Gió chiều cuối năm thổi qua khoảng sân gạch rêu phong, mang theo cái lạnh sắt se của những ngày giáp Tết và mùi nhang trầm nhà ai vừa thắp phảng phất trong không gian. Đứng từ hiên nhà nhìn ra, tôi thấy bóng dáng chồng mình – anh Thành – đang lúi húi quét dọn những chậu cây cảnh đặt quanh chiếc bể cạn. Ngôi nhà ngói ba gian hai chái này đã đứng biệt lập ở đây suốt hơn bốn mươi năm qua, che chở cho hai thế hệ, chứng kiến biết bao thăng trầm của một gia đình. Nhưng chỉ vài ngày nữa thôi, sau bữa cơm chiều nay, toàn bộ mái ngói thâm nâu kia, những rui mè gỗ xoan đã lên nước bóng loáng, và cả bức tường vôi lở dở sẽ được dỡ bỏ để nhường chỗ cho một tòa nhà cao tầng khang trang, hiện đại.
Mọi thủ tục với đội thợ xây đã hứa hẹn xong xuôi, bản vẽ thiết kế bề thế cũng đã nằm gọn trên bàn trà. Đáng lẽ ra, là người phụ nữ trong gia đình, tôi phải cảm thấy háo hức và tự hào khi sắp được sở hữu một cơ ngơi lộng lẫy nhất nhì khu phố. Thế nhưng, lồng ngực tôi lúc này lại trĩu nặng một khối đá vô hình. Sự ngột ngạt ấy không đến từ việc tiếc nuối nét cổ kính của ngôi nhà cũ, mà nó bắt nguồn từ một bí mật, một toan tính ích kỷ mà tôi đã âm thầm thực hiện suốt ba tháng qua – một điều khiến tôi tự thấy bản thân mình thật thất đức mỗi khi đối diện với ánh mắt hiền lành, tin tưởng của chồng và các em.
Tôi kết hôn với anh Thành khi hai bàn tay cả hai còn trắng trơn. Anh là con trưởng trong một gia đình có ba anh em. Dưới anh còn cô em gái tên Thảo đã đi lấy chồng xa, cuộc sống cũng chỉ vừa đủ ăn đủ mặc, và chú út tên Minh, một người đàn ông lận đận, hiền lành nhưng nghèo khó, hiện đang làm thợ mộc tự do và nuôi đứa con nhỏ sau khi vợ bỏ đi. Bố mẹ chồng tôi mất sớm, để lại ngôi nhà cổ này cùng mảnh đất thổ cư vuông vắn rộng rãi. Khi ông bà nằm xuống, anh Thành với tư cách là anh cả đã đứng ra gánh vác mọi việc thờ cúng, chăm sóc các em. Theo phong tục, ngôi nhà từ đường này thuộc về vợ chồng tôi quản lý, nhưng đất đai vốn là của chung của ba anh em nếu chưa có sự phân chia rõ ràng trên giấy tờ.
Cuộc sống đô thị hóa ngày càng nhanh, mảnh đất vốn ở vùng ven nay bỗng chốc nằm ngay sát trục đường lớn, giá trị tăng lên vùn vụt. Khi kinh tế gia đình tôi khấm khá hơn nhờ việc kinh doanh cửa hàng tạp hóa và đồ gia dụng, tôi bắt đầu nhen nhóm ý định đập nhà cũ để xây biệt thự phố. Tôi không muốn sống mãi trong cảnh mỗi mùa mưa bão lại phải loay hoay che chắn những chỗ dột, hay phải dùng chung không gian sinh hoạt chật hẹp khi các con ngày một lớn. Tuy nhiên, rào cản lớn nhất chính là quyền lợi của hai đứa em chồng. Theo lý, nếu xây dựng một công trình kiên cố và có giá trị lớn như vậy trên toàn bộ diện tích đất, đồng nghĩa với việc phần đất của Thảo và Minh sẽ bị thu hẹp hoặc coi như mất trắng, vì sau này chẳng ai có thể đập bỏ một phần ngôi nhà lớn để chia đất cho họ nữa.
Chồng tôi là người trọng tình nghĩa, anh từng nhiều lần bàn với tôi:
"Em à, đất này là lộc của ông bà để lại. Mình xây nhà mới là việc tốt, nhưng phải tính toán sao cho thỏa đáng với cô Thảo và chú Minh. Thằng Minh còn khổ quá, sau này nó còn phải lo cho con cái, mình không thể gom hết phần của các em vào nhà mình được."
Khi đó, tôi bề ngoài gật gù đồng ý, nhưng bên trong lòng dạ lại cồn cào những toan tính riêng. Tôi nghĩ đến tương lai của hai đứa con mình, nghĩ đến số tiền lớn mà vợ chồng tôi phải tự lực bỏ ra để xây dựng. "Các em đã đi ở riêng, đứa thì có nhà chồng, đứa thì tự bươn chải, tại sao mình phải hy sinh quyền lợi của con mình để san sẻ?", suy nghĩ ích kỷ ấy cứ lớn dần lên như một loài cỏ dại bóp nghẹt sự thấu cảm trong tôi.
Ba tháng trước, lợi dụng lúc anh Thành bận rộn đi giao hàng dài ngày và tin tưởng giao cho tôi toàn quyền xử lý các thủ tục chuẩn bị giấy tờ bản vẽ, tôi đã gặp riêng Thảo và Minh.
Với danh nghĩa là dâu cả lo toan cho dòng họ, tôi viện lý do rằng việc xây nhà lớn là để có nơi thờ tự đàng hoàng cho bố mẹ, là bộ mặt của cả gia đình để sau này các em về có nơi nở mày nở mặt. Tôi khéo léo dùng những lời lẽ than thở về việc gánh nặng nợ nần khi xây nhà, về việc vợ chồng tôi phải đứng ra lo liệu mọi chi phí mà không đòi hỏi các em một đồng nào. Từ đó, tôi gợi ý hai em ký vào một biên bản tự nguyện bàn giao quyền sử dụng và định đoạt toàn bộ mảnh đất từ đường cho anh cả, xem như một hình thức "công đức" để báo hiếu bố mẹ, đổi lại vợ chồng tôi sẽ chịu trách nhiệm thờ cúng trọn đời.
Thảo vốn tính thật thà, lại thương anh trai quanh năm vất vả, nghe tôi nói vậy liền mủi lòng:
"Chị dâu nói phải, tụi em phận làm em, không phụ giúp được gì tiền bạc để xây nhà cho bố mẹ thì thôi, chứ đâu dám đòi hỏi chia chác gì mảnh đất này. Miễn sao anh chị xây được nhà to, có chỗ ấm cúng cho hương hồn bố mẹ là em mừng rồi."
Còn chú út Minh, người đàn ông lam lũ với đôi bàn tay chai sần vì mùn cưa, chỉ im lặng một hồi lâu rồi cũng đặt bút ký. Chú bảo:
"Em thế nào cũng được, chỉ mong anh chị sau này lúc nào cũng mở rộng cửa để bố con em có chốn đi về, những ngày giỗ Tết có chỗ thắp cây nhang cho ấm lòng."
Cầm tờ giấy có đầy đủ chữ ký của hai em trong tay, tôi như trút được gánh nặng lớn. Tôi đã dùng sự nhẹ dạ, lòng tự trọng và tình yêu thương gia đình của họ để tước đi phần tài sản chính đáng mà họ được hưởng, biến nó thành sở hữu riêng độc quyền của gia đình mình. Tôi giấu nhẹm tờ giấy đó đi, không cho anh Thành biết, âm thầm thúc tiến ngày khởi công. Tôi tự huyễn hoặc bản thân rằng mình làm vậy cũng chỉ vì gia đình nhỏ của mình, vì tương lai của các con tôi.
*
Thế nhưng, cuộc đời đôi khi có những sự sắp đặt khiến con người ta phải giật mình tự soi rọi lại góc khuất tối tăm nhất trong tâm hồn. Hôm nay là ngày cuối cùng ngôi nhà cũ còn đứng vững. Theo ý nguyện của anh Thành, trước khi những nhát búa đầu tiên hạ xuống, anh muốn tự tay nấu một bữa cơm, mời đầy đủ các em và các cháu về tụ họp. Anh bảo đây là bữa cơm chia tay nếp nhà cũ, nơi lưu giữ toàn bộ ký ức tuổi thơ của ba anh em, và cũng là để xin phép linh hồn bố mẹ cho phép con cháu được thay đổi diện mạo ngôi nhà.
Từ đầu giờ chiều, không khí trong căn bếp nhỏ đã rộn ràng. Khác với mọi khi tôi hay ra ngoài mua đồ ăn sẵn cho tiện, hôm nay anh Thành tự tay vào bếp. Anh chuẩn bị những món ăn vô cùng giản dị nhưng lại là những món mà ngày xưa mẹ chồng tôi hay nấu mỗi dịp sum họp: một nồi cá kho tương đậm đà, bát canh dưa chua nấu sườn, đĩa rau muống luộc chấm tương ngọt và một đĩa giò lụa tự gói. Chú Minh đến sớm nhất, không đi tay không, chú chở theo một bó củi xoan khô và mấy thanh gỗ nhỏ đằng sau chiếc xe máy cũ kỹ. Chú bảo với anh Thành:
"Anh ơi, em gom ít củi khô này đến để anh em mình nhóm bếp luộc bánh chưng muộn, với lại em có đục sẵn mấy cái chốt gỗ, tí nữa lúc dỡ nhà, mấy thanh xà gồ nào còn tốt anh cho em xin giữ lại nhé. Em muốn mang về đóng cái kệ sách nhỏ cho cháu, coi như giữ chút kỷ niệm của nhà mình."
Anh Thành vỗ vai em trai, mắt rơm rớm:
"Chú cứ lấy hết những gì chú cần. Nhà này dẫu đập đi, nhưng gỗ lạt bên trong đều là mồ hôi nước mắt của bố mẹ ngày xưa đi rừng về dựng nên. Chú giữ được cái gì thì cứ giữ."
*
Một lát sau, Thảo cùng chồng và hai đứa con cũng tới. Căn nhà cũ bỗng chốc tràn ngập tiếng cười nói của trẻ thơ và tiếng chào hỏi ríu rít. Thảo nhanh nhẹn chạy vào bếp phụ tôi nhặt rau, vừa làm vừa ngắm nghía bức tường bếp ám khói đen kịt:
"Chị dâu ơi, nhìn cái bếp này em lại nhớ ngày xưa ghét nhất là bị mẹ bắt nhóm củi dâu, khói bay mù mịt chảy cả nước mắt. Thế mà chớp mắt một cái, tụi mình đều già cả rồi, nhà sắp đập đi rồi, tự dưng thấy nhớ quá chị ạ."
Tôi gượng cười, bàn tay nhặt rau bỗng run lên bần bật. Những câu nói vô tư của Thảo như từng nhát dao cứa vào lòng tự trọng của tôi. Tôi nhìn ra gian nhà ngoài, nơi anh Thành và chú Minh đang đứng trước bàn thờ bố mẹ. Khói hương nghi ngút, ánh đèn dầu leo lét soi tỏ hai gương mặt có nhiều nét giống nhau, đều hằn lên những nếp nhăn của sự lo toan, vất vả nhưng ánh lên vẻ thánh thiện, ấm áp. Chồng tôi thắp ba nén hương, sụp lạy trước bài vị rồi lầm rầm khấn vái. Tôi đứng nép sau cánh cửa buồng, lắng nghe từng lời khấn của anh:
"Lạy bố, lạy mẹ... Hôm nay con trai trưởng cùng các em dâng mâm cơm muộn, xin phép bố mẹ cho chúng con được hạ giải ngôi nhà cũ này để xây dựng lại. Con xin hứa với bố mẹ, dù nhà có to đẹp đến đâu, thì đây vẫn luôn là mái nhà chung của ba anh em chúng con. Con sẽ luôn bao bọc, chở che cho cô Thảo, chú Minh và các cháu, như ngày xưa bố mẹ từng căn dặn. Xin bố mẹ linh thiêng chứng giám cho lòng thành của anh em chúng con..."
Lời khấn của anh như tiếng sét đánh ngang tai tôi. "Mái nhà chung của ba anh em...". Anh Thành nói lời đó bằng cả trái tim và danh dự của một người anh cả, trong khi tôi – người vợ đầu ấp tay gối của anh – lại vừa dùng thủ đoạn để biến nơi này thành của riêng. Tôi quay mặt đi, giọt nước mắt nóng hổi và nhục nhã khẽ lăn dài trên má. Tôi thấy mình quá nhỏ nhen, quá thất đức. Tôi đã nhân danh cái nghèo, nhân danh tương lai của con cái để chà đạp lên thứ tình thâm cốt nhục thiêng liêng nhất mà chồng tôi luôn cố công gìn giữ.
Bữa cơm được dọn ra giữa gian nhà chính, ngay trên chiếc chiếu lác đã sờn mép. Mọi người ngồi quây quần bên nhau. Chồng tôi rót cho chú Minh và em rể mỗi người một chén rượu nhỏ, còn tôi và Thảo thì uống nước vối ấm. Không khí bữa ăn ban đầu rất vui vẻ, mọi người cùng nhắc lại những kỷ niệm ngày xưa: chuyện chú Minh hồi nhỏ nghịch ngợm bị bố phạt đánh đòn trốn vào gầm giường, chuyện cô Thảo đi học quên mang sách vở được anh cả chạy bộ ba cây số mang đến cho... Những câu chuyện giản dị ấy nối dài không dứt, tiếng cười vang lên dưới mái ngói cũ kỹ, xua đi cái lạnh lẽo của mùa đông.
Giữa bữa ăn, chú Minh bỗng đặt chén rượu xuống, nhìn anh Thành và tôi rồi nói với giọng đầy xúc động:
"Anh cả, chị dâu... Em có điều này muốn thưa với anh chị. Mấy hôm trước, chị dâu có gặp em và cô Thảo để tụi em ký vào giấy nhượng lại đất. Thực ra, tụi em ký hoàn toàn tự nguyện và vui vẻ. Em biết anh chị xây nhà này tốn kém lắm, lại còn phải lo cho hai cháu ăn học đại học trên thành phố. Em phận làm em trai, lại nghèo khó, chẳng giúp được gì cho anh. Mảnh đất này nếu không có anh chị giữ gìn, tôn tạo thì cũng chẳng được như hôm nay. Em chỉ mong sau này, khi nhà mới xây xong, anh chị cho phép bố con em thỉnh thoảng được về đây ăn bữa cơm giỗ, thế là em mãn nguyện lắm rồi. Chút lòng thành này, em xin kính anh chị một chén."
Nói rồi, chú Minh đứng dậy, hai tay bưng chén rượu hướng về phía vợ chồng tôi, ánh mắt chân thành không một chút gợn sóng, không một chút tiếc nuối hay oán hận.
Tôi ngồi lặng người như một pho tượng đá. Từng lời chú Minh nói như ngàn vạn mũi kim đâm thẳng vào tâm can tôi. Tôi nhìn sang Thảo, cô em gái cũng gật đầu đồng tình, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Họ không hề biết rằng đằng sau cái gọi là "lo cho dòng họ", "lo nơi thờ tự" của tôi là một âm mưu ích kỷ nhằm chiếm trọn mảnh đất trị giá cả tỷ đồng. Họ tin tưởng tôi, thương yêu vợ chồng tôi đến mức sẵn sàng từ bỏ quyền lợi sát sườn của bản thân mà không một lời thắc mắc. Sự cao thượng của các em chồng càng lớn bao nhiêu, sự đê tiện và thất đức trong tôi càng lộ rõ bấy nhiêu.
Tôi nhìn sang chồng mình. Gương mặt anh Thành lúc này biến sắc. Anh nhìn chú Minh, rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn thất vọng sâu sắc. Anh chưa từng nghĩ người vợ đầu ấp tay gối, người đồng hành cùng anh qua bao gian khó lại có thể tự ý làm một việc động trời và tàn nhẫn đến thế sau lưng anh. Sự im lặng của anh lúc đó đáng sợ hơn cả những lời quát mắng. Lồng ngực anh phập phồng, đôi bàn tay đan chặt vào nhau trên đùi để kiềm chế cơn giận đang chực trào sôi.
Không gian gian nhà chính bỗng chốc chùng xuống, ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng mỡ reo trong nồi cá kho trên bếp. Thảo và Minh nhận ra sự bất thường, ngơ ngác nhìn nhau không hiểu mình đã nói sai điều gì.
Tôi biết, nếu lúc này tôi tiếp tục im lặng hoặc tìm lời chống chế, tôi không chỉ đánh mất đi tình cảm của các em, mà tôi sẽ vĩnh viễn đánh mất đi sự tôn trọng của chồng, và quan trọng hơn, tôi sẽ phải sống cả đời trong sự dằn vặt của một kẻ phản bội tình thân. Sự thức tỉnh tuy muộn màng nhưng mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng tôi. Tôi không thể để sự ích kỷ này hủy hoại một gia đình đầm ấm.
Tôi đứng bật dậy, nước mắt nhạt nhòa, bước đến bên tủ chè, mở ngăn kéo và lấy ra tờ giấy thỏa thuận có chữ ký của Thảo và Minh mà tôi luôn cất giữ như một báu vật. Tôi đi lại gần mâm cơm, quỳ sụp xuống trước mặt anh Thành và hai em. Hành động của tôi khiến tất cả mọi người đều hốt hoảng.
"Chị dâu! Kìa chị làm gì thế?" – Thảo hốt hoảng buông bát đũa, định đỡ tôi đứng lên nhưng tôi xua tay.
Tôi nghẹn ngào, giọng lạc đi vì khóc:
"Anh... Thảo, chú Minh... Hãy để chị nói. Chị là người có lỗi, chị là đứa lòng dạ hẹp hòi, thất đức. Tờ giấy này... ba tháng trước chị đã giấu anh Thành để ép hai em ký. Chị đã nói dối các em rằng việc xây nhà gặp nhiều nợ nần, chị đã lợi dụng lòng tin và tình thương của các em đối với anh cả để bắt các em ký giấy từ bỏ quyền lợi đất đai. Chị muốn chiếm trọn mảnh đất này cho riêng gia đình mình, cho các con của chị... Chị xin lỗi, chị thật sự xin lỗi bố mẹ, xin lỗi anh và các em..."
Vừa nói, tôi vừa dùng hai tay xé nát tờ giấy thỏa thuận kia thành trăm mảnh trước sự chứng kiến của mọi người. Những mảnh giấy vụn rơi lả tả xuống nền gạch cũ, như thể rũ bỏ đi toàn bộ những toan tính dơ bẩn đã ám ảnh tôi suốt thời gian qua.
Chú Minh và Thảo nhìn những mảnh giấy rơi xuống, rồi lại nhìn tôi đang khóc nấc lên. Chú Minh vội vàng quỳ xuống đỡ tôi dậy, giọng chú cũng run run:
"Chị dâu, chị đứng lên đi. Tụi em không trách chị đâu. Chị lo cho các cháu, lo cho gia đình thì có gì là sai? Tụi em phận làm em, chưa lo được gì cho anh chị, để anh chị phải gánh vác việc lớn thế này, tụi em mới là người có lỗi."
Sự bao dung của chú Minh như một dòng nước mát lành dội vào tâm hồn đang bốc hỏa của tôi, nhưng nó cũng khiến tôi càng thêm hổ thẹn. Tôi nhìn lên chồng. Anh Thành vẫn ngồi yên trên chiếc ghế gỗ, đôi mắt anh đỏ hoe, những giọt nước mắt hiếm hoi của người đàn ông trung niên lăn dài trên gò má sạm đen vì sương gió. Anh đứng dậy, bước đến bên tôi, không dùng những lời nặng nề, anh chỉ nhẹ nhàng đỡ tôi đứng lên, lấy chiếc khăn tay lau nước mắt cho tôi rồi quay sang bảo với hai em:
"Thảo, Minh... Anh xin lỗi các em. Là anh làm anh cả mà không chu toàn, để chị dâu các em phải lo nghĩ rồi sinh ra nông nổi này. Nhưng các em yên tâm, hôm nay có anh ở đây, trước bàn thờ của bố mẹ, anh khẳng định: mảnh đất này vĩnh viễn là tài sản chung của ba anh em chúng ta. Ngôi nhà mới xây lên sẽ là từ đường của dòng họ, là nơi đi về của tất cả các em và các cháu. Không ai có quyền chiếm đoạt hay tước bỏ phần đất của người khác."
Anh Thành quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh đã bớt đi vẻ giận dữ, thay vào đó là sự bao dung và kiên định:
"Em ạ, tiền tài, nhà cửa to đẹp đến mấy cũng chỉ là vật ngoài thân. Nếu chúng ta xây một ngôi nhà nguy nga trên sự đau khổ, thiệt thòi của anh em ruột thịt, thì ngôi nhà đó cũng chỉ là một khối bê tông lạnh lẽo, vô phúc. Anh muốn các con mình lớn lên trong một gia đình biết yêu thương, nhường nhịn nhau, chứ không phải học theo sự ích kỷ. Em hiểu ý anh chứ?"
Tôi gật đầu lia lịa, ôm lấy cánh tay chồng, lòng nhẹ nhõm đến lạ lùng. Khối đá đè nặng trong ngực suốt ba tháng qua cuối cùng đã được đập tan. Tôi nhìn Thảo và Minh, hai đứa em chồng cũng đang lau nước mắt, nhưng trên môi họ đã nở nụ cười ấm áp.
Bữa cơm chiều hôm đó tuy có một khoảng lặng đầy biến động, nhưng phần kết lại ngập tràn hơi ấm của tình thân. Chúng tôi ngồi lại cùng nhau, không còn ai nhắc đến chuyện tờ giấy hay sự chiếm đoạt nữa. Thay vào đó, anh Thành trải bản vẽ thiết kế ngôi nhà mới ra giữa chiếu. Anh chỉ vào phần đất phía sau và bên cạnh ngôi nhà chính:
"Công việc xây dựng nhà từ đường sẽ do vợ chồng anh lo liệu toàn bộ chi phí. Nhưng đất đai thì phải chia cho rõ ràng để các em yên tâm. Mảnh đất này rộng, sau khi trừ đi diện tích xây nhà ba tầng làm nơi thờ tự và sinh hoạt chung cho cả họ, phần đất chạy dọc bên hông anh sẽ chia đều làm hai lối. Một phần anh cắt xẻ góc vuông vắn để sau này thằng Minh có vốn thì xây một căn nhà nhỏ cho bố con nó ở cạnh anh em cho vui. Còn phần đất phía sau, anh để dành cho cô Thảo, sau này các cháu lớn lên có muốn về quê lập nghiệp hay xây nhà nghỉ ngơi dịp lễ Tết thì luôn có đất của mình."
Nghe anh Thành phân chia, chú Minh xúc động đến mức nghẹn lời, còn Thảo thì rưng rưng nắm lấy tay tôi:
"Chị dâu, cảm ơn anh chị nhiều lắm. Tụi em thực sự không biết nói gì hơn."
Tôi nắm chặt tay Thảo, lòng thầm tự hứa từ nay về sau sẽ sống bằng một cái tâm trong sáng, đúng nghĩa là một người chị dâu cả hiền thục, biết lo toan và vun vén cho đại gia đình. Tôi nhận ra rằng, giá trị lớn nhất của một con người không nằm ở chỗ họ sở hữu bao nhiêu của cải, ngôi nhà họ ở to đẹp đến mức nào, mà nằm ở chỗ họ giữ được bao nhiêu phần tình nghĩa và đạo đức trong tâm hồn. Sự ích kỷ có thể mang lại lợi ích nhất thời, nhưng nó sẽ gặm nhấm và hủy hoại đi những giá trị thiêng liêng nhất mà tiền bạc không bao giờ mua được.
Đêm dần buông xuống, thợ đóng cốp pha đã tập kết vật liệu ngoài cổng để chuẩn bị cho ngày mai. Trong ngôi nhà ba gian cũ kỹ, ngọn đèn dầu trên bàn thờ vẫn tỏa ánh sáng vàng ấm áp. Chúng tôi cùng nhau dọn dẹp mâm bát, tiếng cười nói lại rộn rã khắp gian bếp ám khói. Bước ra sân, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao của ngày cuối năm, tôi cảm nhận được một luồng sinh khí mới đang tràn về. Ngôi nhà cũ này ngày mai sẽ đổ xuống, nhưng nếp nhà, tình thâm và những giá trị đạo đức cao đẹp của gia đình Việt Nam thì sẽ mãi vững bền, được xây nền đắp móng vững chắc hơn trong ngôi nhà mới sắp sửa mọc lên.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.