Dòng chữ đầu tiên trên tờ giấy khiến Tống Vãn Ninh tưởng mình đã đọc nhầm.
“THỎA THUẬN ỦY THÁC CỔ PHẦN – TẬP ĐOÀN CỐ THỊ.”
Bên dưới là tên mẹ cô: Tống Mỹ Hoa.
Và một con số khiến đầu óc Vãn Ninh hoàn toàn trống rỗng.
18% cổ phần.
Cô ngẩng phắt lên nhìn Cố Minh Trạch.
“Anh giải thích đi.”
Minh Trạch mím chặt môi.
“Vãn Ninh, đây là bệnh viện. Có chuyện gì về nhà nói.”
“Về nhà?”
Cô bật cười, tiếng cười khô khốc giữa hành lang lạnh ngắt.
“Nhà nào?”
Triệu Tú Lan lập tức bước tới.
“Cô đừng phát điên ở đây! Người chết rồi thì phải lo hậu sự trước. Mấy tờ giấy cũ đó có gì đáng tin?”
Trong video, giọng Tống Mỹ Hoa vẫn tiếp tục.
“Vãn Ninh, mười hai năm trước, khi Cố Thị đứng bên bờ phá sản, cha con đã lấy toàn bộ tiền từ nhà máy dệt của ông ngoại con để giúp Cố Quốc Thành vượt qua khủng hoảng.”
Vãn Ninh sững sờ.
Cha cô mất khi cô mới mười bảy tuổi.
Suốt những năm qua, cô chỉ biết ông từng kinh doanh vải ở Ngô Giang, sau một lần thất bại thì gia đình gần như mất hết tài sản.
Mẹ chưa từng kể thêm.
Trong màn hình, bà Mỹ Hoa thở khó nhọc.
“Cha con không cho nhà họ Cố vay tiền. Ông ấy dùng vốn đổi lấy 18% cổ phần. Sau khi cha con mất, phần cổ phần đó thuộc về mẹ. Nhưng vì khi ấy con còn nhỏ, mẹ giao quyền quản lý tạm thời cho Cố Quốc Thành.”
Cố Quốc Thành.
Cha chồng Vãn Ninh.
Người đàn ông suốt sáu năm qua luôn lạnh nhạt gọi cô là “con bé nhà nghèo”.
Vãn Ninh cảm thấy từng ngón tay mình lạnh buốt.
“Mẹ…”
Video tiếp tục.
“Sau này Cố Quốc Thành nói công ty khó khăn, xin mẹ chưa công khai quyền sở hữu để tránh ảnh hưởng ngân hàng. Mẹ đã tin ông ta.”
Triệu Tú Lan giật mạnh tay áo con trai.
“Minh Trạch! Mau lấy điện thoại!”
Minh Trạch không nhúc nhích.
Sắc mặt anh tái nhợt.
Vãn Ninh nhìn thấy phản ứng ấy, tim như bị ai bóp chặt.
“Mẹ em nói anh biết chuyện này trước ngày cưới.”
“Anh…”
“Anh biết thật?”
Minh Trạch quay mặt đi.
Chỉ một động tác ấy đã đủ cho câu trả lời.
Vãn Ninh bỗng nhớ lại sáu năm trước.
Khi Minh Trạch kiên quyết cưới cô bất chấp Triệu Tú Lan phản đối, cô từng cảm động đến mức nghĩ mình đã gặp được người đàn ông tốt nhất trên đời.
Mẹ cô khi đó từng hỏi:
“Vãn Ninh, con chắc cậu ấy thật lòng với con không?”
Cô đã ôm cánh tay mẹ cười.
“Anh ấy không quan tâm con có tiền hay không.”
Hóa ra…
Có lẽ anh biết cô có thứ còn đáng giá hơn tiền.
Trong video, Mỹ Hoa lấy một tài liệu khác.
“Ba ngày trước lễ cưới, Minh Trạch đã đến gặp mẹ.”
Vãn Ninh quay sang chồng.
Anh cúi đầu.
“Anh tới gặp mẹ em?”
Minh Trạch khàn giọng:
“Vãn Ninh…”
“Trả lời!”
“Có.”
“Anh nói gì?”
Trong video, mẹ cô trả lời thay.
“Cậu ta nói đã biết chuyện 18% cổ phần. Cậu ta xin mẹ đừng nói cho con, nói rằng sau khi cưới sẽ thuyết phục cha mình hoàn trả toàn bộ quyền lợi.”
Vãn Ninh đứng bất động.
Một giây.
Hai giây.
Rồi cô hỏi rất chậm:
“Sáu năm rồi, cổ phần đâu?”
Minh Trạch không đáp.
Triệu Tú Lan chen vào:
“Cô được ăn sung mặc sướng sáu năm trong nhà họ Cố còn chưa đủ sao?”
Vãn Ninh quay đầu.
“Ăn sung mặc sướng?”
Cô giơ bàn tay bị kính cứa lên.
“Ba năm đầu tôi đi làm, toàn bộ tiền lương nộp vào tài khoản gia đình. Hai năm sau tôi nghỉ việc chăm bà nội anh ấy sau ca phẫu thuật. Một năm vừa rồi tôi vừa chăm mẹ bệnh vừa lo nhà họ Cố. Tôi ăn sung mặc sướng chỗ nào?”
“Cô…”
“Mẹ tôi nằm viện, bà còn khóa cửa bắt tôi rửa bát!”
Triệu Tú Lan nghẹn lại.
Vãn Ninh quay về phía chồng.
“Anh biết mẹ em là cổ đông Cố Thị.”
“Đúng.”
“Anh biết từ trước khi cưới.”
“…Đúng.”
“Vậy anh cưới em vì cái gì?”
“Không phải như em nghĩ.”
“Thế là thế nào?”
Minh Trạch đưa tay về phía cô.
“Anh yêu em.”
Vãn Ninh lùi một bước.
“Đừng chạm vào tôi.”
Ánh mắt anh khựng lại.
Trong video, Mỹ Hoa bỗng ho dữ dội. Nữ y tá trong đoạn ghi hình định tiến tới, nhưng bà xua tay.
“Còn một chuyện nữa.”
Bà nhìn thẳng vào camera.
“Ba năm trước, khi mẹ phát hiện Cố Thị chuẩn bị niêm yết một công ty con ở Thâm Quyến, mẹ yêu cầu Cố Quốc Thành xác nhận lại quyền lợi của mẹ.”
“Nhưng ông ta nói…”
Mỹ Hoa dừng lại lấy hơi.
“Phần cổ phần ấy đã được chuyển nhượng từ lâu.”
Vãn Ninh cau mày.
“Chuyển nhượng?”
“Không thể nào…” Minh Trạch lẩm bẩm.
Mỹ Hoa đưa ra một bản sao hợp đồng.
“Chữ ký trên giấy chuyển nhượng không phải của mẹ.”
Không khí hành lang đông cứng.
Ngay cả Triệu Tú Lan cũng không nói được nữa.
“Vì bệnh trở nặng, mẹ không đủ sức theo đuổi. Mẹ đã nhờ luật sư thu thập hồ sơ trong ba năm. Toàn bộ bản gốc nằm trong két số 317.”
Mỹ Hoa nhìn rất lâu vào ống kính.
“Minh Trạch, mẹ từng cho cậu cơ hội.”
“Mẹ bảo chỉ cần cậu nói thật với Vãn Ninh, mẹ sẽ để hai đứa tự giải quyết.”
“Nhưng cậu chọn im lặng.”
“Cậu còn ký vào biên bản xác nhận quyền sở hữu ba năm trước với tư cách người chứng kiến.”
Vãn Ninh như bị ai giáng mạnh vào ngực.
“Anh ký?”
Minh Trạch lập tức nói:
“Anh bị cha ép!”
“Ba năm trước anh đã ba mươi tuổi!”
“Anh lúc đó vừa vào hội đồng quản trị. Nếu anh chống lại cha…”
“Thì sao?”
Vãn Ninh nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe.
“Anh mất chức?”
“Anh mất cổ phần?”
“Anh mất quyền thừa kế?”
Cô cười, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
“Cho nên anh chọn để mẹ em mất tất cả?”
“Không phải! Anh định sau này bù lại cho em.”
“Bù?”
Giọng cô bỗng nhỏ xuống.
“Mẹ em qua đời lúc 22 giờ 11.”
“Anh đứng trước cửa nhà giữ chìa khóa lúc bệnh viện gọi.”
“Anh còn định bù thế nào?”
Minh Trạch cứng người.
Không còn lời nào.
Vãn Ninh cúi đầu nhìn điện thoại.
Đoạn video chỉ còn chưa đầy một phút.
Mỹ Hoa đã mệt đến mức gần như không mở nổi mắt.
“Con gái, mẹ xin lỗi.”
“Mẹ nghĩ im lặng là bảo vệ cuộc hôn nhân của con.”
“Đến cuối cùng mẹ mới hiểu, một cuộc hôn nhân phải dựa vào bí mật và nhẫn nhịn thì giữ được căn nhà, nhưng không giữ được lòng người.”
Vãn Ninh cắn môi đến bật máu.
“Mẹ…”
“Trong két còn một lá thư cha con viết trước khi mất và chứng cứ liên quan đến nhà họ Cố.”
“Nhưng con nhớ một điều.”
“Đừng vì trả thù họ mà biến mình thành người con không muốn trở thành.”
“Lấy lại thứ thuộc về con.”
“Rồi sống cuộc đời của con.”
Video kết thúc.
Màn hình tối xuống.
Không ai nói gì.
Vãn Ninh đứng giữa hành lang bệnh viện, cảm giác như trong một đêm đã mất cả mẹ lẫn cuộc hôn nhân sáu năm.
Một lúc lâu sau, Minh Trạch khàn giọng:
“Ngày mai anh đi ngân hàng cùng em.”
“Không cần.”
“Vãn Ninh…”
“Anh không còn tư cách.”
Cô quay sang y tá.
“Chị có thể giúp tôi lo thủ tục cho mẹ không?”
Y tá gật đầu.
“Được.”
Triệu Tú Lan thấy cô định bỏ đi thì lập tức quát:
“Cô đứng lại! Nếu thứ trong két liên quan đến Cố Thị thì đó là chuyện của cả nhà!”
Vãn Ninh dừng chân.
Cô chậm rãi quay lại.
“Cả nhà?”
“Đương nhiên!”
Triệu Tú Lan lấy lại vẻ cứng rắn.
“Cô đã嫁 vào nhà họ Cố—”
“Con gái lấy chồng không có nghĩa là tài sản của mẹ cô ấy biến thành tài sản nhà chồng.”
Một giọng đàn ông vang lên phía sau.
Tất cả quay lại.
Một người đàn ông khoảng ngoài năm mươi mặc áo khoác đen bước từ thang máy ra.
Ông tiến thẳng đến trước mặt Vãn Ninh rồi đưa danh thiếp.
“Tôi là Chu Chính Minh, luật sư của bà Tống Mỹ Hoa.”
Vãn Ninh nhận lấy, tay run nhẹ.
Luật sư Chu nhìn sang Minh Trạch.
“Anh Cố, có lẽ anh cũng nhớ tôi.”
Minh Trạch tái mặt.
“Ông…”
“Tôi đã gặp anh ba năm trước.”
Luật sư mở cặp tài liệu.
“Bà Tống giao cho tôi một văn bản có hiệu lực ngay sau khi bà qua đời.”
Triệu Tú Lan hỏi gấp:
“Văn bản gì?”
Luật sư Chu bình tĩnh trả lời:
“Yêu cầu phong tỏa mọi giao dịch liên quan đến 18% cổ phần đang tranh chấp.”
Minh Trạch biến sắc.
“Ngày mai công ty có cuộc họp huy động vốn!”
“Tôi biết.”
“Ông làm vậy sẽ khiến Cố Thị thiệt hại!”
Luật sư Chu nhìn anh.
“Vậy tại sao khi biết chữ ký chuyển nhượng có vấn đề, anh không nghĩ tới hậu quả từ ba năm trước?”
Minh Trạch câm lặng.
Điện thoại anh đúng lúc rung lên.
Tên người gọi hiện trên màn hình.
Cha.
Anh bắt máy.
Tiếng Cố Quốc Thành gần như gầm lên:
“Minh Trạch! Chuyện gì đang xảy ra? Phòng pháp chế vừa nhận được thông báo khẩn!”
Minh Trạch nhìn Vãn Ninh.
“Cha…”
Bên kia điện thoại im vài giây.
Rồi Cố Quốc Thành hỏi:
“Mẹ vợ con… mất rồi phải không?”
Vãn Ninh nghe rất rõ.
Cô bất ngờ giật điện thoại khỏi tay chồng.
“Đúng.”
Đầu dây bên kia lập tức im bặt.
Vãn Ninh nói:
“Ông Cố, sáng mai tôi sẽ tới ngân hàng mở két 317.”
Cố Quốc Thành lập tức quát:
“Vãn Ninh, chuyện người lớn năm xưa không liên quan đến con!”
Cô nhìn chiếc giường trống của mẹ.
“Nhưng 18% cổ phần liên quan đến tôi.”
“Con nghe ta giải thích!”
“Không cần.”
Vãn Ninh tắt máy.
Cô trả điện thoại cho Minh Trạch rồi bước đi.
Phía sau, luật sư Chu bỗng gọi:
“Cô Tống.”
Cô quay lại.
Ông nhìn cô đầy nghiêm trọng.
“Có một chuyện tôi nên báo trước.”
“Trong két 317 không chỉ có tài liệu về cổ phần.”
“Còn gì nữa?”
“Bằng chứng cho thấy ba tháng trước, có người đã cố lấy toàn bộ hồ sơ ra khỏi két.”
Vãn Ninh lạnh sống lưng.
“Ai?”
Luật sư Chu nhìn thẳng vào Cố Minh Trạch.
“Người đó dùng giấy ủy quyền mang chữ ký của cô.”
“Nhưng theo xác minh của chúng tôi…”
“Ngày giấy ủy quyền được lập, cô đang chăm mẹ tại bệnh viện.”
Vãn Ninh quay sang chồng.
Sắc mặt Minh Trạch trắng như giấy.
Cô hỏi từng chữ:
“Anh còn giả cả chữ ký của tôi sao?”
Minh Trạch lập tức lắc đầu.
“Không phải anh.”
“Vậy là ai?”
Anh im lặng.
Chính sự im lặng ấy khiến Vãn Ninh hiểu rằng câu trả lời còn đáng sợ hơn những gì cô vừa biết.
CHƯƠNG 2: CHIẾC KÉT SỐ 317
Chín giờ sáng hôm sau, Ngân hàng Tô Châu.
Tống Vãn Ninh mặc nguyên bộ quần áo tối màu từ bệnh viện, đôi mắt sưng đỏ nhưng gương mặt bình tĩnh đến khác thường.
Bên cạnh cô là luật sư Chu.
Cố Minh Trạch cũng tới.
Anh đứng cách cô hai mét, cả đêm gần như không ngủ.
“Vãn Ninh.”
Cô không nhìn.
“Anh nói người dùng giấy ủy quyền không phải anh.”
“Đúng.”
“Vậy đứng yên ở đó. Tôi sẽ tự xem.”
Nhân viên ngân hàng đưa họ vào phòng két an toàn.
Sau khi hoàn tất xác minh, một chiếc hộp kim loại màu xám được đặt lên bàn.
Số 317 in ngay chính giữa.
Vãn Ninh đặt chìa khóa luật sư Chu giao vào ổ.
Tách.
Chiếc khóa bật mở.
Bên trong không có vàng.
Không có tiền mặt.
Chỉ có ba tập hồ sơ, một cuốn sổ bìa xanh đã cũ và một chiếc hộp nhung.
Vãn Ninh cầm tập hồ sơ đầu tiên lên.
Đó là hợp đồng năm xưa giữa cha cô, Tống Kiến Hoa, và Cố Quốc Thành.
Số tiền đầu tư: 23 triệu nhân dân tệ.
Đổi lại: 18% cổ phần Cố Thị.
Bên dưới có chữ ký hai bên, dấu công chứng và xác nhận của kế toán độc lập.
Luật sư Chu nói:
“Hồ sơ này về cơ bản chứng minh nguồn gốc quyền sở hữu.”
Vãn Ninh mở tập thứ hai.
Một bản hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ 18% cổ phần với giá…
Một nhân dân tệ.
Cô bật cười.
“Một tệ?”
Luật sư Chu gật đầu.
“Đúng.”
“Người nhận?”
Vãn Ninh nhìn xuống.
Cố Quốc Thành.
“Chữ ký của mẹ tôi?”
“Đã được giám định sơ bộ. Có dấu hiệu không phải chữ ký thật.”
Minh Trạch đứng phía đối diện nhắm mắt lại.
Vãn Ninh ngước lên.
“Anh biết hợp đồng này?”
“Anh biết có chuyển nhượng. Nhưng anh không biết giá chỉ một tệ.”
“Anh tưởng bao nhiêu thì hợp lý?”
“Vãn Ninh…”
“Không trả lời được?”
Cô đặt hồ sơ xuống.
“Vậy đừng nói.”
Tập thứ ba khiến sắc mặt tất cả thay đổi.
Đó là giấy ủy quyền rút hồ sơ khỏi két ba tháng trước.
Người được ủy quyền: Triệu Tú Lan.
Vãn Ninh nhìn tên mẹ chồng thật lâu.
Phía dưới là chữ ký mang tên cô.
Cố Minh Trạch lập tức bước tới.
“Mẹ anh?”
Luật sư Chu nói:
“Nhân viên ngân hàng phát hiện chữ ký tại chỗ không trùng khớp nên từ chối cho bà ấy lấy đồ.”
“Chuyện này tôi chưa từng biết!” Minh Trạch nói.
Vãn Ninh nhìn anh.
“Anh chắc chứ?”
“Anh thề.”
Cô lạnh nhạt:
“Lời thề của anh bây giờ không còn giá trị.”
Ngay lúc đó, cửa phòng bật mở.
Triệu Tú Lan xuất hiện cùng Cố Quốc Thành.
“Đủ rồi!”
Bà bước vào, chỉ thẳng mặt Vãn Ninh.
“Cô thật sự định mang chuyện nhà ra pháp luật?”
Luật sư Chu đứng dậy.
“Bà Triệu, đây là khu vực riêng của khách hàng.”
“Ông tránh ra!”
Triệu Tú Lan lao đến nhìn đống hồ sơ.
Khi thấy giấy ủy quyền, mặt bà lập tức cứng lại.
Vãn Ninh hỏi:
“Chữ ký này bà làm?”
“Ta chỉ muốn lấy tài liệu của nhà ta.”
“Đó là két của mẹ tôi.”
“Nhưng thứ bên trong liên quan đến Cố Thị!”
“Cho nên bà giả chữ ký tôi?”
“Đừng dùng chữ giả nghe khó chịu như thế!”
Triệu Tú Lan cao giọng.
“Ta là mẹ chồng cô! Ta lấy vài tờ giấy thì có gì?”
Vãn Ninh nhìn bà không chớp mắt.
Đêm qua, cô từng nghĩ sau khi mẹ mất, mình sẽ gào khóc, sẽ muốn hỏi tại sao họ tàn nhẫn đến vậy.
Nhưng đến lúc này, cô lại bình tĩnh một cách đáng sợ.
“Bà nói đúng.”
Triệu Tú Lan sững ra.
“Cái gì?”
“Vài tờ giấy thôi.”
Vãn Ninh nhấc tập hợp đồng lên.
“Chỉ là vài tờ giấy chứng minh nhà họ Cố đã sử dụng tài sản của mẹ tôi suốt hơn mười năm.”
“Chỉ là vài tờ giấy cho thấy có người làm giả chữ ký.”
“Và cũng chỉ là vài tờ giấy đủ khiến tất cả những gì các người đang có phải được kiểm tra lại.”
Cố Quốc Thành đập bàn.
“Vãn Ninh!”
Minh Trạch lập tức chắn trước vợ.
“Cha, đừng quát cô ấy.”
“Con câm miệng!”
Cố Quốc Thành chỉ vào con trai.
“Tất cả là tại con yếu đuối! Ta đã bảo tối qua phải giữ nó ở nhà!”
Vãn Ninh lập tức nhìn Minh Trạch.
“Giữ tôi ở nhà?”
Cố Quốc Thành nhận ra mình lỡ lời.
Nhưng đã muộn.
“Đêm qua…”
Vãn Ninh quay sang chồng.
“Anh giữ chìa khóa vì cha anh bảo?”
“Không!”
Minh Trạch tái mặt.
“Anh không biết mẹ em sẽ…”
“Anh biết bệnh viện gọi.”
“Anh chỉ nghĩ…”
“Anh nghĩ mẹ em chờ thêm một tiếng cũng không sao?”
Minh Trạch cứng họng.
Vãn Ninh không nói nữa.
Cô lấy chiếc hộp nhung từ két.
Bên trong là một chiếc đồng hồ nam cũ và một lá thư.
Nét chữ trên phong bì khiến mắt cô lập tức đỏ lên.
Gửi con gái Vãn Ninh.
Chữ của cha cô.
Cô run tay mở thư.
“Vãn Ninh của cha,
Nếu một ngày con đọc được lá thư này, có lẽ cha không còn ở bên hai mẹ con nữa…”
Chỉ một câu, nước mắt Vãn Ninh đã rơi xuống mặt giấy.
“Cha góp vốn vào Cố Thị không phải vì tham vọng. Năm ấy chú Cố từng giúp cha một lần, cha chỉ muốn giúp lại.”
“Nhưng cha đã để cổ phần đứng tên mẹ con bởi cha biết lòng người thay đổi theo hoàn cảnh.”
“Cha không mong con dùng tài sản này để giàu có.”
“Cha chỉ mong nếu một ngày con gặp khó khăn, con và mẹ luôn có đường lui.”
Vãn Ninh đưa tay che miệng.
Đường lui.
Cha cô đã để lại cho cô một con đường lui.
Nhưng suốt sáu năm, cô lại tự khóa mình trong căn nhà họ Cố.
Cô từng bán chiếc xe cha để lại để góp tiền sửa nhà cho bố mẹ chồng.
Từng dùng tiền tiết kiệm đóng viện phí cho bà nội Minh Trạch.
Từng bị Triệu Tú Lan nói trước mặt họ hàng:
“Nhà mẹ đẻ nó chẳng có gì, may lấy được Minh Trạch.”
Khi ấy Minh Trạch chỉ cười cho qua.
Thì ra anh biết tất cả.
Cô gấp thư lại.
“Luật sư Chu.”
“Vâng.”
“Tiến hành đi.”
Cố Quốc Thành biến sắc.
“Con muốn gì?”
“Kiểm toán toàn bộ phần lợi tức liên quan đến 18% cổ phần.”
“Vãn Ninh, Cố Thị có hơn một nghìn nhân viên!”
“Tôi không đòi đóng cửa công ty.”
Cô nhìn ông.
“Tôi chỉ lấy lại thứ của mẹ tôi.”
“Chúng ta có thể thương lượng!”
“Ông đã có hơn mười năm để thương lượng.”
“Ta sẽ trả tiền!”
“Bao nhiêu?”
Cố Quốc Thành nghẹn lời.
Vãn Ninh cười nhạt.
“Ông còn chưa biết mình nợ mẹ tôi bao nhiêu, đã nói sẽ trả?”
Minh Trạch bước tới.
“Vãn Ninh, anh chuyển toàn bộ cổ phần cá nhân của anh cho em.”
Cô quay sang.
“Anh có bao nhiêu?”
“Bảy phần trăm.”
“Không cần.”
“Anh có thể rời Cố Thị.”
“Cũng không cần.”
“Vậy em muốn anh làm gì?”
Đây là lần đầu tiên Minh Trạch gần như van xin.
Vãn Ninh nhìn anh thật lâu.
Sáu năm hôn nhân.
Cô từng mong người đàn ông này sẽ che mưa che gió cho mình.
Đến cuối cùng, cơn mưa lớn nhất lại đến từ chính gia đình anh.
“Tôi muốn ly hôn.”
Triệu Tú Lan lập tức hét:
“Không được!”
Tất cả nhìn bà.
Bà nhận ra mình phản ứng quá nhanh, liền đổi giọng:
“Vợ chồng sáu năm nói ly hôn là ly hôn sao? Người ngoài sẽ nghĩ thế nào?”
Vãn Ninh hỏi:
“Bà sợ người ngoài, hay sợ nếu ly hôn thì tôi không còn lý do để tiếp tục nhịn?”
Triệu Tú Lan mặt đỏ bừng.
“Cô đừng tưởng có mấy giấy tờ đó là lên mặt!”
“Không cần lên mặt.”
Vãn Ninh đóng két.
“Từ hôm nay, tôi chỉ cần đứng thẳng.”
Cô cùng luật sư bước ra.
Minh Trạch đuổi theo tới sảnh.
“Vãn Ninh!”
Cô dừng lại.
“Cho anh một cơ hội.”
“Cơ hội gì?”
“Để sửa sai.”
Vãn Ninh nhìn anh.
“Đêm qua bệnh viện gọi lúc 21 giờ 34.”
“Anh giữ chìa khóa.”
“22 giờ 11 mẹ em mất.”
“22 giờ 47 em tới nơi.”
Mỗi mốc thời gian cô đọc lên đều khiến Minh Trạch trắng thêm một phần.
“Có những chuyện có thể sửa.”
“Có những chuyện không thể.”
Cô quay đi.
Nhưng đúng lúc bước đến cửa ngân hàng, luật sư Chu nhận một cuộc gọi.
Ông nghe chưa đầy nửa phút thì sắc mặt thay đổi.
“Cô Tống.”
“Có chuyện gì?”
“Phía Cố Thị vừa nộp một tài liệu mới.”
“Gì vậy?”
“Di chúc của mẹ cô.”
Vãn Ninh cau mày.
“Mẹ tôi có lập di chúc với ông.”
“Đúng.”
“Vậy tại sao còn bản khác?”
Luật sư Chu nhìn về phía Cố Quốc Thành.
“Bản họ vừa đưa ra ghi rằng bà Tống Mỹ Hoa tự nguyện từ bỏ toàn bộ 18% cổ phần…”
“Và người làm chứng cho bản di chúc ấy…”
Ông dừng lại.
“Là Cố Minh Trạch.”
Vãn Ninh từ từ quay đầu.
Minh Trạch đứng chết lặng giữa đại sảnh.
Lần này, chính anh cũng lẩm bẩm:
“Không thể nào.”
CHƯƠNG 3: NGƯỜI MẸ KHÔNG ĐỂ CON GÁI MÌNH THUA
“Anh chưa từng ký bản di chúc đó.”
Cố Minh Trạch nói ngay khi cả nhóm trở lại phòng làm việc của luật sư Chu chiều hôm ấy.
Vãn Ninh không nhìn anh.
“Anh từng nói anh không biết mẹ anh tới ngân hàng.”
“Chuyện đó anh thực sự không biết.”
“Anh cũng từng nói sẽ bảo vệ em.”
Minh Trạch cứng người.
“Cho nên bây giờ đừng yêu cầu em tin bằng lời.”
Luật sư Chu đặt bản sao tài liệu lên bàn.
Bản di chúc được ghi ngày bốn tháng trước.
Nội dung viết rằng Tống Mỹ Hoa vì biết ơn nhà họ Cố đã chăm sóc con gái nên tự nguyện từ bỏ quyền yêu cầu 18% cổ phần.
Có chữ ký của bà.
Có chữ ký nhân chứng mang tên Cố Minh Trạch.
Còn có dấu của một văn phòng dịch vụ pháp lý nhỏ ở ngoại ô Tô Châu.
Triệu Tú Lan ngồi phía đối diện, vẻ mặt bình tĩnh hơn hẳn.
“Thấy chưa?”
Bà khoanh tay.
“Bà thông gia tự nguyện cho nhà họ Cố. Cô còn làm ầm lên làm gì?”
Vãn Ninh hỏi:
“Bốn tháng trước mẹ tôi đang ở đâu?”
Triệu Tú Lan chớp mắt.
“Ta sao biết?”
Vãn Ninh quay sang luật sư.
“Bệnh viện.”
Luật sư Chu lập tức mở hồ sơ.
“Đúng. Bốn tháng trước bà Tống nằm điều trị liên tục hai mươi ba ngày.”
“Ngày lập di chúc?”
Ông kiểm tra.
“Bà đang ở khoa hô hấp.”
Minh Trạch bật dậy.
“Ngày đó tôi ở Bắc Kinh!”
Triệu Tú Lan lập tức quay sang.
“Con nhớ nhầm rồi.”
“Con đi họp với đối tác bốn ngày. Công ty có vé máy bay, lịch khách sạn!”
Cố Quốc Thành gằn giọng:
“Minh Trạch!”
Anh quay sang cha.
Lần đầu tiên, ánh mắt người con trai luôn nghe lời ấy hiện lên sự kinh hoàng.
“Cha biết chuyện này?”
Không ai trả lời.
Minh Trạch nhìn mẹ.
“Mẹ?”
Triệu Tú Lan quay mặt đi.
Vãn Ninh bỗng hiểu.
“Giấy ủy quyền lấy két không thành công.”
“Cho nên các người tạo thêm một bản di chúc?”
“Cô nói năng phải có chứng cứ!” Triệu Tú Lan quát.
“Đúng.”
Vãn Ninh gật đầu.
“Vậy tìm chứng cứ.”
Luật sư Chu lập tức nói:
“Chúng tôi đã liên hệ văn phòng có dấu trên tài liệu. Nơi đó ngừng hoạt động hai tháng trước.”
Cố Quốc Thành thở phào rất nhẹ.
Nhưng luật sư nói tiếp:
“Tuy nhiên người phụ trách vẫn còn ở Tô Châu.”
Sắc mặt ông ta lập tức cứng lại.
Hai giờ sau, một người đàn ông họ Lưu được mời tới làm việc cùng luật sư.
Ông ta vừa nhìn thấy Cố Quốc Thành đã cúi đầu.
“Tôi không muốn dính vào chuyện này.”
Luật sư Chu nói:
“Ông chỉ cần nói sự thật.”
“Tôi…”
Cố Quốc Thành lạnh giọng:
“Anh Lưu, nghĩ kỹ trước khi nói.”
Minh Trạch đập mạnh tay xuống bàn.
“Cha đủ rồi!”
Căn phòng im bặt.
Anh nhìn cha mình, mắt đỏ ngầu.
“Cha còn muốn giấu tới bao giờ?”
“Con đang nói chuyện với ai đấy?”
“Con đang nói với người khiến con mất vợ!”
Cố Quốc Thành đứng bật dậy.
“Con mất vợ vì chính con vô dụng! Nếu sáu năm trước con làm đúng những gì ta bảo, hôm nay đã không có chuyện này!”
Minh Trạch sững người.
Vãn Ninh cũng nhìn ông.
“Ông bảo anh ấy làm gì?”
Cố Quốc Thành nhận ra mình lại lỡ lời.
Nhưng Minh Trạch đã bật cười cay đắng.
“Cha muốn tôi khiến em ký một thỏa thuận tài sản.”
Vãn Ninh nhìn anh.
“Thỏa thuận nào?”
“Sau khi cưới một năm, cha muốn anh đưa em ký văn bản xác nhận mọi tài sản liên quan tới Cố Thị là tài sản trước hôn nhân của nhà họ Cố.”
“Anh không đưa.”
“Nhưng anh cũng không nói cho em.”
“…Đúng.”
“Vậy anh khác họ ở đâu?”
Minh Trạch không trả lời.
Vãn Ninh quay sang người đàn ông họ Lưu.
“Ông Lưu, mẹ tôi vừa mất.”
“Đêm cuối cùng của bà, tôi còn không kịp gặp.”
“Bây giờ tôi chỉ muốn biết bà có thật sự ký tờ giấy này không.”
Người đàn ông ấy siết hai bàn tay.
Cuối cùng ông thở dài.
“Không.”
Triệu Tú Lan bật dậy.
“Ông nói bậy!”
“Tôi nói thật.”
Ông Lưu cúi đầu.
“Bà Cố tìm tôi. Bà nói chỉ cần đóng dấu xác nhận thì sẽ trả phí dịch vụ.”
“Bà ấy đưa sẵn giấy tờ.”
“Chữ ký nhân chứng cũng có sẵn.”
Minh Trạch giật lấy bản giấy.
“Chữ ký của tôi ở đâu ra?”
Triệu Tú Lan hét:
“Minh Trạch!”
Nhưng anh đã nhìn bà.
“Mẹ lấy chữ ký của con ở đâu?”
Bà không đáp.
Anh đột nhiên nhớ ra.
“Bộ hồ sơ mua nhà ở Kim Kê Hồ.”
Triệu Tú Lan tái mặt.
“Đầu năm mẹ bảo con ký sẵn mấy tờ trắng vì thiếu phụ lục.”
Không ai nói gì.
Minh Trạch lùi lại như vừa bị chính người thân đẩy xuống vực.
“Mẹ…”
“Ta làm tất cả vì con!”
Triệu Tú Lan bật khóc.
“Cố Thị sau này là của con! Nếu cổ phần rơi vào tay Vãn Ninh thì con còn gì?”
Minh Trạch nhìn bà.
“Cô ấy là vợ con.”
“Vợ thì sao? Vợ có thể thành người dưng!”
Câu nói vừa dứt, chính bà cũng im lặng.
Vãn Ninh cười nhạt.
“Cuối cùng bà cũng nói đúng một câu.”
Hai tuần sau, tranh chấp chính thức bước vào quá trình giải quyết pháp lý.
Kết quả giám định chuyên môn xác nhận chữ ký trên hợp đồng chuyển nhượng và bản di chúc có nhiều điểm không phù hợp với chữ ký thật của Tống Mỹ Hoa.
Cố Thị buộc phải tạm hoãn một số giao dịch liên quan đến cơ cấu vốn để làm rõ quyền sở hữu.
Tin tức lan ra trong giới kinh doanh Tô Châu.
Những người từng dự tiệc mừng thọ nhà họ Cố bắt đầu gọi hỏi thăm.
Triệu Tú Lan khóa điện thoại cả ngày.
Bà từng coi trọng sĩ diện hơn việc Vãn Ninh gặp mẹ lần cuối.
Bây giờ chính thứ bà sợ nhất lại không thể giữ nổi.
Một tháng sau.
Vãn Ninh trở lại biệt thự họ Cố lần đầu tiên.
Không phải để quay về.
Mà để lấy đồ.
Căn bếp hôm ấy vẫn vậy.
Hai bồn rửa sạch sẽ.
Chiếc cửa kính bị cô đập đã được thay mới.
Cô đứng trước nó rất lâu.
Triệu Tú Lan từ cầu thang đi xuống.
Chỉ hơn một tháng, bà đã gầy đi trông thấy.
“Cô thật sự không thể bỏ qua sao?”
Vãn Ninh quay lại.
“Bỏ qua chuyện gì?”
“Chuyện tối hôm đó…”
“Bà muốn nói chuyện khóa cửa?”
Triệu Tú Lan mím môi.
“Ta không biết mẹ cô sẽ đi nhanh như vậy.”
“Bệnh viện nói gặp lần cuối.”
“Ta tưởng…”
“Bà không cần tưởng.”
Vãn Ninh bình tĩnh.
“Ngay cả khi mẹ tôi còn sống thêm mười tiếng, bà cũng không có quyền khóa cửa giữ tôi lại.”
Triệu Tú Lan cúi đầu.
Một lát sau bà nói:
“Ta xin lỗi.”
Vãn Ninh nhìn bà.
Câu xin lỗi mà một tháng trước cô tưởng mình rất muốn nghe.
Nhưng khi nghe được, lòng cô không nhẹ hơn.
“Muộn rồi.”
Triệu Tú Lan đỏ mắt.
“Minh Trạch gần như không về nhà.”
“Đó là chuyện của anh ấy.”
“Nó thật lòng yêu cô.”
Vãn Ninh im vài giây.
“Có lẽ.”
Bà ngẩng lên.
“Vậy tại sao…”
“Yêu một người mà sáu năm không dám nói sự thật, nhìn người đó bị gia đình mình coi thường mà im lặng, thì tình yêu ấy không đủ để tôi sống thêm sáu năm nữa.”
Triệu Tú Lan không nói được gì.
Vãn Ninh kéo vali xuống.
Ngoài cổng, Minh Trạch đang đứng chờ.
Anh gầy hẳn đi.
“Anh đưa em về.”
“Không cần.”
“Chỉ lần cuối.”
Vãn Ninh nhìn anh.
Cuối cùng cô đưa vali cho anh.
Hai người đi ra con đường bên hồ Kim Kê.
Mùa thu Tô Châu đã bắt đầu lạnh.
Minh Trạch nói:
“Anh đã rời hội đồng quản trị.”
Vãn Ninh không phản ứng.
“Anh cũng giao toàn bộ tài liệu anh biết cho luật sư.”
“Ừ.”
“Cha mẹ anh trách anh.”
“Đó là lựa chọn của anh.”
“Vãn Ninh…”
Anh dừng lại.
“Anh không xin em quay về.”
Cô nhìn anh.
“Anh chỉ muốn nói…”
Giọng anh nghẹn lại.
“Đêm hôm đó, anh đã nghĩ chỉ cần chiều mẹ anh một chút, giữ mặt mũi cho bà một chút, sau đó anh sẽ đưa em tới bệnh viện.”
“Anh cứ nghĩ mọi thứ còn thời gian.”
Vãn Ninh khẽ nhắm mắt.
“Em cũng từng nghĩ vậy.”
“Em nghĩ lần sau sẽ về ăn cơm với mẹ.”
“Em nghĩ khi mẹ khỏe hơn sẽ đưa bà đi Hàng Châu ngắm Tây Hồ.”
“Em nghĩ Tết năm nay sẽ ngủ lại nhà bà vài ngày.”
Cô mở mắt.
“Nhưng không có lần sau.”
Minh Trạch cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
“Em biết.”
“Em có tha thứ cho anh không?”
Vãn Ninh nhìn mặt hồ lấp lánh ánh chiều.
“Có lẽ một ngày nào đó.”
Ánh mắt anh sáng lên.
Nhưng cô nói tiếp:
“Tha thứ không có nghĩa là quay lại.”
Niềm hy vọng trong mắt anh tắt đi.
“Anh hiểu.”
Hai người ký đơn ly hôn không lâu sau đó.
Quá trình xác định quyền lợi cổ phần kéo dài thêm nhiều tháng.
Cuối cùng, sau kiểm toán và thương lượng dưới sự giám sát của các bên chuyên môn, phần quyền lợi hợp pháp của mẹ Vãn Ninh được công nhận theo hồ sơ đầu tư ban đầu; các khoản lợi ích phát sinh được rà soát để hoàn trả theo thỏa thuận giải quyết.
Vãn Ninh không lấy tiền mua biệt thự.
Cũng không mua xe sang.
Cô dùng một phần tài sản mở lại xưởng thiết kế vải mà cha mẹ từng làm ở Ngô Giang.
Ngày treo biển hiệu, cô đặt tên xưởng là:
MỸ HOA.
Nhân viên hỏi:
“Chị Tống, đó là tên một loài hoa à?”
Vãn Ninh mỉm cười.
“Là tên mẹ tôi.”
Trong phòng làm việc, cô đặt chiếc đồng hồ cũ của cha bên cạnh bình giữ nhiệt của mẹ.
Không sang trọng.
Nhưng đó là hai thứ cô quý nhất.
Một buổi chiều đầu xuân, nữ y tá từng chăm mẹ gọi điện cho cô.
“Cô Tống, tôi dọn hồ sơ cũ thì phát hiện bà Tống còn để lại một đoạn ghi âm rất ngắn. Có lẽ hôm ấy chúng tôi quên chuyển.”
Tim Vãn Ninh khựng lại.
“Chị gửi cho tôi được không?”
Ít phút sau, điện thoại hiện một tệp âm thanh dài mười chín giây.
Vãn Ninh ngồi một mình bên cửa sổ.
Cô nhấn phát.
Giọng mẹ rất yếu.
“Vãn Ninh…”
“Nếu con tới muộn, đừng tự trách mình.”
“Mẹ biết con sẽ cố tới.”
“Con gái của mẹ… từ nhỏ đến lớn chưa từng bỏ mẹ.”
Chỉ vậy thôi.
Vãn Ninh lập tức cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống bàn.
Suốt nhiều tháng, có một câu hỏi vẫn ám ảnh cô.
Nếu hôm ấy cô đập cửa sớm hơn?
Nếu cô không cầu xin họ quá lâu?
Nếu cô chạy nhanh hơn?
Nếu…
Nhưng mẹ cô đã dùng mười chín giây cuối cùng để trả lời tất cả.
Vãn Ninh ôm điện thoại vào ngực.
“Mẹ…”
Ngoài cửa sổ, nắng rơi xuống những cuộn vải mới được chuyển tới.
Cô khóc rất lâu.
Nhưng lần này, trong nước mắt không còn sự tuyệt vọng.
Ba tháng sau, xưởng Mỹ Hoa nhận được đơn hàng lớn đầu tiên.
Ngày ký hợp đồng, Vãn Ninh đi ngang qua Bệnh viện Nhân dân số 1 Tô Châu.
Cô bảo tài xế dừng xe.
Một mình cô bước vào khu vườn nhỏ phía sau bệnh viện, nơi mẹ từng thích ngồi phơi nắng.
Vãn Ninh đặt một bó hoa trắng lên chiếc ghế dài.
“Mẹ.”
“Con lấy lại được rồi.”
“Không chỉ cổ phần.”
“Con lấy lại được cả cuộc đời của con.”
Gió xuân thổi qua hàng cây.
Một cánh hoa rơi xuống vai cô.
Vãn Ninh khẽ mỉm cười.
Có những người rời đi khiến ta tưởng mình đã mất tất cả.
Nhưng cũng chính sự ra đi ấy khiến ta nhìn rõ ai từng thật lòng, ai từng lợi dụng lòng tốt, và điều gì đáng để giữ lại.
Tống Vãn Ninh đã không kịp nói lời cuối cùng với mẹ.
Đó là tiếc nuối cô sẽ mang theo cả đời.
Nhưng ít nhất, vào những giây phút cuối cùng, Tống Mỹ Hoa vẫn làm điều một người mẹ đã làm suốt hai mươi chín năm.
Bà mở cho con gái mình một cánh cửa.
Cánh cửa mà đêm ấy, nhà họ Cố đã cố khóa lại.
Và lần này—
Vãn Ninh tự tay bước qua nó.
Không quay đầu.
