Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Cha tôi bị tai biến, không thể tự ăn uống nên tôi đón ông lên chăm. Trong bữa tiệc gia đình, ông run tay làm đổ một thìa canh, mẹ chồng lập tức giật bát ném xuống đất: “Đã tàn phế còn tới nhà người khác báo hại! Nhà cô định bắt con trai tao nuôi cả bố vợ tới chết à?” Bà còn kéo xe lăn của cha ra cạnh cửa, ném cho ông một chiếc bánh bao nguội: “Muốn ăn thì ăn ở đây, đừng làm khách của tao mất ngon!” Tôi lao tới thì bà tát tôi trước mặt cha: “Còn bênh à? Vậy hai cha con cùng cút!” Cha tôi không nói được, chỉ run rẩy lấy điện thoại, gõ từng chữ rồi đưa cho chồng tôi xem. Hắn đọc chưa hết một dòng đã giật chiếc điện thoại ném xuống đất. TRUYỆN ĐỌC

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1 – CHIẾC BÁNH BAO DƯỚI CHÂN CHA

“Đã tàn phế còn tới nhà người khác báo hại! Nhà cô định bắt con trai tao nuôi cả bố vợ tới chết à?”

Giữa phòng ăn căn hộ cao cấp ở khu Tĩnh An, Thượng Hải, giọng Triệu Ngọc Lan sắc như dao.

Bà giật chiếc bát khỏi tay cha tôi rồi ném xuống nền.

Choang!

Mảnh sứ văng sát bánh xe lăn. Canh nóng bắn lên ống quần ông.

Tô Quốc Thành, cha tôi, sáu mươi ba tuổi, giật mình co người. Sau cơn tai biến ba tháng trước, nửa người bên phải gần như không thể cử động. Ông không nói được, bàn tay trái muốn cầm vững một chiếc thìa cũng phải cố gắng đến mức trán nổi gân.

Vậy mà chỉ vì một thìa canh bị đổ, mẹ chồng tôi lại làm như ông vừa phá nát cả căn nhà.

“Cha con không cố ý.”

Tôi đứng bật dậy.

Triệu Ngọc Lan khoanh tay.

“Không cố ý thì sao? Hôm nay là tiệc mừng thọ cô Hai. Khách khứa đang ăn, ông ấy ngồi đây vừa chảy nước miếng vừa làm đổ đồ ăn, ai còn nuốt nổi?”

Cô Hai Trình Tú Hoa ngồi đầu bàn vội xua tay.

“Chị dâu, thôi đi. Anh Tô đang bệnh.”

“Bệnh thì ở bệnh viện!”

Mẹ chồng tôi quay sang nhìn tôi.

“Tô Vãn Thanh, lúc cô xin đưa cha cô tới đây một thời gian, cô nói chỉ vài ngày. Bây giờ ba tuần rồi. Cô định biến nhà họ Trình thành viện dưỡng lão thật à?”

“Con thuê hộ lý ban ngày, tiền thuốc tiền ăn đều là con tự trả.”

“Tiền cô ở đâu ra?”

Bà cười khẩy.

“Lấy chồng rồi thì tiền của cô chẳng phải tiền của con trai tôi sao?”

Tôi cứng người.

Chồng tôi, Trình Hạo Nhiên, từ đầu đến cuối vẫn ngồi im bên cạnh chiếc bàn tròn gỗ đỏ.

Tôi nhìn anh.

“Hạo Nhiên, anh nói đi.”

Anh đặt đũa xuống, tránh ánh mắt tôi.

“Vãn Thanh, hôm nay đông người. Em đừng cãi mẹ.”

Một câu ấy khiến ngực tôi lạnh buốt.

Tôi đã sống cùng anh tám năm.

Tám năm trước, khi công ty của anh chỉ là một văn phòng thuê chưa đầy sáu mươi mét vuông ở Phố Đông, chính cha tôi là người giới thiệu khách hàng đầu tiên cho anh.

Khi chúng tôi mua căn hộ này, cha cũng bán căn nhà nhỏ ở Dương Phố, nói rằng muốn giúp con gái có chỗ đứng vững ở Thượng Hải.

Nhưng lúc này, người con rể từng gọi ông là “ba” lại không dám bảo vệ ông lấy một câu.

Triệu Ngọc Lan đi vòng ra sau xe lăn.

“Mẹ làm gì vậy?”

Tôi lao tới.

Bà đã nắm tay đẩy.

Chiếc xe lăn trượt khỏi bàn ăn.

Cha tôi hoảng hốt, bàn tay trái bấu chặt tay vịn.

“Dừng lại!”

Tôi giữ lấy xe.

Mẹ chồng giằng mạnh.

“Tránh ra!”

Bà đẩy cha tôi đến sát tủ giày cạnh cửa chính, sau đó quay lại lấy một chiếc bánh bao đã nguội trên bàn, ném lên đùi ông.

“Muốn ăn thì ăn ở đây.”

Chiếc bánh bao lăn xuống nền.

“Đừng làm khách của tao mất ngon!”

Cả phòng im phăng phắc.

Cha cúi đầu nhìn chiếc bánh bao dưới chân.

Vai ông run lên.

Tôi thấy mắt mình nóng ran.

Ngày nhỏ, mẹ mất sớm, cha một mình nuôi tôi. Ông từng thức cả đêm ngoài hành lang bệnh viện khi tôi sốt cao. Những năm tôi học đại học ở Phục Đán, dù trời mưa tuyết, mỗi lần về nhà muộn vẫn thấy ông đứng dưới cầu thang chờ.

Một người cả đời không chịu cúi đầu trước ai, hôm nay lại bị ném đồ ăn xuống chân ngay trước mặt con gái mình.

Tôi cúi xuống nhặt bánh bao lên, đặt vào bàn.

“Mẹ xin lỗi cha con.”

Triệu Ngọc Lan trừng mắt.

“Cô nói gì?”

“Xin lỗi.”

Bốp!

Cái tát giáng thẳng vào mặt tôi.

“Còn bênh à? Vậy hai cha con cùng cút!”

Má tôi nóng rát.

Hạo Nhiên đứng bật dậy.

“Mẹ!”

Tôi nhìn anh.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi vẫn hy vọng anh sẽ đứng về phía tôi.

Nhưng câu tiếp theo lại là:

“Mẹ đang giận, em đừng chọc bà nữa.”

Tôi bật cười.

“Vậy là lỗi của em?”

“Anh không nói thế.”

“Cha em bị đẩy khỏi bàn ăn, em bị tát, còn anh bảo em đừng chọc mẹ anh?”

“Vãn Thanh!”

Anh hạ giọng.

“Đủ rồi!”

Một tiếng ú ớ vang lên bên cạnh.

Cha đang cố nói.

“Ư… ư…”

Tôi vội quỳ xuống.

“Cha, cha muốn gì?”

Ông không nhìn tôi.

Ánh mắt ông khóa chặt Hạo Nhiên.

Rất lâu sau, cha run rẩy lấy điện thoại khỏi túi áo.

Ngón tay cứng đờ gõ từng chữ.

Hơn một phút sau, ông đưa màn hình cho chồng tôi.

Hạo Nhiên nhận lấy.

Tôi đứng bên cạnh chỉ kịp thấy dòng đầu:

“Ba năm trước, 8,6 triệu tệ…”

Sắc mặt anh lập tức trắng bệch.

Anh đọc thêm vài chữ rồi giật mạnh điện thoại khỏi tay cha.

Rắc!

Chiếc điện thoại đập xuống sàn đá.

“Anh làm gì vậy?”

Tôi hét lên.

“Ông ấy lú rồi!”

Hạo Nhiên thở gấp.

“Sau tai biến đầu óc không tỉnh táo, viết linh tinh thôi.”

Cha tôi đột nhiên kích động dữ dội.

Ông chỉ vào Hạo Nhiên, rồi chỉ chiếc điện thoại.

Triệu Ngọc Lan bước tới đá nó vào gầm tủ.

“Đủ rồi. Đưa ông ta đi!”

Tôi nhìn chồng.

“8,6 triệu tệ là gì?”

“Anh không biết.”

“Không biết tại sao phải đập điện thoại?”

“Anh đã bảo ông ấy viết linh tinh!”

“Anh sợ em đọc thấy cái gì?”

Hạo Nhiên siết chặt hàm.

“Em đừng phát điên ở đây.”

Cha bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi.

Ông dùng ngón tay run rẩy viết ba chữ vào lòng bàn tay.

Tủ.

Phòng.

Sách.

Tôi ngẩng phắt lên.

Căn nhà cũ ở Dương Phố.

Sau khi cha bán quyền sử dụng tầng dưới ba năm trước, ông vẫn giữ lại căn phòng nhỏ trên gác để chứa sách và giấy tờ. Hạo Nhiên từng nhiều lần giục ông dọn hết, nhưng cha không chịu.

Đúng lúc ấy, điện thoại Triệu Ngọc Lan reo.

Bà nhìn màn hình rồi lập tức tái mặt.

Tôi thoáng thấy tên người gọi.

Luật sư Lương.

Bà tắt máy.

Một tin nhắn xuất hiện.

“Tôi đã nhận được yêu cầu của ông Tô về việc mở lại hồ sơ chuyển nhượng tài sản ba năm trước. Nếu cô Tô vẫn chưa biết chữ ký của mình đã được dùng để…”

Mẹ chồng lập tức úp điện thoại xuống.

Tôi đứng chết lặng.

“Đưa điện thoại cho con.”

“Không có gì.”

“Con vừa nhìn thấy tên con.”

“Cô nhìn nhầm.”

Tôi chìa tay.

“Đưa đây!”

Triệu Ngọc Lan giấu điện thoại sau lưng.

Hạo Nhiên bất ngờ nắm cổ tay tôi.

“Vãn Thanh, đừng làm mất mặt nhà anh.”

Tôi nhìn bàn tay đang giữ mình.

Rồi nhìn cha.

Đột nhiên, mọi chuyện ba năm trước ào về.

Khi ấy cha bán căn nhà lớn ở Dương Phố với giá hơn chín triệu tệ. Hạo Nhiên nói cha chỉ giữ lại phần nhỏ để dưỡng già, số còn lại đầu tư vào một dự án.

Tôi từng hỏi.

Anh bảo cha đã đổi ý, không muốn cho tôi tiền nữa.

Cha cũng không giải thích.

Từ đó quan hệ giữa hai người dần lạnh nhạt.

Tôi cứ tưởng do cha khó tính.

Nếu không phải thì sao?

Tôi gỡ tay chồng ra.

“Cha, chúng ta đi.”

Triệu Ngọc Lan cười nhạt.

“Đi thì đi luôn. Đừng vài hôm nữa lại quay về.”

Tôi không trả lời.

Khi đẩy xe cha ra hành lang, Hạo Nhiên đuổi theo.

“Em định đưa ba đi đâu?”

“Nhà cũ Dương Phố.”

Anh khựng lại.

Chỉ một tích tắc.

Nhưng tôi nhìn thấy.

Sợ hãi.

“Giờ này tới đó làm gì?”

“Tìm đồ của cha.”

“Ngày mai đi cũng được.”

“Không.”

“Vãn Thanh.”

Anh chắn trước thang máy.

“Anh nói thật với em, căn nhà đó lâu rồi không có người ở. Ba đang yếu, đừng đưa ông đi lung tung.”

Cha tôi bỗng dùng tay đập mạnh vào thành xe.

Cạch! Cạch!

Ông chỉ thẳng mặt Hạo Nhiên.

Tôi nhìn chồng thật lâu.

“Anh càng ngăn, em càng muốn tới.”

Cửa thang máy mở.

Tôi đẩy cha vào.

Ngay trước khi cửa khép lại, Hạo Nhiên bất ngờ nói:

“Vãn Thanh, có những chuyện biết rồi chưa chắc tốt cho em.”

Tôi lạnh người.

“Anh đang đe dọa em sao?”

Anh không trả lời.

Bốn mươi phút sau, taxi dừng trước con ngõ cũ ở Dương Phố.

Mưa Thượng Hải rơi lất phất.

Căn nhà của cha tối om.

Tôi lấy chìa khóa dự phòng mở cửa.

Mùi sách cũ và bụi giấy xộc vào.

Cha lập tức chỉ lên tầng hai.

Căn phòng sách vẫn khóa.

Tôi tìm chìa trong ngăn kéo theo hướng ông chỉ.

Cánh cửa vừa mở, cha liền thúc tôi về phía chiếc tủ gỗ kê sát tường.

Ngăn cuối cùng.

Sau lớp sách kế toán cũ, tôi tìm thấy một hộp kim loại.

Bên trong là một tập hồ sơ.

Trang đầu tiên khiến tay tôi run lên.

“HỢP ĐỒNG ỦY QUYỀN CHUYỂN NHƯỢNG CỔ PHẦN.”

Bên nhận ủy quyền:

Tô Vãn Thanh.

Tôi chưa từng nhìn thấy văn bản này.

Phía dưới lại có chữ ký của tôi.

Tôi lật sang trang sau.

Một giấy xác nhận chuyển khoản.

8.600.000 nhân dân tệ.

Người nhận tiền không phải tôi.

Mà là Công ty Vật liệu Kiến Thành.

Công ty của Hạo Nhiên.

Tôi còn chưa kịp thở, cha lại chỉ vào đáy hộp.

Ở đó có một chiếc USB màu đen và phong bì ghi bốn chữ:

“Gửi con gái tôi.”

Tôi vừa chạm tay vào thì phía dưới nhà vang lên tiếng mở khóa.

Cha tái mặt.

Một giọng đàn ông quen thuộc vọng lên cầu thang.

“Vãn Thanh.”

Hạo Nhiên.

“Anh biết em đang ở trên đó.”

CHƯƠNG 2 – 8,6 TRIỆU TỆ BIẾN MẤT


Tôi siết chặt chiếc USB trong tay.

Cha tôi đưa ngón tay lên môi.

Dưới cầu thang, tiếng bước chân Hạo Nhiên mỗi lúc một gần.

“Vãn Thanh, xuống đây.”

Tôi nhét tập hồ sơ vào túi.

“Anh theo dõi em?”

Hạo Nhiên xuất hiện ở cửa phòng sách. Áo khoác anh ướt mưa, hơi thở nặng nề.

Ánh mắt anh lập tức dừng ở chiếc hộp kim loại.

“Em tìm được gì rồi?”

“Anh nghĩ em nên tìm được gì?”

“Đưa cho anh.”

Tôi cười.

“Vậy là anh biết trong này có gì.”

“Anh chỉ không muốn em hiểu sai.”

“Tám triệu sáu trăm nghìn tệ chuyển vào công ty anh cũng là em hiểu sai?”

Mặt anh cứng lại.

Cha tôi nhìn chằm chằm con rể.

Hạo Nhiên bước tới.

“Ba, chuyện năm đó chúng ta đã thống nhất rồi.”

Cha đập mạnh tay vào xe lăn.

“Ư… ư!”

“Tôi đang hỏi anh.”

Tôi chắn trước mặt cha.

“Chữ ký trên hợp đồng này là chuyện gì?”

Hạo Nhiên im lặng vài giây.

“Ba em tự nguyện giúp anh.”

“Vậy tại sao giấy tờ ghi người được ủy quyền là em?”

“Thủ tục thôi.”

“Chữ ký của em thì sao?”

“Em ký.”

Tôi bật cười vì quá tức giận.

“Anh nhìn thẳng vào em rồi nói lại.”

Anh quay mặt đi.

Tôi lập tức hiểu.

“Anh giả chữ ký?”

“Không phải!”

Hạo Nhiên đột nhiên lớn tiếng.

“Lúc đó công ty đang gặp khó khăn. Một dự án ở Gia Định bị treo vốn, nếu không có tiền xoay vòng thì hàng chục nhân viên mất việc. Ba em đồng ý giúp.”

Tôi quay sang cha.

“Cha đồng ý?”

Ông lắc đầu liên tục.

Hạo Nhiên nổi giận.

“Ba bây giờ nói gì chẳng được!”

Tôi giơ tập hồ sơ lên.

“Còn đây?”

Anh im bặt.

“Ba năm qua anh bảo cha đã đổi ý không cho em tiền. Anh khiến em nghĩ ông ích kỷ, khiến cha con em xa cách. Trong khi số tiền đó chạy thẳng vào công ty anh?”

“Anh đã trả lại.”

“Ở đâu?”

“Trong cổ phần.”

“Tên ai?”

Anh không nói.

Tôi nhìn sắc mặt anh.

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

“Triệu Ngọc Lan?”

Hạo Nhiên cau mày.

“Đừng kéo mẹ vào.”

“Cổ phần đứng tên mẹ anh?”

“Vãn Thanh!”

“Trả lời em!”

“Đúng!”

Căn phòng im lặng.

Hạo Nhiên siết tay.

“Nhưng đó chỉ là phương án tạm thời. Công ty cần người đại diện cổ đông. Mẹ anh đứng tên giúp.”

Tôi bật cười.

“Ba em bỏ 8,6 triệu. Tôi là người được ghi trong giấy ủy quyền. Cuối cùng cổ phần lại đứng tên mẹ anh.”

“Sau này vẫn là của vợ chồng mình.”

“Vậy tại sao ba năm anh không nói?”

Anh không trả lời được.

Cha lại chỉ vào chiếc USB.

Tôi lập tức cắm nó vào chiếc máy tính cũ trên bàn.

Hạo Nhiên lao tới.

“Đừng mở!”

Chính phản ứng đó khiến tôi bấm nhanh hơn.

Trong USB có một thư mục mang tên “Kiến Thành”.

Bên trong là bản ghi âm.

Tôi mở file đầu tiên.

Giọng cha vang lên, khỏe mạnh, rõ ràng, được ghi từ ba năm trước.

“Hạo Nhiên, tám triệu sáu này tôi chuyển cho Vãn Thanh. Tôi không đầu tư vào công ty cậu.”

Tiếp đó là giọng chồng tôi.

“Ba, chỉ mượn danh nghĩa của Vãn Thanh một thời gian. Công ty ổn định tôi sẽ hoàn lại.”

“Tôi không đồng ý.”

“Ba không giúp con rể chẳng lẽ nhìn công ty phá sản?”

“Tiền này là của con gái tôi.”

Đoạn ghi âm dừng.

Tôi cảm thấy hai chân mềm đi.

Hạo Nhiên tái mặt.

“Em nghe anh giải thích.”

“Còn gì để giải thích?”

“Anh không lấy tiền cho bản thân!”

“Nhưng anh lấy của cha em.”

“Tôi mượn!”

“Tại sao giả chữ ký?”

Anh không trả lời.

Tôi mở file thứ hai.

Lần này có thêm giọng Triệu Ngọc Lan.

“Ông Tô, tiền đã vào công ty rồi, ông làm ầm lên cũng chẳng lấy lại được. Con gái ông đã gả vào nhà tôi. Sau này tài sản của Hạo Nhiên chẳng phải vẫn là của nó sao?”

Cha nói:

“Bà đổi danh sách cổ đông?”

“Công ty là của con trai tôi, tất nhiên cổ phần phải ở nhà họ Trình.”

“Đó là tiền của Vãn Thanh!”

Triệu Ngọc Lan cười lạnh.

“Nó là vợ Hạo Nhiên, phân biệt làm gì?”

Tôi tắt máy.

Trong căn phòng chỉ còn tiếng mưa đập lên cửa kính.

Hạo Nhiên bước về phía tôi.

“Vãn Thanh.”

“Đừng gọi tên tôi.”

“Anh biết mình sai.”

“Anh biết từ khi nào?”

“Ba năm trước…”

“Không.”

Tôi nhìn anh.

“Anh chỉ biết mình bị phát hiện.”

Câu nói khiến anh cứng người.

Cha tôi chậm rãi kéo tay áo lên.

Trên cánh tay trái có một vết sẹo dài.

Ông chỉ vào nó, rồi chỉ Hạo Nhiên.

Tôi sững sờ.

“Vết này… liên quan tới anh?”

Hạo Nhiên tái mặt.

“Không.”

Cha càng kích động.

Tôi nhớ lại thời điểm cha bị tai biến.

Ba tháng trước, ông ngã trong cầu thang khu nhà cũ.

Hạo Nhiên là người đầu tiên phát hiện.

Anh nói cha tự trượt chân.

Nhưng ngay trước đó một ngày, cha đã gọi tôi liên tục bảy cuộc.

Tôi đang họp nên không bắt máy.

Tối về, tôi hỏi anh.

Hạo Nhiên bảo cha chỉ muốn hỏi chuyện nhỏ.

Hôm sau cha gặp chuyện.

Tôi nhìn chồng.

“Ngày cha bị ngã, anh tới đây làm gì?”

“Anh đến đưa thuốc.”

“Anh chưa bao giờ mua thuốc cho cha.”

“Vãn Thanh, em đang nghi anh hại ba sao?”

“Vậy anh giải thích đi.”

“Anh không cần giải thích chuyện mình không làm!”

Một tiếng chuông điện thoại cắt ngang.

Là số lạ.

Tôi nghe máy.

“Cô Tô Vãn Thanh?”

“Vâng.”

“Tôi là Lương Vĩ, luật sư của cha cô.”

Tôi nhìn cha.

“Luật sư Lương?”

“Đúng. Ông Tô đã liên hệ với tôi từ trước khi bị tai biến. Chiều nay tôi nhận được tin nhắn từ số phụ của ông ấy nên biết ông đã có thể tiếp tục vụ việc.”

Tôi siết điện thoại.

“Vụ việc gì?”

Bên kia im vài giây.

“Việc chiếm dụng tài sản và thay đổi quyền sở hữu cổ phần trái với ý chí của ông ấy.”

Hạo Nhiên lập tức bước tới.

“Cúp máy.”

Tôi tránh ra.

Luật sư Lương nói tiếp:

“Cô có thể tới văn phòng tôi sáng mai. Nhưng trước đó, cô cần giữ toàn bộ giấy tờ gốc.”

“Tại sao?”

“Bởi nếu những chứng cứ ông Tô giao cho tôi là thật, 8,6 triệu tệ chỉ là phần đầu.”

Tôi chết lặng.

“Còn gì nữa?”

“Tôi không tiện nói qua điện thoại.”

“Ông nói đi.”

“Có một tài sản khác đã được chuyển bằng chữ ký mang tên cô.”

Tôi nhìn Hạo Nhiên.

Anh lùi lại một bước.

“Giá trị lớn hơn nhiều.”

Điện thoại trong tay tôi lạnh ngắt.

“Bao nhiêu?”

“Khoảng ba mươi hai triệu tệ tại thời điểm giao dịch.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Ba mươi hai triệu?”

“Đúng.”

Hạo Nhiên lao tới định giật điện thoại.

Tôi né được.

“Là tài sản gì?”

Luật sư Lương vừa định trả lời thì cuộc gọi bị ngắt.

Không phải mất sóng.

Điện thoại của tôi nhận được thông báo:

SIM bị khóa dịch vụ.

Tôi nhìn Hạo Nhiên.

Anh cũng sững người.

Một giây sau, điện thoại anh reo.

Triệu Ngọc Lan.

Anh nghe máy.

“Mẹ.”

Bên kia nói gì đó rất nhanh.

Sắc mặt Hạo Nhiên thay đổi hoàn toàn.

“Mẹ đừng làm gì cả! Con đang ở đây.”

Tôi nghe rõ tiếng Triệu Ngọc Lan hét từ đầu dây:

“Con còn ở đó làm gì? Hồ sơ trong két đã biến mất rồi!”

Hạo Nhiên nhìn tôi.

Tôi lạnh người.

“Hồ sơ gì?”

Anh cúp máy.

“Không liên quan tới em.”

Tôi bước tới.

“Ba mươi hai triệu là gì?”

“Anh không biết.”

“Lại không biết?”

“Vãn Thanh, đừng ép anh.”

Tôi chưa bao giờ thấy ánh mắt anh như vậy.

Không còn là người chồng dịu dàng tôi từng quen.

Mà là một người bị dồn tới chân tường.

Cha bỗng kéo tay tôi.

Ông lấy một cây bút, viết lên giấy bằng bàn tay run rẩy:

“Ngân hàng.”

Sau đó thêm hai chữ:

“Ba mẹ.”

Tôi không hiểu.

“Mẹ con?”

Ông gật đầu.

Mẹ tôi đã mất mười tám năm.

Bà để lại gì liên quan đến ba mươi hai triệu?

Cha tiếp tục viết.

“Không phải tiền của cha.”

Tôi nhìn dòng chữ.

“Vậy của ai?”

Ông chỉ vào tôi.

Tôi ngơ ngác.

Cha lại viết:

“Của mẹ con để lại.”

Hạo Nhiên lập tức giật tờ giấy.

“Ba đủ rồi!”

Anh vò nát nó.

Tôi đẩy mạnh anh ra.

“Anh biết chuyện này?”

Hạo Nhiên thở gấp.

“Vãn Thanh…”

“Anh biết!”

“Anh định nói với em.”

“Khi nào?”

Tôi bật khóc.

“Khi cha em chết? Hay khi tất cả tài sản đã sang tên nhà họ Trình?”

Anh im lặng.

Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.

Tôi nắm lấy tay cha.

“Ngày mai chúng ta gặp luật sư.”

Hạo Nhiên chắn cửa.

“Em không được đi.”

Tôi nhìn anh.

“Anh lấy tư cách gì cấm tôi?”

“Chồng em.”

“Từ giây phút này, anh không còn tư cách đó nữa.”

Tôi đẩy xe cha ra ngoài.

Hạo Nhiên không cản nữa.

Nhưng khi chúng tôi tới cửa, anh nói rất khẽ:

“Vãn Thanh, nếu em mở hồ sơ đó, không chỉ mẹ anh gặp chuyện.”

Tôi quay lại.

Anh nhìn tôi, mắt đỏ lên.

“Ba em cũng giấu em một chuyện.”

Tôi khựng lại.

“Chuyện gì?”

Hạo Nhiên cười chua chát.

“Em nghĩ tại sao mẹ em mất rồi, cha em giữ bí mật về khối tài sản đó suốt mười tám năm?”

Tôi chưa kịp hỏi thêm, cha đã đập mạnh tay vào xe lăn.

Ông lắc đầu dữ dội.

Trên gương mặt vốn cứng cỏi lần đầu tiên xuất hiện một vẻ hoảng sợ.

Không phải sợ Hạo Nhiên.

Mà giống như sợ tôi biết điều gì đó.

CHƯƠNG 3 – NGƯỜI CHA KHÔNG THỂ NÓI


Sáng hôm sau, tôi đưa cha tới văn phòng luật sư Lương ở đường Nam Kinh Tây.

Suốt quãng đường, câu nói của Hạo Nhiên cứ lặp đi lặp lại trong đầu.

“Ba em cũng giấu em một chuyện.”

Cha ngồi bên cạnh, mắt nhìn ra cửa kính.

Tôi muốn hỏi nhưng không dám.

Mười tám năm qua, tôi luôn tin mẹ qua đời vì bệnh tim. Sau tang lễ, cha gần như không nhắc đến tài sản của bà.

Nếu thật sự có ba mươi hai triệu tệ…

Tại sao ông giấu tôi?

Luật sư Lương Vĩ khoảng năm mươi tuổi, mặc bộ vest xám đơn giản.

Vừa thấy cha, ông đứng dậy.

“Ông Tô.”

Cha gật đầu.

Luật sư quay sang tôi.

“Cô Tô, trước tiên tôi muốn cô xem thứ này.”

Ông đặt lên bàn một tập hồ sơ ngân hàng.

Tài sản mẹ tôi để lại không phải ba mươi hai triệu tiền mặt.

Đó là cổ phần trong một công ty logistics tại Thượng Hải cùng hai bất động sản thương mại ở Phố Đông.

Sau nhiều năm tăng giá, tổng giá trị ước tính hiện tại vượt năm mươi triệu tệ.

Tôi gần như không thở được.

“Mẹ tôi… có nhiều tài sản như vậy?”

“Bà ấy từng cùng người thân thành lập doanh nghiệp.”

“Tại sao tôi không biết?”

Luật sư Lương nhìn cha.

Cha cúi đầu.

“Ông Tô giữ tài sản thay cô cho tới khi cô ba mươi tuổi.”

“Tôi đã ba mươi ba.”

“Đúng.”

“Vậy tại sao ba không giao?”

Cha run rẩy lấy giấy viết.

“Tôi sợ.”

Tôi đọc hai chữ ấy.

“Sợ gì?”

Ông viết rất lâu.

“Con sống không hạnh phúc.”

Tôi nghẹn lại.

Luật sư Lương giải thích:

“Khoảng bốn năm trước, ông Tô bắt đầu nghi ngờ Trình Hạo Nhiên tiếp cận tài sản của cô. Ông ấy muốn chờ thêm.”

Tôi cười cay đắng.

“Cha nghi ngờ chồng con nhưng không nói với con?”

Cha viết:

“Con sẽ không tin.”

Tôi im lặng.

Ông đúng.

Bốn năm trước, nếu cha nói Hạo Nhiên cưới tôi vì tiền, có lẽ chính tôi sẽ cho rằng ông thành kiến.

Khi ấy, Hạo Nhiên đối xử với tôi rất tốt.

Ngày nào cũng đón tôi tan làm.

Sinh nhật cha, anh tự tay nấu mì trường thọ.

Ngay cả Triệu Ngọc Lan những năm đầu cũng gọi tôi là “con gái”.

Họ thay đổi từ khi nào?

Hay họ chưa từng thay đổi, chỉ là tôi không nhìn thấy?

Luật sư Lương đẩy một văn bản về phía tôi.

“Ba năm trước xuất hiện một giấy ủy quyền mang chữ ký cô, cho phép chuyển cổ phần và quyền quản lý hai bất động sản sang một công ty đầu tư.”

“Tôi không ký.”

“Chúng tôi biết.”

“Công ty nào?”

Ông lật trang cuối.

Tên cổ đông lớn nhất:

Triệu Ngọc Lan.

Tôi nhắm mắt.

Mọi thứ đã rõ.

8,6 triệu tệ chỉ là bước thử đầu tiên.

Sau khi lấy được khoản tiền ấy mà tôi không phát hiện, họ bắt đầu nhắm đến phần tài sản mẹ để lại.

“Tại sao cha không báo ngay?”

Luật sư Lương im lặng.

Cha viết:

“Họ trả lại.”

Tôi không hiểu.

“Trả gì?”

Ông viết thêm:

“Giấy tờ.”

Luật sư Lương nói:

“Ông Tô phát hiện sớm nên ngăn được việc hoàn tất chuyển nhượng toàn bộ. Tuy nhiên một phần quyền lợi đã bị thế chấp để vay vốn cho Công ty Kiến Thành.”

Tôi ngẩng lên.

“Bao nhiêu?”

“Gần mười chín triệu.”

Tôi bật cười.

Không còn nước mắt.

Chỉ thấy buồn cười vì suốt tám năm, tôi sống cạnh một người đàn ông mà mình hoàn toàn không biết.

Cửa văn phòng bất ngờ mở.

Hạo Nhiên bước vào cùng Triệu Ngọc Lan.

“Mọi người không được ký gì cả!”

Mẹ chồng tôi lao tới.

Bà hoàn toàn khác người phụ nữ hống hách tối qua.

“Vãn Thanh, chuyện gia đình thì về nhà nói.”

Tôi nhìn bà.

“Nhà nào?”

Bà khựng lại.

“Tất nhiên là nhà chúng ta.”

“Tối qua mẹ vừa bảo hai cha con tôi cút.”

“Lúc đó mẹ nóng giận.”

“Chiếc bánh bao mẹ ném xuống chân cha tôi cũng vì nóng giận?”

Triệu Ngọc Lan đỏ mặt.

“Chẳng lẽ vì chuyện nhỏ đó mà cô phá cả gia đình?”

Tôi nhìn bà không tin nổi.

“Chuyện nhỏ?”

“Ông ấy làm đổ canh trước mặt khách!”

Tôi bật cười.

“Tới giờ mẹ vẫn nghĩ chuyện lớn nhất là thìa canh?”

Hạo Nhiên kéo mẹ lại.

“Mẹ, đừng nói nữa.”

Anh quay sang tôi.

“Vãn Thanh, anh xin lỗi.”

Tám năm chung sống, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh cúi đầu trước mặt nhiều người.

“Anh sẽ trả toàn bộ tiền.”

“Bằng gì?”

“Anh bán cổ phần.”

“Cổ phần đứng tên mẹ anh?”

Triệu Ngọc Lan lập tức nói:

“Không thể!”

Hạo Nhiên quát:

“Mẹ!”

Bà sững sờ.

Anh nhìn tôi.

“Anh sẽ xử lý.”

“Còn chữ ký giả?”

Anh im lặng.

“Còn việc anh nói dối tôi suốt ba năm?”

“Anh sai.”

“Còn ngày cha tôi bị ngã?”

Không khí đột nhiên đông cứng.

Triệu Ngọc Lan nhìn con trai.

“Hạo Nhiên…”

Anh nhắm mắt.

Tôi đứng bật dậy.

“Hôm đó chuyện gì xảy ra?”

“Anh đến lấy hồ sơ.”

“Tôi biết.”

“Ba không đưa.”

“Rồi sao?”

“Chúng tôi cãi nhau.”

Cha tôi nhìn chằm chằm anh.

“Anh có đẩy cha không?”

Hạo Nhiên lập tức lắc đầu.

“Không.”

“Vậy ông ngã thế nào?”

“Ba đuổi theo anh xuống cầu thang. Ông trượt chân.”

Cha tôi đột nhiên đập mạnh bàn.

Ông viết liên tục lên giấy.

“Không phải.”

Tất cả im lặng.

Tôi đọc tiếp.

“Ngọc Lan.”

Triệu Ngọc Lan lùi một bước.

Tôi lạnh người.

“Mẹ cũng ở đó?”

“Không!”

Bà hét lên.

Cha viết thêm.

“Bà ấy giật túi.”

Mặt mẹ chồng trắng bệch.

“Ông nói dối!”

Cha tiếp tục:

“Tôi giữ lan can. Bà ấy giật tập hồ sơ. Tôi mất thăng bằng.”

Tôi nhìn bà.

“Là mẹ?”

“Không phải!”

Triệu Ngọc Lan hoảng loạn.

“Ông ấy tự ngã! Tôi chỉ lấy giấy tờ!”

“Vì giấy tờ mà mẹ giằng co với một người hơn sáu mươi tuổi trên cầu thang?”

“Tôi không biết ông ta sẽ ngã!”

Hạo Nhiên nhắm mắt.

“Mẹ…”

Chỉ một tiếng đó đã xác nhận tất cả.

Tôi cảm thấy cả người lạnh buốt.

Không ai nói tới trả thù.

Không ai làm điều gì quá khích.

Tôi chỉ lấy điện thoại, gọi cảnh sát và cung cấp thông tin về vụ việc.

Triệu Ngọc Lan lập tức lao tới.

“Cô điên rồi sao? Tôi là mẹ chồng cô!”

Tôi tránh khỏi tay bà.

“Chính vì tám năm qua tôi luôn nghĩ câu đó nên mọi người mới cho rằng có thể làm gì cũng được.”

Bà quay sang con trai.

“Hạo Nhiên, ngăn cô ta!”

Anh đứng bất động.

“Con không ngăn được nữa.”

“Mày là chồng nó!”

“Không lâu nữa.”

Anh nói rất khẽ.

Triệu Ngọc Lan chết lặng.

Tôi quay sang luật sư Lương.

“Giúp tôi chuẩn bị thủ tục ly hôn.”

Hạo Nhiên nhìn tôi.

Mắt anh đỏ lên.

“Em quyết định rồi?”

“Ừ.”

“Không thể cho anh một cơ hội sao?”

Tôi nhìn người đàn ông mình từng yêu suốt tám năm.

Trong lòng đau đến kỳ lạ.

Không phải vì còn muốn quay lại.

Mà vì tôi đang tiễn biệt một phiên bản của anh từng tồn tại trong ký ức mình.

“Cơ hội của anh không mất hôm nay.”

Tôi nói.

“Nó mất vào ngày anh cầm bút ký thay tên tôi.”

Anh cúi đầu.

Ba tuần sau, cơ quan chức năng bắt đầu xác minh các giao dịch tài chính liên quan Công ty Kiến Thành. Phần cổ phần và tài sản chưa hoàn tất chuyển nhượng được tạm thời phong tỏa để xử lý theo hồ sơ pháp lý.

Tôi không quan tâm Hạo Nhiên còn bao nhiêu tiền.

Điều duy nhất tôi yêu cầu luật sư làm rõ là phần nào thuộc về cha, phần nào thuộc về di sản mẹ để lại cho tôi.

Còn hôn nhân, tôi không tranh giành.

Tôi chỉ muốn rời đi.

Một buổi chiều cuối thu, tôi đưa cha trở lại căn nhà cũ ở Dương Phố.

Tôi đã thuê người sửa căn phòng tầng một cho tiện xe lăn.

Trên bàn là một bát mì nóng.

Cha cầm thìa bằng tay trái.

Lần đầu, thìa run mạnh.

Một chút nước dùng đổ xuống khăn trải bàn.

Ông lập tức khựng lại.

Ánh mắt hoảng hốt.

Tôi biết ông nhớ tới bữa tiệc hôm ấy.

Tôi cầm khăn lau đi.

“Cha.”

Ông nhìn tôi.

“Đổ thì con lau.”

Mắt ông đỏ lên.

“Tay run thì ăn chậm.”

Ông cúi đầu.

“Không ăn được thì con đút.”

Nước mắt cha rơi xuống.

Ông muốn nói nhưng cổ họng chỉ phát ra âm thanh khàn khàn.

Tôi mỉm cười.

“Cha không cần xin lỗi.”

Ông lấy điện thoại mới, gõ từng chữ.

“Cha có lỗi với con.”

Tôi nhìn màn hình.

“Vì giấu chuyện của mẹ?”

Ông gật đầu.

“Cha sợ con bị tiền bạc làm khổ.”

Tôi ngồi xuống bên cạnh.

“Nhưng cha giấu con cũng khiến con không biết ai đang thật lòng với mình.”

Ông cúi đầu.

Một lúc sau, cha gõ tiếp:

“Cha sai.”

Tôi nắm lấy bàn tay gầy gò ấy.

“Vậy chúng ta cùng sửa.”

Chuông cửa vang lên.

Tôi ra mở.

Hạo Nhiên đứng ngoài.

Sau vài tuần, anh gầy đi rất nhiều.

Trong tay anh là một chiếc túi giấy.

“Anh tới trả đồ.”

Anh đặt lên bàn chiếc nhẫn cưới của tôi và một tập giấy tờ.

“Tài khoản 8,6 triệu đã được luật sư đối chiếu. Phần có thể thu hồi anh sẽ chuyển lại đầy đủ.”

Tôi không nói gì.

Anh nhìn cha.

Rồi chậm rãi cúi người thật sâu.

“Ba.”

Cha quay mặt đi.

Hạo Nhiên đứng rất lâu.

“Con không mong ba tha thứ.”

Anh đặt một chiếc bánh bao nóng lên bàn.

Tôi nhìn thấy thì khựng lại.

Hạo Nhiên nói:

“Tối hôm đó… con đã không bảo vệ ba.”

Cha vẫn không quay lại.

Anh hiểu.

Không phải mọi lời xin lỗi đều phải được chấp nhận.

Trước khi đi, Hạo Nhiên nhìn tôi.

“Sau này em có hận anh không?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

Anh ngẩn người.

“Tôi không muốn mất thêm thời gian vì anh nữa.”

Anh cười buồn.

Rồi quay đi.

Cửa khép lại.

Tôi trở lại bàn.

Cha đang nhìn chiếc bánh bao.

Ông đẩy nó sang một bên.

Tôi bật cười.

“Không muốn ăn à?”

Ông gõ trên điện thoại:

“Lạnh rồi.”

Tôi sững một giây rồi bật cười thành tiếng.

“Được. Con mua cái khác.”

Cha cũng cười.

Nụ cười méo đi vì di chứng tai biến, nhưng đó là lần đầu tiên sau nhiều tháng tôi thấy ông thật sự vui.

Ngoài cửa sổ, những cây ngô đồng già trên con phố Dương Phố rung nhẹ trong gió.

Tôi từng nghĩ căn hộ ở Tĩnh An, một người chồng thành đạt và danh xưng “con dâu nhà họ Trình” là cuộc sống ổn định mà mình phải cố giữ bằng mọi giá.

Sau cùng tôi mới hiểu, một mái nhà không nằm ở giá tiền mỗi mét vuông.

Nó nằm ở nơi một người run tay làm đổ một thìa canh mà không phải sợ bị đuổi khỏi bàn ăn.

Tôi đặt bát mì mới trước mặt cha, cầm lấy chiếc thìa.

“Cha, hôm nay tự ăn tiếp nhé?”

Ông nhìn tôi, gật đầu.

Bàn tay trái lại run.

Chiếc thìa nghiêng đi một chút.

Tôi không đưa tay giữ.

Chỉ ngồi bên cạnh chờ ông.

Rất lâu sau, cha cuối cùng cũng đưa được thìa mì lên miệng.

Ông ngẩng đầu, ánh mắt đầy tự hào như một đứa trẻ vừa làm được việc khó nhất trên đời.

Tôi cười.

“Giỏi rồi.”

Cha cũng cười.

Lần này, không có ai giật chiếc bát khỏi tay ông.

Không có ai ném bánh bao xuống đất.

Và cũng không còn ai có quyền bảo hai cha con tôi phải cút khỏi chính cuộc đời của mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.