CHƯƠNG 1 – CHIẾC PHONG BÌ CỦA BA MƯƠI NĂM TRƯỚC
“Phong bì này… tại sao lại ở trong tay ông?”
Giọng Tần Chính Đình vang lên giữa đại sảnh khiến mọi tiếng cười lập tức tắt hẳn.
Tô Quốc Dân đứng bất động.
Ông nhìn chiếc phong bì trong tay Tần lão, sắc mặt từ bình thản chuyển sang ngỡ ngàng.
“Ngài…”
“Ông vẫn còn giữ nó?”
Tần Chính Đình tiến thêm một bước.
“Ba mươi năm rồi. Tôi đã tìm ông suốt ba mươi năm!”
Lục Cảnh Minh đứng cách đó không xa, vẻ mặt hoàn toàn thay đổi.
Anh ta chưa từng thấy cha mình là Lục Chấn Hải, cũng như mẹ mình là Triệu Lan, tỏ ra cung kính với bất kỳ ai như vậy.
Nhưng người đàn ông giàu có nhất trong số khách mời hôm nay lại đang nhìn một người mặc đồng phục người giúp việc bằng ánh mắt gần như kính trọng.
“Cha…” Vãn Thanh nghẹn giọng.
Tô Quốc Dân khẽ lắc đầu.
“Thanh Thanh, con đừng hỏi.”
Tần Chính Đình quay sang nhìn cô.
“Cô là…”
“Tôi là con gái ông ấy.”
Tần lão sững lại.
“Con gái?”
Ông nhìn Vãn Thanh thật lâu rồi bật cười cay đắng.
“Không ngờ…”
Lục Cảnh Minh lập tức bước tới.
“Tần lão, chắc chắn ở đây có hiểu lầm. Cha vợ tôi chỉ là một người làm nông ở An Huy. Ông ấy chưa từng…”
“Cậu nói gì?”
Tần Chính Đình quay đầu.
Ánh mắt ông lạnh đến mức Cảnh Minh bất giác im bặt.
“Người làm nông?”
Tần lão nhìn bộ đồng phục trên người Quốc Dân, giọng run lên vì tức giận.
“Cậu để ông ấy mặc thứ này rồi bưng rượu cho khách?”
Triệu Lan vội đứng dậy.
“Tần lão, chuyện này…”
“Bà im đi.”
Triệu Lan cứng người.
Cả đời bà chưa từng bị người khác nói như vậy trước mặt nhiều người.
Tần Chính Đình không tiếp tục tranh luận. Ông quay lại nhìn Tô Quốc Dân.
“Chúng ta ra ngoài nói chuyện được không?”
Quốc Dân im lặng vài giây rồi gật đầu.
Hai người đi về phía hành lang.
Vãn Thanh lập tức chạy theo.
“Cha!”
Quốc Dân dừng bước.
“Thanh Thanh, con ở lại.”
“Không. Con muốn biết chuyện gì đã xảy ra.”
Ông nhìn con gái, ánh mắt hiền từ nhưng mệt mỏi.
“Có những chuyện cha muốn chôn cả đời.”
“Nhưng hôm nay họ đã làm nhục cha trước mặt tất cả mọi người. Cha còn muốn giấu con sao?”
Quốc Dân không trả lời.
Tần Chính Đình đứng bên cạnh thở dài.
“Có lẽ đã đến lúc rồi.”
Ông mở chiếc phong bì.
Bên trong không phải tiền bạc, cũng chẳng phải giấy tờ quan trọng.
Đó là một tờ giấy cũ đã ngả vàng.
Trên đó có vài dòng chữ viết tay.
Tần Chính Đình nhìn nó, mắt đỏ lên.
“Ba mươi năm trước, khi tôi còn chưa có gì, tôi từng đến An Huy tìm nguồn nguyên liệu cho một dự án nhỏ. Khi ấy tôi gặp một trận mưa lớn trên đường núi.”
Ông dừng lại.
“Xe của tôi bị hỏng. Điện thoại mất tín hiệu. Tôi sốt cao, không thể tự đi.”
Vãn Thanh chăm chú lắng nghe.
“Cha cô khi ấy chỉ là một người dân bình thường. Ông ấy đưa tôi về nhà, chăm sóc tôi suốt ba ngày.”
Quốc Dân khẽ nói:
“Chuyện cũ rồi.”
“Nhưng với tôi thì chưa bao giờ cũ.”
Tần Chính Đình nhìn ông.
“Sau khi khỏi bệnh, tôi phải về Hàng Châu xử lý một chuyện khẩn cấp. Trước khi đi, tôi để lại một khoản tiền.”
Quốc Dân lắc đầu.
“Tôi không nhận.”
“Đúng.”
Tần lão cười.
“Ông không nhận một đồng nào.”
Ông chỉ vào chiếc phong bì.
“Ông nói nếu một ngày tôi thành công, hãy dùng số tiền đó giúp những người khó khăn hơn.”
Vãn Thanh nhìn cha.
“Cha…”
“Nhưng chuyện không chỉ có vậy.”
Tần Chính Đình siết chặt tờ giấy.
“Trước khi rời đi, tôi đã để lại một lá thư. Tôi muốn quay lại tìm ông sau khi dự án hoàn thành.”
Ông cười buồn.
“Nhưng rồi tôi gặp biến cố. Công ty phá sản, đối tác bỏ đi, tôi phải mất nhiều năm mới gây dựng lại được.”
“Sau đó ông trở lại An Huy?”
“Có.”
Tần Chính Đình nhìn Quốc Dân.
“Nhưng căn nhà cũ đã không còn. Hàng xóm nói gia đình ông chuyển đi nơi khác. Tôi tìm nhiều năm mà không thấy.”
Quốc Dân cúi đầu.
“Chúng tôi chuyển tới một huyện khác. Sau đó tôi đưa gia đình về quê làm ruộng.”
Tần Chính Đình nắm chặt vai ông.
“Vậy tại sao hôm nay ông lại xuất hiện ở đây?”
Quốc Dân cười nhạt.
“Vì con gái tôi lấy chồng.”
Một câu nói đơn giản nhưng khiến Vãn Thanh đau nhói.
Cô nhìn cha.
“Cha chỉ muốn đến gặp cháu ngoại.”
“Ừ.”
“Vậy tại sao cha không nói với con?”
Quốc Dân im lặng.
Lý Tú Mai lúc này cũng bước tới. Bà tháo chiếc tạp dề mà quản gia vừa bắt mặc, giọng nghẹn ngào:
“Vì cha con sợ con khó xử.”
Vãn Thanh quay sang mẹ.
“Khó xử?”
“Con lấy chồng vào nhà giàu. Chúng ta từ quê lên, cha con chỉ nghĩ miễn con sống tốt thì chúng ta chịu thiệt một chút cũng không sao.”
Nước mắt Vãn Thanh rơi xuống.
“Nhưng con chưa từng thấy xấu hổ vì cha mẹ.”
Cô quay lại nhìn Cảnh Minh.
“Người nên xấu hổ không phải họ.”
Cô chỉ về phía cha mẹ.
“Nếu anh thật sự thấy mình sai, hãy xin lỗi họ.”
Cảnh Minh đứng bất động.
Một lúc lâu sau, anh cúi đầu.
“Bác Tô, bác gái… cháu xin lỗi.”
Quốc Dân nhìn anh.
“Cảnh Minh, con gái tôi đã chọn con. Tôi từng nghĩ chỉ cần con đối xử tốt với nó thì chúng tôi có bị coi thường một chút cũng không sao.”
Ông thở dài.
“Nhưng con người có thể nghèo tiền bạc, không thể nghèo nhân cách.”
Câu nói khiến Cảnh Minh đỏ mặt.
Tần Chính Đình đặt chiếc phong bì lên bàn.
“Quốc Dân, ngày hôm nay tôi tìm thấy ông. Tôi sẽ không để ông rời đi tay trắng.”
Quốc Dân lắc đầu.
“Tôi không cần gì cả.”
“Không phải tiền.”
Tần lão mỉm cười.
“Là một lời hứa.”
“Lời hứa gì?”
“Ba mươi năm trước tôi nợ ông một ân tình. Hôm nay, tôi muốn dùng phần đời còn lại để trả nó.”
Tô Quốc Dân nhìn người bạn cũ.
Ông không biết rằng lời nói ấy sẽ làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời con gái mình.
Bởi ngay trong đêm hôm đó, Tần Chính Đình đã phát hiện ra một bí mật khác.
Bí mật liên quan trực tiếp đến Lục thị.
Và nó khiến ông phải gọi điện cho trợ lý ngay giữa đêm:
“Điều tra toàn bộ dự án An Huy của Lục thị ba năm gần đây.”
“Có vấn đề gì sao, chủ tịch Tần?”
“Có.”
Tần Chính Đình nhìn chiếc phong bì cũ.
“Bởi vì tôi nghi rằng người tôi tìm suốt ba mươi năm… không phải người duy nhất trong chuyện này.”
CHƯƠNG 2 – SỰ THẬT SAU CÁNH CỬA PHÒNG LÀM VIỆC
Sáng hôm sau, tin tức Tần Chính Đình xuất hiện tại nhà họ Lục nhanh chóng lan trong giới kinh doanh Thượng Hải.
Nhưng điều khiến mọi người tò mò nhất không phải bữa tiệc đầy tháng.
Mà là việc Tần lão đã đích thân đưa Tô Quốc Dân và Lý Tú Mai về khách sạn.
Lục Cảnh Minh cả đêm không ngủ.
Anh ngồi trong phòng khách, trước mặt là tách trà đã nguội.
Triệu Lan bước xuống.
“Con định để chuyện này tiếp tục sao?”
Cảnh Minh ngẩng đầu.
“Mẹ muốn con làm gì?”
“Bảo Vãn Thanh đừng gặp Tần lão nữa.”
“Vì sao?”
“Con không hiểu sao?”
Triệu Lan hạ giọng.
“Nếu Tần thị thực sự đứng về phía nhà họ Tô, chúng ta sẽ mất rất nhiều cơ hội.”
Cảnh Minh cau mày.
“Cha vợ con chỉ là người nông dân.”
“Con nghĩ đơn giản quá rồi.”
Triệu Lan ngồi xuống.
“Ba mươi năm trước Tần Chính Đình còn chưa có vị trí như hôm nay. Nếu ông ta coi trọng cha vợ con đến vậy, chắc chắn người đó không đơn giản.”
Cảnh Minh im lặng.
Đúng lúc ấy, Lục Chấn Hải bước vào.
Ông ném một tập tài liệu lên bàn.
“Con tự xem.”
Cảnh Minh mở ra.
Đó là hồ sơ một dự án phát triển nông nghiệp công nghệ cao tại An Huy.
Anh đọc vài dòng rồi ngẩng lên.
“Dự án này có gì?”
“Người cung cấp dữ liệu đất đai ban đầu là một hợp tác xã ở quê vợ con.”
Cảnh Minh khựng lại.
“Không thể nào.”
“Cha con ông ấy từng làm nông ở đó. Chính quyền địa phương đã sử dụng kết quả khảo sát của ông Quốc Dân.”
Cảnh Minh nhìn những con số.
“Nhưng dự án này do phòng đầu tư của chúng ta phụ trách.”
Lục Chấn Hải gật đầu.
“Và ba năm trước, một phần quyền khai thác đã được chuyển sang công ty con.”
“Con biết.”
“Nhưng con không biết một chuyện.”
Ông nhìn thẳng con trai.
“Có dấu hiệu dữ liệu ban đầu đã bị sửa.”
Cảnh Minh im lặng.
“Ý cha là…”
“Có người đã cố tình làm sai hồ sơ để ép giá đất của người dân.”
Sắc mặt Cảnh Minh thay đổi.
“Không thể nào.”
“Cha cũng hy vọng không phải.”
Lục Chấn Hải đứng dậy.
“Nhưng nếu Tần Chính Đình điều tra, mọi chuyện sẽ lộ ra.”
Trong khi đó, tại khách sạn, Vãn Thanh ngồi bên cửa sổ nhìn cha mẹ.
Mẹ cô đang mở chiếc hộp quần áo trẻ em đã mang từ quê lên.
“Đây là áo mẹ may cho Dịch Thần.”
Bà lấy ra một chiếc áo nhỏ màu xanh nhạt.
“Con xem có vừa không?”
Vãn Thanh ôm lấy mẹ.
“Mẹ…”
“Sao con khóc?”
“Con xin lỗi.”
Lý Tú Mai vuốt tóc con gái.
“Có gì mà xin lỗi?”
“Con đã để cha mẹ chịu uất ức.”
Quốc Dân ngồi bên cạnh, chậm rãi lên tiếng:
“Thanh Thanh, hôn nhân không phải chuyện hơn thua.”
“Nhưng nếu anh ấy coi thường cha mẹ…”
“Con phải tự quyết định.”
Ông nhìn con gái.
“Cha mẹ không muốn con ly hôn chỉ vì chúng ta.”
Vãn Thanh ngẩng lên.
“Nhưng nếu con không hạnh phúc thì sao?”
Quốc Dân im lặng.
Lý Tú Mai nắm tay con.
“Thì về nhà.”
Chỉ ba chữ ấy khiến Vãn Thanh bật khóc.
Cô từng nghĩ mình đã có một gia đình mới.
Nhưng hóa ra, nơi cô luôn có thể quay về vẫn là căn nhà nhỏ ở An Huy.
Buổi chiều, Tần Chính Đình đến.
Ông không mang theo đoàn xe sang hay trợ lý đông người.
Chỉ có một người thư ký.
“Ông Tô, tôi có chuyện muốn hỏi.”
Quốc Dân nhìn ông.
“Chuyện gì?”
Tần lão đặt một tập tài liệu lên bàn.
“Ông còn nhớ cuộc khảo sát đất nông nghiệp năm đó không?”
Quốc Dân nhìn vài trang giấy.
“Nhớ.”
“Những con số này do ông ghi?”
“Không hoàn toàn. Tôi chỉ phụ trách ghi chép thực địa.”
“Nhưng chữ ký xác nhận là của ông.”
Quốc Dân cau mày.
“Tôi chưa từng ký giấy này.”
Căn phòng im lặng.
Vãn Thanh nhìn tài liệu.
“Cha, chữ ký này…”
“Không phải của cha.”
Quốc Dân khẳng định.
Tần Chính Đình nhìn ông.
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
Ông lấy ra một bản sao khác.
“Đây là hồ sơ gốc tôi giữ từ ba mươi năm trước. Tôi từng trở lại An Huy tìm ông, đồng thời đầu tư vào một hợp tác xã nông nghiệp ở đó.”
Quốc Dân nhìn tài liệu.
“Không ngờ ông vẫn giữ.”
“Bởi vì tôi chưa bao giờ quên.”
Tần lão thở dài.
“Nhưng ba năm trước, khi tôi kiểm tra lại, phát hiện dữ liệu đất đai của khu vực đó bị thay đổi.”
Vãn Thanh hỏi:
“Có liên quan đến Lục thị không?”
Tần Chính Đình không trả lời ngay.
Nhưng sự im lặng đã là câu trả lời.
Tối hôm đó, Vãn Thanh về biệt thự họ Lục.
Cảnh Minh đứng chờ cô ngoài sân.
“Em về rồi.”
“Ừ.”
“Anh muốn nói chuyện.”
“Anh nói đi.”
Cảnh Minh nhìn cô.
“Anh thật sự xin lỗi.”
Vãn Thanh im lặng.
“Anh đã quá quan tâm đến ánh mắt người khác.”
“Không chỉ vậy.”
“Anh biết.”
Cảnh Minh cúi đầu.
“Anh biết mình đã làm cha mẹ em tổn thương.”
“Còn chuyện dự án An Huy?”
Anh giật mình.
“Ai nói với em?”
“Tần lão.”
Cảnh Minh im lặng rất lâu.
“Anh không biết chuyện đó.”
“Anh thật sự không biết?”
“Anh thề.”
Vãn Thanh nhìn anh.
Cô muốn tin.
Nhưng trong lòng cô vẫn có một khoảng lạnh.
“Cảnh Minh, nếu anh không biết, hãy giúp Tần lão điều tra.”
“Anh sẽ làm.”
“Không.”
Cô lắc đầu.
“Không phải giúp em.”
“Anh hiểu.”
“Giúp chính anh.”
Cảnh Minh nhìn cô rời đi.
Lần đầu tiên anh nhận ra người vợ mình từng cho rằng quá mềm yếu đang dần trở nên mạnh mẽ.
Ba ngày sau, kết quả điều tra đầu tiên xuất hiện.
Một nhân viên cũ của Lục thị tên Phùng Khải đã chủ động liên hệ với Tần Chính Đình.
Anh ta mang theo một ổ cứng chứa dữ liệu cũ.
Trong phòng họp, Phùng Khải run giọng:
“Ba năm trước, tôi được yêu cầu sửa báo cáo.”
“Ai yêu cầu?”
“Tôi không biết trực tiếp.”
“Cấp trên của anh là ai?”
Phùng Khải nhìn Lục Cảnh Minh.
“Phó tổng giám đốc Lục Thành.”
Cảnh Minh sững người.
Lục Thành là chú họ của anh, phụ trách mảng đầu tư.
“Anh nói dối!”
Phùng Khải vội lắc đầu.
“Tôi có bằng chứng.”
Anh ta mở máy tính.
Một đoạn email hiện ra.
Trong đó có yêu cầu sửa số liệu đất đai, nhằm làm giảm giá trị bồi thường cho người dân.
Cảnh Minh nhìn màn hình.
Hai tay anh lạnh ngắt.
“Không…”
Tần Chính Đình hỏi:
“Lục Thành làm vậy để làm gì?”
Phùng Khải nuốt nước bọt.
“Đất sau khi thu mua sẽ được chuyển nhượng cho một công ty trung gian.”
“Công ty nào?”
Tên công ty xuất hiện trên màn hình.
Cảnh Minh chết lặng.
Đó là một doanh nghiệp mà Triệu Lan từng giới thiệu với anh trong một thương vụ đầu tư.
Anh quay sang mẹ.
“Mẹ…”
Triệu Lan không có mặt trong phòng.
Cảnh Minh lập tức gọi điện.
Không ai nghe máy.
Một giờ sau, Triệu Lan xuất hiện tại nhà riêng.
Cảnh Minh chặn bà trước cửa.
“Mẹ đã biết chuyện này từ bao giờ?”
“Chuyện gì?”
“Công ty Minh Thịnh.”
Sắc mặt Triệu Lan biến đổi.
Cảnh Minh nhìn mẹ.
“Có phải mẹ cũng tham gia không?”
“Cảnh Minh!”
“Con hỏi mẹ!”
Triệu Lan im lặng.
Sự im lặng ấy khiến trái tim anh chìm xuống.
“Mẹ…”
“Đúng.”
Cuối cùng bà nói.
“Nhưng mẹ không làm vì tiền.”
“Vậy vì cái gì?”
“Vì nhà họ Lục.”
Bà nhìn con trai.
“Con nghĩ gia đình này có thể tồn tại nếu ai cũng chỉ nghĩ đến cảm xúc sao?”
“Nhưng mẹ đã lừa người dân.”
“Chỉ là một dự án.”
“Không!”
Cảnh Minh lắc đầu.
“Đó là cuộc sống của họ.”
Triệu Lan nhìn con trai.
“Con thay đổi rồi.”
“Đúng.”
Anh quay đi.
“Vì con vừa nhận ra mình đã giống mẹ quá lâu.”
Ngay tối hôm ấy, Cảnh Minh mang toàn bộ hồ sơ tới cho Tần Chính Đình.
Anh nói:
“Tôi sẽ chịu trách nhiệm về phần của mình.”
Tần lão nhìn anh.
“Cậu không cần lấy danh dự ra chứng minh.”
“Nhưng tôi cần làm đúng.”
Tần Chính Đình gật đầu.
“Vậy thì bắt đầu bằng việc bảo vệ vợ cậu.”
Cảnh Minh ngẩng lên.
“Ý ngài là sao?”
“Lục Thành đã biết cuộc điều tra.”
Tần lão đặt điện thoại xuống.
“Và ông ta đang chuẩn bị rời khỏi Thượng Hải.”
Cảnh Minh tái mặt.
“Còn mẹ tôi?”
“Bà ấy cũng biết.”
Cảnh Minh quay phắt người.
“Không được.”
Anh chạy ra ngoài.
Nhưng khi vừa đến cửa, điện thoại Vãn Thanh gọi tới.
Giọng cô hoảng hốt:
“Cảnh Minh, anh đang ở đâu?”
“Anh đang tìm mẹ.”
“Không.”
“Có chuyện gì?”
“Cha em vừa nhận được một cuộc gọi.”
“Ai gọi?”
Vãn Thanh im lặng vài giây.
“Người đó nói… nếu Tô Quốc Dân tiếp tục điều tra, họ sẽ công bố một bí mật liên quan đến quá khứ của cha.”
Cảnh Minh sững người.
“Bí mật gì?”
“Em không biết.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng mẹ cô khóc.
Rồi điện thoại đột ngột mất tín hiệu.
Cảnh Minh đứng giữa màn đêm.
Lần đầu tiên anh hiểu rằng chuyện này đã vượt xa một bữa tiệc đầy tháng.
Ba mươi năm trước, Tần Chính Đình mất liên lạc với Tô Quốc Dân.
Ba mươi năm sau, họ gặp lại nhau trong một căn biệt thự.
Nhưng phía sau cuộc gặp ấy dường như còn có một bí mật lớn hơn.
Và người nắm giữ bí mật đó…
chính là cha của Vãn Thanh.
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI KHÔNG BAO GIỜ CÚI ĐẦU
Đêm ấy, Tô Quốc Dân không ngủ.
Ông ngồi một mình bên cửa sổ khách sạn, nhìn ánh đèn Thượng Hải trải dài dưới chân.
Vãn Thanh bước vào.
“Cha.”
“Con chưa ngủ sao?”
“Con muốn hỏi cha một chuyện.”
Quốc Dân im lặng.
“Bí mật mà họ nhắc đến… là gì?”
Ông nhìn con gái thật lâu.
Cuối cùng, ông thở dài.
“Ba mươi năm trước, cha từng làm chứng cho một vụ việc.”
“Vụ gì?”
“Một vụ tai nạn ở công trường.”
Vãn Thanh ngồi xuống.
“Có người muốn cha im lặng.”
“Cha có im lặng không?”
“Không.”
“Sau đó?”
“Cha mất việc. Gia đình phải chuyển đi.”
Ông nhìn đôi bàn tay chai sạn của mình.
“Cha không hối hận.”
Vãn Thanh nắm lấy tay ông.
“Người đó là ai?”
Quốc Dân chưa kịp trả lời thì cửa phòng mở ra.
Tần Chính Đình bước vào.
“Là cha tôi.”
Vãn Thanh sững người.
Tần lão nhìn Quốc Dân.
“Ba mươi năm trước, cha tôi là một trong những người đầu tư vào công trình đó.”
“Ông ấy…”
“Ông ấy đã che giấu sai phạm.”
Tần Chính Đình nhắm mắt.
“Sau khi tôi biết chuyện, tôi muốn công khai mọi thứ. Nhưng khi ấy tôi còn quá trẻ, không đủ sức chống lại những người có quyền lực.”
Quốc Dân nói:
“Ông không có lỗi.”
“Nhưng ông đã chịu thay phần lỗi của gia đình tôi.”
Tần lão cúi đầu.
“Suốt ba mươi năm, tôi luôn nghĩ mình mắc nợ ông.”
“Đừng nói nữa.”
Quốc Dân khẽ cười.
“Chuyện đã qua.”
“Không.”
Tần Chính Đình lắc đầu.
“Chuyện đã qua có thể tha thứ, nhưng sự thật không nên bị chôn vùi.”
Ngày hôm sau, Tần Chính Đình tổ chức một cuộc họp báo.
Không phải để trả thù Lục thị.
Ông công khai toàn bộ hồ sơ liên quan đến dự án An Huy và vụ việc ba mươi năm trước.
Những bằng chứng được kiểm chứng độc lập.
Tên của Tô Quốc Dân xuất hiện với tư cách người đã cung cấp thông tin và bảo vệ quyền lợi của người dân.
Tên của những người liên quan cũng được công bố theo đúng quy trình pháp luật.
Lục Thành bị điều tra.
Triệu Lan cũng phải giải trình về phần trách nhiệm của mình.
Lục Chấn Hải chủ động xin lỗi công khai.
Còn Cảnh Minh đứng trước truyền thông, nói:
“Gia đình tôi đã sai khi đặt danh dự bề ngoài lên trên sự tôn trọng con người.”
“Còn Tô tiên sinh?”
“Ông ấy không phải người giúp việc.”
Cảnh Minh dừng lại.
“Ông ấy là cha vợ tôi. Và là người mà tôi đáng lẽ phải kính trọng từ ngày đầu tiên.”
Những lời ấy nhanh chóng lan truyền.
Nhưng Tô Quốc Dân không quan tâm.
Ông chỉ hỏi:
“Thanh Thanh, bao giờ chúng ta về An Huy?”
Vãn Thanh mỉm cười.
“Cha muốn về rồi sao?”
“Ở đây nhiều xe quá.”
Ông cười.
“Cha nhớ ruộng nhà mình.”
Lý Tú Mai bật cười.
“Ông đúng là người quê.”
Quốc Dân nhìn vợ.
“Người quê thì sao?”
“Không sao.”
Bà nắm tay ông.
“Miễn là sống ngay thẳng.”
Một tháng sau, gia đình Vãn Thanh trở về An Huy.
Tần Chính Đình cũng đi cùng.
Ông muốn tận mắt nhìn căn nhà nơi mình từng được cứu sống.
Căn nhà cũ đã được sửa lại đơn giản.
Tần lão đứng trước cổng rất lâu.
“Ba mươi năm.”
Ông khẽ nói.
“Vẫn là mùi này.”
Quốc Dân cười.
“Ở đây chẳng có gì đặc biệt.”
“Có.”
Tần Chính Đình nhìn ông.
“Có ký ức.”
Trong sân, Dịch Thần được đặt xuống chiếc nôi gỗ.
Thằng bé cười khanh khách.
Lý Tú Mai lập tức bế cháu.
“Dịch Thần, nhìn xem ông ngoại này.”
Quốc Dân đứng bên cạnh, vụng về chạm vào bàn tay nhỏ của cháu.
“Cháu lớn nhanh nhé.”
Vãn Thanh nhìn cảnh ấy, lòng bình yên đến lạ.
Cảnh Minh cũng đứng bên cạnh.
Anh không còn mặc bộ vest đắt tiền thường ngày.
Chỉ mặc áo sơ mi trắng giản dị.
Anh nói:
“Vãn Thanh.”
“Ừ?”
“Anh có thể nói chuyện với em không?”
Cô quay lại.
“Anh nói đi.”
“Anh biết một lời xin lỗi không thể xóa những gì anh đã làm.”
Vãn Thanh im lặng.
“Nhưng anh muốn thay đổi.”
“Anh muốn thay đổi vì anh sợ mất em?”
“Không.”
Cảnh Minh lắc đầu.
“Anh muốn thay đổi vì anh nhận ra mình đã sống sai.”
Anh nhìn về phía cha mẹ cô.
“Anh từng nghĩ người giàu mới có quyền được tôn trọng.”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ anh biết sự tôn trọng phải đến từ cách một người đối xử với người khác.”
Vãn Thanh nhìn anh.
Cô không lập tức tha thứ.
Nhưng lần đầu tiên, cô thấy người đàn ông trước mặt không còn là Lục Cảnh Minh kiêu ngạo của ngày nào.
“Em sẽ cho anh một cơ hội.”
Cảnh Minh ngẩng lên.
“Thật sao?”
“Nhưng không phải để quay lại cuộc sống cũ.”
“Anh hiểu.”
“Chúng ta bắt đầu lại.”
Anh mỉm cười.
“Được.”
Ở phía xa, Tần Chính Đình đang cùng Quốc Dân ngồi dưới gốc cây.
Ông lấy từ trong túi ra chiếc phong bì cũ.
“Ông giữ đi.”
Quốc Dân lắc đầu.
“Không.”
“Đây là thứ duy nhất còn lại từ ngày đó.”
“Vậy càng nên giữ.”
Tần Chính Đình nhìn ông.
“Ông không muốn nhận bất cứ thứ gì từ tôi sao?”
Quốc Dân cười.
“Ông đã trả món nợ ấy bằng cách bảo vệ sự thật.”
Ông chỉ vào căn nhà.
“Thế là đủ.”
Tần Chính Đình im lặng.
Một lúc sau, ông lấy trong túi ra một tờ giấy khác.
“Vậy chúng ta làm chuyện này.”
Quốc Dân nhận lấy.
Đó là giấy thành lập một quỹ hỗ trợ con em nông dân học nghề và học đại học.
Tên quỹ là “Tô Chính”.
Quốc Dân nhìn cái tên, lập tức lắc đầu.
“Đừng dùng tên tôi.”
“Vì sao?”
“Cha chỉ làm điều một người nên làm.”
Tần lão mỉm cười.
“Vậy thì dùng tên cả hai.”
Quốc Dân suy nghĩ một lúc.
“Được.”
Ông chìa tay.
Hai bàn tay già nua nắm lấy nhau.
Ba mươi năm trước, một người cứu một người trong lúc hoạn nạn.
Ba mươi năm sau, họ lại gặp nhau.
Không phải trong một căn nhà nghèo.
Mà giữa một cuộc đời đã đi qua quá nhiều thăng trầm.
Buổi chiều, gia đình cùng nhau ăn cơm.
Không có bàn tiệc hàng chục món.
Không có đèn chùm.
Không có những bộ vest sang trọng.
Chỉ có một mâm cơm quê với cá kho, rau xanh và bát canh nóng.
Quốc Dân gắp thức ăn cho Cảnh Minh.
“Ăn đi.”
Cảnh Minh ngẩn ra.
“Bác…”
“Đừng gọi bác nữa.”
Quốc Dân cười.
“Con đã cưới Thanh Thanh rồi.”
Cảnh Minh hơi đỏ mặt.
“Cha.”
Vãn Thanh bật cười.
Lý Tú Mai cũng cười theo.
Tần Chính Đình ngồi đối diện, nâng chén trà.
“Quốc Dân.”
“Ừ?”
“Ba mươi năm trước tôi nợ ông một chén rượu.”
Ông nâng chén.
“Hôm nay uống được chưa?”
Quốc Dân cười lớn.
“Được.”
Hai người cụng chén.
Ngoài sân, Dịch Thần cười vang.
Vãn Thanh nhìn cha mẹ, rồi nhìn người chồng đang lặng lẽ gắp thức ăn cho mình.
Cô chợt hiểu rằng có những người sinh ra không có tài sản lớn, không có danh tiếng, không có những chiếc xe sang đậu trước cửa.
Nhưng họ có thứ quý giá hơn tất cả.
Đó là lòng tự trọng.
Và có những gia đình chỉ thực sự giàu có khi các thành viên biết trân trọng nhau.
Nhiều tháng sau, quỹ “Tô Chính” bắt đầu hoạt động.
Cảnh Minh chủ động tham gia, dành một phần lợi nhuận cá nhân để hỗ trợ các gia đình nông dân.
Anh cũng đề nghị Lục thị thay đổi chính sách thu mua, đảm bảo quyền lợi của người dân trong những dự án nông nghiệp.
Triệu Lan sau thời gian chịu trách nhiệm theo quy định đã đến An Huy.
Bà đứng trước mặt Tô Quốc Dân rất lâu.
“Ông Tô.”
“Bà đến rồi.”
“Tôi muốn xin lỗi.”
Quốc Dân gật đầu.
“Tôi nhận.”
Triệu Lan đỏ mắt.
“Tôi từng nghĩ nghèo là điều đáng xấu hổ.”
“Không phải.”
“Tôi biết rồi.”
Bà nhìn căn nhà nhỏ.
“Điều đáng xấu hổ là coi thường người khác chỉ để chứng minh mình hơn họ.”
Quốc Dân không trách thêm.
“Biết sai là tốt.”
Triệu Lan cúi đầu rồi rời đi.
Vãn Thanh đứng cạnh cha.
“Cha có giận bà ấy không?”
“Có chứ.”
Cô bất ngờ.
“Cha cũng giận?”
“Cha là người, đâu phải gỗ đá.”
Ông cười.
“Nhưng giận rồi thì thôi.”
Ông nhìn về cánh đồng xa xa.
“Đời người ngắn lắm.”
“Không cần mang theo quá nhiều oán giận.”
Vãn Thanh tựa đầu vào vai cha.
“Cha.”
“Ừ?”
“Con tự hào về cha.”
Quốc Dân hơi sững lại.
Ông quay mặt đi, giả vờ nhìn cánh đồng.
“Con bé này, tự nhiên nói mấy lời đó làm gì.”
Nhưng đôi mắt ông đã đỏ.
Từ phía sau, Lý Tú Mai gọi:
“Ông ơi, cháu ngoại khóc rồi!”
Quốc Dân lập tức chạy vào.
“Đâu? Đâu?”
Vãn Thanh bật cười.
Cô nhìn theo bóng cha.
Người đàn ông từng bị bắt mặc đồng phục người giúp việc giữa bữa tiệc xa hoa.
Người từng lặng lẽ bưng rượu trong khi mọi người cười nói.
Cuối cùng lại là người khiến cả đại sảnh hôm ấy phải im lặng.
Không phải vì ông giàu.
Không phải vì ông có quyền lực.
Mà bởi vì sau ba mươi năm, ông vẫn giữ nguyên điều quý giá nhất của một con người:
Không cúi đầu trước sự khinh thường, nhưng cũng không dùng quyền lực để làm nhục lại người khác.
Vãn Thanh mỉm cười.
Cô hiểu rằng ngày hôm ấy, cha mình không mất mặt.
Người mất mặt thật sự…
là những người đã nghĩ rằng giá trị của một con người có thể được đo bằng chiếc xe họ đi, căn nhà họ ở hay bộ quần áo họ mặc.
Bởi cuối cùng, thời gian sẽ bóc bỏ mọi lớp vỏ hào nhoáng.
Và thứ còn lại chỉ là cách một người đã đối xử với những người yếu thế hơn mình.
Đó mới là tài sản không ai có thể lấy đi.
Và cũng là món quà lớn nhất mà Tô Quốc Dân để lại cho con gái mình.
