Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Ông nội đến ở cùng vài ngày, chứng kiến cách các con đối xử với nhau rồi lặng lẽ để lại món quà cuối cùng khiến cả gia đình không cầm được nước mắt...TRUYỆN NGẮN

 

CHƯƠNG 1: MÓN QUÀ BỊ BỎ QUÊN

"Đừng mở cái hộp đó ra! Đó là thứ cuối cùng ông để lại!"

Tiếng hét của người con trai vang lên giữa căn nhà khiến tất cả sững sờ. Người con dâu đang run run cầm chiếc hộp gỗ nhỏ, đôi mắt đỏ hoe vì khóc. Đứa cháu nội đứng nép sau cánh cửa, hoang mang nhìn cha mẹ rồi nhìn lên bàn thờ còn nghi ngút khói.

Trong chiếc hộp ấy là món quà ông nội lặng lẽ đặt lại trước khi rời khỏi nhà vài ngày trước.

Không ai ngờ rằng, món quà ấy lại khiến cả gia đình phải đối diện với những điều mà suốt nhiều năm họ cố tình né tránh.



...

Ba ngày trước.

Buổi chiều cuối tuần, căn nhà nhỏ vẫn đầy đủ tiếng cười nói của hàng xóm, nhưng bên trong lại bao trùm một bầu không khí nặng nề.

Tiếng bát đũa va vào nhau.

Tiếng tivi mở lớn.

Tiếng cửa phòng đóng mạnh.

Không ai nói chuyện với ai quá vài câu.

Ông Lâm, mái tóc bạc trắng, chống chiếc gậy tre bước vào sân. Trên vai ông chỉ có một chiếc túi vải cũ và một túi trái cây.

Đứa cháu trai khoảng mười tuổi reo lên:

— Ông nội! Ông lên chơi thật hả?

Ông cười hiền.

— Ừ. Ông nhớ cháu nên lên ở vài hôm.

Cậu bé ôm chầm lấy ông.

— Con nhớ ông lắm.

Tiếng nói trẻ con khiến không khí trong nhà dịu đi đôi chút.

Người con trai tên Minh bước ra.

— Cha lên mà không báo trước.

Ông Lâm cười.

— Cha sợ báo trước thì tụi con bận.

Minh khựng lại vài giây rồi đỡ lấy chiếc túi.

— Thôi... cha vào nghỉ.

Người con dâu là Hương từ trong bếp bước ra, nở nụ cười lịch sự.

— Con chào cha.

— Ừ... cha làm phiền vài hôm nhé.

— Cha nói vậy làm gì.

Miệng nói thế, nhưng ánh mắt Hương vẫn thoáng vẻ gượng gạo.

Ông Lâm nhìn quanh căn nhà.

Đồ đạc đầy đủ.

Nhà cửa sạch sẽ.

Nhưng thứ ông cảm nhận rõ nhất không phải sự sung túc.

Mà là khoảng cách.

Bữa cơm tối diễn ra trong im lặng.

Ông gắp cho cháu một miếng cá.

— Ăn nhiều vào, lớn cho khỏe.

Cậu bé cười.

— Con cảm ơn ông.

Ông nhìn sang con trai.

— Công việc dạo này ổn chứ?

Minh chỉ đáp ngắn gọn.

— Cũng bình thường.

Ông quay sang con dâu.

— Con có vất vả không?

— Dạ... cũng quen rồi.

Không khí lại rơi vào yên lặng.

Một lúc sau.

Chiếc điện thoại của Minh rung lên.

Anh cầm máy rồi cau mày.

— Sao tháng này tiền điện lại nhiều vậy?

Hương đặt bát xuống.

— Em đã nói rồi. Mấy hôm trời nóng, con học ở nhà nhiều.

— Nhưng tháng nào cũng tăng.

— Anh nghĩ em tiêu hoang sao?

Giọng hai người bắt đầu lớn dần.

Ông Lâm lặng lẽ cúi xuống ăn tiếp.

Đứa cháu cũng không còn cười.

Cậu bé chỉ biết nhìn cha rồi nhìn mẹ.

Minh thở mạnh.

— Anh chỉ hỏi thôi.

— Nhưng cách anh hỏi lúc nào cũng như em là người có lỗi.

— Em lúc nào cũng nghĩ anh trách em.

Chiếc bát trên tay Hương đặt xuống bàn hơi mạnh.

— Vì anh chưa từng tin em.

Không gian bỗng im phăng phắc.

Ông Lâm đặt đôi đũa xuống.

Ông nhẹ nhàng nói:

— Thôi... cơm nguội mất.

Hai vợ chồng lập tức im lặng.

Nhưng ai cũng biết.

Sự im lặng ấy không phải vì mọi chuyện đã qua.

Mà vì có mặt người già.

...

Đêm hôm đó.

Ông Lâm đi ngang qua phòng khách thì nghe tiếng tranh cãi vọng ra từ căn bếp.

— Em mệt rồi!

— Anh cũng mệt!

— Mỗi lần có chuyện là anh chỉ biết đổ lỗi.

— Còn em thì lúc nào cũng nghĩ mình đúng.

Ông đứng ngoài cửa.

Bàn tay già nua khựng lại.

Ông không bước vào.

Ông cũng không lên tiếng.

Chỉ lặng lẽ quay về phòng.

Ông hiểu.

Có những cánh cửa, người ngoài không thể mở thay.

Nhưng ông vẫn đau.

Bởi người đang cãi nhau là con trai ông.

Là con dâu ông.

Là cha mẹ của đứa cháu ông thương nhất.

...

Sáng hôm sau.

Ông dậy rất sớm.

Ông quét sân.

Tưới mấy chậu cây.

Rồi ngồi tỉ mẩn sửa lại chiếc xe đạp cũ của cháu.

Cậu bé chạy ra.

— Ông biết sửa xe luôn hả?

Ông cười.

— Hồi trước ông sửa đủ thứ.

— Ông giỏi quá.

— Không phải giỏi. Chỉ là hồi đó nghèo, hỏng thì tự sửa thôi.

Hai ông cháu cười nói rôm rả.

Từ trong cửa sổ, Hương lặng lẽ nhìn.

Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô thấy con trai cười thoải mái như vậy.

Buổi trưa.

Ông Lâm xin ra chợ.

Minh đưa tiền.

— Cha cứ mua gì cha thích.

Ông đẩy tiền lại.

— Cha còn ít tiền.

— Cha giữ mà tiêu.

— Tiền của cha cũng để tiêu thôi.

Ông cười hiền rồi đi bộ.

Khi trở về, ông chỉ mang theo ít rau, ít cá và vài quả chuối.

Hương ngạc nhiên.

— Cha đi lâu vậy chỉ mua có từng này?

Ông cười.

— Đi bộ nên chậm.

Thật ra.

Ông còn ghé tiệm nhỏ đầu ngõ để mua một hộp gỗ.

Chiếc hộp rất bình thường.

Không ai biết trong đó có gì.

Ông cất kỹ dưới đáy túi.

...

Chiều hôm ấy.

Đứa cháu ngồi học.

Ông Lâm ngồi bên cạnh.

— Hôm nay ở trường vui không?

— Dạ...

Cậu bé ngập ngừng.

— Sao vậy?

— Bạn con hỏi sao ba mẹ lúc nào cũng cãi nhau.

Ông Lâm chết lặng.

Cậu bé cúi đầu.

— Con không biết trả lời.

Ông nhẹ nhàng đặt tay lên vai cháu.

— Con buồn lắm hả?

Đứa bé gật đầu.

— Có hôm con giả vờ ngủ để ba mẹ đừng cãi nữa.

Nghe đến đó, mắt ông đỏ lên.

Ông hỏi khẽ:

— Con có sợ không?

— Dạ có...

— Con sợ một ngày ba mẹ sẽ không ở cùng nhau nữa.

Ông siết nhẹ vai cháu.

— Đừng lo.

— Nhưng con thấy ba mẹ không còn cười nữa.

Ông nhìn xa xăm.

Ông không biết phải trả lời thế nào.

Ông chỉ khẽ nói:

— Người lớn đôi khi quên mất điều quan trọng nhất.

— Là gì hả ông?

Ông mỉm cười buồn.

— Quên nhìn vào đôi mắt của người mình thương.

...

Tối đến.

Sau bữa cơm.

Ông gọi Minh ra hiên.

Hai cha con ngồi rất lâu.

Gió thổi nhẹ.

Ông hỏi:

— Con còn nhớ ngày con mới cưới không?

Minh cười nhạt.

— Lâu rồi cha.

— Hồi đó con nói gì với cha?

Minh im lặng.

Ông nhắc.

— Con nói dù có khó khăn đến đâu cũng sẽ không để vợ phải khóc.

Minh cúi đầu.

— Cha còn nhớ à?

— Cha già rồi. Nhưng những lời con nói về gia đình thì cha không quên.

Một khoảng lặng kéo dài.

Ông nhìn con trai.

— Cha không hỏi ai đúng, ai sai.

— ...

— Cha chỉ thấy trong nhà này... không còn tiếng cười.

Minh khẽ thở dài.

— Cha không hiểu đâu.

Ông gật đầu.

— Có thể cha không hiểu hết.

— Cuộc sống bây giờ áp lực lắm.

— Cha biết.

— Tiền bạc, công việc, con cái...

Ông vẫn lặng lẽ nghe.

Minh nói như trút hết nỗi lòng.

— Con thấy mình làm gì cũng không đủ.

— ...

— Mỗi ngày mở mắt ra là lo.

Ông đặt bàn tay nhăn nheo lên vai con.

— Cha chưa từng mong con giàu.

— ...

— Cha chỉ mong khi về nhà... con thấy bình yên.

Minh quay mặt đi.

Khóe mắt anh đỏ lên nhưng vẫn cố giấu.

Đúng lúc ấy, trong nhà vang lên tiếng Hương gọi lớn:

— Minh! Anh vào đây một chút!

Giọng nói có phần gấp gáp.

Minh đứng dậy ngay.

— Con vào đây.

Ông Lâm vẫn ngồi lại ngoài hiên.

Ánh mắt ông dõi theo cánh cửa vừa khép.

Rồi ông lặng lẽ lấy từ túi áo ra chiếc hộp gỗ nhỏ đã mua ban chiều.

Ông vuốt nhẹ lên nắp hộp, mỉm cười đầy suy tư.

Ông khẽ nói một mình:

— Hy vọng... món quà này sẽ kịp giữ lại một mái nhà.

Ở trong bếp, tiếng tranh cãi lại bắt đầu vang lên, mỗi lúc một căng thẳng hơn.

Ông Lâm khép mắt.

Ông hiểu rằng, nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế, sẽ có người tổn thương nhiều nhất.

Và người đó... không phải là người lớn.

CHƯƠNG 2: CHIẾC HỘP GỖ KHÔNG AI DÁM MỞ

Sau cuộc nói chuyện ngoài hiên hôm ấy, ông Lâm không nhắc thêm một lời nào về chuyện của hai con. Ông vẫn giữ nụ cười hiền, vẫn thức dậy từ sớm quét sân, tưới cây, đưa cháu đi học rồi lặng lẽ trở về. Nhìn bên ngoài, ông như một người già chỉ muốn tận hưởng vài ngày bình yên bên gia đình. Nhưng trong lòng ông, từng tiếng cãi vã của các con đều như cứa thêm một vết xước.

Sáng hôm sau, Hương dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Vừa bước xuống bếp, cô đã thấy ông Lâm đang lúi húi nấu nồi cháo.

Hương ngạc nhiên.

— Cha, sao cha dậy sớm vậy? Để con làm được rồi.

Ông cười hiền.

— Hôm qua thấy con mệt. Cha nấu được chút gì thì nấu.

— Cha nghỉ đi, con ngại lắm.

— Có gì mà ngại. Hồi các con còn nhỏ, cha nấu suốt.

Hương đứng lặng vài giây.

Đã rất lâu rồi, cô không nghe ai nói với mình bằng giọng quan tâm như thế.

Đúng lúc ấy, Minh từ trên lầu bước xuống.

— Hôm nay có cháo à?

Ông Lâm cười.

— Ăn thử xem hợp miệng không.

Minh vừa ăn vừa khen:

— Vẫn ngon như ngày xưa.

Ông bật cười.

— Còn nhớ hả?

— Sao quên được.

Không khí bữa sáng hôm ấy nhẹ nhàng hơn thường ngày.

Đứa cháu vừa ăn vừa kể chuyện ở trường khiến mọi người đôi lúc bật cười.

Ông Lâm nhìn từng người, ánh mắt thoáng chút hy vọng.

Nhưng niềm hy vọng ấy nhanh chóng bị dập tắt.

Đến chiều, Minh trở về nhà với vẻ mặt căng thẳng.

Anh đặt chiếc cặp xuống bàn mạnh đến mức làm ly nước rung lên.

Hương bước ra.

— Anh sao vậy?

— Không có gì.

— Nhìn mặt anh đâu giống không có gì.

Minh im lặng.

Hương tiếp tục hỏi:

— Có chuyện ở chỗ làm à?

— Anh nói không có gì mà.

Giọng nói cộc lốc khiến Hương chạnh lòng.

Cô quay người định đi thì Minh lại buột miệng:

— Tháng này chắc phải thắt chặt chi tiêu.

— Em biết.

— Biết mà hôm qua vẫn mua thêm bộ quần áo cho con?

Hương khựng lại.

— Bộ cũ của con rách rồi.

— Chưa đến mức phải mua ngay.

— Con lớn nhanh, mặc không vừa nữa.

— Cái gì em cũng có lý do.

Hương nhìn chồng, ánh mắt đầy thất vọng.

— Anh có biết con đã mặc bộ đó gần hai năm không?

— ...

— Em mua cho con một bộ cũng thành sai?

Không khí lại căng như dây đàn.

Ông Lâm từ ngoài sân bước vào, vừa đúng lúc nghe thấy.

Ông không trách ai.

Chỉ lặng lẽ bế cháu ra ngoài.

— Hai ông cháu mình tưới cây nhé.

Cậu bé ngoái đầu nhìn cha mẹ.

Ánh mắt đầy lo lắng.

...

Buổi tối, sau khi mọi người đã ngủ, ông Lâm vẫn ngồi ngoài hiên.

Ông nhìn lên bầu trời.

Rồi chậm rãi lấy từ túi áo ra một tấm ảnh cũ.

Đó là bức ảnh chụp cả gia đình nhiều năm trước.

Ngày ấy, Minh còn trẻ.

Hương mới về làm dâu.

Ai cũng cười rất tươi.

Ông khẽ vuốt lên tấm ảnh.

— Nếu mẹ tụi con còn sống... chắc bà buồn lắm.

Nói xong, ông cẩn thận cất bức ảnh vào chiếc hộp gỗ.

Bên trong hộp còn có một lá thư được gấp ngay ngắn.

Ông nhìn lá thư rất lâu.

Như muốn viết thêm điều gì.

Nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở dài.

...

Ngày thứ ba ông ở lại.

Buổi sáng, ông xin ra ngoài một lát.

Minh đưa xe.

— Cha đi xe cho tiện.

Ông lắc đầu.

— Cha đi bộ quen rồi.

Ông ghé vào một cửa hàng nhỏ.

Mua một cuốn sổ mới, vài cây bút màu và một chiếc khung ảnh đơn giản.

Người bán hỏi:

— Mua tặng cháu hả bác?

Ông mỉm cười.

— Ừ... hy vọng nó sẽ thích.

Khi trở về, ông gọi cháu lại.

— Ông có quà.

Cậu bé mở gói quà, bên trong là cuốn sổ trắng.

— Đẹp quá!

Ông xoa đầu cháu.

— Từ hôm nay, mỗi ngày con viết một điều khiến con vui nhé.

— Nếu hôm đó không có gì vui thì sao ông?

Ông mỉm cười.

— Thì con viết điều con mong sẽ xảy ra vào ngày mai.

Cậu bé gật đầu thật mạnh.

— Con sẽ viết mỗi ngày.

Ông cười hiền.

— Sau này lớn lên đọc lại, con sẽ thấy mình đã mạnh mẽ thế nào.

Đứng phía sau cánh cửa, Hương lặng lẽ lau nước mắt.

Cô chợt nhận ra, đã rất lâu rồi mình không hỏi con xem con thật sự nghĩ gì.

...

Buổi tối hôm ấy, cậu bé hí hửng mang cuốn sổ đến cho ông xem.

— Ông đọc đi.

Ông mở trang đầu.

Nét chữ còn nguệch ngoạc.

"Hôm nay con vui vì ông nội đến."

Trang thứ hai.

"Con ước ba mẹ đừng cãi nhau nữa."

Ông Lâm lặng người.

Trang thứ ba.

"Nếu điều ước chỉ có một, con xin ba mẹ cười với nhau như hồi con còn bé."

Tay ông run lên.

Ông khép cuốn sổ lại thật nhẹ.

Cậu bé ngây thơ hỏi:

— Ông thấy con viết có đẹp không?

Ông cố mỉm cười.

— Đẹp lắm.

— Sau này ba mẹ đọc chắc sẽ vui.

Ông không trả lời.

Ông chỉ ôm cháu vào lòng thật chặt.

...

Đêm ấy, ông không ngủ.

Ông ngồi dưới ánh đèn vàng, mở chiếc hộp gỗ.

Ông lấy lá thư ra viết thêm vài dòng.

Nét chữ đã run theo tuổi tác.

Mỗi chữ đều được ông nắn nót rất lâu.

Viết xong, ông đặt bức ảnh cũ, cuốn sổ photocopy vài trang đầu mà ông đã lặng lẽ chụp lại, cùng chiếc khăn tay cũ của vợ vào trong hộp.

Ông khẽ nói:

— Thế là đủ rồi.

...

Sáng hôm sau, khi cả nhà còn chưa thức, ông đã xếp gọn quần áo vào chiếc túi vải.

Hương giật mình.

— Cha... cha định về hôm nay sao?

Ông cười.

— Cha ở lâu sợ các con vất vả.

— Cha ở thêm vài hôm đi.

Ông lắc đầu.

— Cha nhớ căn nhà cũ.

Minh bước xuống.

— Để con đưa cha về.

— Không cần đâu.

— Con đưa được mà.

Ông nhìn con trai rất lâu rồi mỉm cười.

— Con ở nhà với vợ con đi.

Câu nói ấy khiến Minh khựng lại.

Trước khi bước ra cổng, ông quay lại nhìn cả ba người.

Đứa cháu ôm chầm lấy ông.

— Ông nhớ lên chơi nữa nhé.

— Nhất định rồi.

— Ông hứa nha.

— Ông hứa.

Ông tháo chiếc đồng hồ cũ trên tay mình đeo sang tay cháu.

— Giữ lấy.

— Nhưng đây là đồng hồ của ông mà.

— Khi nào nhớ ông thì nhìn nó.

Cậu bé òa khóc.

Hương cũng đỏ mắt.

Minh bước đến.

— Cha...

Ông đặt tay lên vai con.

— Cha chỉ nhắn con một câu.

— Dạ.

— Nhà không cần quá nhiều tiền mới có hạnh phúc.

— ...

— Nhưng nhất định phải có sự lắng nghe.

Minh cúi đầu.

Chưa kịp nói gì thì ông đã quay lưng bước đi.

Dáng người gầy gò chậm rãi khuất dần cuối con đường.

Không ai biết rằng, trước khi rời khỏi căn nhà, ông đã lặng lẽ đặt chiếc hộp gỗ lên ngăn cao nhất của tủ sách trong phòng khách.

Không một lời dặn dò.

Không một lời giải thích.

Chỉ có một mảnh giấy nhỏ dán bên ngoài:

"Khi cả nhà thật sự muốn ngồi lại với nhau, hãy cùng mở chiếc hộp này."

Suốt nhiều ngày sau, chiếc hộp vẫn nằm nguyên ở đó.

Không ai chạm đến.

Không ai đủ bình tĩnh để mở.

Cho đến một buổi chiều định mệnh, khi một cuộc cãi vã còn dữ dội hơn tất cả những lần trước khiến đứa cháu bật khóc và hét lên trong tuyệt vọng:

— Ba! Mẹ! Con không muốn mất gia đình này!

Tiếng khóc xé lòng của con khiến Minh và Hương chết lặng.

Ánh mắt cả hai cùng hướng về chiếc hộp gỗ phủ một lớp bụi mỏng trên nóc tủ.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, họ cùng bước đến... và cùng đưa tay về phía món quà cuối cùng mà ông Lâm để lại.

CHƯƠNG 3: MÓN QUÀ CUỐI CÙNG CỦA ÔNG

Chiếc hộp gỗ nhỏ nằm trên tay Minh rất nhẹ.

Nhưng đối với anh và Hương lúc ấy, nó giống như chứa đựng cả một khoảng thời gian dài mà họ đã vô tình đánh mất.

Căn phòng khách im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng thở của từng người.

Đứa con trai nhỏ ngồi trên ghế, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe sau tiếng khóc vừa rồi.

Nó nhìn cha mẹ rồi nhìn chiếc hộp.

— Ba mẹ mở đi...

Giọng nói trẻ con ấy khiến Minh và Hương cùng sững lại.

Họ không còn là hai người đang cố chứng minh ai đúng, ai sai.

Họ chỉ là hai người cha mẹ đang nhìn thấy nỗi buồn của con mình.

Minh chậm rãi mở nắp hộp.

Bên trong không có tiền bạc.

Không có vật gì quý giá.

Chỉ có một bức ảnh cũ, một chiếc khăn tay đã bạc màu, vài trang giấy được gấp ngay ngắn và một lá thư.

Hương run run cầm bức ảnh lên.

Đó là hình ảnh gia đình họ nhiều năm trước.

Ngày ấy, Minh còn trẻ.

Hương mới về làm vợ.

Đứa con trai vẫn còn nhỏ.

Tất cả mọi người đều cười rất hạnh phúc.

Hương nhìn thật lâu.

Rồi cô khẽ nói:

— Em không nhớ lần cuối chúng ta cười như vậy là khi nào.

Minh không trả lời.

Bởi anh cũng không nhớ.

Anh chỉ nhìn vào bức ảnh và nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là những khó khăn trong cuộc sống.

Mà là trong lúc cố gắng xây dựng một tương lai tốt hơn, họ đã quên mất cách yêu thương nhau trong hiện tại.

Minh mở lá thư.

Nét chữ quen thuộc của cha anh hiện ra.

Anh bắt đầu đọc.

"Minh và Hương.

Nếu hai con đang đọc những dòng này, có lẽ trong nhà đã xảy ra chuyện gì đó khiến hai con phải tìm đến chiếc hộp này.

Cha không biết hai con đã trải qua những khó khăn gì.

Cha cũng không biết ai đúng, ai sai.

Bởi vì khi một gia đình bắt đầu tổn thương nhau, thường không còn quan trọng chuyện ai là người thắng trong một cuộc tranh luận.

Điều quan trọng là có ai đó còn muốn giữ lấy gia đình này hay không."

Minh dừng lại.

Mắt anh cay cay.

Hương lặng lẽ quay mặt đi.

Ông Lâm viết tiếp:

"Cha từng nghĩ chỉ cần con trai cha trưởng thành, có công việc, có gia đình là cha đã hoàn thành trách nhiệm.

Nhưng sau này cha mới hiểu.

Nuôi một đứa trẻ lớn lên không khó bằng việc dạy nó biết trân trọng những người luôn bên cạnh mình."

Minh cúi đầu.

Những lời của cha như chạm đúng vào nơi sâu nhất trong lòng anh.

Anh nhớ lại những ngày gần đây.

Những lần anh trở về nhà với sự mệt mỏi.

Những lần anh vô tình nói những lời khiến vợ buồn.

Những lần anh nhìn thấy Hương im lặng nhưng lại nghĩ rằng cô đang khó chịu.

Anh chưa từng thật sự hỏi:

"Em có ổn không?"

Anh chỉ hỏi:

"Sao em chưa làm việc này?"

"Sao em lại làm như vậy?"

"Sao em không hiểu cho anh?"

Ông Lâm tiếp tục viết:

"Cha thấy hai con đều đang cố gắng.

Minh cố gắng lo cho gia đình.

Hương cố gắng chăm sóc gia đình.

Nhưng có một điều hai con quên mất.

Hai con đang đứng cùng một phía.

Không phải đối thủ của nhau."

Nước mắt Hương rơi xuống bức thư.

Cô đưa tay lau vội.

Minh nhìn thấy nhưng không nói gì.

Một lúc lâu sau, anh mới khẽ lên tiếng:

— Anh xin lỗi.

Hương ngẩng lên.

Đã lâu rồi cô không nghe câu nói này từ chồng.

Minh tiếp tục:

— Anh xin lỗi vì thời gian qua anh chỉ nhìn thấy áp lực của mình.

— ...

— Anh cứ nghĩ mình đang cố gắng vì gia đình nên anh có quyền cáu gắt.

Anh nghẹn lại.

— Nhưng anh quên mất người ở bên cạnh anh cũng đang mệt.

Hương cúi đầu.

Cô cũng nói nhỏ:

— Em cũng xin lỗi.

Minh nhìn vợ.

— Vì sao?

— Vì em cũng chỉ chờ anh hiểu em mà quên mất phải hiểu anh.

Căn phòng im lặng.

Nhưng lần này, sự im lặng không còn lạnh lẽo.

Nó giống như khoảng thời gian để hai người nhìn lại.

...

Đứa con trai nhỏ bước đến.

Nó kéo tay cha rồi kéo tay mẹ.

— Ba mẹ không giận nhau nữa hả?

Minh ôm con vào lòng.

— Ba mẹ sẽ cố gắng.

Cậu bé hỏi:

— Cố gắng giống như ông nói hả ba?

Minh ngạc nhiên.

— Ông nói gì?

Cậu bé lấy cuốn sổ ông cho ra.

— Ông nói người lớn đôi khi quên nhìn vào mắt người mình thương.

Minh và Hương nhìn nhau.

Một câu nói đơn giản.

Nhưng lại khiến cả hai thức tỉnh.

...

Tối hôm đó.

Lần đầu tiên sau rất lâu, cả nhà ngồi ăn cơm mà không ai cầm điện thoại.

Không ai than phiền.

Không ai trách móc.

Đứa con trai kể chuyện ở trường.

Minh cười.

Hương cũng cười.

Bữa cơm không có món ăn đặc biệt.

Nhưng lại là bữa cơm khiến tất cả cảm thấy ấm áp nhất.

Sau bữa ăn, Minh gọi điện cho cha.

Điện thoại đổ chuông khá lâu mới có người nghe.

— Cha nghe đây.

Nghe giọng cha, Minh bỗng thấy nghẹn.

— Cha...

— Sao vậy con?

— Con cảm ơn cha.

Ông Lâm im lặng vài giây.

— Hai đứa ổn chứ?

Minh nhìn sang Hương.

Cô mỉm cười gật đầu.

— Dạ. Tụi con đang học cách tốt hơn.

Đầu dây bên kia, ông Lâm cười.

— Vậy là được rồi.

— Cha... chiếc hộp...

— Cha biết rồi.

— Sao cha không nói thẳng với tụi con?

Ông Lâm nhẹ nhàng đáp:

— Có những điều người ta chỉ thật sự hiểu khi tự mình nhận ra.

Minh im lặng.

Ông nói tiếp:

— Cha không muốn các con thay đổi vì sợ cha buồn.

— ...

— Cha muốn các con thay đổi vì nhận ra gia đình đáng quý thế nào.

Minh xúc động.

— Cha khi nào lên chơi nữa?

Ông cười.

— Khi nào các con thật sự cần cha.

— Lúc nào tụi con cũng cần cha mà.

Một khoảng lặng ấm áp.

Rồi ông nói:

— Vậy thì nhớ chăm sóc nhau.

...

Vài tháng sau.

Ông Lâm trở lại thăm gia đình.

Lần này, điều đầu tiên ông nhìn thấy không phải là căn nhà sạch sẽ hơn.

Không phải những món đồ mới.

Mà là tiếng cười.

Đứa cháu chạy ra đón ông.

— Ông ơi!

Ông cúi xuống ôm cháu.

— Dạo này thế nào?

— Con viết đầy cả cuốn sổ rồi.

— Vậy à?

— Con còn viết điều vui mỗi ngày nữa.

Ông mỉm cười.

Minh bước ra.

— Cha vào nhà đi.

Hương từ trong bếp nói vọng ra:

— Cha về đúng lúc lắm, hôm nay con nấu món cha thích.

Ông Lâm đứng đó vài giây.

Ánh mắt ông đỏ lên.

Không phải vì buồn.

Mà vì ông biết điều mình mong muốn nhất đã thành hiện thực.

Một mái nhà không cần lúc nào cũng hoàn hảo.

Một gia đình cũng không tránh khỏi những lúc mệt mỏi, bất đồng.

Nhưng chỉ cần mọi người còn muốn ngồi lại.

Còn muốn lắng nghe.

Còn muốn yêu thương.

Thì vẫn có thể tìm lại sự bình yên.

Chiếc hộp gỗ năm ấy sau này vẫn được đặt ở một góc trang trọng trong nhà.

Không phải vì nó chứa thứ gì quý giá.

Mà vì nó nhắc nhở cả gia đình về một bài học không bao giờ cũ:

Đôi khi món quà lớn nhất mà một người có thể để lại không phải là tài sản, mà là lời nhắc nhở giúp những người mình yêu thương biết giữ lấy nhau.

Và với ông Lâm, đó chính là món quà cuối cùng ông muốn dành cho gia đình mình.|
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.