#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1: BỮA CƠM ĐẮNG VÀ GIỌT NƯỚC TRÀN LY
"Rầm!"
Tiếng bát sứ va mạnh xuống mặt bàn gỗ vang lên chói tai, khiến bé Bống đang cầm đũa giật mình khóc thét lên. Bà nội ngồi bên cạnh luống cuống buông bát, vội ôm lấy cháu vào lòng. Không khí trong căn phòng ăn rộng chưa đầy mười lăm mét vuông bỗng chốc đông cứng lại, ngột ngạt đến mức người ta có thể nghe rõ cả tiếng vè vè của chiếc quạt máy cũ kỹ đang quay trên tường.
Anh Thành – chồng tôi – đứng phắt dậy, gương mặt đỏ gay vì giận dữ. Anh chỉ tay vào mâm cơm vỏn vẹn có đĩa đậu phụ sốt cà chua, bát canh rau muống luộc và một đĩa lòng lợn xào dưa nhỏ, giọng đay nghiến:
– Cô nhìn lại cái mâm cơm này đi! Đây là thức ăn dành cho năm con người à? Thằng Nam đang tuổi ăn tuổi lớn, mẹ thì già yếu cần bồi bổ, tôi đi làm bục mặt ngoài đường mười tiếng đồng hồ, về nhà chỉ thấy toàn rau với đậu. Cô coi cái nhà này là cái chùa hay sao mà bắt chúng tôi ăn chay niệm Phật?
Tôi đứng lặng người bên cạnh nồi cơm điện, đôi bàn tay vẫn còn dính vài hạt cơm khô khốc bỗng run lên bần bật. Suốt bảy năm hôn nhân, chưa bao giờ tôi cảm thấy lòng tự trọng của mình bị chà đạp một cách tàn nhẫn như thế này. Tôi cố kìm nén sự uất nghẹn, ngước mắt nhìn thẳng vào chồng:
– Anh Thành, anh có biết hôm nay là ngày mấy không? Ngày 28 rồi. Năm triệu anh đưa đầu tháng, tôi phải gói ghém cho tiền điện, tiền nước, tiền sữa của con Bống, tiền học thêm của thằng Nam, rồi tiền thuốc huyết áp của mẹ. Anh bảo tôi phải đào đâu ra thịt cá ê hề vào những ngày này?
Anh Thành bật cười khẩy, nụ cười đầy sự hoài nghi và coi thường:
– Cô đừng có ngụy biện! Năm triệu chứ có phải năm mươi nghìn đâu? Thời buổi này người ta đi chợ khéo đầy người vẫn dư giả. Tôi thấy cô cố tình cắt xén, chi tiêu bôi bác để giấu tiền riêng về cho đằng ngoại thì có! Cô nghĩ tôi mù chắc? Có mỗi việc ở nhà nội trợ, cầm tiền đi chợ mà cũng không xong, đúng là loại đàn bà vô dụng!
"Loại đàn bà vô dụng..." Câu nói như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, làm tê liệt mọi dây thần kinh của tôi. Nhìn sang góc bàn, mẹ chồng tôi chỉ biết thở dài, cúi đầu né tránh ánh mắt của con dâu. Bà hiền lành nhưng cả đời cam chịu, luôn nghĩ đàn ông là trụ cột, đàn bà phải nhẫn nhịn. Sự im lặng của bà, tiếng khóc của con gái, và ánh mắt khinh miệt của chồng như những mũi dao đâm nát chút kiên nhẫn cuối cùng trong tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác như một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sự cam chịu bấy lâu nay bỗng chốc biến mất, nhường chỗ cho một quyết định dứt khoát. Tôi bước về phía tủ phòng khách, lấy ra cuốn sổ thu chi đóng bìa cẩn thận cùng chiếc ví da của anh Thành đang để trên kệ. Tôi rút toàn bộ số tiền còn lại trong ví của mình – vỏn vẹn ba mươi lăm nghìn đồng – đặt cùng cuốn sổ lên bàn ăn, ngay trước mặt anh.
– Được rồi. Nếu anh nghĩ năm triệu là to lớn, nếu anh nghĩ tôi ăn chặn tiền của gia đình này để mang về ngoại, thì từ ngày mai, tôi giao lại toàn bộ quyền quản lý tài chính và chợ búa cho anh. Đằng nào tôi cũng là 'loại vô dụng' rồi, vậy xin mời người thông minh, giỏi giang như anh đứng ra chèo lái.
Thành hơi bất ngờ trước sự cứng rắn đột ngột của tôi, nhưng lòng tự ái của một gã đàn ông gia trưởng không cho phép anh xuống nước. Anh giật lấy cuốn sổ, cười nhạt:
– Cầm thì cầm! Cô tưởng không có cô thì cái nhà này chết đói chắc? Để tôi làm cho cô sáng mắt ra, xem quản lý cái nhà này dễ thế nào. Đúng là sướng quá hóa rồ!
Tôi không nói thêm một lời nào. Tôi cúi xuống bế bé Bống lên phòng, bỏ lại mâm cơm lạnh ngắt và bóng dáng Thành đang hậm hực ngồi xuống ghế. Đêm đó, nằm trong bóng tối, nước mắt tôi chảy tràn ra gối. Tôi không khóc vì ấm ức, mà khóc vì thương cho chính mình đã chịu đựng một cách mù quáng suốt bao năm qua. Nhưng trong lòng tôi cũng nhen nhóm một niềm tin: Đã đến lúc phải để anh tự nếm trải thực tế.
CHƯƠNG 2: THỰC TẾ PHŨ PHÀNG
Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ 5 giờ rưỡi như thường lệ, nhưng thay vì tất bật chạy ra chợ đầu mối để mua được mớ rau củ tươi giá rẻ, tôi thong thả ngồi uống nước ấm, tập vài động tác thể dục nhẹ nhàng.
Thành bước xuống nhà với bộ dạng ngái ngủ, thấy tôi ngồi thảnh thơi thì hơi nhíu mày. Anh hắng giọng:
– Hôm nay ăn gì? Cô không đi chợ à?
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, giọng điệu bình thản đến lạ:
– Em đã bàn giao quyền quản lý rồi mà. Từ hôm nay tiền nong, chợ búa, cơm nước là việc của anh. Tiền ăn sáng của cả nhà hôm nay anh tự lo nhé. Thằng Nam thích ăn phở, con Bống ăn cháo dinh dưỡng, mẹ thì ăn bánh cuốn mềm, còn em thì ăn gì cũng được.
Thành hừ một tiếng, rút ví lấy ra tờ hai trăm nghìn đưa cho thằng Nam: "Đấy, hai chị em dẫn nhau đi ăn phở, mua cho bà một suất luôn". Thằng Nam cầm tiền hớn hở chạy đi. Thành nhìn tôi với vẻ đắc ý: "Thấy chưa, có gì đâu mà phải cuống". Tôi không nói gì, chỉ thầm tính nhẩm: Ba bát phở, một suất bánh cuốn, hết sạch hai trăm nghìn. Vậy là bữa sáng đã ngốn hết một phần đáng kể của số tiền chi tiêu trung bình mỗi ngày.
Cơn ác mộng thực sự của Thành bắt đầu vào buổi tối, khi anh phải trực tiếp đi chợ sau giờ làm. Tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên liên tục khi tôi đang ngồi đọc sách cùng con.
– Alo, Mai à! Cái hàng thịt lợn quen của nhà mình nằm ở góc nào ấy nhỉ? Sao tôi mua hai lạng thịt nạc với ít xương nấu canh mà bà bán hàng đòi tận một trăm ba mươi nghìn? Có phải họ thấy đàn ông đi chợ nên bắt chẹt không?
– Giá chung đấy anh ạ, xương ống ngon với thịt thăn giờ giá đó là bình thường. Anh cứ mua đi.
Chưa đầy mười lăm phút sau, điện thoại lại reo:
– Mai! Rau muống bao nhiêu một mớ? Sao họ đòi mười lăm nghìn một mớ nhỏ tí thế này? Hôm trước cô mua có năm nghìn cơ mà?
– Hôm trước em đi chợ đầu mối từ 5 giờ sáng, lại mua cả bó mười mớ về chia ra ăn dần. Giờ anh mua ở chợ chiều, lại mua lẻ thì giá phải gấp đôi gấp ba chứ.
Bữa tối hôm đó được dọn ra muộn hơn một tiếng so với mọi khi. Thành bước vào nhà với gương mặt phờ phạc, mồ hôi nhễ nhại, áo sơ mi đi làm dính đầy vết dầu mỡ do vụng về chiên cá làm dầu bắn tung tóe. Mâm cơm có đĩa cá rán cháy cạnh, bát canh rau muống luộc thâm xì và đĩa thịt rang mặn chát.
Thằng Nam vừa nếm thử miếng thịt đã nhăn mặt: "Bố ơi, mặn quá, con không nuốt nổi". Bé Bống thì khóc mếu máo vì cá nhiều xương không dám ăn. Mẹ chồng tôi thở dài, lẳng lặng đứng dậy lấy bát nước lọc để tráng bớt mị vị mặn của thịt cho cháu. Thành nhìn quanh một lượt, định lên tiếng quát con nhưng nhìn thấy ánh mắt bình thản của tôi, anh lại nuốt lời chửi thề vào trong, cắm cúi ăn bát cơm chan nước canh nhạt nhẽo.
Mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Ngày mùng 5 đầu tháng sau, khi hóa đơn tiền điện, tiền nước và tiền internet đồng loạt gửi về tin nhắn máy Thành, mặt anh biến sắc. Tổng cộng hết gần hai triệu đồng.
– Sao tiền điện tháng này cao thế này? Những một triệu sáu? Cô ở nhà bật điều hòa vô tội vạ đúng không? – Thành xông vào phòng, giơ màn hình điện thoại trước mặt tôi.
– Anh quên là tháng này nắng nóng cao điểm à? Mẹ già yếu không chịu được nhiệt, em phải bật điều hòa phòng mẹ. Con Bống bị rôm sảy cũng phải bật. Bản thân anh tối về ngủ cũng bật từ 9 giờ tối đến 6 giờ sáng hôm sau. Anh có thể check số công tơ điện, em không hề xài hoang phí.
Thành cứng họng. Anh cầm điện thoại, ngón tay lướt lướt tính toán gì đó, vầng trán nhíu chặt lại. Năm triệu đồng, trừ đi hai triệu tiền hóa đơn, chỉ còn lại ba triệu cho hai mươi lăm ngày còn lại. Nghĩa là mỗi ngày, năm miệng ăn chỉ được phép tiêu vỏn vẹn một trăm hai mươi nghìn đồng cho cả ba bữa sáng, trưa, tối.
Tôi nhìn thấy rõ sự hoang mang và áp lực bắt đầu hiện rõ trên khuôn mặt vốn luôn tự cao của chồng. Anh bắt đầu nhận ra, cái gọi là "năm triệu to như bánh xe bò" của anh, hóa ra chỉ là một bong bóng xà phòng dễ vỡ trước thực tế bão giá.
CHƯƠNG 3: QUẢ NGỌT TỪ SỰ THẤU HIỂU
Những ngày tiếp theo đối với Thành là một chuỗi thử thách thực sự. Để tiết kiệm, anh không dám cho các con ăn sáng bên ngoài nữa mà tự tay dậy sớm cắm cơm nguội rang với trứng, hoặc luộc khoai tây. Đi làm, thay vì tụ tập trà đá, cà phê với đồng nghiệp, anh chọn cách mang bình nước lọc đi theo. Gương mặt anh không còn vẻ nghênh ngang, hách dịch như trước, thay vào đó là sự mệt mỏi và suy tư.
Đỉnh điểm là ngày mùng 20, khi thằng Nam mang về tờ thông báo nộp tiền học phí học thêm tiếng Anh và tiền quỹ lớp, tổng cộng hết một triệu hai trăm nghìn. Thành cầm tờ giấy, tay run run. Trong ví anh lúc này chỉ còn đúng bốn trăm nghìn đồng, mà tháng thì còn mười ngày nữa mới kết thúc.
Tôi đứng ở cửa bếp, nhìn Thành ngồi thẫn thờ ở phòng khách, hai tay đan vào nhau, đầu cúi thấp. Mẹ chồng tôi bước đến bên cạnh con trai, vỗ vai anh bảo:
– Thành à, con đã sáng mắt ra chưa? Suốt mấy năm qua, một mình cái Mai nó co kéo năm triệu của con để lo cho cái nhà này tươm tất, không để ai thiếu thốn cái gì. Nó phải thức khuya dậy sớm, bấm bụng nhịn ăn nhịn mặc, mua tấm áo mới cũng không dám. Vậy mà con mở mồm ra là chê bai, nghi ngờ nó. Con làm đàn ông thế là ích kỷ lắm con ơi!
Thành im lặng, hai bờ vai khẽ run lên. Tôi biết, lòng kiêu hãnh của anh đã hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là sự hối hận muộn màng. Tôi nhẹ nhàng bước đến, đặt lên bàn một phong bì nhỏ. Bên trong là số tiền tôi dành dụm được từ việc nhận may gia công quần áo tại nhà vào ban đêm – công việc mà bấy lâu nay tôi vẫn lẳng lặng làm khi cả nhà đã đi ngủ.
– Đây là tiền học của con, anh cầm lấy nộp cho cháu đi. Còn mười ngày nữa mới đến kỳ lương của anh, số tiền còn lại cứ để em lo liệu.
Thành ngước lên nhìn tôi, đôi mắt anh đỏ hoe, rơm rớm nước mắt. Anh đứng bật dậy, nắm lấy đôi bàn tay chai sần, thô ráp của tôi – đôi bàn tay mà bấy lâu nay anh chưa từng một lần để ý.
– Mai... anh xin lỗi. Anh thật khốn nạn... Anh sai rồi. Anh không ngờ một tháng có bấy nhiêu việc phải chi tiêu, không ngờ em phải chịu đựng nhiều áp lực như thế. Vậy mà anh còn mắng nhiếc, nghi ngờ em... Anh xin lỗi em, xin lỗi mẹ.
Tôi mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài trên má. Tôi không cần sự chiến thắng để hả hê, tôi chỉ cần sự thấu hiểu từ người đàn ông mình đã chọn làm chồng. Tôi nhẹ nhàng ôm lấy anh:
– Em không giận anh nữa. Em chỉ muốn anh hiểu rằng, một gia đình muốn vững vàng thì không thể chỉ dựa vào số tiền người này đưa, hay công sức người kia bỏ ra. Chúng ta là vợ chồng, phải cùng nhau gánh vác.
Từ ngày hôm đó, tổ ấm của chúng tôi đã thực sự sang một trang mới. Thành không còn thói quen quăng tiền lên bàn rồi coi mình là ông tướng. Mỗi tháng nhận lương, anh chủ động giữ lại một khoản nhỏ chi tiêu cá nhân, còn lại đưa hết cho tôi, nhưng lần này là với thái độ trân trọng và tin tưởng tuyệt đối.
Không chỉ vậy, anh bắt đầu thay đổi từ những hành động nhỏ nhất. Cuối tuần, thay vì nằm xem điện thoại, anh chủ động cùng tôi dọn dẹp nhà cửa, phụ tôi nhặt rau, rửa bát. Khi đi chợ, anh không còn ngơ ngác nữa mà đã biết mặc cả, biết chọn bó rau tươi, miếng thịt ngon. Những bữa cơm gia đình từ đó luôn ngập tràn tiếng cười, không còn những lời chê bai, hạch sách.
Qua sóng gió lần này, Thành mới thấu hiểu sâu sắc rằng quản lý một gia đình không chỉ đơn thuần là đưa tiền, mà còn là sự sẻ chia, đồng cảm và thấu hiểu từng nỗi lo toan nhỏ nhặt nhất. Anh chưa bao giờ coi nhẹ những hy sinh thầm lặng của vợ nữa. Còn tôi cũng nhận ra một bài học đắt giá cho bản thân: Hôn nhân chỉ thật sự hạnh phúc và bền vững khi cả hai biết hạ cái tôi của mình xuống, biết đặt mình vào vị trí của nhau để cùng cảm thông và chia sẻ.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.