#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1 – Đứa trẻ gọi chồng cũ của tôi là bố
“Bố!”
Tiếng gọi ấy vang lên đúng khoảnh khắc Cố Minh Xuyên chuẩn bị đeo nhẫn cho cô dâu mới.
Cánh cửa đại sảnh khách sạn Vân Đỉnh ở Thượng Hải bật mở. Một bé trai chừng mười hai tuổi mặc sơ mi trắng chạy xuyên qua hàng trăm khách mời, lao thẳng về phía sân khấu.
“Bố, đừng cưới cô ấy!”
Chiếc nhẫn trong tay Cố Minh Xuyên rơi xuống thảm.
Tống Nhược Ninh đứng bên cạnh anh lập tức tái mặt.
“Minh Xuyên, nó… nó vừa gọi anh là gì?”
Cả lễ đường xôn xao.
Tôi, Lâm Vãn Ý, ngồi ở chiếc bàn cuối cùng, bàn tay siết chặt ly nước.
Ba năm trước, tôi từng là Cố thiếu phu nhân.
Ba năm sau, mẹ chồng cũ cố tình gửi thiệp mời, muốn tôi tận mắt chứng kiến con trai bà cưới người phụ nữ “xứng đáng hơn”.
Nhưng không ai ngờ người phá hỏng hôn lễ lại là một đứa trẻ.
Quan trọng hơn—
Nó không phải con tôi.
Cố Minh Xuyên cúi xuống nhìn thằng bé.
“Cháu tên gì?”
“Trình Dương.”
“Cháu nhận nhầm người rồi.”
“Không nhầm!”
Trình Dương lấy từ túi áo ra một bức ảnh.
“Mẹ nói người này là bố!”
Tống Nhược Ninh giật lấy.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt cô ta thay đổi.
Trong ảnh là Cố Minh Xuyên thời đại học, đứng bên hồ Tây ở Hàng Châu.
Bên cạnh anh có một cô gái.
Nhưng khuôn mặt cô gái đã bị xé mất.
“Anh giải thích đi!”
Nhược Ninh ném bức ảnh vào ngực anh.
Cố Minh Xuyên nhìn nó rất lâu.
“Tấm ảnh này đúng là của tôi.”
Khách mời lập tức bàn tán.
Bà Cố Tĩnh Lan từ bàn chủ bước lên.
“Đủ rồi!”
Bà nhìn Trình Dương.
“Ai sai cháu tới đây?”
“Không ai sai cháu cả.”
“Mẹ cháu đâu?”
“Bà ấy bảo cháu tới tìm bố.”
Bà Cố lạnh lùng quay sang quản lý.
“Đưa đứa trẻ ra ngoài.”
Hai nhân viên khách sạn tiến đến.
Trình Dương hoảng hốt lùi lại.
“Đừng chạm vào cháu!”
Trong lúc giằng co, cổ áo thằng bé bị kéo lệch.
Một sợi dây bạc rơi ra.
Phía cuối sợi dây là chiếc khóa trường mệnh bằng ngọc xanh.
Bà Cố chết lặng.
“Dừng lại!”
Bà lao tới.
“Sợi dây này… cháu lấy ở đâu?”
“Mẹ cháu cho.”
“Không thể nào.”
Bàn tay bà run lên.
“Chiếc khóa này chỉ có hai cái.”
Cố Minh Xuyên nhìn mẹ.
“Hai cái?”
Bà Cố lập tức im bặt.
Tôi cũng nhận ra nó.
Năm năm trước, lúc còn làm dâu nhà họ Cố, tôi từng nhìn thấy một chiếc giống hệt trong căn nhà cổ của Cố gia ở Tô Châu.
Khi ấy bà Cố đã giật nó khỏi tay tôi.
“Đừng động vào.”
“Đây là của ai?”
“Một người không còn liên quan đến nhà họ Cố.”
Hôm nay, chiếc khóa ấy lại xuất hiện trên cổ một đứa trẻ.
Điện thoại tôi bỗng rung.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Lâm Vãn Ý, cô vẫn tin mình ly hôn vì không thể sinh con sao?”
Tôi cứng người.
Ba năm trước, bệnh viện kết luận tôi rất khó mang thai.
Bà Cố dùng chính tờ kết quả đó ép tôi ký đơn ly hôn.
Cố Minh Xuyên khi ấy chỉ đứng cạnh cửa sổ, im lặng suốt buổi.
Sự im lặng của anh còn đau hơn bất kỳ lời nào.
Tin nhắn thứ hai xuất hiện.
Một bức ảnh chụp hồ sơ bệnh án.
Tên bệnh nhân: Lâm Vãn Ý.
Bệnh viện Nhân dân số Một Thượng Hải.
Ngày xét nghiệm hoàn toàn trùng khớp.
Nhưng dòng kết luận lại khác.
Tôi chưa kịp phóng to, Trình Dương đột nhiên nhìn thấy tôi.
“Dì!”
Tất cả quay lại.
Thằng bé chỉ thẳng về phía tôi.
“Mẹ cháu nói phải tìm dì Lâm Vãn Ý!”
Tôi đứng bật dậy.
“Cháu biết tôi?”
“Chưa từng gặp.”
Trình Dương tháo ba lô.
“Mẹ để lại thứ này cho dì.”
Nó lấy ra một phong bì vàng.
Bà Cố hét lên:
“Không được đưa!”
Lần đầu tiên tôi thấy người phụ nữ luôn coi thể diện nhà họ Cố lớn hơn mọi thứ mất bình tĩnh đến vậy.
Tôi bước tới.
“Mẹ sợ cái gì?”
Bà nhìn tôi.
“Vãn Ý, chuyện này không liên quan đến cô.”
“Tên tôi được viết trên phong bì.”
“Đưa đây!”
Bà lao tới.
Phong bì bị giằng rách.
Một bức ảnh cũ cùng vài tờ giấy rơi xuống sàn.
Cố Minh Xuyên cúi xuống nhặt.
Vừa nhìn dòng đầu tiên, anh cứng người.
“Đây là…”
Tống Nhược Ninh lập tức giật lấy.
Nhưng bà Cố nhanh hơn.
Bà giằng tờ giấy rồi vò lại.
“Một thứ giả mạo!”
Tôi nhìn thẳng bà.
“Nếu giả, tại sao mẹ sợ?”
“Cô không còn là con dâu nhà họ Cố!”
“Đúng.”
Tôi bật cười.
“Vậy càng không có lý do gì mẹ được quyền giữ đồ của tôi.”
Trình Dương bỗng lên tiếng:
“Mẹ cháu còn nói một câu.”
Tôi quay lại.
“Câu gì?”
Thằng bé nhìn Cố Minh Xuyên rồi nhìn tôi.
“Nếu người nhà họ Cố muốn lấy phong bì, hãy bảo dì Vãn Ý kiểm tra mặt sau chiếc khóa.”
Không khí đông cứng.
Bà Cố lập tức nắm lấy sợi dây.
“Không được!”
Nhưng Trình Dương đã tháo nó xuống đưa cho tôi.
Tôi lật mặt sau.
Có một hàng chữ rất nhỏ.
Hai chữ đầu tiên là—
“Vãn Ý…”
Tôi choáng váng.
“Tại sao tên tôi lại ở đây?”
Cố Minh Xuyên bước xuống.
“Đưa anh xem.”
“Đừng!”
Bà Cố chắn trước mặt anh.
“Mẹ?”
Giọng anh lạnh hẳn.
“Rốt cuộc mẹ đang giấu chuyện gì?”
Bà không trả lời.
Đúng lúc đó, điện thoại của Trình Dương vang lên.
Thằng bé nhìn màn hình.
“Mẹ cháu gọi.”
Nó bật loa ngoài.
Không ai lên tiếng.
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng phụ nữ rất yếu:
“Dương Dương… con đã gặp dì Lâm chưa?”
Trình Dương đáp:
“Rồi ạ.”
Người phụ nữ im lặng vài giây.
Sau đó, một câu khiến cả lễ đường chết lặng vang lên:
“Đưa điện thoại cho Lâm Vãn Ý. Mẹ phải nói cho cô ấy biết… đứa trẻ năm đó thật sự thuộc về ai.”
Chương 2 – Hồ sơ bị đổi
Tôi cầm điện thoại.
“Alo?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi chỉ nghe thấy tiếng thở.
“Cô là ai?”
Cuối cùng người phụ nữ cũng nói:
“Tôi tên Trình Mạn.”
Bà Cố lập tức biến sắc.
“Cúp máy!”
Cố Minh Xuyên giữ tay mẹ lại.
“Mẹ biết cô ấy?”
“Không.”
“Vậy sao mẹ biết phải sợ?”
“Minh Xuyên!”
Anh không buông.
“Mẹ đã nói dối con chuyện gì?”
Điện thoại vẫn mở loa.
Trình Mạn bật cười nhạt.
“Bà Cố, mười hai năm rồi mà bà vẫn như vậy.”
Khách mời càng xôn xao.
Tống Nhược Ninh kéo tay Cố Minh Xuyên.
“Hôm nay là lễ cưới của chúng ta. Có chuyện gì để sau hãy giải quyết.”
Anh nhìn cô.
“Em biết Trình Mạn không?”
Nhược Ninh khựng lại.
“Em sao có thể biết?”
Chỉ một khoảnh khắc ấy cũng đủ khiến tôi chú ý.
Cố Minh Xuyên cũng vậy.
Anh hỏi lại:
“Anh chỉ hỏi một câu. Em căng thẳng làm gì?”
“Em đang bị một đứa trẻ phá hỏng hôn lễ!”
Nhược Ninh đỏ mắt.
“Anh còn muốn em bình tĩnh thế nào?”
Tôi không quan tâm họ.
“Trình Mạn, cô vừa nói ‘đứa trẻ năm đó’ là sao?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng ho.
“Lâm Vãn Ý, cô còn giữ kết quả khám ba năm trước không?”
“Có.”
“Nó là giả.”
Tôi nghe thấy tim mình đập.
“Cô nói gì?”
“Bản kết quả bà Cố đưa cô không phải bản gốc.”
Bà Cố lao tới.
“Cô ta nói dối!”
Tôi lùi lại.
“Để cô ấy nói.”
Trình Mạn tiếp tục:
“Ba năm trước tôi làm việc tại phòng lưu trữ của bệnh viện. Có người yêu cầu thay một trang trong hồ sơ của cô.”
Tôi nhìn bà Cố.
“Là mẹ?”
“Không phải!”
Bà phủ nhận ngay.
Trình Mạn nói:
“Tôi chưa nói người đó là bà.”
Sắc mặt bà Cố càng khó coi.
Tôi lạnh người.
Nếu không phải bà, vậy là ai?
Cố Minh Xuyên giật điện thoại.
“Trình Mạn, cô đang ở đâu?”
“Cậu vẫn nóng tính như trước.”
“Tôi hỏi cô đang ở đâu.”
“Bệnh viện Minh Đức, khu Phố Đông.”
“Chờ tôi.”
Anh cúp máy.
Tống Nhược Ninh giữ anh lại.
“Anh định bỏ mặc em giữa lễ cưới?”
“Anh cần biết sự thật.”
“Còn em thì sao?”
Cố Minh Xuyên nhìn chiếc nhẫn dưới thảm.
“Nhược Ninh, nếu hôm nay anh tiếp tục lễ cưới trong khi chuyện này chưa rõ, anh mới là người có lỗi với em.”
Tôi bật cười.
Anh quay lại.
“Em cười gì?”
“Ba năm trước, anh không cần biết sự thật.”
Ánh mắt anh tối xuống.
“Vãn Ý…”
“Đừng gọi thân mật như vậy.”
Tôi bước qua anh.
“Chúng ta ly hôn rồi.”
Tôi đưa Trình Dương đến bệnh viện.
Cố Minh Xuyên đi cùng.
Bà Cố nhất quyết theo sau.
Tống Nhược Ninh cũng lên xe riêng.
Bốn mươi phút sau, chúng tôi tới bệnh viện Minh Đức.
Trình Mạn nằm trong phòng bệnh tầng mười hai.
Người phụ nữ trước mặt khoảng ba mươi lăm tuổi, gầy gò nhưng đường nét rất đẹp.
Vừa nhìn thấy bà Cố, cô ấy cười.
“Lâu rồi không gặp.”
Bà Cố siết túi xách.
“Cô muốn bao nhiêu?”
“Mẹ!”
Cố Minh Xuyên quát.
Trình Mạn lắc đầu.
“Bà vẫn nghĩ tiền giải quyết được mọi chuyện?”
Tôi bước tới.
“Cô biết gì về tôi?”
Cô ấy lấy từ ngăn tủ ra một tập hồ sơ.
“Bản gốc.”
Tôi mở ra.
Kết quả kiểm tra năm đó không hề nói tôi không thể mang thai.
Ngược lại, các chỉ số gần như bình thường.
Tay tôi run lên.
“Vậy tại sao…”
“Vì có người muốn cuộc hôn nhân của cô kết thúc.”
Tôi nhìn Cố Minh Xuyên.
Anh đứng bất động.
Ba năm trước, anh đã ký vào đơn ly hôn.
Tôi hỏi:
“Anh biết không?”
“Không.”
“Anh chưa từng nghi ngờ?”
Anh im lặng.
Tôi bật cười.
“Đúng rồi. Anh cần gì nghi ngờ? Người bị đuổi khỏi nhà đâu phải anh.”
Cố Minh Xuyên cúi mắt.
“Anh xin lỗi.”
Ba chữ ấy từng là thứ tôi muốn nghe nhất.
Giờ lại chẳng còn ý nghĩa.
Trình Mạn nói:
“Chuyện chưa hết.”
Cô ấy lấy ra một bản sao phiếu xét nghiệm khác.
“Trước khi cô khám hai tuần, có người từng lấy mẫu của cô và Minh Xuyên làm một xét nghiệm riêng.”
“Xét nghiệm gì?”
Trình Mạn chưa kịp đáp, cửa phòng bật mở.
Tống Nhược Ninh bước vào.
“Dừng lại!”
Tất cả nhìn cô ta.
Nhược Ninh thở gấp.
“Những giấy tờ này không đáng tin.”
Trình Mạn nhìn cô ta.
“Cô Tống, cuối cùng cô cũng đến.”
Tôi quay phắt lại.
“Cô biết cô ấy?”
Nhược Ninh lập tức nói:
“Không!”
Trình Mạn cười.
“Tháng Mười năm đó, người tới bệnh viện lấy bản sao hồ sơ của Lâm Vãn Ý… chẳng phải cô sao?”
Cố Minh Xuyên nhìn vị hôn thê.
“Nhược Ninh?”
“Không phải em!”
Cô ta lùi lại.
“Cô ấy vu khống em.”
Trình Mạn mở điện thoại.
“Tôi còn giữ camera hành lang.”
Nhược Ninh trắng mặt.
Bà Cố bất ngờ nói:
“Đủ rồi.”
Giọng bà rất nhỏ.
“Tôi là người bảo Nhược Ninh tới.”
Tôi nhìn bà.
“Tại sao?”
Bà ngồi xuống.
“Vì tôi muốn hai đứa ly hôn.”
“Chỉ vì mẹ nghĩ tôi không xứng?”
Bà im lặng.
Trình Mạn lắc đầu.
“Bà vẫn chưa chịu nói thật.”
Bà Cố ngẩng lên.
“Câm miệng.”
“Bà sợ cô ấy biết?”
“Trình Mạn!”
“Hay bà sợ Minh Xuyên biết?”
Cố Minh Xuyên bước tới.
“Biết chuyện gì?”
Trình Mạn nhìn tôi rất lâu.
Sau đó cô ấy lấy từ dưới gối ra một chiếc chìa khóa.
“Lâm Vãn Ý, đến căn nhà cũ của nhà họ Cố ở Tô Châu.”
Bà Cố đứng bật dậy.
“Không!”
“Trong phòng thờ tầng hai có một chiếc tủ gỗ tử đàn.”
Trình Mạn đặt chìa khóa vào tay tôi.
“Ngăn dưới cùng.”
Tôi siết nó.
“Bên trong có gì?”
Cô ấy nhìn chiếc khóa trường mệnh trong tay tôi.
“Thứ sẽ giải thích tại sao trên chiếc khóa của nhà họ Cố… lại khắc tên cô.”
Chương 3 – Cánh cửa ở Tô Châu
Đêm đó, tôi tới Tô Châu.
Mưa phủ kín đường cao tốc.
Cố Minh Xuyên ngồi bên cạnh tôi.
Tôi đã bảo anh đừng đi.
Anh chỉ nói:
“Chuyện này liên quan đến em và nhà họ Cố. Anh phải biết.”
“Ba năm trước anh cũng có cơ hội biết.”
“Anh biết.”
“Nhưng anh không chọn.”
Anh im lặng rất lâu.
“Đó là điều anh hối hận nhất.”
Tôi quay mặt nhìn cửa kính.
“Muộn rồi.”
Nhà cũ của Cố gia nằm gần Bình Giang Lộ.
Đó là một căn nhà kiểu Tô Châu đã tồn tại nhiều thế hệ, có sân trong, hành lang gỗ và hồ cá nhỏ phía sau.
Bà Cố tới trước chúng tôi.
Bà đứng dưới mái hiên.
“Vãn Ý, đưa chìa khóa cho tôi.”
“Không.”
“Có những chuyện biết ra chẳng tốt cho cô.”
“Tốt hay không, tôi tự quyết.”
Bà nhìn con trai.
“Minh Xuyên, ngăn cô ấy lại.”
Anh bước đến.
Nhưng lại đứng cạnh tôi.
“Mẹ, tối nay con muốn nghe sự thật.”
Bà Cố nhìn anh như không tin nổi.
“Con vì cô ta mà chống lại mẹ?”
“Không.”
Anh đáp.
“Con vì những lời nói dối của mẹ.”
Chúng tôi lên tầng hai.
Phòng thờ Cố gia tối và lạnh.
Trên tường treo ảnh những người đã mất.
Tôi tìm thấy chiếc tủ tử đàn.
Chìa khóa vừa khít.
Bên trong chỉ có một chiếc hộp gỗ.
Tôi mở ra.
Một chiếc khóa trường mệnh khác nằm bên trong.
Giống hệt chiếc của Trình Dương.
Nhưng mặt sau khắc một cái tên khác:
“Cố Thanh Nghi.”
Tôi chưa từng nghe tên này.
“Cố Thanh Nghi là ai?”
Bà Cố nhắm mắt.
“Em gái tôi.”
“Cô ấy đâu?”
“Không còn ở Cố gia nữa.”
“Trình Mạn nói cô ấy đã mất.”
Bà lập tức mở mắt.
“Cô ta còn nói gì?”
“Vậy là mẹ biết Trình Mạn.”
Bà nhận ra mình lỡ lời.
Cố Minh Xuyên hỏi:
“Dì Thanh Nghi có liên quan gì đến Vãn Ý?”
Bà không đáp.
Tôi tiếp tục lục chiếc hộp.
Bên dưới lớp vải đỏ là một bức ảnh.
Ba người phụ nữ đứng trước cổng Đại học Phục Đán.
Một người là bà Cố khi còn trẻ.
Một người tôi không biết.
Người cuối cùng khiến tay tôi run lên.
Gương mặt ấy giống tôi đến đáng sợ.
Không hoàn toàn giống.
Nhưng đôi mắt, sống mũi và khóe miệng gần như cùng một khuôn.
Tôi lật mặt sau.
“Thượng Hải, mùa thu năm 1996.”
Bên dưới có ba cái tên.
Cố Tĩnh Lan.
Cố Thanh Nghi.
Lâm Uyển Thanh.
Tôi chết lặng.
Lâm Uyển Thanh là tên mẹ tôi.
“Mẹ tôi quen nhà họ Cố?”
Bà Cố quay mặt đi.
Tôi tiến tới.
“Trả lời tôi!”
“Chuyện của thế hệ trước không liên quan đến cô.”
“Vậy tại sao tên tôi lại được khắc trên khóa trường mệnh của Cố gia?”
Bà không nói.
“Và tại sao mẹ phải làm giả hồ sơ để đuổi tôi?”
Cố Minh Xuyên cũng nhìn bà.
“Mẹ.”
Cuối cùng bà ngồi xuống ghế.
“Vì cuộc hôn nhân của hai đứa ngay từ đầu đã là một sai lầm.”
Tôi lạnh người.
“Sai lầm gì?”
Bà chỉ nói:
“Không thể tiếp tục.”
“Tại sao?”
“Đừng hỏi nữa.”
Tôi bật cười.
“Ba năm trước mẹ gọi tôi là người đàn bà không thể sinh con.”
Tôi đặt hồ sơ bệnh viện xuống trước mặt bà.
“Mẹ khiến tôi nghĩ chính mình có vấn đề. Mẹ nhìn tôi rời khỏi Cố gia với một chiếc vali mà không hề nói một câu. Bây giờ mẹ bảo tôi đừng hỏi?”
Mắt bà đỏ lên.
Nhưng tôi không còn mềm lòng.
Cố Minh Xuyên đột nhiên lấy điện thoại.
“Con sẽ gọi cho ông ngoại.”
“Không được!”
Bà giật lấy điện thoại.
Phản ứng ấy khiến cả tôi lẫn anh khựng lại.
Anh nhìn mẹ.
“Ông ngoại cũng biết?”
Bà Cố buông tay.
Ngay lúc đó, bên dưới sân vang lên tiếng động.
Quản gia già chạy lên.
“Phu nhân!”
“Chuyện gì?”
“Có người tới.”
“Ai?”
Ông quản gia nhìn tôi.
“Bà ấy nói muốn gặp cô Lâm.”
Một người phụ nữ lớn tuổi bước vào.
Tôi nhận ra bà.
Đó là dì Chu, người từng chăm sóc mẹ tôi trước khi bà qua đời.
“Dì Chu?”
Bà nhìn tôi rồi bật khóc.
“Vãn Ý.”
“Dì tới đây làm gì?”
“Có người gọi cho dì.”
“Ai?”
“Trình Mạn.”
Bà Cố lùi lại.
Dì Chu lấy từ túi ra một cuốn sổ cũ.
“Đây là đồ mẹ cháu để lại.”
Tôi chưa từng nhìn thấy nó.
“Vì sao dì không đưa cháu?”
“Mẹ cháu dặn chỉ được giao khi nhà họ Cố tìm đến cháu.”
Tôi nhìn bà Cố.
“Nhà họ Cố tìm đến tôi?”
Dì Chu gật đầu.
“Cuộc gặp đầu tiên giữa cháu và Minh Xuyên năm đó không phải tình cờ.”
Cố Minh Xuyên cau mày.
“Ý bà là gì?”
“Tôi gặp Vãn Ý ở Hàng Châu. Khi ấy tôi còn không biết cô ấy là ai.”
Dì Chu nhìn anh.
“Nhưng người khác biết.”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Bà mở cuốn sổ.
Một phong thư rơi ra.
Trên phong bì là nét chữ của mẹ tôi.
Tôi nhận ra ngay.
“Gửi con gái Vãn Ý.”
Tay tôi run lên.
Tôi xé phong bì.
Bà Cố bất ngờ nắm cổ tay tôi.
“Đừng đọc.”
“Tại sao?”
“Nếu cô đọc…”
Bà nghẹn lại.
“…cô sẽ không thể nhìn nhà họ Cố như trước nữa.”
Tôi nhìn thẳng bà.
“Tôi đã chẳng còn gì để mất.”
Tôi mở thư.
Dòng đầu tiên khiến tôi chết lặng.
“Vãn Ý, nếu một ngày con đọc được lá thư này, nghĩa là người nhà họ Cố cuối cùng vẫn tìm thấy con.”
Tôi ngẩng lên.
“‘Vẫn tìm thấy con’ nghĩa là sao?”
Dì Chu nhắm mắt.
“Mẹ cháu đã dành nhiều năm để tránh họ.”
“Vì sao?”
Bà Cố nói:
“Đừng nói!”
Nhưng dì Chu không dừng lại.
“Vì chuyện xảy ra mùa đông năm 1997.”
Tôi nhìn xuống lá thư.
Phía dưới có nhắc đến bệnh viện phụ sản ở Thượng Hải.
Hai sản phụ.
Hai đứa trẻ sơ sinh.
Một chiếc khóa trường mệnh.
Và một cái tên đã bị mực đen che kín.
Cố Minh Xuyên đứng phía sau tôi.
“Vãn Ý, phía sau còn một trang.”
Tôi lật sang.
Nhưng trang giấy cuối cùng đã bị xé mất.
“Không còn.”
Dì Chu sững sờ.
“Không thể nào.”
“Dì chắc chứ?”
“Lá thư phải có bốn trang.”
Tôi chỉ cầm ba.
Bà Cố đột nhiên quay đi.
Tôi nhìn thấy tay bà đang nắm chặt.
“Mẹ biết trang cuối ở đâu?”
“Không.”
“Nhìn tôi.”
Bà vẫn tránh ánh mắt.
Cố Minh Xuyên bước tới.
“Mẹ lấy nó?”
“Không phải mẹ.”
“Vậy là ai?”
Chưa ai kịp nói, Trình Dương từ dưới tầng chạy lên.
Thằng bé vốn được tài xế đưa về khách sạn, nhưng giờ lại xuất hiện cùng một người đàn ông của bệnh viện.
“Dì Vãn Ý!”
“Dương Dương?”
Thằng bé thở hổn hển.
“Mẹ cháu tỉnh rồi.”
“Vậy sao cháu tới đây?”
“Mẹ bảo cháu phải mang cái này đến ngay.”
Nó lấy ra một túi hồ sơ niêm phong.
Bên ngoài ghi:
“Xét nghiệm huyết thống – bảo mật.”
Cả căn phòng đông cứng.
Cố Minh Xuyên nhìn tập hồ sơ.
“Của ai?”
Trình Dương lắc đầu.
“Mẹ không cho cháu xem.”
Bà Cố đột nhiên lao tới.
“Đưa cho bà!”
Tôi giật tập hồ sơ trước.
“Mẹ sợ đến thế sao?”
“Vãn Ý!”
“Ba năm trước mẹ đã quyết định cuộc đời tôi bằng một tờ xét nghiệm giả.”
Tôi xé lớp niêm phong.
“Lần này, tôi sẽ tự đọc.”
Một tờ giấy trượt ra.
Trên đầu là tên của một trung tâm giám định ở Thượng Hải.
Bên dưới có hai mã mẫu.
Mẫu A.
Mẫu B.
Tôi kéo tờ giấy lên.
Bà Cố bất ngờ bật khóc.
“Vãn Ý… đừng.”
Đó là lần đầu tiên tôi thấy bà khóc.
Tôi dừng lại.
“Tại sao?”
Bà nhìn tôi rất lâu rồi thì thầm:
“Bởi vì một khi cô đọc tên hai người được xét nghiệm… cô sẽ hiểu vì sao ngày cô bước chân vào Cố gia, tôi đã nhận ra cô ngay lập tức.”
Tim tôi như ngừng đập.
“Từ trước khi tôi kết hôn với Minh Xuyên?”
Bà gật đầu.
“Ngay từ lần đầu tiên.”
“Tại sao?”
Bà Cố nhìn chiếc khóa trường mệnh trong tay tôi.
Sau đó bà nói một câu khiến Cố Minh Xuyên cũng tái mặt:
“Bởi vì chiếc khóa mang tên Lâm Vãn Ý ấy… được làm từ trước khi cô được sinh ra.”
Tôi cúi xuống tờ xét nghiệm.
Ngón tay chạm vào mép giấy.
Chỉ cần kéo xuống thêm vài centimet, hai cái tên sẽ xuất hiện.
Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi vang lên.
Trình Mạn gọi.
Tôi bật loa.
Giọng cô ấy truyền tới, gấp gáp:
“Lâm Vãn Ý, đừng tin bất kỳ ai trong căn nhà đó.”
Tôi nhìn quanh.
“Cô nói gì?”
“Bản xét nghiệm trong tay cô chỉ là một nửa.”
“Vậy nửa còn lại đâu?”
Đầu dây im lặng vài giây.
Rồi Trình Mạn nói:
“Ở chỗ người đã đổi hai đứa trẻ tại bệnh viện năm đó.”
Tôi cảm thấy máu trong người lạnh đi.
“Ai?”
Trình Mạn hít sâu.
“Tôi sẽ nói tên người đó cho cô ngay bây giờ.”
Bà Cố đột nhiên đứng bật dậy.
Ngoài sân, tiếng chuông cửa nhà cổ vang lên.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
Quản gia chạy ra rồi quay lại, sắc mặt kỳ lạ.
“Phu nhân… có một người phụ nữ muốn vào.”
Bà Cố hỏi:
“Ai?”
Ông nhìn tôi, giọng run run:
“Bà ấy nói… bà ấy mới là người có thể nói cho cô Lâm biết đứa trẻ nào đã được đưa khỏi bệnh viện năm 1997.”
Tôi quay phắt về phía cánh cửa.
Một bóng người chậm rãi bước qua màn mưa.
Và khi khuôn mặt người phụ nữ ấy hiện ra dưới ánh đèn hành lang, chiếc khóa trường mệnh trong tay tôi rơi xuống sàn.
Bởi gương mặt ấy—
giống hệt người phụ nữ đứng cạnh mẹ tôi trong bức ảnh năm 1996.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.