Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Mẹ chồng xé chiếc áo cưới của tôi ngay trước mặt họ hàng rồi tuyên bố: “Con trai tôi sẽ cưới người khác vào tháng sau!” Tôi không khóc, chỉ tháo chiếc nhẫn cưới đặt lên bàn. Nhưng điều khiến bà hoảng sợ lại là câu nói tiếp theo của tôi... Truyện Ngắn

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1 – TỜ GIẤY BỊ GIẤU SUỐT NĂM NĂM

Nhược Lan nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên điện thoại.

Ánh đèn vàng trong đại sảnh nhà họ Lục vẫn sáng, nhưng cô bỗng cảm thấy lạnh đến tận đầu ngón tay.

Trên tờ giấy cũ là một dòng chữ đã nhòe theo thời gian.

“Thỏa thuận hợp tác chuyển nhượng quyền lợi…”

Phía dưới là hai chữ ký.

Một của Lục Cảnh Thâm.

Người còn lại…

là Tô Chính Minh.

Cha ruột của cô.

Nhược Lan đứng bất động.

Cha cô đã qua đời ba năm trước.

Trong ký ức của cô, ông chỉ là một người làm ăn nhỏ ở ngoại ô Thượng Hải, cả đời sống giản dị, thậm chí trước khi mất còn để lại một khoản nợ khiến cô phải mất gần hai năm mới giải quyết xong.

Tại sao tên ông lại xuất hiện trong một thỏa thuận của nhà họ Lục?

Cảnh Thâm bước nhanh về phía cô.

“Đưa điện thoại cho anh.”

Nhược Lan lùi lại.

“Không.”

“Nhược Lan, nghe anh giải thích.”

“Giải thích chuyện gì?”

Giọng cô rất nhẹ.

“Giải thích vì sao tên cha tôi lại nằm trong hồ sơ của nhà họ Lục?”

Cảnh Thâm im lặng.

Chỉ vài giây im lặng ấy đã đủ để Nhược Lan hiểu.

Anh biết.

Không những biết, mà có lẽ đã biết từ rất lâu.

Trình Ngọc Mai đứng phía sau cũng thay đổi sắc mặt.

“Cảnh Thâm.”

Bà ta gọi con trai.

Nhưng Cảnh Thâm không trả lời.

Nhược Lan bật cười.

Một nụ cười không có chút vui vẻ.

“Thì ra anh thật sự biết.”

“Anh…”

“Anh biết từ khi nào?”

Cảnh Thâm cúi mắt.

“Năm thứ hai sau khi chúng ta kết hôn.”

Nhược Lan cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.

“Năm thứ hai?”

“Đúng.”

“Vậy suốt ba năm qua, anh chưa từng nói với tôi?”

“Anh không muốn em suy nghĩ quá nhiều.”

“Không muốn tôi suy nghĩ?”

Cô nhìn anh.

“Hay là không muốn tôi biết?”

Cảnh Thâm không đáp.

Tống Uyển Ninh vẫn ngồi ở bàn, sắc mặt cũng bắt đầu mất tự nhiên.

Cô ta khẽ kéo tay áo Cảnh Thâm.

“Cảnh Thâm, chúng ta về trước đi.”

Nhược Lan lập tức quay sang.

“Cô biết chuyện này?”

Uyển Ninh cứng người.

“Chị Nhược Lan…”

“Cô biết hay không?”

“Em…”

“Trả lời tôi.”

Uyển Ninh mím môi.

“Em chỉ biết một phần.”

Nhược Lan nhìn cô ta thật lâu.

Năm phút trước, cô còn nghĩ người phụ nữ này chỉ là người chen vào cuộc hôn nhân của mình.

Nhưng bây giờ, cô chợt nhận ra mọi chuyện có thể phức tạp hơn rất nhiều.

Trình Ngọc Mai đập tay xuống bàn.

“Đủ rồi!”

Bà ta cố lấy lại vẻ bình tĩnh.

“Đó chỉ là chuyện làm ăn cũ. Cô có hỏi cũng chẳng thay đổi được gì.”

Nhược Lan quay lại.

“Chuyện làm ăn cũ?”

“Đúng.”

“Vậy tại sao tên cha tôi lại có trong đó?”

“Vì cha cô từng làm việc cho nhà họ Lục.”

“Ông ấy làm việc gì?”

Trình Ngọc Mai im lặng.

Nhược Lan tiến thêm một bước.

“Bà nói đi.”

“Nhược Lan!”

Cảnh Thâm quát khẽ.

Nhược Lan quay sang nhìn anh.

“Anh đang bảo vệ mẹ mình?”

“Anh chỉ muốn em bình tĩnh.”

“Người cần bình tĩnh là tôi sao?”

Cô chỉ vào chiếc áo cưới rách dưới đất.

“Các người xé áo cưới của tôi trước mặt cả gia đình.”

Cô lại nhìn chiếc nhẫn trên bàn.

“Đòi tôi ký ly hôn.”

“Rồi bây giờ tôi vô tình phát hiện cha mình từng ký một thỏa thuận với nhà họ Lục.”

“Anh nghĩ tôi còn có thể bình tĩnh sao?”

Không ai nói gì.

Đúng lúc đó, điện thoại Nhược Lan lại rung lên.

Một tin nhắn mới.

“Nếu muốn biết sự thật về cha cô, hãy đến kho lưu trữ cũ của Công ty Tô Thượng. Tầng ba. Tủ số 17. Mật khẩu là ngày cha cô mất.”

Nhược Lan nhìn tin nhắn.

Cô không biết người gửi là ai.

Nhưng cô biết một điều.

Người này đang cố dẫn cô đến sự thật.

Cảnh Thâm nhìn sắc mặt cô.

“Có chuyện gì?”

“Không có gì.”

Nhược Lan cất điện thoại.

Cô không muốn để anh biết.

Trình Ngọc Mai lạnh lùng nói:

“Ngày mai luật sư sẽ gửi giấy tờ cho cô.”

Nhược Lan gật đầu.

“Được.”

“Cô nên ký càng sớm càng tốt.”

“Được.”

“Và đừng nói những chuyện hôm nay ra ngoài.”

Nhược Lan nhìn bà ta.

“Bà yên tâm.”

Cô khẽ cười.

“Tôi chưa biết mình nên nói gì.”

Nói xong, cô cúi xuống nhặt chiếc áo cưới bị rách.

Cô phủi nhẹ lớp bụi trên tà áo.

Đây là chiếc áo cô đã đặt may từ Tô Châu, mất gần ba tháng mới hoàn thành.

Cô từng tưởng mình sẽ mặc nó trong lễ kỷ niệm năm năm ngày cưới.

Không ngờ cuối cùng lại trở thành thứ bị xé ngay trước mặt họ hàng.

Nhược Lan quay người rời khỏi đại sảnh.

Cô đi qua cánh cửa mà không quay đầu.

Nhưng vừa bước ra ngoài, nước mắt lập tức trào xuống.

Cô dừng lại dưới hành lang.

Không phải vì tiếc Cảnh Thâm.

Mà vì cô chợt nhận ra năm năm mình tin tưởng một người có thể chỉ là năm năm được xây dựng trên một bí mật mà cô hoàn toàn không biết.


Sáng hôm sau, Thượng Hải mưa nhỏ.

Nhược Lan đến khu văn phòng cũ của Công ty Tô Thượng lúc tám giờ.

Tòa nhà đã cũ, khác xa những cao ốc kính sang trọng của trung tâm thành phố.

Người bảo vệ nhìn cô.

“Cô tìm ai?”

“Tôi muốn vào kho lưu trữ tầng ba.”

“Kho đó đã khóa nhiều năm rồi.”

Nhược Lan lấy ra một chiếc chìa khóa.

“Có người bảo tôi dùng cái này.”

Người bảo vệ nhìn chiếc chìa khóa rồi sững lại.

“Cái này…”

“Ông biết nó?”

Ông ta nhìn cô thật lâu.

“Cô là con gái của ông Tô?”

“Vâng.”

Ông bảo vệ thở dài.

“Ông ấy từng dặn tôi, nếu một ngày cô quay lại, hãy đưa cô lên đó.”

Nhược Lan sững người.

“Cha tôi từng nói như vậy?”

“Đúng.”

“Ông ấy còn nói gì không?”

“Chỉ nói một câu.”

“Câu gì?”

Người bảo vệ nhìn ra màn mưa bên ngoài.

“Ông ấy nói… nếu cô phải mở chiếc tủ số 17, nghĩa là nhà họ Lục đã không giữ lời.”

Tim Nhược Lan đập mạnh.

“Nhà họ Lục đã hứa gì?”

Người bảo vệ lắc đầu.

“Cái đó tôi không biết.”


Tầng ba phủ đầy bụi.

Nhược Lan tìm thấy tủ số 17.

Chiếc khóa mở ra.

Bên trong chỉ có ba tập hồ sơ và một chiếc hộp gỗ.

Cô mở tập đầu tiên.

Đó là giấy tờ về một khu đất tại Tô Châu.

Tập thứ hai là hồ sơ cổ phần.

Tập thứ ba…

là giấy đăng ký kết hôn của cô và Cảnh Thâm.

Nhược Lan run tay.

Tại sao giấy đăng ký kết hôn của cô lại nằm ở đây?

Cô lật sang trang cuối.

Một dòng chữ khiến cô chết lặng:

“Cuộc hôn nhân giữa Tô Nhược Lan và Lục Cảnh Thâm là một phần trong thỏa thuận bảo toàn quyền sở hữu…”

Cô đọc đi đọc lại.

Không hiểu.

Cho đến khi nhìn thấy tên khu đất.

Đó chính là khu đất mà cha cô từng nói đã mất vì làm ăn thua lỗ.

Nhưng hồ sơ cho thấy…

cha cô chưa từng mất quyền sở hữu.

Ông đã chuyển quyền đó cho một người khác.

Người nhận chuyển nhượng là…

Lục gia.

Nhược Lan ngồi xuống ghế.

Hai tay lạnh ngắt.

Cô tiếp tục lật.

Ở cuối hồ sơ có một bản cam kết.

“Sau khi cuộc hôn nhân duy trì đủ năm năm, quyền sở hữu sẽ được chuyển giao hoàn tất.”

Năm năm.

Nhược Lan nhìn đồng hồ.

Hôm nay chính là ngày tròn năm năm kể từ khi cô đăng ký kết hôn.

Cô bỗng hiểu.

Tại sao mẹ chồng đột nhiên muốn cô ly hôn.

Tại sao họ chọn đúng thời điểm này.

Tại sao Cảnh Thâm đã chuẩn bị sẵn đơn ly hôn.

Và tại sao họ muốn cưới Uyển Ninh vào tháng sau.

Không phải vì cô không sinh được con.

Không phải vì cô không giúp được sự nghiệp của Cảnh Thâm.

Mà bởi vì…

năm năm đã đủ.

Điện thoại đột nhiên đổ chuông.

Là Cảnh Thâm.

Nhược Lan nhìn màn hình rất lâu rồi mới nghe máy.

“Em đang ở đâu?”

“Anh hỏi để làm gì?”

“Anh biết em đã đến kho lưu trữ.”

Cô sững người.

“Anh theo dõi tôi?”

“Không.”

“Vậy tại sao anh biết?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Sau vài giây, Cảnh Thâm nói:

“Nhược Lan, em đừng mở chiếc hộp gỗ.”

Cô nhìn chiếc hộp đang nằm trên bàn.

“Vì sao?”

“Anh xin em.”

“Anh càng nói vậy, tôi càng muốn mở.”

“Nhược Lan!”

Cô đặt điện thoại xuống.

Không nghe thêm.

Cô mở chiếc hộp.

Bên trong là một tấm ảnh cũ.

Trong ảnh có cha cô.

Có Trình Ngọc Mai.

Có một người đàn ông lớn tuổi mà cô nhận ra ngay.

Ông nội Lục.

Nhưng người đứng giữa họ…

lại là một cô gái trẻ.

Nhược Lan nhìn gương mặt cô gái ấy.

Cô gái đó có đôi mắt giống hệt cô.

Mặt sau bức ảnh chỉ có một dòng chữ:

“Con gái của tôi, Nhược Lan, nhất định không được biết chuyện này trước năm hai mươi bảy tuổi.”

Nhược Lan buông rơi tấm ảnh.

Cô đã hai mươi bảy tuổi.

Và cô vừa hiểu rằng…

người cô gọi là cha suốt hai mươi bảy năm có thể không phải là người duy nhất đã giấu cô sự thật.


CHƯƠNG 2 – NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG BỨC ẢNH

Nhược Lan ngồi bất động trong căn phòng lưu trữ.

Mưa ngoài cửa sổ ngày càng nặng hạt.

Cô nhìn bức ảnh lần nữa.

Người phụ nữ đứng cạnh cha cô có gương mặt rất trẻ.

Đôi mắt sâu, sống mũi thanh tú.

Nếu chỉ nhìn riêng đôi mắt, Nhược Lan có thể nhận ra sự tương đồng đến đáng sợ.

Cô lấy điện thoại chụp lại bức ảnh.

Sau đó gọi cho người gửi tin nhắn.

Không ai nghe máy.

Cô gọi lần thứ hai.

Vẫn không có phản hồi.

Nhược Lan cắn môi.

Cô không muốn tin.

Nhưng càng không muốn tin, cô càng cảm thấy mọi thứ trước mắt đều đang ghép lại thành một bức tranh.

Cảnh Thâm biết.

Mẹ chồng biết.

Ông nội Lục có thể cũng biết.

Còn cha cô…

có lẽ đã cố bảo vệ cô khỏi tất cả những điều này.

Cửa phòng đột nhiên mở.

Cảnh Thâm đứng đó.

Áo sơ mi còn vương nước mưa.

Anh thở gấp.

“Em thật sự đã mở.”

Nhược Lan nhìn anh.

“Anh biết chiếc hộp này?”

“Biết.”

“Vậy người phụ nữ trong ảnh là ai?”

Cảnh Thâm im lặng.

“Cô ấy là ai?”

“Nhược Lan…”

“Anh đã giấu tôi năm năm rồi.”

Cô đứng dậy.

“Đừng gọi tên tôi bằng giọng đó nữa.”

Cảnh Thâm nhìn cô.

“Anh xin lỗi.”

“Xin lỗi có thể thay đổi được gì?”

“Không.”

“Vậy thì nói sự thật.”

Anh nhắm mắt.

“Cô ấy là Tô Thanh Hà.”

Nhược Lan khựng lại.

“Thanh Hà…”

“Là mẹ ruột của em.”

Căn phòng im phăng phắc.

Nhược Lan nhìn anh.

Một lúc rất lâu, cô không thể nói được gì.

“Mẹ tôi?”

“Đúng.”

“Vậy mẹ tôi đang ở đâu?”

Cảnh Thâm không trả lời.

Nhược Lan tiến đến.

“Anh biết bà ấy ở đâu?”

“Anh từng gặp bà ấy.”

“Ở đâu?”

“Ba năm trước.”

Cô nhìn anh như không tin vào tai mình.

“Ba năm trước?”

“Sau khi cha em qua đời.”

Nhược Lan lùi một bước.

“Anh đã gặp mẹ tôi sau khi cha tôi mất?”

“Đúng.”

“Vậy tại sao anh không nói?”

“Bởi vì cha em để lại lời dặn.”

“Lời dặn gì?”

Cảnh Thâm nhìn bức ảnh.

“Ông ấy yêu cầu anh không nói với em cho đến khi em đủ hai mươi bảy tuổi.”

Nhược Lan bật cười cay đắng.

“Hôm nay tôi vừa đủ hai mươi bảy.”

“Anh biết.”

“Vậy tại sao anh vẫn không nói?”

Cảnh Thâm không đáp.

Nhược Lan nhìn anh.

“Bởi vì mẹ anh không cho phép?”

“Không chỉ mẹ anh.”

“Còn ai?”

Cảnh Thâm cúi đầu.

“Ông nội.”

Nhược Lan cảm thấy mọi thứ trước mắt trở nên hỗn loạn.

Ông nội Lục.

Người luôn đối xử với cô khá tử tế trong nhà họ Lục.

Người thường nói cô là cô cháu dâu mà ông quý nhất.

Hóa ra ông cũng biết.

“Vậy cuộc hôn nhân của chúng ta…”

Cảnh Thâm khẽ nói:

“Ban đầu không hoàn toàn là tình cờ.”

Nhược Lan nhắm mắt.

Một giọt nước mắt rơi xuống.

“Ban đầu?”

“Cha em và ông nội anh từng có thỏa thuận.”

“Còn anh?”

“Anh không biết toàn bộ.”

“Nhưng anh biết cuộc hôn nhân có liên quan đến khu đất ở Tô Châu.”

“Anh biết.”

“Và anh vẫn cưới tôi?”

“Nhược Lan, lúc đó anh thật sự có tình cảm với em.”

Cô nhìn anh.

“Lúc đó?”

Cảnh Thâm nghẹn lời.

Nhược Lan hỏi lại:

“Còn bây giờ?”

Anh im lặng.

Sự im lặng ấy còn đau hơn một câu trả lời.

Cô tháo chiếc nhẫn cưới đã cất trong túi ra.

Đặt lên bàn.

“Cầm lấy.”

Cảnh Thâm nhìn chiếc nhẫn.

“Em muốn ly hôn?”

“Không.”

Anh ngẩng đầu.

Nhược Lan bình tĩnh nói:

“Tôi muốn biết toàn bộ sự thật trước.”


Chiều hôm đó, Nhược Lan đến một căn hộ cũ ở khu Tĩnh An.

Cảnh Thâm đưa cô đến đó nhưng không bước vào.

“Bà ấy ở trong.”

Nhược Lan nhìn cánh cửa.

“Anh không vào?”

“Đó là chuyện giữa hai mẹ con em.”

“Anh sợ bà ấy?”

Cảnh Thâm cười nhạt.

“Anh sợ em biết anh đã nói dối em bao lâu.”

Nhược Lan không đáp.

Cô gõ cửa.

Một lúc sau, cửa mở.

Một người phụ nữ khoảng ngoài năm mươi đứng bên trong.

Mái tóc đã điểm bạc.

Khi nhìn thấy Nhược Lan, bà đứng bất động.

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói gì.

Cuối cùng, người phụ nữ run giọng:

“Lan Lan…”

Chỉ hai chữ.

Nhược Lan đã bật khóc.

“Mẹ?”

Người phụ nữ đưa tay lên che miệng.

Nước mắt lập tức trào ra.

“Con lớn như vậy rồi…”

Nhược Lan đứng ở cửa.

Cô muốn chạy vào.

Muốn ôm lấy người phụ nữ ấy.

Nhưng năm năm bị lừa dối khiến đôi chân cô không thể bước thêm.

“Mẹ biết con sống ở đâu suốt năm năm?”

“Biết.”

“Mẹ biết con kết hôn?”

“Biết.”

“Mẹ biết nhà họ Lục đối xử với con như thế nào?”

Thanh Hà bật khóc.

“Biết.”

“Vậy tại sao mẹ không tìm con?”

“Mẹ không được phép.”

“Ai không cho?”

“Ông nội Lục.”

Nhược Lan siết chặt tay.

“Vì khu đất?”

Thanh Hà im lặng.

“Vì cuộc hôn nhân?”

“Không chỉ vậy.”

“Vậy còn gì nữa?”

Thanh Hà nhìn cô.

“Cha con không phải người làm ăn thất bại.”

Nhược Lan sững người.

“Ông ấy từng là cổ đông của một công ty rất lớn.”

“Công ty nào?”

“Công ty Tô Thượng.”

“Nhưng công ty đó…”

“Đã bị nhà họ Lục tiếp quản.”

Nhược Lan hiểu ra.

“Mẹ và cha từng có cổ phần?”

“Đúng.”

“Vậy tại sao mọi người nói cha con chỉ là một người kinh doanh nhỏ?”

“Bởi vì ông ấy tự nguyện rời khỏi thương trường.”

“Tại sao?”

Thanh Hà lau nước mắt.

“Để bảo vệ con.”

Nhược Lan đứng im.

Thanh Hà lấy ra một chiếc phong bì.

“Đây là thư cha con để lại.”

Nhược Lan nhận lấy.

Bên ngoài chỉ có bốn chữ:

Gửi con gái Nhược Lan.

Cô mở thư.

Nét chữ quen thuộc hiện ra.

“Lan Lan, nếu một ngày con đọc được lá thư này, có nghĩa là cha đã không còn ở bên con nữa. Cha xin lỗi vì đã giấu con nhiều chuyện. Cha không muốn con lớn lên trong những tranh chấp của người lớn. Cha chỉ muốn con được sống như một người bình thường.”

Nhược Lan cắn môi.

Càng đọc, nước mắt càng rơi.

“Nhưng nếu nhà họ Lục buộc con rời khỏi cuộc hôn nhân trước khi năm năm kết thúc, đừng ký bất kỳ giấy tờ nào.”

Cô khựng lại.

“Bởi vì quyền lợi của con chưa được hoàn tất chuyển giao.”

Nhược Lan ngẩng đầu.

“Mẹ…”

Thanh Hà nhìn cô.

“Cha con biết nhà họ Lục sẽ làm gì?”

“Ông ấy nghi ngờ.”

“Nhưng tại sao lại tin Cảnh Thâm?”

Thanh Hà im lặng rất lâu.

“Bởi vì Cảnh Thâm từng hứa với cha con.”

“Hứa gì?”

“Rằng nếu một ngày nhà họ Lục muốn đẩy con ra khỏi cuộc hôn nhân này chỉ vì lợi ích, nó sẽ bảo vệ con.”

Nhược Lan bật cười.

Một nụ cười đầy chua xót.

“Anh ấy đã không làm vậy.”

“Có thể nó bị ép.”

“Con không cần lý do.”

Nhược Lan gấp lá thư lại.

“Con cần sự thật.”

Thanh Hà nắm tay cô.

“Lan Lan, con phải cẩn thận.”

“Với ai?”

“Với người đang đứng đầu chuyện này.”

“Ai?”

Thanh Hà nhìn ra cửa.

Sắc mặt bà thay đổi.

“Không phải Trình Ngọc Mai.”

Nhược Lan khựng lại.

“Vậy là ai?”

Thanh Hà chưa kịp trả lời.

Điện thoại của Nhược Lan vang lên.

Một số điện thoại lạ.

Cô nghe máy.

Một giọng đàn ông lớn tuổi vang lên:

“Cô Tô, nếu cô muốn biết cha mình thực sự đã để lại gì, tối nay hãy đến khách sạn ven sông Hoàng Phố.”

“Ông là ai?”

“Người từng làm việc cho cha cô.”

“Vì sao tôi phải tin ông?”

“Cô không cần tin.”

Ông ta ngừng một chút.

“Nhưng nếu không đến, cô sẽ không bao giờ biết tại sao ông nội Lục lại sợ cô giữ lại bản hợp đồng năm đó.”

Cuộc gọi kết thúc.

Nhược Lan nhìn Thanh Hà.

“Mẹ biết người này không?”

Thanh Hà tái mặt.

“Không.”

Nhưng ánh mắt bà đã nói điều ngược lại.


Tối đó, Nhược Lan đến khách sạn.

Người đàn ông hẹn cô ngồi ở một góc khuất.

Ông ta khoảng sáu mươi tuổi.

“Cô giống cha mình.”

“Ông là ai?”

“Tôi từng là trợ lý của ông Tô.”

“Cha tôi còn để lại thứ gì?”

Người đàn ông đặt một chiếc USB lên bàn.

“Trong này có bản sao hồ sơ gốc.”

“Vì sao ông giữ nó?”

“Cha cô nhờ tôi.”

“Ông ấy biết sẽ có ngày tôi tìm đến?”

“Đúng.”

Nhược Lan cầm chiếc USB.

“Còn một chuyện.”

“Chuyện gì?”

Người đàn ông nhìn thẳng vào cô.

“Người đứng sau việc buộc cô ly hôn không phải mẹ chồng cô.”

“Là ai?”

Ông ta vừa định nói thì bất ngờ nhìn về phía cửa.

Sắc mặt thay đổi.

“Cô phải đi ngay.”

“Cái gì?”

“Đừng quay lại nhà họ Lục.”

“Ông chưa nói người đó là ai!”

Người đàn ông chỉ kịp nói:

“Người đó…”

“đang ở rất gần cô.”

Ông đứng dậy rời đi.

Nhược Lan quay lại.

Qua lớp kính phản chiếu, cô nhìn thấy một người đang đứng ở cuối hành lang.

Là Cảnh Thâm.

Anh nhìn cô.

Không nói gì.

Nhược Lan cầm chiếc USB đứng dậy.

Trong khoảnh khắc ấy, cô không biết mình nên tin ai.

Nhưng điều cô chắc chắn là…

trong cuộc hôn nhân năm năm này, có quá nhiều người đang che giấu cô một bí mật.

Và có thể…

người cô tin nhất lại là người biết nhiều nhất.


CHƯƠNG 3 – CHIẾC NHẪN TRỞ VỀ

“Anh theo dõi tôi?”

Nhược Lan đứng giữa hành lang khách sạn.

Cảnh Thâm bước đến.

“Không.”

“Vậy tại sao anh ở đây?”

“Anh biết em sẽ đến.”

“Biết bằng cách nào?”

“Người gửi tin nhắn cho em cũng liên lạc với anh.”

Nhược Lan siết chiếc USB trong tay.

“Anh biết người đó?”

“Anh nghi ngờ.”

“Là ai?”

Cảnh Thâm nhìn cô.

“Là chú của anh.”

Nhược Lan khựng lại.

“Lục Minh Viễn?”

“Đúng.”

Cô từng gặp người đàn ông này vài lần trong những buổi tiệc gia đình.

Ông là em trai của ông nội Lục.

Bề ngoài luôn ôn hòa, ít nói.

Cảnh Thâm tiếp tục:

“Ông ấy đã tranh chấp quyền điều hành công ty với ông nội nhiều năm.”

“Vậy chuyện của cha tôi liên quan đến ông ấy?”

“Có.”

“Anh biết từ bao giờ?”

“Gần đây.”

“Còn mẹ anh?”

“Bà ấy chỉ biết một phần.”

“Ông nội anh?”

Cảnh Thâm im lặng.

Nhược Lan hiểu.

“Ông ấy biết tất cả.”

“Có thể.”

“Anh đừng nói ‘có thể’ nữa.”

Cô nhìn anh.

“Tôi mệt rồi.”

Cảnh Thâm cúi đầu.

“Anh xin lỗi.”

“Anh đã nói câu đó quá nhiều lần.”

“Nhưng lần này là thật.”

Nhược Lan quay đi.

“Đơn ly hôn đâu?”

Cảnh Thâm sững lại.

“Ở văn phòng luật sư.”

“Đưa cho tôi.”

“Em định ký?”

“Không.”

Cô nhìn anh.

“Tôi muốn đọc.”


Sáng hôm sau, Nhược Lan cùng Cảnh Thâm đến văn phòng luật sư.

Bản thỏa thuận ly hôn được đặt trên bàn.

Cô đọc từng trang.

Không có gì bất thường.

Cho đến trang cuối.

Một điều khoản về tài sản.

Nếu cô ký, cô sẽ từ bỏ toàn bộ quyền lợi liên quan đến phần tài sản mà cha cô từng chuyển giao.

Nhược Lan ngẩng đầu.

“Đây là lý do các người muốn tôi ký trước khi đủ năm năm?”

Luật sư im lặng.

Cảnh Thâm nói:

“Anh không biết điều khoản này.”

Nhược Lan nhìn anh.

“Anh thật sự không biết?”

“Anh thề.”

“Đừng thề.”

Cô khép hồ sơ.

“Đưa tôi bản gốc.”

Luật sư do dự.

“Bản gốc đang ở chỗ ông Lục.”

“Ông nội?”

“Đúng.”

Nhược Lan đứng dậy.

“Vậy tôi sẽ đến gặp ông ấy.”


Chiều hôm đó, nhà họ Lục tổ chức một cuộc họp gia đình.

Ông nội Lục ngồi ở đầu bàn.

Trình Ngọc Mai bên cạnh.

Lục Minh Viễn cũng có mặt.

Khi Nhược Lan bước vào, mọi người đều im lặng.

Ông nội Lục nhìn cô.

“Cháu đến rồi.”

“Vâng.”

“Ngồi đi.”

“Cháu đứng được.”

Ông nhìn chiếc USB trong tay cô.

“Cháu đã biết rồi?”

“Biết một phần.”

“Vậy cháu muốn biết phần còn lại?”

“Đúng.”

Lục Minh Viễn cười nhạt.

“Nhược Lan, chuyện của thế hệ trước không nên kéo người trẻ vào.”

“Nhưng người muốn đẩy cháu ra khỏi nhà họ Lục lại chính là người lớn.”

Ông ta không nói gì.

Nhược Lan đặt USB lên bàn.

“Trong này có hồ sơ về cha cháu.”

Lục Minh Viễn nhìn nó.

Ánh mắt lập tức thay đổi.

Cô nhận ra.

Ông ta biết nó.

“Chú Lục.”

Nhược Lan nói.

“Cháu có một câu hỏi.”

“Cháu hỏi đi.”

“Cha cháu từng sở hữu bao nhiêu cổ phần của Tô Thượng?”

Không ai trả lời.

Cô tiếp tục:

“Và vì sao sau khi ông ấy rút khỏi công ty, quyền sở hữu lại chuyển sang nhà họ Lục?”

Lục Minh Viễn lạnh giọng:

“Đó là chuyện kinh doanh.”

“Vậy tại sao cuộc hôn nhân của cháu lại xuất hiện trong thỏa thuận?”

Cả phòng im bặt.

Cảnh Thâm bước đến bên cô.

“Đủ rồi.”

Nhược Lan quay sang.

“Không.”

Cô nhìn thẳng vào anh.

“Hôm nay tôi phải nghe hết.”

Ông nội Lục thở dài.

“Nhược Lan, cha cháu và ta từng có một thỏa thuận.”

“Cháu biết.”

“Ông ấy chuyển một phần quyền lợi cho nhà họ Lục để đổi lấy việc chúng ta bảo vệ cháu.”

“Bảo vệ cháu?”

Nhược Lan cười buồn.

“Bảo vệ bằng cách để cháu cưới Cảnh Thâm?”

“Ban đầu đúng là như vậy.”

“Còn sau đó?”

Ông nội Lục im lặng.

“Sau đó cháu và Cảnh Thâm thực sự yêu nhau.”

Nhược Lan nhìn Cảnh Thâm.

“Ông thật sự nghĩ vậy?”

Cảnh Thâm không nói.

Ông nội Lục tiếp:

“Cha cháu yêu cầu cuộc hôn nhân phải kéo dài ít nhất năm năm. Sau năm năm, toàn bộ quyền lợi còn lại sẽ thuộc về cháu.”

“Vậy tại sao mẹ chồng cháu muốn cháu ly hôn ngay hôm nay?”

Lục Minh Viễn cười.

“Vì cô ấy không biết rằng điều khoản đó đã hết hiệu lực.”

Nhược Lan quay sang.

“Ông nói gì?”

“Thỏa thuận đã được sửa.”

Cảnh Thâm lập tức nhìn ông ta.

“Chú!”

Lục Minh Viễn bình thản:

“Cháu không biết sao, Cảnh Thâm?”

Nhược Lan nhìn chồng.

Cảnh Thâm tái mặt.

Lục Minh Viễn nói tiếp:

“Bản hợp đồng mà cha cô để lại không phải bản cuối cùng.”

“Bản cuối cùng ở đâu?”

“Trong tay tôi.”

Nhược Lan nhìn ông ta.

“Vậy ông muốn gì?”

“Cổ phần.”

“Bao nhiêu?”

“Phần mà cha cô từng giữ.”

“Không.”

Một giọng nói vang lên từ cửa.

Tất cả quay lại.

Thanh Hà bước vào.

Nhược Lan sững người.

“Mẹ?”

Thanh Hà đi thẳng đến bàn.

“Ông vẫn như vậy, Minh Viễn.”

Lục Minh Viễn đứng bật dậy.

“Cô…”

“Anh trai anh đã giữ lời với chúng tôi.”

Thanh Hà nhìn ông.

“Chỉ có anh là không.”

Nhược Lan nhìn mẹ.

“Chuyện gì vậy?”

Thanh Hà nắm tay cô.

“Cha con chưa bao giờ chuyển quyền sở hữu cho nhà họ Lục.”

“Vậy giấy tờ?”

“Chỉ là thỏa thuận tạm thời.”

“Còn bản cuối?”

Thanh Hà nhìn Cảnh Thâm.

“Cảnh Thâm đang giữ.”

Nhược Lan quay sang.

Anh đứng chết lặng.

“Anh có?”

Cảnh Thâm chậm rãi lấy từ trong cặp ra một tập hồ sơ.

“Có.”

Nhược Lan nhìn anh.

“Tại sao anh không đưa tôi?”

“Anh muốn bảo vệ em.”

“Bằng cách giấu nó?”

“Anh sợ nếu em biết, em sẽ bị kéo vào tranh chấp.”

“Nhưng tôi đã bị kéo vào rồi!”

Cô gần như bật khóc.

“Năm năm qua tôi sống trong căn nhà đó, chịu từng lời coi thường, chịu từng lần mẹ anh nói tôi không xứng đáng.”

“Anh biết.”

“Anh biết mà vẫn im lặng.”

Cảnh Thâm cúi đầu.

“Anh sai.”

Nhược Lan nhìn anh rất lâu.

Cô từng nghĩ điều đau nhất là bị phản bội.

Nhưng hóa ra đau hơn là nhận ra người kia vẫn yêu mình, chỉ là tình yêu ấy không đủ lớn để khiến anh dám nói thật.

Cảnh Thâm đặt hồ sơ trước mặt cô.

“Đây là quyền lợi cha em để lại.”

“Còn đơn ly hôn?”

“Anh sẽ hủy.”

Nhược Lan ngẩng đầu.

“Không.”

Cảnh Thâm sững lại.

“Em…”

“Đơn ly hôn vẫn để đó.”

Cô tháo chiếc nhẫn khỏi túi.

Đặt lên bàn.

“Nhưng lần này, tôi là người quyết định.”

Cả căn phòng im lặng.

Nhược Lan nhìn Cảnh Thâm.

“Anh muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này?”

“Muốn.”

“Vậy trước tiên anh phải làm một việc.”

“Việc gì?”

“Đừng giấu tôi bất cứ điều gì nữa.”

Cảnh Thâm nhìn cô.

“Anh đồng ý.”

Nhược Lan quay sang Lục Minh Viễn.

“Còn ông.”

Ông ta im lặng.

“Ông muốn cổ phần của cha tôi?”

“Đó vốn là thứ thuộc về gia đình Lục.”

“Không.”

Nhược Lan bình tĩnh nói:

“Đó là thứ cha tôi để lại cho tôi.”

Cô cầm hồ sơ.

“Và tôi sẽ không lấy nó để trả thù bất kỳ ai.”

“Nhưng tôi cũng sẽ không để bất kỳ ai lấy nó khỏi tay mình.”

Lục Minh Viễn nhìn cô thật lâu.

Cuối cùng ông ta bật cười.

“Cô thật giống cha mình.”

Nhược Lan đáp:

“Đó là lời khen đầu tiên tôi nhận được từ nhà họ Lục.”


Một tháng sau.

Tại một phòng đăng ký kết hôn ở Thượng Hải, Nhược Lan và Cảnh Thâm đứng cạnh nhau.

Không có tiệc lớn.

Không có họ hàng.

Không có những lời chúc sáo rỗng.

Cảnh Thâm nhìn cô.

“Em chắc chắn chứ?”

Nhược Lan nhìn anh.

“Lần này là tôi tự chọn.”

“Không phải vì gia đình?”

“Không.”

“Không phải vì thỏa thuận?”

“Không.”

“Vậy vì sao?”

Nhược Lan khẽ cười.

“Vì sau tất cả những chuyện này, tôi muốn cho chúng ta một cơ hội.”

Cảnh Thâm nắm tay cô.

“Anh sẽ không làm em thất vọng nữa.”

Nhược Lan nhìn chiếc nhẫn trong tay.

“Anh đừng hứa.”

“Vậy anh phải làm gì?”

“Làm đi.”

Anh mỉm cười.

Hai người cùng bước ra ngoài.

Trời Thượng Hải hôm ấy trong xanh.

Nhược Lan quay lại nhìn thành phố nơi cô đã sống suốt nhiều năm.

Cô từng nghĩ một cuộc hôn nhân kết thúc nghĩa là tất cả cũng kết thúc.

Nhưng giờ cô hiểu.

Có những cánh cửa đóng lại không phải để chấm dứt một câu chuyện.

Mà để một người cuối cùng có thể bước ra khỏi nơi họ từng bị xem nhẹ.

Điện thoại cô đột nhiên rung.

Một tin nhắn mới.

Không có tên người gửi.

Chỉ có một dòng:

“Cô tưởng mọi chuyện đã kết thúc sao?”

Bên dưới là một bức ảnh.

Ảnh chụp một tài liệu cũ.

Nhược Lan phóng to.

Dòng cuối cùng khiến cô đứng sững.

“Người thừa kế thực sự của Tô Thượng không phải Tô Nhược Lan.”

Cô nhìn Cảnh Thâm.

Anh cũng nhìn thấy.

“Có chuyện gì?”

Nhược Lan không trả lời.

Cô chỉ siết chặt điện thoại.

Bởi vì ngay bên dưới dòng chữ đó…

là tên của một người.

Một người mà tất cả bọn họ đều tưởng đã biến mất khỏi gia đình từ hơn hai mươi năm trước.

Tô Thanh Hà.

Mẹ ruột của cô.

Nhược Lan ngẩng đầu nhìn bầu trời Thượng Hải.

Cô từng nghĩ mình đã tìm được câu trả lời.

Nhưng hóa ra…

đó mới chỉ là cánh cửa đầu tiên.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.