#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – BẢN HỢP ĐỒNG CỦA MƯỜI TÁM NĂM TRƯỚC
Ngày ký văn bản ấy chính là ngày mà suốt mười tám năm qua, tôi vẫn tin rằng mẹ đã bỏ rơi mình.
Tôi đứng chết lặng dưới mái hiên nhà hàng, tiếng xe cộ trên đường Hoài Hải dường như bị đẩy ra rất xa. Trên tờ giấy đã ngả màu, ngay cạnh con dấu đỏ của Tập đoàn Trình Thịnh, là hai cái tên khiến tay tôi lạnh ngắt.
Lâm Nhược Vân.
Mẹ tôi.
Và Trình Chấn Đông.
Cha của Trình Hạo.
Phía dưới là dòng chữ: Thỏa thuận chuyển nhượng quyền sở hữu dự án khu thương mại Đông Giang.
Tôi ngẩng lên nhìn chồng.
“Anh biết chuyện này?”
Trình Hạo không trả lời.
Nhưng sự im lặng của anh đã nói quá nhiều.
Cha tôi lập tức bước lên chắn giữa hai chúng tôi.
“Tiểu Ninh, về Tô Châu với cha.”
“Con không đi đâu cả.”
Tôi giữ chặt tập giấy.
“Con muốn biết mẹ con đã làm gì với nhà họ Trình.”
Trình Hạo đột nhiên hạ giọng:
“Đưa tài liệu cho anh.”
“Vì sao?”
“Đó là tài liệu nội bộ của công ty.”
Tôi bật cười, nhưng chính tôi cũng nghe thấy tiếng cười của mình run rẩy.
“Trình Hạo, tài liệu nội bộ của công ty anh lại nằm trong túi bánh hoa quế của cha tôi suốt mười tám năm?”
Anh siết quai hàm.
“Có những chuyện em không hiểu.”
“Vậy anh giải thích đi.”
Bà Chu Mỹ Lan từ trên bậc thềm bước xuống, mặt bà trắng bệch.
“Lâm Ninh, đừng làm lớn chuyện giữa đường. Có gì về nhà nói.”
Tôi quay sang bà.
“Vừa rồi bà còn bảo tôi bước ra khỏi nhà hàng thì đừng quay về căn hộ ở Phố Đông nữa.”
Bà nghẹn lời.
Tôi giơ tờ giấy lên.
“Bây giờ lại muốn tôi về nhà?”
Cha tôi khẽ gọi:
“Tiểu Ninh.”
Tôi nhìn ông.
Trong đôi mắt đã có nhiều nếp nhăn ấy là một sự mệt mỏi mà trước đây tôi chưa từng nhận ra.
“Cha biết từ bao giờ?”
Ông im lặng rất lâu.
“Mười tám năm.”
Tôi cảm thấy ngực mình thắt lại.
“Vậy mẹ…”
“Bà ấy không bỏ con.”
Một câu nói.
Chỉ năm chữ.
Nhưng nó đập nát toàn bộ ký ức tuổi thơ mà tôi đã ôm suốt gần hai thập kỷ.
Tôi nhớ những đêm sốt cao, cha ngồi bên giường quạt cho tôi đến sáng. Tôi từng hỏi:
“Mẹ có về không?”
Cha luôn đáp:
“Mẹ con có cuộc sống khác rồi.”
Tôi từng giận mẹ.
Từng xé bức ảnh duy nhất của bà.
Từng nghĩ bà chọn một người đàn ông khác thay vì con gái.
Bây giờ cha lại bảo bà không bỏ tôi.
“Vậy mẹ ở đâu?”
Cha quay mặt đi.
“Cha.”
Ông khàn giọng:
“Bà ấy đã mất.”
Tôi nghe tiếng ù trong tai.
Túi bánh hoa quế rơi khỏi tay ông. Những chiếc bánh bọc giấy lăn ra nền đá.
Tôi lùi lại một bước.
“Không thể nào.”
“Tiểu Ninh…”
“Không thể nào!”
Tôi nhìn ông, nước mắt bất ngờ trào ra.
“Cha nói mẹ bỏ đi! Cha nói bà ấy sống ở nơi khác! Cha nói…”
“Vì lúc đó con mới mười hai tuổi.”
“Vậy nên cha nói dối con mười tám năm?”
Ông cúi đầu.
“Cha thà để con trách mẹ còn hơn để con biết bà ấy đã chết vì một vụ việc có liên quan đến nhà họ Trình.”
Tôi quay phắt sang Trình Hạo.
Anh tái mặt.
“Không liên quan đến anh.”
“Nhưng liên quan đến cha anh?”
“Anh không biết hết chuyện năm đó.”
Cha tôi bật cười nhạt.
“Cậu không biết?”
Ông nhìn Trình Hạo.
“Vậy cậu giải thích tại sao ngay khi cưới Tiểu Ninh, cậu đã tìm cách để tất cả tài khoản của nó nằm dưới sự kiểm soát chung? Giải thích chuyện hôm nay có người giả chữ ký của nó để tất toán một triệu tám trăm sáu mươi nghìn tệ?”
Trình Hạo cứng người.
Tôi nhìn anh.
“Cha nói đúng không?”
“Anh đang xử lý.”
“Xử lý cái gì?”
Anh bước đến gần, hạ giọng như đang cố giữ bình tĩnh.
“Công ty đang thiếu dòng tiền. Anh dự định mượn tạm tiền tiết kiệm của em, sau khi dự án thu hồi vốn sẽ trả lại.”
Tôi không tin vào tai mình.
“Mượn?”
Tôi giơ điện thoại cho anh.
“Người mượn tiền có giả chữ ký của chủ tài khoản không?”
“Không phải giả.”
“Vậy là gì?”
“Mấy tháng trước em từng ký một bộ giấy ủy quyền tài chính.”
Tôi nhớ ra.
Sau đám cưới một năm, Trình Hạo đưa tôi một xấp giấy, nói đó là hồ sơ bảo hiểm cho căn hộ và quyền lợi vợ chồng. Tôi ký ở những nơi anh đánh dấu.
Khi ấy tôi còn trêu:
“Anh không sợ em đọc hết à?”
Anh cười, hôn lên trán tôi:
“Anh còn có gì để giấu em?”
Bây giờ nhớ lại, tôi chỉ thấy lạnh.
“Anh dùng giấy ủy quyền đó?”
Anh không đáp.
Cha tôi nhìn tôi.
“Con hiểu chưa?”
Tôi cắn môi.
“Còn căn hộ ở Phố Đông?”
Trình Hạo lập tức nói:
“Là nhà của chúng ta.”
“Đứng tên ai?”
Im lặng.
Bà Chu lên tiếng:
“Nhà cửa đứng tên ai có quan trọng không? Hai đứa là vợ chồng…”
“Tôi hỏi đứng tên ai.”
Bà quay mặt đi.
Một giọng nói khác bất ngờ vang lên phía sau:
“Đứng tên cô Lâm Ninh.”
Tất cả cùng quay lại.
Người vừa nói là một phụ nữ khoảng ba mươi lăm tuổi, mặc áo khoác màu be, tóc búi gọn. Tôi nhận ra cô ta chính là người phụ nữ trẻ trong bức ảnh phòng công chứng.
Trình Hạo quát:
“Cô đến đây làm gì?”
Cô ấy không nhìn anh.
Cô bước đến trước mặt tôi, đưa danh thiếp.
Tống Gia Văn – luật sư.
“Tôi là người gửi ảnh cho cô.”
Tôi sững sờ.
“Tại sao?”
“Tôi từng phụ trách hồ sơ pháp lý cho Trình Thịnh.”
“Gia Văn!”
Bà Chu nghiến răng.
Cô Tống bình thản:
“Bà Chu, tôi đã nghỉ việc sáng nay.”
Trình Hạo bước lên.
“Cô biết mình đang làm gì không?”
“Biết.”
Cô nhìn tôi.
“Cô Lâm, căn hộ Phố Đông cô đang sống được mua bằng tài sản thuộc một quỹ tín thác do mẹ cô để lại. Người thụ hưởng duy nhất là cô.”
Tôi gần như không thở được.
“Quỹ tín thác?”
“Đúng.”
“Nhưng tôi chưa từng biết.”
“Vì trong suốt nhiều năm, người quản lý hồ sơ là Trình Thịnh.”
Cha tôi nhắm mắt.
Tôi nhìn ông.
“Cha cũng biết?”
“Cha biết có một phần tài sản mẹ con để lại, nhưng không biết nó được chuyển đổi như thế nào.”
Tống Gia Văn tiếp lời:
“Căn hộ Phố Đông chỉ là một phần nhỏ.”
Trình Hạo quát:
“Đủ rồi!”
Anh định giật tập giấy trên tay cô Tống, nhưng tôi bước chắn trước mặt.
“Anh sợ cái gì?”
“Anh sợ em bị người khác lợi dụng!”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Người khác?”
Tôi cười buồn.
“Hay là anh?”
Anh siết tay.
“Lâm Ninh, tám năm chúng ta bên nhau, em tin một người ngoài hơn chồng mình?”
“Người chồng vừa gọi tiền của vợ là tiền của nhà họ Trình, vừa muốn rút sạch tiết kiệm của vợ?”
“Anh làm vì công ty!”
“Công ty nào?”
Tôi giơ văn bản lên.
“Công ty mà mẹ tôi từng có quyền lợi?”
Không ai lên tiếng.
Tống Gia Văn mở cặp, lấy ra thêm một tập hồ sơ.
“Cô Lâm, mẹ cô, bà Lâm Nhược Vân, là một trong ba người đồng sáng lập tiền thân của Trình Thịnh.”
Tôi chết lặng.
Cô tiếp tục:
“Mười tám năm trước, bà ấy sở hữu ba mươi hai phần trăm quyền lợi của dự án Đông Giang. Sau một cuộc tranh chấp, toàn bộ cổ phần bị chuyển sang Trình Chấn Đông.”
“Do mẹ tôi tự chuyển?”
“Trên hồ sơ là như vậy.”
“Còn thực tế?”
Tống Gia Văn nhìn cha tôi.
Cha khẽ gật đầu.
Cô nói:
“Chữ ký bị nghi ngờ không phải của bà ấy.”
Tôi quay sang Trình Hạo.
Anh lùi nửa bước.
“Anh không biết chuyện này.”
“Nhưng anh biết tài sản của mẹ tôi.”
“Anh chỉ biết sau khi cưới.”
Tôi cảm giác một mảnh cuối cùng trong lòng mình vừa vỡ.
“Sau khi cưới?”
Giọng tôi nhỏ đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
“Vậy khi anh theo đuổi em ở Đại học Đồng Tế, anh có biết em là con gái Lâm Nhược Vân không?”
Anh im lặng.
“Trình Hạo.”
Tôi gằn từng chữ.
“Anh có biết không?”
Bà Chu chen vào:
“Chuyện cũ rồi, hỏi làm gì?”
Tôi quay sang bà.
“Bà biết.”
Khuôn mặt bà thay đổi.
Và chính khoảnh khắc ấy, tôi hiểu.
Tôi quay lại nhìn người đàn ông đã sống cùng mình năm năm.
“Anh biết từ đầu.”
Anh nói ngay:
“Không phải như em nghĩ.”
Tôi bật cười.
Lần này nước mắt lại rơi.
“Câu này anh nói bao nhiêu lần rồi?”
Anh đưa tay định nắm lấy tôi.
Tôi lùi lại.
“Đừng chạm vào tôi.”
“Tiểu Ninh…”
“Anh từng nói anh thích em từ lần đầu gặp ở triển lãm thiết kế.”
“Đó là thật.”
“Anh từng nói anh không quan tâm em có gì.”
“Cũng là thật.”
“Vậy tại sao gia đình anh lại quản lý tài sản mẹ em để lại?”
Anh không trả lời được.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc bánh hoa quế nằm gần chân cha.
Lớp giấy bọc đã dính bụi.
Tôi bỗng nhớ năm mười hai tuổi, sau khi mẹ “bỏ đi”, cha làm ca đêm. Mỗi lần nhận lương, ông đều mua cho tôi hai chiếc bánh hoa quế.
Ông nói:
“Ăn đi, ngọt một chút thì lòng sẽ đỡ buồn.”
Tôi từng nghĩ người bỏ rơi mình là mẹ.
Bây giờ tôi mới hiểu, suốt mười tám năm, có lẽ cha đã gánh một bí mật quá lớn chỉ để tôi được sống bình thường.
Tôi lau nước mắt.
“Cha, chúng ta về Tô Châu.”
Trình Hạo lập tức bước tới.
“Em không được đi.”
Tôi nhìn anh.
“Anh lấy tư cách gì cấm tôi?”
“Anh là chồng em.”
“Vậy người chồng ấy vừa muốn rút hết tiền tiết kiệm của tôi.”
“Anh sẽ giải thích!”
“Không cần.”
“Lâm Ninh!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Ngày mai luật sư của tôi sẽ liên lạc với anh.”
Mặt anh đổi sắc.
“Em muốn ly hôn?”
Tôi không trả lời ngay.
Năm năm hôn nhân, tám năm yêu nhau, đâu thể tan biến chỉ bằng một câu nói.
Nhưng ngay lúc ấy, điện thoại Tống Gia Văn reo.
Cô nhìn màn hình rồi đưa cho tôi.
“Cô Lâm, cô nên xem cái này.”
Là thông báo từ cổng thông tin doanh nghiệp.
Tập đoàn Trình Thịnh vừa nộp hồ sơ chuyển nhượng dự án Đông Giang cho một công ty đầu tư nước ngoài.
Giá trị giao dịch lên tới hơn hai tỷ tệ.
Tôi ngẩng đầu.
“Dự án Đông Giang chính là tài sản trong giấy của mẹ tôi?”
Tống Gia Văn gật đầu.
“Và nếu giao dịch hoàn tất…”
Cô dừng lại.
“Dấu vết quyền lợi của mẹ cô gần như sẽ bị xóa khỏi cấu trúc tài sản hiện tại.”
Cha tôi siết bàn tay.
“Bao giờ hoàn tất?”
“Ba ngày nữa.”
Tôi nhìn Trình Hạo.
Anh không còn vẻ khinh miệt trên bàn ăn nữa.
Chỉ còn sự hoảng loạn mà anh cố che giấu.
Tôi đột nhiên hiểu.
Hôm nay anh không làm nhục cha tôi chỉ vì tám mươi nghìn tệ.
Anh muốn cha tôi rời khỏi Thượng Hải.
Muốn chúng tôi cãi nhau.
Muốn tôi mất niềm tin vào nhà ngoại.
Và quan trọng nhất—
Muốn ba ngày tới trôi qua thật yên ổn.
Tôi bước lại gần anh.
“Anh nói anh cưới em vì yêu em.”
“Đúng.”
“Vậy chứng minh đi.”
Anh nhìn tôi.
“Em muốn gì?”
Tôi đưa văn bản cũ lên giữa hai chúng tôi.
“Dừng giao dịch Đông Giang.”
Anh im lặng.
Chỉ một giây ấy thôi, tôi đã có đáp án.
Tôi gật đầu.
“Được.”
Tôi quay đi.
Sau lưng, anh gọi tên tôi.
Tôi không dừng lại.
Lần đầu tiên trong tám năm, tôi thấy rõ một điều.
Người đứng bên cạnh mình lâu nhất chưa chắc là người sẽ không bỏ rơi mình.
Còn người cha vừa bị anh làm nhục trước bàn ăn—
Có lẽ đã dành cả đời để bảo vệ thứ cuối cùng mẹ tôi để lại.
CHƯƠNG 2 – SỰ THẬT TRONG CĂN NHÀ CŨ
Đêm đó, tôi theo cha về Tô Châu.
Chuyến tàu cuối chạy xuyên qua màn mưa. Tôi ngồi cạnh cửa sổ, điện thoại rung liên tục.
Hai mươi ba cuộc gọi nhỡ từ Trình Hạo.
Mười một tin nhắn từ mẹ chồng.
Tin đầu tiên còn cứng rắn:
“Vợ chồng cãi nhau là chuyện thường, đừng để người ngoài xen vào.”
Tin thứ tư đã mềm hơn:
“Hạo nóng tính nhưng nó thương cô.”
Đến tin cuối cùng:
“Có chuyện gì cũng phải nghĩ đến danh dự hai nhà.”
Tôi đọc xong rồi tắt máy.
Cha ngồi bên cạnh không nói gì.
Ông vẫn mang túi bánh hoa quế đã bị rách một góc.
Tôi nhìn bàn tay chai sần của ông.
“Cha.”
“Ừ.”
“Ngày đó đã xảy ra chuyện gì?”
Ông nhìn ra ngoài cửa sổ.
Rất lâu sau mới nói:
“Mẹ con không phải người phụ nữ bỏ chồng bỏ con như cha từng kể.”
Tôi cắn môi.
“Con muốn nghe hết.”
Ông thở dài.
“Hồi đó cha là kỹ sư cơ khí ở một nhà máy thiết bị tại Tô Châu. Mẹ con học tài chính ở Thượng Hải, rất giỏi. Bà ấy cùng Trình Chấn Đông và một người bạn tên Tề Văn Khải thành lập công ty đầu tư nhỏ.”
“Sau này thành Trình Thịnh?”
“Phải.”
“Vậy tại sao chưa bao giờ có tên mẹ trong lịch sử công ty?”
“Vì tên bà ấy bị xóa khỏi rất nhiều hồ sơ.”
Tôi quay sang.
Cha tiếp tục:
“Dự án Đông Giang ban đầu chẳng ai coi trọng. Chỉ là một khu nhà xưởng cũ ở ngoại ô Thượng Hải. Mẹ con nhìn thấy giá trị của nó trước tất cả mọi người. Bà ấy dùng tiền thừa kế từ ông ngoại con để đầu tư.”
“Bao nhiêu?”
“Gần như toàn bộ.”
Tôi siết ngón tay.
“Sau đó?”
“Dự án tăng giá.”
Cha cười buồn.
“Tiền nhiều lên, lòng người cũng đổi.”
Theo lời cha, Trình Chấn Đông muốn dùng quyền sở hữu dự án làm tài sản thế chấp để vay một khoản lớn, mở rộng công ty. Mẹ tôi phản đối vì rủi ro quá cao.
Hai bên xảy ra tranh chấp.
Một ngày tháng mười tám năm trước, mẹ đưa tôi về Tô Châu cho cha rồi quay lại Thượng Hải.
Bà nói:
“Em chỉ đi ba ngày.”
Nhưng bà không trở về.
“Ngày thứ hai, cha nhận được cuộc gọi của mẹ.”
Giọng cha bỗng khàn.
“Bà ấy bảo nếu có người đến tìm, đừng giao con cho bất kỳ ai. Bà ấy còn nói đã sao lưu giấy tờ và gửi một phần cho cha.”
“Sau đó?”
“Đêm ấy có tin bà ấy gặp tai nạn trên đường cao tốc.”
Tôi nhắm mắt.
“Cha có tin đó là tai nạn không?”
“Lúc đó cha không biết.”
“Còn bây giờ?”
Ông quay lại nhìn tôi.
“Cha vẫn không có bằng chứng để nói khác.”
Tôi hiểu ông đang cố không đẩy câu chuyện vượt quá những gì có thể chứng minh.
“Trình Chấn Đông có đến tìm cha?”
“Có.”
“Ông ta nói gì?”
“Ông ta bảo mẹ con đã ký chuyển toàn bộ quyền lợi, rồi vì áp lực nên rời khỏi gia đình. Ông ta đưa cho cha một khoản tiền.”
Tôi lạnh người.
“Cha nhận?”
Cha nhìn tôi, đôi mắt đỏ lên.
“Cha ném nó ra khỏi cửa.”
Tôi bất giác nắm tay ông.
“Sau đó, người của ông ta vài lần đến tìm. Cha sợ họ biết những giấy tờ mẹ con gửi về nên cha chuyển nhà, đổi việc, gần như cắt mọi liên hệ với Thượng Hải.”
“Vậy vì sao cha nói dối con?”
“Vì con lúc nào cũng hỏi mẹ.”
Ông cúi đầu.
“Cha không biết phải nói với một đứa trẻ mười hai tuổi rằng mẹ nó có thể đã bị cuốn vào một cuộc tranh chấp tài sản lớn đến mức nào.”
Nước mắt tôi chảy xuống.
“Cha có từng hận con vì con cứ trách mẹ không?”
Ông lắc đầu.
“Cha chỉ sợ một ngày con biết sự thật rồi lao vào chuyện này.”
“Nhưng cuối cùng con lại lấy con trai Trình Chấn Đông.”
Cha im lặng.
Câu nói ấy đau hơn tôi tưởng.
“Cha biết Trình Hạo là ai khi con đưa anh ấy về ra mắt?”
“Biết.”
Tôi rút tay lại.
“Vậy tại sao cha không ngăn?”
“Cha đã hỏi con có thật sự yêu cậu ta không.”
“Con nói có.”
“Con còn bảo nếu cha phản đối chỉ vì nhà cậu ta giàu hơn nhà mình thì con sẽ không vui.”
Tôi nhớ.
Năm đó tôi hai mươi lăm tuổi.
Trình Hạo lịch thiệp, biết quan tâm, kiên nhẫn với cha tôi đến mức tôi từng nghĩ mình may mắn.
Cha nói:
“Cha không thể dùng một chuyện chưa có chứng cứ để phá cuộc đời con.”
“Nhưng cha vẫn điều tra?”
Ông gật đầu.
“Mấy năm gần đây cha mới biết căn hộ Phố Đông được mua từ một quỹ có liên quan tới mẹ con. Cha bắt đầu nghi nhà họ Trình không hề quên con.”
Tôi nhìn ông.
“Cha nghĩ họ để Trình Hạo cưới con vì tài sản?”
“Cha không biết.”
Ông nói rất chậm.
“Nhưng từ hôm nay, cha không còn tin đó chỉ là trùng hợp.”
Sáng hôm sau, Tống Gia Văn từ Thượng Hải đến.
Căn nhà cũ của cha nằm trong một con ngõ yên tĩnh ở khu Cô Tô. Bàn gỗ vẫn là chiếc bàn tôi từng ngồi làm bài tập hồi cấp hai.
Cô Tống trải tài liệu lên bàn.
“Trước tiên, tôi đã gửi yêu cầu khẩn đến ngân hàng để đóng băng giao dịch tất toán tiền tiết kiệm. Vì chữ ký điện tử và giấy ủy quyền có điểm bất thường, ngân hàng đã tạm ngừng xử lý.”
Tôi thở ra.
“Còn Đông Giang?”
“Khó hơn.”
“Vì sao?”
“Trên giấy tờ hiện tại, quyền sở hữu hợp pháp thuộc hệ thống công ty của Trình Thịnh.”
Cha hỏi:
“Giấy tờ cũ không đủ sao?”
“Đủ để yêu cầu xem xét, nhưng chưa đủ để lập tức ngăn giao dịch hai tỷ tệ.”
Tôi nhìn bản sao mẹ để lại.
“Chúng ta cần gì?”
“Bản gốc, chứng từ dòng tiền đầu tư và bằng chứng chữ ký chuyển nhượng không phải của bà Lâm Nhược Vân.”
Tôi cười nhạt.
“Sau mười tám năm?”
Tống Gia Văn nhìn cha.
“Ông Lâm nói bà Lâm từng gửi một gói tài liệu khác.”
Cha giật mình.
“Cô biết?”
“Trong hồ sơ cũ có ghi chú nội bộ.”
Cha lập tức đứng dậy.
“Đi theo tôi.”
Ông đưa chúng tôi vào căn phòng nhỏ phía sau.
Ở góc phòng là chiếc tủ kim loại cũ từng dùng trong cửa hàng sửa máy.
Cha tháo tấm ván đáy.
Bên dưới là một hộp thiếc.
Tôi nín thở.
Nhưng khi mở hộp—
Nó trống không.
Cha sững người.
“Không thể nào.”
“Cha để ở đây?”
“Phải.”
Ông lục lại từng ngăn.
Không có gì.
Tống Gia Văn hỏi:
“Có ai từng vào nhà?”
Cha suy nghĩ rồi sắc mặt thay đổi.
“Ba tuần trước Trình Hạo đến.”
Tôi ngẩng phắt đầu.
“Anh ta đến đây?”
“Cậu ta bảo đi công tác Tô Châu, tiện ghé thăm.”
Tôi cười không thành tiếng.
Ba tuần trước, Trình Hạo nói với tôi anh đi Hàng Châu gặp khách hàng.
Tôi nhớ tối hôm đó anh về rất muộn.
Tôi hỏi:
“Có mệt không?”
Anh ôm tôi từ phía sau:
“Chỉ cần về thấy em là hết mệt.”
Tôi từng thấy câu ấy ngọt ngào.
Bây giờ nó khiến tôi buồn nôn.
“Anh ta có ở một mình trong phòng này không?”
Cha gật đầu.
“Cha ra ngoài mua trà.”
Tôi đứng bật dậy.
“Con về Thượng Hải.”
Cha kéo tôi lại.
“Con định làm gì?”
“Lấy lại thứ của mẹ.”
Tống Gia Văn nói:
“Không được đối đầu trực tiếp. Nếu Trình Hạo thật sự lấy tài liệu, anh ta sẽ không để trong nhà.”
Tôi nhìn cô.
“Vậy chúng ta làm gì?”
Cô mỉm cười rất nhẹ.
“Để anh ta tưởng chúng ta chưa biết tài liệu đã mất.”
Chiều hôm đó tôi gọi cho Trình Hạo.
Anh bắt máy ngay.
“Tiểu Ninh?”
Giọng anh khàn đặc.
“Em đang ở đâu?”
“Anh muốn em về?”
“Về nhà đi. Chúng ta nói chuyện.”
“Được.”
Anh im lặng như không tin.
“Thật sao?”
“Nhưng em có điều kiện.”
“Em nói đi.”
“Tối nay em về căn hộ. Không có mẹ anh. Không có luật sư. Chỉ hai chúng ta.”
Anh đồng ý rất nhanh.
Bảy giờ tối, tôi bước vào căn hộ Phố Đông.
Thành phố Thượng Hải sáng rực sau lớp kính lớn.
Đây từng là nơi tôi gọi là nhà.
Trình Hạo đứng cạnh bàn ăn, trước mặt là những món tôi thích.
“Em chưa ăn phải không?”
Tôi tháo áo khoác.
“Không cần.”
“Tiểu Ninh, chuyện hôm qua anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh.
“Xin lỗi ai?”
Anh khựng lại.
“Em.”
“Cha em thì sao?”
Anh im lặng vài giây.
“Anh nóng giận nên nói quá.”
“Anh có xin lỗi cha em không?”
“Anh sẽ.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
“Vậy nói chuyện đi.”
Anh ngồi đối diện.
“Anh thừa nhận anh biết thân phận mẹ em sau khi chúng ta quen nhau.”
“Sau bao lâu?”
“Khoảng một năm.”
Tôi nhìn anh.
“Chúng ta cưới sau ba năm.”
“Phải.”
“Vậy anh có hai năm để nói với em.”
“Anh không biết phải nói thế nào.”
“Hay không muốn nói?”
“Tiểu Ninh…”
“Còn quỹ tín thác?”
Anh cúi xuống.
“Cha anh nói đó là tài sản gia đình xử lý hộ cho mẹ em.”
“Xử lý hộ?”
Tôi bật cười.
“Anh rút tiền của tôi cũng là xử lý hộ?”
Anh đột nhiên mất bình tĩnh.
“Anh đã nói công ty đang gặp khó khăn!”
“Vì giao dịch Đông Giang?”
Anh lập tức nhìn tôi.
Tôi biết mình đã chạm đúng chỗ.
Tôi tựa lưng vào ghế.
“Trình Hạo, dừng giao dịch.”
“Không thể.”
“Tại sao?”
“Anh không có quyền quyết định.”
“Cha anh có.”
“Ông ấy đang ở Singapore.”
“Vậy gọi cho ông ấy.”
Anh đứng lên.
“Em không hiểu một thương vụ hai tỷ tệ không thể dừng chỉ vì một tập giấy cũ!”
Tôi nhìn anh.
“Cuối cùng anh cũng nói thật.”
“Anh…”
“Tập giấy cũ.”
Tôi gật đầu.
“Đó là thứ anh lấy ở nhà cha em ba tuần trước phải không?”
Mặt anh trắng bệch.
Tôi không cho anh thời gian phản ứng.
“Cha em chưa từng nói hộp tài liệu bị mất cho bất kỳ ai. Nhưng anh vừa thừa nhận biết nó chỉ là ‘một tập giấy cũ’.”
Anh đứng bất động.
Đúng lúc ấy, cửa phòng làm việc mở.
Tống Gia Văn bước ra.
Cha tôi đứng sau cô.
Trình Hạo nhìn họ, sắc mặt thay đổi hoàn toàn.
“Các người…”
Tôi đứng lên.
“Anh từng hỏi nếu không xin lỗi cha em thì sao.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Bây giờ em trả lời.”
“Anh không chỉ cần xin lỗi.”
“Anh cần trả lại những gì anh đã lấy.”
Anh siết nắm tay.
“Không có gì ở đây.”
Tống Gia Văn nói:
“Không sao.”
Cô giơ điện thoại.
“Cuộc nói chuyện vừa rồi đã đủ để chúng tôi nộp yêu cầu điều tra đối với hành vi tiếp cận trái phép tài liệu liên quan tranh chấp.”
Trình Hạo quay sang tôi.
“Em gài anh?”
Tôi thấy đau.
Nhưng lần này, nỗi đau không khiến tôi yếu đi.
“Không.”
Tôi nói.
“Em chỉ lần đầu tiên không còn tin anh.”
Anh bật cười cay đắng.
“Em nghĩ cha em trong sạch sao?”
Tôi khựng lại.
Trình Hạo nhìn cha tôi.
“Ông không nói với cô ấy phần còn lại à?”
Cha tôi tái mặt.
Tôi quay sang.
“Phần còn lại gì?”
Trình Hạo cười.
“Lâm Ninh, mẹ cô không phải người duy nhất ký vào thỏa thuận năm đó.”
Anh chỉ thẳng vào cha tôi.
“Cha cô cũng ký.”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Tôi nhìn cha.
Ông không phủ nhận.
Và lần thứ hai trong hai ngày, thế giới dưới chân tôi lại chao đảo.
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI KHÔNG BAO GIỜ BỎ RƠI TÔI
“Cha ký cái gì?”
Giọng tôi gần như không còn sức.
Cha không nhìn tôi.
Trình Hạo bước về phía bàn làm việc.
“Cô muốn biết sự thật à?”
Anh bật máy tính, mở một tệp scan.
Trên màn hình xuất hiện một văn bản cũ.
Cuối trang có ba chữ ký.
Trình Chấn Đông.
Lâm Nhược Vân.
Và—
Lâm Quốc Bình.
Tôi nhìn cha.
“Cha.”
Ông khàn giọng:
“Chữ ký đó là của cha.”
Tôi cảm thấy đầu ngón tay lạnh đi.
“Vậy cha cũng đồng ý chuyển tài sản của mẹ?”
“Không.”
“Nhưng đây là chữ ký của cha!”
“Cha ký một tờ giấy trắng.”
Tôi chết lặng.
Cha kéo ghế ngồi xuống.
Dường như bí mật ông giữ suốt mười tám năm cuối cùng cũng lấy hết sức lực của ông.
“Ngày mẹ con gọi về, bà ấy nói công ty đang gặp chuyện. Trước đó vài tuần, Trình Chấn Đông từng mang một số hồ sơ đến nhờ cha ký xác nhận rằng tiền đầu tư ban đầu là tài sản riêng của mẹ con.”
“Cha không đọc?”
“Cha đọc phần đầu. Sau đó ông ta bảo còn thiếu một chữ ký xác nhận ở trang phụ.”
Cha nhắm mắt.
“Cha ngu ngốc. Cha tin người từng ăn cơm cùng gia đình mình.”
Tôi không nói được gì.
“Sau khi mẹ con mất, cha mới biết chữ ký đó được ghép vào thỏa thuận chuyển nhượng.”
Tống Gia Văn lập tức hỏi:
“Ông có bằng chứng?”
Cha gật đầu.
“Có.”
Trình Hạo sững lại.
Cha nhìn anh.
“Cậu tưởng thứ cậu lấy trong hộp là toàn bộ sao?”
Mặt Trình Hạo biến sắc.
Cha đứng dậy, bước đến chiếc kệ trang trí trong phòng khách.
Ông cầm túi bánh hoa quế lên.
Tôi bỗng nhớ lại.
Ngày hôm qua, ông cũng giấu tài liệu dưới đáy túi.
Cha xé lớp lót bên trong.
Một chiếc USB nhỏ rơi xuống bàn.
Trình Hạo lao tới.
Tống Gia Văn chắn lại.
“Anh Trình, tốt nhất đừng làm chuyện khiến tình hình nghiêm trọng hơn.”
Cha đưa USB cho tôi.
“Đây là bản cha số hóa ba năm trước.”
Tôi cắm vào máy tính.
Bên trong có hàng chục ảnh chụp giấy tờ.
Và một tệp âm thanh.
Cha nói:
“Ngày Trình Chấn Đông đến Tô Châu sau khi mẹ con mất, cha đã ghi âm.”
Tôi nhấn mở.
Tiếng rè vang lên.
Sau đó là giọng một người đàn ông trung niên.
“Quốc Bình, Nhược Vân đã mất rồi. Chuyện Đông Giang không thay đổi được nữa.”
Giọng cha trẻ hơn bây giờ:
“Chữ ký của cô ấy không đúng.”
“Cậu có bằng chứng không?”
“Tôi sẽ tìm.”
Một tiếng cười.
“Đừng tìm. Cậu còn con gái.”
Tôi nín thở.
Đoạn ghi âm tiếp tục.
“Tôi không làm gì hai cha con cậu. Nhưng nếu cậu cứ đào lại chuyện này, Tiểu Ninh sẽ không thể lớn lên yên ổn.”
Tôi quay sang cha.
Ông nhìn xuống đất.
Bây giờ tôi mới hiểu vì sao ông chuyển việc.
Vì sao ông rời khỏi khu nhà cũ.
Vì sao ông tuyệt nhiên không nhắc đến mẹ.
Không phải ông hèn nhát.
Ông chỉ có một lựa chọn.
Giữ công lý cho người đã mất.
Hoặc bảo vệ đứa con mười hai tuổi còn sống.
Ông chọn tôi.
Tôi che miệng, nước mắt trào ra.
“Cha…”
Ông lắc đầu.
“Cha xin lỗi.”
Tôi đứng bật dậy, ôm lấy ông.
“Cha đừng xin lỗi.”
Mười tám năm qua, tôi từng trách ông quá hiền.
Từng giận ông không chịu rời Tô Châu để sống cùng tôi ở Thượng Hải.
Từng thấy chiếc áo cũ của ông khiến mình ngượng ngùng khi đứng cạnh gia đình chồng giàu có.
Vậy mà chính người đàn ông mặc chiếc áo cũ ấy đã dùng gần nửa đời mình để che chắn cho tôi.
Trình Hạo đứng ở phía đối diện.
Giọng anh thấp xuống.
“Tiểu Ninh, chuyện của cha anh không phải chuyện của anh.”
Tôi từ từ buông cha ra.
“Đúng.”
Anh như nhìn thấy hy vọng.
Tôi tiếp:
“Nhưng chuyện anh biết tài sản của mẹ em, giấu em, vào nhà cha em lấy tài liệu, dùng giấy ủy quyền rút tiền của em và tham gia giao dịch Đông Giang là chuyện của anh.”
Anh cứng người.
“Anh không lấy tài liệu vì tiền.”
“Vậy vì gì?”
Anh im lặng.
Tôi chờ.
Cuối cùng anh nói:
“Vì cha anh nói nếu hồ sơ đó xuất hiện, Trình Thịnh có thể sụp.”
“Vậy anh chọn Trình Thịnh.”
“Anh không có lựa chọn!”
Tôi bật cười buồn.
“Anh luôn có lựa chọn.”
Tôi nhìn cha.
“Cha em cũng từng phải lựa chọn.”
“Ông ấy chọn bảo vệ em.”
Rồi tôi nhìn lại Trình Hạo.
“Còn anh chọn bảo vệ thứ có thể lấy mất của em tất cả.”
Anh bước đến.
“Anh yêu em.”
Tôi không tránh câu nói ấy.
Có lẽ anh từng yêu tôi.
Có lẽ những ngày chúng tôi ăn mì lúc nửa đêm sau khi tôi tăng ca là thật.
Có lẽ buổi tối anh chạy nửa thành phố chỉ để mua thuốc khi tôi sốt cũng là thật.
Nhưng tình yêu không thể biến một hành vi sai thành đúng.
Tình yêu càng không cho phép một người thay vợ quyết định cô ấy được biết gì, được giữ tiền của mình hay không, được bảo vệ cha mình hay không.
“Em tin anh từng yêu em.”
Tôi nói.
Mắt anh đỏ lên.
“Vậy…”
“Nhưng anh yêu gia đình anh, công ty anh và lợi ích của anh nhiều hơn sự tôn trọng dành cho em.”
Anh đứng yên.
Tôi tháo nhẫn cưới.
Đặt lên bàn.
“Chúng ta dừng ở đây.”
“Tiểu Ninh.”
“Luật sư sẽ làm thủ tục ly hôn.”
Anh giữ cổ tay tôi.
“Chỉ vì chuyện này?”
Tôi nhìn bàn tay anh.
“Buông ra.”
Anh không buông.
Cha tôi định bước tới nhưng tôi lắc đầu.
Tôi nhìn thẳng vào chồng.
“Không phải chỉ vì một chuyện.”
“Là vì hôm qua, anh nhìn người đã nuôi em cả đời rồi nói ông ấy ăn tiền con gái.”
“Là vì anh nghĩ tiền em kiếm được mặc nhiên thuộc quyền anh kiểm soát.”
“Là vì khi biết em có thể mất tài sản mẹ để lại, anh không đứng cạnh em.”
Tôi gỡ từng ngón tay anh khỏi cổ tay mình.
Giống hệt cách tôi đã gỡ tay mẹ chồng ở nhà hàng.
“Và quan trọng nhất—em không còn biết người đang đứng trước mặt em là ai.”
Hai ngày sau, hồ sơ liên quan Đông Giang được nộp cho cơ quan tài phán thương mại tại Thượng Hải.
Nhờ bản ghi âm, chứng từ đầu tư ban đầu của mẹ và những điểm bất thường trong hồ sơ chuyển nhượng, phía mua yêu cầu tạm hoãn thương vụ để đánh giá rủi ro pháp lý.
Giao dịch hai tỷ tệ bị đình lại.
Trình Thịnh ra thông báo nội bộ rằng đây chỉ là “vấn đề lịch sử cần xác minh”.
Nhưng lần này, lịch sử không còn nằm yên trong ngăn tủ.
Trình Chấn Đông từ Singapore trở về.
Ông ta yêu cầu gặp tôi.
Tôi đồng ý.
Địa điểm là một quán trà ở Tĩnh An.
Ông già hơn nhiều so với ảnh cũ, nhưng ánh mắt vẫn sắc.
“Con rất giống mẹ.”
Câu đầu tiên của ông ta khiến tôi lạnh người.
“Tôi không đến để nghe ông nói về mẹ tôi.”
Ông ta rót trà.
“Con muốn bao nhiêu?”
Tôi nhìn ông.
Ông nói tiếp:
“Dự án Đông Giang hiện tại không còn là Đông Giang năm đó. Nhà họ Trình đã đầu tư tiền bạc, nhân lực suốt mười tám năm.”
“Tôi biết.”
“Vậy con nên hiểu ba mươi hai phần trăm của mẹ con không thể được tính theo giá trị hiện nay.”
“Tôi cũng biết.”
Ông ta hơi bất ngờ.
Tôi đặt tập hồ sơ lên bàn.
“Việc đó sẽ do luật sư, kiểm toán và cơ quan có thẩm quyền xác định.”
Mặt ông ta lạnh xuống.
“Con thật sự muốn đẩy chuyện tới cùng?”
“Tôi chỉ muốn những gì thuộc về mẹ tôi được gọi đúng tên.”
“Tiền?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Danh dự.”
Ông cười.
“Danh dự không trả được hóa đơn.”
Tôi nhìn ông.
“Nhưng cha tôi đã sống mười tám năm nghèo hơn ông rất nhiều mà chưa từng phải hạ mắt khi nhìn tôi.”
Nụ cười trên mặt ông tắt.
Tôi đứng dậy.
Trước khi đi, tôi nói:
“Ông từng nghĩ chỉ cần đủ tiền thì người ta sẽ im lặng.”
“Cha tôi đã chứng minh ông sai.”
Ba tháng sau, tôi và Trình Hạo hoàn tất thủ tục ly hôn.
Anh không tranh chấp căn hộ Phố Đông.
Có lẽ vì cuối cùng anh hiểu nó chưa từng thuộc về nhà họ Trình.
Ngày ký giấy, anh đứng ngoài hành lang rất lâu.
“Tiểu Ninh.”
Tôi quay lại.
Anh gầy đi nhiều.
“Anh đã đến Tô Châu.”
Tôi không nói.
“Anh xin lỗi cha em.”
“Ông nói gì?”
Trình Hạo cười buồn.
“Ông bảo lời xin lỗi của anh nên dành cho bản thân anh.”
Tôi gần như tưởng tượng được giọng cha.
Anh nhìn tôi.
“Chúng ta thật sự không còn cơ hội sao?”
Tôi im lặng.
Nếu câu hỏi ấy xuất hiện ba tháng trước, có lẽ tôi sẽ khóc.
Bây giờ tôi chỉ thấy một nỗi tiếc nuối bình thản.
“Trình Hạo, có những thứ vỡ rồi có thể sửa.”
“Tách trà.”
“Cánh cửa.”
“Thậm chí một căn nhà.”
Tôi nhìn anh.
“Nhưng lòng tin không phải thứ chỉ cần nói xin lỗi là quay về nguyên trạng.”
Anh cúi đầu.
Tôi bước đi.
Không quay lại.
Một năm sau, vụ tranh chấp Đông Giang đi đến thỏa thuận dân sự.
Sau quá trình kiểm toán độc lập và giám định chữ ký, phía Trình Thịnh thừa nhận quyền lợi đầu tư ban đầu của mẹ tôi đã không được xử lý minh bạch.
Tôi nhận lại một phần tài sản.
Không phải con số khổng lồ như lời đồn.
Nhưng đủ để tên Lâm Nhược Vân được ghi trở lại trong hồ sơ lịch sử của công ty với tư cách đồng sáng lập và nhà đầu tư ban đầu.
Tôi dùng một phần tiền để lập quỹ học bổng nhỏ cho nữ sinh ngành kiến trúc và thiết kế ở Tô Châu.
Tôi đặt tên quỹ là Nhược Vân.
Ngày làm lễ công bố, cha mặc bộ vest tôi mua.
Ông cứ kéo cổ áo, khó chịu.
“Cha mặc cái cũ được rồi.”
“Không.”
“Tốn tiền.”
“Tiền của con.”
Ông lập tức lườm.
“Tiền của con thì càng phải tiết kiệm.”
Tôi bật cười.
Một năm trước, chính vì câu “tiền của con” mà tôi bước vào cơn bão lớn nhất đời mình.
Bây giờ nghe cha nói, tôi lại thấy bình yên.
Sau buổi lễ, chúng tôi đi dọc con kênh Bình Giang.
Tô Châu cuối thu, lá vàng rơi bên những mái ngói xám.
Cha đưa cho tôi túi giấy.
“Gì vậy?”
“Bánh hoa quế.”
Tôi mở ra.
Vẫn là mùi thơm quen thuộc.
Tôi cắn một miếng rồi hỏi:
“Cha.”
“Ừ?”
“Nếu ngày đó con không đứng lên ở bàn ăn thì sao?”
Ông nhìn mặt nước.
“Cha vẫn sẽ đưa giấy tờ cho con.”
“Thật à?”
“Ừ.”
“Vậy sao cha giữ mười tám năm?”
Ông cười.
“Vì trước đây cha nghĩ bảo vệ con nghĩa là giấu con khỏi mọi chuyện.”
Ông dừng lại.
“Sau hôm ở nhà hàng, cha mới hiểu con lớn rồi.”
Tôi cười.
“Ba mươi tuổi rồi.”
“Trong mắt cha vẫn là con bé làm rơi cặp xuống kênh rồi ngồi khóc.”
Tôi khoác tay ông.
“Cha còn nhớ chuyện đó?”
“Cha nhớ hết.”
Đi được vài bước, ông đột nhiên hỏi:
“Con có hối hận vì ly hôn không?”
Tôi nhìn những chiếc đèn lồng đỏ bắt đầu sáng dọc bờ sông.
“Không.”
“Còn buồn?”
“Có.”
Cha gật đầu.
“Buồn thì cứ buồn.”
Tôi tựa đầu vào vai ông.
“Cha không khuyên con phải mạnh mẽ à?”
“Không cần.”
“Vì sao?”
Ông cắn một miếng bánh.
“Con đã đủ mạnh rồi.”
Tôi bật cười.
Một lúc sau, tôi hỏi điều mình từng muốn hỏi từ lúc nhỏ.
“Cha có nhớ mẹ không?”
Bước chân ông chậm lại.
“Có.”
“Ngày nào?”
“Ngày nào cũng nhớ một chút.”
Tôi siết tay ông.
“Con cũng muốn nhớ mẹ.”
“Vậy thì nhớ.”
“Nhưng ký ức của con về mẹ ít quá.”
Cha chỉ về phía cây cầu đá phía trước.
“Lần đầu mẹ con gặp cha là ở gần một cây cầu như vậy.”
Tôi nhìn ông.
Mắt ông sáng lên một vẻ mà tôi chưa từng thấy.
“Bà ấy đang cãi nhau với người bán hàng vì ông ấy tính thừa hai hào.”
Tôi phì cười.
“Mẹ con dữ vậy sao?”
“Dữ lắm.”
“Còn gì nữa?”
“Bà ấy rất thích hoa mộc.”
“Còn nữa?”
“Không biết nấu ăn.”
“Cha nói dối. Hồi nhỏ con nhớ mẹ nấu cháo.”
“Cháo đó là cha nấu, mẹ con chỉ bưng ra.”
Tôi bật cười lớn đến mức mấy người đi ngang quay lại nhìn.
Cha cũng cười.
Mười tám năm sau ngày mẹ biến mất khỏi cuộc đời tôi, bà cuối cùng đã trở lại.
Không phải bằng một bí mật.
Không phải bằng một khối tài sản.
Mà bằng những câu chuyện nhỏ cha tôi bắt đầu kể.
Tôi từng nghĩ thứ quý giá nhất mẹ để lại là quyền lợi trong một dự án trị giá hàng tỷ tệ.
Sau này tôi mới hiểu không phải.
Thứ quý giá nhất bà để lại là một người đàn ông đã giữ lời hứa chăm sóc con gái họ suốt gần hai mươi năm.
Người từng đứng im chịu nhục trước bàn ăn, không phải vì ông yếu đuối.
Mà bởi ông biết có những cuộc chiến không cần thắng bằng một câu cãi vã.
Trước khi về nhà, tôi quay lại nhìn cha.
“Cha.”
“Hửm?”
“Con vẫn còn nợ cha một lời.”
“Lời gì?”
Tôi cười.
“Cảm ơn cha vì chưa từng bỏ rơi con.”
Ông im lặng.
Rồi ông đưa tay xoa đầu tôi như khi tôi còn nhỏ.
“Đứa ngốc.”
“Cha là cha con.”
“Cha đi đâu được?”
Dưới ánh đèn vàng của con phố cổ, tôi bất giác nhớ lại câu mình đã nói với Trình Hạo hôm ấy:
“Anh vừa xúc phạm người không bao giờ bỏ rơi tôi.”
Khi nói câu đó, tôi chỉ muốn bảo vệ cha.
Tôi không hề biết—
Đó cũng là khoảnh khắc tôi bắt đầu tìm lại mẹ, tìm lại sự thật, và quan trọng nhất, tìm lại chính mình.
Có những người bước vào đời ta bằng những lời hứa rất đẹp rồi cuối cùng vẫn chọn quay lưng khi lợi ích bị đụng đến.
Cũng có một người chẳng bao giờ nói mình hy sinh bao nhiêu.
Ông chỉ lặng lẽ đứng đó.
Năm này qua năm khác.
Đợi đến khi ta đủ trưởng thành để quay đầu lại—
Và nhận ra rằng suốt cả quãng đường dài ấy, mình chưa từng thật sự cô độc.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.