Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Ả nhân tình giật phăng chiếc điện thoại đang gọi cứu thương khi tôi lên cơn đau đẻ dở dang, ném thẳng xuống hồ nước rồi cười cợt: “Loại đàn bà vụng về như chị sinh con ra chắc cũng chẳng nên trò chiến tích gì!”. Chồng đứng cạnh vỗ tay khen ả ta thông minh, còn mẹ chồng bảo tôi đáng đời. Tôi không kêu gào, chỉ lặng lẽ lấy chiếc máy tính bảng dự phòng bấm một dãy số cứu hộ đặc biệt... Đúng 30 phút sau, khi đối tác chiến lược trực tiếp hủy hợp đồng trị giá hàng triệu đô la ngay tại bàn tiệc của họ vì thái độ vô nhân tính và sự vắng mặt của người quyết định thực sự là tôi, cả nhà họ mới chết lặng.

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.





Chương 1: Đêm Xintiandi và giọt nước tràn ly

Căn biệt thự cao cấp nằm ngay sát khu phố đi bộ Xintiandi, Thượng Hải, chìm đắm trong thứ ánh sáng vàng vọt, xa hoa của đèn chùm pha lê nhập khẩu từ Ý. Bên ngoài, những hạt mưa xuân lất phất bay qua khung cửa kính sát trần, vẽ nên những vệt dài mờ ảo. Bên trong, không khí đáng lẽ phải ấm cúng của một gia đình chuẩn bị chào đón thành viên mới lại đặc quánh sự lạnh lẽo, chua ngoa và mùi của sự phản bội.

Lâm Uyển Nhi siết chặt góc váy lụa, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm tấm lưng áo. Cơn đau từng đợt quặn thắt từ hạ sườn truyền đến khiến cô chỉ biết thở dốc, bấu víu vào thành ghế sofa da bò thuộc loại đắt đỏ nhất. Dưới chân cô, một vũng nước ấm đang loang lổ trên tấm thảm Ba Tư – dấu hiệu rõ ràng của việc nước ối đã vỡ. Đứa trẻ trong bụng dường như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm, liên tục quẫy đạp dữ dội như muốn tìm đường thoát thân.

Chiếc điện thoại thông minh trên tay Uyển Nhi vừa vặn bấm xong ba số khẩn cấp của bệnh viện quốc tế Ruijin. Màn hình còn chưa kịp kết nối thì đã bị một bàn tay gắn móng giả sắc lẹm giật phăng một cách tàn nhẫn.

– Gọi cái gì mà gọi? Làm ô uế cả phòng khách nhà người ta! – Tiếng Triệu Lệ Lệ vang lên chua ngoa, lanh lảnh cắt ngang không gian. Ả ta mặc một chiếc đầm dạ hội hàng hiệu ôm sát, khoe đường cong nhân tạo đầy khiêu khích, đứng chống nạnh nhìn Uyển Nhi bằng ánh mắt sắc như dao cau.

Uyển Nhi trợn trừng mắt nhìn theo quỹ đạo của chiếc điện thoại. Triệu Lệ Lệ vừa hất cằm, vung tay ném thẳng thiết bị đó xuyên qua khung cửa sổ đang mở rộng đón gió trời, rơi tỏm xuống hồ cá Koi ở khoảng sân bên dưới, chìm nghỉm giữa bầy cá đang bơi lội tung tăng.

– Lệ Lệ... Chị... nước ối vỡ rồi... Đứa bé sắp ra rồi... – Uyển Nhi run rẩy, từng tiếng thốt ra đứt quãng, khó nhọc. Ánh mắt cô ngước lên nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt, trong lòng dâng lên một nỗi hận thù cay đắng.

Đúng lúc đó, từ trên lầu bước xuống là Trịnh Hạo – người chồng đầu ấp tay gối suốt ba năm qua. Theo sau anh ta là bà Trịnh – mẹ chồng cô, với bộ dạng vô cùng thản nhiên, tay xách chiếc túi xách hàng hiệu chuẩn bị bước ra ngoài dự tiệc. Trịnh Hạo không thèm nhìn người vợ đang oằn mình trên sàn nhà lạnh lẽo, anh ta chỉnh lại cổ áo sơ mi là ủi phẳng phiu, lạnh lùng nhếch môi cười nhạt. Vừa bước đến bên Lệ Lệ, anh ta vừa vòng tay ôm lấy eo ả ta, vỗ tay bôm bốp khen ngợi màn thể hiện vừa rồi:

– Lệ Lệ làm tốt lắm. Loại đàn bà vụng về như chị sinh con ra chắc cũng chẳng nên trò chiến tích gì! Cứ nằm đó mà rên rỉ, đừng có làm hỏng không khí tiệc mừng thăng chức của tôi tối nay.

Bà Trịnh thong thả bước tới, nhấp một ngụm trà Ô Long còn đang bốc khói trên bàn, liếc nhìn con dâu bằng ánh mắt khinh miệt tột cùng rồi tặc lưỡi:

– Đúng là đồ sao chổi! Chửa hoang chửa ngượng, lúc này còn bày đặt giở trò giả chết để đòi quyền lợi à? Đáng đời cô lắm! Nhà họ Trịnh chúng tôi phúc đức ba đời mới không nhận cái loại cháu chắt do một kẻ vô tích sự như cô sinh ra.

Uyển Nhi không kêu gào, không van xin thêm một lời nào nữa. Cơn đau thể xác cấu xé da thịt bỗng chốc bị đè bẹp bởi sự lạnh giá của tâm hồn. Ánh mắt cô từ đau đớn, tuyệt vọng bỗng chuyển sang một sự tĩnh lặng đến rợn người – thứ ánh sáng của một kẻ đã chạm đáy vực sâu của sự phản bội và khinh miệt. Cô từ từ thu tay lại, giấu vào trong lớp áo khoác dạ vắt ngang ghế, chạm đến chiếc máy tính bảng dự phòng cài đặt hệ thống bảo mật đặc biệt mã hóa riêng, thứ mà ngoài cô ra không một ai trên đời này, kể cả Trịnh Hạo, biết đến sự tồn tại của nó.

Dưới lớp áo khoác, ngón tay thon dài của Uyển Nhi chậm rãi nhấn một dãy số cứu hộ đặc biệt – mã định danh trực tiếp tới văn phòng pháp lý cấp cao của tập đoàn tài chính đa quốc gia Lâm Thịnh và đường dây nóng của cảnh sát trưởng thành phố Thượng Hải.

Bà Trịnh thấy con dâu vẫn trơ mắt nhìn mình nằm lì trên sàn liền tức giận quát tháo:

– Còn nằm lì ra đấy làm gì? Lết xác vào nhà kho dơ bẩn ngoài kia mà tự sinh đẻ đi, đừng để máu tanh dính vào sàn nhà nhập khẩu của tao! Ngày mai, đơn ly hôn sẽ được gửi tới tận tay cô, đừng mong bám víu vào cái hào quang của con trai tôi nữa.

Trịnh Hạo cười cợt, cúi xuống hôn má Lệ Lệ một cái thật kêu rồi quay người bước ra cửa:
– Đi thôi em, mấy vị đối tác bên Bắc Kinh đang chờ chúng ta ở khách sạn năm sao. Thương vụ triệu đô này hoàn tất, anh sẽ chính thức đá văng cái thứ gánh nặng này ra khỏi cuộc đời anh.

Tiếng giày cao gót dõng dạc, tiếng cười nói hả hê của ba con người tàn nhẫn xa dần theo tiếng cửa đóng sầm lại. Trong căn phòng khách rộng lớn, chỉ còn lại một mình Lâm Uyển Nhi cùng những cơn đau dồn dập đang đưa cô đến ranh giới của sự sống và cái chết. Nhưng trên khóe môi cô lúc này, một nụ cười lạnh băng vừa hé nở.

Chương 2: Bàn tiệc xa hoa và cú điện thoại định mệnh


Tại sảnh tiệc lộng lẫy bậc nhất của một khách sạn năm sao tại Bắc Kinh, ánh đèn chùm pha lê phản chiếu xuống sàn đá cẩm thạch sáng bóng, tạo nên một không gian xa hoa, tráng lệ. Nơi đây đang diễn ra buổi tiệc chiêu đãi ký kết hợp đồng chiến lược giữa Tập đoàn Trịnh Thị và đối tác nước ngoài lớn nhất trong năm – một thương vụ trị giá hàng triệu đô la mà Trịnh Hạo đã mất hơn nửa năm chèo kéo, tiêu tốn không biết bao nhiêu tâm sức và tiền bạc của công ty.

Trịnh Hạo mặc bộ com-lê Ý đắt tiền, đầu tóc chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ nét hân hoan của kẻ sắp bước lên đỉnh cao sự nghiệp. Đứng bên cạnh anh ta không phải là người vợ tào khang đang quằn quại trong đau đớn ở Thượng Hải, mà là Triệu Lệ Lệ – ả nhân tình được xưng tụng như một nữ hoàng dạ tiệc trong chiếc đầm kim sa lấp lánh.

– Trịnh tổng quả thật là tuổi trẻ tài cao! Thương vụ này thành công, vị trí phó chủ tịch tập đoàn chắc chắn sẽ nằm chắc trong tay anh rồi. – Vị giám đốc phát triển thị trường khu vực châu Á của đối tác nâng ly cười lớn, cất giọng khen ngợi.

Trịnh Hạo cười lớn, đắc ý nâng ly đáp lễ:
– Đâu có, đây là thành quả của sự nỗ lực không ngừng nghỉ và sự ủng hộ hết mình từ những người cộng sự tài năng bên cạnh tôi. Hôm nay, chúng ta nhất định phải nâng ly vì tương lai rực rỡ phía trước!

Xung quanh, những tràng pháo tay vang lên giòn giã từ các quan khách, cổ đông và giới truyền thông được mời đến để đưa tin. Toàn bộ sự kiện này thậm chí còn đang được phát trực tiếp trên màn hình lớn của trung tâm hội nghị và các nền tảng trực tuyến lớn để khuếch trương thanh thế cho Trịnh Hạo.

Đúng lúc Trịnh Hạo vừa nhấp một ngụm champagne thượng hạng, chuẩn bị bước lên bục chính để đặt bút ký vào bản hợp đồng trị giá hàng triệu đô la, thì một âm thanh chói tai vang lên. Chiếc điện thoại di động đặt trên bàn tiệc chính của Trịnh Hạo reo lên vang dội. Màn hình hiển thị dòng chữ: "Tổng Giám đốc Tập đoàn".

Trịnh Hạo hơi nhíu mày, có chút bất ngờ nhưng vẫn nở nụ cười lịch thiệp với đối tác:
– Xin lỗi các vị, để tôi nghe cuộc gọi quan trọng từ tổng giám đốc bên phía chúng ta. Chắc là thủ tục cuối cùng đã sẵn sàng.

Anh ta bắt máy, bật chế độ loa ngoài để mọi người cùng nghe thấy sự trọng thị và tầm vóc của mình:
– Alo, tôi Trịnh Hạo đây. Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa? Chúng tôi đang chuẩn bị ký hợp đồng.

Thế nhưng, đáp lại giọng điệu tự đắc của Trịnh Hạo không phải là sự chúc mừng hay thông báo thủ tục, mà là một giọng nói lạnh lùng, sắc bén như dao cạo của vị Tổng giám đốc điều hành tập đoàn – người vốn dĩ đang nắm quyền quyết định toàn bộ dòng tiền của công ty.

– Trịnh Hạo, anh khỏi cần ký kết gì nữa! – Giọng nói ấy vang lên rõ mồn một qua hệ thống âm thanh cao cấp của phòng tiệc, khiến toàn bộ tiếng nói cười xung quanh bỗng chốc im bặt.

Trịnh Hạo sững người, nụ cười trên môi cứng đờ lại. Anh ta ngvd ngác nhìn xung quanh, cười gượng gạo:
– Tổng... Tổng giám đốc, ngài đùa gì vậy? Hợp đồng này...

– Ai đùa với anh? – Giọng nói ở đầu dây bên kia đanh lại, mang theo một thứ uy quyền áp đảo khiến ai nghe thấy cũng phải dựng tóc gáy. – Hợp đồng trị giá hàng triệu đô la bị hủy bỏ ngay lập tức! Lý do ư? Vì thái độ vô nhân tính, đê tiện của anh và sự vắng mặt của người quyết định thực sự – Chủ tịch thực sự của tập đoàn, người mà chính miệng anh và gia đình anh vừa gọi là "đàn bà vụng về", vừa bị anh ruồng bỏ, đuổi ra khỏi nhà trong lúc cô ấy lâm bồn!

Cả sảnh tiệc hàng trăm con người bỗng rơi vào một khoảng không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Ai nấy đều trợn tròn mắt, nín thở nhìn về phía Trịnh Hạo. Triệu Lệ Lệ đang đứng cạnh khuôn mặt tái mét, chiếc ly trên tay vô tình rơi xuống sàn vỡ tan tành.

Trịnh Hạo lắp bắp, mồ hôi hột túa ra như tắm:
– Ngài... ngài nói gì cơ? Chủ tịch thực sự... ai cơ? Chẳng phải chủ tịch đang đi công tác nước ngoài sao? Sao lại liên quan đến...

– Trịnh Hạo, anh đúng là kẻ mắt mù dạ dày! – Đầu dây bên kia thét lên đầy phẫn nộ. – Lâm Uyển Nhi – người vợ mà anh và người đàn bà tiện nhân của anh sỉ nhục, giày vò chính là cổ đông lớn nhất, là Chủ tịch tối cao nắm giữ 75% cổ phần quyết định sự sống còn của tập đoàn chúng tôi! Cô ấy đã ủy quyền toàn bộ cho ban pháp lý và cảnh sát vào cuộc ngay khi các người ném điện thoại của cô ấy xuống nước! Toàn bộ tài sản của anh, tư cách của anh, từ giây phút này chính thức chấm dứt!

Chương 3: Sự sụp đổ của kẻ vô ơn và bản án cuộc đời


Bầu không khí trong sảnh tiệc lúc này đặc quánh lại như chì. Những ánh mắt đang từ ngưỡng mộ, cung kính nhìn Trịnh Hạo bỗng chốc chuyển thành khinh bỉ, rẻ mạt và ghê tởm. Các đối tác chiến lược đứng bật dậy khỏi ghế, vị giám đốc đại diện ném thẳng tập tài liệu vào ngực Trịnh Hạo, lạnh lùng phất tay:
– Trịnh Hạo, anh tiêu đời rồi! Một kẻ đến vợ con mình trong lúc sinh tử còn nhẫn tâm hành hạ, vô nhân tính như anh thì lấy uy tín đâu ra để làm ăn với chúng tôi? Hợp đồng này hủy bỏ vĩnh viễn, đồng thời chúng tôi sẽ xem xét việc kiện anh tội vi phạm đạo đức kinh doanh nghiêm trọng!

Trịnh Hạo khuỵu chân xuống sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt. Bộ com-lê đắt tiền bỗng chốc trở thành lớp vỏ bọc thảm hại cho một kẻ vừa đánh mất tất cả. Triệu Lệ Lệ hoảng loạn lùi lại phía sau, vội vã phủi tay như phủi một thứ dịch bệnh:
– Anh... anh đừng lại gần tôi! Đồ vô tích sự nhà anh lừa gạt tôi cái gì mà tổng giám đốc với phó tổng... Anh tự chịu đi!

Ả ta quay đầu chạy thục mạng ra cửa dưới những tiếng la ó, chỉ trỏ của đám đông và ống kính máy quay của phóng viên đang chĩa thẳng vào mặt. Trịnh Hạo ngẩng đầu lên nhìn màn hình lớn giữa sảnh tiệc – nơi lúc này đang chuyển sóng trực tiếp từ bệnh viện quốc tế cao cấp tại Thượng Hải.

Trên màn hình, chiếc trực thăng cứu hộ của tập đoàn Lâm Thịnh với dải băng rôn đỏ rực đã hạ cánh ngay bãi đáp chuyên dụng của bệnh viện. Lâm Uyển Nhi, dù sắc mặt nhợt nhạt, tóc tai ướt sũng vì mồ hôi và nước mưa, nhưng được đội ngũ y bác sĩ đầu ngành và các luật sư quyền lực cung kính đỡ bước xuống từ xe cứu thương chuyên biệt. Ánh mắt cô sắc lạnh, kiêu hãnh và quyền uy quét ngang ống kính truyền hình trực tiếp trước khi bước vào phòng sinh mổ đặc biệt được mở riêng cho chủ tịch tập đoàn.

Ngay khoảnh khắc đó, điện thoại của Trịnh Hạo lại reo lên lần nữa. Lần này là từ ngân hàng và cơ quan thuế thành phố. Hàng loạt thông báo đóng băng tài khoản, phong tỏa tài sản, siết nợ biệt thự Xintiandi và lệnh tống đạt điều tra về hành vi bạo hành gia đình, tẩu tán tài sản công ty đồng loạt giáng xuống đầu anh ta như những nhúa búa tạ.

Bà Trịnh ở nhà, khi đang ngồi xem bản tin trực tiếp trên ti vi, nhìn thấy cảnh con dâu cũ bước đi hiên ngang như một nữ hoàng giữa vòng vây bảo vệ nghiêm ngặt, còn gia sản nhà họ Trịnh phút chốc bị niêm phong, bà ta hét lên một tiếng kinh hoàng rồi ngất lịm đi trên chiếc ghế sofa da bò đắt tiền. Chẳng còn ai đoái hoài đến bà ta nữa, bởi những kẻ từng vì tiền mà tung hô nhà họ Trịnh giờ đây đang nhao nhao tìm cách tránh xa vũng lầy này.

Trịnh Hạo gục ngã hoàn toàn giữa sảnh tiệc vắng tanh. Những ánh đèn chùm pha lê rực rỡ giờ đây trở nên chói lóa, nhạo báng sự ngu xuẩn, tàn độc và lòng tham không đáy của chính anh ta. Anh ta đã có trong tay tất cả, từ người vợ tài năng hết mực hy sinh cho gia đình đến địa vị xã hội vạn người mê, nhưng chính đôi bàn tay ích kỷ và sự hống hách của mẹ con anh ta cùng ả nhân tình đã tự tay bóp nát tất cả.

Tại phòng sinh VIP của bệnh viện, tiếng khóc ré vang lên đầu tiên của đứa trẻ cất lên mạnh mẽ, trong trẻo xé tan màn đêm u ám. Lâm Uyển Nhi nằm trên giường bệnh, sắc mặt tuy còn tái nhợt nhưng ánh mắt lại ngời lên sức sống mãnh liệt. Cô khẽ chạm vào bàn tay bé xíu của sinh linh vừa chào đời, trong lòng tràn ngập sự thanh thản. Mọi nợ máu, sự phản bội và khinh miệt giờ đây đã được thanh toán sòng phẳng. Cuộc đời mới của cô, và của con cô, chính thức bắt đầu từ giây phút này – rực rỡ, độc lập và không bao giờ khuất phục trước bất kỳ kẻ nào.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.