Tô Vãn Ninh nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ trong tay cha.
Không khí trước cửa khách sạn Kim Thịnh như đông cứng.
Trên trang đầu tiên là bản sao một hợp đồng đầu tư được lập cách đây mười hai năm.
Bên dưới con dấu của Hoa Thịnh có một dòng chữ rõ ràng:
“Bên góp vốn: Tô Quốc Thành.”
Vãn Ninh sững người.
“Cha…”
Tô Quốc Thành không trả lời.
Ông chỉ nhẹ nhàng khép tập hồ sơ lại.
Nhưng Trình Hạo Nhiên đã không còn giữ được vẻ bình tĩnh.
“Không thể nào!”
Anh bước tới, giọng run lên.
“Cha tôi từng nói cổ phần ban đầu của Trình thị đều do ông ấy gây dựng. Tô Quốc Thành chỉ là một người làm nghề sửa máy ở ngoại ô, lấy đâu ra tiền đầu tư vào Trình thị?”
Tần Chính Đình nhìn Hạo Nhiên, ánh mắt lạnh xuống.
“Cậu nói ông ấy là người sửa máy?”
“Đúng.”
“Vậy cậu có biết người mà cậu vừa đuổi khỏi cửa khách sạn đã từng giúp Hoa Thịnh tránh một khoản tổn thất rất lớn không?”
Hạo Nhiên chết lặng.
Tần Chính Đình quay sang Quốc Thành.
“Anh Tô, tôi vốn không muốn nhắc chuyện cũ trước mặt nhiều người. Nhưng hôm nay tôi tận mắt thấy anh đứng ngoài cửa, còn bị con rể mình đối xử như vậy…”
Ông thở dài.
“Có lẽ mọi chuyện nên được nói rõ.”
Mẹ chồng Vãn Ninh, Lưu Mỹ Phượng, sắc mặt biến đổi.
Bà nhìn chồng mình, rồi nhìn con trai.
“Hạo Nhiên…”
Nhưng Hạo Nhiên không nghe thấy.
Anh nhìn chằm chằm vào Quốc Thành.
“Ông… rốt cuộc là ai?”
Câu hỏi ấy khiến Vãn Ninh đau nhói.
Đó cũng là điều cô muốn biết.
Trong ký ức của cô, cha chỉ là một người đàn ông cả đời sống tiết kiệm ở một thị trấn nhỏ phía ngoài Thượng Hải.
Ông sửa máy công nghiệp, nhận những công việc lặt vặt, quanh năm mặc áo khoác cũ.
Ngày cô kết hôn, ông chỉ nói:
“Con lấy chồng rồi, không cần lo cho cha. Cha còn khỏe.”
Sau khi cô lấy Hạo Nhiên, mỗi lần cha đến Thượng Hải thăm cô, ông đều mang theo rau khô, trà quê và những món đồ tự tay làm.
Hạo Nhiên luôn tỏ ra khó chịu.
Còn cô… vì muốn giữ hòa khí, nhiều lần giả vờ không nhìn thấy.
Đến hôm nay, cô mới nhận ra mình đã bỏ qua quá nhiều điều.
Quốc Thành nhìn con gái.
“Vãn Ninh, cha vốn định không nói.”
“Nhưng tại sao?”
“Bởi vì tiền bạc chưa bao giờ là thứ cha muốn dùng để chứng minh mình có giá trị.”
Ông quay sang Tần Chính Đình.
“Chính Đình, chuyện năm đó đã qua rồi.”
Tần Chính Đình lắc đầu.
“Với anh thì qua rồi. Nhưng có người đang dùng những thứ anh gây dựng để làm điều anh không mong muốn.”
Ông lấy một tập giấy khác.
“Đây là danh sách cổ đông thực tế của Trình thị.”
Hạo Nhiên giật lấy.
Anh đọc từng dòng.
Rồi sắc mặt ngày càng khó coi.
Cổ phần mà anh vẫn tưởng thuộc về một quỹ đầu tư trung gian thực chất được ủy thác cho một công ty do Tô Quốc Thành đứng tên.
Nhưng đáng sợ nhất là điều khoản cuối cùng.
Nếu ban lãnh đạo Trình thị sử dụng tài sản công ty cho mục đích cá nhân hoặc che giấu thông tin cổ đông, quyền biểu quyết của nhóm cổ phần này sẽ lập tức được kích hoạt.
Hạo Nhiên lẩm bẩm:
“Không…”
Tần Chính Đình nhìn anh.
“Ba năm trước, khi Trình thị gặp khó khăn, chính cha vợ cậu đã âm thầm thông qua Hoa Thịnh cung cấp khoản vay để công ty vượt qua khủng hoảng.”
“Vậy tại sao tôi không biết?”
“Bởi vì ông ấy yêu cầu không được tiết lộ.”
Vãn Ninh nhìn cha.
“Cha đã giúp Trình gia?”
Quốc Thành khẽ gật.
“Cha không giúp Trình gia. Cha giúp con.”
Cô bật khóc.
“Con chưa từng biết.”
“Cha biết.”
Ông mỉm cười buồn.
“Con lúc nào cũng nghĩ cha sống khổ. Cha không muốn con cảm thấy mình phải mang theo gánh nặng của cha.”
Hạo Nhiên bỗng lên tiếng:
“Vậy ông có bao nhiêu cổ phần?”
Không ai trả lời.
Anh hỏi lại:
“Bao nhiêu?”
Quốc Thành im lặng vài giây rồi nói:
“Không quan trọng.”
“Đối với tôi thì rất quan trọng!”
Hạo Nhiên gần như mất bình tĩnh.
“Ông biết Trình thị đang đứng trước nguy cơ gì không? Nếu không có nguồn vốn mới, dự án Lục Gia Chủy sẽ bị đình trệ. Tôi đã mất gần một năm để tìm đối tác. Nếu ông có khả năng, tại sao không nói?”
Quốc Thành bình thản nhìn anh.
“Bởi vì con chưa từng hỏi.”
Một câu nói nhẹ nhàng nhưng khiến Hạo Nhiên cứng họng.
Quốc Thành nói tiếp:
“Con chỉ hỏi cha mặc gì. Hỏi cha sống ở đâu. Hỏi cha có làm con mất mặt không.”
Vãn Ninh cúi đầu.
Cô không dám nhìn chồng.
Từ trong khách sạn, tiếng nhạc cưới vẫn vang lên.
Một lúc sau, cô dâu Trình Tiểu Vũ chạy ra.
“Anh!”
Cô nhìn thấy cảnh tượng trước cửa thì khựng lại.
“Mẹ, chuyện gì vậy?”
Mỹ Phượng vội kéo con gái.
“Không có gì. Con vào trong đi.”
Nhưng Tiểu Vũ nhìn thấy cha Vãn Ninh.
Cô lập tức bước tới.
“Bác Tô…”
Quốc Thành lấy chiếc phong bao đỏ từ trong túi.
“Tiểu Vũ, hôm nay là ngày vui của con. Cha… à, bác không vào được nên…”
Tiểu Vũ nhìn phong bao.
Cô không nhận.
“Bác vào cùng con.”
Hạo Nhiên lập tức nói:
“Tiểu Vũ!”
Cô quay sang anh trai.
“Anh còn muốn làm gì nữa?”
“Hôm nay có khách quan trọng.”
“Thì sao?”
Tiểu Vũ đỏ mắt.
“Anh ấy là cha của chị dâu em.”
Hạo Nhiên im lặng.
Tiểu Vũ quay sang Quốc Thành.
“Bác Tô, năm ngoái khi con thất nghiệp, chính bác đã gửi tiền giúp con mở cửa hàng. Bác còn nói đừng nói với anh Hạo Nhiên vì sợ anh ấy không vui.”
Hạo Nhiên ngẩng phắt đầu.
“Em nói gì?”
Tiểu Vũ bật khóc.
“Em biết anh xấu hổ vì bác ấy. Nhưng em không xấu hổ.”
Cô nắm lấy tay Quốc Thành.
“Bác vào với con.”
Mỹ Phượng định ngăn lại nhưng Tần Chính Đình đã lên tiếng:
“Bà Lưu, hôm nay là hôn lễ của con gái bà. Đừng để một chuyện đáng tiếc khiến cả đời nó nhớ về ngày này.”
Bà ta đứng bất động.
Vãn Ninh bước tới cạnh cha.
“Cha, chúng ta vào.”
Quốc Thành nhìn con gái.
“Được.”
Ba người cùng bước vào sảnh.
Phía sau, Hạo Nhiên vẫn đứng nguyên.
Anh nhìn hai tờ 100 tệ trên bàn.
Hai tờ tiền anh dùng để đuổi cha vợ.
Bỗng nhiên chúng trở nên chói mắt.
Anh nhớ lại từng câu mình vừa nói.
“Cầm lấy rồi về đi.”
“Đừng làm tôi mất mặt.”
Lần đầu tiên, Hạo Nhiên cảm thấy chính mình mới là người đáng xấu hổ.
Nhưng anh chưa biết rằng chuyện trước cửa khách sạn chỉ mới là khởi đầu.
Bởi tối hôm đó, sau khi khách khứa ra về, một email nặc danh được gửi thẳng vào hộp thư của ban lãnh đạo Trình thị.
Tiêu đề chỉ có sáu chữ:
“Hãy hỏi Hạo Nhiên về mười hai năm trước.”
Bên trong là một bức ảnh cũ.
Một người đàn ông trẻ tuổi đứng trước văn phòng Trình gia.
Bên cạnh anh ta là một phụ nữ mà Vãn Ninh chưa từng gặp.
Còn người phụ nữ ấy…
Lại chính là người đã ký tên vào hồ sơ chuyển nhượng cổ phần của Trình thị năm xưa.
CHƯƠNG 2 – SỰ THẬT BỊ GIẤU KÍN
Sáng hôm sau, Trình Hạo Nhiên gần như không ngủ.
Anh ngồi một mình trong phòng làm việc, trước mặt là bức ảnh cũ.
Người phụ nữ trong ảnh tên là Tống Nhã Lan.
Mười hai năm trước, cô từng là thư ký tài chính của Trình gia.
Cũng là người đã biến mất ngay sau khi một khoản vốn lớn của công ty được chuyển nhượng.
Hạo Nhiên nhớ rất rõ.
Cha anh từng nói:
“Đừng bao giờ nhắc đến người phụ nữ đó.”
Nhưng tại sao?
Cửa phòng bật mở.
Mỹ Phượng bước vào.
“Con tìm thấy rồi?”
Hạo Nhiên ngẩng lên.
“Mẹ biết chuyện này?”
Bà im lặng.
“Mẹ hỏi con, con tìm thấy rồi?”
“Đúng.”
Hạo Nhiên đứng dậy.
“Vậy nói cho con biết. Tống Nhã Lan là ai?”
Mỹ Phượng siết chặt tay.
“Cô ấy từng làm việc cho cha con.”
“Chỉ vậy?”
“Còn là…”
Bà dừng lại.
Hạo Nhiên nhìn mẹ.
“Còn là gì?”
Mỹ Phượng thở dài.
“Là người yêu cũ của cha con.”
Hạo Nhiên sững người.
Nhưng điều khiến anh bất ngờ hơn là câu nói tiếp theo.
“Và cô ấy từng có một đứa con.”
“Đứa con đó đâu?”
Mỹ Phượng không trả lời.
Hạo Nhiên đập tay xuống bàn.
“Mẹ!”
“Đủ rồi!”
Bà cũng bật khóc.
“Có những chuyện càng biết nhiều càng đau.”
“Nhưng con cần biết!”
“Đứa bé đó…”
Mỹ Phượng nhìn anh.
“Là em gái con.”
Căn phòng im phăng phắc.
Hạo Nhiên lùi lại.
“Không thể nào.”
“Sau khi cha con cưới mẹ, Nhã Lan rời Thượng Hải. Chuyện sau đó mẹ cũng chỉ nghe người khác kể.”
“Vậy tại sao cổ phần của Trình gia lại liên quan đến cô ấy?”
“Bởi vì cha con từng muốn dùng số cổ phần đó để bù đắp cho cô ấy.”
Hạo Nhiên ngồi xuống.
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Tô Quốc Thành.
Một người cha vợ bị anh coi thường.
Một người đàn ông lặng lẽ đứng ngoài cửa khách sạn.
Một người mà Tần Chính Đình gọi là “anh Tô”.
Anh bắt đầu hiểu.
Nhưng vẫn còn một câu hỏi.
“Vậy tại sao cha vợ Vãn Ninh lại giữ những cổ phần ấy?”
Mỹ Phượng nhìn con trai.
“Có lẽ vì ông ấy là người duy nhất biết toàn bộ sự thật.”
Hạo Nhiên lập tức đứng dậy.
Anh lái xe đến căn hộ của Vãn Ninh.
Khi cửa mở, anh thấy Quốc Thành đang ngồi uống trà.
Vãn Ninh đứng phía sau.
Hạo Nhiên nhìn ông.
“Chúng ta nói chuyện.”
Quốc Thành đặt chén trà xuống.
“Được.”
“Cha biết Tống Nhã Lan?”
“Biết.”
“Cha biết đứa trẻ?”
“Biết.”
Hạo Nhiên nắm chặt tay.
“Đứa trẻ đó đang ở đâu?”
Quốc Thành nhìn anh thật lâu.
“Con thật sự muốn biết?”
“Đúng.”
“Vậy trước tiên con phải trả lời một câu.”
“Câu gì?”
“Con muốn biết sự thật vì thương người đã mất, hay vì sợ mất Trình thị?”
Hạo Nhiên nghẹn lời.
Vãn Ninh nhìn chồng.
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh không thể trả lời một câu hỏi.
Cuối cùng, anh nói:
“Cả hai.”
Quốc Thành gật đầu.
“Ít nhất con đã thành thật.”
Ông lấy từ ngăn kéo một chiếc hộp gỗ.
Bên trong có một cuốn sổ cũ.
“Đây là nhật ký giao dịch của Trình gia.”
Hạo Nhiên nhận lấy.
“Vì sao cha giữ nó?”
“Bởi vì năm đó cha con nhờ ta giữ.”
“Cha ấy biết mẹ con đã làm gì?”
“Cha con biết có người muốn chiếm quyền kiểm soát công ty.”
Hạo Nhiên mở sổ.
Những con số, ngày tháng và chữ ký nối tiếp nhau.
Bỗng anh dừng lại.
Một khoản tiền lớn được chuyển vào tài khoản của Tống Nhã Lan.
Ngay sau đó là một khoản khác được chuyển đến một quỹ giáo dục trẻ em.
Hạo Nhiên cau mày.
“Đây là gì?”
Quốc Thành nói:
“Chi phí nuôi dưỡng một đứa trẻ.”
Vãn Ninh bước tới.
“Cha, đứa trẻ đó…”
Quốc Thành nhìn cô.
“Là một bé gái.”
“Bây giờ cô ấy ở đâu?”
“Thượng Hải.”
Hạo Nhiên ngẩng lên.
“Cô ấy vẫn ở Thượng Hải?”
“Đúng.”
“Tên là gì?”
Quốc Thành không trả lời ngay.
Đúng lúc đó, điện thoại Vãn Ninh rung lên.
Là Tần Chính Đình.
Cô nghe máy.
“Chủ tịch Tần?”
Đầu dây bên kia nói:
“Vãn Ninh, cô đang ở cùng cha mình phải không?”
“Vâng.”
“Bảo ông ấy đừng ra khỏi nhà.”
Vãn Ninh giật mình.
“Có chuyện gì?”
“Có người đang tìm cuốn sổ đó.”
Quốc Thành lập tức đứng dậy.
Hạo Nhiên cũng biến sắc.
“Cha?”
Quốc Thành đóng chiếc hộp lại.
“Không sao.”
Nhưng Tần Chính Đình vẫn tiếp tục:
“Anh Tô, chuyện năm đó đã bị lật lại. Có người đang muốn đẩy toàn bộ trách nhiệm tài chính của Trình gia lên đầu anh.”
Vãn Ninh hỏi:
“Ai?”
“Người đang giữ chức phó tổng giám đốc tài chính của Trình thị.”
Hạo Nhiên sững người.
“Chu Khải?”
“Đúng.”
Hạo Nhiên lập tức hiểu.
Chu Khải đã làm việc dưới quyền anh nhiều năm.
Anh từng tin tưởng người này.
Tối hôm ấy, Hạo Nhiên bí mật trở lại công ty.
Anh phát hiện hệ thống lưu trữ đã bị truy cập.
Một số hồ sơ cũ biến mất.
Trong đó có toàn bộ tài liệu liên quan đến Tống Nhã Lan.
Hạo Nhiên gọi Chu Khải.
“Anh đang ở đâu?”
“Ở nhà.”
“Đến công ty ngay.”
“Có chuyện gì sao?”
“Có.”
Giọng Hạo Nhiên lạnh đi.
“Chúng ta nói về khoản tiền năm đó.”
Đầu dây im lặng.
Rồi Chu Khải hỏi:
“Anh biết rồi?”
Hạo Nhiên chết lặng.
Chỉ bốn chữ ấy đã đủ để anh hiểu.
“Anh thừa nhận?”
Chu Khải cười khẽ.
“Không phải tôi muốn làm vậy.”
“Vậy ai?”
“Người mà anh không bao giờ dám nghĩ tới.”
Hạo Nhiên siết điện thoại.
“Ai?”
Chu Khải không trả lời.
Cuộc gọi bị ngắt.
Ngay sau đó, một tin nhắn xuất hiện.
“Muốn biết người đứng sau tất cả, hãy đến nhà kho cũ ở Tân Trang.”
Hạo Nhiên lái xe đến đó một mình.
Nhưng khi anh vừa bước vào, đèn trong nhà kho bật sáng.
Chu Khải đứng giữa căn phòng.
Bên cạnh là một người phụ nữ khoảng ngoài năm mươi.
Hạo Nhiên nhìn bà ta.
Gương mặt ấy rất quen.
Anh từng nhìn thấy trong bức ảnh cũ.
“Tống Nhã Lan?”
Người phụ nữ gật đầu.
“Là tôi.”
Hạo Nhiên không nói nên lời.
Nhã Lan nhìn anh rất lâu.
“Con trai.”
Hai chữ ấy khiến anh chấn động.
“Bà gọi tôi là gì?”
Nhã Lan rơi nước mắt.
“Ta nói con trai.”
“Không thể.”
“Con không phải người duy nhất mang bí mật.”
Hạo Nhiên lùi lại.
“Đứa trẻ năm đó…”
Nhã Lan khẽ gật đầu.
“Không phải em gái con.”
“Vậy là ai?”
Bà nhìn thẳng vào anh.
“Là em gái của Vãn Ninh.”
Hạo Nhiên chết lặng.
“Cái gì?”
“Cha con từng yêu ta. Nhưng người ông ấy muốn bảo vệ cuối cùng không phải ta.”
Nhã Lan đưa ra một tấm ảnh.
Trong ảnh là một cô gái trẻ khoảng hai mươi mấy tuổi.
Hạo Nhiên nhìn gương mặt ấy.
Anh nhận ra ngay.
Đó là cô nhân viên mới được Trình thị tuyển vào bộ phận pháp lý cách đây vài tháng.
Cũng là người thường xuyên xuất hiện bên cạnh Vãn Ninh.
Tên cô ấy là…
Tô Vãn Chi.
Hạo Nhiên lùi lại.
“Vãn Ninh có em gái?”
Nhã Lan gật đầu.
“Và người cha cô ấy gọi là cha suốt sáu mươi hai năm…”
Bà nghẹn giọng.
“Không phải người mà con vẫn nghĩ.”
Cùng lúc đó, tại căn hộ, Vãn Ninh mở chiếc hộp gỗ của cha.
Một tờ giấy nhỏ rơi xuống sàn.
Trên đó chỉ có một dòng chữ viết tay:
“Vãn Ninh, nếu con đọc được lá thư này, nghĩa là cha không thể tiếp tục giấu con nữa.”
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI CHA KHÔNG BAO GIỜ MẤT MẶT
Vãn Ninh run rẩy mở lá thư.
“Con gái của cha.
Có một chuyện cha giấu con suốt nhiều năm.
Không phải vì cha không tin con.
Mà vì cha sợ sự thật sẽ khiến con đau.”
Nước mắt cô rơi xuống.
Bên ngoài cửa sổ, Thượng Hải vẫn sáng rực ánh đèn.
Những tòa nhà cao tầng phản chiếu xuống mặt sông Hoàng Phố.
Nhưng trong căn phòng nhỏ, mọi thứ như chìm vào im lặng.
Quốc Thành từ ngoài bước vào.
Ông nhìn thấy lá thư trên tay con gái thì dừng lại.
“Con đã đọc rồi?”
Vãn Ninh gật đầu.
“Cha…”
Cô nghẹn giọng.
“Vãn Chi là em gái con?”
Quốc Thành nhắm mắt.
Một lúc lâu sau mới trả lời:
“Đúng.”
“Vậy tại sao cha không nói?”
“Vì năm đó mẹ ruột của Vãn Chi muốn con bé được sống bình thường.”
“Còn cha?”
“Cha chỉ là người giúp đỡ.”
Vãn Ninh bật khóc.
“Cha nói dối con suốt bao nhiêu năm.”
Quốc Thành cúi đầu.
“Cha xin lỗi.”
“Con không trách cha vì chuyện đó.”
Cô lau nước mắt.
“Con chỉ đau vì cha luôn tự mình chịu đựng.”
Quốc Thành mỉm cười.
“Làm cha mẹ là vậy.”
“Không.”
Vãn Ninh lắc đầu.
“Không phải như vậy.”
Cô bước tới ôm cha.
“Cha cũng có quyền được người khác bảo vệ.”
Quốc Thành vỗ nhẹ lên vai con gái.
“Cha biết rồi.”
Đúng lúc đó, cửa mở.
Hạo Nhiên bước vào.
Vẻ mặt anh mệt mỏi.
Anh nhìn Quốc Thành rất lâu.
Rồi cúi đầu.
“Cha.”
Vãn Ninh khựng lại.
Đây là lần đầu tiên anh gọi cha cô như vậy.
Quốc Thành không nói gì.
Hạo Nhiên tiếp tục:
“Con xin lỗi.”
“Vì chuyện hôm qua?”
“Vì tất cả.”
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
“Con từng nghĩ thành công nghĩa là phải khiến người khác nể mình.”
“Con sợ đối tác biết cha vợ mình sống giản dị.”
“Con sợ người khác cười vào xuất thân của mình.”
“Nhưng con không nhận ra…”
Anh nghẹn giọng.
“Người đáng xấu hổ nhất lại là con.”
Quốc Thành nhìn anh.
“Biết sai là tốt.”
“Cha có thể tha thứ cho con không?”
“Chuyện đó phải hỏi Vãn Ninh.”
Hạo Nhiên quay sang vợ.
Vãn Ninh im lặng rất lâu.
“Em không thể quên chuyện hôm qua ngay được.”
Anh gật đầu.
“Anh hiểu.”
“Nhưng em cũng không muốn cuộc hôn nhân của chúng ta chỉ kết thúc vì một khoảnh khắc tồi tệ.”
Hạo Nhiên ngẩng lên.
“Em…”
“Muốn ở lại thì phải thay đổi.”
“Anh sẽ thay đổi.”
“Không phải nói với em.”
Vãn Ninh nhìn thẳng vào anh.
“Anh phải chứng minh bằng cách anh đối xử với cha.”
Hạo Nhiên quay sang Quốc Thành.
“Cha, con có thể bắt đầu lại không?”
Quốc Thành không trả lời ngay.
Ông chỉ đẩy hai tờ 100 tệ hôm qua về phía anh.
“Giữ lấy.”
Hạo Nhiên sững người.
“Cha…”
“Con từng nói đây là tiền taxi.”
Ông cười nhẹ.
“Vậy hôm nay cha trả lại.”
Hạo Nhiên nhìn hai tờ tiền.
Rồi nước mắt rơi xuống.
Anh cúi đầu thật sâu.
“Con xin lỗi.”
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Tần Chính Đình nhanh chóng đưa toàn bộ hồ sơ đến đơn vị kiểm toán độc lập.
Cuộc kiểm tra nội bộ Trình thị được tiến hành.
Chu Khải thừa nhận đã tự ý che giấu một số giao dịch, nhưng người đứng sau anh ta không phải Nhã Lan.
Đó là một nhóm cổ đông cũ muốn ép Trình thị bán dự án Lục Gia Chủy với giá thấp.
Mục đích của họ là mua lại dự án sau khi công ty rơi vào khủng hoảng.
Hạo Nhiên nhận ra một điều.
Nếu anh tiếp tục che giấu, Trình thị sẽ mất tất cả.
Anh triệu tập cuộc họp cổ đông.
Trước hàng chục người, anh đứng dậy.
“Trong thời gian qua, tôi đã đưa ra nhiều quyết định sai lầm.”
Một cổ đông hỏi:
“Anh thừa nhận năng lực quản lý của mình có vấn đề?”
Hạo Nhiên đáp:
“Tôi thừa nhận tôi từng để định kiến cá nhân ảnh hưởng đến cách tôi nhìn nhận con người.”
Cả phòng im lặng.
Anh tiếp tục:
“Nhưng từ hôm nay, mọi quyết định tài chính sẽ được công khai với hội đồng quản trị.”
Một cổ đông khác cười nhạt.
“Anh nghĩ chỉ cần nói vài câu là có thể cứu Trình thị?”
“Không.”
Hạo Nhiên bình tĩnh nói.
“Nhưng tôi tin một công ty muốn tồn tại thì trước tiên phải biết mình sai ở đâu.”
Ở hàng ghế cuối, Quốc Thành lặng lẽ ngồi nghe.
Tần Chính Đình ngồi cạnh ông.
“Anh không định bước lên sao?”
Quốc Thành lắc đầu.
“Không cần.”
“Cổ phần của anh đủ để thay đổi cả cuộc họp.”
“Nhưng công ty phải do người trẻ điều hành.”
Tần Chính Đình cười.
“Anh vẫn giống ngày xưa.”
Quốc Thành nhìn ra ngoài cửa kính.
“Con người ta sống đến tuổi này mới hiểu, tiền có thể mua một căn nhà lớn, nhưng không mua được cảm giác con mình nhìn mình bằng ánh mắt tôn trọng.”
Tần Chính Đình im lặng.
Vài tháng sau, dự án Lục Gia Chủy được cứu.
Trình thị không trở thành tập đoàn lớn nhất Thượng Hải.
Nhưng công ty vượt qua được khủng hoảng.
Hạo Nhiên cũng thay đổi.
Anh chủ động đón Quốc Thành từ ngoại ô vào Thượng Hải.
Anh mua cho ông một chiếc áo khoác mới.
Quốc Thành nhìn giá rồi lắc đầu.
“Đắt quá.”
“Không đắt.”
“Cha mặc bộ cũ vẫn được.”
“Nhưng con muốn nhìn thấy cha mặc đồ mới.”
Quốc Thành bật cười.
“Con thật sự thay đổi rồi.”
Hạo Nhiên im lặng vài giây.
“Cha…”
“Ừ?”
“Con có một chuyện muốn hỏi.”
“Chuyện gì?”
“Ngày hôm đó, tại sao cha không nổi giận?”
Quốc Thành nhìn con rể.
“Cha có giận.”
Hạo Nhiên ngạc nhiên.
“Thật sao?”
“Ừ.”
“Vậy sao cha vẫn bình tĩnh?”
Quốc Thành nhìn ra ngoài cửa xe.
“Bởi vì nếu cha nổi giận, con có thể nhớ cả đời rằng cha thắng con trong một cuộc cãi vã.”
Ông quay sang.
“Nhưng nếu cha im lặng, một ngày nào đó con sẽ tự hỏi vì sao mình lại đối xử với cha như vậy.”
Hạo Nhiên cúi đầu.
“Con hiểu rồi.”
Vài tuần sau, Vãn Chi chính thức gặp Vãn Ninh.
Hai chị em ngồi bên bờ sông Hoàng Phố.
Vãn Chi hỏi:
“Chị có giận em không?”
Vãn Ninh lắc đầu.
“Em có làm gì đâu.”
“Nhưng em xuất hiện khiến gia đình chị đảo lộn.”
“Không.”
Vãn Ninh nhìn cô.
“Em chỉ khiến những điều vốn bị che giấu được nhìn thấy.”
Vãn Chi mỉm cười.
“Chị giống bác Tô.”
“Cha em mà.”
Hai người cùng bật cười.
Phía xa, Quốc Thành và Hạo Nhiên đang đứng đợi.
Hạo Nhiên nhìn cha vợ.
“Cha, chúng ta về thôi.”
Quốc Thành gật đầu.
Trước khi lên xe, ông quay lại nhìn khách sạn Kim Thịnh ở phía bên kia đường.
Nơi ông từng bị đuổi khỏi cửa.
Nơi ông từng đứng trong gió lạnh với bộ vest cũ.
Nơi ông từng bị đưa hai tờ 100 tệ như một cách nhắc nhở rằng mình “không thuộc về”.
Vãn Ninh nắm lấy tay cha.
“Cha còn nhớ hôm đó không?”
Quốc Thành cười.
“Nhớ.”
“Cha có buồn không?”
Ông suy nghĩ một lúc.
“Có.”
“Nhưng cha không hối hận vì đã đến.”
“Vì sao?”
“Vì nếu hôm đó cha không đến…”
Ông nhìn các con.
“Có lẽ cha sẽ không biết con gái mình đã trưởng thành đến thế nào.”
Vãn Ninh ôm lấy cha.
Hạo Nhiên đứng bên cạnh, cúi đầu thật sâu.
“Cha.”
“Ừ?”
“Cảm ơn cha đã không bỏ mặc con.”
Quốc Thành nhìn anh.
“Cha không cứu con.”
Hạo Nhiên ngẩn người.
“Cha chỉ cho con một cơ hội tự sửa mình.”
Ông vỗ vai anh.
“Đừng lãng phí.”
Chiếc xe chậm rãi rời khỏi bờ sông.
Ánh chiều phủ lên những tòa nhà phía trước một màu vàng dịu.
Vãn Ninh tựa đầu vào vai cha.
Cô bỗng hiểu ra một điều.
Có những người không cần mặc vest đắt tiền để chứng minh giá trị.
Có những người chẳng cần ngồi bàn tiệc sang trọng để được tôn trọng.
Và có những người cha cả đời âm thầm đứng phía sau con mình, đến khi bị đẩy ra ngoài cánh cửa mới khiến người khác nhận ra:
Giá trị của một con người chưa bao giờ nằm ở bộ quần áo họ mặc, căn nhà họ sống hay số tiền họ có.
Tô Quốc Thành.
Người cha từng bị đuổi khỏi cửa một hôn lễ…
nhưng cuối cùng lại là người khiến tất cả những người bên trong phải nhìn lại chính mình.
