#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1
Không khí trong căn biệt thự rộng lớn tại khu Giang Bắc, Hàng Châu những ngày cuối đông lạnh buốt, nhưng thứ giá lạnh cắt da cắt thịt nhất lại xuất phát từ chính thái độ của những kẻ chung sống dưới một mái nhà với Lâm Nhược Hi. Giữa cái không gian xa hoa được bày trí bằng những món đồ cổ đắt tiền, Nhược Hi đứng bơ vơ như một cái bóng thừa thãi. Chiếc bụng bầu tám tháng vượt mặt khiến từng nhịp thở của cô trở nên khó nhọc. Những cơn đau dồn dập từ vùng thắt lưng lan xuống đôi chân đã sưng phù, đỏ tấy vì đứng quá lâu trên sàn đá cẩm thạch. Thế nhưng, sự mệt mỏi về thể xác chẳng thấm vào đâu so với vết thương lòng rỉ máu mà người chồng cô từng đầu ấp tay gối – Trịnh Khải Minh – và gia đình anh ta đang tâm đày đọa mỗi ngày.
Vừa bước qua cánh cửa chính bằng gỗ sưa chạm trổ tinh xảo, Tô Mạn đã ném ánh nhìn sắc lẹm về phía Nhược Hi. Ả nhân tình được Khải Minh rước về nhà ngang nhiên như một vị phu nhân thực thụ, trên người khoác chiếc áo choàng lông chồn trị giá cả gia tài. Nhìn thấy Nhược Hi đang ôm bụng dựa vào tường phòng khách để cố gắng đứng vững, Mạn không những không buông lời thăm hỏi mà ngược lại, sự độc ác trong bản chất ả trỗi dậy mạnh mẽ. Ả giật mạnh chiếc giỏ đựng đầy những bộ quần áo dơ bẩn từ phòng tắm ra, hất tung mọi thứ xuống chân Nhược Hi.
— Cái thứ chửa vượt mặt mà lười biếng như con heo cợt nhả, từ nay toàn bộ việc giặt giũ, lau nhà ba tầng biệt thự này mày phải cáng đáng hết, không được để một hạt bụi! — Giọng ả chua ngoa, chói tai vang vọng khắp không gian tĩnh mịch của phòng khách, mang theo thứ âm thanh khinh miệt tột độ.
Trịnh Khải Minh bước theo sau, tay thong thả ném chiếc cặp da hàng hiệu lên bàn trà bằng kính cường lực. Nghe tiếng ồn ào, anh ta chẳng thèm nhìn lấy người vợ hợp pháp đang tái mặt, run rẩy vì tủi nhục. Thay vào đó, Khải Minh tiến lại gần Tô Mạn, dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc ả ta rồi hất hàm quát tháo Nhược Hi, giọng điệu lạnh lùng như nhát dao cứa vào tâm can người phụ nữ đang mang cốt nhục của chính mình:
— Cô ta nói chuẩn đấy, ở đây không nuôi kẻ ăn bám vô tích sự, làm không nổi thì cút! Đừng có ra cái vẻ mặt đau khổ ấy ra đây, nhìn ngứa mắt lắm. Sống chung dưới một mái nhà mà cô lúc nào cũng lầm lì, chỉ biết ăn bám vào tiền của tôi thì cái tư cách làm vợ của cô đã sớm vứt đi rồi. Nhanh chân dọn dẹp đống đồ đó đi, đừng để tôi phải nổi giận.
Từ trên lầu hai bước xuống, tiếng gậy hoa lê nện xuống từng bậc cầu thang cộc cộc vang lên đều đặn. Bà Trịnh – mẹ chồng cô – với khuôn mặt đon đả khi đối diện với Tô Mạn nhưng lại lạnh băng, cay độc khi nhìn Nhược Hi, cất giọng chanh chua bĩu môi phán xét:
— Xưa tôi chửa đứa nào cũng ra đồng gặt lúa, cô sướng quá hóa rồ à? Đã không kiếm được đồng tiền nào mang về cho nhà họ Trịnh thì phải biết thân biết phận mà phục vụ người khác. Mau làm đi, đừng có đứng đó trơ mắt ếch chờ người ta hầu hạ ngược lại mình! Thứ phụ nữ vô tích sự, chẳng tích đức được tí nào cho nhà chồng.
Lâm Nhược Hi cắn chặt đôi môi khô khốc cho đến khi vị mặn chát của máu rớm ra. Cô không thốt lên lấy nửa lời phân trần hay van xin. Những giọt nước mắt ấm nóng chực trào nhưng bị cô nuốt ngược vào trong. Trong ánh mắt của người phụ nữ ấy, ngọn lửa của sự cam chịu đã lụi tàn hoàn toàn, nhường chỗ cho một khoảng không vô tận của sự lạnh lẽo và tuyệt vọng. Cô từ từ khụy gối xuống sàn nhà lạnh ngắt, dùng đôi bàn tay run rẩy gom từng bộ quần áo bẩn bỏ lại vào giỏ. Mỗi cử động đều kéo theo những cơn đau thắt ở bụng dưới, nhưng cô mặc kệ. Cô lặng lẽ xách chiếc giỏ nặng trĩu ấy lê từng bước nặng nề xuống khu vực giặt giũ ẩm thấp ở tầng trệt, trong tiếng cười cợt hả hê của Tô Mạn vẳng lại từ phía sau.
Đúng ba tiếng sau, tại trung tâm thương mại cao cấp bậc nhất trung tâm Hàng Châu – nơi quy tụ những thương hiệu xa xỉ hàng đầu thế giới – Tô Mạn đang tận hưởng cảm giác của một bà hoàng thực thụ. Ả thong thả bước vào cửa hàng trang sức kim cương lừng danh, chỉ tay vào những bộ sưu tập đắt giá nhất để nhân viên gói lại. Xung quanh, các nhân viên phục vụ cúi đầu cung kính trước một vị khách có phong thái giàu sang. Khi buổi mua sắm kết thúc, tổng hóa đơn cho buổi chiều vui vẻ đã vươn đến con số hàng trăm vạn tệ. Tô Mạn mỉm cười đắc ý, thản nhiên rút ra từ trong chiếc túi xách hàng hiệu một chiếc thẻ đen giới hạn – chiếc thẻ tối cao mang quyền hạn chi trả không giới hạn từ tài khoản cốt lõi của tập đoàn Trịnh thị – giao cho nhân viên bán hàng với thái độ bề trên.
Nhân viên tiếp nhận chiếc thẻ, cung kính quẹt qua máy POS đặt trên quầy. Thế nhưng, thay vì tiếng thông báo thanh toán thành công quen thuộc, máy POS bỗng phát ra những tiếng bíp liên hồi chói tai, cùng dòng chữ đỏ rực hiện lên màn hình: "Giao dịch bị từ chối. Thẻ đã bị khóa vĩnh viễn."
Tô Mạn nhíu mày, nụ cười trên môi chợt khựng lại. Ả ta đanh mặt, cất giọng bực dọc:
— Cô quẹt kiểu gì thế hả? Thử lại lần nữa xem! Trong thẻ này có cả một gia tài, sao lại báo lỗi được? Mắt cô để đi đâu thế?
Nhân viên bán hàng bối rối, vội vàng cúi đầu xin lỗi và thực hiện lại giao dịch lần thứ hai. Kết quả vẫn hoàn toàn tương tự. Ngay giữa lúc bầu không khí bắt đầu trở nên căng thẳng, tiếng giày da nện trên sàn đá hoa cương vang lên dồn dập. Một nhóm cảnh sát kinh tế mặc thường phục, đi cùng lực lượng phong tỏa tài sản và bảo vệ tư pháp nhanh chóng ập vào, vây kín toàn bộ khu vực cửa hàng trang sức, không cho bất kỳ ai ra vào.
Viên cảnh sát trưởng với gương mặt nghiêm nghị, tay cầm tập hồ sơ pháp lý bước thẳng đến trước mặt Tô Mạn. Ông xuất trình lệnh điều tra khẩn cấp, giọng nói đanh thép vang vọng khắp không gian trưng bày sang trọng:
— Xin lỗi, cô Tô Mạn. Toàn bộ tài sản, thẻ tín dụng và hạn mức chi trả gắn liền với mã số định danh của chiếc thẻ đen này đều đã bị phong tỏa khẩn cấp theo yêu cầu của chủ sở hữu hợp pháp duy nhất đứng tên trên hệ thống tập đoàn Trịnh thị. Cô hiện nằm trong diện tình nghi liên quan đến việc sử dụng trái phép tài sản thuộc quyền sở hữu đặc biệt của người khác. Mời cô phối hợp theo chúng tôi về cơ quan điều tra để làm rõ.
Tô Mạn biến sắc, khuôn mặt trắng bệch đi vì hoảng loạn. Ả ta giật mạnh chiếc thẻ trên tay nhân viên, hét lên đầy thách thức và bất chấp sĩ diện:
— Các anh ăn nói hàm hồ cái gì thế hả? Thẻ này là của tổng giám đốc Trịnh Khải Minh, anh ấy đường hoàng đưa cho tôi dùng! Sao lại dám phong tỏa tôi? Các anh có biết tôi là ai không? Chủ sở hữu hợp pháp cái quái gì chứ? Trịnh Khải Minh mới là người nắm quyền ở nhà họ Trịnh cơ mà!
— Xin lỗi cô, theo hồ sơ pháp lý và hệ thống đăng ký sở hữu cổ phần tuyệt đối tại sở giao dịch thương mại Hàng Châu, người sở hữu 85% cổ phần chi phối toàn bộ tập đoàn Trịnh thị, bao gồm cả căn biệt thự cô đang ở và toàn bộ chuỗi tài sản đứng tên Trịnh Khải Minh, từ trước đến nay chưa từng là Trịnh Khải Minh... — Viên cảnh sát thong thả đọc rõ từng chữ, giơ cao văn bản có mộc đỏ — Mà chính là phu nhân Lâm Nhược Hi. Cô ta mới là người nắm quyền quyết định sinh tử của cái gọi là gia tộc họ Trịnh này!
Tại căn biệt thự họ Trịnh ở khu Giang Bắc lúc bấy giờ, tiếng chuông điện thoại bàn reo lên dồn dập, phá vỡ sự tĩnh lặng giả tạo của buổi chiều tà. Trịnh Khải Minh đang ngồi nhâm nhi ly rượu vang trên phòng khách, nhíu mày cầm máy lên nghe với vẻ bực dọc. Chưa kịp mở miệng, đầu dây bên kia – giọng của vị giám đốc tài chính tập đoàn vang lên trong tiếng thở hồng hộc, mặt cắt không còn giọt máu:
— Tổng giám đốc! Nguy rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi! Toàn bộ hệ thống phong tỏa tài chính vừa được kích hoạt khẩn cấp từ tài khoản tối cao... Người đứng tên quyền sở hữu toàn bộ cổ phần chi phối, tài sản cốt lõi và chuỗi nhà máy của nhà họ Trịnh hóa ra từ trước đến nay không phải ngài, mà chính là... phu nhân Lâm Nhược Hi! Toàn bộ tài sản của chúng ta đã bị đóng băng hoàn toàn!
Chương 2
Ly rượu vang trên tay Trịnh Khải Minh rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành, những mảnh thủy tinh sắc nhọn găm tung tóe trên tấm thảm Ba Tư đắt tiền, dòng rượu đỏ sẫm loang lổ như vết máu. Khải Minh trân trân nhìn chiếc điện thoại vẫn đang phát ra tiếng thở gấp gáp ở đầu dây bên kia, tai anh ta ù đi, đại não như ngừng hoạt động. Cổ họng khô khốc không thốt nổi thành lời. Những lời cảnh báo về việc "người nắm quyền thực sự" cứ văng vẳng trong đầu, đánh sụp hoàn toàn thế giới ảo tưởng mà anh ta đã dày công xây dựng suốt bao nhiêu năm qua.
Bà Trịnh đang ngồi nhâm nhi trà chiều ngoài sảnh phụ, nghe tiếng động lớn liền chống gậy bước vào, cau mày quát lớn:
— Khải Minh, mày làm cái trò gì mà rơi vỡ cả ly rượu quý thế hả? Thằng này từ ngày cưới con vợ vô tích sự Lâm Nhược Hi về cứ gặp toàn chuyện xui xẻo. Đã thế lại còn rước cái ngữ ăn bám về làm rầu nồi canh...
— Mẹ! Im miệng ngay cho con! — Trịnh Khải Minh gầm lên bằng một giọng hét lạc điệu, đôi mắtằn hằn những tia máu đỏ ngầu, dáng vẻ hoảng loạn tột độ khác hẳn cái vẻ ngạo mạn thường ngày. Anh ta lao đến túm lấy cánh tay mẹ mình, giọng run rẩy không thành tiếng — Nhà... nhà chúng ta tiêu thật rồi, mẹ ạ! Hết thật rồi!
— Mày nói cái gì tào lao thế? Cái nhà họ Trịnh này bao năm qua là do một tay mày chèo chống, cổ phần tập đoàn nằm trong tay mày, sao lại tiêu được? — Bà Trịnh hoảng hốt trước thái độ bất thường của con trai, chiếc gậy trong tay suýt rơi xuống đất.
— Không phải con! Tất cả không phải của con... — Khải Minh ôm đầu sụp xuống, trí nhớ vụt hiện về quá khứ năm năm trước.
Vào thời điểm tập đoàn Trịnh thị đứng trước bờ vực phá sản hoàn toàn do vướng vào một khoản nợ khổng lồ từ thị trường bất động sản Bắc Kinh, chính cha của Lâm Nhược Hi – một nhà tài phiệt kín tiếng sở hữu khối tài sản ngầm khổng lồ nhưng luôn giữ lối sống giản dị – đã đứng ra cứu rỗi gia đình họ. Ông đồng ý bơm toàn bộ dòng tiền khổng lồ để vực dậy Trịnh thị, với một điều kiện duy nhất: Toàn bộ tài sản, cổ phần chi phối và quyền quyết định tối cao của tập đoàn phải được đứng tên Lâm Nhược Hi nhằm bảo vệ cô khỏi sự toan tính của gia đình chồng, đồng thời Trịnh Khải Minh phải ký vào bản cam kết chung thân tận tụy, không bao giờ được phản bội vợ. Khi ấy, vì quá khao khát quyền lực và sự giàu sang trước mắt, Khải Minh đã đồng ý ký kết mà không mảy may suy nghĩ. Sau khi cha Nhược Hi qua đời đột ngột vì bệnh nặng, Khải Minh dần trở nên kiêu ngạo, ảo tưởng rằng mình thực sự là chủ nhân của đế chế này, để rồi nhẫn tâm ruồng rỗi người vợ tào lao, đưa nhân tình về nhà sỉ nhục cô suốt bao nhiêu tháng trời.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa biệt thự vang lên tiếng còi xe cảnh sát hú inh ỏi. Hàng loạt chiếc xe chuyên dụng của lực lượng cảnh sát kinh tế và cơ quan tư pháp Hàng Châu đỗ xịch trước sân. Những tiếng bước chân dồn dập, mạnh mẽ tiến thẳng vào bên trong. Cánh cửa lớn bị đẩy tung ra không chút nể nang.
Vị đội trưởng cảnh sát kinh tế bước vào, trên tay cầm quyết định khám xét khẩn cấp và phong tỏa toàn bộ bất động sản mang mã số sở hữu của Lâm Nhược Hi. Nhìn thấy Trịnh Khải Minh đang bơ vơ giữa phòng khách, ông lạnh lùng lên tiếng:
— Trịnh Khải Minh, anh bị nghi ngờ vi phạm các điều khoản kinh tế đặc biệt, tẩu tán tài sản hôn nhân trái phép và lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản thuộc quyền sở hữu độc lập của phu nhân Lâm Nhược Hi. Đồng thời, toàn bộ khối bất động sản này, bao gồm cả căn biệt thự anh đang đứng, đã chính thức bị thu hồi theo yêu cầu của chủ sở hữu hợp pháp. Mời anh hợp tác về đồn cảnh sát để điều tra.
Mẹ Trịnh nghe đến đây thì hét lên một tiếng kinh hãi, ngã khuỵu xuống sofa, ôm ngực thở dốc:
— Thu hồi? Căn biệt thự này là tài sản của nhà họ Trịnh chúng ta cơ mà! Con mụ Lâm Nhược Hi đó dám... dám làm thế với mẹ con tôi sao? Cảnh sát các anh nhầm rồi! Bắt nó đi chứ, sao lại bắt con tôi!
Trịnh Khải Minh chết trân tại chỗ, hai chân mềm nhũn không thể nhấc lên nổi. Anh ta nhìn chiếc còng số 8 lạnh ngắt đang được cảnh sát tiến lại gần khóa chặt vào cổ tay mình. Sự thật phũ phàng giáng xuống như một cú tát trời giáng, đánh tan mọi tham lam và khinh miệt mà anh ta từng dành cho người vợ hiền. Hóa ra, từ trước đến nay, anh ta chỉ là một gã hề làm thuê được thuê mướn trên chính đống tài sản của vợ mình. Cô không hề yếu đuối, không hề vô tích sự như mẹ con anh ta vẫn lầm tưởng; cô chỉ đang đứng trong bóng tối, lặng lẽ nhìn họ tự biên tự diễn cái trò hề khốn nạn để rồi tự chuốc lấy diệt vong.
Trong khi đó, tại trung tâm thương mại lớn ở trung tâm thành phố, Tô Mạn vẫn đang la lối oai oả, chống đối lực lượng chức năng. Ả ta liên tục gào thét tên Trịnh Khải Minh, hy vọng người tình giàu có của mình sẽ xuất hiện để giải cứu. Thế nhưng, khi một nhân viên điều tra bước đến, lạnh lùng chìa ra lệnh tạm giam vì tội danh đồng lõa sử dụng tài sản phi pháp và xúc phạm danh dự nhân phẩm người khác, Tô Mạn mới thực sự hoảng loạn. Lớp phấn son đắt tiền trên mặt ả nhòe đi vì nước mắt. Ả ta ngã quỵ xuống sàn, chiếc túi hàng hiệu rơi lăn lóc, nhận ra rằng tấm vé bước chân vào giới thượng lưu của mình đã chính thức biến thành chiếc còng tay giam hãm ả trong tội lỗi.
Tại một góc khuất yên tĩnh ở tầng ba của trung tâm thương mại, bên trong chiếc xe Roll-Royce sang trọng bậc nhất, Lâm Nhược Hi đang ngồi yên bình trên ghế bọc da thượng hạng. Cô mặc chiếc đầm bầu bằng lụa mềm mại màu xanh sẫm, gương mặt thanh tú không một chút phấn son nhưng toát lên một thần thái cao ngạo, lạnh lùng và quyền uy đến nghẹt thở. Đôi tay thon dài của cô đặt nhẹ lên chiếc bụng bầu đang khẽ cựa quậy như đang an ủi người mẹ mạnh mẽ của nó.
Qua lớp cửa kính cường lực chống đạn đen tuyền, Nhược Hi tĩnh lặng quan sát cảnh tượng Tô Mạn bị cảnh sát áp giải ra xe chuyên dụng, dáng điệu thảm hại, đầu bù tóc rối. Phía bên kia, tại biệt thự Giang Bắc, hình ảnh Trịnh Khải Minh bị còng tay đưa đi trong tiếng khóc lóc thảm thiết của mẹ chồng cũng được truyền trực tiếp qua màn hình máy tính bảng đặt trước mặt cô nhờ sự trợ giúp của đội ngũ luật sư riêng.
Người trợ lý thân cận – luật sư Vương – cung kính cúi đầu, đặt một tập tài liệu dày cộp lên bàn rồi cất giọng trầm ấm:
— Thưa phu nhân, toàn bộ quá trình phong tỏa tài sản và thu hồi quyền sở hữu đã hoàn tất tuyệt đối theo đúng di nguyện của cố chủ tịch và các điều khoản pháp lý mà ngài đã ký kết năm xưa. Trịnh Khải Minh và Tô Mạn sẽ phải đối mặt với khung hình phạt nghiêm khắc nhất của pháp luật về tội lạm dụng tín nhiệm và vi phạm tài sản độc lập. Toàn bộ cổ phần của tập đoàn Trịnh thị đã được quy đổi và chuyển nhượng hoàn toàn về quỹ tín thác độc quyền đứng tên con trai sắp chào đời của ngài. Từ nay, nhà họ Trịnh không còn bất kỳ quyền hạn nào liên quan đến đế chế này nữa.
Nhược Hi khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống gò má, mang theo tất cả những uất ức, đớn đau và tủi nhục của năm tháng thanh xuân bị đày đọa. Khi cô mở mắt ra, trong đó chỉ còn lại sự tĩnh lặng của một đại dương sâu thẳm. Cô quay đầu nhìn ra khung cảnh rực rỡ ánh đèn của thành phố Hàng Châu về đêm, nơi hàng triệu con người đang tất bật mưu sinh, và tự nhủ với bản thân rằng: Từ giây phút này trở đi, cô không chỉ sống cho riêng mình, mà còn là chỗμ dựa vững chắc nhất cho đứa con trai bé bỏng sắp chào đời, đoạn tuyệt hoàn toàn với những kẻ từng vì lòng tham mà đạp đổ tình nghĩa phu thê.
Chương 3
Đêm Hàng Châu buông xuống với những ánh đèn neon rực rỡ hắt qua ô cửa kính cường lực của tòa nhà văn phòng tập đoàn Trịnh thị – nơi giờ đây đã được đổi tên thành quỹ đầu tư tư nhân Nhược Hi. Không còn bóng dáng của sự xô bồ hay những lời mắng chửi cay độc từ mẹ con nhà họ Trịnh, không gian xung quanh chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối của quyền lực và sự tự do. Lâm Nhược Hi đứng bên khung cửa sổ sát trần ở tầng cao nhất, phóng tầm mắt ra dòng sông Tiền Đường cuồn cuộn chảy trong đêm. Chiếc bụng bầu tháng thứ tám giờ đây đã bình yên hơn rất nhiều, như cảm nhận được sự bảo bọc kiên định từ người mẹ vừa trải qua một cuộc lột xác chấn động tâm can.
Trại tạm giam thành phố Hàng Châu những ngày này vô cùng lạnh lẽo. Trịnh Khải Minh bị nhốt trong bốn bức tường bê tông ẩm thấp, khoác trên mình bộ quần áo tù nhân sọc xanh trắng. Sự kiêu ngạo, hống hách ngày nào đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự suy sụp tột độ đến phát điên. Mỗi lần nghĩ đến khối tài sản khổng lồ từng nằm trong tầm tay nay bỗng chốc hóa thành con số không, và bản thân phải đối diện với bản án dài hạn vì tội danh kinh tế, Khải Minh lại đập đầu vào bức tường lạnh ngắt trong vô vọng. Mẹ anh ta, sau khi bị đuổi ra khỏi căn biệt thự sang trọng vì mất quyền sở hữu, phải lang thang sống nhờ vào họ hàng xa với ánh mắt khinh miệt của người đời – một cái kết cay đắng cho sự tàn độc và lòng tham không đáy.
Tô Mạn ở phòng giam bên cạnh cũng chẳng khá khẩm hơn. Những món đồ hiệu đắt tiền, những chiếc thẻ đen quyền lực giờ chỉ còn là ảo ảnh. Trả giá cho thói đua đòi, dựa hơi kẻ khác để sỉ nhục người chính thất vô tội, ả ta giờ đây chỉ biết ôm mặt khóc lóc trong sự hối hận muộn màng, nhưng tất cả đã quá muộn để có thể quay đầu. Pháp luật và nguyên tắc đạo đức không dung thứ cho những kẻ lấy sự bất hạnh của người khác làm bàn đạp cho sự xa hoa giả tạo của bản thân.
Tại văn phòng cao cấp, luật sư Vương nhẹ nhàng bước vào, đặt lên bàn làm việc một bản báo cáo chi tiết về tình hình tái cấu trúc tập đoàn, cất giọng kính trọng:
— Thưa phu nhân, toàn bộ thủ tục pháp lý ly hôn đơn phương giữa ngài và Trịnh Khải Minh đã được Tòa án nhân dân trung cấp Hàng Châu phê chuẩn theo đúng pháp luật. Khối tài sản hợp pháp của cố chủ tịch để lại đã được bảo vệ trọn vẹn, không bị thất thoát dù chỉ là một đồng. Đội ngũ y bác sĩ tại bệnh viện quốc tế hàng đầu thành phố cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho kỳ sinh nở sắp tới của ngài, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cả hai mẹ con.
Nhược Hi quay người lại, gương mặt toát lên vẻ điềm tĩnh và kiên định của một nữ cường nhân thực thụ. Cô khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhạt nhưng đầy uy lực:
— Cảm ơn anh, luật sư Vương. Mọi việc vất vả cho anh và đội ngũ rồi. Hãy đảm bảo rằng từ nay về sau, bất kỳ ai có liên quan đến nhà họ Trịnh trước kia đều không được phép bước chân vào phạm vi quản lý của quỹ đầu tư này. Tôi không muốn bất kỳ sự quấy rầy nào làm ảnh hưởng đến sự bình yên của con trai tôi.
— Vâng, thưa phu nhân. Tôi hiểu rõ phải làm gì. — Luật sư Vương cung kính cúi đầu rồi lặng lẽ lui ra ngoài, khép lại cánh cửa phòng làm việc một cách nhẹ nhàng.
Nhược Hi bước đến chiếc ghế sofa lớn giữa phòng, từ từ ngồi xuống và đặt tay lên bụng mình. Đứa trẻ bên trong dường như cảm nhận được sự kiên cường của người mẹ, khẽ đạp nhẹ một cái như lời động viên ấm áp. Nhược Hi khép hờ đôi mi, nhớ lại quãng thời gian u tối vừa qua – những ngày tháng cô phải nhẫn nhịn chịu đựng sự hắt hủi, những giọt nước mắt rơi trong đêm tối khi bị chính người chồng đầu ấp tay gối rẻ rúng, và cả khoảnh khắc lạnh lùng buông tay để hệ thống pháp luật giáng cho những kẻ tàn nhẫn một đòn chí mạng. Cô nhận ra rằng, sự mềm mỏng, nhẫn nhịn đôi khi không phải là yếu đuối, mà là sự chuẩn bị lặng lẽ nhất để chờ đợi thời cơ lấy lại công lý cho chính mình. Phụ nữ hiện đại, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng không bao giờ được phép đánh mất lòng tự tôn và bản lĩnh tự chủ cuộc đời mình.
Bên ngoài, ánh đèn thành phố Hàng Châu vẫn rực rỡ lung linh, phản chiếu qua dòng nước sông Tiền Đường mênh mông như cuốn trôi đi tất cả những giông bão của quá khứ. Lâm Nhược Hi nhìn vào tấm gương lớn đối diện, nơi phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ với ánh mắt kiên định, sắc sảo và đầy quyền uy. Cuộc đời cô sang trang, một chương mới hoàn toàn rực rỡ và tự do thực sự đã bắt đầu, nơi cô là nữ hoàng duy nhất ngự trị trên ngai vàng do chính mồ hôi, nước mắt và trí tuệ của mình tạo dựng nên.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.