#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1: Sự Phản Cội Dưới Ánh Hoàng Hôn Đại Liên và Đòn Phủ Đầu Đầy Kịch Tính
Tiếng gió biển mặn chát lùa qua boong tàu hạng sang thuộc vùng biển Đại Liên, nhưng cái lạnh buốt giá ấy không thấm vào đâu so với sự căm phẫn đang cuộn trào trong lồng ngực tôi. Hân Nhã đứng sát vào người chồng tôi, chiếc váy lụa hàng hiệu ôm sát đường cong đầy khiêu khích. Ả ta vừa vung tay giật phăng chiếc túi xách da cá sấu đắt đỏ của tôi, không một chút do dự mà hất tung nó xuống dòng nước cuồn cuộn phía dưới.
Chiếc túi chìm nghỉm trong tích tắc, mang theo toàn bộ bản kế hoạch tái cấu trúc sáu mươi tỷ tệ và tập hồ sơ chứng cứ độc quyền mà tôi đã thức trắng ba đêm để chuẩn bị cho hội đồng quản trị sáng mai.
Hân Nhã bật cười lanh lảnh, ánh mắt sắc lẹm nhìn tôi đầy đắc ý: "Loại đàn bà vô tích sự như cô có nhảy xuống biển mò cũng chẳng kiếm ra nổi một góc của chiếc túi này đâu, giỏi thì nhảy xuống mà tìm!".
Trác Hạo - người chồng đầu gối tay ấp suốt bảy năm qua của tôi - thản nhiên đứng bên cạnh, một tay vòng qua eo ả nhân tình, ánh mắt nhìn tôi không một chút tình nghĩa. Hắn nhíu mày tỏ vẻ chán ghét, lạnh lùng dằn từng tiếng: "Đừng có ở đây làm loạn mặt mũi gia họ Trác. Mau cút về phòng thu dọn đồ đạc đi, đừng đứng đây làm bẩn không gian chung của chúng tôi!".
Từ phía lối lên boong tàu, mẹ chồng tôi là bà Triệu Lâm bước ra, gương mặt nhăn nheo ánh lên sự cay độc tột cùng. Bà ta vừa bước đến liền nhổ nước bọt thẳng xuống sàn tàu trước mặt tôi, lớn tiếng mắng nhiếc: "Thứ gà mái không biết đẻ trứng, ăn bám nhà họ Trác ngần ấy năm mà giờ còn dám ghen tuông làm càn à? Sớm biết cô vô dụng thế này, nhà họ Trác đã đuổi cổ cô ra đường từ lâu rồi!".
Xung quanh, đám tiểu thư công tử thượng lưu đứng hóng chuyện bắt đầu chỉ trỏ, những tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt. Ai nấy đều nhìn tôi với ánh mắt khinh miệt, đinh ninh rằng tôi sẽ ôm mặt khóc lóc, quỳ sụp xuống lạy lục van xin sự rủ lòng thương từ gã chồng bội bạc.
Nhưng trái ngược với tưởng tượng của họ, tôi không rơi lấy một giọt nước mắt. Sống lưng tôi thẳng tắp, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy giễu cợt. Tôi chậm rãi mở chiếc máy tính bảng cá nhân đang cầm trên tay, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên màn hình cường lực, kích hoạt hệ thống khóa động cơ vệ tinh tích hợp độc quyền.
Trác Hạo thấy tôi vẫn đứng bất động bấm máy, liền bước lên định giật lấy thiết bị: "Cô còn dám giở trò gì hả? Đưa đây!".
Tôi lạnh lùng lùi lại một bước, ngước mắt nhìn thẳng vào mặt hắn, giọng nói phát ra bình thản nhưng mang theo uy áp khiến kẻ khác phải chột dạ: "Mười phút nữa, các người sẽ biết ai mới thực sự là kẻ phải quỳ xuống".
Đúng mười phút sau, khi kim đồng hồ vừa điểm đúng giờ hẹn, toàn bộ hệ thống định vị GPS, radar dò đường và toàn bộ điện nguồn của siêu du thuyền triệu đô đột ngột chớp tắt rồi sập nguồn hoàn toàn. Động cơ kép đang gầm rú ngoài khơi xa bỗng dưng im bặt, chiếc tàu tròng trành giữa vùng biển vắng sóng gió cuồn cuộn.
Tiếng còi báo động khẩn cấp hú vang inh ỏi, bóng tối bao trùm lấy boong tàu. Đám thượng lưu lúc nãy còn cười cợt nay hoảng loạn hét lên tạt ga. Trong ánh đèn sự cố mập mờ, Trác Hạo và mẹ hắn biến sắc, mặt cắt không còn một máu khi thấy màn hình điều khiển trung tâm xuất hiện dòng chữ đỏ rực quyền lực tối cao cùng biểu tượng huy hiệu của tập đoàn tài chính lớn nhất Bắc Kinh.
Bà Triệu Lâm chân tay bủn rủn, ngã khụy xuống sàn tàu lạnh ngắt. Trác Hạo trợn trừng mắt nhìn tôi, môi run lập cập không nói nên lời.
Ngay lúc đó, từ trong cabin bước ra, vị thuyền trưởng trưởng tàu cùng bốn gã vệ sĩ mặc vest đen nghiêm nghị tiến đến, cung kính cúi đầu sâu chín mươi độ trước mặt tôi và cất tiếng gọi rõ ràng từng chữ:
"Kính chào Chủ tịch tập đoàn! Hệ thống đã hoàn toàn phong tỏa theo lệnh của ngài. Toàn bộ người trên tàu đã bị cô lập với đất liền. Xin ngài chỉ thị tiếp theo!".
Khoảnh khắc cái tên thân phận thực sự vang lên, bầu không khí trên boong tàu bỗng chốc rơi vào tĩnh mịch chết chóc. Hân Nhã đang vênh váo bỗng khựng lại, đôi mắt mở trừng trừng nhìn tôi như thể vừa nhìn thấy một con quái vật bước ra từ địa ngục.
Trác Hạo lảo đảo lùi lại mấy bước, va vào lan can sắt lạnh ngắt. Hắn nhớ lại những năm tháng qua, hắn luôn đinh ninh tôi chỉ là một đứa mồ côi nghèo hèn được hắn bố thí cho một danh phận "vợ", một kẻ ăn bám suốt ngày chỉ biết quanh quẩn trong căn biệt thự ngoại ô Bắc Kinh để chịu đựng những lời miệt thị của mẹ chồng. Hắn nào đâu biết rằng, tập đoàn tài chính Thiên Khải - gã khổng lồ thao túng một phần ba nền kinh tế thương mại hàng hải quốc gia - lại nằm trọn trong lòng bàn tay tôi. Chiếc nhẫn kim cương đơn giản trên ngón tay áp út của tôi không phải là món quà rẻ tiền do Trác Hạo mua bằng tấm séc công ty, mà là tín vật kế nhiệm quyền lực tối cao được đúc kết từ hội đồng quản trị ba năm trước.
"Trác Hạo, anh vừa bảo ai làm bẩn không gian chung?" Tôi chậm rãi cất lời, giọng nói không một gợn sóng nhưng vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của biển đêm.
Trác Hạo run rẩy, đôi môi khô khốc mấp máy: "Thanh... Thanh Nhã... Em... em đang đùa anh phải không? Chuyện này... làm sao có thể..."
"Đùa ư?" Tôi bước lên một bước, ánh mắt sắc như dao cau xoáy sâu vào tâm can kẻ từng là chồng tôi. "Bảy năm qua, tôi ẩn mình dưới vỏ bọc một người vợ hiền dâu thảo để nhìn thấu bộ mặt thật của gia đình các người. Anh nghĩ công ty thiết bị y tế của nhà họ Trác các người phất lên nhờ tài năng kinh doanh thiên bẩm của anh chắc? Nếu không có nguồn vốn ngầm ba trăm triệu tệ mà tôi phê duyệt qua quỹ đầu tư vệ tinh, cái công ty nhỏ bé của anh đã sớm phá sản từ ba năm trước rồi!".
Nghe đến đây, bà Triệu Lâm từ dưới sàn bò chồm dậy, vội vàng bò đến ôm lấy chân tôi, tru tréo khóc lóc: "Con ơi! Mẹ lú lẫn rồi! Mẹ già mắt kém nên không nhận ra thái sơn! Con tha lỗi cho mẹ, tha cho gia đình mình đi con! Thằng Hạo nó chỉ lầm đường lạc lối nhất thời thôi, con nể tình nghĩa vợ chồng..."
"Nghĩa vợ chồng?" Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào gương mặt già nua đang tái mét vì sợ hãi của bà ta, lạnh lùng ngắt lời: "Lúc bà nhổ nước bọt xuống sàn, lúc bà miệt thị tôi là con gà mái không biết đẻ trứng, sao bà không nhớ đến tình nghĩa ấy? Lúc Hân Nhã hất chiếc túi chứa toàn bộ tâm huyết của tôi xuống biển, sao hai người không ai ngăn cản?".
Hân Nhã lúc này đã sợ đến mức quỵ ngã, chiếc váy lụa đắt tiền lem luốc vết bẩn. Ả ta cuống cuồng bò lê lết đến cạnh Trác Hạo, cấu xé tay hắn: "Trác Hạo! Anh nói gì đi chứ! Anh bảo cô ta là vợ anh cơ mà! Mau bảo cô ta thả chúng ta ra! Em không muốn chết ở giữa biển thế này đâu!".
Trác Hạo trừng mắt nhìn ả nhân tình, trong cơn hoảng loạn tột độ, hắn tát thẳng vào mặt Hân Nhã một cái giáng trời khiến ả ngã nhào ra đất: "Đồ khốn nạn! Tất cả là tại mày! Mày xúi giục tao sỉ nhục cô ấy! Mày đền đi! Đền lại tương lai cho tao!".
Đám tiểu thư công tử đứng xung quanh giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu. Những kẻ từng lớn tiếng chê bai, cười cợt tôi ban nãy giờ quỳ rạp cả xuống, có kẻ sợ hãi đến mức bật khóc nấc lên từng hồi. Họ đều là con cháu của các gia tộc thương nhân đang hợp tác hoặc phụ thuộc vào chuỗi cung ứng của tập đoàn Thiên Khải. Chỉ cần một câu nói của tôi đêm nay, ngày mai gia tộc của họ sẽ chính thức phá sản, cuốn gói ra khỏi giới thượng lưu Bắc Kinh trong tay trắng.
Tôi quay người lại, ra hiệu cho vị thuyền trưởng. Một bầu không khí ngột ngạt bao trùm toàn bộ boong tàu, báo hiệu một đêm thanh trừng tột độ cho những kẻ quen thói hống hách, bạc ác.
Chương 2: Cuộc Thanh Trừng Giữa Đêm Đen Và Sự Thật Bị Phơi Trầy
Bóng đêm bao trùm lấy mặt biển Đại Liên, chỉ còn ánh đèn pin rọi thẳng từ bốn gã vệ sĩ mặc vest đen chiếu vào khoảng sân trung tâm boong tàu. Trác Hạo cùng mẹ hắn và ả nhân tình Hân Nhã bị cô lập hoàn toàn một góc, không một ai dám lại gần hay đưa tay cứu giúp. Đám tiểu thư công tử thượng hạng khi nãy còn vênh váo buông lời miệt thị, giờ đây đều câm như hến, cúi gằm mặt xuống sàn tàu lạnh ngắt để tránh né ánh nhìn sắc lạnh của tôi.
Tôi thong thả bước đến chiếc ghế sofa bọc da cao cấp ở góc boong tàu, nơi vừa bị giông bão quét qua. Vị thuyền trưởng cung kính bước tới, hai tay dâng lên một ly rượu vang đỏ sẫm vừa được lấy từ hầm rượu độc quyền của du thuyền.
"Chủ tịch, đội ngũ pháp lý của tập đoàn tại Bắc Kinh đã nhận được tín hiệu khẩn cấp từ hệ thống vệ tinh. Toàn bộ các khoản vay tín dụng, hợp đồng độc quyền và cổ phần mà gia tộc họ Trác đang nắm giữ tại các công ty liên kết đã được đặt vào trạng thái 'Đóng băng khẩn cấp'. Chỉ cần ngài ký xác nhận điện tử bước cuối cùng, trong vòng chưa đầy mười lăm phút nữa, tập đoàn Trác Thị sẽ chính thức bước vào diện phá sản thanh lý tài sản."
Lời nói của vị thuyền trưởng vang lên rành mạch trong đêm tối, giáng xuống đầu Trác Hạo như một tia sét đánh ngang tai.
Trác Hạo lảo đảo đứng dậy, hai chân run lẩy bẩy không đứng vững. Hắn ta bò lê bò càng về phía tôi, đôi mắt đỏ ngầu, nước mắt nước mũi giàn giụa, hoàn toàn mất đi vẻ ngạo mạn, hách dịch của một tổng giám đốc tập đoàn gia đình lúc ban chiều.
"Thanh Nhã... vợ ơi... anh xin em!" Trác Hạo nghẹn ngào, bàn tay run rẩy định bám lấy vạt váy của tôi nhưng bị vệ sĩ lạnh lùng gạt phăng ra. "Anh sai rồi! Anh thực sự biết lỗi rồi! Hân Nhã chỉ là một phút vui chơi qua đường, cô ta quyến rũ anh, cô ta dùng bùa chú mờ ám gì đó khiến anh mờ mắt! Em nể tình chúng ta bảy năm nghĩa nặng tình thù, em tha cho anh lần này đi! Cả đời này anh sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp em!"
Hân Nhã nghe thấy thế liền trợn tròn mắt, gào lên bất chấp hình tượng: "Trác Hạo! Mày nói cái gì thế hả? Rõ ràng là mày hứa sẽ li dị con mụ này để cưới tao cơ mà! Mày nói con mụ này là con gà mái vô dụng, mày bảo tài sản của nhà họ Trác sớm muộn gì cũng là của tao cơ mà! Đồ khốn nạn, mày dám đổ hết trách nhiệm lên đầu tao à!"
"Câm mồm!" Trác Hạo gầm lên, quay lại tát thêm mấy phát vào mặt Hân Nhã khiến khóe môi ả rỉ máu. "Con đàn bà lẳng lơ này! Mày phá nát cuộc đời tao chưa đủ à? Nếu không vì mày xúi giục tao vứt chiếc túi xách, liệu cơ sự có đến nông nỗi này không?"
Bà Triệu Lâm thấy con trai đánh nhân tình thì lồng lộn lên, bò sang cào cấu Hân Nhã, mồm chửi rủa không tiếc lời: "Đồ yêu tinh hồ ly tinh! Mày cuốn xéo khỏi nhà họ Trác ngay! Mày mang tai họa đến cho gia đình tao rồi! Tao đánh chết mày!".
Cảnh tượng hỗn loạn, nhem nhuốc và rẻ mạt ấy diễn ra ngay trước mắt tôi. Tôi nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu vang, vị chát ngọt hòa quyện trên đầu lưỡi, gợi nhắc cho tôi nhớ lại đúng bảy năm về trước - ngày tôi bước chân vào nhà họ Trác với tấm lòng chân thành và một dự án đầu tư trị giá hàng chục triệu tệ do chính tay tôi gây dựng từ quỹ cá nhân. Khi ấy, Trác Hạo chỉ là một gã nhân viên phòng kỹ thuật nghèo xác xơ, còn gia đình họ Trác đang ngập ngụa trong nợ nần chồng chất. Tôi đã giấu kín thân phận thực sự là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Thiên Khải, chỉ mong tìm được một tình yêu bình dị, một mái ấm chân thành.
Nhưng cái gọi là "tình yêu" ấy nhanh chóng bị vùi dập bởi lòng tham và sự bất nghĩa. Khi công ty của Trác Hạo nhờ có nguồn vốn và các mối quan hệ ngầm của tôi mà phất lên thành một doanh nghiệp có tiếng tăm ở miền Bắc, bọn họ bắt đầu lật mặt. Trác Hạo chê bai tôi tẻ nhạt, không biết sinh con nối dõi (thực chất là do mẹ hắn lén lút bỏ thuốc tránh thai vào canh bồi bổ mỗi ngày), rồi ngang nhiên rước ả nhân tình Hân Nhã về vắt mũi chịu đòn ngay trước mặt tôi. Bọn họ nghĩ tôi là kẻ cô thân thế cô, không họ hàng thích dựa dẫm, nên thỏa sức giày vò, khinh miệt và xem tôi như một con hầu trong nhà.
"Trác Hạo," tôi đặt ly rượu xuống bàn, tiếng lạch cạch vang lên khô khốc trong đêm. "Anh có nhớ ngày hôm nay là ngày gì không?"
Trác Hạo ngẩn người, ngước đôi mắt đầy sợ hãi nhìn tôi.
"Đúng bảy năm trước, cũng vào một ngày đầu thu thế này, anh quỳ xuống cầu hôn tôi ở bờ biển Đại Liên," tôi chậm rãi cất lời, giọng nói bình thản đến lạ thường nhưng lại mang theo sát khí ngút trời. "Anh nói rằng dù sau này nghèo khó hay giàu sang, anh cũng sẽ dùng cả đời để bảo vệ tôi, không để tôi phải chịu bất kỳ uất ức nào. Thế nhưng, chính anh và gia đình anh đã biến lời thề đó thành một trò cười đắt đỏ nhất thế kỷ này."
"Vợ... anh sai rồi... thực sự sai rồi..." Trác Hạo dập đầu lạy liên hồi, trán đập xuống sàn tàu phát ra những tiếng bộp bộp đau đớn.
"Đừng gọi tôi là vợ," tôi đứng phắt dậy, uy áp từ một vị chủ tịch tập đoàn nghìn tỷ tỏa ra khiến xung quanh nín thở. "Từ giây phút chiếc túi xách chứa bản kế hoạch tái cấu trúc bị ném xuống biển, giữa chúng ta chỉ còn lại quan hệ chủ nợ và con nợ, giữa kẻ cầm quyền và những kẻ phạm tội phá hoại tài sản quốc gia."
Tôi quay sang vị thuyền trưởng, dõng dạc ra lệnh: "Lập tức liên lạc với cảnh sát biển tỉnh Liêu Ninh và lực lượng biên phòng. Giao toàn bộ ba kẻ này cho cơ quan chức năng với tội danh cố ý phá hoại tài sản quy mô lớn, lừa đảo chiếm đoạt tài sản doanh nghiệp và vi phạm luật bảo mật thương mại. Riêng đám người của các gia tộc kia, ghi lại toàn bộ danh tính, sáng mai gửi thư thông báo hủy bỏ mọi hợp đồng hợp tác kinh tế!"
Lời tuyên án vừa dứt, đám tiểu thư công tử khụy hẳn xuống, có kẻ ngất lịm đi vì quá sợ hãi. Hân Nhã gào thét điên dại rồi bị vệ sĩ khóa tay kéo đi. Trác Hạo trân trối nhìn tôi, ánh mắt hoàn toàn tuyệt vọng. Tòa án cuộc đời đã phán quyết, và đêm nay chính là bản án chung thân dành cho những kẻ sống bằng sự bội bạc và lòng tham lam không đáy.
Chương 3: Bình Minh Trên Vùng Biển Bình Yên Và Sự Trở Về Của Nữ Chủ Tịch
Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới bắt đầu ló dạng ở đường chân trời phía đông, nhuộm một màu hồng cam rực rỡ lên mặt biển Đại Liên phẳng lặng như gương. Đêm giông bão kinh hoàng trên siêu du thuyền đã lùi vào quá khứ, nhường chỗ cho một không gian trong lành và tĩnh mịch.
Trác Hạo, bà Triệu Lâm và ả nhân tình Hân Nhã từ sớm đã bị lực lượng cảnh sát biển áp giải rời khỏi du thuyền bằng xuồng cao tốc chuyên dụng. Tiếng còi hú của tàu cảnh sát xa dần, để lại trên boong tàu một sự yên bình đến kỳ lạ. Đám tiểu thư công tử thượng lưu lúc này được phép tự do rời đi, nhưng không một ai dám cất lời lớn tiếng hay ngẩng cao đầu bước đi. Bọn họ cúi gằm mặt, lặng lẽ bước lên những chiếc ca-nô phụ để trở về đất liền mang theo nỗi sợ hãi tột cùng về quyền lực thực sự của cái tên Thanh Nhã - Chủ tịch tập đoàn Thiên Khải.
Tôi đứng một mình trên mũi tàu, khoác hờ chiếc áo măng-tô dạ màu kem chống lại cái se lạnh của gió biển sáng sớm. Mái tóc dài thả tự do bay bay trong gió, ánh mắt tôi hướng về phía xa xăm - nơi ánh mặt trời đang xua tan mây mù. Một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có lan tỏa khắp lồng ngực. Bảy năm thanh xuân u uất, bảy năm chịu đựng sự miệt thị, chà đạp cuối cùng cũng được khép lại bằng một cuộc lột xác ngoạn mục. Tôi không cần phải khóc lóc, không cần phải đôi co hay tranh cãi với những kẻ tiểu nhân, bởi vì quyền lực và trí tuệ chính là thứ vũ khí sắc bén nhất để trả thù một cách đau đớn và vang dội nhất.
Vị thuyền trưởng bước đến phía sau, cung kính cúi đầu báo cáo: "Kính thưa Chủ tịch, chuyên cơ riêng của tập đoàn đã đáp xuống sân bay quốc tế Đại Liên từ năm giờ sáng. Toàn bộ hội đồng quản trị đang đợi ngài ở phòng họp trực tuyến trung tâm tại Bắc Kinh để chuẩn bị cho buổi hội nghị chiến lược sáng nay."
Tôi gật đầu nhẹ, quay người lại bước đi từng bước vững chãi và kiêu hãnh. "Được, chuẩn bị khởi hành trở về Bắc Kinh."
Chiếc trực thăng riêng mang biểu tượng huy hiệu của tập đoàn Thiên Khải từ từ cất cánh từ sân đậu trên boong du thuyền, tạo ra những luồng gió lớn thổi tung mặt nước biển xanh ngắt. Ngồi trong khoang cabin sang trọng, tôi mở chiếc máy tính bảng cá nhân lên. Trên màn hình lúc này không còn là những dòng lệnh khóa động cơ khẩn cấp nữa, mà là bản kế hoạch tái cấu trúc sáu mươi tỷ tệ hoàn toàn mới - một bản kế hoạch vĩ đại hơn, sắc bén hơn do chính tay tôi phác thảo lại trong đêm.
Chiếc túi xách da cá sấu chứa tài liệu cũ đã chìm sâu dưới đáy biển Đại Liên, trôi dạt vào quên lãng cùng với cuộc hôn nhân giả dối và những con người bội bạc. Nhưng chiếc túi ấy mất đi không có nghĩa là tôi mất tất cả; trái lại, nó là chất xúc tác để tôi đập tan vỏ bọc cũ kỹ, rũ bỏ hình ảnh người vợ hiền nhẫn nhịn suốt bảy năm để trở lại làm chính mình - một nữ chủ tịch quyền lực, kiêu hãnh và bất khả chiến bại trên thương trường quốc tế.
Dưới thân máy bay, siêu du thuyền triệu đô giờ chỉ còn nhỏ như một dấu chấm giữa đại dương bao la. Bắc Kinh đang chờ đón tôi với những thử thách mới, những thương vụ tỷ đô và một đế chế tài chính hùng mạnh đang ngày càng mở rộng tầm ảnh hưởng. Cuộc đời tôi từ giây phút này trở đi, hoàn toàn thuộc về chính tôi nắm giữ. Không một kẻ nào, bất kỳ một gã đàn ông tồi tệ hay một gia đình tham lam nào có thể tổn thương tôi thêm một lần nào nữa.
Bình minh rực rỡ chiếu rọi qua khung cửa kính chuyên cơ, mở ra chương mới huy hoàng và rực rỡ nhất trong cuộc đời của nữ chủ tịch tập đoàn Thiên Khải.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.