#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1
Không khí tại biệt thự khu Thất Tinh Sơn, Hàng Châu vào một chiều cuối thu vốn dĩ nên mang theo sự tĩnh lặng tao nhã của vùng đất Giang Nam, nhưng giờ đây lại bị xé toạc bởi tiếng vỡ vụn của thủy tinh. Chiếc ly pha lê Tiqto đắt đỏ văng mạnh xuống nền đá hoa cương Ý, tạo ra một âm thanh chát chúa, chói tai. Nước rượu vang đỏ thẫm bắn tung tóe, len lỏi qua từng đường vân của tấm thảm Ba Tư thêu tay thủ công, nom giống như những vệt máu tươi rỉ ra từ một vết thương chưa kịp khâu miệng. Thế nhưng, thứ đang bóp nghẹt không gian không phải là sự xa hoa bị phá hủy, mà là thứ áp lực vô hình, bức bối đến nghẹt thở đang đè nặng lên từng thớ thịt của Lâm Giai Dao.
Đứng chết lặng ngay ngưỡng cửa phòng khách là Giai Dao. Mái tóc dài thường ngày được búi gọn gàng nay xõa xượi, dính bết vào trán bởi mồ hôi và lớp bụi đường nhọc nhằn. Chiếc váy bầu rộng thùng thình, sờn cũ khoác trên cơ thể đã mang thai tháng thứ tám khiến dáng vẻ của cô càng thêm phần nặng nề, tội nghiệp. Bụng bầu vượt mặt như một khối đá tảng kéo trĩu sống lưng, làm đôi chân gầy guộc của cô lảo đảo, chực quỵ xuống bất cứ lúc nào. Thế nhưng, nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với vết dao cứa sâu vào tâm can khi nhìn người đàn ông đầu ấp tay gối suốt ba năm thanh xuân qua – Trịnh Hạo – đang thản nhiên ngồi đó, vô cảm như một cỗ máy lạnh lùng.
Giai Dao đưa bàn tay run rẩy ôm lấy chiếc bụng căng tròn, nơi sinh linh bé bỏng đang cựa quậy như cảm nhận được sự bất an của người mẹ. Cô ngước đôi mắt ngấn lệ nhưng ẩn chứa một sự kiên định đến đáng sợ, nhìn thẳng vào người chồng mà cô từng nâng niu, dốc cạn tâm huyết để giúp anh ta có được vị thế ngày hôm nay:
— Trịnh Hạo, anh thực sự nhẫn tâm đến mức mặc kệ cô ta sỉ nhục tôi, thậm chí không màng đến sự sống chết của đứa con trong bụng mình sao? Ba năm qua, từ lúc anh chỉ là một nhân viên phòng kinh doanh tay trắng cho đến khi ngồi lên chiếc ghế giám đốc chi nhánh này, anh quên mất ai là người đứng sau chống lưng, ai đã dùng hết các mối quan hệ và trí tuệ để...
Chưa để Giai Dao kịp trút hết câu nói nghẹn đắng ở cổ họng, Tô Mạn – cô nhân tình trẻ trung đang diện chiếc đầm haute couture mùa mới nhất, trên cổ đeo chiếc vòng kim cương lấp lánh – đã bật cười khẩy, bước tới với vẻ mặt đắc ý, kênh kiệu. Ả ta giơ tay đẩy mạnh vào vai Giai Dao một cái thật đau, khiến cơ thể nặng nề của cô lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt ngã quỵ xuống cạnh đống mảnh vỡ thủy tinh:
— Mày ngậm ngay cái miệng thối tha đó lại cho tao! Đồ ăn bám vô ơn, mở miệng ra là nhận vơ công lao! Ngày nào mày cũng ngửa tay xin tiền Trịnh tổng để mua sắm, tiêu xài hoang phí mà còn dám ở đây lên mặt dạy đời à? Hạo ca đã sớm chán ngấy cái bộ dạng nghèo hèn, nhà quê, chẳng khác nào một con mụ hầu phòng của mày rồi! Hôm nay, tao đại diện cho nhà họ Trịnh phải dạy dỗ lại loại con dâu bất tài, vô liêm sỉ như mày!
Từ trong căn phòng khách phía trong, bà Vương Thúy Hoa – mẹ chồng của Giai Dao – chậm rãi bước ra với bộ dạng khinh khỉnh, huênh hoang. Bà ta chống nạnh, liếc xéo Giai Dao bằng nửa con mắt, rồi nhổ một bãi nước bọt xuống sàn ngay sát chân con dâu, cố tình cất cao giọng để đám hàng xóm tò mò đang ló đầu qua hàng rào nghe rõ từng chữ:
— Đúng là cái loại sao chổi, rước mày về nhà họ Trịnh ba năm nay mà chẳng mang lại được chút phúc lộc nào, sinh cũng chẳng sinh được một đứa cháu đích tôn ra hồn, chỉ biết ăn bám và báo hại! Nhìn lại bộ dạng hiện tại của mày xem, một xu dính túi cũng không có, đến tiền mua sữa cho con cũng phải ngửa tay xin chồng, vậy mà còn dám đứng đây lớn tiếng ư? Mau cút xéo ngay khỏi căn biệt thự này cho khuất mắt tao!
Trịnh Hạo nhếch mép cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt và chán ghét tột cùng. Hắn thản nhiên đưa tay đón lấy ly rượu vang mới được rót đầy bởi bàn tay uốn éo của Tô Mạn, nhấp một ngụm nhỏ rồi lạnh lùng cất giọng:
— Em đừng làm trò cười cho thiên hạ nữa, Giai Dao ạ. Nhìn bộ dạng nghèo túng, nhếch nhác của em bây giờ, anh chỉ thấy buồn nôn và hối hận vì ngày trước đã cưới em về nhà. Ký ngay vào đơn ly hôn đi, rồi cút khỏi đây trước khi bảo vệ dùng biện pháp mạnh lôi cổ ra ngoài cho mất mặt. Đừng để anh phải gọi cảnh sát giải quyết.
Bên ngoài cổng lớn biệt thự, đám hàng xóm hiếu kỳ và đội ngũ bảo vệ khu đô thị cao cấp đã bu kín từ lúc nào, chỉ trỏ, bàn tán xôn xao với những lời lẽ cay nghiệt. Không một ai đứng về phía Giai Dao. Không một ánh mắt cảm thông, tất cả chỉ chực chờ xem một màn kịch đuổi vợ hất hủi vô cùng hả hê.
Thế nhưng, điều khiến bọn họ bất ngờ nhất chính là phản ứng của người phụ nữ bị hắt hủi ấy. Giai Dao không hề khóc lóc van xin, cũng chẳng gào thét hay vật vã như những người vợ bị phản bội khác. Những giọt nước mắt tủi nhục cô đã khóc cạn từ sáu tháng trước, vào khoảnh khắc cô tận mắt chứng kiến Trịnh Hạo ôm ấp người đàn bà khác trong chính căn nhà mà cô từng dày công thiết kế. Giai Dao từ từ đứng thẳng người dậy, dùng một tay đỡ lấy chiếc bụng lớn, tay còn lại chậm rãi, bình thản phủi đi lớp bụi bẩn bám trên vạt áo sơ mi cũ kỹ của mình. Một nụ cười nhạt, lạnh lẽo đến thấu xương xuất hiện trên khóe môi cô, ánh mắt sắc lẹm như dao cau quét qua từng gương mặt đang đắc thắng trong căn phòng.
— Các người đuổi rất hay, đuổi rất dứt khoát. Chỉ hy vọng đúng ba tiếng nữa, nhà họ Trịnh các người vẫn có thể giữ được nụ cười mãn nguyện và cái giọng điệu kiêu ngạo này. — Giai Dao nói nhỏ, từng từ thốt ra đều tròn vành rõ chữ, mang theo một thứ uy áp vô hình, lạnh lẽo đến lạ thường khiến Tô Mạn đang định lao tới túm tóc cô lần nữa bỗng phải khựng lại, sống lưng lạnh toát.
Cô quay lưng, bước thẳng ra khỏi cánh cửa lớn mà không mảy may ngoảnh đầu lại, mặc cho tiếng chửi rủa đanh ác của mẹ chồng và tiếng cười nhạo cợt nhả của Trịnh Hạo vọng theo sau lưng:
— Cút cho xa vào! Đừng có lê lết quay lại quỳ lạy xin tiền nhà này nữa! Hạng như mày chỉ đáng làm ăn mày ngoài đường thôi!
Giai Dao bước ra khỏi cổng lớn, mặc kệ ánh mắt soi mói của đám đông, cô tiến thẳng đến chiếc xe taxi bình dân đang đậu sẵn ở đầu ngõ. Vừa ngồi vào ghế sau, cô rút chiếc điện thoại thông minh đời mới từ trong túi xách ra, ấn một dãy mã hóa ngắn gồm mười hai chữ số. Giọng nói yếu đuối, nghẹn ngào ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là thứ âm sắc quyền uy, lạnh lùng và sắc bén của một kẻ đứng trên vạn người, nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả một quốc gia:
— Lập tức kích hoạt lệnh phong tỏa tài chính toàn diện ở mức độ tối cao đối với cá nhân Trịnh Hạo và toàn bộ hệ thống tài sản liên quan đến tập đoàn Trịnh thị trên toàn quốc. Thu hồi ngay lập tức tất cả hạn mức tín dụng, đóng băng mọi tài khoản ngân hàng từ cá nhân đến doanh nghiệp, và yêu cầu hội đồng quản trị mở phiên họp khẩn cấp ngay trong đêm nay. Tôi muốn thấy bảng báo cáo tuyên bố phá sản của nhà họ Trịnh đặt nghiêm túc trên bàn làm việc của tôi trước sáu giờ tối nay. Không có ngoại lệ!
Đầu dây bên kia, một giọng nói già dặn, run rẩy vì kính sợ vang lên đầy cung kính:
— Rõ, tuân lệnh Chủ tịch! Chúng tôi lập tức hành động. Mọi chi nhánh ngân hàng và quỹ đầu tư liên kết đã sẵn sàng nhận lệnh từ tổng hành dinh Bắc Kinh. Gia tộc họ Trịnh sẽ biến mất khỏi bản đồ thương giới trước khi mặt trời lặn!
Chương 2
Đúng ba tiếng sau, khi màn đêm buông xuống, nuốt trọn lấy Hàng Châu vào một màu đen đặc quánh, bầu không khí trong căn biệt thự họ Trịnh vẫn ngập tràn tiếng cười nói vui vẻ. Trịnh Hạo đang cùng Tô Mạn nâng ly chúc mừng cho sự "giải thoát" hoàn hảo này. Bà Thúy Hoa thì đang hí hửng đếm lại số trang sức vàng bạc mà Giai Dao từng để quên trong tủ từ thời điểm mới cưới, miệng không ngớt lời mỉa mai con dâu cũ. Đối với họ, việc đuổi cổ một kẻ ăn bám không giá trị ra khỏi nhà chẳng khác nào quét đi một hạt bụi bẩn bám trên giày.
Nhưng sự bình yên giả tạo ấy không kéo dài được lâu. Bỗng nhiên, chiếc điện thoại đặt trên bàn khách của Trịnh Hạo rung lên bần bật. Đó là cuộc gọi từ kế toán trưởng của công ty.
Trịnh Hạo nhíu mày, nhấc máy với vẻ mặt không mấy kiên nhẫn:
— Có chuyện gì mà gọi giờ này? Cậu không biết tôi đang bận vui vẻ sao?
Giọng vị kế toán trưởng ở đầu dây bên kia run lẩy bẩy, đứt quãng như thể vừa nhìn thấy ma:
— Tổng... tổng giám đốc! Nguy... nguy to rồi! Toàn bộ tài khoản của công ty chúng ta tại Ngân hàng Thương mại Trung ương và năm ngân hàng lớn khác vừa đồng loạt bị đóng băng! Hệ thống thông báo tất cả các khoản vay ngắn hạn và dài hạn bị thu hồi ngay lập tức trước mười hai giờ đêm nay! Nếu không thanh toán đủ, ngân hàng sẽ tiến hành niêm phong toàn bộ nhà xưởng và trụ sở công ty!
Trịnh Hạo sững người, ly rượu vang trên tay suýt rơi xuống đất. Hắn quát lớn vào điện thoại, mạch máu trên trán nổi gân xanh:
— Cậu đang nói nhảm cái gì thế hả? Tài khoản bị đóng băng là sao? Chúng ta vừa ký hợp đồng trăm tỷ với đối tác lớn cơ mà! Hạn mức tín dụng của chúng ta là vô hạn cơ mà! Kiểm tra lại ngay cho tôi!
— Kiểm... kiểm tra rồi thưa tổng giám đốc... — Vị kế toán trưởng khóc nức nở — Không chỉ tài khoản công ty, mà tất cả thẻ tín dụng cá nhân của ngài cũng đã bị khóa vĩnh viễn với thông báo từ hội đồng quản trị cấp cao: "Kẻ thọ ơn phản chủ, vĩnh viễn không còn tư cách sử dụng nguồn vốn của tập đoàn". Ngay cả chủ tịch hội đồng quản trị đối tác lớn mà chúng ta vừa hợp tác cũng vừa gọi điện hủy hợp đồng, nói rằng công ty chúng ta đã bị đưa vào danh sách đen thương mại toàn quốc rồi! Ngài... ngài đã đắc tội với ai thế hả?
Chưa kịp để Trịnh Hạo hoàn hồn sau cú sốc trời giáng ấy, điện thoại của hắn lại tiếp tục reo lên liên hồi như giục mạng. Hết giám đốc nhân sự, đối tác làm ăn, cho đến các chủ nợ xã hội đen mà hắn từng vay vốn ngầm đều gọi đến để đòi tiền và chửi rủa thậm tệ. Gương mặt Trịnh Hạo tái mét không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, chảy ròng ròng trên cằm. Hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, ngã quỵ xuống chiếc ghế sofa da đắt tiền, đôi mắt trợn ngược nhìn mẹ mình với vẻ hoảng loạn tột độ.
Bà Thúy Hoa thấy con trai có biểu hiện bất thường liền vứt đống trang sức sang một bên, hốt hoảng chạy lại đỡ con:
— Hạo nhi! Con làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì mà mặt mày tái mét thế này? Công ty gặp trục trặc à?
— Mẹ... chúng ta tiêu thật rồi... Toàn bộ tài sản, công ty, tiền mặt... đều bị phong tỏa hết rồi... — Trịnh Hạo lắp bắp, giọng nói nghẹn đắng lại, toàn thân run lẩy bẩy như cầy sấy.
Đúng lúc đó, ngoài cổng lớn biệt thự, tiếng chuông cửa reo lên dồn dập, gióng giả như tiếng trống trận thúc mạng. Tiếp theo sau đó là tiếng động cơ gầm rú của một đoàn xe siêu sang.
Trịnh Hạo và bà Thúy Hoa hoảng hốt chạy ra hiên nhà nhìn xuống sân. Cảnh tượng trước mắt khiến hai mẹ con suýt ngất xỉu tại chỗ. Một hàng dài năm chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen bóng loáng với biển số tứ quý xếp hàng nối đuôi nhau đậu kín cả khoảng sân rộng lớn. Cửa xe bật mở, hàng chục vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính râm, dáng điệu lạnh lùng, chuyên nghiệp bước xuống, nhanh chóng tản ra bao vây toàn bộ căn biệt thự, không bỏ sót một lối thoát nào.
Từ chiếc xe dẫn đầu ở giữa, một người đàn ông trung niên mặc complet cao cấp, tóc bạc phơ nhưng phong thái cực kỳ uy nghi bước xuống. Đó chính là ông Lâm – Tổng thư ký điều hành cấp cao của Tập đoàn Tài chính Quốc tế Long Đằng, một trong những thế lực tài phiệt lớn nhất châu Á mà người thường chỉ có thể nghe tên qua tin tức kinh tế.
Quản gia già của nhà họ Trịnh từ trong nhà chạy ra, mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy ôm ngực khi nhận ra biểu tượng hình rồng vàng chạm khắc tinh xảo trên nắp ca-pô chiếc xe dẫn đầu. Hắn lắp bắp không thành tiếng:
— Long... Long Đằng tập đoàn... Sao... sao họ lại đến đây? Chúng ta đâu có giao dịch gì với cái thế lực kinh khủng này...
Ông Lâm không thèm liếc nhìn quản gia hay đám người nhà họ Trịnh lấy một cái. Ông bước thẳng lên bậc thềm, gương mặt lạnh như băng, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Trịnh Hạo và bà Thúy Hoa đang đứng chết lặng như trời trồng ở cửa. Phía sau ông Lâm, hai nhân viên pháp lý mặc đồng phục nghiêm chỉnh bước lên, trên tay cầm một tập hồ sơ dày cộp đóng dấu đỏ chói.
— Trịnh Hạo phải không? — Ông Lâm cất giọng trầm đục nhưng vang dội khắp không gian, mang theo thứ áp lực khủng khiếp của kẻ bề trên.
Trịnh Hạo nuốt nước bọt khan, cổ họng khô khốc, run rẩy gật đầu:
— Dạ... vâng... tôi là Trịnh Hạo... Xin hỏi ông là... tổ chức nào... chúng tôi có hiểu lầm gì chăng?
Ông Lâm hừ lạnh một tiếng rõ to, ánh mắt khinh miệt nhìn bộ dạng thảm hại của Trịnh Hạo lúc này, rồi lạnh lùng tuyên bố:
— Hiểu lầm cái nỗi gì! Cậu đúng là kẻ mắt mù không tròng, gan bằng trời mới dám hạ nhục và đuổi cổ Chủ tịch tối cao của chúng tôi ra khỏi nhà! Tập đoàn Long Đằng chúng tôi chính là tài sản hợp pháp đứng tên toàn quyền sở hữu của phu nhân Lâm Giai Dao – người mà vừa bị anh và gia đình anh sỉ nhục, đuổi ra khỏi cửa chưa đầy ba tiếng trước!
Chương 3
Câu nói của ông Lâm vừa dứt như một sét đánh ngang tai giáng thẳng xuống đầu ba con người nhà họ Trịnh. Tô Mạn đang đứng nép sau lưng Trịnh Hạo bỗng lùi lại, đôi mắt mở trừng trừng vì kinh hãi, chiếc túi xách hàng hiệu trên tay rơiịch xuống đất. Bà Thúy Hoa thì trân trân há hốc mồm, tai ù đi, hoàn toàn không thể tiếp thu nổi thông tin vừa nghe thấy. Lâm Giai Dao – người con dâu mà bà ta vừa mắng mỏ là "đồ ăn bám vô ơn, nhà quê, một xu dính túi không có" – lại chính là Chủ tịch tối cao của Tập đoàn Tài chính Quốc tế Long Đằng, một cọc tiền khổng lồ mà gia tộc họ Trịnh có nằm mơ cũng không với tới được?
Trịnh Hạo cảm thấy thế giới xung quanh mình như đang sụp đổ hoàn toàn. Hắn lao lên trước, hai chân khuỵu xuống, cố gắng bấu víu vào hy vọng cuối cùng dù biết rằng nó mong manh như sợi tóc:
— Không... không thể nào! Cô ta... Giai Dao chỉ là một người phụ nữ bình thường, mồ côi cha mẹ, sao có thể là Chủ tịch của Long Đằng được chứ? Ông... ông đang nói đùa phải không? Chắc chắn có sự nhầm lẫn gì ở đây rồi!
Ông Lâm giơ tay ra hiệu, một nhân viên pháp lý bước lên, mở tung tập hồ sơ ra trước mặt Trịnh Hạo. Đập vào mắt hắn là hàng loạt văn bản pháp lý, giấy tờ chuyển nhượng cổ phần, cùng con dấu vàng và chữ ký tay sắc nét của chính Lâm Giai Dao. Bên dưới là bản sao kê chứng minh toàn bộ nguồn vốn mà chi nhánh công ty của Trịnh Hạo đang sử dụng suốt ba năm qua thực chất đều được rót ngầm từ quỹ từ thiện và quỹ đầu tư cá nhân của tập đoàn Long Đằng dưới danh nghĩa hỗ trợ khởi nghiệp cho chồng – điều mà Giai Dao cố tình giấu kín vì muốn Trịnh Hạo tự lập và có chỗ đứng bằng chính năng lực (hoặc ít nhất là cô tưởng vậy).
— Nhầm lẫn ư? — Ông Lâm bật cười nhạt đầy mỉa mai — Ba năm trước, khi anh chỉ là một tên nhân viên nghèo rớt mồng tơi, đứng trước bờ vực phá sản vì nợ nần cờ bạc, chính Chủ tịch của chúng tôi đã dùng tài sản riêng để cứu anh, tạo dựng cho anh vỏ bọc giám đốc chi nhánh này với hy vọng anh sẽ biết tu chí làm ăn, đối xử tốt với cô ấy. Thế nhưng anh thì sao? Anh ngoại tình với con hồ ly tinh này, phụ bạc tình nghĩa vợ chồng, thậm chí còn sỉ nhục, đánh đập và đuổi cô ấy ra khỏi nhà khi cô ấy đang mang thai đứa con của chính anh đến tháng thứ tám! Anh đúng là loại cặn bã không bằng cầm thú!
Nghe đến đây, Tô Mạn sợ hãi đến mức run lẩy bẩy, vội vàng lắc đầu phủ nhận, đẩy trách nhiệm sang Trịnh Hạo:
— Không phải tại tôi! Tất cả là tại anh ta! Anh ta nói vợ anh ta là kẻ vô dụng, ăn bám nên tôi mới hùa theo thôi! Tổng giám đốc Lâm, xin ngài tha lỗi cho tôi, tôi không liên quan gì đến nhà họ Trịnh cả!
Bà Thúy Hoa lúc này mới hồn xiêu phách lạc, lao đến định ôm lấy chân ông Lâm để van xin nhưng đã bị hai vệ sĩ cao lớn chặn đứng lại bằng những ánh mắt sắc lạnh như dao găm:
— Ông Lâm ơi! Chúng tôi sai rồi! Chúng tôi thực sự không biết con bé Giai Dao lại có thân phận hiển hách như vậy! Xin ngài hãy rủ lòng thương, bảo con bé quay lại đi! Dù sao nó cũng mang thai cháu đích tôn của nhà họ Trịnh chúng tôi cơ mà! Đứa bé trong bụng nó...
— Cháu đích tôn nhà họ Trịnh ư? — Một giọng nói lạnh lùng, sang sảng nhưng đầy uy quyền bỗng vang lên từ phía sau đoàn xe.
Đám vệ sĩ lập tức đứng dạt sang hai bên, cung kính cúi đầu chào. Từ chiếc xe Rolls-Royce ở giữa, Lâm Giai Dao bước xuống. Khoác trên mình chiếc áo khoác dạ hàng hiệu màu đen tuyền sang trọng, mái tóc búi cao gọn gàng lộ rõ đường nét gương mặt sắc sảo, kiêu kỳ và quyền lực tuyệt đối. Dù đang mang thai lớn, nhưng khí chất tỏa ra từ người cô lúc này bức bối đến mức khiến ai nhìn vào cũng phải run rẩy nể sợ. Cô bước từng bước vững chắc trên đôi giày cao gót vừa phải, ánh mắt sắc lạnh đảo qua ba con người đang quỳ rạp dưới đất.
Trịnh Hạo ngẩng đầu lên, nhìn thấy người vợ mà hắn từng coi thường nay lộng lẫy và quyền lực tựa nữ hoàng, hắn cuống cuồng bò lê tới gần, hai mắt đỏ ngầu, nước mắt nước mũi tòng tòng van xin:
— Giai Dao... vợ ơi! Anh sai rồi! Anh thực sự mù quáng nên mới bị con đàn bà khốn nạn này qua mặt! Em tha thứ cho anh lần này đi! Dù sao chúng ta cũng có ba năm tình nghĩa vợ chồng, và đứa bé trong bụng em... nó là con của chúng ta cơ mà! Em nỡ lòng nào tuyệt tình như vậy sao?
Giai Dao dừng bước, cúi xuống nhìn người đàn ông từng là tất cả thế giới của cô nhưng giờ đây lại trở nên hèn m hạ, nhục nhã thế này. Cô khẽ nhếch môi cười nhạt, ánh mắt không một gợn sóng thương hại:
— Tình nghĩa vợ chồng? Ba năm qua, tôi đã dốc cạn tâm can, hy sinh cả tuổi thanh xuân và quyền lực để nâng đỡ anh, đổi lại là gì? Là sự phản bội, là những lời nhục mạ tột cùng, và là việc anh hùa với nhân tình đuổi tôi ra đường khi tôi đang mang thai tháng thứ tám. Trịnh Hạo, anh xứng đáng nhắc đến hai chữ "tình nghĩa" sao?
— Còn đứa bé ư? — Giai Dao chậm rãi xoa nhẹ bụng mình, ánh mắt trở nên kiên định và sắc bén hơn bao giờ hết — Đứa trẻ này từ giây phút này sẽ chỉ mang họ Lâm của tôi. Nó sẽ có một người mẹ kiêu hãnh và giàu có bậc nhất thiên hạ, chứ tuyệt đối không cần một người cha hèn nhát, vô ơn và tồi tệ như anh!
Cô phẩy tay ra hiệu, ông Lâm lập tức bước lên, giơ cao tập văn bản quyết định cuối cùng rồi dõng dạc tuyên bố trước mặt toàn bộ hàng xóm và nhân viên:
— Theo lệnh của Chủ tịch Lâm Giai Dao, toàn bộ tài sản bất động sản, nhà xưởng, xe cộ và cổ phần của nhà họ Trịnh chính thức bị niêm phong và tịch thu để trừ nợ ngay lập tức. Trong vòng hai mươi bốn tiếng nữa, nếu gia đình họ Trịnh không tự nguyện dọn khỏi biệt thự này, lực lượng pháp lý sẽ dùng biện pháp cưỡng chế trục xuất! Hơn nữa, tên Trịnh Hạo sẽ bị đưa vào danh sách đen thương mại toàn quốc, vĩnh and viễn không bao giờ có cơ hội ngóc đầu lên làm ăn lại được nữa!
Nghe đến đây, Trịnh Hạo trợn ngược mắt, ngửa cổ hét lên một tiếng tuyệt vọng rồi ngấtị lịm đi trên nền đất lạnh lẽo. Bà Thúy Hoa ôm lấy con trai gào khóc thảm thiết, trong khi Tô Mạn thì lấm lét định chuồn đi nhưng đã bị mấy tên vệ sĩ chặn đường, tống lên xe cảnh sát kinh tế vừa kịp lúc hú còi kéo đến.
Giai Dao quay lưng bước ngược trở lại chiếc xe sang trọng của mình. Cánh cửa xe đóng lại, cách ly cô hoàn toàn với những tiếng gào thét, hối hận muộn màng và thảm hại của nhà họ Trịnh vang vọng phía sau. Cô ngả người ra ghế da êm ái, khẽ xoa chiếc bụng bầu đang ấm áp cử động, khóe môi vẽ lên một nụ cười mãn nguyện và sắc lạnh. Cuộc đời mới của cô, và của cả con cô, chính thức bắt đầu từ giây phút này – nơi cô đứng trên đỉnh cao của quyền lực, không bao giờ phải cúi đầu hay phụ thuộc vào bất kỳ kẻ nào nữa.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.