Lục Uyển Ninh đứng chết lặng trước cửa phòng bệnh.
Tần Mặc Thần nhìn cô, ánh mắt không hề có chút áy náy.
“Anh hỏi lần cuối. Ai vừa gọi cho em?”
Uyển Ninh siết chặt điện thoại.
“Không liên quan đến anh.”
“Không liên quan?” Tần Mặc Thần bước tới. “Người gọi còn nhắc đến cha em. Em định giấu anh chuyện gì?”
Cô nhìn người đàn ông trước mặt.
Tám năm.
Cô đã làm vợ anh tám năm.
Tám năm cùng anh bước vào căn nhà họ Tần, chịu đựng những ánh mắt dò xét của mẹ chồng, những lời bóng gió về gia cảnh nghèo khó của cha mình.
Vậy mà chỉ đến khi cha cô qua đời, người chồng cô từng tin tưởng nhất mới tỏ ra quan tâm.
Không phải vì cô đau lòng.
Mà vì anh sợ cô biết một bí mật nào đó.
Uyển Ninh bình tĩnh đáp:
“Cha em vừa mất. Em không muốn tranh cãi ở đây.”
Tần Mặc Thần cau mày.
“Uyển Ninh!”
Cô quay người bước đi.
“Ngày mai em về Tô Châu.”
“Anh đi cùng.”
“Không cần.”
“Anh là chồng em.”
Uyển Ninh dừng lại, nhưng không quay đầu.
“Đáng tiếc, tám năm qua em chưa từng cảm thấy mình có một người chồng khi cha em cần giúp đỡ.”
Nói xong, cô rời khỏi hành lang.
Đêm ấy, Uyển Ninh gần như không ngủ.
Sáng hôm sau, cô bắt chuyến tàu cao tốc từ Thượng Hải đến Tô Châu.
Căn nhà cũ của cha nằm trong một con ngõ yên tĩnh gần khu phố cổ. Bức tường gạch đã bạc màu, cánh cửa gỗ cũ kỹ, sân nhỏ phủ đầy lá.
Uyển Ninh đứng trước cửa rất lâu.
Từ nhỏ đến lớn, đây là nơi cô từng nghĩ là nghèo nàn nhất trên đời.
Nhưng cũng là nơi duy nhất cô luôn có cảm giác an toàn.
Cô lấy chìa khóa cha để lại.
Cánh cửa mở ra.
Mùi gỗ cũ và trà khô quen thuộc lập tức ùa vào.
“Cha…”
Giọng cô nghẹn lại.
Trên bàn vẫn còn chiếc ấm trà ông thường dùng.
Chiếc ghế gỗ ông hay ngồi cũng được đặt ngay ngắn bên cửa sổ.
Uyển Ninh bước đến bàn thờ nhỏ.
Cô cúi đầu thật lâu.
“Cha, con về rồi.”
Không ai trả lời.
Nước mắt cô rơi xuống.
Đúng lúc ấy, cô nhớ đến cuộc gọi tối qua.
“Chiếc két sắt…”
Cô bắt đầu tìm kiếm.
Phòng ngủ.
Phòng khách.
Kho nhỏ phía sau bếp.
Không có gì.
Cho đến khi cô nhìn thấy một bức tranh thư pháp treo trên tường.
Bức tranh hơi lệch.
Uyển Ninh đưa tay kéo xuống.
Phía sau là một hốc tường.
Trong đó có một chiếc hộp sắt nhỏ.
Tim cô đập mạnh.
Cô mở hộp.
Bên trong là một chiếc chìa khóa đồng cũ và một mảnh giấy.
Nét chữ của cha.
“Uyển Ninh, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là cha không còn có thể tự mình bảo vệ con nữa.”
Cô đưa tay che miệng.
Dòng tiếp theo khiến sắc mặt cô thay đổi.
“Đừng tin người nhà họ Tần.”
Uyển Ninh đọc đi đọc lại.
“Không thể nào…”
Cha cô cả đời hiền lành, gần như chưa bao giờ nói xấu bất kỳ ai.
Tại sao ông lại để lại lời cảnh báo này?
Mảnh giấy còn một dòng địa chỉ.
Là địa chỉ của một căn nhà khác ở Tô Châu.
Cô cầm chìa khóa, lập tức rời khỏi nhà.
Nhưng vừa bước ra đầu ngõ, cô nhìn thấy một chiếc xe màu đen đỗ bên đường.
Kính xe hạ xuống.
Tần Mặc Thần ngồi bên trong.
“Lên xe.”
Uyển Ninh đứng yên.
“Anh theo em?”
“Anh lo cho em.”
Cô bật cười nhạt.
“Anh lo cho em hay lo em biết điều gì?”
Tần Mặc Thần im lặng.
Sự im lặng ấy khiến lòng cô lạnh đi.
“Uyển Ninh, lên xe trước. Chúng ta nói chuyện.”
“Không.”
Cô quay đi.
Tần Mặc Thần xuống xe, giữ lấy cổ tay cô.
“Em đang làm gì vậy?”
Uyển Ninh nhìn bàn tay anh.
“Buông ra.”
“Anh chỉ muốn biết người kia nói gì với em.”
“Vậy tại sao anh sợ đến thế?”
Tần Mặc Thần khựng lại.
Uyển Ninh nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh biết chiếc két sắt phải không?”
Sắc mặt Tần Mặc Thần lập tức thay đổi.
Chỉ một thoáng thôi.
Nhưng Uyển Ninh đã nhìn thấy.
Cô rút tay lại.
“Quả nhiên.”
“Anh không biết gì cả.”
“Anh nói dối.”
“Uyển Ninh!”
“Cha em từng nói gì với anh?”
Tần Mặc Thần im lặng.
Cô lùi lại một bước.
“Tám năm rồi. Có chuyện gì mà anh chưa nói với em?”
Tần Mặc Thần nhìn cô rất lâu rồi nói:
“Em đừng điều tra nữa.”
“Vì sao?”
“Bởi vì càng biết nhiều, em càng khó sống yên ổn.”
Uyển Ninh sững người.
“Anh đang đe dọa em?”
“Anh đang cảnh báo em.”
Cô nhìn anh, lần đầu tiên cảm thấy người đàn ông trước mặt xa lạ đến vậy.
“Vậy em càng phải biết.”
Nói xong, cô bắt taxi rời đi.
Tần Mặc Thần đứng giữa con phố, gọi điện.
“Mẹ.”
Đầu dây bên kia là Chu Mỹ Lan.
“Con đã gặp nó?”
“Vâng.”
“Nó biết đến chiếc két rồi?”
“Có vẻ vậy.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Sau đó Chu Mỹ Lan nói:
“Không thể để nó mở chiếc két.”
Tần Mặc Thần siết chặt điện thoại.
“Nhưng nếu cha cô ấy thật sự để lại bằng chứng…”
“Thì càng phải ngăn nó.”
Cùng lúc đó, Uyển Ninh đến căn nhà được ghi trên mảnh giấy.
Đó là một căn nhà nhỏ nằm sâu trong khu phố cũ.
Người đàn ông trung niên gọi cho cô hôm qua đang đứng chờ trước cửa.
Ông ta tự giới thiệu là Trần Minh Sơn, một người bạn cũ của cha cô.
Ông đưa cho cô một tập hồ sơ.
“Cha cô nhờ tôi giữ thứ này hơn mười năm.”
Uyển Ninh run tay.
“Đây là gì?”
“Giấy tờ về một vụ việc xảy ra trước khi cô kết hôn.”
“Liên quan đến nhà họ Tần?”
Ông Minh Sơn gật đầu.
“Không chỉ liên quan.”
Ông nhìn thẳng vào cô.
“Cha cô từng cứu một người của nhà họ Tần.”
Uyển Ninh sững sờ.
“Cứu ai?”
“Cha chồng cô.”
Cô không nói được lời nào.
Minh Sơn tiếp tục:
“Năm đó, cha cô làm việc cho một xưởng cơ khí ở Thượng Hải. Có một vụ tai nạn xảy ra. Cha cô là người cuối cùng ở bên cạnh ông Tần.”
Uyển Ninh mở tập hồ sơ.
Những bức ảnh cũ rơi xuống bàn.
Một người đàn ông trẻ tuổi.
Chính là cha chồng cô.
Bên cạnh ông là cha cô.
Nhưng phía sau bức ảnh còn có một người phụ nữ.
Uyển Ninh nhận ra ngay.
Đó chính là người phụ nữ trong bức ảnh tối qua.
“Bà ấy là ai?”
Minh Sơn thở dài.
“Người phụ nữ đó tên là Lâm Tuyết Mai.”
“Bà ấy có quan hệ gì với cha tôi?”
“Không phải với cha cô.”
Ông nhìn Uyển Ninh.
“Bà ấy là mẹ ruột của cô.”
Chiếc cốc trên tay Uyển Ninh rơi xuống sàn.
Cô đứng bất động.
“Không…”
“Cha cô đã nuôi cô từ nhỏ. Nhưng ông ấy không phải cha ruột của cô.”
Uyển Ninh lắc đầu.
“Không thể nào…”
Minh Sơn lấy ra một phong thư.
“Đây là lá thư cuối cùng cha cô để lại.”
Cô mở thư.
Chỉ có vài dòng.
“Uyển Ninh, cha xin lỗi vì đã giấu con. Nhưng nếu một ngày con biết sự thật, hãy nhớ một điều: người khiến mẹ con rời khỏi Thượng Hải năm đó… chính là người mà hôm nay con gọi là cha chồng.”
Uyển Ninh bật khóc.
Đúng lúc đó, điện thoại của cô reo.
Là Tần Mặc Thần.
Cô không nghe.
Anh gọi lần thứ hai.
Rồi lần thứ ba.
Cuối cùng, một tin nhắn hiện lên:
“Uyển Ninh, nếu em đã đọc bức thư, hãy quay về Thượng Hải ngay. Mẹ em vẫn còn sống.”
Cô chết lặng.
Nhưng ngay sau đó, một tin nhắn khác xuất hiện.
“Và người biết bà ấy đang ở đâu… chính là mẹ anh.”
Uyển Ninh nhìn màn hình, cảm giác như cả thế giới vừa đảo lộn.
Tám năm hôn nhân.
Một người mẹ mà cô tưởng đã mất.
Một người cha có bí mật.
Và một gia đình chồng dường như đã biết tất cả từ trước.
Cô nắm chặt lá thư.
“Cha…”
“Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì?”
Không ai trả lời.
Nhưng ở Thượng Hải, trong căn nhà họ Tần, Chu Mỹ Lan đang mở một ngăn tủ bí mật.
Bà lấy ra một chiếc chìa khóa.
Và nói với Tần Mặc Thần:
“Đã đến lúc con phải biết sự thật về người phụ nữ mà con cưới.”
CHƯƠNG 2 – SỰ THẬT BỊ CHÔN GIẤU
Ba ngày sau, Lục Uyển Ninh trở lại Thượng Hải.
Cô không về nhà họ Tần.
Cô thuê một căn phòng nhỏ gần bờ sông Hoàng Phố.
Suốt ba ngày, cô gần như không ngủ.
Những câu hỏi liên tục xuất hiện trong đầu.
Mẹ ruột cô là ai?
Tại sao bà rời bỏ cô?
Tại sao cha lại giấu cô?
Và tại sao nhà họ Tần biết tất cả?
Tần Mặc Thần đến tìm cô vào buổi tối.
Anh đứng ngoài cửa.
“Uyển Ninh.”
Cô không trả lời.
“Anh biết em rất giận.”
“Không.”
Cô mở cửa.
“Em không chỉ giận.”
Ánh mắt cô bình tĩnh đến mức Tần Mặc Thần thấy bất an.
“Em thất vọng.”
Anh cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
“Anh biết mẹ em còn sống từ bao giờ?”
“Anh mới biết cách đây không lâu.”
“Bao lâu?”
Tần Mặc Thần im lặng.
“Bao lâu?”
“Hơn một năm.”
Uyển Ninh bật cười.
Một năm.
Trong một năm đó, cô vẫn sống cạnh anh, gọi mẹ anh là mẹ, chăm sóc gia đình anh, trong khi anh biết người mẹ mà cô luôn nghĩ đã không còn trên đời thực ra vẫn tồn tại.
“Vì sao không nói với em?”
“Vì mẹ anh không cho.”
“Còn anh?”
Tần Mặc Thần không trả lời.
Câu trả lời ấy đã quá rõ.
Uyển Ninh quay mặt đi.
“Anh về đi.”
“Uyển Ninh, nghe anh nói.”
“Không.”
“Anh thật sự không muốn giấu em.”
“Nhưng anh đã làm.”
Tần Mặc Thần bước tới.
“Anh cũng vừa phát hiện chuyện năm xưa không giống những gì gia đình anh kể.”
Uyển Ninh quay lại.
“Vậy nói cho em.”
Anh im lặng vài giây.
“Cha em từng làm việc cho cha anh.”
“Em biết.”
“Trong vụ tai nạn năm đó, cha anh suýt mất mạng.”
“Em cũng biết.”
“Nhưng có một chuyện em chưa biết.”
Anh nhìn cô.
“Cha anh không phải nạn nhân duy nhất.”
Uyển Ninh nhíu mày.
“Còn ai?”
“Có một người phụ nữ bị thương nặng.”
“Mẹ em?”
Tần Mặc Thần gật đầu.
“Sau vụ việc, bà ấy biến mất.”
“Không phải biến mất.”
Uyển Ninh lạnh lùng nói.
“Là bị ép rời đi.”
Tần Mặc Thần không phản bác.
“Anh biết ai làm?”
“Anh nghi là mẹ anh.”
Uyển Ninh sững người.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bị gõ mạnh.
Chu Mỹ Lan đứng bên ngoài.
Bà bước vào, sắc mặt lạnh lùng.
“Đủ rồi.”
Uyển Ninh nhìn bà.
“Mẹ đến đây làm gì?”
“Để kết thúc chuyện này.”
Chu Mỹ Lan đặt một chiếc hộp gỗ lên bàn.
“Cha cô đã giấu cô rất nhiều chuyện.”
Uyển Ninh nhìn chiếc hộp.
“Còn mẹ thì sao?”
Chu Mỹ Lan không đáp.
“Bà cũng giấu tôi bao nhiêu năm?”
“Một số sự thật không phải biết càng nhiều càng tốt.”
Uyển Ninh bật cười.
“Đó là câu mà mọi người luôn dùng khi muốn che giấu điều gì đó.”
Chu Mỹ Lan mở hộp.
Bên trong là một cuốn sổ cũ.
“Đây là nhật ký của mẹ cô.”
Uyển Ninh đứng bật dậy.
“Bà có nó?”
“Có.”
“Vậy tại sao…”
“Bởi vì mẹ cô đã đưa nó cho tôi trước khi rời Thượng Hải.”
Uyển Ninh run giọng:
“Bà ấy tự nguyện rời đi?”
Chu Mỹ Lan nhìn cô.
“Không hoàn toàn.”
Căn phòng im lặng.
Uyển Ninh mở cuốn sổ.
Những trang giấy đã ố vàng.
Ngày tháng từ mười mấy năm trước.
Những dòng chữ đầu tiên chỉ là những lời kể bình thường về cuộc sống.
Cho đến một trang khiến cô dừng lại.
“Ngày 17 tháng 8…”
Uyển Ninh đọc chậm.
“Ông Tần nói nếu tôi tiếp tục giữ đứa trẻ, mọi chuyện sẽ không thể kết thúc.”
Cô ngẩng đầu.
“Đứa trẻ?”
Chu Mỹ Lan không nói.
Uyển Ninh đọc tiếp.
“Tôi không thể bỏ con. Nhưng tôi cũng không muốn con lớn lên trong một gia đình luôn xem tôi là người ngoài.”
Bàn tay cô run lên.
“Đứa trẻ…”
Cô nhìn Chu Mỹ Lan.
“Là tôi?”
Bà gật đầu.
“Đúng.”
Uyển Ninh cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Mẹ cô từng muốn giữ cô.
Nhưng vì sao cuối cùng bà lại rời đi?
Cô lật sang trang tiếp theo.
Chữ viết đột nhiên trở nên nguệch ngoạc.
“Có người đã nói với tôi rằng nếu tôi không rời đi, họ sẽ khiến Trần Quốc An mất việc, mất nhà và không thể nuôi con.”
Uyển Ninh ngẩng phắt đầu.
“Là nhà họ Tần?”
Chu Mỹ Lan nhắm mắt.
“Đúng.”
Tần Mặc Thần nhìn mẹ mình.
“Mẹ…”
“Con không hiểu đâu.”
“Vậy mẹ nói đi.”
Chu Mỹ Lan im lặng rất lâu.
Cuối cùng bà nói:
“Năm đó, cha con gặp khó khăn trong công việc. Mẹ con con cũng đang ở thời điểm rất nhạy cảm. Ta đã làm một lựa chọn sai.”
Uyển Ninh nhìn bà.
“Một lựa chọn sai?”
“Ta ép mẹ cô rời đi.”
Cô không nói gì.
“Ta nghĩ chỉ cần cô lớn lên bình thường, có một gia đình tốt, mọi chuyện sẽ qua.”
Uyển Ninh cười cay đắng.
“Và bà nghĩ nhà họ Tần là gia đình tốt?”
Chu Mỹ Lan không trả lời.
Tần Mặc Thần cúi đầu.
“Uyển Ninh, anh xin lỗi.”
Cô nhìn anh.
“Anh cũng biết chuyện này?”
“Anh chỉ biết một phần.”
“Nhưng anh vẫn cưới em.”
“Đúng.”
“Vì sao?”
Tần Mặc Thần nhìn cô rất lâu.
“Ban đầu là vì ông nội.”
Uyển Ninh sững lại.
“Ông nội?”
“Ông nội biết cha em. Trước khi qua đời, ông yêu cầu anh phải cưới em.”
“Vì sao?”
“Anh không biết.”
Uyển Ninh cảm thấy mọi thứ càng lúc càng khó hiểu.
Cô chợt nhớ đến mảnh giấy cha để lại.
“Chiếc két.”
Tần Mặc Thần lập tức nhìn cô.
“Em tìm thấy rồi?”
“Chưa.”
“Uyển Ninh…”
“Anh biết nó ở đâu?”
Tần Mặc Thần không nói.
Chu Mỹ Lan đứng dậy.
“Đừng tìm nữa.”
“Không.”
Uyển Ninh đáp.
“Lần này tôi sẽ tự tìm.”
Cô quay sang Tần Mặc Thần.
“Nếu anh thực sự từng yêu tôi, hãy giúp tôi tìm sự thật.”
Anh nhìn cô.
Rất lâu sau, anh gật đầu.
Hai người trở lại căn nhà cũ ở Tô Châu.
Trong phòng ngủ của cha, họ tìm thấy một tấm ván gỗ dưới sàn.
Tần Mặc Thần dùng tay nhấc lên.
Một chiếc két sắt cũ nằm bên dưới.
Uyển Ninh lấy chìa khóa.
Nhưng chiếc khóa không mở.
Trên mặt két có một dãy số.
Tần Mặc Thần nói:
“Có thể là ngày sinh.”
Uyển Ninh thử ngày sinh của mình.
Không được.
Ngày sinh của cha.
Không được.
Ngày cưới.
Không được.
Cô nhìn chiếc két.
Bỗng nhớ đến lời cha từng nói khi còn nhỏ:
“Có những ngày con phải nhớ suốt đời.”
Cô nhập ngày mất của mẹ theo lời mẹ chồng từng kể.
Một tiếng “tách” vang lên.
Cánh cửa két mở ra.
Bên trong không có vàng bạc.
Chỉ có một tập hồ sơ, một cuộn băng ghi âm cũ và một phong thư.
Uyển Ninh mở phong thư.
“Uyển Ninh, khi con nghe được đoạn ghi âm này, có lẽ con đã biết mẹ con vẫn còn sống.”
Cô nghẹn lại.
“Nhưng điều cha muốn con biết không phải chuyện năm xưa.”
Tần Mặc Thần nhìn cô.
Uyển Ninh tiếp tục đọc.
“Điều quan trọng nhất là người đã tìm cách liên lạc với mẹ con trong những năm gần đây.”
Dòng cuối cùng khiến cả hai chết lặng.
“Đó là Tần Mặc Thần.”
Uyển Ninh từ từ quay sang chồng.
Tần Mặc Thần tái mặt.
“Không…”
“Anh giải thích đi.”
“Anh…”
“Anh đã liên lạc với mẹ em?”
Tần Mặc Thần lùi lại.
“Anh chỉ muốn tìm bà ấy.”
“Vì sao?”
“Bởi vì anh biết sự thật.”
“Thật sự anh biết gì?”
Anh im lặng.
Uyển Ninh mở cuộn băng.
Một giọng đàn ông già vang lên trong căn phòng.
Đó là cha cô.
“Uyển Ninh, nếu con nghe được những lời này, hãy nhớ rằng Tần Mặc Thần không phải người khiến mẹ con rời đi.”
Uyển Ninh nhìn anh.
Tần Mặc Thần thở phào.
Nhưng câu tiếp theo khiến cả hai lại sững người.
“Nhưng con tuyệt đối không được tin người đang đứng sau cậu ta.”
Tiếng ghi âm dừng lại.
Bên ngoài cửa sổ, trời Tô Châu bắt đầu đổ mưa.
Uyển Ninh nhìn Tần Mặc Thần.
“Cha em đang nói ai?”
Anh chưa kịp trả lời.
Điện thoại của Chu Mỹ Lan gọi đến.
Giọng bà run rẩy:
“Mặc Thần, hai đứa lập tức rời khỏi căn nhà đó.”
“Tại sao?”
“Bởi vì cha Uyển Ninh không chỉ để lại một chiếc két.”
Bà dừng lại.
“Ông ấy còn để lại bằng chứng chứng minh năm đó… người thật sự gây ra mọi chuyện không phải cha cô.”
Uyển Ninh nắm chặt tập hồ sơ.
“Vậy là ai?”
Chu Mỹ Lan im lặng.
Một lúc sau, bà nói:
“Ông nội của Mặc Thần.”
Tần Mặc Thần đứng chết lặng.
Người ông mà anh kính trọng nhất.
Người đã quyết định cuộc hôn nhân của anh.
Người đã mất nhiều năm trước.
Tất cả những gì họ tin tưởng… có thể chỉ là một câu chuyện được sắp đặt.
CHƯƠNG 3 – LỜI NHẮN CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI CHA
Đêm đó, mưa phủ kín Tô Châu.
Uyển Ninh ngồi trong căn nhà cũ, trước mặt là toàn bộ hồ sơ cha để lại.
Cô không khóc nữa.
Sau quá nhiều cú sốc, nước mắt dường như đã cạn.
Tần Mặc Thần đứng bên cửa sổ.
“Uyển Ninh.”
“Anh nói đi.”
“Anh xin lỗi.”
Cô nhìn anh.
“Anh xin lỗi vì điều gì?”
“Vì đã giấu em.”
“Còn gì nữa?”
“Vì tám năm qua anh đã để em chịu đựng quá nhiều.”
Uyển Ninh im lặng.
Tần Mặc Thần nói tiếp:
“Nhưng anh chưa từng biết cha em đã chuẩn bị những thứ này.”
“Vậy anh liên lạc với mẹ em để làm gì?”
“Anh muốn tìm bà ấy.”
“Để làm gì?”
Anh nhìn cô.
“Để hỏi bà ấy tại sao ông nội lại yêu cầu anh cưới em.”
Uyển Ninh khựng lại.
“Anh cũng nghi ngờ?”
“Ngay từ đầu.”
“Vậy tại sao anh vẫn cưới?”
Tần Mặc Thần cúi đầu.
“Vì lúc đó anh đã yêu em.”
Căn phòng im lặng.
Uyển Ninh không biết nên tin hay không.
Tám năm qua, cô từng nghĩ cuộc hôn nhân này là tình yêu.
Sau đó cô nghĩ mình chỉ là một người vợ không được gia đình chồng coi trọng.
Bây giờ cô mới nhận ra, ngay từ ngày bắt đầu, cuộc hôn nhân ấy có thể đã mang theo một bí mật mà cả hai đều không biết.
Cô mở tập hồ sơ cuối cùng.
Bên trong là một bản sao giấy tờ cũ.
Tên của mẹ cô: Lâm Tuyết Mai.
Tên cha cô: Trần Quốc An.
Và một cái tên thứ ba.
Tần Chính Viễn.
Ông nội của Tần Mặc Thần.
Uyển Ninh nhìn ngày tháng.
Đó là năm cô ra đời.
“Không đúng…”
Tần Mặc Thần bước đến.
“Có chuyện gì?”
“Ngày này…”
Cô chỉ vào giấy.
“Cha em từng nói mẹ em rời Thượng Hải trước khi em sinh.”
“Đúng.”
“Nhưng giấy này lại ghi tên ông nội anh là người bảo lãnh cho mẹ em vào bệnh viện.”
Tần Mặc Thần sững người.
Hai người nhìn nhau.
Một bí mật khác lại xuất hiện.
Họ lập tức gọi cho Trần Minh Sơn.
Ông nghe xong liền im lặng.
“Cháu muốn biết sự thật?”
“Vâng.”
“Vậy hãy đến bệnh viện cũ ở Tô Châu.”
“Bây giờ sao?”
“Càng sớm càng tốt.”
Một giờ sau, họ đến bệnh viện.
Trần Minh Sơn đã đứng chờ.
Ông đưa cho Uyển Ninh một chiếc phong bì.
“Cha cháu nhờ tôi giao cái này nếu một ngày cháu biết được tên Tần Chính Viễn.”
Uyển Ninh mở ra.
Bên trong là kết quả xét nghiệm huyết thống cũ.
Cô nhìn những dòng chữ.
Rồi cả người cứng đờ.
“Không thể nào…”
Tần Mặc Thần cầm lấy.
Sắc mặt anh thay đổi.
Kết quả cho thấy Tần Chính Viễn không có quan hệ huyết thống với cô.
Nhưng người được ghi là cha sinh học…
lại chính là Trần Quốc An.
Uyển Ninh bật khóc.
“Vậy cha thực sự là cha ruột của tôi.”
Minh Sơn gật đầu.
“Đúng.”
“Vậy tại sao cha tôi lại nói ông không phải?”
“Bởi vì ông sợ nhà họ Tần.”
Uyển Ninh lau nước mắt.
“Cha tôi đã sợ điều gì?”
Minh Sơn thở dài.
“Năm đó, cha cô phát hiện Tần Chính Viễn có liên quan đến một vụ việc nghiêm trọng trong công ty. Ông ấy định báo sự thật.”
“Nhưng rồi?”
“Nhưng mẹ cô bị ép rời đi. Cha cô cũng bị buộc phải im lặng.”
“Còn tôi?”
“Ông ấy giữ cô lại và nuôi cô.”
Uyển Ninh nhắm mắt.
Bỗng cô hiểu.
Suốt những năm qua, cha chưa từng nói xấu nhà họ Tần.
Không phải vì ông tha thứ.
Mà vì ông muốn cô được sống bình yên.
Cô quay sang Tần Mặc Thần.
“Anh biết chuyện này từ khi nào?”
“Anh chỉ biết ông nội từng che giấu một vụ việc. Anh không biết em là con của ai.”
“Vậy bây giờ anh sẽ làm gì?”
Tần Mặc Thần nhìn cô.
“Anh sẽ đứng về phía em.”
Cô lắc đầu.
“Đừng đứng về phía em chỉ vì em là vợ anh.”
“Anh không đứng về phía em vì em là vợ anh.”
Anh nhìn cô rất lâu.
“Anh đứng về phía em vì anh biết mình đã sai.”
Ngay lúc ấy, điện thoại Uyển Ninh rung lên.
Một số lạ.
Cô nghe máy.
Một giọng phụ nữ run run vang lên:
“Uyển Ninh?”
Cô đứng bật dậy.
“Mẹ?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Sau vài giây, người phụ nữ bật khóc.
“Là mẹ.”
Uyển Ninh không nói được lời nào.
“Mẹ đang ở đâu?”
“Không thể nói qua điện thoại.”
“Con muốn gặp mẹ.”
“Ngày mai.”
“Ở đâu?”
“Bến thuyền cũ phía Tây Tô Châu.”
“Mẹ…”
“Uyển Ninh.”
Giọng bà nghẹn lại.
“Mẹ xin lỗi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Uyển Ninh đứng giữa hành lang bệnh viện, nước mắt rơi không ngừng.
Tần Mặc Thần nắm lấy tay cô.
“Anh sẽ đi cùng.”
“Không.”
Cô nhìn anh.
“Lần này em muốn tự mình gặp mẹ.”
Sáng hôm sau, Uyển Ninh đến bến thuyền.
Một người phụ nữ trung niên đứng dưới mái hiên.
Tóc đã bạc nhiều.
Gương mặt hốc hác.
Nhưng chỉ cần nhìn một lần, Uyển Ninh đã biết.
Đó là mẹ mình.
“Mẹ…”
Lâm Tuyết Mai bật khóc.
Hai mẹ con đứng nhìn nhau rất lâu.
Không ai bước tới trước.
Cuối cùng, Uyển Ninh chạy đến ôm mẹ.
“Mẹ tại sao bỏ con?”
Tuyết Mai khóc nức nở.
“Mẹ chưa từng bỏ con.”
“Vậy tại sao mẹ không tìm con?”
“Vì mẹ không muốn con bị liên lụy.”
“Liên lụy bởi ai?”
Tuyết Mai im lặng.
Uyển Ninh nhìn mẹ.
“Là nhà họ Tần?”
Bà gật đầu.
“Nhưng có một chuyện cha con chưa bao giờ biết.”
“Chuyện gì?”
Tuyết Mai lấy ra một chiếc điện thoại cũ.
“Mẹ đã giữ nó suốt mười mấy năm.”
Trong điện thoại có một đoạn ghi âm.
Giọng Tần Chính Viễn vang lên.
“Chỉ cần cô rời Thượng Hải, tôi sẽ đảm bảo đứa trẻ được bình an.”
Uyển Ninh siết chặt tay.
“Ông ta đã dùng con để ép mẹ?”
“Đúng.”
“Nhưng tại sao ông ta phải làm vậy?”
Tuyết Mai nhìn cô.
“Bởi vì cha con đã phát hiện ông ta chuyển nhượng tài sản của công ty bằng những giấy tờ không minh bạch.”
Uyển Ninh sững người.
“Và cha con giữ bằng chứng?”
“Đúng.”
“Chiếc két…”
“Chỉ là một phần.”
Uyển Ninh hiểu ra.
“Còn phần còn lại?”
Tuyết Mai nhìn cô.
“Cha con đã giao cho một người khác.”
“Ai?”
Bà chưa kịp trả lời thì một giọng nói vang lên phía sau.
“Là tôi.”
Tần Mặc Thần bước tới.
Uyển Ninh quay lại.
“Anh đến đây làm gì?”
“Anh không muốn em gặp nguy hiểm.”
Tuyết Mai nhìn anh thật lâu.
Rồi bà nói:
“Con trai Tần gia, cuối cùng con cũng biết.”
Tần Mặc Thần cúi đầu.
“Cháu xin lỗi.”
Tuyết Mai lắc đầu.
“Chuyện này không phải lỗi của cháu.”
Bỗng điện thoại của anh reo.
Là thư ký.
“Mặc Thần, công ty vừa nhận được thông báo điều tra một số hồ sơ cũ.”
Anh cau mày.
“Của ai?”
“Của chủ tịch Tần Chính Viễn.”
Tần Mặc Thần sững người.
“Ông nội đã mất nhiều năm.”
“Nhưng có người vừa gửi toàn bộ hồ sơ cho cơ quan chức năng.”
Anh nhìn Uyển Ninh.
Cô cũng nhìn anh.
Hai người cùng hiểu.
Cha cô đã chuẩn bị mọi thứ từ rất lâu.
Không phải để trả thù.
Mà để một ngày con gái ông có thể tự mình lựa chọn sự thật.
Tối hôm đó, Uyển Ninh trở về căn nhà cũ.
Cô ngồi trước di ảnh cha.
“Cha…”
Cô đặt chiếc vòng tay cũ của ông lên bàn.
“Con hiểu rồi.”
“Cha không phải người nghèo vô dụng như họ từng nói.”
“Cha chỉ là người đã dùng cả đời để bảo vệ con.”
Tần Mặc Thần đứng ngoài cửa, không bước vào.
Uyển Ninh nhìn anh.
“Anh vào đi.”
Anh bước tới.
“Em định làm gì?”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ngày mai em sẽ gặp mẹ.”
“Sau đó?”
“Em sẽ trở về Thượng Hải.”
“Để làm gì?”
Uyển Ninh bình tĩnh đáp:
“Để lấy lại những gì cha em đã đánh đổi cả đời để bảo vệ.”
Tần Mặc Thần nhìn cô.
“Còn cuộc hôn nhân của chúng ta?”
Uyển Ninh im lặng rất lâu.
Cô từng nghĩ chỉ cần chồng yêu mình thì mọi thứ đều có thể tha thứ.
Nhưng bây giờ cô hiểu, tình yêu không thể tồn tại nếu không có sự thật.
“Em chưa biết.”
Tần Mặc Thần gật đầu.
“Anh sẽ chờ.”
Uyển Ninh nhìn anh.
“Đừng chờ em.”
“Anh vẫn sẽ chờ.”
Cô không trả lời.
Ngoài sân, gió đêm thổi qua hàng cây.
Trên bàn, chiếc điện thoại cũ của mẹ cô bỗng sáng lên.
Một tin nhắn mới.
Không có số người gửi.
Chỉ có một câu:
“Cô tưởng mọi chuyện đã kết thúc sao?”
Uyển Ninh mở tin nhắn.
Một bức ảnh được gửi kèm.
Trong ảnh là cha cô và một người đàn ông lạ đứng trước cổng một công ty ở Thượng Hải.
Nhưng điều khiến cô lạnh người là dòng ngày tháng trên góc ảnh.
Bức ảnh được chụp một ngày sau khi cha cô qua đời.
Uyển Ninh nhìn chằm chằm màn hình.
Tần Mặc Thần bước đến.
“Có chuyện gì?”
Cô đưa điện thoại cho anh.
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Không thể…”
Uyển Ninh ngẩng đầu.
“Anh cũng thấy rồi.”
“Nhưng người trong ảnh…”
“Là cha em.”
Hai người đứng bất động.
Nếu bức ảnh là thật, vậy người họ vừa chôn cất…
là ai?
Và người đã gọi cho cô ngay sau tang lễ thực sự muốn cô biết điều gì?
Uyển Ninh siết chặt điện thoại.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, trong mắt cô không còn chỉ có đau khổ.
Mà là sự tỉnh táo.
Cô nhìn di ảnh cha.
“Cha…”
“Có phải cha vẫn còn một bí mật cuối cùng chưa nói với con không?”
Ngoài cửa sổ, thành phố Thượng Hải vẫn sáng rực.
Nhưng với Lục Uyển Ninh, cuộc đời cô vừa bước sang một trang hoàn toàn khác.
Bởi cô đã hiểu một điều:
Có những bí mật bị chôn vùi không phải vì chúng đã biến mất, mà vì chưa đến lúc người sống biết được sự thật.
