Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Trong chuyến công tác, nữ giám đốc thành đạt chết lặng khi thấy cha ruột đang vá xe bên đường. Tấm ảnh cũ ông cất trong túi hé lộ sự thật cô đã hiểu lầm suốt 18 năm...TRUYỆN NGẮN

 Chương 1: Người đàn ông bên lề đường

Chiếc xe vừa dừng lại, Thu Hà đã chết lặng.

Qua lớp kính mờ bụi, cô nhìn thấy một người đàn ông gầy gò đang cúi xuống vá chiếc lốp xe máy bên vệ đường. Mái tóc ông bạc gần hết, lưng hơi còng, đôi bàn tay đen nhẻm vì dầu mỡ. Chiếc áo sơ mi cũ bạc màu dính nhiều vết vá, còn đôi dép đã mòn đến mức gần như không còn đế.

Người trợ lý ngồi bên cạnh khẽ hỏi:

— Chị Hà, mình dừng lại đây sao?

Thu Hà không trả lời.

Ánh mắt cô dán chặt vào người đàn ông ấy.

Mười tám năm rồi.

Dù gương mặt đã hằn thêm những nếp nhăn, dù dáng người không còn vững chãi như trong ký ức, cô vẫn nhận ra ngay.

Đó là ông Minh, cha ruột của cô.

Người đàn ông đã rời bỏ mẹ con cô không một lời giải thích.

Người mà suốt mười tám năm, Thu Hà vẫn tin rằng đã chọn một cuộc sống mới và quên sạch đứa con gái duy nhất.

Cô mở cửa xe.

Tiếng giày cao gót chạm mặt đường khiến ông Minh ngẩng lên. Chiếc cờ lê trên tay ông rơi xuống đất.

Hai cha con nhìn nhau, không ai nói được lời nào.



Thu Hà đứng thẳng trong bộ trang phục chỉnh tề, mái tóc búi gọn, gương mặt lạnh lùng thường khiến những người làm việc cùng cô dè chừng. Còn ông Minh ngồi xổm bên chiếc bánh xe cũ, hai bàn tay run rẩy.

Một lúc lâu, ông mới thốt lên:

— Hà… có phải con không?

Chỉ một tiếng gọi ấy đã khiến lòng cô nhói lên. Nhưng những ký ức cũ lập tức kéo về như một dòng nước lạnh.

Thu Hà nhớ năm mình mười hai tuổi, cha cô đột ngột biến mất.

Buổi sáng hôm ấy, ông vẫn ngồi bên bàn ăn, xoa đầu con gái và bảo:

— Chiều cha về sớm, cha sẽ sửa lại chiếc xe đạp cho con.

Cô đã đợi đến tối.

Rồi đợi thêm một ngày.

Một tuần.

Một tháng.

Nhưng ông không bao giờ trở lại.

Mẹ cô, bà Lan, không khóc trước mặt con. Bà chỉ nói cha đã đi xa, có lẽ không còn muốn sống cùng hai mẹ con nữa.

Sau đó, hàng xóm bắt đầu xì xào rằng ông Minh bỏ đi theo một người phụ nữ khác. Có người còn bảo đã thấy ông lên xe cùng người đó.

Thu Hà từng không tin.

Cô từng ôm chiếc áo của cha, ngồi trước cửa mỗi tối, mong nghe tiếng xe quen thuộc ngoài ngõ.

Cho đến ngày mẹ phải bán chiếc nhẫn cưới để đóng học phí cho cô, niềm mong chờ trong Thu Hà biến thành giận dữ.

Cô thề sẽ sống thật tốt để người cha bạc tình kia một ngày nào đó phải hối hận.

Giờ đây, lời thề ấy dường như đang đứng trước mặt cô.

Cô đã trở thành một nữ giám đốc thành đạt, còn ông lại ngồi vá xe kiếm sống bên lề đường.

Đáng lẽ cô phải thấy hả hê.

Nhưng không hiểu sao, nhìn bàn tay cha run lên, cô chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn cứng.

Ông Minh chống tay đứng dậy.

— Con… con về đây công tác sao?

Thu Hà lạnh lùng:

— Ông biết tôi sống ở đâu à?

Câu hỏi khiến gương mặt ông tái đi.

— Cha…

— Đừng gọi tôi như vậy.

Người trợ lý đứng phía sau lúng túng quay mặt đi. Người chủ chiếc xe đang chờ vá cũng cảm nhận được không khí căng thẳng nên lặng lẽ dắt xe sang một bên.

Ông Minh cúi đầu.

— Cha xin lỗi.

Thu Hà bật cười, nhưng tiếng cười lạnh hơn cả lời trách móc.

— Mười tám năm không một lá thư, không một cuộc gọi. Bây giờ gặp lại, ông chỉ nói được hai chữ xin lỗi sao?

— Cha có lý do.

— Người bỏ vợ con nào cũng có lý do.

Ông Minh nhìn cô, đôi mắt đỏ lên.

— Cha chưa từng bỏ con.

Thu Hà siết chặt tay.

— Vậy mười tám năm qua ông ở đâu?

Ông im lặng.

Sự im lặng ấy lập tức khiến cô nổi giận.

— Ông vẫn giống như ngày xưa. Biến mất không một lời, giờ gặp lại cũng không dám nói thật.

Thu Hà quay đi.

Đúng lúc đó, một cơn gió mạnh thổi qua. Chiếc áo khoác mỏng treo trên ghế của ông Minh rơi xuống đất. Từ túi áo, một tấm ảnh cũ trượt ra ngoài.

Thu Hà vô thức cúi nhìn.

Cô lập tức sững người.

Trong ảnh là cô năm mười hai tuổi, mặc chiếc váy trắng, đang cười bên cạnh mẹ. Phía sau tấm ảnh là một dòng chữ đã phai màu:

“Ngày con gái nhận giải ở trường. Cha đã đứng ngoài cổng.”

Thu Hà nhặt tấm ảnh lên.

— Đây là gì?

Ông Minh vội bước tới.

— Con trả lại cho cha.

Cô lùi một bước.

— Ông đã đứng ngoài cổng trường?

Ông không trả lời.

Thu Hà lật mặt sau tấm ảnh lần nữa. Ở góc dưới còn có một dòng nhỏ hơn:

“Không được để con bé nhìn thấy mình.”

Cô ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh.

— Ai viết dòng này?

Ông Minh đưa tay định lấy lại tấm ảnh nhưng Thu Hà giữ chặt.

— Tôi hỏi ai viết?

— Cha.

— Tại sao ông lại không được để tôi nhìn thấy?

Ông Minh quay mặt đi.

Thu Hà cảm thấy một linh cảm bất an dâng lên.

— Tấm ảnh này được chụp sau khi ông bỏ đi ba tháng. Tôi nhớ rõ ngày đó. Mẹ bảo ông đã theo người khác. Nhưng nếu ông đứng ngoài cổng trường, tại sao không vào?

— Cha không thể.

— Vì sao?

Ông vẫn im lặng.

Thu Hà mất kiên nhẫn:

— Nói đi!

Ông Minh khẽ nhắm mắt.

— Vì mẹ con không cho cha gặp con.

Thu Hà đứng bất động.

— Ông nói dối.

— Cha không trách mẹ con. Bà ấy có lý do.

— Mẹ tôi không bao giờ ngăn tôi gặp cha. Chính ông đã biến mất.

— Cha đã đến rất nhiều lần.

Thu Hà cảm thấy mặt đất dưới chân như chao đảo.

Ông Minh chỉ vào tấm ảnh.

— Cha đứng ngoài cổng trường ngày con nhận giải. Cha còn đến ngày con thi chuyển cấp, ngày con tốt nghiệp, ngày con rời quê đi học. Cha đều đứng từ xa.

— Nếu thật sự đến, tại sao không gọi tôi?

Ông Minh cúi nhìn đôi tay mình.

— Vì cha đã hứa.

— Hứa với ai?

Ông không đáp.

Thu Hà tiến sát lại.

— Với mẹ tôi sao?

Ông Minh vẫn im lặng.

Sự do dự ấy khiến cô càng tức giận.

— Ông định đổ hết lỗi cho một người đã mất sao?

Bà Lan qua đời cách đây ba năm. Trước khi mất, bà chưa từng nhắc lại chuyện của chồng. Mỗi khi Thu Hà hỏi, bà chỉ nói:

— Chuyện cũ rồi, con đừng để nó làm khổ mình.

Khi ấy Thu Hà nghĩ mẹ đã quá đau nên không muốn nhắc.

Giờ đây, cô không biết mình nên tin ai.

Ông Minh đột nhiên ho dữ dội. Ông vịn vào chiếc xe, gương mặt nhợt nhạt. Thu Hà theo phản xạ đưa tay đỡ nhưng rồi lập tức rút lại.

Ông cười buồn:

— Con vẫn giống mẹ. Dù giận đến đâu cũng không nỡ bỏ mặc người khác.

— Đừng nhắc đến mẹ tôi.

— Cha xin lỗi.

Thu Hà nhìn tấm ảnh trong tay.

— Tôi sẽ giữ nó.

Ông Minh hoảng hốt:

— Không được.

— Tại sao?

— Vì mặt sau còn có thứ con không nên thấy.

Thu Hà lập tức kiểm tra lại. Tấm ảnh dày hơn bình thường. Cô dùng móng tay tách nhẹ phần bìa phía sau và phát hiện có một mảnh giấy nhỏ được gấp kín giấu bên trong.

Ông Minh bước tới:

— Hà, đừng mở.

Nhưng cô đã mở ra.

Trên mảnh giấy là nét chữ của mẹ cô.

“Anh Minh, nếu anh còn thương con, hãy rời đi. Đừng để nó biết căn bệnh của anh. Đừng để tuổi thơ của nó chỉ toàn bệnh viện và sợ hãi. Em sẽ nói rằng anh đã chọn người khác. Nó có thể giận anh, nhưng ít nhất nó sẽ không phải sống trong nỗi lo mất cha từng ngày.”

Thu Hà đọc đi đọc lại, bàn tay run dữ dội.

Cô ngẩng lên nhìn ông Minh.

— Căn bệnh nào?

Ông không trả lời.

— Tôi hỏi ông bị bệnh gì?

Ông cúi xuống nhặt chiếc cờ lê.

— Chuyện qua lâu rồi.

— Mười tám năm tôi căm hận ông, ông bảo là chuyện qua lâu rồi sao?

Giọng cô vỡ ra.

Ông Minh quay lưng.

— Con đã có cuộc sống tốt. Như vậy là đủ.

Thu Hà nắm lấy cánh tay ông.

— Ông phải nói cho tôi biết sự thật.

Ông Minh nhìn cô, ánh mắt vừa thương vừa sợ.

— Nếu con biết, con sẽ trách mẹ.

— Tôi có quyền biết.

Ông im lặng rất lâu rồi khẽ nói:

— Ngày ấy, bác sĩ bảo cha chỉ còn sống được vài năm.

Chiếc ảnh rơi khỏi tay Thu Hà.

Chương 2: Mười tám năm đứng ngoài cánh cửa

Thu Hà đưa cha đến căn phòng nhỏ phía sau tiệm sửa xe.

Căn phòng chỉ có một chiếc giường đơn, một cái bàn gỗ cũ, vài bộ quần áo treo ngay ngắn và một chiếc tủ sắt đã gỉ. Trên tường không có lịch, không có đồ trang trí, chỉ có rất nhiều ảnh của cô.

Ảnh cô trong ngày nhận thưởng.

Ảnh cô mặc đồng phục năm cuối cấp.

Ảnh cô đứng bên mẹ trước cổng trường.

Ảnh cô trong lễ tốt nghiệp đại học.

Thậm chí có cả một tờ báo cũ in hình cô trong buổi nhận nhiệm vụ mới.

Thu Hà đứng giữa căn phòng, cảm giác như có ai đó bóp nghẹt lồng ngực.

— Những ảnh này ở đâu ra?

Ông Minh ngồi xuống mép giường.

— Có cái cha nhờ người chụp. Có cái cha cắt từ báo. Có cái mẹ con gửi.

Thu Hà quay phắt lại.

— Mẹ gửi cho ông?

— Mỗi năm một lần.

— Vậy hai người vẫn liên lạc?

— Chỉ bằng thư.

— Tại sao bà ấy không nói với tôi?

Ông Minh nhìn xuống đất.

— Vì mẹ con sợ nếu con biết cha còn sống, con sẽ đi tìm.

Thu Hà không thể tin được.

— Còn ông thì sao? Ông chấp nhận để con căm ghét mình?

— Cha nghĩ như vậy sẽ tốt hơn.

— Tốt hơn cho ai?

Ông Minh không đáp.

Thu Hà bật khóc vì tức giận.

— Mọi người đều nói làm vậy vì tôi. Nhưng có ai hỏi tôi muốn gì không? Mẹ tự quyết định tôi nên căm ghét cha. Ông tự quyết định tôi không cần biết sự thật. Hai người biến tuổi thơ của tôi thành một lời nói dối rồi gọi đó là bảo vệ sao?

Ông Minh khẽ nói:

— Con nói đúng.

Câu thừa nhận ấy khiến Thu Hà càng đau hơn.

Ông kể rằng năm ấy, ông được chẩn đoán mắc một căn bệnh nghiêm trọng. Việc điều trị rất tốn kém, khả năng hồi phục thấp. Ông không muốn bán căn nhà nhỏ là tài sản duy nhất của gia đình, nhưng bà Lan nhất quyết vay mượn để chữa cho chồng.

— Cha không đồng ý. Mẹ con lại càng không chịu từ bỏ. Hai người cãi nhau suốt nhiều tháng.

Cuối cùng, bà Lan đưa ra một quyết định khắc nghiệt.

Bà sẽ nói với Thu Hà rằng cha bỏ đi. Ông Minh sẽ rời khỏi nhà, tự điều trị bằng số tiền dành dụm của mình và không được quay về nếu bệnh chưa khỏi.

— Mẹ con nói nếu cha mất trước mặt con, con sẽ sống cả đời trong sợ hãi. Bà ấy thà để con giận cha còn hơn ngày nào cũng chờ tin xấu.

— Còn ông?

— Cha phản đối. Nhưng khi nhìn con ngủ, cha sợ bà ấy nói đúng.

Ông Minh lấy từ trong tủ sắt ra một xấp thư được buộc bằng dây vải.

— Đây là thư mẹ con gửi.

Thu Hà mở lá đầu tiên.

“Con bé vẫn đợi anh. Tối nào nó cũng ngồi trước cửa. Em biết mình đang làm điều rất tàn nhẫn. Nhưng nếu anh không qua khỏi, em sợ nó sẽ gục ngã.”

Lá thư thứ hai:

“Hôm nay Hà được giải ở trường. Nó cứ nhìn xuống hàng ghế phụ huynh như đang tìm anh. Em không dám nhìn con.”

Lá thứ ba:

“Nó bắt đầu giận anh rồi. Em không biết nên mừng hay đau. Có lẽ như vậy nó sẽ thôi chờ.”

Thu Hà đọc đến đâu, nước mắt rơi đến đó.

Cô hỏi:

— Ông điều trị bao lâu?

— Gần bốn năm.

— Và ông khỏi bệnh?

— Bệnh được kiểm soát. Nhưng khi cha muốn trở về, mẹ con không đồng ý.

— Tại sao?

Ông Minh lấy thêm một lá thư khác.

“Anh đừng về. Hà đang chuẩn bị kỳ thi quan trọng. Nó đã quen với việc không có anh. Nếu anh trở lại rồi bệnh tái phát, con bé sẽ lại sống trong sợ hãi. Hãy để nó đi tiếp.”

Thu Hà lắc đầu.

— Không thể nào. Mẹ không thể tàn nhẫn như vậy.

— Mẹ con không tàn nhẫn. Bà ấy sợ.

— Sợ đến mức để con ghét cha suốt mười tám năm?

— Bà ấy cũng tự trách mình từng ấy năm.

Thu Hà nhớ lại những đêm mẹ ngồi một mình bên cửa sổ. Có lúc cô thấy bà cầm điện thoại rồi lại đặt xuống. Cô từng nghĩ mẹ nhớ người chồng phản bội.

Hóa ra bà sống cùng một bí mật không thể nói.

— Sau này ông vẫn có thể tự tìm tôi.

— Cha đã nhiều lần định làm vậy.

Ông Minh mở ngăn kéo lấy ra một chiếc vé xe cũ, một tấm thiệp mời tốt nghiệp và một phong bì chưa gửi.

— Ngày con tốt nghiệp, cha đến từ sáng. Cha đứng phía ngoài hội trường. Con mặc áo tốt nghiệp, cười rất đẹp. Cha đã định chạy đến, nhưng nghe con nói với bạn rằng người con ghét nhất là cha mình.

Thu Hà khép mắt.

Cô nhớ câu nói đó.

Hôm ấy một người bạn hỏi cô có muốn cha xuất hiện không. Cô đã đáp:

— Không. Người như ông ấy không xứng đáng.

Không ngờ cha đứng gần đó.

Ông Minh cười buồn:

— Cha nghĩ nếu xuất hiện, cha chỉ khiến con đau thêm.

— Rồi ông lại bỏ đi.

— Ừ.

— Còn lúc tôi đưa mẹ đi chữa bệnh ba năm trước?

Ông Minh lập tức cúi đầu.

— Cha biết.

— Ông có đến không?

— Có.

Thu Hà lạnh người.

— Ở đâu?

— Ngoài hành lang.

— Tôi ở đó suốt nhiều tháng. Tại sao tôi không thấy?

— Cha đi vào ban đêm. Mẹ con không muốn con biết.

Thu Hà bật dậy.

— Lại là mẹ không muốn!

— Con đừng trách bà ấy.

— Tôi không biết nên trách ai nữa!

Ông Minh ho dữ dội. Lần này, ông phải vịn vào thành giường mới ngồi vững.

Thu Hà nhìn ông.

— Bệnh tái phát rồi sao?

Ông lắc đầu.

— Chỉ là tuổi già.

— Ông đừng nói dối nữa.

Ông vẫn im lặng.

Thu Hà mở chiếc tủ nhỏ. Bên trong có nhiều vỉ thuốc và một tập giấy khám bệnh. Cô lấy ra xem, gương mặt lập tức thay đổi.

— Kết quả này mới cách đây hai tháng.

Ông Minh quay đi.

— Bác sĩ nói sao?

— Không có gì nghiêm trọng.

— Ông định tiếp tục giấu tôi?

— Con vừa gặp lại cha. Cha không muốn con nghĩ cha tìm con để nhờ giúp đỡ.

Thu Hà cảm thấy nỗi giận dữ bùng lên.

— Ông nghĩ tôi là người thế nào?

— Cha không nghĩ xấu về con.

— Vậy tại sao suốt mười tám năm, ông luôn quyết định thay tôi?

Ông Minh cúi đầu.

— Vì cha hèn nhát.

Câu trả lời khiến căn phòng rơi vào im lặng.

Ông nói chậm rãi:

— Ban đầu cha giấu vì lời hứa với mẹ con. Sau đó cha giấu vì sợ con không tha thứ. Càng để lâu, cha càng không biết phải xuất hiện thế nào. Đến khi mẹ con mất, cha nghĩ mình đã mất luôn quyền trở lại.

Thu Hà nhìn những bức ảnh trên tường.

— Ông biết mẹ mất khi nào?

— Đêm hôm đó.

— Ai báo?

— Bà ấy gọi cho cha trước lúc mất.

Thu Hà quay lại.

— Mẹ gọi?

Ông Minh gật đầu.

— Bà ấy bảo cha đến nhưng đừng để con thấy. Bà nói sau khi bà đi, nếu có duyên thì cha con sẽ tự gặp lại.

— Mẹ nói gì cuối cùng?

Ông Minh lấy chiếc điện thoại cũ ra. Trong máy còn một đoạn ghi âm.

Giọng bà Lan yếu ớt vang lên:

“Anh Minh, em xin lỗi. Em tưởng đẩy anh ra xa sẽ giúp con bé bình yên, nhưng có lẽ em đã sai. Em đã biến nỗi sợ của mình thành vết thương của hai cha con. Nếu sau này anh gặp lại Hà, đừng nói em là người tốt. Hãy nói em là một người mẹ đã yêu con theo cách vụng về và phải trả giá cho sự lựa chọn ấy.”

Thu Hà ôm mặt khóc.

Cô không còn biết mình đang khóc cho cha, cho mẹ hay cho mười tám năm đã mất.

Một lúc lâu sau, cô hỏi:

— Tại sao ông lại sống bằng nghề vá xe?

Ông Minh cười nhẹ.

— Sau điều trị, cha không làm việc nặng được. Cha học sửa xe rồi sống bằng nghề này.

— Ông không tái hôn sao?

— Không.

— Vì mẹ tôi?

— Vì cha chưa bao giờ nghĩ mình đã rời khỏi gia đình.

Thu Hà quay mặt đi.

Cô muốn ôm ông, nhưng hai chân như bị giữ chặt. Mười tám năm giận dữ không thể tan biến chỉ trong một buổi chiều.

Ông Minh nhìn con gái:

— Con không cần tha thứ ngay. Cha chỉ xin con đừng vì chuyện này mà trách người đã khuất. Mẹ con đã hy sinh cả đời cho con.

— Còn ông thì sao?

— Cha cũng có phần sai. Cha đã để nỗi sợ thay mình làm cha.

Đúng lúc ấy, người trợ lý bước vào, vẻ mặt lo lắng.

— Chị Hà, xin lỗi vì làm phiền. Nhưng bác vừa ngất ngoài cửa.

Thu Hà quay lại thì thấy ông Minh đã gục xuống mép giường.

— Cha!

Tiếng gọi bật ra trước cả khi cô kịp suy nghĩ.

Chương 3: Bức ảnh mới của ba người

Ông Minh tỉnh lại trong một căn phòng sáng trắng.

Điều đầu tiên ông nhìn thấy là Thu Hà đang ngồi bên giường, hai tay ôm lấy chiếc túi đựng hồ sơ bệnh án. Gương mặt cô mệt mỏi, đôi mắt sưng đỏ.

Ông khẽ gọi:

— Hà…

Cô ngẩng lên.

— Bác sĩ nói bệnh cũ của cha có dấu hiệu trở lại.

Đó là lần đầu tiên sau mười tám năm cô gọi ông bằng tiếng “cha”.

Ông Minh sững người, môi run lên.

— Con vừa…

Thu Hà quay mặt đi.

— Con chưa tha thứ đâu.

Ông gật đầu liên tục.

— Cha biết.

— Con chỉ không muốn mất thêm thời gian.

Ông Minh nhìn con gái rất lâu rồi đưa bàn tay gầy gò ra. Thu Hà do dự, sau đó đặt tay mình vào tay ông.

Bàn tay ấy vẫn chai sần như trong ký ức. Ngày cô còn nhỏ, bàn tay này từng dắt cô qua những con ngõ tối, sửa chiếc xe đạp cũ và cõng cô khi sốt.

Mười tám năm xa cách khiến những ký ức ấy trở nên mờ nhạt, nhưng chưa bao giờ biến mất hoàn toàn.

Thu Hà nói:

— Cha sẽ đi điều trị.

Ông Minh lắc đầu.

— Tốn kém lắm.

— Con lo được.

— Cha không muốn người khác nghĩ cha nhận con vì tiền.

— Con không quan tâm người khác nghĩ gì.

— Nhưng cha quan tâm con nghĩ gì.

Thu Hà nhìn ông.

— Nếu cha lại từ chối, con sẽ nghĩ cha vẫn không xem con là con gái.

Ông Minh im lặng.

Cô tiếp tục:

— Cha đã để mẹ quyết định thay con một lần. Cha lại tự quyết định thay con suốt mười tám năm. Bây giờ, cha để con quyết định một lần được không?

Ông Minh khẽ gật đầu.

— Được.

Việc điều trị bắt đầu sau đó vài ngày.

Thu Hà tạm hoãn chuyến công tác, chuyển toàn bộ lịch làm việc sang hình thức phù hợp để có thể ở cạnh cha. Ban đầu, ông Minh rất khó chịu vì không quen được chăm sóc.

Mỗi lần cô mang cháo đến, ông lại nói:

— Con còn công việc. Không cần ở đây suốt.

Thu Hà đặt hộp cháo xuống bàn.

— Cha có biết hồi nhỏ con ghét nhất câu gì không?

Ông lắc đầu.

— “Cha đang bận.”

Ông Minh im lặng.

Cô nói tiếp:

— Bây giờ con không muốn lặp lại câu ấy với cha.

Mắt ông đỏ lên.

Một tuần sau, Thu Hà trở về căn nhà cũ của mẹ để sắp xếp lại đồ đạc. Trong chiếc tủ gỗ lâu năm, cô phát hiện một chiếc hộp nhỏ có khóa.

Bên trong là hàng chục lá thư chưa từng gửi cho ông Minh.

Có lá chỉ vài dòng:

“Hôm nay Hà hỏi anh có nhớ sinh nhật nó không. Em nói không. Sau đó em vào bếp khóc.”

Có lá dài nhiều trang:

“Em ngày càng sợ mình đã sai. Con bé không còn chờ anh nữa, nhưng nó cũng không còn tin vào bất kỳ người đàn ông nào. Nó nói ai rồi cũng có thể bỏ đi. Có phải chính em đã gieo vào lòng con sự nghi ngờ ấy không?”

Thu Hà đọc trong nước mắt.

Ở đáy hộp có một lá thư đề tên cô.

“Hà của mẹ,

Nếu một ngày con biết sự thật, con có quyền giận mẹ. Mẹ đã tưởng rằng bảo vệ con là loại bỏ mọi nỗi đau khỏi cuộc đời con. Nhưng mẹ quên rằng một đứa trẻ không chỉ cần được che chở, mà còn cần được biết sự thật để tự lựa chọn.

Mẹ đã biến cha con thành người xấu để con có thể sống tiếp. Mẹ cũng biến mình thành người mạnh mẽ để không ai nhìn thấy mẹ ân hận.

Nếu còn cơ hội, con hãy gặp cha. Nhưng đừng tha thứ chỉ vì thương hại. Hãy nhìn xem ông ấy có thật lòng chịu trách nhiệm hay không.

Và cũng đừng thay mẹ gánh cảm giác tội lỗi. Mẹ đã lựa chọn, mẹ chấp nhận hậu quả.

Mẹ chỉ mong con hiểu: đôi khi người lớn yêu thương rất nhiều, nhưng nếu thiếu thành thật, tình yêu ấy vẫn có thể làm người khác tổn thương.”

Thu Hà ôm lá thư vào ngực.

Tối hôm đó, cô mang chiếc hộp đến bệnh viện.

Ông Minh đọc từng lá thư rất lâu. Có lúc ông cười, có lúc nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

— Mẹ con vẫn hay viết dài như vậy.

Thu Hà hỏi:

— Cha có giận mẹ không?

Ông lắc đầu.

— Có những lúc cha từng giận. Nhưng sau này cha hiểu bà ấy cũng chỉ là một người phụ nữ sợ mất chồng, sợ con đau khổ và sợ mình không đủ sức gánh cả gia đình.

— Nhưng mẹ đã sai.

— Ừ, mẹ con sai. Cha cũng sai. Yêu thương không khiến mọi quyết định đều trở thành đúng.

Thu Hà ngồi xuống cạnh cha.

— Con từng nghĩ chỉ cần thành công thì con sẽ không còn cần cha nữa.

— Con thành công như vậy, cha rất tự hào.

— Nhưng con vẫn cần một lời giải thích.

— Cha xin lỗi vì để con chờ quá lâu.

— Con cũng xin lỗi vì từng nói cha không xứng đáng.

Ông Minh vội lắc đầu.

— Con không có lỗi. Con chỉ phản ứng trước những gì con được biết.

Thu Hà dựa đầu vào vai cha.

Ông cứng người, không dám cử động. Một lúc sau, ông mới nhẹ nhàng đặt tay lên tóc con gái.

— Con lớn thật rồi.

Thu Hà bật cười trong nước mắt.

— Con đã lớn từ lâu. Chỉ là trước mặt cha, con vẫn thấy mình giống cô bé mười hai tuổi.

Sau nhiều tháng điều trị, tình trạng của ông Minh dần ổn định.

Thu Hà đưa cha về sống cùng mình. Ông không đồng ý ở trong căn phòng quá đầy đủ cô chuẩn bị, cứ nhất quyết xin một góc nhỏ gần sân.

— Cha quen sống đơn giản.

— Nhưng phòng kia có cửa sổ đẹp hơn.

— Cha muốn ở đây để còn sửa xe đạp.

— Cha vẫn muốn làm nghề đó sao?

Ông mỉm cười.

— Cha sửa xe không chỉ để kiếm sống. Mỗi lần thấy một đứa trẻ vui vì xe chạy lại được, cha thường nhớ đến con.

Thu Hà không ngăn cản nữa. Cô dành một góc sân cho cha đặt bộ dụng cụ cũ. Nhưng thay vì sửa xe lấy tiền, ông thường giúp miễn phí cho trẻ em và những người có hoàn cảnh khó khăn.

Một buổi chiều, Thu Hà mang ra một chiếc máy ảnh.

— Cha ngồi ngay ngắn đi.

— Chụp làm gì?

— Chụp ảnh gia đình.

Ông Minh nhìn quanh.

— Chỉ có hai cha con thôi.

Thu Hà đặt chiếc hộp thư của mẹ lên bàn giữa hai người.

— Mẹ vẫn ở đây.

Cô nhờ người trợ lý chụp giúp.

Trong bức ảnh, ông Minh mặc chiếc áo sơ mi mới nhưng vẫn giữ đôi dép cũ vì nói chúng còn dùng được. Thu Hà ngồi bên cạnh, một tay nắm tay cha, tay kia đặt lên chiếc hộp gỗ của mẹ.

Sau khi ảnh được in, cô viết phía sau:

“Ngày cha con gặp lại. Không ai phải đứng ngoài cánh cửa nữa.”

Ông Minh đọc dòng chữ, mắt đỏ hoe.

— Con có thể cho cha giữ tấm này không?

Thu Hà mỉm cười.

— Con in hai tấm. Cha một tấm, con một tấm.

Ông lấy tấm ảnh cũ từng giấu trong túi áo ra, đặt cạnh tấm ảnh mới.

Một tấm là hình ảnh người cha chỉ có thể đứng ngoài nhìn con gái từ xa.

Một tấm là ngày hai cha con chính thức ngồi cạnh nhau.

Ông Minh hỏi:

— Con đã tha thứ cho cha chưa?

Thu Hà suy nghĩ rồi đáp:

— Con không biết tha thứ có phải là một khoảnh khắc hay không. Có lẽ nó là một con đường. Hôm nay con đã bước được một đoạn.

— Cha sẽ đi cùng con.

— Lần này cha không được tự ý biến mất nữa.

Ông Minh gật đầu:

— Cha hứa.

Thu Hà nhìn cha, giọng nghiêm lại:

— Con không cần một lời hứa đẹp. Con cần cha giữ lời bằng những ngày bình thường.

Ông mỉm cười:

— Vậy ngày mai cha sẽ gọi con dậy ăn sáng.

— Con phải đi làm sớm.

— Càng phải ăn.

— Cha đừng nấu mặn quá.

— Con vẫn kén ăn như hồi nhỏ.

Tiếng cười của hai cha con vang trong căn nhà vốn đã im lặng suốt nhiều năm.

Thu Hà hiểu rằng không phải bí mật nào được giữ kín cũng xuất phát từ ý xấu. Nhưng dù bắt đầu bằng tình yêu, sự im lặng kéo dài vẫn có thể trở thành một vết thương.

Cha mẹ không thể bảo vệ con bằng cách tước đi quyền được biết sự thật.

Con cái cũng không thể chữa lành bằng cách mãi mãi ôm lấy hận thù.

Có những năm tháng đã mất thì không thể lấy lại. Nhưng khi người có lỗi đủ can đảm thừa nhận, người tổn thương đủ bình tĩnh lắng nghe và cả hai cùng chịu trách nhiệm cho tương lai, gia đình vẫn có thể tìm thấy con đường trở về.

Tấm ảnh cũ từng khiến Thu Hà đau đớn vì biết cha đã đứng ngoài cuộc đời mình suốt mười tám năm.

Nhưng tấm ảnh mới nhắc cô rằng từ ngày hôm ấy, không ai trong gia đình phải đứng ngoài cánh cửa thêm một lần nào nữa.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.