#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1: ĐÔI GIÀY TÁM NGHÌN TỆ
“Thứ mà nhà họ Tưởng phải trả lại cho cô ấy, e rằng không chỉ là đôi giày tối qua.”
Câu nói của luật sư Trần khiến cả phòng ăn im phăng phắc.
Chiếc bánh bao nhân cua trong tay bà Tưởng rơi xuống đĩa, nước súp vàng óng bắn lên chiếc khăn trải bàn trắng tinh. Lâm Tuyết Nhu đang định đưa cốc sữa lên môi cũng khựng lại.
Chỉ có Tưởng Minh Hạo phản ứng dữ dội.
Anh bước tới, giật tập hồ sơ khỏi tay luật sư Trần.
“Các ông tưởng cầm vài tờ giấy giả tới đây là có thể dọa tôi sao?”
Luật sư Trần không giành lại.
Ông bình thản đáp:
“Ông Tưởng có thể xem kỹ dấu của Văn phòng công chứng Đông Phương, chữ ký của ông và chữ ký của cô Tô.”
Minh Hạo cúi xuống.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh thay đổi.
Bà Tưởng lập tức hỏi:
“Cái gì? Nó viết cái gì?”
Minh Hạo không trả lời.
Bàn tay đang cầm giấy của anh siết chặt.
Luật sư Trần nói thay:
“Mười hai năm trước, trước khi thành lập Công ty Nội thất Minh Thành phiên bản hiện tại, ông Tưởng và cô Tô Vãn Ninh đã ký một thỏa thuận xác nhận khoản tiền một triệu tám trăm nghìn tệ do cô Tô đưa vào công ty là tài sản riêng của cô ấy.”
Bà Tưởng bật cười.
“Có một triệu tám trăm nghìn thôi mà làm như một trăm tám mươi triệu! Trả lại là được chứ gì?”
“Chưa hết.”
Nụ cười trên mặt bà lập tức cứng lại.
Luật sư Trần lật sang trang khác.
“Theo phụ lục thỏa thuận, nếu khoản tiền này không được hoàn trả trong thời gian ba năm, cô Tô có quyền chuyển khoản vay thành tỷ lệ sở hữu tương ứng tại công ty.”
Tuyết Nhu quay sang Minh Hạo.
“Anh từng nói công ty là do một mình anh gây dựng.”
Minh Hạo quát:
“Em im đi!”
Đây là lần đầu tiên từ lúc bước chân vào nhà họ Tưởng, cô ta bị anh quát trước mặt mọi người.
Tuyết Nhu tái mặt.
Luật sư Trần tiếp tục:
“Ba năm sau, ông Tưởng đã ký văn bản xác nhận chuyển đổi.”
Bà Tưởng giật lấy giấy.
“Không thể nào! Con trai tôi làm sao ký thứ ngu ngốc như vậy?”
Minh Hạo nhắm mắt.
Tôi biết lúc này anh đã nhớ ra.
Mười hai năm trước, căn phòng trọ gần đường Tây Tạng ở Thượng Hải chỉ rộng hơn bốn mươi mét vuông.
Mùa đông năm ấy lạnh đến mức cửa kính phủ một lớp hơi nước.
Minh Hạo ngồi dưới đất, trước mặt là giấy báo nợ.
Anh nói với tôi:
“Vãn Ninh, anh chỉ cần thêm một cơ hội.”
Tôi khi đó vừa bán căn hộ nhỏ mà cha để lại cho tôi ở Hàng Châu.
Một triệu tám trăm nghìn tệ là gần như toàn bộ những gì tôi có.
Tôi đặt thẻ ngân hàng trước mặt anh.
“Em đưa anh.”
Anh ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe.
“Em không sợ anh mất hết sao?”
“Tưởng Minh Hạo, chúng ta là vợ chồng.”
Anh ôm tôi thật lâu.
Đêm ấy, anh nói một câu mà tôi nhớ suốt mười hai năm.
“Sau này tất cả những gì anh có đều là của em.”
Chính Minh Hạo là người đề nghị ký giấy.
Anh bảo không muốn tôi chịu thiệt.
Sau ba năm, khi công ty chưa đủ tiền trả lại khoản vốn ban đầu, kế toán đề nghị chuyển đổi thành cổ phần.
Nhưng tôi chưa từng bước vào phòng họp cổ đông.
Tôi chỉ nói:
“Anh quản lý đi. Em không hiểu kinh doanh.”
Minh Hạo từng nắm tay tôi:
“Có anh ở đây, em cần hiểu làm gì?”
Tôi tin anh.
Tin đến mức sau này anh bảo cần điều chỉnh cơ cấu cổ đông để gọi vốn, tôi cũng ký.
Chỉ có một việc Minh Hạo không biết.
Trước khi qua đời, cha tôi đã để lại cho tôi một luật sư riêng.
Luật sư Trần.
Và ông luôn giữ bản gốc của tất cả giấy tờ.
Trong căn biệt thự lúc này, bà Tưởng vẫn cố tìm cách phủ nhận.
“Cho dù Vãn Ninh từng có cổ phần thì sao? Nó ở nhà mười năm rồi, biết gì về công ty nữa?”
Luật sư Trần nhìn bà.
“Cô Tô không chỉ từng có cổ phần.”
Ông lấy ra một tài liệu khác.
“Hiện tại, cô ấy vẫn là người thụ hưởng cuối cùng của ba mươi hai phần trăm quyền lợi kinh tế tại Công ty Minh Thành.”
Minh Hạo đập mạnh tay xuống bàn.
“Không thể!”
“Tại sao không?”
“Tôi đã mua lại toàn bộ phần của cô ấy từ bảy năm trước!”
“Ông mua từ ai?”
Câu hỏi đó khiến Minh Hạo đứng sững.
Luật sư Trần nhìn thẳng vào anh.
“Ông mua từ Công ty Đầu tư Vân Ninh.”
“Đúng!”
“Vậy ông có biết ai sở hữu Công ty Đầu tư Vân Ninh không?”
Không khí trong phòng như đông cứng.
Tôi từng hỏi Minh Hạo một câu giống như vậy.
Bảy năm trước, khi anh cần tái cấu trúc Minh Thành, anh đưa tôi một chồng giấy dày.
“Em chỉ cần ký ở đây.”
Tôi hỏi:
“Vân Ninh là công ty gì?”
Anh vừa xem điện thoại vừa đáp:
“Một pháp nhân trung gian thôi. Luật sư làm hết rồi.”
Tôi đã ký.
Nhưng sau đó luật sư Trần gọi cho tôi.
“Cô Tô, cô có muốn tôi kiểm tra lại không?”
Tôi nghĩ một lát rồi đồng ý.
Kết quả, chính Minh Hạo đã chuyển phần quyền lợi của tôi vào một công ty trung gian nhằm thuận tiện gọi vốn.
Và theo hồ sơ đăng ký ban đầu, người kiểm soát quyền lợi của công ty đó vẫn là tôi.
Khi biết chuyện, tôi không chất vấn.
Tôi từng nghĩ vợ chồng không nên tính toán đến tận đồng cuối cùng.
Bây giờ nhớ lại, có lẽ sai lầm lớn nhất của tôi không phải tin anh.
Mà là tin rằng lòng người sau khi giàu lên vẫn giống lúc tay trắng.
Bà Tưởng đột nhiên hỏi:
“Nhưng chuyện đó liên quan gì đến đồ trong nhà?”
Luật sư Trần quay sang bộ bàn gỗ tử đàn.
“Bộ bàn này được mua ba năm trước bằng tài khoản của Vân Ninh.”
Ông chỉ sang tủ rượu.
“Tủ này cũng vậy.”
Rồi ông nhìn chiếc vòng phỉ thúy trên cổ tay bà.
“Chiếc vòng được đấu giá tại Hàng Châu với giá một triệu hai trăm nghìn tệ. Người thanh toán là cô Tô.”
Bà Tưởng che cổ tay.
“Nó tặng tôi rồi!”
Luật sư Trần gật đầu.
“Nếu có chứng cứ chứng minh là tặng, bà có thể cung cấp.”
“Tôi là mẹ chồng nó, nó mua cho tôi chẳng lẽ phải ký giấy?”
“Không bắt buộc.”
“Vậy thì chính là của tôi!”
“Nhưng trong hồ sơ kế toán, món đồ này được ghi nhận là tài sản sưu tầm thuộc Công ty Vân Ninh.”
Mặt bà Tưởng trắng bệch.
Tuyết Nhu ngồi yên từ nãy bỗng đứng dậy.
“Chuyện này không liên quan đến tôi.”
Cô ta vừa bước được hai bước thì một nhân viên kiểm kê lên tiếng:
“Cô Lâm, chiếc áo choàng cô đang mặc cũng nằm trong danh sách.”
Tuyết Nhu cúi xuống.
Chiếc áo màu kem.
Chiếc áo tối qua cô ta cố tình mặc để đứng trước mặt tôi.
Mặt cô đỏ bừng.
“Chỉ là một cái áo thôi!”
Người kia đáp rất lịch sự:
“Vâng. Nhưng hóa đơn được lưu cùng danh sách tài sản cá nhân của cô Tô.”
Bà Tưởng tức giận:
“Cởi ra!”
Tuyết Nhu quay phắt sang bà.
“Mẹ!”
“Đừng gọi tôi là mẹ! Vì cô mà nhà này mới thành thế này!”
Tuyết Nhu sững sờ.
Chỉ chưa đầy mười phút, người phụ nữ tối qua còn gắp bánh bao cho “cháu đích tôn” đã đổi thái độ.
Cô nhìn Minh Hạo.
“Anh nói gì đi chứ.”
Nhưng Minh Hạo không nhìn cô.
Anh chỉ nhìn tập hồ sơ trước mặt.
“Luật sư Trần.”
Giọng anh trầm xuống.
“Vãn Ninh muốn bao nhiêu?”
“Đây không phải cuộc mặc cả.”
“Năm triệu?”
Luật sư Trần không đáp.
“Mười triệu?”
Vẫn im lặng.
Minh Hạo nghiến răng.
“Hai mươi triệu. Tôi đưa cô ấy hai mươi triệu, bảo cô ấy dừng lại.”
Luật sư Trần khẽ thở dài.
“Ông Tưởng, có lẽ ông vẫn chưa hiểu.”
Ông quay sang người đứng cạnh.
“Cho ông ấy xem quyết định.”
Một tập tài liệu có dấu đỏ được đặt xuống bàn.
Luật sư Trần nói:
“Do tranh chấp về quyền tài sản và dấu hiệu chuyển dịch tài sản trong thời gian chuẩn bị ly hôn, phía cô Tô đã nộp đơn xin bảo toàn đối với những phần tài sản có tranh chấp. Việc kiểm kê hôm nay được thực hiện theo thủ tục đã được xác nhận.”
Minh Hạo cầm giấy lên.
Từng dòng chữ như rút hết máu khỏi khuôn mặt anh.
Bà Tưởng không hiểu hết, chỉ hỏi:
“Có nghĩa gì?”
Minh Hạo không trả lời.
Luật sư Trần nói:
“Có nghĩa là trong thời gian này, những tài sản thuộc danh sách không được tự ý bán, chuyển nhượng hay tẩu tán.”
Tuyết Nhu đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
Cô chạy lên tầng hai.
Một lúc sau, cô lao xuống, tay cầm túi xách.
“Minh Hạo!”
“Lại chuyện gì?”
“Thẻ ngân hàng anh đưa em…”
Cô hạ giọng.
“…không dùng được.”
Luật sư Trần nhìn đồng hồ.
“Đúng rồi.”
Minh Hạo quay sang.
“Ông làm?”
“Không.”
Luật sư Trần nhìn anh rất lâu.
“Ngân hàng đóng băng giao dịch bất thường sau khi nhận được thông báo liên quan đến khoản vay bảo đảm của công ty.”
Minh Hạo lảo đảo.
“Khoản vay nào?”
Lần này, luật sư Trần không lấy giấy ra nữa.
Ông chỉ nhìn chiếc hộp gỗ đen trên bàn.
“Khoản vay mà ông nghĩ vợ mình không bao giờ biết.”
Mẹ chồng quay sang con trai.
“Minh Hạo?”
Anh không nói.
“Con vay bao nhiêu?”
Vẫn im lặng.
Bà bắt đầu hoảng.
“Mẹ hỏi con, con vay bao nhiêu?”
Luật sư Trần chậm rãi mở nắp chiếc hộp.
Bên trong là một tập hợp đồng.
Trang đầu tiên hiện rõ con số.
48.000.000 tệ.
Bà Tưởng ngồi phịch xuống ghế.
Tuyết Nhu lấy tay che miệng.
Còn Minh Hạo chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc hộp.
Luật sư Trần khép hồ sơ lại.
“Ông Tưởng, đây mới là lý do cô Tô yêu cầu chúng tôi tới hôm nay.”
Ông dừng một chút.
“Vì trong bốn mươi tám triệu tệ đó, có một khoản tiền được bảo đảm bằng thứ mà ông hoàn toàn không có quyền đem ra bảo đảm.”
“Thứ gì?”
Minh Hạo hỏi.
Luật sư Trần nhìn lên căn biệt thự.
“Chính căn nhà này.”
CHƯƠNG 2: CĂN NHÀ KHÔNG THUỘC VỀ ANH
Buổi chiều hôm đó, Tưởng Minh Hạo gọi cho tôi mười bảy cuộc.
Tôi không nghe.
Đến cuộc thứ mười tám, điện thoại im hẳn.
Tôi đang ngồi trong một quán trà nhỏ bên đường Vũ Khang, trước mặt là bát mì hành dầu đã nguội.
Luật sư Trần ngồi đối diện.
Ông đẩy một chiếc túi giấy về phía tôi.
“Giày mới.”
Tôi nhìn ông.
“Chú mua à?”
“Trợ lý mua.”
Tôi bật cười.
“Con tưởng chú sẽ nói đồ tám nghìn tệ chưa chắc đi thoải mái bằng đôi hai trăm tệ.”
Luật sư Trần cũng cười.
“Cha cô ngày trước hay nói vậy.”
Nghe nhắc đến cha, lòng tôi chùng xuống.
Cha tôi mất vào năm thứ năm sau khi tôi kết hôn.
Trước khi mất, ông nắm tay tôi trong bệnh viện ở Hàng Châu.
“Vãn Ninh, cha không phản đối con tin chồng.”
Tôi hỏi:
“Vậy sao cha cứ giữ mấy bộ hồ sơ ấy?”
Ông cười.
“Tin người khác và giữ đường lui cho mình không mâu thuẫn.”
Ngày ấy tôi không hiểu.
Tôi còn trách cha quá đa nghi.
Bây giờ, khi hai bàn chân vẫn còn những vết đỏ vì đêm qua đi dưới mưa, tôi mới hiểu một người cha từng trải qua cả đời thương trường đã nhìn thấy điều gì mà con gái ông không muốn nhìn.
Luật sư Trần hỏi:
“Cô vẫn định ly hôn chứ?”
“Tất nhiên.”
“Nếu Minh Hạo xin lỗi?”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
Ngoài kia, những cây ngô đồng trên đường Vũ Khang đang nhỏ nước sau trận mưa.
“Mười hai năm không thể cứu bằng một câu xin lỗi.”
Tôi nhớ lại tối hôm qua.
Trước khi tôi rời biệt thự, Minh Hạo đã đứng dưới mái hiên.
Anh hoàn toàn có thể đưa cho tôi một đôi dép.
Hoặc chỉ cần nói với mẹ anh rằng đủ rồi.
Nhưng anh không làm.
Đôi khi một cuộc hôn nhân không kết thúc vào ngày ký giấy ly hôn.
Nó kết thúc ở một khoảnh khắc rất nhỏ.
Khoảnh khắc người mà bạn từng yêu nhìn thấy bạn chân trần giữa trời mưa nhưng vẫn quay mặt đi.
Điện thoại luật sư Trần vang lên.
Ông nhìn rồi đưa cho tôi.
“Mẹ chồng cô.”
“Tại sao gọi cho chú?”
“Có lẽ không gọi được cho cô.”
Tôi nhận máy.
Ngay lập tức giọng bà Tưởng vang lên:
“Tô Vãn Ninh! Cô muốn ép chết nhà chúng tôi phải không?”
Tôi đặt điện thoại cách tai một chút.
“Mẹ…”
“Đừng gọi tôi là mẹ!”
Tôi im lặng.
Bà cũng im theo vài giây.
Có lẽ bà nhận ra chính mình tối qua còn nói tôi không còn là người nhà họ Tưởng.
Bà đổi giọng:
“Vãn Ninh, chuyện vợ chồng có gì thì đóng cửa bảo nhau. Cô đưa người tới dán kín cả nhà như thế, hàng xóm nhìn vào thì mặt mũi nhà họ Tưởng để đâu?”
Tôi hỏi:
“Tối qua mẹ giật giày của con trước cổng, mẹ có nghĩ đến mặt mũi của con không?”
Đầu dây bên kia nghẹn lại.
“Chuyện đó… mẹ nóng giận.”
“Con cũng chỉ đang bảo vệ tài sản của mình.”
“Nhưng căn nhà là của Minh Hạo!”
“Tên trên giấy chứng nhận là ai?”
Bà im bặt.
Biệt thự số 17 ở Tùng Giang được mua tám năm trước.
Khi ấy Minh Thành vừa ký được hợp đồng lớn.
Minh Hạo nói muốn mua một căn nhà thật đẹp cho mẹ.
Tôi đồng ý.
Nhưng vì dòng tiền của công ty đang phải quay vòng, khoản đặt cọc sáu triệu tệ được chuyển từ tài khoản của Vân Ninh.
Phần còn lại cũng do một công ty đầu tư dưới tên tôi thanh toán.
Sau đó Minh Hạo bảo giấy tờ sẽ xử lý dần.
Tôi không để tâm.
Suốt nhiều năm, tôi thậm chí còn tưởng căn nhà đã được chuyển sang tên anh.
Cho đến ba tháng trước.
Ba tháng trước, tôi phát hiện Tuyết Nhu.
Không phải trong khách sạn.
Không phải qua tin nhắn.
Mà trong bệnh viện.
Hôm ấy tôi đến bệnh viện tư nhân ở Phố Đông thăm bạn.
Khi đi ngang khoa sản, tôi nhìn thấy Minh Hạo.
Anh ngồi ngoài phòng siêu âm, tay cầm áo khoác của Tuyết Nhu.
Cô ta bước ra.
Anh lập tức đứng dậy.
“Bác sĩ nói sao?”
Tuyết Nhu mỉm cười.
“Mọi thứ đều tốt.”
Rồi cô ta nắm tay anh đặt lên bụng.
Tôi đứng cách họ chưa đầy mười mét.
Điều đau nhất không phải cảnh ấy.
Mà là vẻ mặt của Minh Hạo.
Anh vui.
Một loại vui vẻ tôi đã nhiều năm không thấy anh dành cho tôi.
Tối đó anh về nhà lúc gần mười một giờ.
Tôi hỏi:
“Hôm nay anh đi đâu?”
“Họp.”
“Cả ngày?”
“Ừ.”
Anh còn cúi xuống hôn lên trán tôi.
“Em đừng chờ anh, ngủ sớm đi.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt mình và lần đầu tiên cảm thấy anh xa lạ đến mức đáng sợ.
Từ hôm ấy, tôi bắt đầu kiểm tra những thứ mình từng không kiểm tra.
Hóa đơn.
Tài khoản.
Hồ sơ doanh nghiệp.
Bất động sản.
Và tôi phát hiện Minh Hạo đã vay bốn mươi tám triệu tệ để mở rộng một dự án nội thất cao cấp.
Trong hồ sơ bảo đảm có căn biệt thự.
Anh dùng giấy ủy quyền cũ có chữ ký của tôi.
Nhưng giấy ủy quyền đó vốn chỉ dùng cho thủ tục quản lý tài sản, không phải để đem bất động sản đi bảo đảm cho khoản vay mới.
Luật sư Trần nói:
“Có dấu hiệu vượt quá phạm vi ủy quyền. Chúng ta phải ngăn giao dịch tiếp tục trước.”
Tôi hỏi ông:
“Nếu công ty anh ấy sụp thì sao?”
“Cô vẫn lo cho anh ta?”
Tôi lắc đầu.
“Con lo cho phần tài sản thuộc về con.”
Lần đầu tiên sau mười hai năm, tôi học cách phân biệt hai chuyện ấy.
Yêu một người.
Và chịu trách nhiệm thay cho mọi sai lầm của người ấy.
Tối hôm đó, Minh Hạo tìm đến khách sạn nơi tôi ở.
Tôi vừa mở cửa, anh lập tức giữ cánh cửa.
“Cho anh năm phút.”
Tôi nhìn anh.
Chỉ một ngày không gặp, gương mặt anh đã tiều tụy.
“Ba phút.”
Anh bước vào.
Câu đầu tiên không phải xin lỗi.
“Em rút đơn bảo toàn đi.”
Tôi bật cười.
Minh Hạo nhíu mày.
“Vãn Ninh, công ty đang cần khoản tín dụng đó. Nếu chuyện căn nhà bị ngân hàng rà soát lại, dòng tiền sẽ đứt.”
“Thì sao?”
“Minh Thành có hơn hai trăm nhân viên!”
“Anh nên nghĩ đến họ trước khi ký khoản vay.”
“Anh làm vì công ty!”
Tôi nhìn anh.
“Thế còn chiếc Porsche anh mua cho Tuyết Nhu?”
Anh sững người.
“Căn hộ ở khu Tân Thiên Địa?”
Mặt anh đổi sắc.
“Em…”
“Căn hộ mười hai triệu tệ. Xe một triệu sáu. Đồng hồ hơn sáu trăm nghìn.”
Tôi mở điện thoại.
“Muốn em đọc tiếp không?”
Minh Hạo siết hàm.
“Em điều tra anh?”
“Không.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Em chỉ bắt đầu xem những thứ lẽ ra em nên xem từ lâu.”
Anh đi quanh phòng một vòng.
Sau đó hạ giọng:
“Anh và Tuyết Nhu chỉ là…”
“Đừng.”
Tôi cắt ngang.
“Đừng làm nhục trí thông minh của em thêm nữa.”
Anh im lặng.
Một lúc sau, anh nói:
“Cô ấy có thai.”
“Em biết.”
“Đứa bé không có lỗi.”
“Em cũng đâu làm gì đứa bé.”
“Anh cần căn hộ đó cho cô ấy.”
Tôi bật cười thành tiếng.
Anh cau mày.
“Em cười gì?”
“Em chỉ thấy kỳ lạ.”
Tôi bước tới gần anh.
“Tối qua mẹ anh không cho em mang một đôi giày tám nghìn tệ vì nói đó là tiền của anh.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Nhưng hôm nay anh lại muốn em bỏ qua căn hộ mười hai triệu tệ anh mua cho người khác.”
Minh Hạo cứng họng.
Tôi mở cửa.
“Ba phút hết rồi.”
Anh không đi.
“Vãn Ninh.”
Giọng anh dịu xuống.
“Chúng ta đã ở bên nhau mười hai năm.”
“Em nhớ.”
“Em thật sự muốn đẩy anh đến đường cùng?”
Tôi nhìn anh rất lâu.
“Người đẩy cuộc hôn nhân này đến đường cùng không phải em.”
Anh cúi đầu.
Tôi tưởng anh cuối cùng cũng hiểu.
Nhưng vài giây sau, anh lại hỏi:
“Nếu anh đồng ý chia cho em năm triệu và căn hộ ở Hàng Châu, em có thể từ bỏ phần cổ phần Vân Ninh không?”
Tôi nhắm mắt.
Đến lúc đó, một chút do dự cuối cùng trong tôi cũng biến mất.
“Minh Hạo.”
“Ừ?”
“Anh biết sai lầm lớn nhất của anh là gì không?”
Anh không đáp.
“Anh luôn nghĩ em không biết giá trị của những thứ em đang có.”
Tôi mở cửa rộng hơn.
“Ngày mai chín giờ, luật sư của em sẽ gửi cho anh danh sách tài sản.”
Minh Hạo đứng bất động.
Tôi nói tiếp:
“Trong đó sẽ có căn hộ Tân Thiên Địa của Tuyết Nhu.”
Anh quay phắt lại.
“Căn đó đứng tên cô ấy!”
“Đúng.”
“Vậy em dựa vào đâu?”
Tôi nhìn anh.
“Dựa vào việc số tiền mua căn hộ được chuyển từ tài khoản nào.”
Sắc mặt anh trắng bệch.
Lúc ấy điện thoại anh vang lên.
Tuyết Nhu gọi.
Anh vừa nghe máy, tiếng khóc của cô ta lập tức vọng ra.
“Minh Hạo! Có người của ngân hàng tới căn hộ rồi!”
Anh nhìn tôi.
Tôi không nói gì.
Tuyết Nhu tiếp tục khóc:
“Họ nói căn nhà liên quan đến một giao dịch tài sản đang bị xem xét. Rốt cuộc anh đã lấy tiền ở đâu mua cho em?”
Tôi nhìn Minh Hạo.
Anh chậm rãi hạ điện thoại.
“Em muốn lấy hết mọi thứ của anh sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
Tôi đóng cửa.
“Em chỉ lấy lại những thứ vốn không phải của anh.”
CHƯƠNG 3: THỨ DUY NHẤT TÔI MANG ĐI
Ba tuần sau, chúng tôi gặp nhau tại một văn phòng luật ở khu Lục Gia Chủy.
Phòng họp tầng hai mươi chín nhìn thẳng ra sông Hoàng Phố.
Tưởng Minh Hạo đến cùng mẹ.
Lâm Tuyết Nhu không xuất hiện.
Tôi nghe nói sau khi biết căn hộ Tân Thiên Địa có nguy cơ bị đưa vào tranh chấp, cô ta đã dọn về nhà mẹ ở Tô Châu.
Trước khi đi còn cãi nhau lớn với Minh Hạo.
Bà Tưởng vừa nhìn thấy tôi đã quay mặt đi.
Hôm nay trên cổ tay bà không còn chiếc vòng phỉ thúy.
Luật sư Trần ngồi bên trái tôi.
Phía đối diện là luật sư của Minh Hạo.
Cuộc thương lượng kéo dài gần hai giờ.
Phía Minh Hạo muốn giữ căn biệt thự.
Tôi đồng ý.
Bà Tưởng lập tức ngẩng lên.
Nhưng tôi nói tiếp:
“Với điều kiện anh ấy thanh toán đầy đủ phần giá trị thuộc Vân Ninh và khoản tiền đã sử dụng sai mục đích.”
Luật sư bên kia bấm máy tính.
Minh Hạo nhìn con số cuối cùng rồi sắc mặt tối lại.
“Anh không có ngần ấy tiền mặt.”
“Có thể bán tài sản.”
“Một khi bán, anh còn lại gì?”
Tôi nhìn anh.
“Mười hai năm trước chúng ta cũng chẳng có gì.”
Anh nghẹn lời.
Bà Tưởng đột nhiên đập tay xuống bàn.
“Tô Vãn Ninh, cô nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?”
Tôi quay sang.
“Tuyệt tình?”
“Dù sao cô cũng làm dâu nhà tôi mười hai năm!”
“Vậy tối hôm đó tại sao mẹ không cho con mang đôi giày?”
Bà cứng họng.
Tôi không cao giọng.
“Con từng chăm mẹ sau ca phẫu thuật đầu gối ở bệnh viện Hoa Sơn. Ba tháng liền, mỗi ngày con đều dậy lúc năm giờ nấu cháo.”
Bà Tưởng nhìn xuống bàn.
“Ngày bố Minh Hạo mất, chính con ở bên mẹ cả đêm.”
Mắt bà bắt đầu đỏ.
“Ngày sinh nhật sáu mươi của mẹ, chiếc vòng phỉ thúy mẹ thích nhưng không nỡ mua, con đã đi Hàng Châu đấu giá về.”
Bàn tay bà khẽ run.
Tôi nói:
“Con chưa từng tính những chuyện đó thành tiền.”
Căn phòng im lặng.
“Nhưng chính mẹ là người nói với con rằng trong nhà họ Tưởng, thứ gì mua bằng tiền của ai thì thuộc về người đó.”
Bà Tưởng mấp máy môi.
Không nói được gì.
Minh Hạo khẽ gọi:
“Mẹ.”
Bà quay mặt ra cửa sổ.
Lần đầu tiên tôi không thấy bà giống người phụ nữ kiêu ngạo thường ngày.
Bà chỉ giống một người già chợt nhận ra câu nói mình ném vào người khác đã quay lại trước mặt mình.
Luật sư của Minh Hạo đề nghị nghỉ mười phút.
Tôi đi ra hành lang.
Minh Hạo đi theo.
“Vãn Ninh.”
Tôi không dừng.
Anh bước nhanh hơn.
“Cho anh nói một câu.”
Tôi quay lại.
Anh đứng cách tôi hai mét.
“Anh xin lỗi.”
Đây là câu xin lỗi đầu tiên trong ba tuần.
Tôi tưởng mình sẽ xúc động.
Nhưng không.
Trong lòng tôi chỉ rất yên.
Anh nói:
“Anh biết bây giờ nói gì cũng muộn.”
Tôi không đáp.
“Chuyện với Tuyết Nhu…”
“Không cần kể nữa.”
“Anh muốn em biết.”
“Nhưng em không muốn biết.”
Anh sững lại.
Tôi từng mất ngủ hàng đêm, tưởng tượng họ bắt đầu từ khi nào.
Ai chủ động.
Ai nói câu yêu đầu tiên.
Anh đã nói dối tôi bao nhiêu lần.
Nhưng đến lúc này tôi mới hiểu, những câu trả lời đó chẳng thay đổi được điều gì.
“Minh Hạo, em không cần một phiên bản chi tiết hơn của sự phản bội.”
Anh cúi đầu.
“Anh đã quá tự tin.”
“Ừ.”
“Anh nghĩ em sẽ không bao giờ rời đi.”
“Ừ.”
Anh cười khổ.
“Anh còn nghĩ em chẳng biết gì về công ty.”
Tôi nhìn anh.
“Cái đó em thừa nhận. Trước đây em thật sự không biết nhiều.”
“Vậy tại sao…”
“Tại sao bây giờ em làm được tất cả chuyện này?”
Anh gật đầu.
Tôi nhìn những tòa nhà bên kia sông.
“Vì lúc trước em không cần học.”
“…”
“Em nghĩ chồng em sẽ bảo vệ lợi ích của em.”
Tôi quay lại nhìn anh.
“Khi biết anh không làm điều đó nữa, em tự học.”
Anh không nói gì.
Một lát sau, điện thoại anh sáng lên.
Tên Tuyết Nhu hiện trên màn hình.
Anh nhìn rồi tắt.
Tôi bật cười.
“Nghe đi.”
“Không cần.”
“Cô ấy đang mang thai con anh.”
Mặt Minh Hạo hiện lên vẻ khó xử.
“Tuyết Nhu nói… đứa bé có thể không phải…”
Anh dừng lại.
Tôi hơi bất ngờ.
Nhưng chỉ một giây.
Sau đó tôi thấy chuyện đó chẳng còn liên quan đến mình.
“Anh nên giải quyết với cô ấy.”
“Em không muốn biết sao?”
“Không.”
“Vãn Ninh…”
“Minh Hạo.”
Tôi nhẹ giọng.
“Đời em không cần phải xoay quanh những bí mật của anh nữa.”
Câu nói ấy khiến anh im lặng rất lâu.
Khi chúng tôi trở lại phòng họp, phía anh đồng ý phương án thanh toán.
Một phần tài sản sẽ được bán.
Một phần quyền lợi công ty được đối trừ.
Căn biệt thự được giữ lại cho bà Tưởng ở, nhưng Minh Hạo phải hoàn trả khoản giá trị tài sản thuộc về phía tôi theo thỏa thuận.
Căn hộ đứng tên Tuyết Nhu được xử lý riêng dựa trên nguồn tiền thực tế đã sử dụng.
Cổ phần Vân Ninh của tôi được xác nhận lại.
Quan trọng nhất, tôi không phải gánh khoản vay bốn mươi tám triệu tệ mà Minh Hạo đã tự ý ký vượt quá phạm vi thỏa thuận.
Ngày ký thỏa thuận ly hôn cuối cùng, trời Thượng Hải nắng đẹp.
Ra khỏi tòa nhà, luật sư Trần hỏi:
“Cô có muốn quay lại biệt thự lấy đồ cá nhân không?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Có.”
Buổi chiều, tôi trở lại căn nhà từng sống mười hai năm.
Không còn giấy niêm phong.
Nhưng căn biệt thự yên ắng kỳ lạ.
Bà Tưởng ngồi một mình trong phòng khách.
Thấy tôi, bà đứng lên.
“Về lấy đồ?”
“Vâng.”
Bà nhìn xuống chân tôi.
Hôm nay tôi mang một đôi giày bệt rất bình thường.
Bà do dự rồi nói:
“Đôi giày hôm đó…”
“Không cần đâu.”
“Vẫn còn.”
Tôi ngẩng lên.
“Mẹ… à…”
Bà ngập ngừng.
“Ta đã cho người giặt sạch.”
Tôi không biết nên nói gì.
Bà quay vào trong, lấy ra chiếc hộp.
Đôi cao gót tám nghìn tệ nằm ngay ngắn bên trong.
Bà đưa cho tôi.
“Tôi xin lỗi.”
Đó có lẽ là câu khó nói nhất trong đời bà.
Tôi nhận chiếc hộp.
Nhưng chỉ nhìn một lúc rồi đặt lại bàn.
“Con không lấy.”
Bà ngạc nhiên.
“Tại sao?”
“Vì con không muốn nhớ nữa.”
Tôi đi lên tầng hai.
Phòng ngủ đã gần như trống.
Những chiếc túi hàng hiệu, đồng hồ, trang sức đều được đưa đi kiểm kê từ trước.
Tôi không động vào chúng.
Tôi mở ngăn kéo cuối cùng của tủ đầu giường.
Bên trong có một chiếc hộp giấy cũ.
Mười hai năm trước, trước khi kết hôn, Minh Hạo từng tặng tôi một đôi giày vải trắng.
Giá chưa đến một trăm tệ.
Ngày đó anh xấu hổ:
“Sau này anh có tiền, anh sẽ mua cho em đôi đẹp nhất.”
Tôi đã giữ chúng suốt mười hai năm.
Đế đã ố vàng.
Dây giày cũng cũ.
Tôi cầm lên.
Không khóc.
Chỉ nhớ cô gái hai mươi sáu tuổi ngày ấy từng thật lòng tin rằng mình đã chọn đúng người.
Tôi không trách cô ấy.
Nếu quay lại, có lẽ tôi vẫn sẽ yêu.
Chỉ là tôi sẽ không trao toàn bộ cuộc đời mình cho một lời hứa.
Khi tôi bước xuống tầng dưới, bà Tưởng nhìn đôi giày cũ trong tay tôi.
“Cô chỉ lấy cái đó?”
“Vâng.”
“Đồ trong nhà…”
“Những gì thuộc quyền sở hữu của con, luật sư sẽ xử lý.”
Bà không nói thêm.
Tôi đi đến cửa.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe dừng ngoài sân.
Minh Hạo bước xuống.
Anh nhìn tôi rồi nhìn đôi giày vải.
“Em còn giữ nó?”
“Ừ.”
Mắt anh đỏ lên.
“Vãn Ninh, nếu ngày đó…”
Tôi lắc đầu.
“Không có nếu.”
Anh đứng chắn trước lối đi.
“Chúng ta thật sự không còn cơ hội sao?”
Tôi nhìn người đàn ông mình từng yêu suốt mười hai năm.
Anh vẫn là gương mặt ấy.
Vẫn giọng nói ấy.
Nhưng cảm giác đã khác.
Tôi nhẹ nhàng nói:
“Minh Hạo, lúc nghèo anh từng mua cho em đôi giày một trăm tệ mà sợ em lạnh chân.”
Anh cúi xuống nhìn đôi giày cũ.
“Đến lúc giàu rồi, anh lại đứng nhìn em chân trần dưới mưa.”
Mắt anh đỏ hơn.
“Anh sai rồi.”
“Em biết.”
“Anh có thể sửa.”
Tôi mỉm cười.
“Có những sai lầm sửa được.”
Tôi nhìn cánh cổng phía sau anh.
“Nhưng không phải để quay về như cũ.”
Anh đứng yên.
Cuối cùng cũng tránh sang một bên.
Tôi bước qua cổng.
Lần này không có mưa.
Không có ai giật giày khỏi chân tôi.
Không có ai đứng phía sau cười nhạo.
Tôi đi được vài bước thì điện thoại vang lên.
Luật sư Trần.
“Cô Tô, có một tin tốt.”
“Chuyện gì vậy chú?”
“Phía hội đồng quản trị Minh Thành vừa liên hệ. Sau khi tái cơ cấu, họ muốn mời đại diện Vân Ninh tham gia hội đồng quản trị.”
Tôi dừng bước.
“Ý họ là con?”
“Đúng.”
Tôi bật cười.
“Nhưng con chẳng hiểu kinh doanh.”
Luật sư Trần im lặng hai giây rồi nói:
“Câu này mười hai năm trước cô nói thì tôi tin.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ tôi không tin nữa.”
Tôi nhìn dòng xe trên con đường phía trước.
Thượng Hải vẫn ồn ào như mọi ngày.
Một thành phố chẳng dừng lại vì bất kỳ cuộc hôn nhân nào kết thúc.
Tôi cúi xuống nhìn chiếc hộp trong tay.
Đôi giày vải một trăm tệ.
Thứ rẻ nhất tôi mang ra khỏi nhà họ Tưởng.
Nhưng cũng là thứ duy nhất tôi thật sự muốn giữ.
Không phải để nhớ Minh Hạo.
Mà để nhớ mình từng là ai trước khi trở thành “vợ của Tưởng Minh Hạo”.
Tôi giơ tay gọi một chiếc taxi.
Tài xế hạ kính.
“Đi đâu?”
Tôi mở cửa xe.
Ngoài cửa kính, căn biệt thự số 17 ngày càng nhỏ lại.
Tôi không quay đầu thêm lần nào.
“Đến Lục Gia Chủy.”
“Tòa nhà nào?”
Tôi nhìn tin nhắn mời họp vừa xuất hiện trên điện thoại.
Rồi mỉm cười.
“Công ty Vân Ninh.”
Chiếc xe hòa vào dòng người đông đúc.
Mười hai năm trước, tôi bán căn nhà cha để lại để giúp một người đàn ông bắt đầu sự nghiệp.
Mười hai năm sau, tôi bước khỏi cuộc hôn nhân ấy với đôi giày cũ trên tay.
Nhưng lần này—
Người cần bắt đầu lại là tôi.
Và tôi không còn định dùng cuộc đời mình để làm nền cho thành công của bất kỳ ai nữa.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.