Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

“Cái bụng to xác thế này mà quét nhà có mỗi cái sân cũng không nên hồn, đúng là loại vô dụng ăn hại! Mau ra đây cọ rửa nhà vệ sinh cho sạch sẽ rồi mới được ăn cơm!” — ả nhân tình hất mạnh chổi vào chân tôi khiến tôi suýt ngã quỵ. Chồng bước qua người tôi, ôm eo nhân tình đi dạo cười nói vui vẻ, mẹ chồng đứng cửa hùa theo mỉa mai rủa xả. Tôi đứng thẳng người không né tránh, rút điện thoại bấm một cuộc gọi... Đúng tối hôm đó, khi nhà hàng cao cấp gia đình chồng đầu tư bị niêm phong vì chứa hàng cấm do chính nhân tình đứng tên, cả nhà họ mới bàng hoàng chết lặng.

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


Chương 1

Gió lạnh đầu đông rít qua những tán cây ngô đồng bên ngoài khung cửa kính cách âm của căn biệt thự ven Tây Hồ. Không gian xa hoa lộng lẫy trị giá hàng chục triệu tệ bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Triệu Nhã Lam đứng chống nanh giữa phòng khách, lớp phấn dày cộp trên mặt không che nổi nụ cười đắc ý, giọng nói chói tai vang lên cắt đứt sự tĩnh mịch:

— Cái bụng to xác thế này mà quét nhà có mỗi cái sân cũng không nên hồn, đúng là loại vô dụng ăn hại! Mau ra đây cọ rửa nhà vệ sinh cho sạch sẽ rồi mới được ăn cơm!

Tôi cắn chặt môi, vị tanh mặn rỉ máu lan tràn trong khoang miệng. Đưa tay vuốt nhẹ phần bụng đã vượt mặt, thai kỳ bước sang tháng thứ tám khiến từng cơ thể nặng nề rã rời, những cơn gò giả từ dạ dày bóp nghẹt lấy lồng ngực. Đúng lúc đó, Lâm Hạo Đông – người chồng đầu gối tay ấp ba năm qua – bước từ cửa chính vào. Anh ta chẳng thèm liếc nhìn người vợ đang mang thai hì hục từ sáng sớm, mà thản nhiên bước qua người tôi, đưa tay ôm lấy vòng eo thon gọn của Nhã Lam, cười nói vui vẻ.

— Đông ca, em bảo hôm nay dẫn em đi mua túi bản giới hạn cơ mà, sao lại ghé về cái nơi chướng mắt này làm gì? — Nhã Lam bĩu môi nũng nịu, ánh mắt khinh miệt nhìn xuống tôi đang khuỵu gối dưới sàn.

Hạo Đông cười cợt, nhéo má cô ta một cái đầy chiều chuộng:

— Phải về lấy giấy tờ tài sản chuyển nhượng cửa hàng chứ, để mấy kẻ không biết điều còn tưởng đây là nhà của họ.

Từ trong bếp, bà Lâm bước ra, tay cầm chiếc khăn lau bàn ném thẳng xuống đầu tôi, miệng không ngớt lời rủa xả:

— Đồ sao chổi! Cưới về chỉ tổ tốn cơm tốn gạo, đến cái việc vặt trong nhà cũng làm không xong. Nhà họ Lâm chúng tôi phúc mọc đầy đầu mới rước phải loại cô nhi vô tích sự như cô về cửa! Mau cút ra sân sau mà làm việc, đừng có ở đây chướng mắt chồng cô!

Ba con người ấy, từ người chồng vắt kiệt tình nghĩa đến mẹ chồng tàn nhẫn và ả nhân tình trơ trẽn, họ nghĩ rằng tôi vẫn là người phụ nữ từng bị gia đình họ ép vào chân tường, cô độc và không một tấc sắt trong tay. Nhưng họ đã nhầm. Tôi đứng thẳng người dậy, không né tránh ánh mắt khinh miệt của họ. Thay vì ôm mặt khóc lóc, tôi rút chiếc điện thoại từ trong túi áo khoác ra, ngón tay thon dài bấm một dãy số quen thuộc. Âm thanh kết nối vang lên đều đặn giữa không gian nồng nặc mùi nước hoa rẻ tiền của Nhã Lam.

— Tổng giám đốc Lục, danh sách những kẻ đứng tên giấy phép kinh doanh chuỗi nhà hàng cao cấp "Vân Các" tại khu thương mại Tây Hồ đã đủ chưa? — Tôi lạnh lùng lên tiếng, giọng nói không một gợn sóng nhưng đủ sức làm cằn cỗi bầu không khí ngạo mạn.

Hạo Đông khựng lại, chau mày quát lớn:

— Cô đang gọi cho thằng khốn nào đấy? Giở cái giọng điệu cao ngạo gì thế hả? Mày tưởng gọi đại ca xã hội đen đến cứu viện chắc? Đúng là thần kinh!

Nhã Lam bụm miệng cười khẩy, lắc lư chiếc vòng tay nạm kim cương mà Hạo Đông vừa mua cho:

— Thôi đi anh, loại phụ nữ nghèo hèn như nó thì quen biết ai ngoài mấy kẻ chạy bàn quét rác. Chắc lại đang gọi điện thoại tự biên tự diễn để vớt vát chút sĩ diện cỏn con đấy mà!

Bà Lâm hừ lạnh, khoanh tay trước ngực:

— Còn đứng đó mà giở trò à? Cút ngay ra ngoài!

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm ấm, kính cẩn:

— Thưa cô chủ, mọi hồ sơ vi phạm, chứng từ nhập khẩu hàng cấm và biên lai chuyển khoản đứng tên Triệu Nhã Lam đã được cơ quan chức năng phong tỏa hoàn toàn. Lệnh niêm phong đang được thực thi.

Tôi cúp máy, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa nhưng đầy sát thương.

Chương 2


Đêm xuống, ánh đèn neon rực rỡ của Hàng Châu phản chiếu lên mặt nước Tây Hồ lung linh như dải lụa vàng. Thế nhưng, tại tòa nhà thương mại sầm uất bậc nhất quận Thượng Thành, không khí lại bao trùm một màu u ám, căng thẳng đến cực điểm.

Nhà hàng cao cấp "Vân Các" – niềm kiêu hãnh của gia đình họ Lâm, nơi ngốn hàng chục triệu tệ tiền đầu tư và là "cần câu cơm" giúp Hạo Đông phô trương gia thế trước mặt đối tác – đang chìm trong tiếng còi hụ đinh tai nhức óc của xe cảnh sát kinh tế. Những chiếc xe chuyên dụng đỗ chắn ngang lối ra vào, dải băng cảnh báo màu vàng giăng kín bốn bề. Hàng chục nhân viên mặc đồng phục đứng túm tụm ngoài cửa với khuôn mặt cắt không còn một giọt máu.

Hạo Đông nhận được điện thoại khi đang cùng Nhã Lam thưởng thức bữa tối lãng mạn tại một nhà hàng kiểu Pháp cách đó không xa. Khi chiếc Porsche Panamera dừng gấp trước cửa Vân Các, anh ta lao ra ngoài như kẻ phát điên.

— Các anh làm cái quái gì thế hả? Đây là nhà hàng của Lâm Thị! Triệu Nhã Lam là ai? Giấy phép này... tại sao lại đứng tên Triệu Nhã Lam? — Hạo Đông gào lên với viên đội trưởng cảnh sát kinh tế đang trực tiếp chỉ huy cuộc khám xét.

Viên đội trưởng lạnh lùng rút một tập hồ sơ dày cộp, ném thẳng trước mặt Hạo Đông:

— Lâm tiên sinh, anh nên hỏi kỹ lại vị hôn thê của mình. Hệ thống kiểm định hải quan đã phát hiện lô hàng thực phẩm và rượu ngoại cao cấp trị giá hàng triệu tệ nhập lậu vào nhà hàng này có chứa chất cấm nằm trong danh mục quản lý đặc biệt. Toàn bộ giấy phép kinh doanh, chứng từ giao dịch đều đứng tên Triệu Nhã Lam làm đại diện pháp luật. Bây giờ, mời cô Triệu về đồn để phối hợp điều tra.

Triệu Nhã Lam từ trên xe bước xuống, đôi giày cao gót chao đảo suýt ngã. Cô ta mặt tái mét, lao đến bấu chặt lấy tay Hạo Đông, khóc lóc thảm thiết:

— Đông ca... em không biết gì hết! Anh giúp em với! Hôm qua chính tay anh bảo em ký vào đống giấy tờ chuyển nhượng cổ phần và đại diện pháp luật cơ mà! Anh bảo để tránh thuế cơ mà!

Hạo Đông quay phắt lại, trừng mắt nhìn Nhã Lam, cơn thịnh nộ bùng nổ trong lồng ngực. Anh ta vung tay tát thẳng vào mặt cô ta một cú trời giáng:

— Cô điên à?! Ai bảo cô ký vào mảng kinh doanh cốt lõi đó? Đồ ngu ngốc! Cô hại chết tôi rồi!

Tiếng cãi vã, tiếng khóc lóc và sự hỗn loạn bao trùm lấy góc phố. Đúng lúc đó, chiếc Bentley Mulsanne màu đen bóng lộn từ từ đỗ lại bên lề đường. Cửa kính xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt điềm tĩnh, sắc lạnh của tôi. Qua lớp kính trong suốt, tôi nhìn thẳng vào người đàn ông từng thề non hẹn biển với mình, ánh mắt không một chút thương hại.

Hạo Đông sững người. Nhìn thấy tôi ngồi trong chiếc xe sang trọng bậc nhất, được tài xế riêng mở cửa che ô bước xuống giữa vòng vây bảo vệ của các trợ lý cấp cao, anh ta bỗng cảm thấy toàn thân lạnh toát. Mọi mảnh ghép trong đầu anh ta chao đảo, vỡ vụn. Người phụ nữ mà anh ta và gia đình coi là kẻ cô nhi vô tích sự, kẻ bám váy nhà họ Lâm suốt ba năm qua, rốt cuộc là ai?

Chương 3


Sáng hôm sau, căn biệt thự sang trọng tại Hàng Châu rơi vào một bầu không khí tang tóc.

Bà Lâm ngã quỵ xuống ghế sofa từ tối hôm qua, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào màn hình tivi đang phát bản tin tài chính buổi sáng. Cổ phiếu của Lâm Thị lao dốc không phanh, các ngân hàng lớn đồng loạt gửi thông báo đòi nợ trước hạn vì tài sản thế chấp – chính là chuỗi nhà hàng Vân Các và các bất động sản đứng tên gia đình – đã bị cơ quan chức năng phong tỏa để điều tra hình sự.

Cánh cửa phòng khách bật mở. Tôi thong thả bước vào, tiếng giày cao gót nện trên sàn đá cẩm thạch vang lên lộc cộc, đều đặn như nhịp đếm ngược của tử thần. Trên người tôi là bộ âu hiệu thiết kế riêng, mái tóc búi cao gọn gàng, thần thái cao ngạo và quyền lực hoàn toàn lu mờ đi hình ảnh người phụ nữ mang thai mệt mỏi, bù xù ngày hôm qua.

Hạo Đông lao đến trước mặt tôi, đôi mắt đỏ ngầu, tóc tai bù xù như một kẻ tâm thần. Anh ta quỳ sụp xuống sàn, hai tay bấu chặt lấy vạt áo vest của tôi, giọng khản đặc vang lên trong tuyệt vọng:

— Uyển Nhi... là em phải không? Tất cả những chuyện này... là do em sắp đặt đúng không? Anh xin lỗi... anh lú lẫn nên mới bị con ranh Triệu Nhã Lam đó dắt mũi! Em tha cho anh đi, tha cho nhà họ Lâm chúng ta đi! Chúng ta sắp có con với nhau mà!

Từ phía sau, bà Lâm lê cơ thể nặng nề bò đến, ôm lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết, không còn chút kiêu ngạo nào của người mẹ chồng từng mắng chửi tôi không thương tiếc:

— Con dâu ơi... mẹ sai rồi! Mẹ già mắt mù nên mới nghe lời con nhỏ hồ ly tinh đó mà hành hạ con. Con nể tình đứa cháu nội trong bụng mà tha cho gia đình ta một con đường sống đi con!

Tôi cúi xuống, nhìn hai con người đang quỳ rạp dưới chân mình với ánh mắt lạnh băng. Tôi nhẹ nhàng gạt tay Hạo Đông ra, lùi lại một bước, khóe môi nhếch lên nụ cười mai mỉa:

— Bây giờ mới nhớ đến đứa con trong bụng tôi sao? Ba năm trước, khi các người dùng thủ đoạn ép tôi từ bỏ gia sản nhà họ Lục để gả vào cái gia đình giả tạo này, các người có nghĩ đến tình nghĩa không? Khi các người hùa nhau sỉ nhục tôi, sai khiến tôi như một con hầu trong nhà, các người có từng mủi lòng chưa?

Hạo Đông trân trối nhìn tôi, cơ thể run lẩy bẩy:

— Lục... Lục gia? Em là... tiểu thư duy nhất của tập đoàn tài chính Lục thị thủ đô?

— Không tồi, ít ra anh vẫn còn chút não để nhớ ra cái tên đó. — Tôi thản nhiên rút từ trong túi ra một bản thỏa thuận ly hôn và lệnh tịch thu tài sản, ném thẳng vào mặt anh ta. — Cuộc hôn nhân này kết thúc ở đây. Nhà họ Lâm các người đã phá hoại hợp đồng, gian lận thương mại và lăng nhục tôi. Toàn bộ tài sản gia đình anh từ biệt thự này cho đến nhà xưởng đều đã được quy đổi để bù đắp thiệt hại. Từ hôm nay, anh và mẹ anh chính thức trắng tay.

Nói xong, tôi quay người bước ra khỏi căn biệt thự. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi xuống mặt hồ Tây Hồ phẳng lặng, mở ra một chương hoàn toàn mới trong cuộc đời tôi – nơi sự nhẫn nhịn đã chấm dứt, và quyền lực thuộc về kẻ xứng đáng.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.