Chương 1 – Người đàn ông trong tờ giấy cũ
“Người đàn ông này… là ai?”
Tôi đặt ngón tay lên cái tên đã ngả màu theo thời gian.
Tần Quốc Lương.
Ba chữ ấy xa lạ đến mức tôi chắc chắn mình chưa từng nghe trong suốt hai mươi tám năm sống trên đời.
Nhưng phản ứng của bố mẹ khiến tôi hiểu, người đàn ông này tuyệt đối không phải một cái tên vô nghĩa.
Mẹ tôi, Trương Tú Lan, đứng chết lặng bên cạnh chiếc tủ gỗ long não. Môi bà run lên, hai mắt dán chặt vào tờ giấy trong tay tôi.
Bố tôi quát:
“Đưa cho bố!”
Tôi lùi lại.
“Con hỏi một lần cuối. Tần Quốc Lương là ai?”
Minh Vũ cũng bước tới.
“Chị, chị đang làm cái trò gì thế?”
Tôi không nhìn nó.
Tôi nhìn mẹ.
Một lúc lâu sau, bà mới thều thào:
“Không phải chuyện con nên biết.”
Tôi bật cười.
“Con bán căn hộ hai triệu tệ để trả nợ cho em. Hai năm nay thuê căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông. Hôm nay mẹ vừa tát con vì con không chịu đưa thêm tám trăm nghìn.”
Tôi giơ tờ giấy lên.
“Bây giờ mẹ nói chuyện này không liên quan đến con?”
Bố tôi đập tay xuống mặt tủ.
“Lâm Vãn Thanh!”
Tiếng quát vang đến mức cánh cửa kính rung nhẹ.
“Con đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
Tôi quay sang ông.
“Vậy bố giải thích đi.”
Ông im bặt.
Chính sự im lặng ấy khiến tim tôi lạnh xuống.
Tôi cúi mắt đọc tiếp.
Đó không phải giấy khai sinh.
Là một bản xác nhận giám hộ lập từ hai mươi tám năm trước tại một cơ quan dân chính ở Hàng Châu.
Tên người được giám hộ: Lâm Vãn Thanh.
Người giao con: Tần Quốc Lương.
Người nhận chăm sóc: Lâm Kiến Quốc, Trương Tú Lan.
Tay tôi lạnh ngắt.
Tôi ngẩng đầu.
“Con không phải con ruột của bố mẹ?”
Mẹ tôi lập tức khóc.
“Không! Không phải như con nghĩ!”
“Vậy là thế nào?”
Bà vừa định nói, Minh Vũ bỗng giật lấy tấm ảnh trên bàn.
“Đây là chị à?”
Tôi nhìn sang.
Trong ảnh, một người phụ nữ trẻ mặc áo khoác màu be đang ôm một bé gái khoảng vài tháng tuổi. Sau lưng là bờ hồ Tây Hồ trong một ngày trời xám.
Mặt người phụ nữ rất giống tôi.
Không phải giống một chút.
Mà là giống đến mức tôi thấy ngực mình nghẹn lại.
Mẹ lao tới giật bức ảnh.
“Đừng xem nữa!”
Tôi giữ tay bà.
“Mẹ còn muốn giấu đến bao giờ?”
Bố tôi quay mặt đi.
Cuối cùng, mẹ ngồi phịch xuống mép giường.
“Con đúng là không phải con ruột của mẹ.”
Cả căn phòng yên như tờ.
Minh Vũ há miệng.
Tôi cứ tưởng mình sẽ khóc.
Nhưng kỳ lạ là không.
Có lẽ vì trong sâu thẳm, rất nhiều chuyện bỗng trở nên hợp lý.
Vì sao từ bé, đồ tốt luôn là của Minh Vũ.
Vì sao khi tôi thi đỗ đại học ở Thượng Hải, bố nói nhà không đủ tiền, còn một năm sau lại mua cho Minh Vũ chiếc xe đầu tiên.
Vì sao mỗi lần họ hàng bảo tôi giỏi giang, mẹ lại nói:
“Con gái rồi cũng là người nhà khác.”
Và vì sao hai năm trước, bà có thể quỳ xuống ép tôi bán căn hộ mà không hề nghĩ sau đó tôi sẽ sống ở đâu.
Tôi hỏi:
“Mẹ ruột con đâu?”
Mẹ lắc đầu.
“Chết rồi.”
“Tần Quốc Lương?”
Bố tôi đáp thay:
“Ông ta cũng mất rồi.”
Tôi nhìn hai người.
“Vậy tại sao bố mẹ nhận con?”
Không ai trả lời.
Tôi cầm cuốn sổ tiết kiệm cũ lên.
“Và cái này là gì?”
Sắc mặt bố lập tức thay đổi.
Cuốn sổ mở từ năm tôi ba tuổi.
Chủ tài khoản là Trương Tú Lan.
Nhưng phần ghi chú nguồn tiền có một cái tên quen thuộc.
Tần Quốc Lương.
Từng khoản, từng khoản một.
Một trăm nghìn.
Hai trăm nghìn.
Ba trăm năm mươi nghìn.
Tổng cộng hơn một triệu sáu trăm nghìn tệ theo giá trị gửi vào thời điểm đó.
Minh Vũ trố mắt.
“Nhà mình từng có nhiều tiền vậy sao?”
Mẹ quát:
“Im đi!”
Tôi lật đến trang cuối.
Khoản tiền được rút gần hết khi tôi mười tám tuổi.
Đúng năm Minh Vũ vào cấp ba quốc tế.
Tôi nhìn mẹ.
“Tiền này là của ai?”
Bà tránh ánh mắt tôi.
“Tiền trong nhà.”
“Con hỏi nó vốn là của ai?”
Môi bà run lên.
Bố bỗng nói:
“Bố mẹ nuôi con từng ấy năm, dùng chút tiền thì sao?”
Câu nói ấy như một nhát kéo cắt đứt sợi dây cuối cùng trong lòng tôi.
Tôi quay sang.
“Vậy tiền đó thực sự là của con?”
Ông không trả lời.
Nhưng tôi đã hiểu.
Mẹ bật khóc:
“Ngày đó mẹ con mất sớm. Bố con… bố ruột con làm ăn ở Ninh Ba, sức khỏe không tốt. Ông ấy nhờ chúng ta chăm sóc con.”
“Nhờ?”
Tôi nhìn bản giấy.
“Hay gửi tiền để bố mẹ nuôi con?”
“Có khác gì nhau?”
Bố tôi cau mặt.
Tôi sững ra vài giây rồi bật cười.
“Khác chứ.”
Tôi chỉ vào Minh Vũ.
“Tiền ông ấy để cho con, bố mẹ dùng cho em ấy.”
Mẹ lập tức phản bác:
“Em con cũng là người nhà!”
“Còn con thì sao?”
Bà nghẹn lại.
Tôi lại hỏi:
“Hai triệu tệ hai năm trước, thật sự dùng để trả nợ cho Minh Vũ?”
Căn phòng bỗng im lặng.
Rất ngắn thôi.
Nhưng tôi bắt được ánh mắt mẹ và Minh Vũ vừa vô thức chạm nhau.
Tim tôi đập mạnh.
Tôi quay sang Minh Vũ.
“Cho chị xem giấy xác nhận trả nợ.”
Nó lập tức nổi nóng.
“Chuyện hai năm trước rồi, ai còn giữ?”
“Người đòi hai triệu tệ là ai?”
“Chị hỏi làm gì?”
“Tên.”
Minh Vũ đứng bật dậy.
“Chị đang thẩm vấn em à?”
Tôi không đáp.
Tôi chỉ nhìn nó.
Sau mấy giây, nó tránh mắt.
Đúng lúc ấy, điện thoại của mẹ đặt trên giường sáng lên.
Một tin nhắn hiện trên màn hình.
Mẹ vội chộp lấy, nhưng tôi đã nhìn thấy.
Người gửi được lưu là Tiểu Phương – môi giới nhà đất.
Nội dung chỉ có một câu:
“Cô Trương, căn hộ bên Tiêu Sơn có người hỏi mua. Anh Minh Vũ nói giá 3,6 triệu có thể thương lượng, cô xác nhận giúp cháu.”
Tôi đứng bất động.
“Căn hộ nào?”
Mẹ tắt màn hình.
“Không liên quan đến con.”
Tôi quay sang Minh Vũ.
“Em có nhà ở Tiêu Sơn?”
Nó gằn giọng:
“Chị quản nhiều quá rồi đấy.”
Tôi cảm giác từng mảnh ghép bắt đầu ghép lại.
Hai năm trước, Minh Vũ nợ hai triệu.
Tôi bán căn hộ.
Sau khi trừ khoản vay, tôi chuyển hơn một triệu tám trăm nghìn cho tài khoản bố đưa.
Bố mẹ nói vay thêm họ hàng để đủ hai triệu.
Nhưng chỉ vài tháng sau, Minh Vũ nghỉ việc, suốt ngày đi chơi, đổi xe, còn chuẩn bị cưới.
Tôi từng nghĩ sau cú sốc đó nó thay đổi.
Có lẽ tôi sai từ đầu.
Tôi lấy điện thoại ra.
“Được.”
Mẹ nhìn tôi đầy cảnh giác.
“Con định làm gì?”
“Tìm xem căn hộ Tiêu Sơn đứng tên ai.”
Bố tôi quát:
“Đó là tài sản của gia đình!”
Tôi quay đầu nhìn ông.
“Tiền mua từ đâu?”
Không ai trả lời.
Tôi hiểu rồi.
Tôi cho điện thoại vào túi.
“Ngày mai con sẽ nhờ luật sư kiểm tra toàn bộ.”
Mẹ hoảng hốt nắm tay tôi.
“Vãn Thanh! Chuyện trong nhà cần gì lôi luật sư vào?”
Tôi gỡ tay bà ra.
“Hai năm trước, lúc mẹ quỳ trước mặt con, mẹ nói Minh Vũ sắp mất tất cả.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
“Có thật không?”
Mẹ bật khóc.
“Bố mẹ chỉ muốn gia đình tốt lên.”
“Con hỏi có thật không?”
Bố quát:
“Đủ rồi!”
Tôi quay sang ông.
Ông nắm chặt tay.
“Đúng. Nó có nợ.”
“Bao nhiêu?”
Ông không nói.
Tôi hỏi lần nữa.
“Bao nhiêu?”
Minh Vũ đột nhiên đá mạnh vào chân ghế.
“Ba trăm tám mươi nghìn!”
Tôi chết lặng.
Nó thở hổn hển.
“Được chưa? Em nợ ba trăm tám mươi nghìn! Nhưng bố mẹ muốn mua căn hộ cho em cưới vợ, thì có gì sai?”
Tai tôi ù đi.
“Vậy… hai triệu?”
Mẹ khóc nấc:
“Vãn Thanh, nghe mẹ giải thích…”
Tôi không nghe nữa.
Tôi nhớ ngày bán nhà, đứng trong văn phòng môi giới ký từng trang hợp đồng.
Nhớ căn hộ nhỏ tôi tự tay chọn từng chiếc đèn, từng tấm rèm.
Nhớ mẹ ôm tôi, nói:
“Con cứu mạng em con.”
Thì ra chẳng có hai triệu tiền nợ.
Chẳng có chuyện sống chết nào cả.
Họ lấy bi kịch của Minh Vũ để ép tôi bán nhà.
Rồi dùng tiền của tôi mua nhà cho chính nó.
Minh Vũ lạnh lùng nói:
“Dù sao chị cũng chưa lấy chồng. Sau này lấy chồng thì chồng chị mua nhà.”
Tôi nhìn nó.
“Căn hộ Tiêu Sơn giá bao nhiêu?”
Nó không nói.
Bố đáp:
“Ba triệu hai.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Tiền cọc?”
Không ai đáp.
Tôi hỏi tiếp:
“Một triệu tám trăm nghìn của con?”
Mẹ gào lên:
“Nhà nào mà chẳng ưu tiên con trai! Nó phải lấy vợ, sinh con, giữ họ Lâm!”
Tôi nhìn bà thật lâu.
Sau đó tôi lấy tấm ảnh người phụ nữ kia, bản giám hộ và cuốn sổ tiết kiệm bỏ vào túi.
Mẹ lao tới.
“Con không được mang đi!”
“Tại sao?”
“Đó là đồ của mẹ!”
Tôi nhìn bà.
“Không.”
Tôi giơ bản giấy lên.
“Đây là chuyện của con.”
Tôi bước ra khỏi phòng.
Bố đứng chắn cửa.
“Con muốn thế nào?”
Tôi nhìn ông.
“Con muốn biết toàn bộ sự thật.”
“Rồi sao?”
“Tùy vào sự thật lớn đến đâu.”
Tôi vừa bước xuống cầu thang thì điện thoại rung.
Một số lạ gọi tới.
Tôi bắt máy.
Đầu bên kia là giọng một người đàn ông lớn tuổi.
“Xin hỏi cô có phải Lâm Vãn Thanh không?”
“Đúng.”
Ông ta im lặng vài giây.
“Cô đang cầm giấy tờ của Tần Quốc Lương?”
Tôi dừng chân.
“Ông là ai?”
Người kia nói:
“Tôi là luật sư cũ của ông ấy.”
Tôi siết chặt điện thoại.
Ông nói tiếp, từng chữ chậm rãi:
“Cô Lâm, nếu cô đã tìm thấy những giấy tờ đó, có một chuyện cô cần biết.”
Tôi hỏi:
“Chuyện gì?”
“Trước khi mất, ông Tần không chỉ để lại tiền nuôi dưỡng.”
Tim tôi hụt một nhịp.
“Ông ấy còn để lại cho cô một căn nhà ở Tây Hồ và cổ phần trong một công ty.”
Tôi đứng chết lặng giữa cầu thang.
Giọng người đàn ông tiếp tục vang lên:
“Nhưng mười năm trước, có người đã thay cô ký giấy từ bỏ quyền nhận tài sản.”
Chương 2 – Chữ ký của tôi khi tôi chưa từng ký
Sáng hôm sau, tôi gặp luật sư ở một quán trà nhỏ gần Tây Hồ.
Ông tên Chu Văn Bách, đã ngoài sáu mươi, tóc bạc gần nửa đầu nhưng ánh mắt vẫn sắc.
Ông đặt một tập hồ sơ trước mặt tôi.
“Trước hết, tôi phải xin lỗi.”
Tôi nhìn ông.
“Vì sao?”
“Ông Tần từng yêu cầu chúng tôi chỉ được liên hệ với cô khi cô đủ hai mươi lăm tuổi, hoặc khi người giám hộ chủ động thông báo.”
“Nhưng tôi đã hai mươi tám.”
Ông Chu thở dài.
“Ba năm trước, tôi từng gọi vào số điện thoại trong hồ sơ.”
“Rồi sao?”
“Một người phụ nữ nghe máy, nói cô đã ra nước ngoài và không muốn nhận bất kỳ thứ gì liên quan đến gia đình họ Tần.”
Lòng bàn tay tôi lạnh đi.
“Số nào?”
Ông đọc.
Tôi nhận ra ngay.
Đó là số của mẹ.
Tôi nhắm mắt.
Thì ra bà không chỉ giấu.
Bà còn chủ động chặn con đường để tôi biết sự thật.
Luật sư đẩy một tờ giấy sang.
“Đây là văn bản từ bỏ quyền nhận phần tài sản được lập mười năm trước.”
Tôi nhìn chữ ký cuối trang.
Lâm Vãn Thanh.
Nét chữ giống tôi.
Nhưng tôi chưa từng ký.
“Giả.”
“Tôi cũng nghi ngờ.”
Ông Chu nói.
“Thời điểm ký, cô đang học năm hai ở Thượng Hải. Nhưng địa điểm công chứng được ghi là Hàng Châu.”
Tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát.
“Người nộp hồ sơ?”
Ông lật trang sau.
Tên: Trương Tú Lan.
Tôi bật cười.
Một tiếng cười rất nhẹ.
Nhưng chính tôi nghe cũng thấy cay đắng.
Ông Chu hỏi:
“Cô ổn chứ?”
“Tôi chỉ đang nghĩ…”
Tôi nhìn ra mặt hồ ngoài cửa kính.
“Hóa ra bao nhiêu năm nay, họ không chỉ xem tôi như người ngoài.”
“Họ còn sợ tôi biết mình có thứ gì.”
Ông Chu không đáp.
Ông lấy tiếp một bản tài liệu.
“Tài sản ban đầu gồm một căn nhà cũ gần Tây Hồ, một khoản tiền gửi, và 12% cổ phần trong công ty vật liệu xây dựng mà cha ruột cô từng góp vốn.”
“Tất cả đã mất?”
“Không hẳn.”
Tôi quay lại.
“Ý ông là sao?”
“Phần cổ phần vẫn bị đóng băng quyền chuyển nhượng do hồ sơ từ bỏ có điểm bất thường.”
“Còn căn nhà?”
Ông Chu nhìn tôi.
“Đã bán.”
Tim tôi đập mạnh.
“Bao nhiêu?”
“Thời điểm đó, khoảng bốn triệu tám trăm nghìn tệ.”
Tôi im bặt.
Bốn triệu tám.
Cuốn sổ một triệu sáu.
Căn hộ tôi bán gần hai triệu.
Trong đầu tôi đột nhiên hiện lên chiếc nhà hàng bố mẹ từng đầu tư rồi đóng cửa.
Chiếc xe đầu tiên của Minh Vũ.
Học phí trường tư.
Căn hộ Tiêu Sơn.
Tôi hỏi:
“Tiền bán nhà đi đâu?”
“Chúng tôi không có toàn bộ luồng tiền. Nhưng người nhận tiền sau giao dịch là người được ủy quyền.”
“Trương Tú Lan?”
Ông Chu gật đầu.
Tôi bật cười.
Lần này mắt tôi cay xè.
Mẹ từng nói:
“Nhà mình nghèo, con phải hiểu chuyện.”
Tôi đã hiểu chuyện suốt hai mươi tám năm.
Tôi vừa học vừa làm.
Mùa đông năm hai đại học, tôi đứng phát tờ rơi ngoài ga tàu điện đến gần mười giờ tối để kiếm thêm tiền sinh hoạt.
Trong khi đó, tài sản cha ruột để lại cho tôi đang nuôi cả nhà.
Nhưng không ai nói với tôi.
Điện thoại tôi rung.
Mẹ gọi.
Tôi không nghe.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Đến cuộc thứ sáu, tôi bắt máy.
“Vãn Thanh, con đang ở đâu?”
“Có chuyện gì?”
“Minh Vũ nói con đi hỏi căn hộ Tiêu Sơn?”
“Đúng.”
Giọng bà lập tức cao lên:
“Con định làm gia đình tan nát sao?”
Tôi nhắm mắt.
“Mẹ.”
“Hả?”
“Căn nhà Tây Hồ của Tần Quốc Lương, mẹ bán bao nhiêu?”
Đầu dây bên kia im bặt.
Tôi nghe thấy tiếng đồ vật rơi xuống.
Một lúc sau, bà mới hỏi:
“Ai nói với con?”
“Quan trọng sao?”
“Con đang gặp ai?”
“Luật sư Chu.”
Mẹ thở mạnh.
“Con về nhà ngay.”
“Không.”
“Lâm Vãn Thanh!”
“Từ hôm qua, con mới biết cái họ Lâm này là do bố mẹ cho.”
Tôi chậm rãi nói.
“Nhưng nếu bố mẹ dùng nó để nhắc rằng con mắc nợ nhà này, vậy thôi đi.”
Bà òa khóc.
“Con muốn ép mẹ chết mới vừa lòng à?”
Tôi im lặng vài giây.
Hai năm trước, chỉ cần nghe mẹ khóc như vậy, tôi sẽ lập tức nhượng bộ.
Hôm nay thì không.
Tôi đáp:
“Con chỉ muốn lấy lại những gì vốn thuộc về con.”
Rồi cúp máy.
Buổi chiều, luật sư cùng tôi tới phòng đăng ký bất động sản.
Căn hộ Tiêu Sơn đúng là đứng tên Minh Vũ.
Ngày mua: tám ngày sau khi tôi chuyển tiền bán nhà cho bố.
Khoản thanh toán đầu tiên: một triệu tám trăm sáu mươi nghìn tệ.
Tôi nhìn con số mà tay run lên.
Gần như chính xác số tiền tôi nhận được sau khi bán căn hộ.
Không thể trùng hợp.
Luật sư nói:
“Nếu chứng minh được có hành vi lừa dối khi yêu cầu cô chuyển tiền, vụ việc có thể được xử lý theo hướng tranh chấp dân sự, tùy chứng cứ.”
Tôi gật đầu.
“Tôi có toàn bộ tin nhắn.”
Hai năm trước, mẹ đã nhắn hàng chục tin:
“Người ta cho Minh Vũ ba ngày.”
“Con bán nhà nhanh đi.”
“Cứu em con trước đã.”
“Mẹ thề tiền này chỉ để trả nợ.”
Tôi chưa từng xóa.
Có lẽ ngày đó tôi quá đau nên giữ lại.
Không ngờ bây giờ lại thành chứng cứ.
Tối ấy, tôi trở về nhà bố mẹ.
Không phải vì họ gọi.
Mà vì tôi muốn nghe chính miệng họ nói.
Mẹ ngồi trong phòng khách.
Mắt bà sưng đỏ.
Bố hút thuốc ngoài ban công.
Minh Vũ đứng dựa tường.
Tôi đặt hồ sơ xuống bàn.
“Căn hộ Tiêu Sơn được mua bằng tiền của con.”
Minh Vũ cau mặt.
“Chị muốn gì?”
“Trả lại.”
Nó bật cười.
“Chị nằm mơ à?”
Mẹ hét lên:
“Đó là nhà cưới của em con!”
“Còn nhà của con?”
Bà nghẹn lời.
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Căn nhà Tây Hồ mẹ bán bốn triệu tám.”
Sắc mặt bà trắng bệch.
“Tiền của bố ruột con để lại, mẹ dùng vào đâu?”
Bố bước vào.
“Đều dùng cho gia đình.”
“Gia đình?”
Tôi mở một tập giấy.
“Học phí của Minh Vũ. Xe của Minh Vũ. Khoản đầu tư của bố. Tiền cọc cửa hàng. Căn hộ của Minh Vũ.”
Tôi ngẩng lên.
“Còn cho con bao nhiêu?”
Không ai đáp.
Tôi tự trả lời:
“Tiền học đại học, con vay học bổng và đi làm thêm.”
“Căn hộ đầu tiên, con tự trả trước.”
“Sau đó bố mẹ còn lấy luôn căn hộ ấy.”
Mẹ bỗng đập bàn.
“Chúng tao nuôi mày từ lúc còn đỏ hỏn!”
Tôi nhìn bà.
“Con biết.”
“Biết mà còn tính toán?”
“Tính toán?”
Tôi thấy cổ họng nghẹn lại.
“Con đã từng nghĩ hai triệu tệ ấy là con trả ơn bố mẹ.”
“Nhưng mẹ không xin.”
“Mẹ dựng chuyện.”
Mẹ lập tức nói:
“Minh Vũ đúng là nợ!”
“Ba trăm tám mươi nghìn.”
Tôi nhắc.
“Không phải hai triệu.”
Minh Vũ bực bội:
“Thì nhà mua cho em, sau này cũng là tài sản nhà mình!”
Tôi nhìn nó.
“Nhà mình?”
“Đúng!”
“Vậy thêm tên chị vào giấy chứng nhận.”
Nó lập tức im.
Tôi bật cười.
“Thấy chưa?”
“Nói là nhà mình, nhưng đứng tên em.”
“Tiền của chị thì là tiền nhà.”
“Nhà của em lại là nhà của riêng em.”
Không ai phản bác được.
Tôi lấy một bản sao văn bản khác ra.
“Còn việc giả chữ ký từ bỏ tài sản của con?”
Mẹ lập tức đứng bật dậy.
“Không phải mẹ!”
Tôi nhìn bà.
“Người nộp hồ sơ là mẹ.”
Bà run lên.
“Tờ giấy đó… bố con bảo làm.”
Tôi quay sang bố.
Ông ném điếu thuốc vào gạt tàn.
“Lúc đó nhà đang khó khăn.”
“Vậy bố ký tên con?”
“Bố chỉ muốn xoay vốn!”
“Bằng tài sản của con?”
Ông nổi nóng:
“Không có chúng tao, mày đã lớn được đến hôm nay sao?”
Tôi nhìn ông thật lâu.
“Vậy ra đây mới là điều bố nghĩ.”
Tôi thu hồ sơ lại.
Mẹ sợ hãi.
“Con định kiện bố mẹ thật à?”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi chỉ hỏi:
“Nếu hôm nay con đưa tám trăm nghìn cho Minh Vũ, chuyện này có xảy ra không?”
Không ai đáp.
Tôi gật đầu.
“Hiểu rồi.”
Tôi vừa quay đi, Minh Vũ bất ngờ nói:
“Chị đừng tưởng chị thắng.”
Tôi dừng lại.
Nó cười nhạt.
“Chị muốn lấy lại tài sản à?”
“Nó không còn đâu.”
Tôi quay đầu.
“Nghĩa là gì?”
Minh Vũ nhìn bố.
Bố quát:
“Im miệng!”
Nhưng nó vẫn nói.
“Căn hộ Tiêu Sơn đang thế chấp.”
Mẹ hét:
“Minh Vũ!”
Tôi cảm thấy tim mình chìm xuống.
“Thế chấp bao nhiêu?”
Nó nhìn tôi, giọng nhỏ dần.
“Hai triệu sáu.”
“Để làm gì?”
Nó không đáp.
Tôi bước tới.
“Lại cờ bạc?”
Mặt nó biến sắc.
Tôi hiểu.
Hai năm trước, ba trăm tám mươi nghìn.
Hai năm sau, hai triệu sáu.
Tôi cười đến mức nước mắt rơi xuống.
Mẹ lập tức nắm tay tôi.
“Vãn Thanh, lần này con phải cứu em.”
Tôi nhìn bàn tay bà.
Vẫn là bàn tay hai năm trước từng nắm lấy tôi, khóc lóc van xin.
Vẫn câu nói ấy.
Vẫn con người ấy.
Chỉ có tôi không còn là Lâm Vãn Thanh của ngày trước.
Tôi gỡ từng ngón tay bà ra.
“Không.”
Mẹ sững người.
Tôi nói rõ từng chữ:
“Lần này, con sẽ không cứu bất kỳ ai.”
Chương 3 – Thứ tôi lấy lại không chỉ là tiền
Ba ngày sau, bố mẹ tìm đến phòng trọ của tôi.
Căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông bỗng chật đến khó thở khi cả ba người bước vào.
Mẹ vừa nhìn quanh đã đỏ mắt.
“Con sống ở đây thật sao?”
Tôi đang rót nước, nghe vậy chỉ thấy buồn cười.
“Hai năm rồi.”
Bà im lặng.
Có lẽ đây là lần đầu bà thực sự nhìn thấy nơi tôi sống sau khi bán căn hộ.
Một chiếc giường đơn.
Một bàn làm việc.
Một tủ quần áo nhỏ.
Ngoài cửa sổ là bức tường của tòa nhà đối diện.
Bố ngồi xuống ghế.
“Vãn Thanh, bố mẹ tới không phải cãi nhau.”
“Vậy nói đi.”
Minh Vũ không có mặt.
Tôi đoán nó đang tránh chủ nợ.
Mẹ kéo ghế ngồi sát tôi.
“Con rút đơn đi.”
Tôi nhìn bà.
“Đơn gì?”
“Luật sư nói con đang yêu cầu xác minh chữ ký giả và giao dịch căn nhà Tây Hồ.”
“Đúng.”
Mẹ nắm lấy tay tôi.
“Chuyện đã nhiều năm rồi.”
Tôi rút tay ra.
“Với mẹ là nhiều năm.”
“Với con, mới ba ngày.”
Bà nghẹn lại.
Bố đặt một tập giấy lên bàn.
“Bố mẹ đồng ý bán nhà hiện tại.”
Tôi hơi bất ngờ.
Ông nói:
“Nhà này giờ khoảng hai triệu tư. Bán đi, trả một phần nợ cho Minh Vũ, còn lại đưa con.”
Tôi nhìn ông không tin nổi.
“Bố vẫn định trả nợ cho nó trước?”
“Không thể mặc kệ nó!”
“Thế bố mẹ tới đây làm gì?”
Mẹ vội nói:
“Vãn Thanh, nó là em con!”
Tôi bật cười.
“Câu này con nghe đủ rồi.”
Bà khóc.
“Con thật sự muốn nhìn nó trắng tay?”
Tôi bình thản đáp:
“Con từng trắng tay.”
“Sau khi bán căn hộ cho nó.”
Mẹ im bặt.
Tôi mở ngăn bàn lấy ra một tập hồ sơ mới.
“Luật sư đã làm việc với phía ngân hàng.”
Bố nhìn tôi cảnh giác.
“Rồi sao?”
“Căn hộ Tiêu Sơn vẫn chưa bị xử lý.”
Mẹ sáng mắt.
“Vậy con…”
“Nhưng con sẽ không trả nợ thay.”
Tôi đẩy tờ giấy sang.
“Minh Vũ tự giải quyết.”
Bố bực tức:
“Con định ép em con ra đường?”
“Không.”
Tôi nhìn ông.
“Con chỉ không tiếp tục dùng cuộc đời mình để trả cho những lựa chọn của nó.”
Mẹ bỗng đứng dậy.
“Năm đó mẹ nuôi con!”
Tôi ngẩng đầu.
“Đúng.”
“Mẹ cho con ăn, cho con mặc!”
“Đúng.”
“Vậy chẳng lẽ những thứ đó không đáng hai triệu?”
Tôi nhìn bà rất lâu.
Có lẽ bà vừa nói ra điều sâu trong lòng mình nhất.
Tình thương của bà hóa ra cũng có giá.
Tôi chậm rãi nói:
“Nếu mẹ muốn tính…”
Tôi mở cuốn sổ.
“Thì chúng ta tính.”
“Một triệu sáu trăm nghìn tiền bố ruột con gửi.”
“Bốn triệu tám tiền bán nhà.”
“Giá trị phần cổ phần vẫn còn.”
“Cộng lại, đủ nuôi một đứa trẻ lớn lên vài lần.”
Sắc mặt bà trắng đi.
Tôi nói tiếp:
“Con chưa từng đòi bố mẹ trả tiền nuôi dưỡng.”
“Con chỉ yêu cầu trả những thứ đã lấy bằng cách giấu con hoặc dùng chữ ký không phải của con.”
Bố đập tay xuống bàn.
“Mày định đưa bố mẹ ra tòa?”
Tôi nhìn ông.
“Con đã cho bố mẹ một lựa chọn.”
“Gì?”
“Thừa nhận toàn bộ sự việc, phối hợp xử lý tài sản và dừng việc yêu cầu con đưa tiền cho Minh Vũ.”
Mẹ lắc đầu liên tục.
“Nó không có tiền thì làm sao sống?”
Tôi hỏi:
“Con không có tiền thì con sống thế nào?”
Câu hỏi ấy khiến căn phòng im bặt.
Tôi chỉ quanh phòng.
“Con thuê nơi này.”
“Đi làm.”
“Ăn cơm hộp.”
“Đi tàu điện.”
“Không mua túi hàng hiệu, không đổi xe.”
“Con sống được.”
“Minh Vũ cũng sống được.”
Mẹ há miệng rồi lại thôi.
Đúng lúc ấy, cửa phòng trọ bật mở.
Minh Vũ xuất hiện.
Mặt nó tái mét.
“Chị.”
Tôi cau mày.
“Em tới làm gì?”
Nó đóng cửa.
“Chị phải giúp em.”
Tôi cười nhạt.
“Không.”
“Chị nghe em nói đã!”
Nó lấy điện thoại mở một đoạn tin nhắn.
“Bọn họ cho em đến cuối tuần.”
“Tự xử lý.”
“Em lấy gì xử lý?”
“Bán xe.”
“Xe đã cầm rồi.”
“Bán đồng hồ.”
“Cũng bán rồi.”
“Đi làm.”
Nó nhìn tôi như thể tôi vừa nói một chuyện không thể tưởng tượng.
“Đi làm thì bao giờ mới trả nổi?”
Tôi đáp:
“Lúc vay em không nghĩ đến câu đó?”
Nó đột nhiên quỳ xuống.
Mẹ hét lên:
“Minh Vũ!”
Tôi sững lại.
Nó nắm lấy áo tôi.
“Chị, em sai rồi.”
“Chị cứu em lần cuối.”
Tôi nhìn người em trai từng nói tôi “chết một mình cũng đáng”.
Hai năm trước, tôi đã mềm lòng.
Hôm nay trong lòng tôi lại bình tĩnh đến lạ.
“Minh Vũ.”
Nó ngẩng lên.
“Em nhớ căn hộ khu Tân Thành của chị không?”
Nó không đáp.
“Ngày chị bán nhà, em nói gì?”
Nó cúi đầu.
Tôi nhắc:
“Em nói sau này nhất định trả chị.”
Nó im lặng.
“Sau khi lấy được tiền, em có từng chuyển cho chị một đồng không?”
“Em…”
“Có từng hỏi chị thuê nhà ở đâu?”
“…”
“Mùa đông năm ngoái chị sốt, mẹ gọi em đưa chị đi bệnh viện. Em nói đang bận chơi mạt chược.”
Mẹ quay sang nhìn nó.
“Có chuyện đó?”
Tôi bật cười.
“Mẹ không biết đúng không?”
Tôi nhìn cả ba người.
“Vì trong nhà này, mọi người chỉ quan tâm xem con còn đưa được bao nhiêu.”
Minh Vũ buông tay.
Tôi nói:
“Chị không trả nợ thay em.”
“Nhưng chị sẽ giúp em một việc.”
Nó lập tức ngẩng lên.
“Việc gì?”
“Luật sư của chị có thể giúp em thương lượng với bên cho vay hợp pháp, kiểm tra khoản nào có vấn đề, lập kế hoạch thanh toán.”
Mặt nó sa xuống.
“Chỉ vậy?”
“Chỉ vậy.”
“Không đưa tiền?”
“Không.”
Nó bật dậy.
“Vậy chị nói giúp cái gì?”
Tôi nhìn nó bình thản.
“Giúp em tự chịu trách nhiệm.”
Nó đạp mạnh vào chân bàn.
“Chị có mấy triệu mà tiếc!”
Tôi bật cười.
“Đến giờ em vẫn nghĩ tiền đó đương nhiên là của em?”
Nó im.
Tôi quay sang mẹ.
“Mẹ thấy chưa?”
“Đây là người mẹ muốn con hy sinh cả đời để cứu.”
Mẹ rơi nước mắt.
Nhưng lần này, bà không nói gì.
Một tháng sau, kết quả giám định chữ ký xác nhận văn bản từ bỏ tài sản không phải do tôi ký.
Hồ sơ giao dịch căn nhà Tây Hồ được đưa vào quá trình xem xét lại.
Phần cổ phần 12% của cha ruột tôi cuối cùng được xác nhận vẫn thuộc quyền thừa kế của tôi do chưa từng chuyển nhượng hợp lệ.
Tôi cũng lần đầu được nhìn thấy hồ sơ đầy đủ của cha.
Tần Quốc Lương từng là kỹ sư.
Mẹ ruột tôi tên Tô Nhược Mai.
Bà mất khi tôi chưa đầy một tuổi vì bệnh.
Cha tôi sau đó sức khỏe sa sút, gửi tôi cho một người họ hàng xa chăm sóc.
Người họ hàng đó chính là Trương Tú Lan.
Trong lá thư cuối cùng để lại, cha viết:
“Vãn Thanh còn quá nhỏ. Tiền tôi để lại không phải để con bé sống giàu có, chỉ mong sau này dù gặp chuyện gì, nó vẫn có một mái nhà thuộc về mình.”
Tôi ngồi trong văn phòng luật sư đọc đi đọc lại câu ấy rất lâu.
Một mái nhà thuộc về mình.
Cha tôi đã cố để lại cho tôi điều đó.
Nhưng suốt nhiều năm, người khác lại lấy chính mái nhà ấy đi.
Hai tháng sau, căn hộ Tiêu Sơn của Minh Vũ được bán để thanh toán phần lớn khoản vay.
Nó chuyển tới một căn phòng nhỏ ở ngoại ô và bắt đầu làm nhân viên kinh doanh trong một công ty logistics.
Ngày đầu tiên đi làm, nó gửi cho tôi một tin nhắn:
“Chị, em xin lỗi.”
Tôi đọc.
Không trả lời ngay.
Đến tối, tôi chỉ nhắn:
“Sống cho đàng hoàng.”
Mẹ gọi cho tôi vài lần.
Bà không còn khóc lóc ép buộc.
Một hôm, bà nói:
“Vãn Thanh… mẹ biết nói xin lỗi bây giờ cũng muộn.”
Tôi im lặng.
Bà tiếp:
“Mẹ từng nghĩ con giỏi hơn, mạnh hơn, nên nhường em một chút cũng không sao.”
Tôi hỏi:
“Một chút?”
Bà khóc.
“Sau đó thành quen.”
“Cứ mỗi lần Minh Vũ gặp chuyện, mẹ lại nghĩ con có thể gánh.”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
“Nhưng con cũng là người.”
“Con biết.”
“Không, trước đây mẹ không biết.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Tôi nói:
“Con chưa thể tha thứ.”
Bà đáp khẽ:
“Mẹ hiểu.”
Đó là lần đầu tiên bà không yêu cầu tôi phải hiểu cho bà.
Nửa năm sau, tôi dùng khoản tiền được hoàn trả một phần từ việc xử lý tài sản cũ và tiền tiết kiệm của mình để mua một căn hộ nhỏ ở Củng Thự.
Không lớn.
Chỉ hơn sáu mươi mét vuông.
Ngày nhận chìa khóa, tôi đứng một mình giữa căn phòng trống.
Ánh nắng buổi chiều chiếu qua cửa sổ.
Tôi lấy bức ảnh cũ của mẹ ruột ra, đặt lên bệ cửa.
Bên cạnh là lá thư của cha.
Điện thoại rung.
Mẹ nhắn:
“Hôm nay con nhận nhà phải không?”
Tôi nhìn rất lâu rồi trả lời:
“Vâng.”
Bà nhắn tiếp:
“Chúc mừng con.”
Không xin tiền.
Không nhắc Minh Vũ.
Không nói con gái rồi cũng lấy chồng.
Chỉ có ba chữ.
Chúc mừng con.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Có những vết thương không thể biến mất chỉ bằng một lời xin lỗi.
Có những người, dù từng là gia đình, cũng phải học lại cách bước vào cuộc đời của nhau.
Tối hôm đó, tôi tự nấu một bát mì trường thọ, mở cửa sổ nhìn những ánh đèn của Hàng Châu trải dài phía xa.
Tôi nhớ lại buổi tối hai năm trước.
Mẹ quỳ giữa sân.
Bố trách tôi máu lạnh.
Minh Vũ nói tôi giữ nhà cũng chẳng để làm gì.
Ngày ấy, tôi bán căn hộ vì nghĩ rằng cứu được người thân quan trọng hơn một mái nhà.
Sau này tôi mới hiểu:
Yêu thương một người không có nghĩa là phải liên tục trả giá thay cho họ.
Nhường nhịn không có nghĩa là để người khác lấy mọi thứ của mình.
Và chữ “gia đình” càng không thể trở thành lý do để một người mãi mãi hy sinh còn những người khác chỉ việc nhận.
Tôi treo chiếc chìa khóa mới lên móc cạnh cửa.
Lần này, không ai có thể ép tôi mang nó đi bán.
Không ai có thể quỳ xuống khóc để đổi lấy nó.
Không ai có thể nói:
“Con là chị, con phải nhường.”
Bởi vì lần đầu tiên sau hai mươi tám năm, tôi hiểu một điều.
Cha ruột tôi đã để lại cho tôi một mái nhà.
Nhưng thứ quan trọng hơn cả căn nhà ấy…
là tôi cuối cùng đã học được cách giữ lại cuộc đời của chính mình.
