#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
“Tô Vãn Ninh, chuyện năm đó… đến hôm nay con vẫn chưa biết sao?”
Giọng người đàn ông vừa vang lên, cả phòng tiệc tầng 28 như bị ai đó rút sạch âm thanh.
Tôi đứng chết lặng.
Người đang bước vào không phải một ông chủ xa lạ, càng không phải người đàn ông bí mật nào như Lâm Giai Kỳ vừa ác ý ám chỉ.
Ông là Tần Chính Viễn.
Chủ tịch tập đoàn Chính Viễn.
Một trong những tập đoàn đầu tư lớn nhất Hoa Đông.
Và cũng là người mà ba năm trước, trong một hội nghị tài chính ở Bắc Kinh, từng bắt tay tôi rồi nói một câu rất kỳ lạ:
“Cuối cùng cũng gặp được cô.”
Khi đó tôi chỉ nghĩ ông nhầm người.
Tần Chính Viễn năm nay đã ngoài sáu mươi, tóc điểm bạc, bộ âu phục màu than chì không có bất kỳ logo nổi bật nào. Ông bước vào rất chậm, nhưng mỗi bước đều khiến sắc mặt Triệu Khải Minh thêm khó coi.
Khải Minh lập tức tiến lên.
“Chủ tịch Tần, sao ngài lại…”
Tần Chính Viễn không nhìn anh ta.
Ông chỉ nhìn màn hình LED.
Bức ảnh tôi mười bảy tuổi vẫn còn ở đó.
Chiếc áo đồng phục bạc màu.
Đôi giày vải cũ.
Và những đồng xu nằm rải rác dưới đất.
Ánh mắt ông dừng lại rất lâu.
“Là ai chiếu bức ảnh này?”
Không ai trả lời.
Lâm Giai Kỳ đứng bên cạnh tôi, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch.
Tần Chính Viễn quay sang.
“Tôi hỏi, ai?”
Giọng ông không lớn.
Nhưng Giai Kỳ lập tức lắp bắp:
“Là… là cháu. Nhưng chỉ là đùa giữa bạn học với nhau thôi ạ.”
“Đùa?”
Ông nhìn cô ta.
“Lấy hoàn cảnh khó khăn nhất của người khác ra làm trò vui trước hơn ba mươi người, cô gọi đó là đùa?”
Giai Kỳ đỏ mặt.
“Cháu không có ác ý.”
Tôi khẽ cười.
Mười lăm năm trước cô ta cũng nói như vậy.
Sau khi ném tiền ăn của tôi xuống cầu thang, cô ta nói với giáo viên chủ nhiệm:
“Em chỉ đùa thôi.”
Một câu “đùa thôi” đủ để người gây ra chuyện bước đi nhẹ nhàng, còn người chịu đựng phải mang ký ức ấy suốt nhiều năm.
Tôi kéo túi lên vai.
“Chủ tịch Tần, cảm ơn chai rượu. Nhưng chuyện giữa bạn học, tôi tự giải quyết được.”
Ông nhìn tôi.
Ánh mắt đó khiến tôi khó chịu.
Không phải thương hại.
Mà giống như đau lòng.
“Vãn Ninh, con thật sự không biết tại sao năm đó mình được vào Đại học Phục Đán sao?”
Tôi khựng lại.
“Do học bổng Thành Quang.”
“Vậy con biết ai lập quỹ Thành Quang không?”
Tôi cau mày.
Quỹ học bổng ấy đã giúp tôi thay đổi cuộc đời.
Năm cuối cấp ba, mẹ tôi nằm viện vì suy thận mãn tính. Cha mất sớm, tiền tiết kiệm gần như cạn sạch. Tôi đã chuẩn bị bỏ kỳ thi đại học để đi làm ở một xưởng may tại Tô Châu.
Đúng thời điểm đó, trường thông báo tôi nhận được học bổng Thành Quang, không chỉ thanh toán học phí đại học mà còn hỗ trợ một phần chi phí sinh hoạt.
Tôi từng viết hàng chục lá thư cảm ơn nhưng chưa bao giờ biết người đứng sau quỹ.
“Trên giấy tờ là một quỹ giáo dục tư nhân.”
Tần Chính Viễn gật đầu.
“Còn người đưa tên con vào danh sách đầu tiên… là cha tôi.”
Tôi nhìn ông.
“Cha ông?”
“Tần Thành Quang.”
Tim tôi như bị ai đó bóp mạnh.
Thành Quang.
Hóa ra tên quỹ chính là tên một người.
Tần Chính Viễn chậm rãi lấy từ túi áo trong ra một chiếc phong bì đã ngả màu.
“Trước khi cha tôi qua đời mười hai năm trước, ông để lại thứ này. Nhưng khi ấy ông yêu cầu chúng tôi không được tìm con, trừ khi con đã có thể tự đứng vững bằng chính năng lực của mình.”
Ông đưa phong bì cho tôi.
Bàn tay tôi bất giác run lên.
“Vì sao?”
“Bởi vì ông sợ nếu chúng tôi xuất hiện quá sớm, cuộc đời con sẽ bị thay đổi.”
Tôi chưa mở thư.
Lâm Giai Kỳ bỗng nói:
“Chủ tịch Tần, có lẽ chuyện riêng tư thế này nên lên tầng trên nói. Hôm nay là họp lớp mà.”
Tôi quay sang nhìn cô ta.
Giai Kỳ né ánh mắt tôi.
Tôi lập tức hiểu.
Cô ta không muốn chuyện này tiếp tục.
Tần Chính Viễn cũng nhận ra.
“Cô Lâm.”
“Dạ?”
“Chồng cô là phó tổng công ty Bách Thành, đúng không?”
Triệu Khải Minh vội cúi người.
“Vâng, công ty chúng tôi đang hợp tác với Chính Viễn trong dự án khu thương mại Phổ Đông.”
“Tôi biết.”
Chỉ ba chữ khiến trán Khải Minh rịn mồ hôi.
“Nhưng tôi tới đây tối nay không phải để nói chuyện làm ăn.”
Tần Chính Viễn quay sang tôi.
“Mở thư đi.”
Tôi nhìn phong bì.
Sau vài giây, tôi lấy lá thư bên trong ra.
Nét chữ bằng bút máy đã nhòe theo thời gian.
“Gửi Vãn Ninh…”
Tôi chỉ đọc ba chữ đầu tiên đã thấy cổ họng nghẹn lại.
Tần Chính Viễn nói:
“Con đọc tiếp đi.”
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Ta không biết khi cháu đọc được lá thư này, ta còn trên đời hay không. Nếu cháu đã đọc, nghĩa là cháu đã đi qua những năm tháng khó khăn nhất mà không cần bất kỳ ai mang ơn nghĩa đến ép cháu cúi đầu…”
Tôi dừng lại.
Cả phòng không còn ai cười nữa.
“…Mười sáu năm trước, tại đường cao tốc Hỗ Côn, xe của ta gặp tai nạn. Người kéo ta ra khỏi xe trước khi ngọn lửa lan tới là một người đàn ông tên Tô Quốc Bình.”
Tôi ngẩng phắt đầu.
Đó là tên cha tôi.
“Cha tôi?”
Tần Chính Viễn gật đầu.
“Mười sáu năm trước, cha con cứu cha tôi.”
Tôi cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Cha mất khi tôi mười bốn tuổi vì một cơn bạo bệnh.
Suốt nhiều năm, trong ký ức của tôi, cha chỉ là một tài xế xe tải thường xuyên vắng nhà, luôn trở về với mùi dầu máy và vài gói bánh nhỏ mua ven đường.
Ông chưa từng kể chuyện cứu ai.
Tần Chính Viễn tiếp tục:
“Sau tai nạn, cha tôi muốn trả ơn. Nhưng cha con chỉ nhận tiền viện phí cho mẹ con rồi từ chối tất cả.”
“Tại sao?”
“Ông ấy nói một câu.”
Giọng Tần Chính Viễn trầm xuống.
“Ông ấy nói: Tôi cứu người không phải để bán cái ơn đó.”
Mắt tôi cay lên.
Tôi cúi xuống đọc tiếp.
“Sau khi cha cháu qua đời, ta biết gia đình cháu khó khăn. Ta không thể mặc kệ. Nhưng ta cũng nhớ lời cha cháu, nên chỉ có thể lập một quỹ học bổng, để tất cả những đứa trẻ giống cháu đều có cơ hội…”
Tôi siết lá thư.
Học bổng không dành riêng cho tôi.
Cha của Tần Chính Viễn đã lập cả một quỹ chỉ để giúp những đứa trẻ nghèo nhưng có thành tích tốt, bởi ông không muốn biến sự giúp đỡ dành cho tôi thành một món nợ.
Tần Chính Viễn nói nhỏ:
“Suốt mười lăm năm, quỹ Thành Quang đã giúp hơn hai nghìn học sinh.”
Một bạn học ngồi gần cửa khẽ thốt lên:
“Hai nghìn?”
Tôi nhìn bức ảnh trên màn hình.
Bức ảnh từng khiến tôi xấu hổ đến mức nhiều năm không dám xem lại.
Bỗng nhiên tôi không còn thấy cô bé trong đó đáng thương nữa.
Cô bé ấy đang cúi xuống nhặt từng đồng tiền.
Nhưng cô bé ấy chưa từng bỏ cuộc.
Tôi quay sang Giai Kỳ.
“Cậu biết chuyện này từ trước?”
Cô ta giật mình.
“Không.”
“Vậy tại sao vừa thấy tên chủ tịch Tần, cậu lập tức xin lỗi?”
Giai Kỳ cứng người.
Triệu Khải Minh vội nói:
“Vãn Ninh, chuyện đó…”
“Tôi đang hỏi cô ấy.”
Giai Kỳ nhìn chồng mình, rồi nhìn tôi.
Cuối cùng cô ta nghiến răng.
“Bởi vì… công ty chồng tôi đang chờ Chính Viễn phê duyệt khoản đầu tư ba trăm triệu tệ.”
Tôi bật cười.
“Vậy lời xin lỗi vừa rồi không phải dành cho tôi.”
Mặt cô ta đỏ bừng.
“Vãn Ninh…”
“Cậu chỉ sợ tôi có quan hệ với người có thể ảnh hưởng đến chồng cậu.”
Không ai lên tiếng.
Giai Kỳ bỗng rơm rớm nước mắt.
“Tôi thừa nhận chuyện hôm nay tôi làm quá. Nhưng cậu cần gì phải ép người khác vào đường cùng?”
Tôi nhìn cô ta một lúc.
“Mười lăm năm trước, lúc tôi cúi xuống nhặt tiền ăn dưới cầu thang, tôi cũng từng xin cậu dừng lại.”
Giai Kỳ tái mặt.
“Tôi nói: Giai Kỳ, trả lại cho tôi, mẹ tôi đang nằm viện, tôi thật sự không còn tiền.”
Tôi nghe rõ giọng mình run nhẹ.
“Cậu có nhớ mình trả lời thế nào không?”
Cô ta không nói.
“Tôi nhớ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Cậu nói: Nghèo thì đừng học cùng trường với bọn tôi.”
Không khí trong phòng như đông lại.
Trần Hạo đứng phía sau bỗng cúi đầu.
Một vài người từng học cùng lớp bắt đầu tránh ánh mắt tôi.
Bởi họ đã ở đó.
Họ đã nhìn thấy.
Có người cười.
Có người im lặng.
Không ai giúp.
Tần Chính Viễn bước tới màn hình điều khiển.
Ông nói với quản lý:
“Đừng tắt ảnh.”
Tất cả đều ngạc nhiên.
Ông quay lại nhìn tôi.
“Vãn Ninh, cha tôi từng nói một câu về bức ảnh này.”
Tôi giật mình.
“Ông từng thấy?”
“Có.”
“Ở đâu?”
“Trong hồ sơ học bổng.”
Tần Chính Viễn nhìn hình ảnh cô bé mười bảy tuổi.
“Ông nói, một đứa trẻ có thể cúi xuống nhặt từng đồng xu mà không chịu cúi đầu trước người khác, sau này nhất định sẽ đứng rất vững.”
Tôi cắn chặt môi.
Mười lăm năm.
Lần đầu tiên tôi cảm thấy ký ức ấy không còn khiến mình muốn trốn chạy.
Tần Chính Viễn quay sang mọi người.
“Các vị có biết Tô Vãn Ninh hiện làm gì không?”
Tôi lập tức nhìn ông.
“Chủ tịch Tần.”
Nhưng ông chỉ cười.
“Con giấu quá kỹ rồi.”
Triệu Khải Minh bỗng nhìn tôi, ánh mắt hoảng loạn hơn trước.
Tần Chính Viễn nói từng chữ:
“Cô ấy là người sáng lập Vân Khải Capital.”
Cả phòng chết lặng.
Chiếc ly trong tay một người rơi xuống thảm.
Vân Khải Capital.
Quỹ đầu tư mà ba năm gần đây gần như bất kỳ doanh nghiệp công nghệ mới nổi nào ở Thượng Hải cũng muốn tiếp cận.
Một người bạn cũ đứng bật dậy.
“Không thể nào… người sáng lập Vân Khải chẳng phải luôn dùng tên tiếng Anh Nina Su sao?”
Tôi im lặng.
Giai Kỳ nhìn tôi như không hiểu tiếng Trung nữa.
Còn Triệu Khải Minh…
sắc mặt anh ta đã trắng như giấy.
Bởi tôi chợt nhớ ra.
Ba ngày trước, trên bàn làm việc của tôi có một hồ sơ xin đầu tư.
Công ty Bách Thành.
Khoản vốn ba trăm triệu tệ.
Và người phụ trách dự án ghi ngay trang đầu tiên là—
Triệu Khải Minh.
CHƯƠNG 2: BỨC ẢNH KHÔNG CÒN ĐÁNG XẤU HỔ
“Vãn Ninh… cô là Nina Su?”
Triệu Khải Minh hỏi mà giọng như mắc lại trong cổ.
Tôi chưa kịp trả lời, Lâm Giai Kỳ đã quay sang chồng.
“Anh nói gì?”
Khải Minh không nhìn cô ta.
Anh ta chỉ nhìn tôi.
Ba ngày trước, trợ lý của tôi, Chu Mẫn, đã gửi báo cáo thẩm định sơ bộ dự án Phổ Đông của Bách Thành.
Tôi còn nhớ kết luận cuối cùng.
“Rủi ro quản trị cao. Tạm thời chưa đề xuất đầu tư.”
Tối nay tôi đến họp lớp hoàn toàn vì lời mời của Trần Hạo.
Tôi thậm chí không biết chồng Giai Kỳ làm cho Bách Thành.
Thế giới đôi khi nhỏ đến mức khiến người ta bật cười.
“Tôi là ai không quan trọng.”
Tôi đặt lá thư của Tần Thành Quang vào phong bì.
“Ít nhất không nên quan trọng trong một buổi họp lớp.”
Tần Chính Viễn khẽ gật đầu.
Nhưng Khải Minh đã bước nhanh về phía tôi.
“Tô tổng…”
Cách xưng hô đột ngột thay đổi khiến vài người trong phòng lộ vẻ khó xử.
Tôi lùi nửa bước.
“Anh Triệu, cứ gọi tôi Vãn Ninh.”
“Chuyện dự án Bách Thành…”
“Tối nay tôi không bàn công việc.”
“Nhưng…”
Giai Kỳ đột nhiên kéo tay chồng.
“Anh làm gì vậy? Chẳng qua cô ấy có một quỹ đầu tư thôi mà.”
Khải Minh quay phắt sang.
“Em im đi!”
Giai Kỳ sững sờ.
Có lẽ từ lúc kết hôn đến nay, Khải Minh chưa từng nặng lời với cô ta trước đám đông.
“Anh quát em?”
“Em có biết Vân Khải đang là một trong ba bên xem xét vòng vốn của dự án Phổ Đông không?”
“Tôi…”
“Ba trăm triệu tệ! Em tưởng là ba trăm nghìn sao?”
Giai Kỳ nhìn tôi.
Sự kiêu ngạo trong mắt cô ta dần biến thành hoảng loạn.
“Tôi đâu biết.”
Tôi nghe vậy chỉ thấy mệt.
Có lẽ đây mới là điều buồn cười nhất.
Nếu tôi vẫn là cô gái nghèo như cô ta tưởng, việc làm nhục tôi tối nay sẽ chỉ là “một trò đùa”.
Chỉ khi biết tôi có thể tác động tới lợi ích của họ, trò đùa ấy mới đột nhiên trở thành sai lầm nghiêm trọng.
Tôi quay sang Trần Hạo.
“Lớp trưởng, tôi xin phép về trước.”
Trần Hạo lúng túng.
“Vãn Ninh, chuyện hôm nay…”
Tôi nhìn anh.
Anh không nói tiếp.
Tôi hiểu.
Mười lăm năm trước anh cũng là lớp trưởng.
Ngày đó khi Giai Kỳ lấy tiền của tôi, chính anh đã đứng ở hành lang.
Tôi từng nhìn anh cầu cứu.
Anh quay mặt đi.
Có những người không trực tiếp đẩy bạn xuống.
Nhưng họ nhìn bạn đứng bên mép vực mà giả vờ không thấy.
Trần Hạo cúi đầu.
“Tôi xin lỗi.”
Tôi khựng lại.
Anh siết tay.
“Không phải chuyện tối nay.”
Giọng anh khàn đi.
“Là chuyện năm lớp mười hai.”
Cả phòng yên tĩnh.
“Tôi đã thấy Giai Kỳ lấy ví của cậu.”
Giai Kỳ lập tức quay lại.
“Trần Hạo!”
Anh không để ý.
“Khi giáo viên hỏi, tôi nói tôi không biết. Vì bố Giai Kỳ lúc đó tài trợ phòng máy tính mới cho trường.”
Mặt tôi không còn cảm xúc.
Tôi từng đoán.
Nhưng nghe chính miệng anh thừa nhận vẫn khiến thứ gì đó trong lòng nhói lên.
“Sau đó thì sao?”
Trần Hạo cười khổ.
“Sau đó tôi thấy cậu nghỉ ăn trưa ba ngày.”
“Bảy ngày.”
Anh ngẩng đầu.
Tôi nói:
“Là bảy ngày.”
Anh không còn nói được gì.
Tôi không trách anh thêm.
Bởi mười lăm năm qua tôi đã học được rằng có những lời xin lỗi không thể trả lại những thứ đã mất.
Nhưng nó có thể cho người từng bị tổn thương một câu xác nhận:
Bạn không nhớ sai.
Chuyện đó thực sự đã xảy ra.
“Cảm ơn vì cuối cùng đã nói thật.”
Tôi quay đi.
Giai Kỳ bỗng gọi:
“Tô Vãn Ninh!”
Tôi dừng chân.
“Cậu hài lòng chưa?”
Tôi quay lại.
Hai mắt cô ta đỏ hoe.
“Mọi người đều đang nhìn tôi như kẻ xấu. Chồng tôi cũng trách tôi. Chủ tịch Tần cũng ở đây. Cậu hài lòng rồi đúng không?”
Tôi nhìn cô ta một lúc lâu.
“Giai Kỳ, từ đầu đến cuối tôi chưa làm gì cả.”
“Cậu…”
“Bức ảnh là cậu chiếu.”
Tôi chỉ màn hình.
“Micro là cậu cầm.”
Tôi nhìn Khải Minh.
“Người quát cậu là chồng cậu.”
Sau đó nhìn Trần Hạo.
“Người kể chuyện cũ là Trần Hạo.”
Cuối cùng tôi nói:
“Cậu tự làm mọi chuyện. Tại sao cuối cùng lại hỏi tôi có hài lòng không?”
Giai Kỳ nghẹn lời.
Tôi quay sang Tần Chính Viễn.
“Chủ tịch Tần, lên tầng 36 nói chuyện được không?”
Ông gật đầu.
“Được.”
Chúng tôi rời khỏi phòng tiệc.
Nhưng khi cửa sắp đóng, Khải Minh chạy theo.
“Tô tổng!”
Tôi dừng lại ngoài hành lang.
Anh ta nhìn vợ phía sau rồi hạ giọng.
“Tôi biết hôm nay Giai Kỳ làm sai. Nhưng mong cô tách chuyện cá nhân khỏi quyết định đầu tư.”
Tôi bất giác bật cười.
“Anh nghĩ tôi sẽ từ chối dự án vì chuyện tối nay?”
Khải Minh im lặng.
“Vậy anh đánh giá thấp tôi rồi.”
Anh thở phào.
Nhưng tôi nói tiếp:
“Báo cáo sơ bộ đã đề nghị tạm dừng đầu tư từ ba ngày trước.”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Tại sao?”
“Tỷ lệ nợ của công ty cao, dòng tiền dự án thiếu minh bạch, ba nhà thầu phụ có giao dịch liên quan với người thân của ban quản lý.”
Tôi nhìn thẳng anh ta.
“Trong đó có một công ty đứng tên anh trai của Lâm Giai Kỳ.”
Giai Kỳ phía sau lập tức hét:
“Không thể nào!”
Khải Minh quay lại.
“Em nói gì?”
Cô ta lùi một bước.
“Tôi… tôi không biết.”
Tôi không muốn xen vào.
“Đội thẩm định sẽ xử lý theo quy trình. Nếu không có vấn đề, dự án vẫn có cơ hội. Nếu có, không ai cứu được.”
Tôi bước vào thang máy.
Cửa khép lại.
Tần Chính Viễn đứng bên cạnh bỗng hỏi:
“Con không thấy hả giận sao?”
Tôi nhìn con số tầng tăng dần.
“Có một chút.”
Ông bật cười.
“Tính giống cha con.”
Tôi quay sang.
“Ông biết cha tôi rất rõ?”
Nụ cười của ông chậm rãi biến mất.
“Đây mới là chuyện tôi thực sự muốn nói với con.”
Tầng 36.
Phòng VIP không có tiệc tùng.
Chỉ có một bàn trà cạnh cửa kính lớn nhìn ra cả Thượng Hải về đêm.
Tần Chính Viễn lấy ra một chiếc hộp gỗ.
Bên trong là chiếc đồng hồ cũ.
Tôi nhận ra ngay.
“Đây là…”
“Đồng hồ của cha con.”
Tôi chạm vào mặt kính đã xước.
Khi còn nhỏ, tôi thường áp tai vào nó để nghe tiếng kim chạy.
Sau khi cha mất, chiếc đồng hồ biến mất.
Mẹ nói có lẽ bệnh viện làm thất lạc.
“Tại sao ở chỗ ông?”
“Ngày cha con mất, tôi có mặt ở bệnh viện.”
Tôi ngẩng đầu.
“Ông?”
“Nhưng mẹ con không muốn chúng tôi xuất hiện trước mặt con.”
“Tại sao?”
Tần Chính Viễn im lặng thật lâu.
“Vì cái chết của cha con… có liên quan đến gia đình tôi.”
Tay tôi dừng lại trên chiếc đồng hồ.
Ngoài cửa kính, đèn xe trên đường Diên An kéo thành những dải sáng dài.
“Ông vừa nói gì?”
“Một năm sau vụ tai nạn trên cao tốc, cha con trở thành tài xế cho công ty vận tải thuộc tập đoàn Chính Viễn.”
“Điều đó thì tôi biết.”
“Nhưng con không biết chuyến hàng cuối cùng ông ấy nhận là để đưa chứng cứ đến cơ quan kiểm toán nội bộ.”
Tôi cảm thấy lạnh sống lưng.
“Chứng cứ gì?”
“Một nhóm quản lý của công ty vận tải đã khai khống chi phí, rút tiền của công ty nhiều năm. Cha con phát hiện.”
“Sau đó?”
“Ông ấy bị gây áp lực.”
Tần Chính Viễn nhắm mắt.
“Nhưng vẫn quyết định giao hồ sơ.”
Tôi siết chiếc đồng hồ.
Cha tôi qua đời sau một đợt bệnh cấp tính mà gia đình luôn nghĩ do ông làm việc quá sức.
“Ông đang nói cái chết của cha tôi…”
“Không.”
Tần Chính Viễn lập tức nói.
“Không có chứng cứ cho thấy có người trực tiếp gây hại cho ông ấy. Hồ sơ bệnh viện xác nhận ông ấy bị xuất huyết não sau thời gian dài làm việc căng thẳng và huyết áp cao.”
Tôi thở ra một hơi.
“Nhưng tôi vẫn cảm thấy gia đình mình có trách nhiệm.”
Ông nhìn tôi.
“Cha tôi được cha con cứu. Sau đó chính công ty của chúng tôi lại để một người chính trực như ông ấy phải chịu áp lực một mình.”
Tôi nhìn đồng hồ.
Mười lăm năm qua, tôi luôn nhớ cha trong chiếc áo khoác sẫm màu đứng trước cửa nhà.
Ông xoa đầu tôi:
“Vãn Ninh, học cho tốt. Đừng sợ nghèo. Nghèo không mất mặt.”
Ngày ấy tôi không hiểu.
Bây giờ tôi mới hiểu ông đã sống cả đời như thế nào.
Tần Chính Viễn đẩy một tập hồ sơ về phía tôi.
“Cha tôi lập quỹ Thành Quang sau khi cha con mất. Ông ấy muốn để lại cho con một phần cổ phần của quỹ đầu tư gia đình, nhưng cha con từng từ chối mọi sự báo đáp. Vì thế cuối cùng cha tôi quyết định biến khoản tiền ấy thành quỹ giáo dục.”
Tôi lật từng trang.
Hai nghìn ba trăm mười bảy học sinh.
Hàng trăm người đã tốt nghiệp đại học.
Bác sĩ.
Giáo viên.
Kỹ sư.
Những cái tên xa lạ.
Tất cả bắt đầu từ một người tài xế đã dừng xe bên đường để cứu một người không quen biết.
Tôi bỗng khóc.
Không ồn ào.
Chỉ là nước mắt tự rơi.
“Tôi từng rất ghét bức ảnh đó.”
Tần Chính Viễn không nói gì.
“Tôi từng nghĩ nếu cha còn sống, tôi đã không nghèo đến mức ấy.”
Tôi lau mắt.
“Có lúc tôi còn trách ông ấy.”
“Vãn Ninh…”
“Nhưng tối nay tôi mới biết, thứ cha để lại cho tôi lớn hơn tiền rất nhiều.”
Đúng lúc đó điện thoại tôi rung.
Chu Mẫn gọi.
“Tô tổng, xin lỗi làm phiền tối muộn. Có chuyện liên quan Bách Thành.”
Tôi nhìn Tần Chính Viễn.
“Cô nói đi.”
“Đội kiểm toán vừa phát hiện thêm giao dịch bất thường. Có dấu hiệu một quản lý dự án chuyển tiền qua công ty người thân.”
Tôi hỏi:
“Ai?”
Chu Mẫn im hai giây.
“Triệu Khải Minh.”
Tôi khựng lại.
“Còn nữa.”
“Cô nói tiếp.”
“Người ký xác nhận một số hợp đồng nhà thầu phụ là Lâm Giai Kỳ. Hồ sơ ghi cô ấy là cố vấn bên ngoài.”
Tôi nhìn xuống tầng 28.
Buổi họp lớp vẫn chưa kết thúc.
Chu Mẫn hỏi:
“Có cần lập tức thông báo Bách Thành không?”
Tôi im lặng vài giây.
“Làm đúng quy trình.”
“Vâng.”
“Không thêm, không bớt.”
Tôi cúp máy.
Tần Chính Viễn nhìn tôi.
“Có chuyện?”
Tôi đặt điện thoại xuống.
“Có vẻ tối nay, người cần lo lắng không phải vì đã xúc phạm tôi.”
“Vậy vì gì?”
Tôi nhìn ánh đèn Thượng Hải ngoài cửa sổ.
“Vì những việc họ đã tự làm.”
CHƯƠNG 3: NGƯỜI CÚI ĐẦU KHÔNG PHẢI TÔI
Ba tuần sau, tôi nhận được tin nhắn của Trần Hạo.
“Giai Kỳ muốn gặp cậu.”
Tôi định từ chối.
Nhưng ngay sau đó anh gửi thêm:
“Không liên quan dự án của Khải Minh. Cô ấy nói chỉ muốn trả cậu một thứ.”
Cuối cùng tôi đồng ý.
Địa điểm là một quán trà nhỏ ở khu Tĩnh An.
Không có khách sạn năm sao.
Không có sân khấu.
Không có màn hình LED.
Khi tôi đến, Lâm Giai Kỳ đã ngồi bên cửa sổ.
Cô ta mặc áo len màu kem, không trang điểm cầu kỳ như hôm họp lớp.
Ba tuần dường như khiến cô ta già đi vài tuổi.
Tôi kéo ghế.
“Cậu muốn đưa gì?”
Giai Kỳ lấy từ túi ra một chiếc hộp nhựa cũ.
Bên trong là một tấm thẻ học sinh.
Của tôi.
Năm lớp mười hai.
Tôi nhìn nó rất lâu.
“Tại sao ở chỗ cậu?”
Giai Kỳ cúi đầu.
“Năm đó tôi lấy ví của cậu. Thẻ học sinh nằm trong đó.”
“Sau đó?”
“Tôi vứt tiền xuống cầu thang nhưng giữ lại cái ví.”
Tôi nhìn cô ta.
“Vì sao?”
“Không biết.”
Cô cười khổ.
“Có lẽ lúc đó tôi nghĩ giữ một món đồ của người mình bắt nạt khiến mình có cảm giác chiến thắng.”
Tôi không nói gì.
“Sau này chuyển nhà, tôi tìm thấy. Tôi đã định vứt nhiều lần.”
“Nhưng không vứt.”
“Ừ.”
Giai Kỳ nhìn tôi.
“Vì mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại nhớ mình từng là người thế nào.”
Tôi cầm tấm thẻ lên.
Ảnh tôi năm mười bảy tuổi, tóc buộc cao, gương mặt gầy đến mức hai má hóp lại.
Tên: Tô Vãn Ninh.
Lớp 12-3.
Giai Kỳ nói:
“Tôi biết giờ nói xin lỗi nghe rất rẻ tiền.”
“Đúng.”
Cô ta giật mình.
Có lẽ cô ta tưởng tôi sẽ nói câu xã giao rằng “chuyện qua rồi”.
Nhưng tôi không muốn nói dối.
“Một câu xin lỗi không làm bảy ngày đó biến mất.”
“Tôi biết.”
“Không làm mẹ tôi thôi khóc khi biết tôi bị bạn học chế giễu.”
“Tôi biết.”
“Cũng không khiến cô gái mười bảy tuổi kia lập tức tha thứ.”
Giai Kỳ đỏ mắt.
“Tôi biết.”
Tôi đặt thẻ xuống.
“Nhưng cậu vẫn nên xin lỗi.”
Cô ngẩng lên.
“Không phải để tôi tha thứ.”
Tôi nói.
“Mà để cậu chịu trách nhiệm với việc mình từng làm.”
Nước mắt Giai Kỳ rơi xuống.
Lần này tôi không thấy hả hê.
Chỉ thấy bình tĩnh.
Ba tuần trước, cuộc kiểm toán Bách Thành kết luận Triệu Khải Minh vi phạm quy trình quản lý nghiêm trọng. Một phần giao dịch với công ty người thân không đủ hồ sơ chứng minh tính độc lập.
Chính Viễn và Vân Khải đều tạm dừng đầu tư.
Nhưng tôi không can thiệp.
Khải Minh không bị xử lý vì là chồng của người từng bắt nạt tôi.
Anh ta phải chịu trách nhiệm vì chữ ký của chính mình.
Đó là ranh giới tôi không muốn vượt qua.
Giai Kỳ lau mắt.
“Khải Minh bị đình chỉ chức vụ.”
“Tôi nghe rồi.”
“Anh ấy trách tôi.”
“Giao dịch là anh ấy ký.”
“Tôi biết.”
Cô cười cay đắng.
“Trước đây tôi luôn nghĩ chỉ cần mình lấy được người chồng giỏi, sống ở căn nhà đẹp, đi xe tốt, thì những người từng học cùng sẽ phải ngưỡng mộ.”
Tôi im lặng nghe.
“Buổi họp lớp đó… tôi biết cậu sẽ tới nên cố tình tìm lại ảnh cũ.”
“Vì sao cứ phải là tôi?”
Giai Kỳ nhìn ra cửa sổ.
“Bởi vì năm cấp ba tôi ghét cậu.”
“Tôi có gì để cậu ghét?”
“Cậu nghèo hơn tôi.”
Tôi bật cười.
“Đó là lý do?”
“Nhưng điểm cao hơn tôi. Giáo viên thích cậu hơn. Cuộc thi toán cậu đứng nhất thành phố, còn tôi thậm chí không vào vòng cuối.”
Cô siết tách trà.
“Bố mẹ tôi lúc nào cũng nói: Con nhìn Tô Vãn Ninh đi, nhà nó nghèo thế còn học được như vậy.”
Tôi bất ngờ.
“Tôi chưa từng biết.”
“Cậu không cần biết.”
Cô nhìn tôi.
“Tất cả chỉ là sự đố kỵ của tôi. Nhưng hồi đó tôi quá trẻ để gọi đúng tên nó, nên tôi biến nó thành khinh thường.”
Tôi bỗng nhớ lời Tần Chính Viễn.
Một người cần dùng hoàn cảnh của người khác để chứng minh mình sống tốt hơn thực ra rất đáng thương.
Hôm đó tôi nói câu ấy chỉ để phản kích.
Bây giờ tôi mới thật sự hiểu.
Giai Kỳ đứng lên.
Cô cúi đầu trước tôi.
Không phải cái cúi đầu hoảng loạn ở khách sạn Vân Đình khi nhìn thấy tên Tần Chính Viễn.
Lần này lâu hơn.
“Tô Vãn Ninh.”
“Tôi xin lỗi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Tôi nhận lời xin lỗi.”
Giai Kỳ ngẩng lên, môi run nhẹ.
“Cậu tha thứ cho tôi?”
“Tôi không nói vậy.”
Cô sững lại.
“Tôi nhận lời xin lỗi vì cậu đã nói nó.”
Tôi cầm thẻ học sinh.
“Còn tha thứ là chuyện của tôi. Có thể một ngày nào đó, cũng có thể không.”
Giai Kỳ im lặng.
Sau vài giây, cô gật đầu.
“Như vậy cũng được.”
Chúng tôi không trở thành bạn.
Tôi cũng không nghĩ mọi câu chuyện nhất thiết phải kết thúc bằng việc hai người ôm nhau khóc rồi xóa sạch quá khứ.
Một số vết sẹo tồn tại để nhắc ta rằng mình từng đi qua đâu.
Quan trọng là nó không còn điều khiển cuộc đời mình.
Một tháng sau, tôi đến huyện nhỏ ở An Huy cùng Tần Chính Viễn.
Trường trung học số 3 nằm sát chân núi.
Đó là nơi quỹ Thành Quang vừa tài trợ một thư viện mới.
Trên sân trường, hơn một trăm học sinh mặc đồng phục xanh trắng đứng xếp hàng.
Hiệu trưởng muốn treo tên tôi ở phòng đọc.
Tôi từ chối.
“Để tên Tần Thành Quang là đủ.”
Tần Chính Viễn đứng bên cạnh hỏi:
“Không muốn để lại gì sao?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Có.”
Tôi lấy bức ảnh cũ ra.
Bức ảnh tôi cúi xuống nhặt tiền.
Tần Chính Viễn ngạc nhiên.
“Con định làm gì?”
“Phóng lớn nó.”
Ông nhíu mày.
“Thật sao?”
“Thật.”
Một tuần sau, bức ảnh được treo trong thư viện.
Bên dưới chỉ có một dòng chữ do tôi viết:
“Xuất phát điểm không quyết định nơi bạn sẽ đến.”
Không tên.
Không chức danh.
Ngày khai trương, một nữ sinh khoảng mười sáu tuổi đứng trước bức ảnh rất lâu.
Áo đồng phục của em đã cũ.
Đôi giày thể thao cũng sờn.
Tôi đi ngang, nghe hai bạn phía sau nói:
“Nghe bảo cô gái trong ảnh sau này rất thành công.”
Nữ sinh kia quay lại.
“Thật không?”
Tôi dừng chân.
“Thật.”
Em nhìn tôi.
“Cô biết chị ấy?”
Tôi mỉm cười.
“Biết một chút.”
Em lại nhìn bức ảnh.
“Chắc ngày đó chị ấy xấu hổ lắm.”
Tôi im lặng vài giây.
“Có.”
“Vậy sao còn cho người ta treo ảnh?”
Tôi nhìn cô bé mười bảy tuổi trong ảnh.
Mười lăm năm trước, tôi từng mong tất cả những người nhìn thấy bức ảnh ấy đều quên nó.
Mười lăm năm sau, chính tôi lại treo nó ở nơi hàng nghìn học sinh có thể nhìn thấy.
“Bởi vì sau này chị ấy hiểu một chuyện.”
“Chuyện gì ạ?”
Tôi cúi xuống ngang tầm mắt em.
“Nghèo không phải điều đáng xấu hổ.”
Em chăm chú nhìn tôi.
“Thứ đáng xấu hổ là dùng hoàn cảnh của người khác để khiến mình cảm thấy cao hơn họ.”
Cô bé gật đầu như hiểu như không.
Rồi chạy về phía bạn bè.
Tần Chính Viễn đứng phía sau tôi.
“Cha con nếu nhìn thấy chắc sẽ rất vui.”
Tôi ngước nhìn trời.
An Huy đầu đông lạnh hơn Thượng Hải.
Những cành cây trụi lá đung đưa theo gió.
Tôi nhớ cha.
Nhớ chiếc áo khoác cũ.
Nhớ chiếc đồng hồ.
Nhớ lời ông từng nói:
“Đừng sợ nghèo.”
Điện thoại tôi rung.
Chu Mẫn gửi báo cáo.
Bách Thành đã hoàn tất tái cấu trúc ban quản lý và nộp lại hồ sơ dự án. Triệu Khải Minh rời công ty. Hội đồng quản trị mới chấp nhận toàn bộ yêu cầu minh bạch tài chính.
Cô hỏi:
“Tô tổng, có đưa dự án trở lại danh sách xem xét không?”
Tôi trả lời:
“Đánh giá lại từ đầu. Chỉ nhìn số liệu.”
Không ân oán.
Không trả đũa.
Cũng không ưu ái.
Tôi cất điện thoại.
Tần Chính Viễn bật cười.
“Con thật sự rất giống cha.”
“Có phải lời khen không?”
“Là lời khen lớn nhất tôi có thể nói.”
Tôi cũng cười.
Trước khi rời thư viện, tôi đứng trước bức ảnh thêm một lần nữa.
Trong ảnh, xung quanh có vài học sinh đang cười.
Cô gái trẻ cúi xuống.
Từng đồng.
Từng đồng một.
Ngày ấy tôi tưởng mình đang nhặt lại chút tiền ăn cuối cùng.
Sau này tôi mới hiểu, tôi còn đang nhặt lại lòng tự trọng của chính mình.
Tôi chưa từng xin ai thương hại.
Chưa từng vì nghèo mà chấp nhận bỏ học.
Cũng chưa từng để lời chế giễu của họ quyết định mình sẽ trở thành người như thế nào.
Mười lăm năm sau, tại buổi họp lớp ở tầng 28 khách sạn Vân Đình, Lâm Giai Kỳ từng cố dùng bức ảnh đó để kéo tôi trở về quá khứ.
Nhưng cô ta không biết—
quá khứ ấy chưa bao giờ là sợi dây trói tôi.
Nó là bậc thang.
Tôi bước ra khỏi thư viện.
Ánh nắng mùa đông xuyên qua hàng cây, rơi trên bậc đá trước sân trường.
Phía sau, tiếng học sinh vang lên rộn ràng.
Tôi bỗng nhớ câu Tần Thành Quang từng viết trong lá thư:
“Có thể cúi xuống nhặt từng đồng xu mà không chịu cúi đầu trước người khác.”
Tôi mỉm cười.
Suốt mười lăm năm, tôi từng nghĩ mình cần trở nên thật giàu, thật thành công, đứng ở nơi đủ cao để những người từng cười nhạo phải nhìn lên.
Nhưng đến cuối cùng tôi mới hiểu—
chiến thắng lớn nhất chưa bao giờ là khiến họ cúi đầu.
Mà là một ngày, khi nhìn lại cô gái nghèo khó năm ấy…
tôi không còn muốn che giấu cô ấy nữa.
Tôi có thể nhìn thẳng vào bức ảnh và bình thản nói:
“Vãn Ninh, những năm đó… cậu đã làm rất tốt.”
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.
