#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1
Không khí tại sảnh tiệc lộng lẫy của khách sạn Bảy Sao tại Thượng Hải dường như đặc quánh lại sau tiếng chửi mắng chói tai của Trương Hạo. Ánh đèn pha lê từ trần cao chiếu xuống, phản chiếu lên những bộ lễ phục đắt tiền của giới tài phiệt, tạo nên một khung cảnh xa hoa nhưng lạnh lẽo đến rợn ngợp. Tiếng ly rượu va vào nhau lách cách hòa cùng tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng từ ban nhạc thính phòng không cách nào che đậy được sự tĩnh lặng chết chóc vừa bao trùm lấy khu vực bàn tiệc chính.
Tôi, Lâm Nhược Hi, vẫn đứng đó, giữa những mảnh vỡ pha lê lấp lánh như những chiếc kim tinh xảo đâm vào da thịt. Bộ haute couture màu xanh sapphire đắt giá giờ đây lem luốc những vết rượu vang đỏ sẫm và vụn thức ăn. Trương Hạo — chồng tôi — đang đứng cách đó không xa, lồng ngực phập phồng vì giận dữ. Bộ âu phục 3 mảnh may đo thủ công từ Ý của anh ta phẳng phiu bao nhiêu thì bộ dạng của tôi hiện tại lại thảm hại bấy nhiêu.
Bên cạnh anh ta, Triệu Lệ Na đang nép mình với vẻ mặt tội nghiệp, khóe môi ả thoảng qua một nụ cười đắc thắng không tài nào giấu giếm. Ả ta diễn xuất rất giỏi, đôi mắt ngấn nước như thể chính ả mới là nạn nhân của vụ va chạm vừa rồi. Bà Trương Quế Anh — mẹ chồng tôi — chống gậy bước đến, ánh mắt sắc lẹm như dao cau nhìn tôi từ trên xuống dưới.
– Đồ mặt dày! Còn đứng thẫn thờ ra đó làm gì? – Bà Trương Quế Anh hằn học lên tiếng, tiếng gậy đập xuống sàn đá cẩm thạch phát ra những âm thanh khô khốc. – Nhà họ Trương chúng ta bao năm nay giữ gìn danh tiếng, chưa từng có ai mất mặt trước công chúng như cô ngày hôm nay. Lập tức cút về nhà, đừng ở đây làm ô uế không gian của giới thượng lưu!
Trương Hạo nghiến răng, liếc nhìn tôi bằng ánh mắt tột cùng khinh bỉ. Trong mắt anh ta lúc này, tôi không khác gì một thứ rác rưởi vướng víu đang cản trở con đường thăng tiến của anh ta trong giới tài phiệt.
– Nhược Hi, cô nghe rõ lời mẹ nói chưa? Đừng có ở đây trưng cái bộ mặt thảm hại này ra nữa. Triệu Lệ Na vừa bị cô làm hoảng sợ kìa! Lát nữa kết thúc bữa tiệc, tôi sẽ tính sổ với cô sau! – Trương Hạo gằn giọng, bàn tay anh ta dịu dàng vỗ về bờ vai đang run lên bần bật của ả nhân tình.
Tôi từ từ ngước lên nhìn người đàn ông mà tôi từng gọi là chồng suốt năm năm qua. Năm năm trước, khi tập đoàn Trương thị bên bờ phá sản vì nợ nần chồng chất, chính bố tôi đã rót vào đó toàn bộ số tiền tiết kiệm và tài sản thừa kế để cứu vãn sự nghiệp của nhà họ Trương. Thế nhưng, khi cơ ngơi đã vững vàng, khi chim đã đủ lông đủ cánh, thứ mà tôi nhận lại không phải là sự biết ơn, mà là những trận mắng mỏ, sự lạnh nhạt và cuối cùng là sự công khai sỉ nhục trước mặt thiên hạ thế này.
– Anh nói đúng, tôi không nên ở đây. – Giọng tôi vang lên, không hề run rẩy, không có lấy một giọt nước mắt nghẹn ngào như những lần trước. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của tôi khiến Trương Hạo khựng lại một nhịp.
– Cô... cô còn dám cãi à? – Trương Hạo trừng mắt.
– Tôi không cãi. Chỉ là... anh hãy nhớ kỹ khoảnh khắc này của ngày hôm nay, Trương Hạo. – Tôi đứng thẳng người, hất nhẹ lớp tà váy bị xé rách sang một bên, chậm rãi bước qua vũng nước vang đỏ mà không hề quay đầu lại.
Tôi bước về phía phòng nghỉ dành riêng cho khách VIP ở cuối hành lang. Tiếng giày cao gót nện trên sàn đá vang lên những nhịp đều đặn, mạnh mẽ. Vừa bước vào phòng, cánh cửa khép lại cách ly hoàn toàn với thứ âm thanh ồn ào ngoài sảnh tiệc. Tôi tháo chiếc vòng cổ kim cương đắt giá trên cổ ra, đặt nhẹ lên bàn, rồi với lấy chiếc điện thoại bảo mật nằm sâu trong túi xách.
Màn hình sáng lên hiển thị danh bạ với một dãy số ngắn độc quyền. Tôi bấm gọi, đầu dây bên kia nhanh chóng vang lên giọng nói kính cẩn của luật sư riêng kiêm tổng giám đốc Quỹ đầu tư toàn cầu Horizon — ông Trần Kiến Quốc.
– Thưa chủ tịch, ngài đã gọi tôi? – Giọng ông Trần vang lên trầm ấm và đầy cung kính.
– Kiến Quốc, thời gian thử thách năm năm đối với Trương thị đã kết thúc. Bản hợp đồng độc quyền cung cấp nguyên liệu và dòng tiền chiến lược giữa Horizon và tập đoàn Trương thị... lập tức kích hoạt lệnh phong tỏa. Đồng thời, thông báo toàn bộ hệ thống ngân hàng và các quỹ đối tác chiến lược tại Thượng Hải: Hủy bỏ mọi đơn hàng, ngừng toàn bộ các khoản vay tín dụng và rút sạch vốn khỏi tất cả các dự án do Trương Hạo đứng tên bắt đầu từ giây phút này.
– Rõ thưa chủ tịch! Tôi sẽ thực hiện ngay lập tức. Mất 90% dòng vốn lưu động và nguồn cung độc quyền từ chúng ta, Trương thị sẽ sụp đổ trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ.
– Không cần vội vàng quá. Hãy để cho anh ta nếm trải cảm giác đỉnh cao của vinh quang trước khi rơi xuống vực sâu không đáy. Đúng 30 phút nữa, khi anh ta đang ký kết hợp đồng tỷ tệ với Vương tổng, hãy để các đối tác đồng loạt quay lưng.
– Tôi hiểu thưa ngài. Mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như ý ngài muốn.
Tôi cúp máy, đứng trước khung cửa kính lớn nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập của Thượng Hải về đêm. Ánh đèn rực rỡ của thành phố phản chiếu trong đôi mắt tôi, lạnh băng và sắc sảo. Trương Hạo, anh tưởng rằng anh có thể giẫm đạp lên lòng tự trọng của tôi để bước lên đỉnh cao danh vọng sao? Anh đã quên mất một điều: Người thực sự nắm giữ sinh mệnh của tập đoàn Trương thị từ trước đến nay chưa bao giờ là anh, mà chính là tôi — cổ đông lớn nhất, người sở hữu 90% cổ phần ngầm của tập đoàn thông qua quỹ đầu tư ẩn danh mà chính tay bố tôi đã thiết lập trước khi qua đời.
Thời gian trôi qua từng phút một. Trong sảnh tiệc chính lúc này, Trương Hạo đang nở nụ cười rộng đến tận mang tai. Anh ta đang đứng trước mặt Vương tổng — nhân vật quyền lực nhất trong giới bất động sản Hoa Đông — để chuẩn bị đặt bút ký vào bản hợp đồng trị giá hàng trăm triệu tệ, dự án được xem là bệ phóng đưa tên tuổi Trương gia lên một tầm cao mới vượt ra ngoài biên giới đại lục.
Trương Hạo cúi người thấp xuống, hai tay nâng ly rượu vang quý hiếm kính cẩn dâng lên Vương tổng, miệng không ngớt những lời tung hô ngượng nghịu nhưng đầy vẻ tham vọng. Triệu Lệ Na đứng bên cạnh, kiêu ngạo nâng ly chúc mừng, trong lòng chắc mẩm rằng hôm nay chính là ngày hoàng kim của nhân tình ả ta, còn tôi thì đã bị vứt bỏ vào một góc tối nhục nhã.
Đúng lúc đó, một loạt tiếng bước chân dồn dập vang lên từ lối đi chính của sảnh tiệc. Nhóm các đại gia tài phiệt vốn đang ngồi quay quần quanh bàn của Vương tổng bỗng đồng loạt đứng dậy. Không một lời giải thích, họ lạnh lùng từ chối ly rượu mời của Trương Hạo, đặt mạnh ly xuống bàn với thái độ vô cùng cương quyết.
Trương Hạo hoảng hốt, nụ cười trên môi cứng đờ lại. Anh ta vội vã đuổi theo níu kéo tà áo của Vương tổng, lắp bắp hỏi lý do tại sao các vị chủ tịch lại đột ngột hủy bỏ hợp tác và rút lui khỏi dự án lớn này.
Vương tổng dừng bước, quay đầu nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh miệt tột cùng rồi cười nhạt:
– Trương Hạo, anh đúng là có mắt không tròng. Vợ anh chính là người...
Chương 2
Cả đại sảnh bỗng chốc chìm trong một sự im lặng đến nghẹt thở. Câu nói còn dang dở của Vương tổng giống như một nhát dao bén ngót cứa thẳng vào không khí căng thẳng tại khu vực bàn VIP. Trương Hạo đứng sững sờ, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa trên trán. Bộ âu phục đắt tiền bỗng trở nên chật chội và nóng bức đến lạ thường. Anh ta trợn trừng mắt nhìn Vương tổng, hai tay hãy còn giơ lơ lửng giữa không trung trong tư thế vừa níu kéo, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời.
– Vương... Vương tổng, ngài đang nói đùa gì thế ạ? Lâm Nhược Hi chỉ là một người nội trợ vụng về ở nhà, cô ta thì có liên quan gì đến hợp đồng chiến lược trị giá hàng trăm triệu tệ của chúng ta cơ chứ? – Trương Hạo cười gượng gạo, khóe miệng giật giật, trong ánh mắt tràn ngập sự khó hiểu và hoảng loạn tột độ.
Vương tổng hất mạnh cánh tay đang níu áo mình ra, dùng chiếc khăn tay lụa lau nhẹ chỗ vừa bị Trương Hạo chạm vào như thể vừa dính phải thứ gì đó dơ bẩn. Ông ta nhếch mép cười khẩy, ánh mắt nhìn Trương Hạo không khác gì nhìn một tên hề đang diễn trò hề trên sân khấu.
– Trương Hạo, anh sống cùng một người vợ năm năm trời mà đến cả thân phận thật sự của cô ấy là gì cũng không biết, đúng là uổng công anh tự xưng là tinh anh thương giới! – Vương tổng lạnh lùng nói lớn để tất cả các vị khách xung quanh đều nghe rõ. – Người mà anh vừa mắng mỏi miệng, người mà mẹ con anh vừa tát nước mắt tát nước mũi sỉ nhục ở góc sảnh kia, chính là Chủ tịch tối cao của Quỹ đầu tư Horizon — cổ đông nắm giữ 90% cổ phần chi phối toàn bộ chuỗi cung ứng và tài chính của tập đoàn Trương thị các anh!
Ầm!
Như có một tia sét đánh ngang tai giữa trời quang, Trương Hạo lảo đảo lùi lại phía sau ba bước, va mạnh vào bàn tiệc khiến ly đĩa khẽ rung lên bần bật. Trí óc anh ta hoàn toàn trống rỗng. Những lời Vương tổng vừa thốt lên cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh ta như một thước phim quay chậm đầy rợn ngợp: Chủ tịch tối cao của Horizon... nắm giữ 90% cổ phần chi phối... tập đoàn Trương thị...
– Không... Không thể nào! Chuyện này hoàn toàn vô lý! – Trương Hạo hét lên lạc giọng, thu hút ánh nhìn tò mò của toàn bộ khách mời có mặt trong sảnh tiệc. – Nhược Hi... Cô ấy chỉ là con gái của một lão già buôn bất động sản đã phá sản từ lâu! Làm sao cô ta có thể là chủ tịch của Horizon được chứ? Các người đang đùa tôi đúng không?
– Đùa anh sao? Bộ mặt của anh đáng giá bao nhiêu để chúng tôi phải mất thời gian đùa giỡn? – Một vị chủ tịch tập đoàn vận tải biển lớn thứ hai toàn quốc bước lên, lạnh lùng tiếp lời. – Mới vừa rồi, hệ thống thông báo phong tỏa toàn bộ tài sản và hạn mức tín dụng của Trương thị đã được gửi đến bàn làm việc của tôi do chính tay Tổng giám đốc Trần Kiến Quốc ký lệnh. Nguyên nhân duy nhất khiến chúng tôi đứng đây từ chối hợp tác với anh, chính là vì vợ anh đã ra lệnh thanh trừng toàn bộ những kẻ dám hỗn láo với cô ấy trong chính bữa tiệc này!
Bà Trương Quế Anh đang ngồi ở bàn VIP từ nãy đến giờ nghe thấy thế liền đánh rơi chiếc gậy đầu rồng xuống sàn đá. Bà ta lảo đảo đứng dậy, khuôn mặt già nua tái mét không còn chút máu, đôi môi lắp bắp không thành tiếng:
– Cái gì... Con nhỏ vô dụng đó... Nó là chủ tịch Horizon á? Hạo Nhiên ơi, con đã gây ra họa trời giáng gì thế này?!
Triệu Lệ Na đứng bên cạnh từ nãy đến giờ bỗng cảm thấy chân tay mềm nhũn. Bộ haute couture phiên bản giới hạn trên người ả bỗng trở nên nặng nề như chì. Ả ta trợn trừng mắt nhìn Trương Hạo, giọng nói run rẩy đầy hoảng sợ:
– Hạo ca... Anh... anh nói dối em đúng không? Chị ta rõ ràng chỉ là một con mụ vô tích sự bị anh sai bảo suốt mấy năm nay cơ mà? Sao lại thành... thành chủ tịch được?
– Câm miệng! – Trương Hạo quay đầu quát lớn vào mặt Triệu Lệ Na, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ ngầu trông vô cùng đáng sợ. Sự phẫn nộ, hối hận và sợ hãi đan xen vào nhau bóp nghẹt lấy lồng ngực anh ta.
Trong suốt nửa năm qua, vì mê muội trước vẻ đẹp sắc sảo và những lời đường mật của Triệu Lệ Na, anh ta đã không tiếc tiền mua sắm túi hiệu, nhà sang cho ả ta, đồng thời không ngừng đày ải, sỉ nhục Lâm Nhược Hi — người phụ nữ đã đứng sau bóng tối chống đỡ cả cơ ngơi này. Anh ta cứ ngỡ mình là kẻ thông minh, vắt chanh bỏ vỏ, lợi dụng tiền bạc nhà vợ để nuôi bồ nhí và nâng tầm địa vị xã hội. Nhưng hóa ra, từ đầu đến cuối, anh ta chỉ là một con rối nằm trong lòng bàn tay của người vợ mà anh ta xem thường. Nhược Hi chưa từng rời đi không phải vì cô ta không có bản lĩnh, mà vì cô ta đang rủ lòng thương hại nhìn anh ta diễn kịch suốt năm năm qua!
Trương Hạo quỵ gối xuống sàn, hai tay bấu chặt vào thảm trải sàn, ngẩng đầu nhìn quanh tìm kiếm hình bóng của tôi. Lúc này, từ phía cửa chính của sảnh tiệc, một hàng bảo vệ mặc âu phục đen xếp hàng nghiêm trang dạt sang hai bên.
Tôi bước ra từ thang máy dành riêng cho chủ tịch khách sạn.
Khoảnh khắc đó, toàn bộ ánh đèn trong sảnh tiệc như đồng loạt đổ dồn lên người tôi. Bộ váy sapphire lem luốc ban nãy đã được thay bằng một bộ comple trắng may đo cao cấp mang thương hiệu quốc tế Chanel, mái tóc dài buông xõa được búi gọn gàng sang trọng với chiếc trâm ngọc trai tự nhiên. Trên cổ tôi là chuỗi ngọc bích hoàng gia sáng rực rỡ dưới ánh đèn — món quà định tình mà chính gia tộc họ Trương đã trao cho tôi trong ngày cưới, nhưng giờ đây nó nằm trên cổ tôi như một lời nhắc nhở mỉa mai về sự tàn nhẫn của nhà họ Trương.
Từng bước chân của tôi chậm rãi, uy quyền và đầy kiêu hãnh. Không còn bóng dáng của người phụ nữ thảm hại ngã nhào vào đống đĩa vỡ lúc trước, trước mắt họ lúc này là một nữ tài phiệt thực thụ, người nắm quyền sinh sát trong tay hàng ngàn doanh nghiệp lớn nhỏ tại Thượng Hải.
– Tìm tôi sao, chồng yêu? – Tôi dừng bước cách Trương Hạo năm bước chân, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt nhưng vô cùng sắc bén.
Trương Hạo lê lết bò dậy, lao về phía tôi nhưng ngay lập tức bị hai tên vệ sĩ cao lớn chặn đứng lại, ấn mạnh vai anh ta xuống sàn.
– Nhược Hi! Anh sai rồi! Anh thực sự biết sai rồi! – Trương Hạo khóc lóc, nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt, hoàn toàn vứt bỏ cái tôi của một tổng giám đốc tập đoàn trước mặt hàng trăm khách mời thượng lưu. – Là do con hồ ly tinh Triệu Lệ Na này xúi giục anh! Nó cố tình lợi dụng anh, tha thứ cho anh lần này đi em! Dù sao chúng ta cũng là vợ chồng năm năm cơ mà! Tình nghĩa vợ chồng bao năm qua, em nỡ lòng nào nhìn anh thân bại danh liệt sao?
Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn tột độ của người đàn ông từng đầu gối tay ấp với mình, giọng nói lạnh lùng cất lên như tiếng sét đánh ngang tai.
Chương 3
– Tình nghĩa vợ chồng sao? Trương Hạo, anh còn nhớ năm năm trước, khi tập đoàn Trương thị phá sản, anh quỳ gối trước mặt bố tôi thề non hẹn biển những gì không? Anh nói rằng nếu có được sự giúp đỡ của nhà họ Lâm, đời này kiếp này anh tuyệt đối không bao giờ phụ bạc tôi. Thế nhưng, anh đã làm gì? Anh rước nhân tình về nhà, công khai sỉ nhục tôi trước mặt thiên hạ, và đỉnh điểm là ngày hôm nay, anh để ả ta dẫm đạp lên lòng tự trọng của tôi để làm trò hề cho thiên hạ xem!
– Anh... anh chỉ là nhất thời hồ đồ! Do ả đàn bà này quyến rũ anh! Nhược Hi, em thương tình niệm tình cũ... – Trương Hạo vừa khóc vừa bấu víu lấy ống quần tôi, dáng vẻ hèn mọn đến mức buồn nôn.
Triệu Lệ Na đứng cạnh bên nghe thế liền hoảng hốt trợn trừng mắt, hét lên phản bác:
– Trương Hạo! Anh nói cái gì thế hả? Rõ ràng là anh bảo chán ngấy con mụ nhà quê này, muốn tìm cách đuổi cổ nó ra khỏi nhà để chiếm đoạt tài sản nhà họ Lâm cơ mà! Giờ anh dám đẩy hết trách nhiệm lên đầu tôi sao? Đồ tiểu nhân khốn nạn!
– Câm miệng! Con tiện nhân này! Nếu không vì mày cứ bám lấy tao đòi mua túi hiệu, đòi biệt thự thì tao đã không làm đến bước đường này! – Trương Hạo nổi điên, vùng vẫy lao vào tát Triệu Lệ Na một cái trời giáng khiến ả ngã nhào xuống sàn, tóc tai bù xù, son phấn lem luốc.
Cảnh tượng hổ lốn trước mắt khiến các vị khách mời liên tục lắc đầu ngán ngẩm. Bà Trương Quế Anh ôm ngực thở dốc, ngã khuỵu vào tay vịn ghế sofa, không dám nhìn thêm bất cứ giây nào nữa. Cái gia tộc họ Trương vốn từng kiêu ngạo tự phụ bậc nhất Thượng Hải giờ đây đã biến thành một trò hề lớn nhất trong giới thượng lưu chỉ vì lòng tham vô đáy và sự ngu ngốc tột độ của đứa con trai cưng.
Tôi khoanh tay trước ngực, lạnh lùng chứng kiến màn chó cắn chó ấy diễn ra mà không hề có chút thương cảm nào. Đối với những kẻ bội bạc, sự khoan dung chính là sự tàn nhẫn lớn nhất dành cho chính mình.
– Đủ rồi! – Tôi cất giọng nhẹ nhàng nhưng uy lực vang dội khắp đại sảnh. Cả hai lập tức khựng lại, nín thở ngước lên nhìn tôi.
– Trương Hạo, anh đừng tốn công vô ích nữa. Từ ngày hôm nay, thỏa thuận hợp tác giữa Horizon và Trương thị chính thức bị hủy bỏ vĩnh viễn. Không chỉ vậy, khoản vay 500 triệu tệ mà ngân hàng phát triển Thượng Hải đã giải ngân cho dự án bất động sản của anh sẽ được thu hồi trước thời hạn 24 giờ tới. Nếu không có đủ số tiền đó, toàn bộ tài sản đứng tên Trương thị — bao gồm cả dinh thự gia tộc mà mẹ con anh đang ở — sẽ bị niêm phong và đem ra phát mãi công khai để trả nợ.
Nghe đến đây, mặt Trương Hạo tái mét như tờ giấy trắng. Khoản vay 500 triệu tệ đó là sinh mệnh của tập đoàn hiện tại, nếu bị thu hồi ngay lập tức, Trương thị không những phá sản mà anh ta còn phải gánh trên vai một khoản nợ khổng lồ không bao giờ có đường đầu thai trở lại giới kinh doanh.
– Nhược Hi... Em ép anh đến đường cùng như thế sao? Không có tiền, anh sẽ chết mất! Bọn chủ nợ sẽ không tha cho anh đâu! – Trương Hạo gào thét trong tuyệt vọng.
– Chết hay sống là việc của anh, từ giây phút này trở đi, giữa anh và tôi hoàn toàn cạn tình cạn nghĩa. Giấy tờ ly hôn sẽ được luật sư gửi đến nhà cho anh vào sáng mai. Nếu anh dám dây dưa không ký, tôi sẽ khiến anh phải thân bại danh liệt, sống không bằng chết trong nhà giam!
Tôi lạnh lùng quay lưng, không thèm liếc nhìn người đàn ông ấy thêm một lần nào nữa. Dưới sự bảo vệ của hàng chục vệ sĩ cao lớn, tôi bước thẳng ra cửa chính nơi chiếc Rolls-Royce Phantom sang trọng đang chờ sẵn.
Đứng trước cửa kính xe, tôi ngước nhìn bầu trời đêm Thượng Hải đầy sao. Gió đêm lướt qua mái tóc mang lại một cảm giác tự do vô tận. Năm năm thanh xuân uổng phí xem như đã trả xong nợ nần cho quá khứ. Từ giây phút này trở đi, Lâm Nhược Hi tôi không còn là người phụ nữ nhẫn nhịn sau bóng lưng của bất kỳ ai nữa. Thế giới tài phiệt rộng lớn ngoài kia đang chờ đón một nữ chủ nhân thực sự quay trở lại ngai vàng của mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.