Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Chồng cấm bố mẹ tôi dự tiệc mừng thọ mẹ chồng vì sợ hai người bán rau làm anh mất mặt, nhưng lại ngang nhiên dẫn tiểu tam là con gái đối tác đến ngồi bàn chính. Tôi bị ép đứng rót rượu cho họ trước cả họ hàng. Đúng lúc mẹ chồng bảo tôi “biết thân biết phận”, cửa phòng tiệc mở ra — người vừa bước vào nhìn thấy bố tôi liền cúi đầu gọi một tiếng khiến cả bàn chết lặng...

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.




Chương 1

Phòng tiệc tầng ba mươi sáu khách sạn Vân Đình lung linh ánh đèn pha lê, rực rỡ sắc màu, nhưng không khí xung quanh Tống Vãn Thanh lúc này lại lạnh ngắt như hầm băng. Trên chiếc bàn chính trang trọng, nơi đáng lẽ ra phải là chỗ ngồi của cô với tư cách là con dâu trưởng của Chu gia, giờ đây lại bị chiếm trọn bởi một bóng hồng rực rỡ. Lâm Nhược Hy, con gái duy nhất của Chủ tịch Lâm, càn rỡ khoác tay Chu Cảnh Hoài, nụ cười đắc ý treo trên khóe môi.

Chỉ cách đó vài tiếng, tại căn hộ ở Tĩnh An, Chu Cảnh Hoài đã thốt ra những lời tàn nhẫn nhất. Anh cấm bố mẹ cô đến dự tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi của mẹ chồng, viện cớ họ chỉ là những kẻ bán rau đầu đường xó chợ, sợ làm anh mất mặt trước giới thượng lưu Thượng Hải. Vãn Thanh khi ấy siết chặt hộp gấm đựng đôi vòng ngọc do chính tay bố mẹ dành dụm tiền bán rau suốt mấy tháng trời để mua tặng bà thông gia. Cô nghẹn ngào, trái tim như bị ai bóp nghẹt, nhưng thứ nhận lại chỉ là cái gạt tay thờ ơ và ánh mắt khinh miệt từ người chồng cô đã yêu thương, hy sinh suốt bảy năm thanh xuân.

“Vãn Thanh, cô điếc à? Bảo cô rót rượu cho Nhược Hy cơ mà!”

Tiếng quát lạnh lùng của bà Trịnh Tú Lan — mẹ chồng cô — kéo Vãn Thanh trở về hiện thực phũ phàng.

Bà Trịnh mặc chiếc sườn xám thêu mẫu đơn đắt đỏ, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ chán ghét và bề trên. Xung quanh, đám họ hàng và đối tác kinh doanh bắt đầu xì xào bàn tán, những ánh mắt dò xét, khinh miệt chĩa thẳng vào người cô giống như những mũi dao vô hình.

Lâm Nhược Hy nhếch môi, giả vờ dịu dàng ngăn cản: “Thôi mà dì, chị Vãn Thanh chắc không cố ý đâu. Dù sao chị ấy cũng quen tay chân vụng về rồi, bắt chị ấy rót rượu cho em khéo lại làm hỏng chuyện.”

“Vụng về thì phải học cho quen!” Bà Trịnh đập mạnh chén trà xuống bàn, đanh giọng nói: “Đã không mang lại được giá trị gì cho Chu gia, gia thế thì bần hàn, nay lại dám trưng cái bộ mặt đưa đám này ra đây cho ai xem? Cô nhìn Nhược Hy xem, người ta vừa giúp Cảnh Hoài chốt xong hợp đồng ba trăm triệu tệ. Còn nhà cô mang lại được cái gì? Mấy bó cải trắng thối ở chợ à?”

Tiếng cười khúc khích vang lên từ góc bàn. Vãn Thanh siết chặt chiếc bình thủy tinh trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Đúng lúc đó, màn hình điện thoại của Chu Cảnh Hoài đặt trên bàn sáng lên. Vãn Thanh vô tình liếc thấy dòng chữ hiển thị từ tài khoản của Lâm Nhược Hy: “Tối qua anh để quên đồng hồ ở căn hộ của em.”

Cơn giận dữ bủa vây, lý trí trong cô sụp đổ hoàn toàn. Cô ngẩng phắt lên, giọng run rẩy nhưng sắc bén: “Chu Cảnh Hoài, tối qua anh nói anh tăng ca tiếp khách đến hai giờ sáng cơ mà? Vậy chiếc đồng hồ đó là sao?”

Cảnh Hoài biến sắc, vội vàng úp điện thoại xuống, quát lớn: “Vãn Thanh, em điên đủ chưa? Đừng có ở đây làm loạn bày trò!”

“Tôi làm loạn? Cô ta nhắn tin khiêu khích ngay trước mặt tôi, anh bảo tôi im lặng sao?” Vãn Thanh buông lời chất vấn, nước mắt đã chực trào nhưng cô cố kìm nén không để nó rơi xuống trước mặt những kẻ tàn nhẫn này.

Nhược Hy đứng phắt dậy, tỏ vẻ uất ức: “Chị hiểu lầm rồi, anh Cảnh Hoài chỉ là—”

“Cô câm miệng!” Vãn Thanh gầm lên, không kìm được cơn phẫn nộ.

“Hỗn xược!” Bà Trịnh tức giận đứng bật dậy, tát mạnh xuống bàn. Bà giật lấy bình rượu từ tay nhân viên phục vụ, nhét phắt vào tay Vãn Thanh và thét lên: “Muốn tiếp tục bước chân vào cửa nhà họ Chu thì quỳ xuống xin lỗi Nhược Hy ngay lập tức! Bằng không, ngày mai cô cút khỏi nhà tôi tay trắng!”

Cảnh Hoài nhìn vợ với ánh mắt vô cảm, nhẫn tâm thốt ra câu nói xát muối vào tim: “Vãn Thanh, rót đi. Đừng làm anh khó xử trước mặt đối tác.”

Người đàn ông cô từng xem là bầu trời, người mà cô cùng chịu đựng bao khó khăn từ những ngày tháng khởi nghiệp gian khó, giờ phút này lại ép cô cúi đầu trước kẻ thứ ba công khai giẫm đạp lên phẩm giá của cô. Vãn Thanh cười nhạt, một nụ cười thê lương đến tận cùng tâm can. Cô chậm rãi cầm bình rượu, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào họ.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc ngột ngạt ấy, cánh cửa lớn của phòng tiệc bỗng vang lên tiếng động mạnh. Quản lý khách sạn hớt hải chạy vào, theo sau là một đoàn vệ sĩ mặc vest đen nghiêm nghị. Dẫn đầu đoàn người là một cụ ông khoảng ngoài sáu mươi tuổi, mái tóc điểm bạc nhưng phong thái vô cùng uy quyền, ánh mắt sắc bén như dao cạo.

Chủ tịch Lâm vừa nhìn thấy người đó liền tái mặt, vội vàng đứng phắt dậy, cúi đầu chào thật sâu.

Ngay cả bà Trịnh và Cảnh Hoài cũng lập tức thay đổi sắc mặt, kinh ngạc thốt lên: “Hạ tổng? Sao ngài lại tới đây?”

Đó chính là Hạ Quốc Đống — nhân vật đứng đầu tập đoàn đầu tư quyền lực bậc nhất thành phố mà Chu gia đã tìm mọi cách tiếp cận suốt nửa năm qua nhưng chưa từng có cơ hội diện kiến. Bà Trịnh vội vàng nở nụ cười lấy lòng, bước nhanh ra đón tiếp: “Hạ tổng, thật là vinh hạnh lớn cho gia đình chúng tôi…”

Thế nhưng, Hạ Quốc Đống hoàn toàn phớt lờ bà ta. Ánh mắt ông đảo qua cả căn phòng lộng lẫy, rồi đột ngột dừng lại ở cánh cửa phụ phía góc phòng.

Vãn Thanh vô thức quay đầu nhìn theo hướng đó. Đôi tay đang cầm bình rượu của cô bỗng run bần bật, chiếc bình suýt rơi xuống đất.

Ở đó, bố mẹ cô đang đứng.

Bố cô, ông Tống Quốc Thành, vẫn mặc chiếc áo khoác phao cũ kỹ màu xám sờn vai, đôi giày da cũ dính đầy bùn đất từ khu chợ đầu mối chưa kịp rửa sạch. Mẹ cô đứng nép phía sau, hai tay ôm khư khư chiếc túi vải bố bạc màu, vẻ mặt rụt rè, sợ hãi vì sợ bản thân làm vấy bẩn nơi sang trọng này.

Chu Cảnh Hoài nhìn thấy cảnh đó, mặt mày tối sầm lại như mực. Anh bước nhanh đến, hạ giọng quát mắng: “Ai cho hai người xông vào đây? Tôi đã bảo ở nhà cơ mà!”

“Bảo vệ đâu! Khách sạn làm ăn kiểu gì mà để hạng người bán rau rách rưới này xông vào phá đám tiệc lớn của Chu gia?” Bà Trịnh hét lên đầy khinh miệt.

Ông Tống Quốc Thành không hề để tâm đến những lời lăng mạ đó. Ông chỉ lẳng lặng nhìn con gái đang bị ép đứng rót rượu, nhìn người phụ nữ xa lạ ngồi ở vị trí chủ nhà, rồi ánh mắt ông dừng lại trên người con rể với vẻ thất vọng tột cùng.

Đúng lúc ấy, Hạ Quốc Đống đột ngột bước lùi lại một bước, đẩy người xung quanh ra, rồi sải bước thật nhanh về phía ông Tống Quốc Thành.

Cả phòng tiệc hàng trăm con người bỗng chết lặng trong giây lát. Chủ tịch Lâm há hốc miệng. Bà Trịnh ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Người quyền lực nhất mà họ đang cố ngoi lên để ôm chân, lúc này lại đang tiến thẳng về phía người đàn ông bán rau hôi hám trong mắt họ.

Hạ Quốc Đống dừng chân trước mặt ông Tống. Ông nhìn kỹ gương mặt người đối diện vài giây, đoạn hít một hơi thật sâu, rồi trước ánh mắt kinh hoàng của toàn bộ khách quý, ông cúi đầu thật sâu xuống góc chín mươi độ, giọng run rẩy vang lên trong không gian tĩnh lặng:

“Lão… Lão chủ tịch…”

Choang!

Chiếc ly pha lê đắt tiền trên tay Chủ tịch Lâm tuột khỏi ngón tay, rơi xuống sàn vỡ nát thành trăm mảnh. Chu Cảnh Hoài đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc trống rỗng. Vãn Thanh quay phắt sang nhìn bố mình, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Thế nhưng, ông Tống Quốc Thành vẫn điềm tĩnh đến lạ thường. Ông không nói một lời, chỉ thong thả đưa tay ra hiệu cho vợ lấy từ trong chiếc túi vải bố cũ kỹ ra một chiếc phong bì màu nâu nhạt, đặt trọn lên chiếc bàn chính sang trọng. Trên mép phong bì ấy, con dấu đỏ chói lọi của tập đoàn tài chính lớn nhất quốc gia khiến ai nấy nhìn thấy đều phải run sợ.

Chương 2


Ánh đèn chùm pha lê phản chiếu lên chiếc phong bì màu nâu đặt giữa bàn tiệc, biến nó thành tâm điểm nghẹt thở của toàn bộ căn phòng. Hạ Quốc Đống nhìn chằm chằm vào con dấu đỏ trên phong bì, trán túa mồ hôi lạnh, giọng lắp bắp: “Lão chủ tịch… chẳng lẽ… chẳng lẽ hôm nay ông đến đây là để…”

Ông Tống Quốc Thành khẽ giơ tay ngăn Hạ Quốc Đống nói tiếp. Khuôn mặt sạm đen vì sương gió của người đàn ông cả đời lao động ở chợ đầu mối lúc này lại tỏa ra một thứ uy áp vô hình, khiến cho những kẻ giàu sang quyền quý quanh bàn phải nín thở lùi lại.

Ông không nhìn Hạ Quốc Đống, mà chậm rãi quay sang nhìn thẳng vào con rể mình — Chu Cảnh Hoài, người đang đứng chết lặng với sắc mặt tái mét như tờ giấy.

“Cảnh Hoài, ba năm qua, cậu luôn miệng nói công ty của gia đình đang gặp khó khăn, cần vốn đầu tư để vực dậy, đúng không?” Giọng ông trầm ấm, vang lên rõ từng chữ trong không gian tĩnh mịch.

Chu Cảnh Hoài nuốt khan một ngụm nước bọt, cổ họng nghẹn đắng, không dám thốt lên lời nào. Hắn ta bắt đầu cảm thấy một dự cảm chẳng lành đang bủa vây lấy tâm trí.

Bà Trịnh Tú Lan thấy con trai sợ hãi, bèn lấn tới, cố lấy lại vẻ kiêu ngạo dù trong lòng đang hoang mang tột độ: “Này ông già kia! Ông đừng có mà giả thần giả quỷ ở đây! Dù ông có quen biết Hạ tổng đi nữa thì cũng chỉ là một kẻ bán rau ở chợ. Đừng có tưởng bở mà hòng—”

“Câm miệng!”

Hạ Quốc Đống đột ngột xoay người quát lớn, ánh mắt sắc lẹm trừng phạt bà Trịnh khiến bà ta giật bắn mình, nuốt ngược những lời định nói vào trong. Hạ Quốc Đống giận dữ gầm lên: “Bà đui mù hay sao mà dám hỗn hào với người cứu mạng và cũng là cựu Chủ tịch sáng lập nên tập đoàn Hạ Thị chúng tôi hả?!”

Cả phòng tiệc như nổ tung bởi một quả bom nguyên tử.

“Cái gì?! Cựu Chủ tịch Hạ Thị?!”

Chủ tịch Lâm kêu lên một tiếng kinh hoàng, hai chân mềm nhũn suýt ngã quỵ xuống ghế. Mọi người xung quanh nhìn ông Tống Quốc Thành với ánh mắt hoảng sợ tột độ. Một người ăn mặc giản dị, quanh năm bám trụ ở chợ đầu mối bán rau, lại chính là vị huyền thoại từng đứng trên đỉnh cao thương giới, người đã lui về ở ẩn từ chục năm trước và nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả thành phố này sao?

Vãn Thanh đứng chết lặng, hai tay che miệng, nước mắt trào ra giàn giụa. Cô quay sang nhìn mẹ mình, người mẹ vẫn bình thản đứng đó, nắm chặt chiếc túi vải như thể tất cả những sự giàu sang và quyền lực kia chẳng có chút giá trị gì trong mắt bà. Hóa ra, suốt ba năm qua, bố mẹ cô chưa từng nghèo khó theo cách mà nhà họ Chu khinh miệt. Họ chỉ muốn sống một cuộc đời bình dị, dung dị sau khi đã trải qua bao sóng gió thương trường.

Ông Tống Quốc Thành từ tốn mở mép phong bì màu nâu. Bên trong là một tập hồ sơ dày cộp với những dòng chữ in đậm. Ông đẩy nó trượt dài trên mặt bàn, dừng lại ngay trước mặt Cảnh Hoài.

“Ba năm trước, cậu đến nhà tôi xin cưới Vãn Thanh. Cậu quỳ gối trước cửa nhà, thề non hẹn biển rằng sẽ yêu thương nó cả đời, thề rằng gia cảnh nhà họ Chu tuy có khá giả hơn nhưng tuyệt đối không bao giờ khinh rẻ con gái tôi.” Ông Tống nhếch môi cười nhạt, ánh mắt sắc như dao cau. “Tôi đã thương tình cậu là thanh niên có chí tiến thủ, lại giấu thân phận thật sự của mình để thử thách nhân phẩm. Tôi đồng ý giao con gái, đồng thời âm thầm bơm hàng trăm triệu tệ qua các quỹ đầu tư trá hình để cứu lấy cái công ty sắp phá sản của gia đình họ Chu các người.”

Nghe đến đây, chân Cảnh Hoài mềm nhũn, toàn thân run lẩy bẩy. Hắn ta lao tới, quỳ sụp xuống bên chân bố vợ, giọng hoảng loạn: “Ba… Ba ơi, con sai rồi! Con trót dại… Xin ba tha thứ cho con…”

“Tha thứ?” Ông Tống Quốc Thành đứng dậy, cái bóng cao lớn của ông bao trùm lấy kẻ phản bội. “Cậu cấm bố mẹ vợ đến dự tiệc vì sợ mất mặt. Cậu rước nhân tình về ngồi bàn chính, bắt vợ mình phải đứng rót rượu hầu hạ kẻ thứ ba. Cậu coi nhà vợ là thứ rác rưởi cần giấu giếm, nhưng lại dùng tiền do chính ‘rác rưởi’ đó kiếm ra để phô trương cái vỏ bọc hào nhoáng này!”

Lâm Nhược Hy thấy tình thế xoay chiều chóng mặt, mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta lùi lại phía sau, định lẻn ra cửa trốn, nhưng lập tức bị đám vệ sĩ của Hạ Quốc Đống chặn lại.

Bà Trịnh lúc này đã hồn xiêu phách lạc, ngã khuỵu xuống ghế, miệng lắp bắp không thành tiếng: “Không… không thể nào… Ông là tỷ phú… sao lại đi bán rau ở chợ…”

“Bán rau thì sao chứ?” Bà Tống lúc này mới cất tiếng, giọng nói bình thản nhưng đầy uy lực của một người từng trải qua sóng gió cuộc đời. “Bà chê rau của chúng tôi bẩn, nhưng đồng tiền các người tiêu từng xu từng cắc đều từ mồ hôi nước mắt và tài sản của chúng tôi mà ra. Bà khinh rẻ nghề nghiệp của chúng tôi, nhưng lại không biết rằng chính cái sạp rau ấy là nơi chồng tôi dùng để rèn luyện sự kiên nhẫn sau khi đã đứng trên đỉnh cao danh vọng.”

Vãn Thanh bước từng bước chậm rãi về phía trước. Cô nhìn người chồng mà cô từng yêu sâu đậm, ánh mắt cô lúc này không còn bi thương, đau khổ nữa, mà thay vào đó là sự lạnh lùng và khinh miệt tột cùng. Cô cầm ly rượu trên bàn, nhẹ nhàng hất thẳng toàn bộ ly rượu vào mặt Chu Cảnh Hoài.

Rượu đỏ chảy ròng ròng trên khuôn mặt méo mó, nhục nhã của hắn ta.

“Chu Cảnh Hoài,” Vãn Thanh cất giọng lạnh tanh, rõ từng tiếng một, “tôi đã cho anh cơ hội để trân trọng tình cảm bảy năm qua. Nhưng chính anh đã đạp đổ nó.”

Chương 3


Phòng tiệc tầng ba mươi sáu lúc này chìm trong một bầu không khí áp lực đến nghẹt thở. Không một ai dám lớn tiếng, thậm chí tiếng thở cũng trở nên khẽ khàng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào gia đình họ Chu — những kẻ vừa phút trước còn kiêu ngạo hống hách, giờ phút này lại như những con rối bị rút hết dây tời, quỳ rạp dưới chân người mà họ từng rẻ rúng gọi là “kẻ bán rau”.

Hạ Quốc Đống bước lên một bước, lạnh lùng tuyên bố: “Từ giây phút này, toàn bộ các khoản đầu tư, hợp đồng tín dụng và mối quan hệ thương mại giữa Hạ Thị với Chu gia chính thức bị hủy bỏ. Tài sản thế chấp của các người tại ngân hàng sẽ được thu hồi ngay trong đêm nay. Chu Cảnh Hoài, chuẩn bị tinh thần ra tòa vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản quỹ đầu tư đi là vừa.”

Nghe đến đây, bà Trịnh ngất lịm đi trên ghế, đám họ hàng nhà họ Chu có mặt ở đó mặt cắt không còn một giọt máu, bắt đầu lùi lại, âm thầm chuồn ra ngoài vì sợ bị liên lụy. Chủ tịch Lâm đứng gần đó cũng vội vàng cúi đầu xin lỗi rối rít rồi kéo theo cô con gái Lâm Nhược Hy đang khóc lóc thảm thiết rời khỏi phòng tiệc trong nhục nhã.

Chu Cảnh Hoài ôm lấy chân ông Tống Quốc Thành, dập đầu cầu xin, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Ba ơi… con lạy ba… xin ba hãy niệm tình vợ chồng giữa con và Vãn Thanh mà cứu Chu gia một lần đi! Con biết sai rồi! Con không dám nữa đâu!”

Ông Tống Quốc Thành cúi xuống, nhìn đứa con rể bất nhân với ánh mắt đầy thương hại và khinh bỉ. Ông chậm rãi gỡ bàn tay đang bấu chặt lấy ống quần mình ra, đoạn đứng thẳng dậy, phủi nhẹ lớp bụi không có thật trên áo.

“Cảnh Hoài à, cơ hội tôi cho cậu đã hết rồi. Phẩm chất con người, một khi đã mất đi thì có bao nhiêu tiền cũng không mua lại được.” Ông quay sang nhìn con gái, ánh mắt lập tức hóa thành sự dịu dàng, ấm áp của người cha. “Vãn Thanh, về nhà với bố mẹ thôi con.”

Vãn Thanh hít một hơi thật sâu, gật đầu nhẹ nhàng. Cô cởi chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út ra, thảy mạnh lên bàn, rơi trúng vũng rượu vang đỏ loang lổ trước mặt Cảnh Hoài.

“Chúng ta ly hôn. Từ nay, Ân oán giữa tôi và anh đoạn tuyệt.”

Nói xong, cô quay lưng bước đi. Bố mẹ cô đi hai bên, bóng ba người họ lướt qua đám đông đang kính cẩn cúi đầu nhường đường. Hạ Quốc Đống và đoàn vệ sĩ cung kính tiễn họ ra tận thang máy riêng của khách sạn.

Bên trong phòng tiệc lúc này chỉ còn lại Chu Cảnh Hoài quỳ sụp xuống giữa đống đổ nát của sự nghiệp và danh vọng. Hắn ta nhìn chiếc nhẫn cưới nằm ngấm đẫm trong rượu vang, miệng lẩm bẩm những tiếng vô nghĩa trong sự tuyệt vọng cùng cực. Tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi của mẹ hắn đã biến thành một vở kịch hề đắt giá nhất lịch sử thương giới Thượng Hải — một màn trừng phạt thích đáng dành cho sự vong ân bội nghĩa và thói khinh tài nghèo hèn.

Ba ngày sau, Chu gia chính thức tuyên bố phá sản. Căn biệt thự sang trọng bị niêm phong, xe hơi hạng sang bị tịch thu để trả nợ. Bà Trịnh vì quá sốc mà phải nhập viện trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh, còn Chu Cảnh Hoài trở thành kẻ tay trắng, lang thang giữa những con phố tấp nập của Thượng Hải, nơi người ta vẫn thấy hàng ngàn người lao động vất vả mưu sinh, nhưng không một ai còn đưa tay ra cứu giúp một kẻ đã đánh mất cả nhân cách lẫn tương lai.

Còn Tống Vãn Thanh, sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn, cô quyết định cùng bố mẹ tiếp quản một phần dự án từ thiện và kinh doanh của gia đình. Cô không còn là người phụ nữ nhẫn nhịn chịu đựng sự ghẻ lạnh trong căn hộ chật hẹp ngày nào. Trải qua giông bão, đôi mắt cô giờ đây mang theo sự kiên định, mạnh mẽ và rạng rỡ của một người phụ nữ thực sự làm chủ cuộc đời mình. Thi thoảng, khi đi qua khu chợ đầu mối quen thuộc, nhìn những gánh rau xanh mướt dưới ánh đèn sớm mai, cô lại mỉm cười nhẹ nhàng. Cuộc sống vốn dĩ là thế, hạt giống nào gieo xuống thì sẽ nhận lại quả nấy, và chân tình cùng lòng tự trọng luôn là thứ tài sản lớn nhất mà không một đồng tiền hay quyền lực nào có thể mua được.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.