùi mạnh về sau.
Phản ứng đó khiến tim cô chìm hẳn xuống.
Cô bấm vào ảnh.
Đó là một tờ biên nhận chuyển tiền.
Phía trên ghi rõ số tiền 900.000 tệ.
Người nhận không phải chủ nợ.
Cũng không phải công ty tài chính.
Mà là một công ty bất động sản ở Phố Đông.
Bên dưới ghi:
Tiền đặt cọc căn hộ – căn 1708, tòa B, Vịnh Tân Giang.
Vãn Thanh nhìn chằm chằm.
“Chí Bằng lấy tiền của tôi mua nhà?”
Triệu Tú Lan lập tức quay mặt đi.
Cảnh Hoài vội nói:
“Căn nhà đó chỉ là tạm thời.”
“Cái gì gọi là tạm thời?”
“Để chuẩn bị cưới vợ cho Chí Bằng.”
Vãn Thanh bật cười.
“Cha tôi nằm viện, còn các người lấy tiền cứu mạng của ông đi mua nhà cưới vợ cho em trai anh?”
“Em đừng nói khó nghe như vậy.”
“Vậy tôi nên nói thế nào?”
Cô nhìn Cảnh Hoài.
“Cảm ơn các người đã lấy sạch tiền của tôi à?”
Cảnh Hoài mím môi.
“Sau này Chí Bằng có tiền sẽ trả.”
“Sau này là bao giờ?”
Không ai trả lời.
Vãn Thanh nhìn lại ảnh chụp.
Nhưng ngay sau đó, cô phát hiện một chi tiết khác.
Dưới mục người đứng tên căn hộ không phải Trình Chí Bằng.
Mà là—
Lâm Nhược Hy.
Một cái tên phụ nữ.
Vãn Thanh cau mày.
“Lâm Nhược Hy là ai?”
Triệu Tú Lan lập tức giật điện thoại.
“Đủ rồi!”
Vãn Thanh nhìn bà.
“Cô ta là bạn gái Chí Bằng?”
Không ai đáp.
Cô quay sang Cảnh Hoài.
“Anh biết không?”
Cảnh Hoài im lặng.
Chính sự im lặng ấy khiến Vãn Thanh đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Ba năm trước, Cảnh Hoài từng có một nữ trợ lý tên Lâm Nhược Hy.
Khi ấy cô ta mới 25 tuổi.
Một năm sau, cô ta đột ngột nghỉ việc.
Cảnh Hoài từng nói cô ta về quê Hàng Châu kết hôn.
Vãn Thanh cảm thấy hơi thở nghẹn lại.
“Lâm Nhược Hy…”
Cô chậm rãi nhìn chồng.
“Có phải nữ trợ lý từng làm cùng anh không?”
Cảnh Hoài siết chặt tay.
“Chỉ trùng tên.”
“Thật sao?”
Vãn Thanh mở lại lịch sử trò chuyện.
Triệu Tú Lan lao tới.
“Không được xem!”
Lần này bà hoảng loạn thật sự.
Trong lúc giằng co, Vãn Thanh vô tình bấm mở một đoạn ghi âm Chí Bằng vừa gửi.
Giọng nam trẻ tuổi vang lên giữa phòng.
“Mẹ, căn nhà đứng tên Nhược Hy rồi. Anh hai nói cứ làm theo kế hoạch cũ. Chị ấy tuyệt đối không được biết đứa bé—”
Đoạn ghi âm bị cắt giữa chừng.
Bởi Trình Cảnh Hoài đã giật được điện thoại.
Vãn Thanh đứng bất động.
“Đứa bé?”
Sắc mặt Triệu Tú Lan trắng bệch.
Cảnh Hoài không nói.
Vãn Thanh nhìn chồng, lòng bàn tay lạnh ngắt.
“Đứa bé nào?”
Không ai trả lời.
Cô bước tới.
“Trình Cảnh Hoài, tôi hỏi anh, đứa bé nào?”
Anh cúi mắt.
“Em về bệnh viện trước đi.”
“Anh trả lời tôi!”
Cảnh Hoài bỗng gắt lên.
“Cha em còn đang chờ phẫu thuật, em không lo cho ông mà đứng đây điều tra chuyện cũ làm gì?”
Câu nói ấy như một cái tát vô hình.
Vãn Thanh im lặng vài giây.
Sau đó cô chậm rãi lấy túi xách.
“Được.”
Cảnh Hoài ngẩng đầu.
“Em đi đâu?”
“Bệnh viện.”
Triệu Tú Lan thở phào.
Nhưng trước khi bước ra cửa, Vãn Thanh quay lại.
“Còn một việc.”
Cô nhìn thẳng vào ba người trước mặt.
“Từ giây phút này, không ai trong các người được động vào bất kỳ tài khoản nào của tôi nữa.”
Cảnh Hoài cau mày.
“Em muốn làm gì?”
Vãn Thanh không trả lời.
Cô đi thẳng ra ngoài.
Cửa thang máy đóng lại.
Chỉ khi một mình đứng trong không gian hẹp, đầu gối cô mới mềm nhũn.
Điện thoại rung.
Bệnh viện gọi tới.
“Cô Tô, chúng tôi cần xác nhận lại chi phí phẫu thuật của ông Tô.”
Vãn Thanh nhắm mắt.
“Tôi biết.”
“Gia đình có thể hoàn tất khoản đặt cọc trước tám giờ sáng mai không?”
Cô nhìn con số còn lại trong tài khoản.
“Có.”
Cô nói.
“Tôi sẽ nghĩ cách.”
Nhưng vừa cúp máy, một tin nhắn lạ bất ngờ xuất hiện.
Không tên.
Không ảnh đại diện.
Chỉ có một dòng chữ:
“Muốn biết Lâm Nhược Hy và đứa bé là ai, ngày mai 10 giờ đến Vịnh Tân Giang, căn 1708. Đi một mình.”
Vãn Thanh đứng sững.
Ngay sau đó, người lạ gửi thêm một bức ảnh.
Trong ảnh là Trình Cảnh Hoài.
Anh đang bế một bé trai khoảng ba tuổi.
Bên cạnh anh là một người phụ nữ trẻ.
Và gương mặt người phụ nữ ấy—
Chính là Lâm Nhược Hy.
CHƯƠNG 2 – ĐỨA BÉ TRONG CĂN 1708
Đêm ấy, Vãn Thanh gần như không ngủ.
Sau khi rời nhà, cô lập tức đến bệnh viện.
Cha cô nằm trong phòng bệnh tầng 12, sắc mặt xanh xao nhưng vẫn cố cười khi thấy con gái.
“Sao lâu thế?”
Vãn Thanh đặt túi xuống.
“Con đi xử lý chút việc.”
Ông nhìn cô.
“Mắt con đỏ rồi.”
“Do gió thôi.”
“Ở Thượng Hải tháng này làm gì có gió lớn vậy.”
Vãn Thanh quay mặt đi.
Cha cô luôn như thế.
Cả đời không nói nhiều, nhưng chỉ cần nhìn một cái là biết con gái đang có chuyện.
“Vãn Thanh.”
Ông gọi.
“Có phải nhà họ Trình làm khó con không?”
Cô lập tức lắc đầu.
“Không có.”
“Đừng giấu cha.”
Vãn Thanh ngồi xuống cạnh giường.
Nhìn bàn tay gầy gò của ông, cô càng cảm thấy đau lòng.
Mẹ cô mất sớm.
Cha một mình nuôi cô từ năm cô mười bốn tuổi.
Để cô học đại học ở Thượng Hải, ông từng bán căn nhà cũ ở Tô Châu, chuyển đến sống trong một căn hộ nhỏ hơn.
Vậy mà bây giờ, khi ông cần cô nhất, tiền của cô lại bị gia đình chồng lấy đi.
“Cha.”
Cô nắm tay ông.
“Con sẽ lo được.”
Tô Quốc Thành nhìn con gái một lúc lâu.
“Tiền không đủ đúng không?”
Vãn Thanh im lặng.
Ông cười.
“Nếu không đủ thì thôi.”
“Cha!”
“Cha già rồi.”
“Con không cho phép cha nói vậy.”
Giọng cô run lên.
“Bác sĩ nói phẫu thuật có cơ hội rất tốt.”
Ông thở dài.
“Cha chỉ sợ vì cha mà con phải cúi đầu trước người khác.”
Vãn Thanh siết chặt tay ông.
“Con sẽ không cúi đầu.”
Đêm đó, cô gọi cho người bạn thân là Thẩm Mạn.
Thẩm Mạn làm quản lý tài chính tại một công ty đầu tư ở Lục Gia Chủy.
Nghe xong mọi chuyện, cô ấy im lặng vài giây rồi nói:
“Cậu cần bao nhiêu?”
“900.000.”
“Ngày mai tớ chuyển cho cậu.”
Vãn Thanh ngẩng đầu.
“Mạn Mạn…”
“Đừng nói cảm ơn.”
“Nhưng…”
“Cha cậu trước đây từng giúp tớ đóng học phí năm cuối, cậu quên rồi à?”
Vãn Thanh nghẹn giọng.
“Tớ sẽ trả.”
“Biết rồi.”
Thẩm Mạn ngừng một chút.
“Còn chuyện chồng cậu?”
Vãn Thanh nhìn bức ảnh trong điện thoại.
“Ngày mai tớ sẽ đi tìm câu trả lời.”
Sáng hôm sau, khoản tiền được chuyển vào tài khoản.
Ca phẫu thuật của cha được xác nhận.
Đến 9 giờ 40, Vãn Thanh rời bệnh viện, bắt taxi đến khu Vịnh Tân Giang ở Phố Đông.
Khu căn hộ nhìn ra sông Hoàng Phố, giá nhà thuộc hàng đắt đỏ.
Căn 1708 nằm ở tầng 17.
Cô đứng trước cửa gần một phút mới giơ tay bấm chuông.
Cửa mở.
Người xuất hiện chính là Lâm Nhược Hy.
Ba năm không gặp, cô ta gần như không thay đổi.
Chỉ khác là mái tóc dài hơn, trên người mặc đồ ở nhà rất đắt tiền.
Khi thấy Vãn Thanh, mặt cô ta lập tức tái đi.
“Chị?”
Vãn Thanh lạnh lùng hỏi:
“Cô biết tôi sẽ tới?”
Nhược Hy lùi lại.
“Không.”
“Vậy sao cô không hỏi tôi là ai?”
Cô ta cứng họng.
Vãn Thanh nhìn vào trong.
Trên kệ giày có một đôi giày nam.
Cỡ giày cô quá quen thuộc.
Cùng thương hiệu Cảnh Hoài thường đi.
“Trình Cảnh Hoài có ở đây không?”
Nhược Hy lập tức lắc đầu.
“Không.”
“Vậy đôi giày đó của ai?”
“Của… bạn trai tôi.”
Vãn Thanh bật cười.
“Bạn trai cô tên gì?”
Nhược Hy im lặng.
Đúng lúc ấy, một bé trai chạy từ phòng khách ra.
“Mẹ!”
Đứa bé khoảng ba tuổi rưỡi.
Gương mặt trắng trẻo.
Đôi mắt, sống mũi—
Vãn Thanh cảm giác tim mình rơi thẳng xuống.
Không phải vì đứa bé giống Nhược Hy.
Mà vì nó giống Cảnh Hoài.
Quá giống.
Bé trai nhìn cô tò mò.
“Dì là ai vậy?”
Nhược Hy lập tức bế con lên.
“Con vào phòng đi.”
“Nhưng con muốn đợi ba.”
Vãn Thanh nghe rõ từng chữ.
“Ba?”
Nhược Hy luống cuống.
“Trẻ con nói linh tinh.”
Vãn Thanh nhìn cô ta.
“Cha đứa bé là ai?”
“Không liên quan đến chị.”
“Có phải Trình Cảnh Hoài không?”
Sắc mặt Nhược Hy trắng bệch.
“Không phải.”
“Nhìn vào mắt tôi rồi nói lại.”
Nhược Hy cắn môi.
Vãn Thanh bước vào nhà.
Trên bàn trà có một khung ảnh.
Ảnh chụp ba người.
Lâm Nhược Hy.
Đứa trẻ.
Và một người đàn ông đứng quay lưng.
Chỉ nhìn bóng lưng thôi, cô cũng nhận ra.
“Ba năm trước cô không về Hàng Châu kết hôn.”
Vãn Thanh nói.
Nhược Hy không đáp.
“Cô mang thai.”
Cô ta cúi đầu.
“Và Cảnh Hoài sắp xếp cho cô nghỉ việc.”
Vẫn im lặng.
Vãn Thanh cảm thấy toàn thân lạnh dần.
“Đứa bé là con anh ta?”
Nhược Hy bất ngờ bật khóc.
“Chị đừng hỏi nữa.”
“Vì sao?”
“Em không muốn phá gia đình chị.”
Vãn Thanh cười khẽ.
“Không muốn phá?”
Cô chỉ quanh căn hộ.
“Cô sống trong căn nhà mua bằng tiền của tôi.”
“Em không biết số tiền đó từ đâu!”
“Thật sao?”
“Thật!”
Nhược Hy đặt con xuống, vội vàng nói:
“Căn nhà trước đây là tiền anh ấy trả góp. Hai ngày trước mới đóng thêm khoản lớn.”
“Anh ấy là ai?”
Nhược Hy im bặt.
Vãn Thanh bước tới.
“Cô gọi tên anh ta đi.”
Ngay lúc đó, cửa chính bật mở.
Trình Cảnh Hoài đứng ngoài.
Gương mặt anh tối sầm khi nhìn thấy vợ.
“Em thật sự tới đây?”
Vãn Thanh nhìn anh.
“Anh biết tôi sẽ tới?”
Cảnh Hoài không trả lời.
Đứa bé lập tức chạy đến.
“Ba!”
Một tiếng gọi đơn giản khiến không gian đông cứng.
Bé trai ôm lấy chân anh.
“Ba về rồi!”
Vãn Thanh nhìn chồng.
Anh không đẩy đứa trẻ ra.
Cũng không phủ nhận.
Cô cảm giác trong đầu trống rỗng.
“Ba?”
Giọng cô khô khốc.
Nhược Hy quay mặt đi.
Cảnh Hoài thở dài.
“Vãn Thanh, chúng ta về nhà nói.”
“Không.”
“Đừng làm ầm ở đây.”
“Anh sợ ai nghe?”
Cô nhìn đứa bé.
“Hay anh sợ con trai anh biết anh còn có một người vợ khác?”
Cảnh Hoài cau mày.
“Đừng nói trước mặt trẻ con.”
“Anh còn biết trẻ con vô tội?”
Cô bật cười.
“Ba năm.”
“Em nghe anh giải thích.”
“Anh giải thích đi.”
Cảnh Hoài nhìn Nhược Hy.
“Cô đưa đứa bé vào phòng.”
Đợi hai mẹ con rời đi, anh mới nói:
“Đó là chuyện ngoài ý muốn.”
Vãn Thanh nhìn anh.
“Anh ngoại tình là ngoài ý muốn?”
“Anh và cô ấy chỉ có một lần.”
“Rồi có một đứa trẻ?”
Anh im lặng.
“Sau đó cả nhà anh cùng giúp anh giấu tôi?”
“Anh không muốn mất em.”
“Nhưng anh vẫn nuôi cô ấy ba năm.”
“Anh chỉ chịu trách nhiệm với đứa trẻ.”
Vãn Thanh nhìn căn hộ sang trọng.
“Bằng tiền của tôi?”
“Anh không biết mẹ sẽ lấy tiền của em.”
“Nhưng anh biết 900.000 tệ được chuyển đến đây.”
Cảnh Hoài không nói.
Vãn Thanh chợt nhớ tin nhắn.
“Chí Bằng nói anh dặn giấu tôi.”
Cảnh Hoài siết hàm.
“Vì anh biết nếu em phát hiện sẽ thế này.”
“Thế nào?”
“Em sẽ làm tan nát mọi thứ.”
Lần này Vãn Thanh thật sự cười.
“Người ngoại tình là anh, người giấu con riêng là anh, người lấy tiền của tôi mua nhà cho mẹ con họ cũng là nhà anh.”
Cô chỉ vào mình.
“Cuối cùng người làm tan nát mọi thứ lại là tôi?”
Cảnh Hoài lạnh giọng.
“Vãn Thanh, chuyện đã ba năm rồi. Đứa bé cũng sinh ra rồi. Em muốn thế nào?”
“Ly hôn.”
Anh khựng lại.
“Em nói gì?”
“Ly hôn.”
“Chỉ vì chuyện này?”
Vãn Thanh nhìn anh không tin nổi.
“Chỉ vì?”
Cảnh Hoài bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Anh vẫn về nhà mỗi ngày. Anh chưa từng bỏ bê em. Anh cũng chưa đưa Nhược Hy về làm khó em.”
Vãn Thanh cảm thấy ghê lạnh.
“Vậy tôi còn phải cảm ơn anh?”
“Anh chỉ muốn mọi thứ ổn định.”
“Ổn định với một vợ và một người tình?”
“Cô ấy không phải người tình.”
“Vậy là gì?”
Cảnh Hoài không trả lời.
Đúng lúc ấy, điện thoại Vãn Thanh rung lên.
Thẩm Mạn gọi.
“Vãn Thanh, cậu đang ở đâu?”
“Có chuyện gì?”
Giọng Thẩm Mạn căng thẳng.
“Tớ vừa nhờ người kiểm tra công ty của Cảnh Hoài.”
Vãn Thanh nhìn chồng.
“Rồi sao?”
“Có một chuyện rất lạ.”
“Chuyện gì?”
“Ba năm trước, đúng thời điểm Lâm Nhược Hy nghỉ việc, Cảnh Hoài chuyển 2,6 triệu tệ khỏi một tài khoản chung.”
Vãn Thanh sững lại.
“Anh ta nói với tớ năm đó công ty đầu tư thất bại.”
“Không.”
Thẩm Mạn đáp.
“Khoản tiền đó không vào công ty.”
“Vậy đi đâu?”
“Có người dùng nó mua một căn hộ.”
Vãn Thanh nhìn quanh căn 1708.
“Căn này?”
“Không.”
Thẩm Mạn nói.
“Là một căn khác ở Hàng Châu.”
Vãn Thanh cau mày.
“Đứng tên ai?”
Đầu dây bên kia im vài giây.
Sau đó Thẩm Mạn nói:
“Không phải Lâm Nhược Hy.”
“Vậy là ai?”
“Triệu Tú Lan.”
Vãn Thanh nhìn Cảnh Hoài.
Trong đầu cô chợt lóe lên một cảm giác bất an.
“Còn một chuyện nữa.”
Thẩm Mạn nói tiếp.
“Tài khoản thanh toán cho căn nhà đó có một người đồng sở hữu.”
“Là ai?”
“Trình Chí Bằng.”
Vãn Thanh siết chặt điện thoại.
Cô bỗng hiểu ra.
900.000 tệ lần này có lẽ chỉ là phần nổi.
“Cảnh Hoài.”
Cô nhìn chồng.
“Ba năm trước, anh chuyển 2,6 triệu tệ đi đâu?”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Và lần đầu tiên kể từ khi bước vào căn hộ này—
Vãn Thanh thấy trong mắt anh không phải tức giận.
Mà là sợ hãi.
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI BỊ XEM THƯỜNG PHẢN ĐÒN
“Em đang điều tra anh?”
Trình Cảnh Hoài đứng giữa phòng khách căn 1708, gương mặt lạnh xuống.
Vãn Thanh nhìn anh.
“Anh sợ tôi điều tra?”
“Vợ chồng sống với nhau mà em nhờ người kiểm tra tài khoản của anh?”
“Vậy anh sống với tôi sáu năm mà giấu một đứa con bên ngoài thì gọi là gì?”
Cảnh Hoài nghẹn lại.
“Chuyện 2,6 triệu tệ không liên quan đến em.”
“Tiền trong thời kỳ hôn nhân mà không liên quan đến tôi?”
“Đó là tiền của gia đình anh.”
Vãn Thanh cười nhạt.
“Lại là gia đình anh.”
Anh cau mày.
“Vãn Thanh, em đừng quá đáng.”
“Quá đáng?”
Cô nhìn anh.
“Anh có con riêng, mẹ anh lấy 900.000 tệ của tôi, em trai anh giúp giấu chuyện, cả nhà cùng lừa tôi ba năm.”
“Còn tôi chỉ hỏi vài câu thì thành quá đáng?”
Cảnh Hoài im lặng.
Vãn Thanh không nói thêm.
Cô quay người bước ra cửa.
“Em đi đâu?”
“Về bệnh viện.”
“Chuyện ly hôn em suy nghĩ kỹ đi.”
Vãn Thanh dừng lại.
“Không cần nghĩ.”
“Em sẽ hối hận.”
Cô quay đầu.
“Người nên hối hận không phải tôi.”
Rời Vịnh Tân Giang, cô lập tức gọi cho Thẩm Mạn.
“Tớ muốn gặp luật sư.”
Chiều hôm đó, tại một văn phòng luật ở Lục Gia Chủy, Vãn Thanh gặp luật sư Chu Minh Viễn.
Sau khi nghe toàn bộ sự việc, anh hỏi:
“Cô có bằng chứng mẹ chồng tự ý chuyển tiền không?”
“Có lịch sử đăng nhập và chuyển khoản.”
“Mật khẩu do ai cung cấp?”
“Chồng tôi.”
“Cô có từng cho phép họ sử dụng tài khoản không?”
“Không.”
Luật sư gật đầu.
“Vậy trước mắt phải khóa toàn bộ quyền truy cập, đổi mật khẩu, lưu lại chứng cứ.”
“Còn tài sản trong thời kỳ hôn nhân?”
“Phải kiểm tra.”
Anh nhìn cô.
“Nếu chồng cô có hành vi che giấu hoặc chuyển dịch tài sản chung, những giao dịch đó rất quan trọng.”
Vãn Thanh nhớ đến 2,6 triệu tệ.
“Tôi muốn kiểm tra tất cả.”
Tối đó, cô không về nhà.
Cô ở bệnh viện cạnh cha.
Sáng hôm sau, ca phẫu thuật bắt đầu.
Bốn tiếng chờ bên ngoài phòng phẫu thuật dài như cả năm.
Khi bác sĩ bước ra nói ca mổ thuận lợi, Vãn Thanh mới cảm giác đôi chân mình còn đứng được.
Cô cúi đầu thật sâu.
“Cảm ơn bác sĩ.”
Cha cô được chuyển vào phòng hồi sức.
Đúng lúc ấy, Triệu Tú Lan xuất hiện.
Bà đi cùng Cảnh Hoài.
“Cha cô thế nào?”
Vãn Thanh không trả lời.
Triệu Tú Lan cau mày.
“Người lớn hỏi mà không biết đáp?”
Vãn Thanh nhìn bà.
“Mẹ tới đây làm gì?”
“Cảnh Hoài bảo tôi tới.”
Bà đặt một túi hoa quả xuống.
“Dù sao cũng là thông gia.”
Vãn Thanh bật cười.
“Hôm qua mẹ còn nói cha tôi cứu thêm vài năm cũng chẳng ích gì.”
Triệu Tú Lan lập tức nhìn quanh.
“Cô nhỏ tiếng thôi.”
“Bây giờ sợ mất mặt à?”
Cảnh Hoài xen vào:
“Vãn Thanh.”
“Anh cũng vậy.”
Cô nhìn chồng.
“Từ hôm nay, đừng đến bệnh viện nữa.”
“Anh là chồng em.”
“Chưa lâu đâu.”
Anh hiểu ý.
“Em thật sự muốn ly hôn?”
“Đúng.”
Triệu Tú Lan lập tức nổi giận.
“Cô dọa ai?”
Vãn Thanh bình tĩnh.
“Tôi không dọa.”
“Cô tưởng ly hôn rồi cô lấy được bao nhiêu?”
Bà khoanh tay.
“Căn nhà ở Tĩnh An là tiền nhà họ Trình bỏ ra phần lớn.”
“Thật sao?”
“Đương nhiên.”
“Vậy mẹ có giữ hóa đơn không?”
Bà khựng lại.
Vãn Thanh lấy điện thoại.
“Tôi giữ.”
Cô mở một tập tài liệu điện tử.
“Tiền đặt cọc căn hộ, tôi đóng 45%.”
“Tiền trả góp sáu năm, tôi trả hơn một nửa.”
“Sửa nhà, đồ nội thất, phí quản lý…”
Cô ngẩng đầu.
“Phần lớn đều có chuyển khoản từ tài khoản của tôi.”
Triệu Tú Lan cứng mặt.
“Cô tính toán với nhà chồng từng đồng?”
“Sau khi mẹ lấy 900.000 tệ của tôi, tôi mới biết không tính toán mới là ngu.”
Cảnh Hoài kéo mẹ lại.
“Mẹ đừng nói nữa.”
Triệu Tú Lan hất tay con trai.
“Con sợ nó làm gì?”
Bà nhìn Vãn Thanh.
“Không có nhà họ Trình, cô nghĩ cô là ai?”
Câu nói ấy từng khiến Vãn Thanh đau.
Nhưng bây giờ, cô chỉ thấy buồn cười.
“Tôi là người tự kiếm được tiền.”
“Là người có thể tự lo cho cha mình.”
“Và sắp tới…”
Cô nhìn bà.
“Là người không còn liên quan đến nhà họ Trình.”
Triệu Tú Lan nghiến răng.
“Cô sẽ phải quay về xin chúng tôi.”
Vãn Thanh không đáp.
Ba ngày sau, luật sư Chu gọi.
“Cô Tô, chúng tôi tìm được thêm vài tài khoản.”
Vãn Thanh ngồi bên cửa sổ bệnh viện.
“Nói đi.”
“Ba năm qua, chồng cô chuyển tổng cộng khoảng 4,8 triệu tệ ra ngoài.”
Cô siết tay.
“Cho Lâm Nhược Hy?”
“Không hoàn toàn.”
“Ý anh là sao?”
“Khoảng 1,4 triệu liên quan tới cô Lâm.”
“Phần còn lại?”
“Chuyển sang tài khoản mẹ chồng và em trai chồng cô.”
Vãn Thanh cau mày.
“Để làm gì?”
“Đầu tư bất động sản.”
Luật sư dừng một chút.
“Có ít nhất hai căn hộ.”
“Đứng tên ai?”
“Mẹ chồng cô và em trai chồng.”
Vãn Thanh nhắm mắt.
Thì ra trong sáu năm chung sống, trong lúc cô tiết kiệm từng đồng, nhà họ Trình đã âm thầm chuyển tài sản ra ngoài.
Cô hỏi:
“Có bằng chứng nguồn tiền từ tài sản chung không?”
“Có.”
“Vậy đủ chưa?”
“Khá mạnh.”
Luật sư nói.
“Nhưng còn một vấn đề.”
“Gì?”
“Có một công ty đứng tên Trình Chí Bằng nhận tiền từ chồng cô.”
“Công ty gì?”
“Thương mại.”
“Có hoạt động thật không?”
“Rất ít.”
Vãn Thanh im lặng.
“Có thể chỉ là nơi trung chuyển tiền?”
“Chúng tôi cũng nghi vậy.”
Chiều hôm ấy, Vãn Thanh nộp đơn xin ly hôn.
Tin đến tai nhà họ Trình rất nhanh.
Tối đó, Cảnh Hoài tới bệnh viện.
“Em nhất định phải làm tới mức này?”
“Anh nghĩ tôi đang làm quá?”
“Anh đã nói sẽ bù 900.000 tệ.”
“Chỉ 900.000?”
Cô nhìn anh.
“Còn 4,8 triệu?”
Mặt Cảnh Hoài biến sắc.
“Em biết bao nhiêu rồi?”
“Đủ để hiểu vì sao anh sợ.”
Anh im lặng một lúc.
“Vãn Thanh.”
Giọng anh thấp xuống.
“Rút đơn đi.”
“Không.”
“Anh có thể cắt đứt với Nhược Hy.”
Vãn Thanh bật cười.
“Bây giờ mới nhớ đến tôi?”
“Anh vẫn còn tình cảm với em.”
“Anh có tình cảm với tôi nhưng lại để mẹ anh lấy tiền chữa bệnh của cha tôi?”
“Anh không biết bà sẽ làm vậy.”
“Nhưng anh đưa mật khẩu.”
Cảnh Hoài siết tay.
“Anh sai.”
“Đúng.”
“Cho anh một cơ hội.”
Vãn Thanh nhìn người đàn ông trước mặt.
Sáu năm hôn nhân.
Có những ngày họ thật sự từng hạnh phúc.
Nhưng thứ chết đi không phải tình cảm.
Mà là lòng tin.
“Muộn rồi.”
Cảnh Hoài nhìn cô rất lâu.
“Em đừng ép anh.”
Vãn Thanh cau mày.
“Anh đang đe dọa tôi?”
“Anh chỉ nhắc em.”
Giọng anh lạnh dần.
“Có những thứ nếu làm lớn chuyện, người chịu thiệt chưa chắc là anh.”
Anh quay người rời đi.
Vãn Thanh nhìn bóng lưng anh, trong lòng xuất hiện dự cảm không lành.
Hai ngày sau, dự cảm thành sự thật.
Công ty nơi Vãn Thanh làm việc gửi thông báo đình chỉ cô để điều tra một khoản thanh toán ba năm trước.
Số tiền: 2,6 triệu tệ.
Vãn Thanh nhìn con số đó, toàn thân lạnh ngắt.
Cùng đúng số tiền Cảnh Hoài từng chuyển đi.
Giám đốc nhân sự nói:
“Có người gửi tài liệu tố cáo cô sử dụng quyền hạn chuyển tiền sai quy định.”
Vãn Thanh ngẩng đầu.
“Người tố cáo là ai?”
“Ẩn danh.”
Cô lập tức hiểu.
Cảnh Hoài.
Anh đang muốn biến số tiền của chính anh thành khoản tiền có liên quan đến cô.
Nếu thành công, cô không chỉ mất lợi thế trong vụ ly hôn.
Danh tiếng và công việc của cô cũng có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Tối đó, Thẩm Mạn đến bệnh viện.
“Cậu ổn không?”
Vãn Thanh nhìn hồ sơ.
“Không ổn.”
“Có cần tớ—”
“Nhưng tớ không sợ.”
Thẩm Mạn nhìn bạn.
Vãn Thanh nói chậm rãi:
“Nếu anh ta muốn chơi đến cùng, tớ sẽ đi đến cùng.”
Ngày hôm sau, luật sư Chu gửi cho cô một file.
“Cô Tô, chúng tôi tìm được thứ này.”
“Gì vậy?”
“Một bản sao hợp đồng ba năm trước.”
Vãn Thanh mở file.
Đó là hợp đồng chuyển tiền 2,6 triệu tệ.
Người ký không phải cô.
Mà là Trình Cảnh Hoài.
Bên cạnh chữ ký của anh còn có một con dấu công ty.
Quan trọng hơn, phía cuối trang có một dòng ghi chú nội bộ:
“Khoản tiền dùng để thanh toán thay cho giao dịch cá nhân của người nhà họ Trình.”
Vãn Thanh nhìn chằm chằm.
“Có thể chứng minh tôi không liên quan?”
“Có thể.”
Luật sư nói.
“Nhưng tôi nghĩ cô cần xem trang cuối.”
Cô kéo xuống.
Trang cuối có một phụ lục.
Trên đó ghi tên người hưởng lợi cuối cùng của khoản tiền.
Vãn Thanh đọc xong, sững người.
Không phải Triệu Tú Lan.
Không phải Chí Bằng.
Cũng không phải Lâm Nhược Hy.
Mà là một cái tên hoàn toàn khác.
Một người cô từng gặp rất nhiều lần.
Một người luôn tỏ ra không liên quan đến chuyện nhà họ Trình.
Một người mà nếu thật sự đứng sau tất cả, thì vụ 900.000 tệ, căn hộ 1708, đứa trẻ và số tiền 4,8 triệu chỉ là một phần của âm mưu lớn hơn.
Vãn Thanh ngẩng đầu nhìn luật sư.
“Người này…”
Chu Minh Viễn gật đầu.
“Đúng.”
“Cô nên chuẩn bị tinh thần.”
Ba tuần sau, phiên hòa giải đầu tiên diễn ra.
Triệu Tú Lan, Cảnh Hoài và Chí Bằng đều có mặt.
Vãn Thanh bước vào cùng luật sư.
Triệu Tú Lan cười nhạt.
“Cuối cùng vẫn phải ngồi nói chuyện tiền bạc.”
Vãn Thanh bình tĩnh kéo ghế.
“Đúng.”
Cảnh Hoài nhìn cô.
“Em còn cơ hội rút đơn.”
“Không cần.”
Luật sư phía nhà họ Trình đưa ra một tập hồ sơ.
“Thân chủ chúng tôi đề nghị chia tài sản theo tỷ lệ đóng góp.”
Vãn Thanh không phản đối.
“Được.”
Triệu Tú Lan ngạc nhiên.
“Cô đồng ý?”
“Đồng ý.”
Bà lập tức đắc ý.
“Biết điều là tốt.”
Vãn Thanh nhìn bà.
“Nhưng trước khi chia…”
Cô lấy từ túi ra một tập hồ sơ khác.
“Tôi muốn làm rõ toàn bộ số tiền đã bị chuyển khỏi tài sản chung trong ba năm qua.”
Sắc mặt Cảnh Hoài thay đổi.
Chí Bằng cúi đầu.
Triệu Tú Lan gắt:
“Cô nói linh tinh gì?”
Vãn Thanh đặt tài liệu xuống bàn.
“4,8 triệu tệ.”
Căn phòng im lặng.
Cô tiếp tục:
“Cộng với 900.000 tệ bị lấy từ tài khoản riêng của tôi.”
Cảnh Hoài thấp giọng:
“Vãn Thanh.”
Cô không nhìn anh.
“Và 2,6 triệu tệ của ba năm trước.”
Triệu Tú Lan đứng bật dậy.
“Đủ rồi!”
Vãn Thanh ngẩng đầu.
“Chưa đủ.”
Cô lật đến trang cuối.
“Bởi tôi còn muốn hỏi…”
Giọng cô chậm lại.
“Người thực sự nhận số tiền đó là ai.”
Sắc mặt ba người nhà họ Trình đồng loạt thay đổi.
Đúng lúc ấy, cửa phòng hòa giải mở ra.
Một người đàn ông trung niên bước vào.
Vãn Thanh nhìn ông ta, ánh mắt lạnh hẳn.
Triệu Tú Lan lập tức tái mặt.
“Ông… sao ông lại tới đây?”
Người đàn ông đặt một chiếc cặp lên bàn.
“Tôi đến vì cô Tô muốn biết sự thật.”
Vãn Thanh nhìn ông.
“Ông mang đủ hồ sơ chưa?”
“Đủ.”
Ông mở cặp.
Bên trong là hàng chục chứng từ chuyển khoản, hợp đồng và bản sao giấy tờ sở hữu.
Cảnh Hoài bật đứng dậy.
“Mẹ!”
Triệu Tú Lan lùi lại.
“Không…”
Người đàn ông rút ra một tập giấy.
“Ba năm trước, nhà họ Trình bắt đầu chuyển tài sản.”
Ông nhìn thẳng vào Vãn Thanh.
“Nhưng mục đích thật sự không phải để nuôi Lâm Nhược Hy.”
“Cũng không phải để mua nhà cho Chí Bằng.”
Vãn Thanh siết chặt tay.
“Vậy là gì?”
Người đàn ông đặt tờ giấy cuối cùng trước mặt cô.
“Là để chuẩn bị cho ngày…”
Ông dừng lại.
Ánh mắt tất cả mọi người dồn vào trang giấy.
Vãn Thanh cúi xuống.
Chỉ một dòng đầu tiên thôi đã khiến cô chết lặng.
Bởi trên đó không chỉ có tên Cảnh Hoài.
Mà còn có tên của chính cô.
Và bên cạnh tên cô là một dòng xác nhận mà cô chưa từng ký.
Vãn Thanh từ từ ngẩng đầu.
“Trình Cảnh Hoài…”
Giọng cô lạnh đến mức cả căn phòng im bặt.
“Anh định làm gì với tôi từ ba năm trước?”
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.