“Bàn cuối cùng. Ngồi xuống đi. Hôm nay nhà họ Tống tiếp khách quý, không phải ai cũng có tư cách ngồi phía trên.”
Giọng bà Tống lạnh đến mức cả sảnh tiệc cưới im đi vài giây.
Lâm Nhược Dao đứng chết lặng.
Bên cạnh cô, mẹ ruột cô – Trần Tú Lan – chỉ khẽ cúi đầu.
“Mẹ, không sao đâu. Chúng ta ngồi đâu cũng được.”
Nhưng Nhược Dao không thể nói câu ấy.
Hôm nay là đám cưới của em trai chồng cô, Tống Minh Hạo.
Đây là khách sạn năm sao nổi tiếng ở trung tâm Hàng Châu. Những chùm đèn pha lê phản chiếu ánh sáng xuống hàng trăm vị khách đang ăn mặc sang trọng. Nhà gái là con gái duy nhất của một gia đình kinh doanh lớn ở Thượng Hải. Vì vậy, bà Tống đã chuẩn bị mọi thứ với vẻ kiêu hãnh chưa từng thấy.
Chỉ riêng mẹ con Nhược Dao bị đẩy xuống chiếc bàn gần cửa ra vào.
“Nhưng mẹ…”
Nhược Dao cố giữ bình tĩnh.
“Đây là mẹ con. Bà ấy từ An Huy đến.”
Bà Tống nhướng mắt.
“Tôi biết.”
“Vậy tại sao…”
“Vì bà ấy không cùng đẳng cấp với nhà thông gia.”
Một câu nói khiến sắc mặt Nhược Dao trắng bệch.
Tám năm.
Cô đã làm dâu nhà họ Tống tám năm.
Tám năm qua, cô đã quen với việc mẹ chồng coi thường xuất thân của mình. Nhưng hôm nay, bà còn công khai làm nhục mẹ cô trước hàng trăm người.
Tú Lan kéo tay con gái.
“Dao Dao, đừng nói nữa.”
“Mẹ…”
“Ngồi xuống đi con.”
Bà mỉm cười.
“Mẹ không thấy có gì đáng buồn cả.”
Nhưng Nhược Dao nhìn thấy bàn tay mẹ đang siết chặt dưới gầm bàn.
Cô hiểu.
Mẹ đang cố tỏ ra bình thản để cô không đau lòng.
Ở phía trước, Tống Minh Hạo mặc bộ vest chú rể bước tới.
“Chị dâu.”
Nhược Dao ngẩng đầu.
“Có chuyện gì?”
Minh Hạo cầm một ly rượu vang.
“Em đến kính bác một ly.”
Tú Lan vội đứng dậy.
“Cảm ơn cháu.”
Bà vừa đưa tay ra thì Minh Hạo bất ngờ nghiêng cổ tay.
Rượu vang đỏ đổ xuống chiếc sườn xám xanh nhạt.
Một mảng màu đỏ loang rộng trên ngực áo.
Vài người gần đó bật cười.
Minh Hạo giả vờ hoảng hốt.
“Ôi, cháu xin lỗi! Tay cháu trơn quá.”
Nhưng nụ cười trên môi cậu ta hoàn toàn không giống một lời xin lỗi.
Nhược Dao đứng bật dậy.
“Minh Hạo!”
“Chị dâu, chị lớn tiếng với em làm gì?”
“Em cố tình!”
“Chị có bằng chứng không?”
Minh Hạo khoanh tay.
“Hôm nay là đám cưới của em. Chị đừng làm mất vui.”
Nhược Dao quay sang chồng.
“Tống Cảnh Thâm, anh cũng nhìn thấy.”
Cảnh Thâm đứng cách đó vài bước.
Anh nhìn chiếc áo của mẹ vợ, rồi nhìn em trai.
Sau vài giây im lặng, anh nói:
“Dao Dao, bỏ qua đi.”
Nhược Dao tưởng mình nghe nhầm.
“Anh nói gì?”
“Anh bảo bỏ qua.”
“Đó là mẹ em.”
“Anh biết.”
“Vậy mà anh bảo em bỏ qua?”
Cảnh Thâm hạ giọng.
“Hôm nay là ngày cưới của Minh Hạo. Đừng làm mọi chuyện lớn hơn.”
Nhược Dao nhìn chồng rất lâu.
Tám năm trước, người đàn ông này từng nói với cô:
“Anh không quan tâm em sinh ra trong gia đình nào. Anh chỉ cần em.”
Tám năm sau, anh lại dùng một câu “bỏ qua đi” để bảo vệ em trai mình.
Tú Lan nhẹ nhàng nắm tay con gái.
“Dao Dao.”
Nhược Dao quay lại.
“Mẹ về trước.”
“Không!”
Cô lập tức giữ tay mẹ.
“Mẹ ở lại với con.”
“Không cần.”
Tú Lan lắc đầu.
“Ngày vui của các em. Mẹ ở đây cũng chỉ khiến con khó xử.”
“Mẹ…”
Bà nhìn con gái, ánh mắt dịu dàng.
“Con sống tốt là được.”
Nói xong, bà cầm túi xách, lặng lẽ rời khỏi sảnh.
Nhược Dao đứng bất động.
Không một lời trách móc.
Không một tiếng than phiền.
Chính sự im lặng đó khiến trái tim cô đau hơn bất kỳ lời nói nào.
Cô định đuổi theo thì bà Tống lên tiếng:
“Nhược Dao, con ở lại. Khách sắp đông rồi.”
Nhược Dao quay đầu.
“Con xin lỗi. Nhưng đó là mẹ con.”
Bà Tống lạnh lùng đáp:
“Ở nhà họ Tống tám năm mà con vẫn không hiểu quy tắc sao?”
Nhược Dao nhìn bà.
“Quy tắc gì?”
“Đừng để người không quan trọng ảnh hưởng đến ngày vui của gia đình.”
Nhược Dao siết chặt tay.
“Đối với mẹ, mẹ ruột của con là người không quan trọng?”
Bà Tống không trả lời.
Cảnh Thâm kéo nhẹ tay vợ.
“Dao Dao.”
Cô nhìn anh.
Trong ánh mắt anh có vẻ khó xử.
Nhưng không có sự bảo vệ.
Một lúc sau, nghi thức trao sính lễ bắt đầu.
Nhà họ Tống lần lượt đưa ra những hộp trang sức, giấy tờ tài sản và chìa khóa xe.
Tiếng vỗ tay vang lên.
Bà Tống cười rạng rỡ.
“Nhà gái quả nhiên xứng đáng với nhà họ Tống.”
Đúng lúc đó, cánh cửa sảnh tiệc mở ra.
Tống Quốc Thành bước vào.
Ông là chủ gia đình, đồng thời là người sáng lập một công ty thương mại lâu năm ở Chiết Giang.
Vừa nhìn thấy con dâu, ông lập tức hỏi:
“Nhược Dao, mẹ con đâu?”
Cô im lặng.
Ông nhìn quanh.
“Bà ấy đâu?”
Bà Tống lập tức bước tới.
“Ông à, chuyện nhỏ thôi. Bà ấy không quen những nơi thế này nên tự về trước.”
Tống Quốc Thành cau mày.
“Không quen?”
Ông nhìn thấy chiếc ghế trống ở bàn cuối.
Rồi ông nhìn thấy chiếc khăn tay màu trắng có vài vệt rượu đỏ.
Sắc mặt ông thay đổi.
“Vừa rồi ai ngồi ở đây?”
Không ai trả lời.
Ông nhìn sang Minh Hạo.
“Con.”
Minh Hạo cúi đầu.
“Bố…”
“Người phụ nữ vừa rời đi là ai?”
“Là…”
“Trả lời!”
Minh Hạo nuốt khan.
“Mẹ của chị dâu.”
Tống Quốc Thành đứng sững.
“Cái gì?”
Ông quay sang vợ.
“Bà đưa mẹ Nhược Dao ngồi ở đây?”
Bà Tống cố giải thích:
“Ông nghe tôi nói…”
“Bà vừa làm gì?”
Không khí trong sảnh trở nên căng thẳng.
Tống Quốc Thành cầm chiếc khăn lên.
Ngón tay ông run nhẹ.
“Bà ấy mặc sườn xám xanh?”
Nhược Dao ngạc nhiên.
“Đúng.”
“Có một chiếc trâm bạc hình hoa lan?”
“Đúng.”
Ông lùi lại một bước.
Khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh bỗng trở nên thất thần.
“Không thể nào…”
Bà Tống cũng bắt đầu tái mặt.
“Ông đang nói gì vậy?”
Tống Quốc Thành nhìn vợ.
“Bà thật sự không nhận ra bà ấy sao?”
“Bà ấy chỉ là…”
“Im đi!”
Đây là lần đầu tiên ông quát vợ trước mặt đông người như vậy.
“Các con có biết mình vừa đuổi ai khỏi đây không?”
Không ai dám trả lời.
Ông nhìn Nhược Dao.
“Mẹ con đâu?”
“Đã rời khỏi khách sạn.”
“Lập tức cho người đuổi theo!”
Minh Hạo hoang mang.
“Bố, có chuyện gì vậy?”
Tống Quốc Thành không trả lời.
Ông chỉ nhìn chiếc khăn trong tay.
Rồi ông nói rất khẽ:
“Suốt hai mươi ba năm…”
“Nhà họ Tống đã tìm bà ấy suốt hai mươi ba năm.”
Nhược Dao sững người.
“Bố… mẹ con là ai?”
Tống Quốc Thành nhìn cô.
Nhưng chưa kịp trả lời, cửa sảnh lại mở.
Một người phụ nữ trung niên bước vào.
Bà mặc áo khoác đen, trên tay ôm một chiếc hộp gỗ cũ.
Bà nhìn thẳng về phía Tống Quốc Thành.
“Anh vẫn nhận ra chiếc hộp này chứ?”
Tống Quốc Thành lập tức biến sắc.
Chiếc hộp đó…
Là thứ nhà họ Tống từng tưởng đã biến mất mãi mãi.
CHƯƠNG 2 – BÍ MẬT BỊ CHÔN GIẤU
Người phụ nữ đặt chiếc hộp lên bàn.
Không khí trong sảnh gần như đông cứng.
Tống Quốc Thành nhìn chiếc hộp rất lâu.
“Cô…”
Người phụ nữ bình thản nói:
“Tôi là người được bà Trần nhờ mang nó đến.”
Nhược Dao bước lên.
“Bà biết mẹ tôi?”
“Biết.”
“Bà ấy đang ở đâu?”
“Về nhà rồi.”
Nhược Dao thở phào.
“Vậy tại sao bà lại mang chiếc hộp này tới?”
Người phụ nữ nhìn Tống Quốc Thành.
“Vì bà ấy nói đã đến lúc nhà họ Tống biết sự thật.”
Bà Tống bước tới.
“Chuyện này có liên quan gì đến nhà tôi?”
Người phụ nữ không nhìn bà.
“Có.”
“Liên quan đến một món nợ mà nhà họ Tống đã mang theo suốt hơn hai mươi năm.”
Tống Quốc Thành nhắm mắt.
“Đừng mở chiếc hộp.”
Người phụ nữ đáp:
“Quá muộn rồi.”
Bà mở khóa.
Bên trong là một tập giấy cũ, một chiếc vòng ngọc và vài bức ảnh đã ngả màu.
Nhược Dao nhìn chiếc vòng.
Cô nhận ra ngay.
“Mẹ tôi có một chiếc vòng giống hệt.”
Tống Quốc Thành nhìn cô.
“Không phải giống.”
“Đó chính là một đôi.”
Nhược Dao sững sờ.
“Bố đang nói gì vậy?”
Tống Quốc Thành ngồi xuống.
Trong giây phút đó, ông như già đi rất nhiều tuổi.
“Hai mươi ba năm trước, nhà họ Tống từng gặp một biến cố.”
Bà Tống lập tức ngắt lời:
“Ông không cần kể chuyện cũ trước mặt mọi người.”
“Không.”
Tống Quốc Thành lắc đầu.
“Hôm nay nhất định phải nói.”
Ông nhìn Nhược Dao.
“Bởi vì con có quyền biết.”
Hai mươi ba năm trước, khi nhà họ Tống còn chưa có vị trí như hôm nay, Tống Quốc Thành từng hợp tác với một người phụ nữ tên Trần Tú Lan trong một xưởng may ở Hàng Châu.
Khi đó, Tú Lan không chỉ là một người thợ may.
Bà là người đã giúp ông giữ lại những mẫu thiết kế và sổ sách quan trọng trong một vụ tranh chấp kinh doanh.
Nhưng sau đó xảy ra một sự cố khiến hồ sơ quan trọng bị thất lạc.
Tống Quốc Thành khi ấy còn trẻ, không đủ khả năng xử lý mọi chuyện.
Người đứng ra gánh trách nhiệm lại là Tú Lan.
Bà rời Hàng Châu trong im lặng.
Tống Quốc Thành đã nhiều lần tìm kiếm.
Nhưng không có tin tức.
Nhiều năm sau, ông mới biết bà đã đến An Huy và một mình nuôi con.
“Nhưng…”
Nhược Dao nhìn ông.
“Chuyện đó liên quan gì đến con?”
Tống Quốc Thành nhìn chiếc vòng.
“Con không phải chỉ là con dâu nhà họ Tống.”
“Con là con gái của người mà nhà họ Tống từng mắc nợ.”
Cả sảnh xôn xao.
Nhược Dao lắc đầu.
“Không thể nào.”
“Bố đang nói gì vậy?”
Tống Quốc Thành im lặng.
Người phụ nữ trung niên lấy một tờ giấy ra.
“Đây là bản sao hồ sơ năm đó.”
Nhược Dao cầm lấy.
Cô đọc từng dòng.
Tên mẹ cô xuất hiện trong đó.
Nhưng điều khiến cô sững sờ là chữ ký phía cuối.
Người ký xác nhận không phải Tống Quốc Thành.
Mà là…
bà Tống.
Nhược Dao từ từ ngẩng đầu.
“Mẹ…”
Bà Tống lùi lại.
“Không phải như con nghĩ.”
“Vậy tại sao chữ ký của mẹ lại ở đây?”
“Ta…”
“Con hỏi mẹ!”
Giọng Nhược Dao run lên.
Bà Tống không nói.
Tống Quốc Thành nhìn vợ.
“Bà đã nói với tôi rằng Tú Lan tự ý rời đi.”
Bà Tống bật khóc.
“Đúng. Nhưng lúc đó tôi chỉ…”
“Chỉ gì?”
“Chỉ muốn bảo vệ gia đình!”
Tống Quốc Thành đứng bật dậy.
“Bảo vệ gia đình bằng cách để một người khác gánh tất cả sao?”
Bà Tống run rẩy.
“Tôi không biết mọi chuyện sẽ thành ra như vậy.”
Nhược Dao cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Suốt tám năm, mẹ chồng luôn coi thường gia đình cô.
Vậy mà người phụ nữ ấy lại biết mẹ cô từ hơn hai mươi năm trước.
“Có phải vì chuyện đó mà mẹ luôn ghét mẹ con?”
Bà Tống im lặng.
Nhược Dao hiểu câu trả lời.
Cô bật cười cay đắng.
“Thì ra là vậy.”
Cảnh Thâm bước tới.
“Dao Dao…”
Cô quay sang anh.
“Anh cũng biết?”
Cảnh Thâm lập tức lắc đầu.
“Anh không biết.”
“Anh thật sự không biết?”
“Anh thề.”
Nhược Dao nhìn chồng.
Cô muốn tin.
Nhưng trong lòng cô lúc này đã có quá nhiều vết nứt.
Minh Hạo bỗng lên tiếng:
“Nhưng chuyện đó đã qua lâu rồi. Chúng ta đâu thể vì một chuyện cũ mà…”
Tống Quốc Thành nhìn con trai.
“Con còn chưa hiểu?”
“Hiểu gì ạ?”
“Những gì nhà họ Tống có ngày hôm nay không hoàn toàn là do chúng ta tự xây dựng.”
Ông chỉ vào chiếc hộp.
“Có một phần công sức của người khác.”
Minh Hạo im bặt.
Bà Tống ngồi xuống ghế.
Nhược Dao không còn muốn ở lại.
Cô cầm túi.
“Con muốn về gặp mẹ.”
Cảnh Thâm lập tức nói:
“Anh đi với em.”
“Không.”
Anh khựng lại.
“Dao Dao…”
“Lần này em muốn tự mình nói chuyện với mẹ.”
Cô quay đi.
Nhưng Tống Quốc Thành gọi lại.
“Nhược Dao.”
Cô dừng bước.
“Bố biết hôm nay gia đình đã khiến mẹ con tổn thương.”
Ông cúi đầu.
“Bố xin lỗi.”
Nhược Dao quay lại.
Đây là lần đầu tiên trong tám năm cô thấy người đàn ông quyền lực ấy cúi đầu trước mình.
Nhưng cô chỉ nói:
“Lời xin lỗi này, bố hãy nói với mẹ con.”
Rồi cô rời khỏi sảnh.
Cảnh Thâm lập tức đuổi theo.
Ngoài hành lang khách sạn, anh nắm lấy tay cô.
“Dao Dao.”
Cô giằng tay ra.
“Anh đừng nói gì.”
“Anh thật sự không biết chuyện.”
“Em tin anh.”
Cảnh Thâm ngạc nhiên.
“Nhưng em không thể tiếp tục sống như trước.”
Anh im lặng.
Nhược Dao nhìn anh.
“Suốt tám năm, em luôn nghĩ chỉ cần mình cố gắng thì gia đình anh sẽ chấp nhận em.”
Cô cười nhạt.
“Nhưng hôm nay em mới hiểu.”
“Không phải em chưa đủ tốt.”
“Mà từ đầu, họ đã không muốn nhìn thấy giá trị của em.”
Cảnh Thâm đau lòng.
“Anh xin lỗi.”
“Anh không cần xin lỗi em.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh hãy tự hỏi mình một câu.”
“Trong tám năm qua, khi mẹ anh làm tổn thương em, anh đã thật sự đứng về phía em bao nhiêu lần?”
Cảnh Thâm không trả lời được.
Đêm đó, Nhược Dao trở về căn hộ.
Mẹ cô đang ngồi bên cửa sổ.
Chiếc áo sườn xám đã được thay.
Nhìn thấy con gái, Tú Lan mỉm cười.
“Con về rồi?”
Nhược Dao ngồi xuống cạnh mẹ.
“Mẹ.”
“Ừ?”
“Mẹ biết nhà họ Tống từ trước phải không?”
Tú Lan im lặng rất lâu.
Cuối cùng bà gật đầu.
“Mẹ biết.”
“Vậy tại sao mẹ chưa từng nói?”
“Vì mẹ không muốn con sống trong quá khứ của mẹ.”
Nhược Dao nắm tay mẹ.
“Nhưng mẹ đã chịu đựng quá nhiều.”
Tú Lan nhìn con gái.
“Mẹ chịu được.”
“Nhưng con không chịu được.”
Nước mắt Nhược Dao rơi xuống.
“Mẹ bị người ta làm nhục ngay trước mặt con.”
Tú Lan đưa tay lau nước mắt cho cô.
“Dao Dao, mẹ không cần con trả thù cho mẹ.”
“Con cũng không muốn trả thù.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Con chỉ muốn biết sự thật.”
Tú Lan im lặng.
Một lúc sau, bà đứng dậy, lấy từ trong tủ ra một phong thư.
“Mẹ vốn định đốt nó.”
Nhược Dao nhận lấy.
“Đây là gì?”
“Lá thư của một người trong nhà họ Tống.”
“Ai?”
Tú Lan nhìn con gái.
“Bà nội của Cảnh Thâm.”
Nhược Dao mở thư.
Chỉ một dòng đầu tiên đã khiến cô lạnh người.
“Muốn biết vì sao nhà họ Tống luôn tìm cách giữ con lại, hãy tìm hồ sơ mang tên Tống Minh Hạo.”
Nhược Dao ngẩng lên.
“Mẹ…”
Tú Lan thở dài.
“Có một chuyện mẹ chưa nói với con.”
“Chuyện gì?”
“Minh Hạo…”
Bà dừng lại.
“Không phải người mà con nghĩ.”
Đúng lúc đó, điện thoại Nhược Dao reo.
Là Cảnh Thâm.
Cô nghe máy.
Giọng anh gấp gáp:
“Dao Dao, em đừng về nhà họ Tống.”
“Tại sao?”
“Anh vừa phát hiện một tập hồ sơ trong phòng bố.”
“Trong đó có tên em.”
“Và có một dòng chữ…”
“‘Lâm Nhược Dao không được biết sự thật trước khi ký vào thỏa thuận.’”
Nhược Dao chết lặng.
Cô nhìn mẹ.
Tú Lan cũng biến sắc.
Bà chỉ nói một câu:
“Con đã bị họ giấu chuyện này suốt tám năm rồi.”
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI NGỒI Ở BÀN CUỐI
Sáng hôm sau, Nhược Dao đến nhà họ Tống.
Cô không đi một mình.
Cảnh Thâm đứng bên cạnh.
Tú Lan cũng có mặt.
Lần này, không ai có thể yêu cầu họ ngồi ở bàn cuối.
Tống Quốc Thành đang chờ trong phòng khách.
Nhìn thấy Tú Lan, ông đứng dậy.
“Tú Lan.”
Bà bình tĩnh đáp:
“Lâu rồi không gặp.”
Bà Tống ngồi phía đối diện, sắc mặt nặng nề.
Tú Lan không nhìn bà.
Nhược Dao đặt tập hồ sơ xuống bàn.
“Con muốn nghe toàn bộ sự thật.”
Tống Quốc Thành gật đầu.
“Được.”
Ông kể hết.
Năm xưa, Tú Lan từng giúp ông vượt qua giai đoạn khó khăn nhất của công ty. Nhưng sau đó, bà Tống vì sợ một vụ tranh chấp ảnh hưởng đến gia đình nên đã tự ý thay đổi một số hồ sơ, khiến Tú Lan phải rời Hàng Châu.
Tống Quốc Thành khi ấy không biết sự thật.
Mãi nhiều năm sau, ông mới phát hiện.
Nhưng lúc đó Tú Lan đã rời đi.
“Vậy còn con?”
Nhược Dao hỏi.
Tống Quốc Thành nhìn cô.
“Con chính là điều khiến bố luôn day dứt.”
“Vì sao?”
“Vì tám năm trước, Cảnh Thâm nói muốn cưới con.”
Bà Tống lập tức lên tiếng:
“Đúng.”
Nhược Dao quay sang.
“Vậy mẹ đã biết con là con gái của mẹ từ trước?”
“Biết.”
“Vậy tại sao mẹ vẫn đồng ý cho con cưới Cảnh Thâm?”
Bà Tống im lặng.
Tú Lan lên tiếng:
“Bởi vì bà ấy muốn kiểm soát mọi thứ.”
Nhược Dao nhìn mẹ.
Tú Lan nói tiếp:
“Bà ấy nghĩ nếu con kết hôn với Cảnh Thâm, bà ấy có thể giữ chuyện năm xưa mãi không được nhắc lại.”
Bà Tống cúi đầu.
Không phủ nhận.
Nhược Dao bật cười.
“Vậy tám năm qua, mẹ luôn coi thường gia đình con vì sợ một ngày chúng con biết sự thật?”
Bà Tống nói rất khẽ:
“Ta sợ.”
“Nhưng mẹ không nghĩ mình đã làm con đau sao?”
Bà Tống ngẩng lên.
“Ta nghĩ…”
Bà nghẹn lời.
“Ta nghĩ chỉ cần con thấy mình không được chào đón, con sẽ tự rời khỏi nhà.”
Nhược Dao im lặng.
Câu nói ấy đau hơn cả một lời xúc phạm.
Cô nhìn người phụ nữ trước mặt.
“Tám năm.”
“Con đã cố gắng tám năm.”
“Con chăm sóc bố mẹ, lo cho gia đình, chưa từng tranh giành bất cứ thứ gì.”
Cô quay sang Cảnh Thâm.
“Nhưng anh cũng chưa từng hỏi tại sao em phải chịu đựng nhiều như vậy.”
Cảnh Thâm cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
Nhược Dao lắc đầu.
“Lần này em không muốn nghe xin lỗi.”
Cô lấy một tờ giấy từ trong túi.
“Em muốn chấm dứt cuộc hôn nhân này.”
Cảnh Thâm ngẩng phắt lên.
“Dao Dao!”
Tống Quốc Thành cũng sững sờ.
“Con đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“Rồi.”
“Cảnh Thâm yêu con.”
“Con biết.”
Cô nhìn chồng.
“Nhưng tình yêu không thể là lý do để một người cứ mãi im lặng khi người mình yêu bị tổn thương.”
Cảnh Thâm tiến lên.
“Cho anh một cơ hội.”
“Anh có thể thay đổi.”
Nhược Dao nhìn anh.
“Anh không cần chứng minh với em bằng lời.”
“Anh hãy chứng minh bằng cách anh đối xử với mẹ em và với chính gia đình mình.”
Cảnh Thâm không nói gì.
Bên cạnh, bà Tống bật khóc.
“Dao Dao…”
Nhược Dao quay lại.
“Con không hận mẹ.”
Bà Tống ngẩng lên.
“Nhưng con cũng không thể tiếp tục làm một người con dâu chỉ để đổi lấy sự công nhận của mẹ.”
Tú Lan nhìn con gái, ánh mắt vừa đau lòng vừa tự hào.
Tống Quốc Thành chậm rãi đứng dậy.
Ông lấy từ trong ngăn kéo một tập giấy.
“Nhược Dao, có một chuyện cuối cùng.”
“Chuyện gì?”
“Bố đã kiểm tra hồ sơ.”
Ông đặt giấy lên bàn.
“Những năm qua, khoản tiền giúp nhà họ Tống vượt qua giai đoạn khó khăn nhất có một phần đến từ mẹ con.”
Nhược Dao kinh ngạc.
Tú Lan lập tức lắc đầu.
“Chuyện đó không quan trọng.”
“Nhưng với tôi thì quan trọng.”
Tống Quốc Thành nói.
“Nhà họ Tống đã nợ bà ấy quá nhiều.”
Tú Lan nhìn ông.
“Anh không nợ tôi.”
“Anh chỉ nợ con gái tôi một lời xin lỗi.”
Tống Quốc Thành cúi đầu.
“Tôi xin lỗi.”
Bà Tống cũng đứng lên.
Bà nhìn Tú Lan rất lâu.
Cuối cùng, bà nói:
“Xin lỗi.”
Tú Lan không đáp.
Bà chỉ bước đến bên Nhược Dao.
“Đi thôi con.”
Nhược Dao gật đầu.
Nhưng trước khi rời đi, Cảnh Thâm lên tiếng:
“Dao Dao.”
Cô quay lại.
Anh nhìn cô.
“Anh sẽ không ép em.”
“Anh cũng sẽ không dùng gia đình để giữ em.”
“Anh chỉ muốn nói…”
Anh hít sâu.
“Anh đã hiểu mình sai ở đâu.”
Nhược Dao nhìn anh rất lâu.
“Vậy thì hãy sống tốt trước.”
“Còn tương lai…”
Cô không nói hết câu.
Cánh cửa khép lại.
Ba tháng sau, Nhược Dao trở lại Hàng Châu.
Cô không trở về nhà họ Tống.
Cô mở một xưởng thiết kế nhỏ, chuyên phục chế và may sườn xám thủ công.
Người đầu tiên giúp cô là mẹ.
Hai mẹ con bắt đầu lại từ đầu.
Một buổi chiều, Tú Lan mang ra chiếc hộp gỗ cũ.
“Mẹ nghĩ con nên giữ nó.”
Nhược Dao mở hộp.
Chiếc vòng ngọc vẫn nằm đó.
“Mẹ, năm xưa bà nội Cảnh Thâm nói gì trong lá thư?”
Tú Lan mỉm cười.
“Con đọc rồi mà.”
Nhược Dao lấy lá thư ra.
Dòng cuối cùng khiến cô bất giác mỉm cười:
“Có những người bị đẩy xuống chiếc bàn cuối cùng không phải vì họ thấp kém, mà vì những người ngồi phía trên sợ một ngày họ biết mình mới là người có quyền lựa chọn.”
Nhược Dao im lặng.
Cô nhìn mẹ.
“Mẹ có tiếc không?”
“Tiếc chuyện gì?”
“Những năm tháng đã qua.”
Tú Lan lắc đầu.
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì nếu không trải qua những chuyện đó, có lẽ con vẫn nghĩ giá trị của mình nằm trong ánh mắt người khác.”
Nhược Dao mỉm cười.
Đúng lúc ấy, điện thoại cô rung lên.
Một tin nhắn từ Cảnh Thâm.
“Anh đã rời nhà họ Tống.”
“Anh muốn tự mình bắt đầu lại.”
“Không phải để ép em quay về.”
“Chỉ muốn một ngày nào đó, nếu em nhìn lại, em có thể thấy anh đã thật sự trưởng thành.”
Nhược Dao đọc xong nhưng không trả lời.
Cô đặt điện thoại xuống.
Ngoài cửa sổ, Hàng Châu đang vào mùa thu.
Gió thổi qua những hàng cây bên Tây Hồ.
Tú Lan hỏi:
“Con không trả lời sao?”
Nhược Dao cười.
“Chưa.”
“Vậy con nghĩ gì?”
Cô nhìn chiếc vòng ngọc trong tay.
“Con nghĩ lần đầu tiên trong đời…”
“Con không cần vội lựa chọn.”
Mẹ cô gật đầu.
“Đúng.”
“Bởi vì con có quyền lựa chọn.”
Hai mẹ con nhìn nhau.
Một năm sau, xưởng sườn xám của Nhược Dao trở thành một thương hiệu được nhiều khách hàng ở Hàng Châu và Thượng Hải biết đến.
Ngày khai trương cửa hàng mới, cô bất ngờ nhìn thấy một người đứng ngoài cửa.
Tống Cảnh Thâm.
Anh không bước vào.
Chỉ đứng từ xa.
Nhược Dao nhìn anh.
Anh mỉm cười.
Không tiến thêm một bước.
Nhược Dao cũng mỉm cười.
Lần này, cô không quay đi.
Cô bước ra.
Hai người đứng dưới ánh nắng cuối chiều.
Cảnh Thâm nói:
“Anh không đến để đưa em về.”
“Anh chỉ muốn chúc mừng em.”
Nhược Dao hỏi:
“Còn anh?”
“Anh đang học cách tự đứng trên đôi chân mình.”
Cô gật đầu.
“Vậy thì tốt.”
Cảnh Thâm nhìn cô.
“Dao Dao.”
“Ừ?”
“Anh có thể bắt đầu lại từ đầu không?”
Nhược Dao không trả lời ngay.
Cô nhìn về phía con phố đông người.
Rồi nhìn người đàn ông từng khiến cô thất vọng nhất, nhưng cũng là người đang cố gắng thay đổi.
Cuối cùng cô nói:
“Bắt đầu lại không có nghĩa là quay về quá khứ.”
Cảnh Thâm gật đầu.
“Anh hiểu.”
“Vậy chúng ta cứ đi từ từ.”
Anh mỉm cười.
“Được.”
Ở phía sau, Tú Lan đứng bên cửa kính nhìn hai người.
Bà không can thiệp.
Bởi bà biết con gái mình đã trưởng thành.
Nhược Dao từng bị đẩy xuống chiếc bàn cuối cùng vì người khác cho rằng cô không đủ “đẳng cấp”.
Nhưng cuối cùng cô hiểu ra một điều:
Một chiếc bàn không quyết định giá trị của một con người.
Điều quyết định cuộc đời cô là việc cô có dám đứng lên khi bị xem thường hay không.
Và ngày hôm ấy, khi mẹ cô lặng lẽ rời khỏi sảnh tiệc, Nhược Dao từng nghĩ mình đã mất đi một gia đình.
Nhưng sau tất cả, cô mới nhận ra…
Có những cánh cửa đóng lại không phải để đẩy ta vào tuyệt vọng.
Mà để mở ra một con đường khác.
Một con đường nơi cô không còn phải cúi đầu xin bất kỳ ai công nhận giá trị của mình.
