Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Mẹ chồng bí mật thuê người theo dõi tôi suốt 6 tháng rồi vu cho tôi ngoại tình để con trai có cớ ly hôn. Tôi im lặng chịu đựng, để họ tưởng kế hoạch đã thành công. Đến ngày họ tổ chức tiệc công bố chồng tôi cưới nhân tình, tôi bước vào với một chiếc USB và nói: “Mọi người muốn xem kế hoạch của mình thành công đến đâu không?”... Góc truyện

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1 – SÁU THÁNG BỊ THEO DÕI

“Một người phụ nữ đã có chồng mà sáu tháng nay liên tục lén lút gặp đàn ông bên ngoài, cô còn mặt mũi nào bước vào cửa nhà họ Cố?”

Tống Mỹ Lan ném mạnh một xấp ảnh xuống bàn trà.

Những tấm ảnh trượt trên mặt kính, rơi xuống tấm thảm màu kem giữa phòng khách căn biệt thự ven hồ Độc Thự ở Tô Châu.

Trong ảnh, người phụ nữ mặc áo khoác màu be bước ra khỏi khách sạn là tôi.

Người ngồi trong chiếc xe màu đen cũng là tôi.

Người dùng bữa tối với một người đàn ông tại nhà hàng bên hồ Kim Kê vẫn là tôi.

Nhưng chỉ có tôi biết những bức ảnh ấy đã cố tình không chụp phần còn lại.

Cảnh luật sư bước ra sau tôi.

Cảnh nữ trợ lý kiểm toán ngồi ở ghế trước chiếc xe.

Và ba đồng nghiệp khác ngồi cùng bàn trong bữa tối hôm ấy.

Cố Minh Triết ngồi đối diện tôi, sắc mặt lạnh như thể tám năm hôn nhân giữa chúng tôi chỉ còn là một bản hợp đồng sắp hết hạn.

Anh đẩy một tập giấy tới.

“Lâm Vãn Ninh, ký đi.”

Tôi nhìn dòng chữ Thỏa thuận ly hôn trên trang đầu.

“Anh không định hỏi tôi một câu sao?”

Minh Triết nhíu mày.

“Còn gì để hỏi?”

“Ví dụ như những người trong ảnh là ai.”

Mẹ chồng tôi bật cười khẩy.

“Cô còn muốn bịa chuyện đến bao giờ?”

Bà lấy từ ngăn kéo ra một cuốn sổ nhỏ.

“Ngày 17 tháng Ba, tám giờ bốn mươi phút tối, cô vào khách sạn Tân Địa. Mười giờ mười lăm mới ra.”

Bà lật thêm một trang.

“Ngày 9 tháng Tư, cô lên xe một người đàn ông lạ ở đường Tinh Hải.”

Trang tiếp theo.

“Ngày 26 tháng Năm, cô ăn tối với hắn hơn ba tiếng.”

Tôi nhìn những dòng chữ ngay ngắn.

Ngày giờ.

Địa điểm.

Biển số xe.

Thậm chí cả quần áo tôi mặc.

Sáu tháng.

Không phải vài lần tình cờ bắt gặp.

Có người đã bám theo tôi suốt sáu tháng.

Tôi ngẩng lên.

“Mẹ lấy những thứ này ở đâu?”

Tống Mỹ Lan lập tức khép sổ.

“Cô không cần biết.”

“Vậy nghĩa là có người theo dõi con?”

“Đừng đánh trống lảng!”

Bà đập tay xuống bàn.

“Nhà họ Cố cho cô cuộc sống mà bao nhiêu người nằm mơ cũng không có. Còn cô thì sao? Ăn cây táo rào cây sung!”

Tôi nhìn Minh Triết.

“Anh cũng nghĩ vậy?”

Anh tránh mắt tôi.

Chỉ một động tác nhỏ ấy đã khiến lòng tôi nguội thêm một phần.

Tám năm trước, lúc chúng tôi đăng ký kết hôn tại Cục Dân chính quận Cô Tô, Minh Triết từng nắm tay tôi rất chặt.

Anh nói:

“Sau này bất kể có chuyện gì, anh cũng sẽ nghe em giải thích trước.”

Thì ra “sau này” của anh chỉ kéo dài tám năm.

“Vãn Ninh.”

Giọng anh thấp xuống.

“Mẹ không phải người tùy tiện kết tội người khác.”

Tôi gần như bật cười.

“Vậy nên anh tin mẹ anh, không tin vợ anh?”

“Tôi tin chứng cứ.”

“Chứng cứ?”

Tôi cầm một bức ảnh lên.

“Bức ảnh này chỉ có nửa khung hình. Anh gọi đó là chứng cứ?”

Mẹ chồng lập tức chen vào:

“Nếu cô trong sạch thì tại sao gặp đàn ông bên ngoài mà không nói với chồng?”

Tôi nhìn bà vài giây.

Bởi vì những cuộc gặp đó liên quan đến cổ phần mà cha tôi để lại.

Nhưng tôi không nói.

Ba năm trước, cha tôi qua đời, để lại cho tôi cổ phần trong Công ty Công nghệ Trường Ninh — doanh nghiệp sau đó trở thành nhà cung cấp quan trọng của Cố thị.

Khi ấy Minh Triết từng đề nghị tôi ủy quyền cổ phần cho anh quản lý.

Tôi đã đồng ý một phần.

Nhưng nửa năm gần đây, tôi phát hiện một số tài liệu tài chính có dấu hiệu bất thường.

Tôi âm thầm thuê luật sư và kiểm toán độc lập.

Tôi chưa từng nghĩ người đầu tiên phát hiện chuyện đó lại không phải Minh Triết.

Mà là mẹ anh.

Đúng lúc tôi đặt bức ảnh xuống, điện thoại Tống Mỹ Lan sáng lên trên bàn.

Một tin nhắn hiện ra.

“Bà Tống, sáu tháng theo dõi đã hoàn thành. Phần tiền còn lại bao giờ chuyển?”

Chỉ một giây.

Bà lập tức úp điện thoại xuống.

Nhưng tôi đã nhìn thấy.

Tôi không hỏi.

Không vạch trần.

Bởi ngay khoảnh khắc ấy, một suy nghĩ lạnh lẽo hiện lên trong đầu tôi.

Nếu bà ấy phải thuê người theo dõi tôi, vậy những bức ảnh không phải được phát hiện tình cờ.

Chúng được tạo ra vì một mục đích.

Mà mục đích đang nằm trước mặt tôi.

Tờ đơn ly hôn.

Tôi cầm bút.

Minh Triết ngạc nhiên.

“Em không giải thích nữa?”

“Tôi có giải thích thì anh tin không?”

Anh im lặng.

Tôi hiểu câu trả lời.

Ngòi bút chạm giấy.

Tôi ký ba chữ: Lâm Vãn Ninh.

Tống Mỹ Lan thở phào.

Nhưng rất nhanh, bà che đi bằng vẻ lạnh lùng.

“Biết điều như vậy từ đầu thì tốt.”

Tôi đóng nắp bút.

“Khi nào anh bắt đầu muốn ly hôn?”

Minh Triết cau mày.

“Chuyện đó còn quan trọng sao?”

“Không.”

Tôi đứng lên.

“Chỉ hỏi vậy thôi.”

Ba ngày sau, tôi rời khỏi căn biệt thự đã sống tám năm với một chiếc vali.

Tống Mỹ Lan đứng trên bậc thềm.

“Đồ trang sức của nhà họ Cố để lại.”

Tôi dừng chân.

Quản gia Trần đứng bên cạnh, khó xử nhìn tôi.

Tôi tháo chiếc vòng ngọc bà từng tặng lúc cưới.

Đặt vào tay bà.

“Còn gì nữa không?”

Bà nhìn chiếc vali của tôi.

“Những thứ mua bằng tiền nhà họ Cố cũng không được mang.”

Tôi mở vali.

Quần áo chỉ có vài bộ đơn giản.

Một album ảnh.

Một chiếc hộp gỗ của cha.

Và máy tính.

“Mẹ muốn kiểm tra không?”

Tống Mỹ Lan khinh thường quay mặt đi.

“Không cần.”

Tôi kéo vali xuống bậc thềm.

Bà nói vọng theo:

“Nhà họ Cố không chứa loại con dâu làm mất danh dự gia đình.”

Tôi quay đầu.

“Hy vọng sau này mẹ vẫn nhớ câu này.”

Bà cười.

“Cô còn tưởng mình có ngày quay lại đây sao?”

Tôi không đáp.

Nếu lúc ấy tôi nói tôi đã biết người theo dõi mình là ai, vở kịch sẽ kết thúc quá sớm.

Tôi thuê một căn hộ nhỏ ở khu công nghiệp Tô Châu.

Ngày đầu tiên, tôi tháo rèm cửa, kiểm tra camera, đổi điện thoại và mở chiếc máy tính cha để lại.

Người đầu tiên tôi gọi là luật sư Chu Kiến Hoa.

“Anh Chu, chuyện ly hôn xong rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Cô thật sự ký?”

“Phải.”

“Cô biết họ đang cố đẩy lỗi về phía cô mà.”

“Cho nên tôi mới ký.”

Anh Chu thở dài.

“Vậy bắt đầu bước tiếp theo?”

Tôi nhìn ra cửa sổ.

“Bắt đầu.”

Hai tuần tiếp theo, chúng tôi kiểm tra toàn bộ chứng cứ.

Người đàn ông trong khách sạn ngày 17 tháng Ba là luật sư Chu.

Hôm đó chúng tôi gặp đại diện công chứng để rà soát phần cổ phiếu cha tôi để lại.

Ngày 9 tháng Tư, tôi lên xe giám đốc Công ty Kiểm toán Hoa Đông.

Trên xe còn hai nhân viên.

Ngày 26 tháng Năm, bàn ăn có sáu người.

Nhưng tất cả những người còn lại đều bị cắt khỏi ảnh.

“Người chụp ảnh rất chuyên nghiệp.”

Luật sư Chu nói.

“Họ cố tình tạo cảm giác cô chỉ gặp riêng đàn ông.”

Tôi hỏi:

“Có tìm được người thuê không?”

“Có.”

Anh đẩy sang tôi một bản sao giao dịch ngân hàng.

Người chuyển tiền cho công ty thám tử không phải Tống Mỹ Lan.

Mà là Hứa Mạn Thanh.

Tôi nhìn cái tên ấy thật lâu.

Giám đốc truyền thông của Cố thị.

Người thường xuyên đi công tác với Minh Triết.

Người mà anh từng nói:

“Em đừng suy nghĩ nhiều. Mạn Thanh chỉ là đồng nghiệp.”

Luật sư Chu lại đặt xuống bàn một tập hồ sơ khác.

“Còn chuyện nghiêm trọng hơn.”

Tôi mở ra.

Ba tháng trước khi tôi bị theo dõi, một phần cổ phần của tôi trong Trường Ninh đã được dùng làm bảo đảm cho một thỏa thuận tài chính của Cố thị.

Phía dưới có chữ ký của tôi.

Nhưng tôi chưa từng ký.

Tôi nhìn chằm chằm nét chữ giả kia.

“Minh Triết biết không?”

“Chưa xác định được.”

“Còn mẹ anh ấy?”

“Bà Tống tham gia cuộc họp phê duyệt.”

Tôi ngồi yên hồi lâu.

Thì ra vụ ngoại tình chỉ là lớp màn đầu tiên.

Nếu tôi mang tiếng phản bội hôn nhân, họ có thể ép tôi ly hôn trong thế yếu.

Sau đó hợp thức hóa những tài liệu đã chuẩn bị trước.

Tôi hỏi:

“Có bằng chứng họ bàn bạc chuyện này không?”

Luật sư Chu nhìn tôi.

“Có thể có.”

“Có thể?”

“Người theo dõi cô sáu tháng muốn gặp cô.”

Tôi ngẩng lên.

Ba ngày sau, tại một quán trà nhỏ trên phố Bình Giang, tôi gặp một người đàn ông tên Triệu Hạo.

Anh ta đặt điện thoại xuống bàn.

“Tôi nhận tiền để theo dõi cô, nhưng càng làm tôi càng thấy chuyện này không ổn.”

“Tại sao?”

“Vì họ không cần bằng chứng cô ngoại tình.”

Anh ta nhìn tôi.

“Họ chỉ cần ảnh nhìn giống như cô ngoại tình.”

Anh mở một đoạn ghi âm.

Giọng Hứa Mạn Thanh vang lên:

“Không cần chụp đầy đủ. Chỉ giữ lại những tấm khiến người khác hiểu lầm.”

Sau đó là giọng Tống Mỹ Lan.

“Quan trọng nhất là Minh Triết phải tin.”

Tôi siết tay.

Triệu Hạo nói tiếp:

“Còn đoạn này… cô nên tự nghe.”

Anh bấm mở tập tin thứ hai.

Lần này, ba giọng nói xuất hiện.

Tống Mỹ Lan.

Hứa Mạn Thanh.

Và một giọng đàn ông.

Câu đầu tiên khiến tôi ngồi chết lặng.

“Nếu Vãn Ninh chịu ký ly hôn, số cổ phần đó sẽ không còn là vấn đề nữa.”

Là Cố Minh Triết.

Chồng tôi.

Thì ra anh không hề bị lừa.

Anh là một phần của kế hoạch.

Tối hôm ấy, tôi ngồi một mình đến gần sáng.

Không khóc.

Cũng không đập phá thứ gì.

Đến khi trời Tô Châu bắt đầu hửng sáng, tôi mới hiểu cảm giác đau nhất không phải khi người mình yêu phản bội.

Mà là khi biết tất cả những khoảnh khắc mình từng tưởng là thật đều có thể đã trở thành công cụ trong tính toán của họ.

Một tháng sau, điện thoại tôi nhận được tin nhắn.

Tống Mỹ Lan gửi một tấm thiệp điện tử.

Tiệc công bố hôn sự của Cố Minh Triết và Hứa Mạn Thanh.

Bên dưới còn có một câu.

“Hy vọng cô đến để biết có những vị trí vốn không thuộc về mình.”

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Sau đó chuyển tiếp thiệp cho luật sư Chu.

Anh gọi ngay.

“Cô định đi?”

“Đi.”

“Với tư cách gì?”

Tôi nhìn chiếc USB màu đen trên bàn.

“Khách được mời.”

Tôi ngừng một chút.

“Và người mang quà đến.”

CHƯƠNG 2 – BỮA TIỆC BÊN HỒ KIM KÊ


Buổi tiệc được tổ chức ở tầng ba mươi tám của khách sạn Thiên Duyệt bên hồ Kim Kê.

Hơn một trăm khách mời.

Đối tác của Cố thị.

Họ hàng nhà họ Cố.

Lãnh đạo các công ty con.

Thậm chí còn có vài phóng viên tài chính được mời với danh nghĩa đưa tin về “liên minh mới giữa hai gia đình”.

Khi tôi bước ra khỏi thang máy, tiếng trò chuyện trong đại sảnh nhỏ dần.

Tôi mặc một chiếc váy dài màu xanh sẫm, không trang sức cầu kỳ.

Không giống người đến tranh giành.

Cũng không giống người đến cầu xin.

Một cô họ bên nhà Minh Triết nhận ra tôi trước tiên.

“Đó chẳng phải Lâm Vãn Ninh sao?”

“Cô ấy tới làm gì?”

“Tôi nghe nói cô ấy có người bên ngoài.”

“Không phải vì chuyện ấy nên mới ly hôn sao?”

Từng câu rơi vào tai.

Tôi vẫn đi thẳng.

Phía cuối đại sảnh, Hứa Mạn Thanh mặc sườn xám đỏ thêu chỉ vàng, đứng bên Cố Minh Triết.

Hai người rất đẹp đôi.

Ít nhất nhìn từ xa là vậy.

Tống Mỹ Lan đang nâng ly nói chuyện với vài cổ đông lớn. Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt bà thay đổi.

Bà bước nhanh tới.

“Ai cho cô vào?”

Tôi đưa tấm thiệp.

“Chính mẹ gửi.”

Bà nhìn nó, ánh mắt dao động.

Có lẽ một tháng trước bà nghĩ tôi sẽ không dám tới.

Hoặc bà muốn tôi đến để tận mắt chứng kiến người khác đứng vào vị trí của mình.

“Thiệp gửi cho cô là phép lịch sự.”

Bà hạ giọng.

“Cô nên biết thân phận hiện tại của mình.”

“Con biết rất rõ.”

“Vậy lập tức rời đi.”

“Tại sao?”

Tôi nhìn quanh.

“Bữa tiệc chưa bắt đầu mà.”

Minh Triết bước tới.

Anh gầy hơn trước một chút.

Khi thấy tôi, ánh mắt anh xuất hiện vẻ phức tạp mà anh lập tức che giấu.

“Vãn Ninh.”

“Lâu rồi không gặp.”

“Em tới làm gì?”

“Chúc mừng.”

Anh nhìn túi xách của tôi.

“Tôi không muốn xảy ra chuyện.”

Tôi mỉm cười.

“Anh nghĩ tôi sẽ làm gì?”

Hứa Mạn Thanh chậm rãi đi tới, khoác tay anh.

“Chị Lâm.”

Giọng cô ta ngọt ngào vừa đủ để những người xung quanh nghe thấy.

“Chuyện cũ đã qua rồi. Minh Triết chọn em, chị cũng nên bắt đầu cuộc sống mới.”

Tôi nhìn bàn tay cô ta đặt trên cánh tay chồng cũ của mình.

“Cô chắc đó là lựa chọn của anh ấy sao?”

Nụ cười Hứa Mạn Thanh cứng lại.

“Ý chị là gì?”

“Tôi chỉ thấy kỳ lạ.”

Tôi nhìn Minh Triết.

“Người mới ly hôn chưa đầy hai tháng đã vội công bố hôn sự, tốc độ khá nhanh.”

Tống Mỹ Lan lạnh giọng.

“Cô đang ghen à?”

“Tại sao con phải ghen?”

“Vì người thua luôn khó chấp nhận.”

Tôi gật đầu.

“Đúng. Có người quả thật rất khó chấp nhận mình đã thua.”

Bà nhìn tôi chằm chằm.

Đúng lúc đó, người dẫn chương trình bước lên sân khấu mời mọi người ổn định vị trí.

Phía sau là màn hình LED lớn chiếu hình Minh Triết và Mạn Thanh trong một buổi tiệc thương mại.

Tôi chọn bàn cuối cùng.

Không gây chuyện.

Không nói thêm.

Điều đó dường như khiến Tống Mỹ Lan yên tâm.

Sau vài bài phát biểu, bà bước lên sân khấu.

“Hôm nay không chỉ là ngày vui của Minh Triết và Mạn Thanh.”

Bà cười rạng rỡ.

“Đây còn là khởi đầu mới của gia đình họ Cố.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

Bà tiếp tục:

“Có những chuyện không vui trong quá khứ, chúng tôi vốn không muốn nhắc lại. Nhưng sau tất cả, tôi càng hiểu rằng một gia đình muốn thịnh vượng thì phải lựa chọn người có phẩm chất phù hợp.”

Vài ánh mắt lập tức nhìn về phía tôi.

Tôi hiểu.

Bà vẫn chưa thỏa mãn.

Không chỉ muốn đuổi tôi khỏi nhà.

Bà còn muốn dùng bữa tiệc này đóng dấu lên câu chuyện rằng tôi là người sai.

Hứa Mạn Thanh lên sân khấu sau đó.

Cô ta cầm micro.

“Em cảm ơn dì Tống đã tin tưởng em.”

Rồi nhìn Minh Triết.

“Cũng cảm ơn anh, vì dù trải qua những chuyện khiến anh thất vọng về hôn nhân, anh vẫn còn tin vào tình cảm.”

Tôi cúi đầu uống một ngụm trà.

Một phụ nữ ngồi cạnh ghé sang.

“Cô Lâm, cô không thấy khó chịu sao?”

Tôi đáp:

“Chưa đến phần hay nhất.”

Bà ấy ngạc nhiên.

Trên sân khấu, Minh Triết chuẩn bị nói thì điện thoại anh rung lên.

Anh cúi nhìn.

Sắc mặt đột ngột thay đổi.

Tôi biết tin nhắn đó là gì.

Luật sư Chu đã hẹn đúng giờ gửi thông báo chính thức tới phòng pháp chế Cố thị.

Yêu cầu tạm dừng mọi giao dịch liên quan tới phần cổ phần đứng tên Lâm Vãn Ninh do có dấu hiệu sử dụng chữ ký không hợp lệ.

Minh Triết bước xuống sân khấu.

Anh đi thẳng về phía tôi.

“Em làm gì rồi?”

Tôi ngẩng đầu.

“Anh hỏi chuyện nào?”

“Phòng pháp chế vừa nhận văn bản.”

“Vậy sao?”

“Vãn Ninh!”

Giọng anh lớn hơn.

Cả hội trường chú ý.

Tống Mỹ Lan bước xuống.

“Có chuyện gì?”

Minh Triết đưa điện thoại cho bà.

Tôi nhìn thấy sắc mặt mẹ chồng trắng đi.

Bà quay sang tôi.

“Cô muốn gì?”

“Con?”

Tôi khẽ cười.

“Con chỉ muốn sửa một vài tài liệu có chữ ký của mình thôi.”

Bàn tay bà khựng lại.

“Cô nói linh tinh gì vậy?”

“Tài liệu thế chấp cổ phần.”

Hai cổ đông ngồi gần đó lập tức nhìn nhau.

Tống Mỹ Lan hạ giọng.

“Chuyện công ty không liên quan hôm nay.”

“Nhưng sáu tháng theo dõi tôi thì liên quan.”

Không khí đột nhiên im xuống.

Tôi đứng dậy.

Lấy chiếc USB đen khỏi túi.

Tống Mỹ Lan nhìn thấy nó, cả người cứng lại.

“Cô cầm cái gì?”

“Một món quà.”

“Đưa đây!”

Bà định giật lấy.

Tôi lùi một bước.

Phản ứng quá mạnh của bà khiến mọi tiếng xì xào trong phòng nổi lên.

Hứa Mạn Thanh bước tới.

“Chị Lâm, hôm nay là ngày vui. Nếu chị muốn giải quyết chuyện riêng thì chúng ta có thể hẹn lúc khác.”

“Tôi lại thấy hôm nay rất thích hợp.”

“Chị định phá bữa tiệc?”

“Không.”

Tôi nhìn cô ta.

“Tôi định giúp mọi người hiểu bữa tiệc này được chuẩn bị như thế nào.”

Cô ta vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

“Cho dù dì Tống từng tìm người điều tra chị thì sao? Nếu chị không làm gì sai, chị cần gì phải sợ?”

Tôi mỉm cười.

“Ai nói tôi sợ?”

Tôi nhìn người phụ trách kỹ thuật.

“Phiền anh cho tôi dùng màn hình vài phút.”

Tống Mỹ Lan quát:

“Không được!”

Cả phòng chết lặng.

Tôi nhìn bà.

“Mẹ sợ gì?”

“Đây là tiệc của nhà họ Cố!”

“Vậy càng nên để mọi người hiểu nhà họ Cố.”

Bà ra hiệu.

Hai nhân viên bảo vệ bước tới.

Minh Triết đột nhiên giơ tay.

“Khoan.”

Tống Mỹ Lan quay phắt sang.

“Minh Triết!”

Anh nhìn tôi.

“Trong đó có gì?”

Tôi đáp:

“Sự thật.”

“Về chuyện em bị theo dõi?”

“Không chỉ thế.”

Anh im lặng vài giây rồi nói với kỹ thuật viên:

“Cắm vào.”

“Con điên rồi à?”

Mẹ chồng gần như hét lên.

Minh Triết quay sang bà.

“Mẹ, nếu cô ấy bịa chuyện, chúng ta càng nên để tất cả mọi người nhìn thấy.”

Tôi suýt bật cười.

Anh vẫn tự tin.

Vẫn nghĩ mình kiểm soát mọi thứ.

Chiếc USB được cắm vào máy tính.

Màn hình LED tối đi.

Một thư mục xuất hiện.

KẾ HOẠCH THANH LÝ QUAN HỆ – GIAI ĐOẠN 1.

Tống Mỹ Lan đánh rơi ly trà.

Choang.

Âm thanh vang rất rõ.

Minh Triết nhìn ngày tạo thư mục.

Mười hai tháng Mười Hai năm trước.

Ba tháng trước khi người theo dõi tôi bắt đầu công việc.

“Không thể nào…”

Anh lẩm bẩm.

Tôi quay sang.

“Anh có muốn tự mở không?”

Anh nhìn tôi.

“Mấy thứ này lấy từ đâu?”

“Từ người mà mẹ anh và Hứa Mạn Thanh thuê.”

Hứa Mạn Thanh lập tức lên tiếng:

“Chị vu khống!”

Tôi bấm vào tập tin đầu tiên.

Một bảng thanh toán hiện ra.

Tên công ty điều tra tư nhân.

Các mốc thời gian.

Số tiền.

Người thanh toán: Hứa Mạn Thanh.

Cả đại sảnh ồn ào.

Cô ta tái mặt.

“Có thể làm giả!”

“Tất nhiên.”

Tôi bình thản.

“Cho nên tôi còn mang bản sao xác nhận giao dịch của ngân hàng.”

Tôi mở tập tin thứ hai.

Các bức ảnh gốc xuất hiện.

Tấm ảnh tôi bước khỏi khách sạn được mở rộng.

Luật sư Chu cùng một nữ công chứng viên đang đi ngay phía sau.

Bức ảnh chiếc xe được mở toàn khung hình.

Hai kiểm toán viên ngồi phía trước.

Bữa tối “riêng tư” có sáu người.

Một cổ đông lớn bật lên:

“Thế này thì rõ ràng là cố tình cắt ảnh!”

Tống Mỹ Lan nói:

“Chụp ảnh không chứng minh cô không có chuyện khác!”

Tôi gật đầu.

“Đúng.”

Rồi bấm tập tin thứ ba.

Giọng Hứa Mạn Thanh vang ra từ hệ thống loa.

“Không cần chụp đầy đủ. Chỉ giữ lại những tấm khiến người khác hiểu lầm.”

Sắc mặt cô ta trắng bệch.

Sau đó là giọng mẹ chồng:

“Quan trọng nhất là Minh Triết phải tin. Chỉ cần nó tin Vãn Ninh phản bội, chuyện ly hôn sẽ dễ hơn.”

Tống Mỹ Lan lao lên.

“Tắt đi!”

Bảo vệ do dự.

Cả hội trường đã hoàn toàn hỗn loạn.

Minh Triết quay sang mẹ.

“Mẹ đã làm thật?”

Bà lắp bắp:

“Minh Triết, mẹ… mẹ chỉ muốn tốt cho con.”

“Vậy Mạn Thanh thì sao?”

Anh quay sang người phụ nữ bên cạnh mình.

“Cô trả tiền thuê người?”

Mạn Thanh siết chặt tay.

“Em có thể giải thích.”

Tôi nói:

“Đừng vội.”

Tay tôi đặt lên chuột.

“Vẫn còn đoạn hay nhất.”

Tập tin cuối cùng có tên:

HỌP NỘI BỘ – 12/12.

Minh Triết bỗng khựng lại.

Anh nhìn ngày tháng.

Tôi thấy rõ nỗi sợ xuất hiện trong mắt anh.

Bởi đó chính là ngày anh đã nói với tôi rằng mình đi Thượng Hải công tác.

Tôi bấm phát.

Giọng Tống Mỹ Lan vang lên trước.

“Chờ Vãn Ninh ký ly hôn xong, cổ phần Trường Ninh sẽ không còn là vấn đề.”

Hứa Mạn Thanh hỏi:

“Nhưng nếu chị ta phát hiện chữ ký trong hồ sơ thì sao?”

Một giọng đàn ông đáp:

“Cô ấy sẽ không phát hiện. Ít nhất là trước khi mọi chuyện hoàn tất.”

Cả hội trường chìm vào im lặng.

Minh Triết đứng bất động.

Bởi giọng đàn ông kia chính là anh.

Tôi nhìn chồng cũ.

“Minh Triết.”

Anh không dám nhìn tôi.

“Anh vẫn muốn nói mình chỉ tin chứng cứ sao?”

Đúng lúc đó, đoạn ghi âm tiếp tục.

Nhưng câu tiếp theo chưa kịp phát hết, Hứa Mạn Thanh đột nhiên lao về phía bàn kỹ thuật.

“Tắt nó đi!”

Cô ta hét lên.

“Không được để anh ấy nghe đoạn phía sau!”

Tôi lập tức chắn trước màn hình.

Còn Minh Triết ngẩng phắt đầu lên.

“Đoạn phía sau là gì?”

Lần đầu tiên từ lúc tôi bước vào đại sảnh, Hứa Mạn Thanh thật sự hoảng sợ.

Và tôi biết—

Màn kịch của họ mới chỉ vừa bắt đầu sụp xuống.

CHƯƠNG 3 – NGƯỜI CUỐI CÙNG KHÔNG BIẾT SỰ THẬT


“Mạn Thanh, cô đang giấu tôi chuyện gì?”

Cố Minh Triết đứng giữa đại sảnh, giọng khàn đi.

Người phụ nữ mặc sườn xám đỏ lùi lại.

“Minh Triết, anh nghe em giải thích.”

“Vậy giải thích.”

“Không phải ở đây.”

“Tại sao không?”

Anh chỉ lên màn hình.

“Cô và mẹ tôi đã nói gì sau đó?”

Tống Mỹ Lan lập tức kéo tay con trai.

“Minh Triết, chuyện hôm nay đủ rồi. Đừng để người ngoài xem trò cười!”

Anh gạt tay bà ra.

“Bây giờ mẹ mới sợ người ngoài xem trò cười sao?”

Câu hỏi khiến bà đứng sững.

Tôi không nói gì.

Đây là khoảnh khắc tôi đã chờ suốt gần hai tháng.

Không phải để nhìn họ cãi nhau.

Mà để Minh Triết hiểu rằng người luôn nghĩ mình là người điều khiển ván cờ thật ra cũng chỉ là một quân cờ khác.

Tôi bấm tiếp đoạn ghi âm.

Giọng Hứa Mạn Thanh vang lên:

“Sau khi ly hôn, nếu Minh Triết thật sự cưới em thì sao?”

Tống Mỹ Lan cười.

“Cưới cũng được. Nhưng con phải nhớ mục tiêu là cổ phần của Trường Ninh. Khi chúng ta lấy được quyền kiểm soát, Cố thị sẽ vượt qua khó khăn vốn.”

Một khoảng im lặng.

Sau đó Mạn Thanh hỏi:

“Nếu anh ấy biết hồ sơ bảo đảm cổ phần được chuẩn bị trước khi phát hiện chuyện ngoại tình giả thì sao?”

“Nó sẽ không biết.”

Giọng bà Tống lạnh lùng.

“Minh Triết chỉ cần nghĩ đây là kế hoạch sau khi Vãn Ninh phản bội nó.”

Tôi quay sang chồng cũ.

Gương mặt anh trắng bệch.

Anh lùi nửa bước.

“Mẹ…”

Tống Mỹ Lan cuống quýt.

“Không phải như con nghĩ.”

Anh bật cười, nhưng nụ cười rất khó coi.

“Con nghĩ gì?”

“Minh Triết…”

“Vậy nghĩa là chuyện dùng cổ phần của Vãn Ninh làm bảo đảm đã được mẹ và Mạn Thanh chuẩn bị từ trước?”

Bà im lặng.

Câu trả lời quá rõ.

Minh Triết quay sang Hứa Mạn Thanh.

“Còn cô?”

“Em…”

“Cô biết từ đầu?”

Mạn Thanh cắn môi.

Tôi thấy vẻ dịu dàng trên gương mặt cô ta từng chút biến mất.

“Em làm vậy vì Cố thị.”

Minh Triết nhìn cô ta như chưa từng quen biết.

“Vì Cố thị?”

“Anh biết công ty đã thiếu vốn thế nào! Hai dự án ở Vô Tích cùng lúc bị đình lại, ngân hàng không chịu tăng hạn mức. Nếu lấy được quyền biểu quyết từ cổ phần Trường Ninh—”

“Đó là tài sản của Vãn Ninh!”

“Nhưng khi đó cô ấy là vợ anh!”

Một tiếng xôn xao lan khắp phòng.

Mạn Thanh nhận ra mình vừa nói sai nhưng đã quá muộn.

Tôi hỏi:

“Vợ thì tài sản riêng cũng mặc nhiên thuộc nhà chồng sao?”

Cô ta quay sang.

“Chị đừng giả vờ cao thượng. Chị biết Cố thị khó khăn mà vẫn giấu cổ phần trong tay.”

“Tôi không giấu.”

“Vậy sao không giao toàn bộ cho Minh Triết?”

“Bởi đó là thứ cha tôi để lại.”

Tôi nhìn Minh Triết.

“Và cũng bởi ba năm trước, khi anh đề nghị tôi chuyển quyền quản lý, anh nói đó chỉ là để tiện phối hợp kinh doanh.”

Anh cúi đầu.

Tôi tiếp tục:

“Anh đã biết một phần kế hoạch. Anh biết mẹ anh muốn dùng chuyện ngoại tình để ép tôi ly hôn.”

“Anh…”

“Nhưng anh không biết bà ấy đã chuẩn bị giả chữ ký trước cả khi thuê người theo dõi.”

Minh Triết nhìn tôi.

“Em biết từ bao giờ?”

“Từ sau ngày ký ly hôn.”

“Vậy tại sao em không nói?”

Tôi bật cười nhẹ.

“Anh sẽ tin sao?”

Anh không trả lời.

“Ngày tôi hỏi anh có tin những bức ảnh không, anh đã lựa chọn rồi.”

Đôi mắt anh đỏ lên.

“Vãn Ninh, anh thừa nhận anh sai. Nhưng lúc ấy anh thật sự nghĩ…”

“Tôi không cần biết anh nghĩ gì nữa.”

Tôi ngắt lời.

“Anh tham gia kế hoạch hạ thấp danh dự của vợ mình để dễ ly hôn. Chỉ riêng chuyện đó đã đủ.”

Tống Mỹ Lan bỗng quát:

“Cô đừng đứng đó giả vờ vô tội!”

Bà quay về phía khách mời.

“Đây chỉ là chuyện gia đình! Lâm Vãn Ninh cố tình mang ghi âm riêng tư ra bêu xấu chúng tôi!”

Tôi bình tĩnh lấy từ túi một tập hồ sơ.

“Vậy chúng ta nói chuyện không riêng tư.”

Tôi đặt nó lên bàn.

“Đây là kết luận giám định sơ bộ của đơn vị chuyên môn đối với chữ ký trong hợp đồng dùng cổ phần Trường Ninh làm tài sản bảo đảm.”

Tống Mỹ Lan run môi.

“Cô…”

“Chữ ký không phải của tôi.”

Tôi nhìn các thành viên hội đồng quản trị đang có mặt.

“Và sáng nay luật sư của tôi đã gửi yêu cầu bảo toàn chứng cứ liên quan đến toàn bộ giao dịch.”

Một phó chủ tịch Cố thị lập tức đứng lên.

“Cố tổng, chuyện này là thật?”

Minh Triết im lặng.

“Tôi không biết chữ ký là giả.”

“Nhưng cậu biết hồ sơ tồn tại?”

“Có.”

Không khí trong phòng thay đổi hoàn toàn.

Đây không còn là chuyện một người vợ cũ đến phá tiệc.

Nó trở thành vấn đề ảnh hưởng trực tiếp đến doanh nghiệp.

Mấy cổ đông lập tức rời bàn gọi điện.

Tống Mỹ Lan hoảng hốt.

“Các vị đừng nghe cô ta! Chuyện vẫn chưa được xác minh!”

Tôi gật đầu.

“Đúng. Vì vậy tôi không kết luận thay cơ quan có thẩm quyền.”

Tôi nhìn bà.

“Tôi chỉ công bố những gì liên quan trực tiếp tới danh dự của mình.”

Luật sư Chu từ cửa đại sảnh bước vào.

Anh không đi một mình.

Đi bên cạnh còn có Triệu Hạo — người từng theo dõi tôi.

Vừa nhìn thấy anh ta, mặt Tống Mỹ Lan tái đi.

Triệu Hạo cúi đầu chào.

“Bà Tống.”

“Anh tới đây làm gì?”

“Hoàn thành chuyện tôi nên làm từ lâu.”

Anh đưa ra một ổ cứng.

“Đây là ảnh gốc, lịch trao đổi công việc và ghi âm về yêu cầu cắt ảnh.”

Hứa Mạn Thanh lao tới.

“Anh nhận tiền của chúng tôi rồi còn phản lại?”

Triệu Hạo nhìn cô ta.

“Tôi nhận tiền để điều tra.”

Anh dừng một chút.

“Không phải để tạo bằng chứng giả.”

Một tiếng bàn tán vang lên.

Mạn Thanh quay sang tôi.

“Lâm Vãn Ninh, chị thắng rồi, chị hài lòng chưa?”

Tôi nhìn cô ta.

“Cô nghĩ đây là một cuộc thi à?”

“Chị cố ý nhịn đến hôm nay chỉ để làm nhục chúng tôi trước cả trăm người!”

“Tôi nhịn đến hôm nay vì nếu tôi phản ứng ngay từ đầu, những người thực sự liên quan sẽ xóa sạch dấu vết.”

Cô ta nghẹn lời.

Tôi nói tiếp:

“Còn chuyện bữa tiệc này…”

Tôi nhìn tấm biển lớn phía sau.

Cố Minh Triết & Hứa Mạn Thanh – Khởi đầu mới.

“Là mẹ anh ấy gửi thiệp mời cho tôi.”

Tống Mỹ Lan đỏ bừng mặt.

Tôi quay sang bà.

“Mẹ muốn con tới nhìn mình thua.”

“Cô…”

“Con chỉ làm đúng điều mẹ muốn.”

Tôi bước đến trước mặt bà.

“Con tới.”

Cả đại sảnh lặng như tờ.

Tống Mỹ Lan nhìn tôi thật lâu, cuối cùng hạ giọng.

“Cô muốn bao nhiêu?”

Tôi hơi nhíu mày.

“Gì cơ?”

“Tiền.”

Bà nghiến răng.

“Cô làm tất cả chuyện này chẳng phải muốn tiền sao?”

Tôi nhìn người phụ nữ từng là mẹ chồng mình.

Tám năm trước, tôi từng gọi bà một tiếng “mẹ” với tất cả chân thành.

Khi bà đau lưng, tôi đưa bà đến bệnh viện.

Khi bà sang Hàng Châu phẫu thuật, tôi ở lại chăm ba tuần.

Khi Minh Triết bận công việc, những ngày lễ tôi đều ở bên bà.

Thế nhưng sau cùng, trong mắt bà, mọi quan hệ đều có thể quy đổi thành một con số.

“Tôi không cần tiền của nhà họ Cố.”

“Vậy cô muốn gì?”

“Ba thứ.”

Tôi giơ một ngón tay.

“Thứ nhất, công khai xác nhận những bức ảnh về tôi đã bị cắt xén và không chứng minh tôi ngoại tình.”

Ngón tay thứ hai.

“Thứ hai, Cố thị phải xử lý toàn bộ hồ sơ liên quan tới phần cổ phần của tôi đúng trình tự.”

Ngón tay thứ ba.

“Thứ ba…”

Tôi nhìn Minh Triết.

“Từ nay đừng xuất hiện trong cuộc sống của tôi với lý do tình nghĩa cũ.”

Minh Triết khựng lại.

“Vãn Ninh.”

“Tôi không muốn nghe xin lỗi.”

“Anh chưa nói…”

“Nhưng tôi biết anh định nói gì.”

Tôi nhìn anh thật lâu.

“Anh có thể bị mẹ anh và Hứa Mạn Thanh giấu một phần kế hoạch.”

“Nhưng sáu tháng ấy, anh vẫn nhìn tôi bị vu oan.”

“Anh vẫn ký vào phương án ly hôn.”

“Anh vẫn đứng bên cạnh khi mẹ anh bảo tôi mang nhục cho gia đình.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Phần đó không ai ép anh.”

Minh Triết không còn lời nào.

Tôi xoay người.

Phía sau, Hứa Mạn Thanh bỗng bật khóc.

“Minh Triết, anh phải tin em. Em yêu anh thật!”

Anh không quay sang.

“Cô yêu tôi từ bao giờ?”

“Em…”

“Từ trước hay sau khi biết Trường Ninh có thể cứu dòng tiền của Cố thị?”

Mạn Thanh sững sờ.

“Anh nghĩ em vì tiền?”

Minh Triết cười nhạt.

“Bây giờ tôi không biết nên nghĩ gì nữa.”

Tống Mỹ Lan nắm cánh tay con trai.

“Con đừng nghe cô ta chia rẽ!”

Anh nhìn mẹ.

“Chính mẹ đã chia rẽ cuộc hôn nhân của con.”

Bà cứng người.

“Con trách mẹ?”

“Con trách chính mình trước.”

Anh nhìn về phía tôi.

“Vì con đã để mẹ làm được.”

Tôi không quay lại.

Bước khỏi đại sảnh.

Thang máy đưa tôi xuống tầng trệt.

Cửa khách sạn mở ra, gió đêm từ hồ Kim Kê thổi tới mang theo hơi nước mát lạnh.

Luật sư Chu đi phía sau.

“Cô ổn không?”

“Tôi ổn.”

“Ngày mai có thể sẽ rất ồn ào.”

“Tôi biết.”

“Phía Cố thị chắc chắn sẽ tìm cô thương lượng.”

“Tất cả qua anh.”

Anh gật đầu.

Chúng tôi đi được vài bước thì phía sau vang lên tiếng gọi.

“Vãn Ninh!”

Minh Triết chạy ra.

Tôi dừng lại.

Anh đứng cách tôi vài mét, cà vạt đã lệch, hoàn toàn không còn dáng vẻ Cố tổng lạnh lùng trong hội trường.

“Anh chỉ muốn hỏi một chuyện.”

“Nói đi.”

“Nếu ngày hôm đó…”

Anh khó khăn mở lời.

“Nếu ngày hôm đó anh tin em, chúng ta có khác không?”

Tôi nhìn mặt hồ phía xa.

Những tòa nhà quanh Kim Kê sáng rực, phản chiếu xuống mặt nước.

Tám năm.

Nếu nói hoàn toàn không tiếc, đó là lời nói dối.

Nhưng có những cánh cửa đóng lại không phải vì hết yêu ngay lập tức.

Mà vì người ta hiểu mình không thể sống cả đời trong một căn nhà nơi lòng tin luôn cần bằng chứng để tồn tại.

Tôi quay lại.

“Có thể.”

Ánh mắt anh lóe lên.

“Nhưng anh đã không tin.”

Hy vọng trong mắt anh tắt xuống.

Tôi nói:

“Minh Triết, điều khiến chúng ta kết thúc không phải những bức ảnh.”

“Là lúc anh nhìn chúng và không hề muốn nghe tôi nói.”

Anh cúi đầu.

“Anh xin lỗi.”

Lần này tôi không ngăn.

Tôi chỉ đáp:

“Tôi nghe rồi.”

“Em có thể tha thứ không?”

“Tôi không biết.”

Anh ngẩng lên.

“Nhưng tha thứ không có nghĩa quay lại.”

Tôi bước đi.

Ba tháng sau, Cố thị công bố thay đổi một số vị trí quản lý sau cuộc rà soát nội bộ.

Hứa Mạn Thanh rời khỏi công ty.

Tống Mỹ Lan không còn tham gia các quyết định tài chính.

Các hồ sơ liên quan đến cổ phần của tôi được hủy bỏ sau khi xác nhận chữ ký không hợp lệ.

Cố thị và phía luật sư của tôi đạt được thỏa thuận dân sự về những thiệt hại phát sinh.

Tôi không yêu cầu căn biệt thự.

Không yêu cầu xe.

Cũng không yêu cầu bất kỳ món quà nào từng thuộc nhà họ Cố.

Tôi chỉ lấy lại thứ vốn là của mình.

Sáu tháng sau, Công ty Trường Ninh mở một văn phòng mới tại khu công nghiệp Tô Châu.

Tôi chính thức tham gia hội đồng quản trị thay vị trí trước đây do người đại diện quản lý.

Ngày khai trương, trợ lý mới đưa cho tôi một hộp chuyển phát.

“Chị Lâm, gửi từ nhà họ Cố.”

Bên trong là chiếc vòng ngọc tôi đã để lại ngày ly hôn.

Cùng một mảnh giấy viết tay.

“Mẹ xin lỗi.”

Không ký tên.

Nhưng tôi nhận ra nét chữ của Tống Mỹ Lan.

Tôi nhìn chiếc vòng một lúc rồi đóng hộp.

“Gửi lại.”

Trợ lý ngạc nhiên.

“Không giữ sao?”

“Không.”

“Tại sao?”

Tôi nhìn qua cửa kính.

Bên ngoài là buổi chiều đầu thu của Tô Châu, trời trong và nắng nhẹ.

“Có những thứ trả lại rồi thì không cần nhận lần hai.”

Điện thoại trên bàn sáng lên.

Một tin nhắn từ số của Minh Triết.

“Hôm nay là ngày kỷ niệm tám năm chúng ta từng đăng ký kết hôn. Anh chỉ muốn chúc em mọi chuyện thuận lợi.”

Tôi đọc xong.

Không trả lời.

Cũng không chặn số.

Tôi chỉ xóa tin nhắn rồi đặt điện thoại xuống.

Trợ lý hỏi:

“Cuộc họp bắt đầu được chưa chị?”

Tôi đứng dậy.

“Bắt đầu thôi.”

Cánh cửa phòng họp mở ra.

Lần này không còn ai đứng trước mặt tôi để hỏi tôi có xứng bước vào một cánh cửa nào hay không.

Tôi tự mở cửa.

Tự chọn vị trí của mình.

Và khi đi ngang qua màn hình lớn trong phòng họp, tôi chợt nhớ đến chiếc USB màu đen trong bữa tiệc hôm ấy.

Có lẽ Tống Mỹ Lan đã đúng một điều.

Một gia đình hay một cuộc đời muốn bắt đầu lại, đôi khi thật sự phải loại bỏ người không phù hợp.

Chỉ là bà đã nhầm người.

Người cần rời khỏi cuộc đời tôi—

chưa bao giờ là tôi.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.