“Cô có biết người phụ nữ đó là ai không?”
Giọng nói run rẩy của người đàn ông phía sau khiến Linh dừng bước.
Cô quay lại, ánh mắt khó chịu nhìn về phía ông ta.
“Ý ông là bà cụ đang ngủ bên kia sao?”
Người đàn ông gật đầu.
Linh nhìn sang góc chợ.
Dưới mái che cũ kỹ, một bà cụ gầy gò đang nằm cuộn mình bên những bao tải ve chai. Chiếc áo đã bạc màu, đôi dép cũ đặt bên cạnh, mái tóc bạc rối nhẹ trong gió.
Trong mắt Linh, đó chỉ là một người nghèo khổ đang cố gắng sống qua ngày.
Cô khẽ cười.
“Có gì đặc biệt sao?”
Người đàn ông nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc.
“Cô thật sự không nhận ra à?”
Linh nhíu mày.
“Xin lỗi, tôi không có thời gian quan tâm đến những chuyện như vậy.”
Nói rồi cô quay đi.
Nhưng chỉ vài bước sau, cô bất giác dừng lại.
Bởi vì đúng lúc đó…
Bà cụ đang ngủ khẽ cử động.
Một bàn tay gầy guộc đưa ra khỏi chiếc khăn cũ.
Trên cổ tay bà là một chiếc vòng bạc nhỏ.
Linh nhìn thấy nó.
Và toàn thân cô cứng đờ.
Chiếc vòng ấy…
Cô đã từng nhìn thấy nó.
Không phải một lần.
Mà là trong những ký ức tuổi thơ mà cô cố gắng chôn sâu suốt nhiều năm.
“Không thể nào…”
Cô lẩm bẩm.
Tim cô đập mạnh.
Chiếc vòng bạc có một vết xước nhỏ ở mặt trong.
Một dấu hiệu mà không ai biết ngoài cô và mẹ.
Mười lăm năm trước…
Mẹ cô từng đeo chiếc vòng ấy.
Ngày bà biến mất.
Linh khi đó mới mười tuổi.
Cô vẫn nhớ buổi sáng hôm ấy.
Mẹ ôm cô vào lòng.
“Mẹ đi một chút rồi sẽ về.”
“Con ở nhà ngoan nhé.”
Đó là câu nói cuối cùng cô nghe được từ mẹ.
Sau ngày hôm đó, mẹ cô không bao giờ trở lại.
Gia đình tìm kiếm rất lâu.
Nhưng không có bất kỳ tin tức nào.
Theo thời gian, mọi người dần chấp nhận rằng có lẽ bà đã rời xa cuộc đời cô.
Chỉ có Linh…
Chưa bao giờ thật sự quên.
Cô từng nhiều lần tự hỏi:
“Mẹ có còn nhớ mình không?”
“Mẹ có từng muốn quay về không?”
Những câu hỏi ấy theo cô suốt những năm trưởng thành.
Và hôm nay…
Một chiếc vòng bạc cũ xuất hiện trên tay một bà cụ nhặt ve chai.
Một người mà cô chưa từng nghĩ sẽ liên quan đến cuộc đời mình.
Linh bước chậm lại.
Ánh mắt cô nhìn bà cụ thay đổi.
Không còn sự lạnh lùng.
Không còn vẻ xa cách.
Chỉ còn sự bối rối.
Cô tiến gần hơn.
“Bà ơi…”
Bà cụ mở mắt.
Đôi mắt già nua nhìn cô.
“Cô gái… cô cần gì sao?”
Giọng nói ấy khiến Linh sững người.
Có một âm thanh quen thuộc nào đó trong đó.
Một cảm giác mà cô không thể giải thích.
Cô ngồi xuống.
“Chiếc vòng trên tay bà…”
Bà cụ lập tức kéo tay áo che lại.
“Cái này sao?”
“Ừ.”
Linh nhìn chằm chằm.
“Bà có thể cho tôi xem được không?”
Bà cụ im lặng.
Một lúc sau, bà khẽ lắc đầu.
“Đây là thứ duy nhất ta còn giữ được.”
Câu nói ấy khiến Linh đau nhói.
“Bà…”
Cô muốn hỏi.
Nhưng cổ họng nghẹn lại.
Cô không biết nên bắt đầu từ đâu.
Hỏi bà là ai?
Hỏi vì sao bà có chiếc vòng của mẹ mình?
Hay hỏi…
Có phải bà chính là người mà cô đã chờ đợi suốt mười lăm năm?
Buổi tối hôm đó, Linh không thể ngủ.
Cô ngồi trước bàn làm việc.
Trên tay là bức ảnh cũ của gia đình.
Trong ảnh, cô bé mười tuổi đang ôm mẹ.
Trên tay mẹ cô…
Là chiếc vòng bạc ấy.
“Không thể trùng hợp như vậy…”
Linh tự nói.
Nhưng càng phủ nhận…
Cô càng thấy có điều gì đó đang bị che giấu.
Sáng hôm sau, cô quay lại nơi cũ.
Bà cụ vẫn ở đó.
Vẫn chiếc áo cũ.
Vẫn những bao ve chai bên cạnh.
Linh mang theo đồ ăn.
“Bà ăn chút gì đi ạ.”
Bà cụ ngạc nhiên.
“Cô quay lại làm gì?”
Linh im lặng.
Rồi hỏi:
“Bà tên gì?”
Bà cụ nhìn cô rất lâu.
Sau đó nhẹ nhàng trả lời:
“Tôi tên Mai.”
Cái tên ấy khiến Linh khựng lại.
Ngày trước…
Mẹ cô cũng từng nói với cô rằng:
“Nếu sau này có chuyện gì xảy ra, con hãy nhớ mẹ tên Mai.”
Linh nắm chặt tay.
“Bà Mai…”
Bà cụ nhìn cô.
“Cô gái, tại sao cô lại quan tâm đến tôi?”
Linh không trả lời ngay.
Cô lấy trong túi ra một bức ảnh.
“Bà nhìn người này có quen không?”
Bà cụ nhận lấy.
Chỉ vài giây sau…
Đôi tay bà run lên.
Gương mặt vốn bình tĩnh bỗng thay đổi.
Bà nhìn bức ảnh.
Rồi nhìn Linh.
“Cô…”
Giọng bà nghẹn lại.
“Cô là ai?”
Linh cảm thấy tim mình đau nhói.
Cô khẽ nói:
“Tôi là Linh.”
Bà cụ chết lặng.
Chiếc ảnh rơi xuống đất.
“Linh?”
Linh gật đầu.
“Con gái của bà…”
Câu nói chưa kịp hoàn thành.
Bà cụ bật khóc.
Nhưng đó không phải là niềm vui đơn giản.
Mà là sự đau đớn của một người đã mang theo bí mật quá lâu.
“Không…”
Bà lắc đầu.
“Không thể…”
“Bà biết mẹ tôi đúng không?”
Bà cụ cúi mặt.
Nước mắt rơi xuống bàn tay nhăn nheo.
“Ta xin lỗi…”
Linh hoang mang.
“Vì sao bà lại xin lỗi?”
Bà cụ im lặng rất lâu.
Rồi nói một câu khiến Linh cảm thấy cả thế giới như đảo lộn.
“Bởi vì người mà con đang tìm kiếm…”
“Chính là người đã từng cố gắng quay về với con.”
Linh chết lặng.
“Ý bà là sao?”
Bà cụ nhìn cô.
Ánh mắt đầy đau khổ.
“Mười lăm năm trước…”
“Không phải mẹ con bỏ con đi.”
“Có một sự thật mà gia đình con chưa bao giờ biết.”
Linh đứng bật dậy.
“Bà đang nói gì?”
Bà cụ nắm lấy chiếc vòng bạc.
Giọng run run:
“Ta biết chuyện đã xảy ra với mẹ con…”
“Và ta là người cuối cùng nhìn thấy bà ấy trước khi mọi chuyện thay đổi.”
Linh không thở nổi.
Cô nhìn bà cụ trước mặt.
Một người mà ngày hôm qua cô còn cho rằng chỉ là một bà lão nhặt ve chai vô danh.
Nhưng hôm nay…
Người ấy lại đang giữ bí mật lớn nhất cuộc đời cô.
Một bí mật có thể thay đổi tất cả những gì cô từng tin suốt mười lăm năm.
CHƯƠNG 2: BÍ MẬT SAU MƯỜI LĂM NĂM IM LẶNG
Linh ngồi đối diện bà Mai trong một căn phòng nhỏ.
Căn phòng đơn sơ đến mức khiến cô khó tin rằng một người từng nắm giữ bí mật quan trọng như vậy lại có thể sống trong hoàn cảnh này.
Một chiếc bàn gỗ cũ.
Một chiếc ghế đã sờn.
Vài món đồ được xếp ngay ngắn trong góc phòng.
Không có thứ gì quý giá.
Nhưng trên chiếc bàn trước mặt bà Mai…
Lại có một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ.
Bà Mai đặt tay lên chiếc hộp ấy.
Ánh mắt bà xa xăm.
“Suốt mười lăm năm…”
“Ta chưa từng nghĩ sẽ có ngày phải mở nó ra.”
Linh nhìn chiếc hộp.
Trong lòng cô có một cảm giác rất khó tả.
Cô vừa muốn biết sự thật.
Nhưng cũng vừa sợ hãi.
Bởi vì đôi khi…
Điều khiến con người đau lòng nhất không phải là không biết sự thật.
Mà là biết rằng những gì mình tin suốt nhiều năm có thể hoàn toàn sai.
“Bà có thể nói cho con biết không?”
Giọng Linh run nhẹ.
“Rốt cuộc mẹ con đã xảy ra chuyện gì?”
Bà Mai cúi đầu.
Một lúc lâu sau, bà mới chậm rãi nói:
“Mẹ con là một người phụ nữ rất mạnh mẽ.”
“Nhưng có những lúc, người mạnh mẽ nhất cũng có thể bị tổn thương.”
Linh im lặng lắng nghe.
“Mười lăm năm trước, mẹ con đã phát hiện ra một chuyện khiến bà ấy rất đau lòng.”
“Chuyện gì?”
Bà Mai nhìn cô.
“Liên quan đến gia đình con.”
Linh sững người.
“Gia đình con?”
Bà Mai gật đầu.
“Ngày đó, mẹ con nhận ra có những điều không đúng trong những câu chuyện mà mọi người kể cho bà ấy.”
“Bà ấy muốn tìm hiểu sự thật.”
“Nhưng càng tìm hiểu…”
“Bà ấy càng gặp nhiều khó khăn.”
Linh siết chặt tay.
“Vậy tại sao mẹ không nói với con?”
Bà Mai thở dài.
“Vì lúc đó con còn quá nhỏ.”
“Bà ấy không muốn con phải chịu những chuyện của người lớn.”
Câu nói ấy khiến mắt Linh đỏ lên.
Suốt mười lăm năm…
Cô từng nghĩ mẹ đã bỏ rơi mình.
Cô từng có những lúc giận dữ.
Có những đêm cô tự hỏi:
“Tại sao mẹ không cần mình nữa?”
Nhưng giờ đây…
Một khả năng khác đang xuất hiện.
Có thể mẹ chưa từng muốn rời xa cô.
Bà Mai mở chiếc hộp gỗ.
Bên trong là vài món đồ cũ.
Một chiếc khăn tay.
Một bức ảnh đã phai màu.
Và một lá thư.
Linh nhìn thấy nét chữ trên phong bì.
Toàn thân cô run lên.
Đó là nét chữ mà cô từng nhìn thấy rất nhiều lần trong những cuốn sổ cũ của mẹ.
“Mẹ…”
Cô khẽ thốt lên.
Bà Mai đẩy lá thư về phía cô.
“Ta giữ nó suốt nhiều năm.”
“Tại sao bà không đưa cho con?”
Bà Mai cúi đầu.
“Vì ta không biết phải tìm con ở đâu.”
“Và vì ta đã hứa với mẹ con…”
Linh nhìn bà.
“Hứa điều gì?”
Bà Mai nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Nếu một ngày con đủ trưởng thành…”
“Ta sẽ trao lại tất cả.”
Linh cầm lá thư.
Nhưng bàn tay cô run đến mức không thể mở ra ngay.
Cô sợ.
Sợ những dòng chữ bên trong.
Sợ phải đối diện với những năm tháng đã mất.
Cuối cùng…
Cô vẫn mở.
Bên trong chỉ có vài dòng.
Nhưng từng câu khiến trái tim cô đau nhói.
"Linh yêu của mẹ."
"Nếu một ngày con đọc được lá thư này, có lẽ mẹ đã không thể ở bên con như mẹ mong muốn."
"Nhưng con phải nhớ một điều…"
"Mẹ chưa bao giờ rời bỏ con."
Nước mắt Linh rơi xuống.
Cô đưa tay che miệng.
Bao nhiêu cảm xúc bị dồn nén suốt mười lăm năm cuối cùng cũng vỡ òa.
“Mẹ…”
Cô khóc.
“Con đã từng rất giận mẹ…”
“Con đã nghĩ mẹ không cần con nữa…”
Bà Mai nhìn cô.
Đôi mắt bà cũng đỏ lên.
“Ta biết.”
“Và đó là điều khiến mẹ con đau lòng nhất.”
Linh ngẩng đầu.
“Bà biết mẹ con ở đâu sao?”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Rất lâu sau…
Bà Mai mới trả lời:
“Ta biết chuyện sau cùng về mẹ con.”
“Nhưng ta không thể nói rằng ta biết tất cả.”
Linh hoang mang.
“Ý bà là sao?”
Bà Mai lấy một tấm ảnh khác.
Trong ảnh là mẹ Linh.
Nhưng phía sau bà…
Có một người phụ nữ lớn tuổi hơn.
“Đây là ai?”
Linh hỏi.
Bà Mai nói:
“Người cuối cùng gặp mẹ con trước khi bà ấy biến mất.”
“Người đó biết lý do thật sự.”
Linh nhìn bức ảnh.
“Bà ấy đang ở đâu?”
Bà Mai im lặng.
“Ta không biết.”
“Nhưng có một thứ có thể giúp con tìm ra.”
“Là gì?”
Bà Mai lấy ra một mảnh giấy nhỏ.
Trên đó chỉ có một dòng chữ.
Linh đọc.
Rồi sắc mặt thay đổi.
Bởi vì đó là một câu mà mẹ cô từng nói với cô khi còn nhỏ.
"Khi con thấy mọi thứ mất đi, hãy nhớ rằng sự thật luôn có cách quay trở lại."
Ngày hôm sau.
Linh trở về nhà.
Nhưng mọi thứ xung quanh cô dường như đã thay đổi.
Căn nhà rộng lớn.
Cuộc sống đầy đủ.
Những thứ mà trước đây cô từng tự hào…
Bỗng nhiên trở nên vô nghĩa.
Cô ngồi nhìn bức ảnh của mẹ.
“Suốt mười lăm năm…”
“Con đã trách nhầm mẹ sao?”
Cô tự hỏi.
Đúng lúc đó…
Một người trong gia đình bước vào.
Thấy vẻ mặt của Linh, người đó hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Linh nhìn lên.
“Con đã gặp một người.”
Người kia hơi thay đổi sắc mặt.
“Ai?”
“Một bà cụ.”
“Bà ấy nói biết chuyện về mẹ.”
Không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.
Linh nhận ra điều đó.
“Tại sao mọi người lại phản ứng như vậy?”
Không ai trả lời.
Cô đứng dậy.
“Có phải mọi người đã biết điều gì đó?”
Sự im lặng ấy…
Chính là câu trả lời đáng sợ nhất.
Linh nhìn từng người.
“Mười lăm năm qua…”
“Mọi người đã giấu con chuyện gì?”
Không ai nói.
Cho đến khi một giọng nói yếu ớt vang lên:
“Linh…”
“Có những chuyện…”
“Biết rồi chưa chắc con sẽ thấy nhẹ lòng.”
Linh nhìn họ.
Ánh mắt cô kiên quyết.
“Con thà đau vì sự thật…”
“Còn hơn sống cả đời trong một lời nói dối.”
Đêm hôm đó.
Linh quay lại tìm bà Mai.
Nhưng nơi bà từng ở…
Đã không còn ai.
Căn phòng nhỏ trống rỗng.
Chỉ còn lại chiếc hộp gỗ đặt trên bàn.
Bên cạnh là một mảnh giấy.
Linh mở ra.
Chỉ có một dòng:
"Nếu con đã chọn tìm sự thật, hãy chuẩn bị tinh thần."
"Bởi vì người khiến mẹ con biến mất…"
"Có thể là người mà con chưa bao giờ nghi ngờ."
Linh chết lặng.
Bàn tay cô run lên.
Trong đầu cô hiện lên hàng loạt câu hỏi.
Ai đã che giấu sự thật?
Ai đã khiến mẹ cô không thể quay về?
Và vì sao…
Một bà cụ nhặt ve chai lại là người duy nhất giữ lại hy vọng cho cô suốt mười lăm năm?
Linh nhìn dòng chữ cuối cùng.
Một cảm giác lạnh chạy qua người.
Bởi vì cô hiểu…
Câu chuyện về mẹ cô mới chỉ bắt đầu.
Và bí mật lớn nhất…
Vẫn đang chờ được hé lộ.