Min menu

Pages

Con ốm cần tiền hết cách tôi tìm gặp chồng cũ, anh ném chiếc áo cũ rồi đuổi tôi về, tôi kiểm tra thì sững sờ khi thấy... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1: ĐƯỜNG CÙNG TRONG ĐÊM MƯA
"Cút đi! Cô còn vác mặt đến đây làm gì nữa? Giữa tôi và cô đã không còn một chút hệ lụy nào từ ba năm trước rồi!"

Tiếng quát lạnh lùng của Thanh vang lên giữa phòng khách sang trọng, xé toạc bầu không khí vốn đang ấm cúng của gia đình anh. Lan đứng trân trân ở bậc cửa, bộ quần áo sũng nước mưa dán chặt vào người, run rẩy. Gương mặt cô tái mét, đôi mắt sưng húp vì khóc ròng rã suốt hai ngày qua. Nhìn vào bên trong, người vợ mới của Thanh đang ôm đứa con nhỏ chừng hơn một tuổi, ánh mắt nhìn Lan đầy vẻ kỳ thị và khó chịu.

"Anh Thanh... em xin anh..." – Lan nghẹn ngào, giọng nói khản đặc – "Em biết mình không nên đến đây làm phiền hạnh phúc mới của anh. Nhưng thằng Bo... thằng Bo nó đang cấp cứu ở bệnh viện. Nó bị viêm phổi nặng biến chứng, bác sĩ bảo phải đóng tiền viện phí và chuẩn bị phẫu thuật gấp... Em đã vay mượn khắp nơi rồi, thực sự không còn cách nào khác mới phải tìm đến anh..."

"Nực cười!" – Thanh cười khẩy, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo, bước đến gần Lan – "Lúc ly hôn, chính cô là người nằng nặc đòi quyền nuôi con, tuyên bố sẽ tự tay lo cho nó cuộc sống tốt nhất mà không cần một đồng chu cấp của tôi đúng không? Giờ cứ hễ thiếu tiền là cô lại mò đến đây đào mỏ à? Tôi không phải là cái mỏ tiền của cô!"

"Thanh ơi, em lạy anh!" – Lan quỳ sụp xuống nền nhà đá hoa cương lạnh ngắt, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy dài trên má – "Anh có oán hận em thế nào cũng được, nhưng thằng Bo là giọt máu của anh mà! Nó mới năm tuổi thôi, nó đang nằm trong phòng hồi sức tích cực, nhịp thở yếu lắm rồi... Em xin anh, cho em mượn tạm, sau này đi làm em sẽ cày cuốc trả lại anh từng đồng, có được không anh?"

Người vợ mới của Thanh bấy giờ mới lên tiếng, giọng nói đầy mỉa mai: "Anh Thanh à, anh giải quyết nhanh lên rồi vào ăn cơm với mẹ con em. Đêm hôm khuya khoắt lại có người đến làm loạn, thật xui xẻo. Ai biết được lời cô ta nói là thật hay giả, hay lại dựng chuyện để vòi tiền?"

Lời nói của người đàn bào kia như ngàn mũi kim đâm vào tim Lan. Cô ngước mắt nhìn Thanh, hy vọng tìm thấy một chút lòng trắc ẩn cuối cùng trong mắt người đàn ông mình từng đầu gối tay ấp. Thế nhưng, Thanh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt ghẻ lạnh. Anh quay người bước vào trong, lục lọi trong tủ giày rồi ném mạnh một chiếc áo khoác phao cũ sờn, rách một góc ở tay ra cửa, trúng ngay trước mặt Lan.

"Cầm lấy cái này rồi cút ngay cho khuất mắt tôi! Đừng bao giờ bén mảng đến đây nữa!" – Thanh gằn giọng, rồi thẳng tay đóng sập cửa lại.

"Rầm!"

Cánh cửa gỗ dày cộp khép lại, cắt đứt chút hy vọng mong manh cuối cùng của Lan. Cô ngồi bệt dưới hiên nhà, ôm chặt chiếc áo cũ vào lòng, khóc không thành tiếng. Tiếng sấm chớp ầm ĩ trên bầu trời như đang cười nhạo sự bất hạnh của cô. Nghĩ đến đứa con thơ đang thoi thóp trên giường bệnh, Lan cắn chặt môi đến bật máu. Cô đứng dậy, lảo đảo đi trong màn mưa trắng xóa để quay lại bệnh viện, lòng đau đớn và tuyệt vọng tột cùng.

CHƯƠNG 2: BÍ MẬT TRONG LỚP ÁO CŨ

Về đến hành lang bệnh viện, Lan mệt mỏi rã rời ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa hành lang. Mùi thuốc sát trùng, tiếng khóc của trẻ con xung quanh càng làm đầu óc cô thêm bấn loạn. Chiếc áo khoác cũ của Thanh vẫn được cô ôm khư khư vì đó là vật duy nhất cô mang về được từ căn nhà ấy. Trong lòng Lan ngập tràn sự căm phẫn và tủi nhục. Sao anh ta có thể tàn nhẫn đến thế? Dù cạn tình với cô, thì đứa trẻ cũng là con ruột của anh ta cơ mà?

Vừa khóc, Lan vừa vô tình vò mạnh chiếc áo. Bỗng nhiên, những ngón tay cô chạm phải một mảng dày cộm, cứng ngắc một cách bất thường ở phần lớp lót bên trong ngực áo. Lan nhíu mày, sờ nắn kỹ hơn. Đó không phải là bông hay phao, hình dáng của nó vuông vức như một xấp giấy.

Một linh cảm kỳ lạ ập đến, Lan vội vàng tìm một góc khuất dưới ánh đèn hành lang, dùng ngón tay run rẩy lần theo đường chỉ may ở lớp lót bên trong. Đường chỉ này trông rất mới, được khâu tay một cách vụng về nhưng vô cùng chắc chắn. Lan dùng hết sức giật mạnh, tiếng chỉ đứt nghe "xoẹt".

Mắt cô trợn tròn, tim đập liên hồi khi nhìn thấy thứ bên trong: Một xấp tiền polyme mệnh giá 500.000 đồng dày cộm được bọc cẩn thận trong một túi nilon nhỏ để tránh ướt mưa. Đi kèm với xấp tiền là một mảnh giấy viết tay đã ngả màu vàng ố.

Lan run rẩy mở mảnh giấy ra, những nét chữ quen thuộc của Thanh hiện lên nhòe đi trước mắt cô:

"Lan à, anh biết tính em cứng cỏi, em sẽ không bao giờ nhận tiền nếu anh đưa trực tiếp, nhất là sau những tổn thương anh đã gây ra cho em. Cuộc sống mới của anh không hề dễ dàng, vợ mới của anh kiểm soát rất chặt chẽ về tài chính và cô ấy luôn ác cảm với quá khứ của anh. Anh buộc phải diễn đóng vai một kẻ cạn tình cạn nghĩa trước mặt cô ấy để yên ổn gia đình.

Số tiền này là năm mươi triệu đồng, anh đã lén tích cóp và giấu riêng từ lâu để phòng hờ lúc mẹ con em gặp hoạn nạn. Nếu một ngày em thật sự cùng đường và phải tìm đến anh, hãy coi đây là phần trách nhiệm cuối cùng của anh với con. Xin lỗi vì đã phải nặng lời và đuổi em đi trước mặt gia đình mới của anh. Hãy cầm lấy cứu con, anh xin lỗi..."

Nước mắt Lan rơi không ngừng, từng giọt dài nóng hổi làm nhòe đi những dòng chữ trên giấy. Hóa ra anh không hề vô tình. Hóa ra cái ném áo phũ phàng, những lời mắng nhiếc cay độc lúc nãy chỉ là một màn kịch để che mắt người vợ mới, để bảo vệ số tiền này cho con trai.

"Thanh ơi... em trách lầm anh rồi..." – Lan khóc nấc lên, vừa hối hận vừa biết ơn.

Cô vội vàng lau nước mắt, cầm xấp tiền chạy thẳng đến phòng tài vụ để hoàn tất thủ tục nhập viện và đóng chi phí phẫu thuật cho bé Bo. Số tiền năm mươi triệu ấy vừa vặn đủ để chi trả cho ca phẫu thuật gấp và tiền thuốc men giai đoạn đầu. Đêm hôm đó, ca phẫu thuật của bé Bo diễn ra thành công tốt đẹp. Nhìn con trai dần hồi tỉnh qua tấm kính phòng hồi sức, Lan ôm chiếc áo cũ vào lòng, thầm cảm ơn trời phật và người chồng cũ.

CHƯƠNG 3: SỰ TỬ TẾ CÒN MÃI

Ba tháng sau.

Mùa mưa đã qua, nhường chỗ cho những vạt nắng vàng hanh hao của ngày đầu thu. Bé Bo đã hoàn toàn bình phục, da dẻ hồng hào, lại chạy nhảy vui đùa như chưa từng có cuộc bạo bệnh. Nhìn con khỏe mạnh, lòng Lan nhẹ nhõm đi rất nhiều. Sau ca mổ của con, cô đã lao vào làm việc không quản ngày đêm, nhận thêm việc về nhà làm để tích lũy. Hôm nay, cô đã để dành lại được một số tiền, cộng với số tiền còn dư từ đợt trước, cô quyết định đi tìm Thanh.

Lan hẹn Thanh ở một quán cà phê nhỏ, yên tĩnh cách xa khu nhà anh ở để tránh gây phiền phức cho cuộc sống của anh. Khi Thanh bước vào, trông anh có phần gầy đi, nhưng ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị như đêm mưa ba tháng trước nữa. Anh nhìn Lan, rồi nhìn sang bé Bo đang ngoan ngoãn xúc kem ăn bên cạnh, ánh mắt hiện lên vẻ trìu mến, ấm áp của một người cha.

"Bo khỏe hẳn rồi hả em?" – Thanh lên tiếng trước, giọng trầm ấm.

"Dạ, cháu khỏe hẳn rồi anh ạ. Bác sĩ bảo tái khám nốt lần này là không cần lo lắng nữa" – Lan khẽ đáp, rồi cô mở túi xách, đặt lên bàn một chiếc phong bì dày – "Thanh... đây là hai mươi triệu đồng. Số tiền hôm trước anh cho, em đóng viện phí và mua sữa cho con còn dư một ít, cộng với tiền lương mấy tháng nay em làm lụng tiết kiệm được. Em gửi lại anh trước một phần, số còn lại em sẽ cố gắng trả dần..."

Thanh nhìn chiếc phong bì trên bàn, rồi ngước lên nhìn Lan. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền lành mà đã lâu lắm rồi Lan không được nhìn thấy. Anh đẩy chiếc phong bì về phía cô, lắc đầu bảo:

"Giữ lấy để nuôi con đi em. Anh không lấy lại đâu."

"Nhưng đây là tiền anh vấtvả tích cóp..." – Lan bối rối.

"Anh lo được mà" – Thanh thở dài nhẹ, ánh mắt nhìn ra cửa sổ – "Hôm đó anh bắt buộc phải làm vậy, em không giận anh là anh mừng rồi. Vợ mới của anh tính tình hay ghen tuông và ích kỷ, nếu anh đưa tiền mặt hay chuyển khoản, cô ấy biết được thì gia đình lại xáo trộn, mà em cũng chẳng được yên ngày nào. Số tiền đó, anh chuẩn bị từ lâu cũng chỉ vì thằng Bo thôi."

Lan cúi đầu, sống mũi lại cay cay: "Em cảm ơn anh. Nếu đêm đó không có anh... em thực sự không biết phải làm sao."

Thanh đưa tay qua bàn, khẽ xoa đầu bé Bo, cậu nhóc ngước lên cười toe toét: "Ba ơi, kem ngon lắm!". Câu nói ngây ngô của con khiến cả hai đều lặng người đi vì xúc động. Thanh nhìn Lan, run run nói:

"Dù chúng ta không còn duyên nợ để làm vợ chồng, anh vẫn luôn là cha của đứa bé. Trách nhiệm của anh với con không bao giờ thay đổi. Sau này nếu khó khăn quá, cứ nhắn tin cho anh, anh sẽ tìm cách, đừng tự mình gánh vác hết một mình, nghe em."

Bước ra khỏi quán cà phê, nhìn bóng dáng Thanh khuất dần trong dòng người hối hả, Lan thấy lòng mình nhẹ nhõm và thanh thản lạ kỳ. Cuộc hôn nhân của họ đã tan vỡ, những vết thương lòng trong quá khứ cũng đã khép lại. Thế nhưng hôm nay, cô hiểu rằng có những mối quan hệ đã kết thúc trên danh nghĩa pháp lý, nhưng lòng tử tế, tình mẫu tử, phụ tử và trách nhiệm của một người cha thì chưa bao giờ tắt. Đó là bài học vô giá về tình người, về sự bao dung mà cô sẽ mang theo suốt cuộc đời này.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.