Nước sông hôm ấy vẫn chảy xiết như bảy năm về trước.
Cậu bé đứng giữa cây cầu cũ, tay ôm một bó hoa dại nhỏ đã được buộc cẩn thận bằng sợi dây vải cũ. Gió thổi mạnh làm mái tóc đen rối tung, nhưng cậu vẫn đứng yên, ánh mắt nhìn xuống dòng nước sâu bên dưới như đang chờ một điều mà tất cả mọi người đều cho là không thể.
“Minh, con còn đứng đó làm gì nữa?”
Một giọng nói già nua vang lên phía sau.
Cậu bé quay lại. Đó là bà Lan, người đã cưu mang cậu suốt những năm qua. Trên khuôn mặt người phụ nữ ấy hiện rõ sự lo lắng xen lẫn thương xót.
“Trời sắp tối rồi. Về nhà thôi con.”
Minh siết chặt bó hoa trong tay.
“Con muốn ở lại thêm một chút.”
Bà Lan thở dài.
“Bảy năm rồi Minh à…”
Câu nói ấy khiến cậu im lặng.
Bảy năm.
Một khoảng thời gian đủ dài để một đứa trẻ lớn lên, đủ dài để nhiều người quên đi một lời hứa, nhưng với Minh, đó vẫn là ngày hôm qua.
Ngày người cha nuôi duy nhất của cậu biến mất giữa dòng nước dữ.
Ngày mà ông Quân đã lao xuống dòng sông để cứu cậu bé tám tuổi đang bị cuốn trôi trong cơn lũ bất ngờ.
Ngày mà ông đã đẩy Minh lên bờ an toàn, còn bản thân ông thì không bao giờ quay trở lại.
Từ hôm đó, Minh luôn tin rằng cha Quân vẫn còn đâu đó.
Không ai biết niềm tin ấy bắt đầu từ đâu.
Nhưng suốt bảy năm qua, cứ đến ngày này, cậu lại mang một bó hoa nhỏ đến cây cầu cũ.
Người trong làng từng thương cậu.
Nhưng rồi theo thời gian, những ánh mắt ấy dần thay đổi.
Có người thương cảm.
Có người lắc đầu.
Có người nói nhỏ rằng:
“Thằng bé tội nghiệp quá, cứ sống mãi trong hy vọng.”
“Đã bảy năm rồi, làm sao còn có thể…”
“Có lẽ nên để nó quên đi thì tốt hơn.”
Nhưng Minh chưa từng trách họ.
Bởi vì họ không biết điều mà cậu biết.
Trước khi đẩy cậu lên bờ ngày hôm đó, cha Quân đã nói một câu.
“Minh, con phải sống thật tốt. Cha nhất định sẽ tìm con.”
Câu nói ấy trở thành thứ duy nhất giữ cậu lại với hy vọng.
Đêm hôm đó, trong căn nhà nhỏ, bà Lan đặt bát cơm trước mặt Minh.
“Con ăn đi.”
Minh ngồi im.
Bà Lan nhìn cậu thật lâu rồi nhẹ nhàng hỏi:
“Con có bao giờ nghĩ… nếu cha Quân thật sự không trở về thì sao?”
Đôi đũa trong tay Minh dừng lại.
Một lúc sau, cậu nhỏ giọng:
“Con không biết.”
“Nhưng con vẫn muốn tin.”
Bà Lan cúi mặt.
Bà hiểu cảm giác ấy.
Ngày nhận nuôi Minh, bà cũng từng nghĩ mình chỉ giúp một đứa trẻ đáng thương.
Nhưng rồi theo năm tháng, Minh trở thành đứa con mà bà yêu thương nhất.
Bà từng nhiều lần muốn nói với cậu rằng hãy buông bỏ quá khứ.
Nhưng nhìn ánh mắt của cậu, bà lại không thể nói ra.
“Minh này…”
“Dạ?”
“Nếu một ngày con phát hiện ra sự thật không giống điều con mong đợi thì sao?”
Cậu suy nghĩ rất lâu.
“Con vẫn muốn biết.”
“Vì sao?”
“Vì con không muốn cả đời phải tự hỏi cha đã đi đâu.”
Câu trả lời đơn giản ấy khiến bà Lan im lặng.
Đúng vậy.
Đôi khi con người ta không cần một kết thúc hoàn hảo.
Họ chỉ cần một sự thật để trái tim được bình yên.
Sáng hôm sau, Minh lại đến cây cầu.
Nhưng lần này, cậu không chỉ mang hoa.
Cậu mang theo một chiếc ba lô nhỏ.
Cậu muốn tìm lại những dấu vết cuối cùng về cha Quân.
Cây cầu đã cũ hơn nhiều.
Một số thanh gỗ bên thành cầu đã mục.
Minh đi chậm từng bước.
Bất chợt…
Cậu dừng lại.
Ở phía bên kia cây cầu, nơi nhiều năm không ai lui tới, có một thứ khiến cậu chú ý.
Một mảnh vải màu xanh bị mắc vào nhánh cây.
Màu xanh ấy…
Minh đứng chết lặng.
Đó là màu chiếc áo khoác mà cha Quân từng mặc ngày cứu cậu.
“Không thể nào…”
Cậu run run bước tới.
Bàn tay nhỏ nhặt mảnh vải lên.
Trên đó có một đường chỉ thêu hình chiếc lá nhỏ.
Minh nhận ra ngay.
Bởi vì năm xưa, cậu từng hỏi:
“Cha ơi, sao áo của cha có hình này?”
Ông Quân cười:
“Đây là dấu hiệu để con nhận ra cha, dù có chuyện gì xảy ra.”
Tim Minh đập mạnh.
“Cha…”
Cậu nhìn quanh.
Một cảm giác kỳ lạ chạy qua người.
Lần đầu tiên sau bảy năm, hy vọng trong lòng cậu không còn mơ hồ.
Nó giống như một cánh cửa vừa hé mở.
Minh chạy về nhà.
“Bà Lan!”
Giọng cậu gấp gáp.
Bà Lan giật mình:
“Có chuyện gì vậy con?”
Minh đặt mảnh vải lên bàn.
Vừa nhìn thấy nó, sắc mặt bà Lan thay đổi.
Bà cầm lên, bàn tay run nhẹ.
“Con tìm thấy ở đâu?”
“Bên kia cây cầu.”
Bà Lan im lặng.
Sự im lặng ấy khiến Minh thấy bất an.
“Bà biết thứ này sao?”
Bà Lan nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một lúc lâu sau, bà mới nói:
“Có những chuyện… bà đã định giấu con.”
Minh đứng yên.
“Chuyện gì?”
Bà Lan lấy từ trong chiếc hộp cũ ra một lá thư đã ngả màu.
“Bảy năm trước, sau ngày cha Quân mất tích… có người gửi lá thư này đến.”
Minh mở to mắt.
“Vậy tại sao bà không đưa cho con?”
Nước mắt bà Lan rơi xuống.
“Vì bà sợ.”
“Sợ điều gì?”
“Sợ nếu con biết sự thật… con sẽ đau lòng.”
Minh cầm lá thư bằng đôi tay run rẩy.
Trên mặt giấy cũ chỉ có vài dòng.
Nhưng dòng đầu tiên khiến toàn thân cậu cứng đờ.
“Nếu Minh đọc được lá thư này, nghĩa là cha đã không thể trở về như lời hứa…”
Cậu nuốt nước mắt.
Từng chữ tiếp theo giống như kéo cậu vào một bí mật lớn hơn.
“Nhưng con đừng nghĩ cha đã bỏ rơi con…”
Minh nhìn bà Lan.
“Rốt cuộc cha đã đi đâu?”
Bà Lan không trả lời.
Bởi vì ngay lúc đó…
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Cả hai cùng quay lại.
Một người đàn ông đứng ngoài ánh sáng mờ.
Trên người ông mặc chiếc áo cũ sờn màu.
Ông nhìn Minh.
Đôi mắt đỏ hoe.
Và câu nói đầu tiên của ông khiến chiếc lá thư trên tay Minh rơi xuống đất.
“Minh… con còn nhớ cha không?”