“Nếu con nhìn thấy thứ trong đó… cuộc hôn nhân bảy năm của con sẽ không thể quay lại như trước nữa.”
Mẹ tôi vừa dứt lời, tiếng tụng niệm ngoài sân như bỗng xa hẳn.
Tôi đứng trước linh đường của cha, tay vẫn giữ bức ảnh mà luật sư Hà Chính Minh đưa tới. Khói hương cay mắt, nhưng tôi biết thứ khiến mắt mình nóng lên không phải khói.
“Mẹ biết chuyện gì?”
Mẹ tôi, Trần Ngọc Mai, cúi đầu. Chỉ ba ngày không gặp, bà như già thêm mười tuổi. Tóc bạc rối sau gáy, đôi vai vốn đã gầy giờ càng co lại dưới chiếc áo tang trắng.
“Cha con không cho mẹ nói.”
“Cha đã mất rồi.”
Tôi nghe chính giọng mình lạnh đến lạ.
“Mẹ còn định giấu con đến bao giờ?”
Luật sư Hà khẽ lên tiếng:
“Bà Trần, cô Tô có quyền được biết.”
Mẹ nhắm mắt, nước mắt trượt xuống.
Tôi lật bức ảnh.
Chỉ một giây, bàn tay tôi cứng đờ.
Trong ảnh, Chu Cảnh Hoài đứng trước căn nhà cũ của cha mẹ tôi ở huyện Thanh Hà, tỉnh An Huy. Chiếc Mercedes màu đen của anh đỗ ngay ngoài ngõ. Anh mặc đúng chiếc áo khoác xám mà sáu tháng trước từng nói với tôi rằng mình mặc để đi công tác Nam Kinh.
Đối diện anh là cha tôi.
Cha đang cầm một tập giấy.
Tấm thứ hai chụp rõ hơn.
Cảnh Hoài đang chỉ vào chỗ ký tên.
Tôi lập tức nhớ lại tối hôm ấy.
Anh gọi cho tôi lúc gần mười một giờ, giọng mệt mỏi:
“Vãn Thanh, anh còn đang tiếp khách ở Nam Kinh. Chắc mai mới về.”
Tôi còn dặn anh đừng uống nhiều.
Thì ra lúc đó anh cách cha mẹ tôi chưa đầy năm cây số.
“Tại sao anh ấy tới đây?”
Luật sư Hà không trả lời ngay. Ông lấy từ cặp ra một bản sao hợp đồng.
“Cha cô có một căn nhà cũ và một xưởng sửa máy nông nghiệp bỏ không ở phía đông thị trấn. Cô biết chứ?”
“Tôi biết. Xưởng đóng cửa hơn mười năm rồi.”
“Phần đất đó nằm trong khu quy hoạch dự án Tân Thành Thanh Hà.”
Tôi ngẩng đầu.
Tên dự án này tôi từng nghe.
Chính công ty bất động sản Hưng Thịnh nơi Cảnh Hoài làm việc đã tham gia đầu tư.
Luật sư Hà đẩy tài liệu về phía tôi.
“Sau khi điều chỉnh quy hoạch, phần đất đứng tên cha cô được tính lại quyền bồi thường và quyền lợi hợp tác. Tổng giá trị dự kiến hơn ba triệu tệ.”
Tôi bật cười vì quá khó tin.
“Ba triệu?”
Nếu cha có số tiền ấy, tại sao mẹ phải đi hơn tám trăm cây số lên Thượng Hải xin tôi vay 50.000 tệ chữa bệnh?
Như đọc được suy nghĩ của tôi, luật sư Hà nói:
“Đó chưa phải tiền mặt. Hồ sơ bồi thường đang bị tranh chấp vì xuất hiện một giấy ủy quyền chuyển nhượng quyền nhận tiền cho người khác.”
Tim tôi đập mạnh.
“Ai?”
Ông nhìn tôi.
“Chu Cảnh Hoài.”
Tôi đứng bật dậy.
“Không thể!”
Chiếc ghế sau lưng đổ xuống nền.
Mẹ tôi bật khóc.
“Vãn Thanh…”
“Không thể nào!”
Tôi giật tập hồ sơ lên.
Trên giấy là chữ ký của cha tôi.
Bên dưới ghi người được ủy quyền: Chu Cảnh Hoài.
Nhưng ngay cạnh đó là bản giám định sơ bộ mà luật sư Hà đã chuẩn bị.
Chữ ký có dấu hiệu bị sao chép.
Tôi thấy đầu óc ong lên.
Luật sư Hà tiếp tục:
“Sáu tháng trước, anh Chu tới gặp cha cô. Anh ta nói công ty cần người dân ký một số hồ sơ xác nhận hiện trạng đất. Cha cô tin anh ta là con rể nên không đề phòng.”
“Mấy ngày sau, cha cô phát hiện trong hồ sơ có giấy chuyển toàn bộ quyền nhận khoản bồi thường sang cho anh ta.”
Tôi siết chặt tờ giấy.
“Cha tôi đã ký sao?”
“Ông ấy khẳng định không.”
Mẹ tôi đột nhiên nói:
“Hôm đó cha con giận đến mức lên cơn khó thở.”
Tôi quay phắt sang bà.
Mẹ lau nước mắt.
“Ông ấy gọi cho Cảnh Hoài, bắt nó về giải thích. Nó về thật.”
“Rồi sao?”
“Cha con nói sẽ báo công ty và nhờ luật sư.”
Mẹ nghẹn lại.
“Cảnh Hoài quỳ xuống.”
Tôi không thở nổi.
Người đàn ông ba ngày trước có thể nhìn mẹ tôi quỳ trước mặt mình mà quay đi, sáu tháng trước lại từng quỳ trước cha tôi?
“Nó nói chỉ là sai sót thủ tục. Nó xin cha đừng làm lớn chuyện vì nếu công ty biết, sự nghiệp của nó sẽ chấm dứt.”
“Cha tin sao?”
“Không.”
Luật sư Hà tiếp lời:
“Cha cô tìm tới tôi ngay tuần sau.”
Ông lấy ra một chiếc USB nhỏ.
“Ông ấy đã ghi âm cuộc nói chuyện.”
Tôi nhìn chiếc USB, cổ họng khô rát.
“Vậy tại sao cha không nói với tôi?”
Mẹ tôi bật khóc:
“Vì cha con sợ con đau lòng.”
Tôi quay mặt nhìn di ảnh.
Trong ảnh, cha vẫn cười hiền như mọi lần tôi về quê.
Bảy năm qua, mỗi dịp Tết, ông đều gói cho Cảnh Hoài trà ngon nhất, nói với hàng xóm rằng con rể mình có năng lực, làm việc ở Thượng Hải.
Ông đã giữ bí mật này đến tận lúc nằm viện.
“Khoản 50.000 tệ…”
Tôi bỗng hỏi.
Mẹ im lặng.
Tôi quay lại:
“Mẹ lên Thượng Hải xin tiền tôi, thực sự chỉ vì viện phí?”
Mẹ nhìn tôi rất lâu rồi mới gật đầu.
“Bệnh viện cần đóng thêm tiền. Nhà mình lúc ấy thật sự không còn tiền mặt. Khoản bồi thường bị khóa vì tranh chấp.”
Tôi cười cay đắng.
Cảnh Hoài biết.
Anh biết cha tôi đang giữ bằng chứng có thể khiến anh mất chức.
Anh biết cha nằm viện.
Anh biết mẹ cần 50.000 tệ.
Thế mà khi mẹ tôi đứng trong phòng khách căn hộ Tĩnh An, anh lại nói:
“Có đổ thêm bao nhiêu tiền vào cũng chưa chắc…”
Tôi đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Sáu tháng trước, đúng sau chuyến “công tác Nam Kinh”, Cảnh Hoài mua một căn hộ đầu tư ở Lâm Cảng.
Giá gần hai triệu tệ.
Khi tôi hỏi tiền đâu, anh nói:
“Anh cùng bạn góp vốn.”
Tôi lập tức lấy điện thoại.
“Luật sư Hà, nếu quyền bồi thường chưa được giải ngân thì anh ta lấy tiền ở đâu?”
Ông nhìn tôi, ánh mắt nặng xuống.
“Đó cũng là điều cha cô muốn tôi điều tra.”
Ông lấy thêm một tập sao kê.
“Ba tháng trước, công ty Hưng Thịnh đã tạm ứng 1,6 triệu tệ cho một tài khoản trung gian để giải quyết hồ sơ dự án.”
Tên chủ tài khoản khiến tôi lạnh cả người.
Tưởng Tú Lan.
Mẹ chồng tôi.
Tôi tưởng mình đã nhìn nhầm.
“Không…”
Luật sư Hà chỉ vào dòng chuyển khoản sau đó.
Hai ngày sau khi nhận 1,6 triệu, Tưởng Tú Lan chuyển 1,2 triệu vào tài khoản dùng để thanh toán tiền đặt cọc căn hộ Lâm Cảng đứng tên Chu Cảnh Hoài.
Mọi thứ đột nhiên nối lại.
Việc bà giật bệnh án.
Việc bà xé phong bì.
Việc bà khóa thẻ của tôi.
Việc căn cước biến mất.
Và ba ngày cố giữ tôi lại Thượng Hải.
Không phải vì bữa tiệc mừng thọ.
Họ sợ tôi về gặp cha.
Tôi ngồi xuống, cả người lạnh ngắt.
“Cha tôi… trước khi mất có nói gì không?”
Luật sư Hà mở một phong bì khác.
“Ông ấy để lại một lá thư cho cô. Nhưng ông dặn chỉ giao sau khi cô biết toàn bộ chuyện này.”
Tôi vừa đưa tay ra thì ngoài sân vang lên tiếng phanh xe.
Một người họ hàng chạy vào.
“Ngọc Mai! Có người từ Thượng Hải tới!”
Tôi quay đầu.
Qua cánh cửa linh đường, tôi thấy chiếc Mercedes quen thuộc dừng ngoài ngõ.
Cửa xe bật mở.
Chu Cảnh Hoài bước xuống.
Phía sau anh là Tưởng Tú Lan.
Mẹ chồng tôi không còn vẻ ngạo mạn ba ngày trước. Bà ôm một túi lễ lớn, vừa bước vào đã nói:
“Thông gia, chuyện hôm trước là tôi nóng tính. Người đã mất rồi, chúng ta đừng để người ngoài chê cười.”
Tôi nhìn bà.
Rồi nhìn chồng mình.
Cảnh Hoài tiến lại:
“Vãn Thanh, anh tới đón em về.”
Tôi bật cười.
“Đón tôi?”
Anh cau mày.
“Em nói gì vậy?”
Tôi cầm bức ảnh lên.
Mặt anh lập tức đổi sắc.
Chỉ một khoảnh khắc thôi.
Nhưng tôi thấy rõ.
Tưởng Tú Lan nhìn thấy luật sư Hà, chiếc túi trong tay bà rơi xuống đất.
“Ông… sao ông lại ở đây?”
Luật sư Hà đứng dậy.
“Tưởng bà, chúng ta từng gặp nhau ở văn phòng công chứng ba tháng trước. Bà quên rồi sao?”
Không khí trong linh đường đông cứng.
Tôi quay sang mẹ chồng.
“Hóa ra hai người quen nhau.”
Bà lắp bắp:
“Cô đừng nghe người ngoài nói bậy.”
Cảnh Hoài lập tức kéo tay tôi.
“Vãn Thanh, đây là tang lễ của bố. Có chuyện gì về nhà rồi nói.”
Tôi rút tay ra.
“Nhà?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Chu Cảnh Hoài, sáu tháng trước anh tới đây làm gì?”
Anh im lặng.
“Tại sao 1,6 triệu tệ tiền dự án lại đi vào tài khoản mẹ anh?”
Sắc mặt anh trắng bệch.
Tưởng Tú Lan hét lên:
“Tiền gì? Tôi không biết!”
Luật sư Hà bình thản mở cặp.
“Không sao. Sao kê ngân hàng biết.”
Tôi chưa từng thấy Cảnh Hoài nhìn mẹ mình hoảng hốt như thế.
Anh thấp giọng:
“Mẹ, mẹ ra ngoài trước.”
Tôi chắn cửa.
“Không ai đi đâu cả.”
Rồi tôi đặt chiếc USB lên bàn thờ cha.
“Cha tôi đã ghi âm.”
Mặt Cảnh Hoài hoàn toàn mất màu.
Lần đầu tiên sau bảy năm kết hôn, tôi hiểu một điều.
Người đàn ông tôi từng nghĩ mình biết rõ nhất…
có lẽ mới chính là người xa lạ nhất.
CHƯƠNG 2 – CUỘC GỌI LÚC NỬA ĐÊM
“Xóa nó đi.”
Đó là câu đầu tiên Chu Cảnh Hoài nói sau gần một phút đứng chết lặng giữa linh đường.
Tôi nhìn anh.
“Anh nói gì?”
Anh chỉ vào chiếc USB đặt trước di ảnh cha tôi.
“Vãn Thanh, bố đã mất. Chuyện này có tiếp tục cũng chẳng thay đổi được gì. Xóa file đi, anh sẽ giải thích tất cả.”
Tôi bỗng nhớ lại lời mẹ chồng ba ngày trước.
“Người cũng mất rồi, cô về sớm hay muộn thì khác gì nhau?”
Hai mẹ con họ đúng là giống nhau.
Trong mắt họ, cái chết của cha tôi không phải mất mát.
Nó là cơ hội để mọi chuyện bị chôn xuống.
Tưởng Tú Lan kéo tay con trai.
“Cảnh Hoài, con nói với nó làm gì? Nó là vợ con, chẳng lẽ còn định đẩy chồng mình vào đường cùng?”
Tôi quay sang bà.
“Ngày mẹ tôi quỳ trước mặt bà, bà có nhớ tôi là vợ anh ta không?”
Bà cứng mặt.
“Đó là hai chuyện khác nhau.”
“Không.”
Tôi nói.
“Chỉ là một chuyện.”
“Các người chưa từng coi cha mẹ tôi là người nhà.”
Cảnh Hoài nghiến răng:
“Đủ rồi.”
Luật sư Hà bước tới.
“Anh Chu, tôi khuyên anh nên bình tĩnh. Toàn bộ tài liệu đều đã được sao lưu.”
Tôi nhìn ông.
“Cho tôi nghe.”
Luật sư Hà cắm USB vào máy tính.
Một đoạn ghi âm vang lên.
Đầu tiên là tiếng ho của cha.
Sau đó là giọng Cảnh Hoài.
“Bố, con đã nói rồi, giấy đó chỉ để công ty xử lý hồ sơ nhanh hơn.”
Cha tôi đáp:
“Xử lý hồ sơ mà chuyển quyền nhận tiền sang tên cậu?”
Im lặng.
Cha lại nói:
“Tôi ít học nhưng không mù chữ.”
Giọng Cảnh Hoài thấp xuống:
“Con sẽ sửa.”
“Bao giờ?”
“Cho con một tháng.”
“Không.”
Giọng cha tôi run vì tức giận.
“Ngày mai tôi sẽ tới công ty cậu.”
Sau đó là một tiếng động mạnh.
Rồi giọng Cảnh Hoài thay đổi hoàn toàn.
“Bố!”
“Bố đừng làm vậy!”
“Con xin bố!”
Tôi nhắm mắt.
Mẹ tôi quay mặt khóc.
Trong đoạn ghi âm, cha nói câu cuối cùng:
“Cảnh Hoài, nghèo không đáng xấu hổ. Tham thứ không phải của mình mới đáng xấu hổ.”
File kết thúc.
Không ai nói gì.
Tưởng Tú Lan đột nhiên lao tới định giật máy tính.
Luật sư Hà lập tức đóng nắp lại.
“Bà Tưởng.”
Ông nhìn bà.
“Đừng khiến tình hình tệ hơn.”
Bà quay sang tôi:
“Vãn Thanh, mẹ nói thật cho cô biết. Cảnh Hoài làm vậy cũng vì gia đình nhỏ của hai đứa!”
Tôi sững người.
Bà càng nói càng nhanh:
“Thượng Hải là nơi nào? Một căn hộ tốt giá bao nhiêu? Sau này hai đứa sinh con, mua nhà học khu, dưỡng già, cái gì không cần tiền?”
“Tài sản nhà mẹ đẻ cô sau này chẳng phải cũng là của cô sao?”
“Cảnh Hoài chỉ lấy sớm một chút thì có gì sai?”
Tôi nhìn bà như nhìn một người xa lạ.
“Lấy sớm?”
“Bà gọi việc dùng giấy tờ giả để chuyển tài sản của cha tôi là ‘lấy sớm’?”
Cảnh Hoài quát:
“Mẹ, đừng nói nữa!”
Nhưng đã muộn.
Tưởng Tú Lan chỉ vào tôi:
“Nếu cô thật sự coi mình là người nhà họ Chu thì phải hiểu nó! Bao năm nay con trai tôi cho cô sống ở Thượng Hải, cho cô nhà đẹp, xe tốt…”
Tôi bật cười.
“Căn hộ Tĩnh An trả trước 40% bằng tiền tôi tích lũy trước hôn nhân.”
“Tiền sửa nhà là tiền thưởng cuối năm của tôi.”
“Chiếc xe tôi đang dùng cũng đứng tên tôi.”
Tưởng Tú Lan há miệng.
Tôi nhìn Cảnh Hoài.
“Bảy năm qua, anh nói mẹ anh không biết quản lý tiền nên tôi chưa từng so đo.”
“Bây giờ tôi mới hiểu.”
“Không phải bà ấy không biết.”
“Bà ấy biết quá rõ.”
Cảnh Hoài bước tới, hạ giọng.
“Vãn Thanh, anh thừa nhận anh đã sai.”
“Nhưng anh chưa lấy được toàn bộ tiền. Một phần tiền tạm ứng anh có thể trả lại.”
“Chúng ta về Thượng Hải. Anh bán căn hộ Lâm Cảng.”
“Sau đó thì sao?”
Tôi hỏi.
“Xem như chưa từng xảy ra?”
Anh im lặng.
Tôi cười.
“Cha tôi nằm viện, mẹ tôi tới xin tôi vay 50.000 tệ.”
“Anh biết cha đang bệnh.”
“Anh biết tiền của ông bị mắc trong chính hồ sơ mà anh động tay vào.”
“Vậy mà anh vẫn khóa tài khoản.”
Cảnh Hoài lập tức phủ nhận:
“Không phải anh khóa!”
Tôi nhìn sang Tưởng Tú Lan.
Bà né mắt.
Một câu trả lời quá rõ.
Tôi lấy điện thoại.
“Căn cước của tôi thì sao?”
Cảnh Hoài không nói.
“Anh biết mẹ anh giữ?”
“…Biết.”
“Anh biết tôi đã đặt vé về quê?”
“Biết.”
“Anh vẫn để bà ấy giữ tôi lại?”
Anh nhắm mắt.
“Vãn Thanh, lúc đó ông nội đã mời rất nhiều khách…”
Tôi tát anh.
Không mạnh.
Nhưng tiếng động vang rất rõ trong căn phòng im lặng.
“Đừng nhắc đến bữa tiệc đó trước linh đường cha tôi.”
Cảnh Hoài đứng bất động.
Tôi thấy mắt anh đỏ lên.
Nhưng kỳ lạ thay, tôi không còn đau nữa.
Có những nỗi đau khi vượt qua một giới hạn sẽ biến thành tỉnh táo.
Luật sư Hà kéo tôi sang bên.
“Cô Tô, còn một việc.”
Ông đưa điện thoại cho tôi.
“Cha cô nhập viện lần cuối vào tối thứ Hai. Khoảng mười một giờ đêm hôm đó, ông gọi cho Chu Cảnh Hoài.”
Tôi nhìn lịch sử cuộc gọi.
Mười một giờ mười bảy phút.
Thời lượng bốn phút ba mươi tám giây.
Tôi quay sang anh.
“Cha gọi anh?”
Cảnh Hoài tái mặt.
“Ông ấy nói gì?”
“Không có gì.”
“Bốn phút ba mươi tám giây mà không có gì?”
Anh quay mặt.
Tôi tiến tới.
“Ông ấy xin anh giúp đúng không?”
Anh vẫn im lặng.
Mẹ tôi đột nhiên nấc lên.
“Hôm ấy bác sĩ bảo phải chuyển viện lên Hợp Phì. Cha con không muốn mẹ gọi cho con vì biết con đang ở Thượng Hải, nên ông ấy nói để ông gọi Cảnh Hoài.”
Tôi thấy chân mình mềm đi.
“Cha… gọi anh ấy xin tiền?”
Mẹ gật đầu.
“Chỉ xin ứng trước 50.000 tệ từ khoản bồi thường.”
Tôi nhìn Cảnh Hoài.
Anh lùi nửa bước.
“Anh nói gì với cha?”
Không trả lời.
“CHU CẢNH HOÀI!”
Anh đột nhiên quát lại:
“Anh bảo anh không có!”
Cả căn phòng lặng đi.
Anh thở gấp.
“Lúc đó tài khoản công ty đang bị kiểm tra. Anh không thể chuyển. Anh nói đợi vài ngày.”
“Cha tôi có vài ngày không?”
“Anh đâu biết ông ấy sẽ…”
Anh dừng lại.
Tôi nhìn anh.
“Anh đâu biết ông ấy sẽ mất?”
Anh cúi đầu.
Tôi chưa từng cảm thấy thất vọng đến thế.
Không phải vì 50.000 tệ.
Mà vì cha tôi đã phải hạ mình gọi cho người con rể từng lừa mình.
Trong lúc ấy, tài khoản mẹ chồng tôi từng nhận 1,6 triệu tệ từ chính dự án của cha.
Luật sư Hà bỗng nói:
“Anh Chu, tôi nghĩ anh nên nói luôn phần còn lại.”
Cảnh Hoài ngẩng lên.
“Phần gì?”
“Cuộc gọi thứ hai.”
Tôi quay sang.
“Còn cuộc gọi nào?”
Luật sư Hà mở một bản ghi.
“Mười một giờ bốn mươi chín phút cùng đêm đó, anh gọi lại cho cha cô.”
Tôi nhìn chồng.
Anh bắt đầu run.
“Không…”
Luật sư Hà nói:
“May mắn là điện thoại của ông Tô có chức năng tự động ghi âm.”
Tưởng Tú Lan lao tới:
“Không được mở!”
Tôi nhìn bà.
Lần này, chính phản ứng ấy khiến tôi biết đoạn ghi âm còn tệ hơn những gì tôi tưởng.
Luật sư Hà bấm phát.
Giọng Cảnh Hoài vang lên:
“Bố, con có thể thu xếp 50.000.”
Cha tôi thở nặng:
“Bao giờ?”
“Ngay đêm nay.”
Một khoảng im lặng.
Rồi Cảnh Hoài nói:
“Nhưng bố phải ký giấy rút đơn khiếu nại.”
Mẹ tôi bật khóc thành tiếng.
Tôi không còn nghe rõ những câu phía sau.
Tai tôi ù đi.
Cha tôi đang nằm viện.
Người đàn ông gọi ông là “bố” đã đem 50.000 tệ tiền chữa bệnh ra làm điều kiện đổi lấy sự im lặng.
Trong đoạn ghi âm, cha chỉ nói một câu:
“Cậu giữ lấy tiền.”
Sau đó cúp máy.
Tôi nhìn Cảnh Hoài.
Anh khóc.
“Vãn Thanh, anh hoảng quá.”
“Anh chỉ nghĩ nếu bố báo lên công ty thì anh mất hết.”
Tôi hỏi:
“Còn cha tôi thì sao?”
Anh không trả lời.
“Anh sợ mất chức.”
“Anh sợ mất căn hộ.”
“Anh sợ mất tiền.”
“Tại sao anh không sợ mất ông ấy?”
Cảnh Hoài ngồi sụp xuống ghế.
Tưởng Tú Lan vẫn cố nói:
“Chuyện đến nước này rồi, cô muốn thế nào? Muốn cả nhà tan nát mới vừa lòng à?”
Tôi quay sang bà.
“Nhà?”
Tôi chậm rãi tháo chiếc nhẫn cưới khỏi tay.
“Nhà của tôi đã tan từ ba ngày trước.”
Tôi đặt nhẫn xuống bàn.
“Lúc mẹ tôi quỳ xuống.”
Sáng hôm sau, tôi cùng luật sư Hà trở lại Thượng Hải.
Tôi không báo cho Cảnh Hoài.
Nhưng khi xe vừa tới trước tòa nhà Hưng Thịnh ở Phố Đông, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn.
Người gửi là số lạ.
Chỉ có một bức ảnh.
Trong ảnh là Cảnh Hoài và một người phụ nữ mặc áo sơ mi trắng đang đứng trước ngân hàng.
Dưới ảnh có một câu:
“Chị Tô, khoản 1,6 triệu không phải toàn bộ.”
“Chồng chị còn giấu chị một tài khoản khác.”
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI QUỲ XUỐNG SAU CÙNG
Tôi nhìn bức ảnh gần một phút.
Người phụ nữ đứng cạnh Chu Cảnh Hoài tôi nhận ra.
Lâm Nhã Kỳ.
Trợ lý tài chính của phòng dự án Hưng Thịnh.
Hai năm trước, cô ta từng tới nhà tôi ăn cơm cùng nhóm đồng nghiệp của Cảnh Hoài.
Khi ấy cô ta gọi tôi rất thân thiết:
“Chị dâu.”
Luật sư Hà nhìn điện thoại.
“Cô có biết người gửi không?”
“Tôi không biết.”
Tôi gọi lại.
Không ai nghe máy.
Một phút sau, người đó gửi thêm một địa chỉ.
Quán cà phê dưới tầng hầm trung tâm thương mại IFC Lục Gia Chủy.
Kèm theo một câu:
“Mười giờ. Tôi chỉ đợi hai mươi phút.”
Tôi tới.
Người ngồi trong góc chính là Lâm Nhã Kỳ.
Vừa thấy tôi, cô ta đứng lên.
“Chị Tô.”
Tôi không ngồi ngay.
“Tin nhắn là cô gửi?”
“Vâng.”
“Vì sao?”
Nhã Kỳ nhìn ra xung quanh rồi lấy một tập giấy khỏi túi.
“Vì sáng nay công ty bắt đầu kiểm tra nội bộ dự án Thanh Hà.”
“Anh Chu muốn tôi nhận toàn bộ trách nhiệm.”
Tôi ngồi xuống.
“Cô có liên quan?”
Mặt cô ta trắng đi.
“Tôi giúp anh ấy làm một số lệnh chuyển khoản.”
“Ban đầu anh ấy nói đó là tiền chi phí quan hệ khách hàng và đã được cấp trên đồng ý.”
“Sau này tôi mới biết có vấn đề.”
“Biết có vấn đề mà vẫn làm?”
Cô ta cúi đầu.
“Đúng.”
“Tôi không biện minh.”
Câu trả lời ấy khiến tôi bất ngờ.
Nhã Kỳ lấy ra ba bản sao kê.
“Khoản 1,6 triệu chuyển cho mẹ anh ấy chỉ là đợt đầu.”
“Còn 800.000 tệ được chuyển qua một công ty tư vấn do bạn đại học của anh Chu đứng tên.”
“Từ đó chia nhỏ ra nhiều tài khoản.”
Tôi nhìn từng dòng.
Có một khoản 300.000 tệ chuyển vào tài khoản chứng khoán của Cảnh Hoài.
Một khoản hơn 200.000 dùng để thanh toán xe.
Phần còn lại nằm trong một tài khoản mà tôi chưa từng biết.
Tôi hỏi:
“Cô và chồng tôi có quan hệ gì?”
Nhã Kỳ giật mình.
“Không phải như chị nghĩ.”
Cô ta lập tức mở điện thoại.
“Anh ấy từng nhắn tin với tôi quá giới hạn, nhưng tôi từ chối. Tôi giữ lại vì sợ sau này anh ấy đổ trách nhiệm.”
Tôi đọc vài dòng rồi trả điện thoại.
So với những gì vừa xảy ra, chuyện ấy bỗng chẳng còn quan trọng.
Cuộc hôn nhân của tôi không chết vì một người phụ nữ khác.
Nó chết vì lòng tham.
Và sự lạnh lùng.
Mười một giờ, tôi cùng luật sư Hà bước vào trụ sở Hưng Thịnh.
Phòng kiểm soát nội bộ đã chờ sẵn.
Cảnh Hoài cũng ở đó.
Khi nhìn thấy tôi, anh lập tức đứng lên.
“Vãn Thanh?”
Ánh mắt anh chuyển sang Nhã Kỳ phía sau tôi.
Mặt anh biến sắc.
“Nhã Kỳ, cô đang làm gì?”
Cô ta đáp:
“Việc đáng lẽ tôi phải làm từ lâu.”
Cuộc họp kéo dài gần ba giờ.
Từng sao kê được đối chiếu.
Từng hồ sơ được đặt lên bàn.
Bản ủy quyền có chữ ký nghi giả của cha tôi.
Dòng tiền vào tài khoản Tưởng Tú Lan.
Khoản đặt cọc căn hộ Lâm Cảng.
Các lệnh chuyển tiền do Cảnh Hoài phê duyệt.
Cuối cùng là hai đoạn ghi âm.
Không ai quát tháo.
Không ai đập bàn.
Nhưng chính sự im lặng ấy mới khiến Cảnh Hoài hoảng sợ.
Trưởng bộ phận kiểm soát nội bộ, ông Triệu, tháo kính xuống.
“Chu Cảnh Hoài, anh tạm thời bị đình chỉ chức vụ để phục vụ xác minh.”
Anh bật dậy.
“Triệu tổng, tôi có thể giải thích!”
“Anh sẽ có cơ hội giải thích bằng văn bản.”
“Việc có chuyển hồ sơ sang cơ quan chức năng hay không sẽ căn cứ kết quả kiểm tra.”
Tưởng Tú Lan không biết bằng cách nào nghe tin, chạy thẳng tới công ty.
Bà vừa ra khỏi thang máy đã hét tên tôi.
“Tô Vãn Thanh!”
Nhân viên cả tầng quay lại.
Bà lao tới.
“Cô muốn hủy con trai tôi sao?”
Tôi đứng yên.
“Bà nên hỏi anh ấy đã làm gì.”
Bà chỉ vào mặt tôi.
“Nó là chồng cô!”
“Từng là.”
Bà chết lặng.
Cảnh Hoài từ phòng họp đi ra.
“Vãn Thanh…”
Tôi lấy từ túi một tập giấy.
Đơn đề nghị ly hôn.
Tài liệu bảo toàn tài sản chung.
Yêu cầu xác minh căn hộ Lâm Cảng cùng các khoản tiền có nguồn gốc tranh chấp.
Tôi đặt chúng vào tay anh.
“Luật sư của tôi sẽ liên hệ.”
Anh nhìn tập giấy rồi nhìn tôi.
“Em thật sự muốn ly hôn?”
Tôi không hiểu vì sao đến lúc này anh vẫn có thể hỏi câu đó.
“Ba ngày trước, mẹ tôi đã quỳ xuống trước mặt các người.”
“Anh ngồi đó.”
“Cha tôi gọi xin anh 50.000 tệ để chuyển viện.”
“Anh lấy sự sống còn của ông ấy ra đổi lấy một chữ ký.”
“Bây giờ anh hỏi tôi có thật sự muốn ly hôn?”
Cảnh Hoài đỏ mắt.
“Anh sai rồi.”
“Anh trả lại tiền.”
“Anh nghỉ việc cũng được.”
“Chúng ta bắt đầu lại.”
Tôi nhìn người đàn ông mình đã sống cùng bảy năm.
Ngày cưới, cũng chính anh đứng trước cha mẹ tôi, nâng chén trà và nói:
“Bố mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc Vãn Thanh.”
Cha tôi còn cười:
“Con bé tính cứng đầu, hai đứa nhường nhau một chút là được.”
Tôi từng nghĩ hôn nhân tan vỡ phải là một khoảnh khắc dữ dội.
Sau này tôi mới hiểu, nó thường chết rất lâu trước khi người trong cuộc chịu thừa nhận.
Nó chết trong từng lần im lặng.
Từng lần ích kỷ.
Từng lần người ta nhìn người mình yêu bị tổn thương rồi chọn quay mặt đi.
“Không bắt đầu lại được.”
Tôi nói.
“Vì người muốn bắt đầu lại với anh của bảy năm trước không còn nữa.”
Tưởng Tú Lan bất ngờ bước tới.
Rồi trước ánh mắt của hàng chục nhân viên—
bà quỳ xuống.
“Vãn Thanh!”
Cả tầng văn phòng xôn xao.
Tôi cứng người.
Bà nắm lấy tay áo tôi.
“Mẹ xin con!”
“Hôm đó mẹ nóng quá. Mẹ sai!”
“Con muốn mẹ xin lỗi bà thông gia, mẹ xin.”
“Con muốn bao nhiêu tiền cũng được.”
“Chỉ cần con nói với công ty rằng đây là hiểu lầm.”
Tôi nhìn người phụ nữ từng đứng trước mẹ mình và nói:
“Quỳ xuống cũng không lấy được một xu.”
Thật kỳ lạ.
Tôi không thấy hả hê.
Chỉ thấy mệt.
Tôi cúi xuống, gỡ tay bà ra.
“Bà Tưởng.”
“Đứng dậy đi.”
Bà ngẩng lên, tưởng tôi mềm lòng.
Tôi nói:
“Hôm mẹ tôi quỳ, bà có thể cho bà ấy đứng dậy.”
“Bà không làm.”
“Hôm cha tôi còn sống, con trai bà có thể trả lại thứ không thuộc về mình.”
“Anh ấy không làm.”
“Bây giờ các người quỳ trước tôi cũng không thay đổi được gì.”
Tôi bước qua bà.
Cảnh Hoài gọi với theo:
“Vãn Thanh!”
Tôi dừng lại nhưng không quay đầu.
“Còn một chuyện anh chưa biết.”
Anh im bặt.
Tôi lấy lá thư cha để lại.
“Cha tôi đã biết anh dùng tiền của ông từ sáu tháng trước.”
“Nhưng đến ngày cuối cùng, ông vẫn dặn luật sư Hà cho anh một cơ hội.”
Cảnh Hoài ngẩng lên.
Tôi đọc câu cuối trong thư:
“‘Nếu Cảnh Hoài tự trả lại tiền trước khi tôi mất, đừng làm lớn chuyện. Nó còn trẻ, sai thì cho nó đường sửa.’”
Giọng tôi nghẹn lại.
“Cha tôi cho anh đường lui.”
“Chính anh không bước.”
Tôi rời Hưng Thịnh.
Ba tháng sau, cuộc kiểm tra nội bộ kết thúc.
Cảnh Hoài bị chấm dứt hợp đồng. Những khoản tiền có liên quan bị phong tỏa để tiếp tục xác minh và xử lý theo thủ tục. Phần quyền lợi bồi thường của cha tôi được khôi phục về đúng hồ sơ thừa kế sau khi giấy ủy quyền có vấn đề bị hủy bỏ.
Tôi không lấy khoản tiền đó cho riêng mình.
Sau khi trả hết nợ chữa bệnh và sửa lại căn nhà cũ, mẹ nói muốn dành một phần lập quỹ hỗ trợ chi phí đi lại cho những gia đình có người bệnh phải chuyển viện từ huyện lên thành phố.
Tôi hỏi:
“Mẹ không muốn giữ để dưỡng già sao?”
Mẹ nhìn di ảnh cha.
“Cha con cả đời tiếc nhất là hôm cuối cùng không đủ tiền đi Hợp Phì.”
“Giúp được ai thì giúp.”
Tôi cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
Nửa năm sau, thủ tục ly hôn hoàn tất.
Ngày ký giấy, Cảnh Hoài gầy đi rất nhiều.
Anh ngồi đối diện tôi trong phòng hòa giải, rất lâu không nói.
Đến lúc tôi đứng lên, anh mới gọi:
“Vãn Thanh.”
Tôi quay lại.
Anh hỏi:
“Nếu hôm đó… anh đưa 50.000 tệ cho bố, chúng ta có thành thế này không?”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Anh vẫn chưa hiểu.”
“Không phải vì 50.000.”
“Vậy vì gì?”
Tôi đáp:
“Vì khi một người đang tuyệt vọng cầu cứu, anh chỉ nghĩ xem mình mất gì nếu giúp họ.”
Anh cúi đầu.
Tôi bước ra khỏi tòa nhà.
Ngoài trời Thượng Hải vừa có mưa.
Mẹ đang đứng dưới mái hiên chờ tôi, trong tay cầm hai cốc sữa đậu nành nóng.
Thấy tôi, bà không hỏi kết quả.
Chỉ đưa một cốc sang.
“Lạnh không con?”
Tôi lắc đầu.
Mẹ nhìn bàn tay trống không của tôi.
Chiếc nhẫn cưới đã không còn từ ngày ở linh đường.
Bà khẽ hỏi:
“Có tiếc không?”
Tôi nhìn dòng người trên đường.
“Có.”
Tôi nói thật.
“Bảy năm mà mẹ.”
“Không tiếc mới là nói dối.”
Mẹ im lặng.
Tôi uống một ngụm sữa đậu nành, rồi mỉm cười.
“Nhưng tiếc không có nghĩa là phải quay lại.”
Mẹ nắm tay tôi.
Hai mẹ con đi xuống bậc thềm.
Trước khi hòa vào dòng người, tôi chợt nhớ tới cha.
Nhớ ngày ông tiễn tôi lên Thượng Hải lấy chồng.
Ông đứng ở sân ga, nhét vào túi tôi 2.000 tệ, nhất quyết bảo:
“Con gái lấy chồng cũng phải giữ chút tiền trong người.”
Khi ấy tôi cười ông lo xa.
Bảy năm sau tôi mới hiểu, điều cha muốn tôi giữ lại chưa bao giờ chỉ là tiền.
Ông muốn tôi giữ một con đường để quay về.
Giữ lòng tự trọng.
Giữ quyền tự quyết.
Và quan trọng nhất—
đừng bao giờ vì đã bước vào một cuộc hôn nhân mà quên mất phía sau mình vẫn có một mái nhà từng yêu mình vô điều kiện.
Tôi siết tay mẹ.
Lần này, chúng tôi không cần quỳ xuống trước bất kỳ ai nữa.
